View allAll Photos Tagged phối đồ với áo da nam
1.Họ tên đầy đủ:Nguyễn Ngọc Quỳnh Như :x
2. Bạn là người thế nào:hiền :D dễ dãi :)
3. Bạn có anh chị em không:noone, toàn ac.e cếc ngĩa =]]
4. Lần cuối bạn khóc là khi nào: Mấy hôm trước, trống trải , bất ngờ và đột ngột .
5. Bạn có sinh nhật nào đáng nhớ không: Có bao h` đx tỗ chức đâu mà đáng nhớ :-<
6. Bạn iêu ngón tay nào nhất: ngón vui vì k thíc bùn :D
7. Thói quen xấu của bạn: bưc bội là ct ~.~
8. Điều đầu tiên bạn nghĩ khi ngủ dậy là gì: may mắn ơi đến với tớ nhé :*
9. Bạn có phải là người ưa mạo hiểm không: có ;) mạo hiểm qá đâm ra N.G.U @-)
10. Bạn có bao giờ nói ra điều gì đó mà bạn hứa giữ bí mật không: chưa nhận lời dùm ai :)
11. Bạn có nghĩ nói dối là xấu không:bt` nếu cho việc tốt ^^
12. Thích:đủ thứ
13. Môn thể thao bạn ưa thích nhất: Bơi :x tập nhảy:">
14. Người bạn muốn gặp bây giờ nhất là ai: Chúa Giêsu
15. Géc: đủ thứ
16. Tháng ưa thích: tháng nào hên thì thíc ~^^~
17. Món ăn ưa thích: cơm mẹ nấu :)
18. Bạn có nick name dì không:Sún =]] Soon :x Sunny :*
19. Bạn có thích cái nick name í không: qá cếc r` :">
20. Mô tả người khác phái bạn cho là lí tưởng:tìm hiểu trực tiếp k thông qa trung gian ^:)^+hỉu mìh+bla...bla...8-}
21. Bạn có thích chữ viết của bạn không: chử mìh s k thíc :))
22. Bạn có dễ dàng tin tưởng vào người khác không: trc' kia tin qá bị lừa k :-
23. Bạn ghét loại người như thế nào nhất:chơi F.A.K.E
24. Bạn có bao giờ ước gì không: ước qá chời mà chã thấy dì @-)
25. Bạn có thích ngắm sao không:khi bùn :)
26. Khi tức giận bạn làm gì: im lặng để trời trả thù :-p
27. Bạn có khoẻ mạnh không: đương nhiên :)
28. Nhảy múa trước gương chưa: r` =]] khi tự cĩ =]]
29. Loại kem mà bạn hay thích: Cè lán nồ:x
30. Người ôm bạn gần đây nhất là ai: k bíc hên xui :-"
31. Bị tiếng sét ai tình chưa:r` :">
32. Phim ưa thích: hên xui lun =]]
33. Đã ăn cắp tiền bạn bè bao giờ chưa: hông bao h` :-j đói cho sạch rách cho thơm :">
34. Bạn thích gì ở bản thân mình nhất: hào fóng
35. Bạn có phải người lãng mạn không:tùy ng` thôu :-"
36. Người mà bạn cảm thấy hạnh phúc nhất: mẹ ,BFF và ae nolove :x
37. Thích có bao nhiêu đứa con zai và bao nhiêu đứa con gái:
1 trai 1 gái dung hòa :)
38. Đánh nhau bao giờ chưa: chưa
39. Bỏ học đi làm nhiều điều thú vị hơn:ngồi ỡ nhà tập đàn ~^^~
40. Đi ra khỏi nhà mà k nói với mẹ chưa:ít à :-j
41. Trong tủ quần áo của bạn có bao nhiêu bộ quần áo: vô số cễ :)) tự phối k phân bộ
42. Vào ôtô với 1 người mới gặp chưa: có đi taxi =]]
43. Bạn có yêu trẻ con không: có bé gái :x :X
44. Thấy ai chết chưa: rùi :( Hãy yên nghỉ nơi chín suối:)
45. Hôn 1 tấm hình bao giờ chưa:r` khi tự cĩ =]]
46. Nằm ngắm mây trôi bao giờ chưa:nắng chang chang =]]
47. Bạn có thường mua sắm không: có mỗi thg' :">
48. Người khác phái bạn nghĩ đến lúc này: k bíc rep sao @-) loạn xạ
50. Nơi bạn đi xa nhất trong tháng này: đi bụi :">
51. Tiền bạc có quan trọng không: qan trọng :) đứng thứ 3 :D
52. Loại xe yêu thích của bạn: thíc xe nào vừa đẹp vừa xịn vừa sang vừa dá tiền ~^^~
53. Bạn có sưu tập gì không:có hìh mí t/y* :">
54. Vượt đèn đỏ bao giờ chưa: có ... đi bộ 8-}
55. Bài hát hay nghe gần đây nhất: qá chời @-)
56. Bạn ghét nhất con gì:con người :-<
57. Bạn có tin trên đời này có những điều không thể giải thích được không:k bíc nừa để ng` ta tính =]]
58. Tự khóc để đi ngủ: k rãnh
59. Trèo lên mái nhà bao giờ chưa: r` khi có sao băng :x
60. Ngủ bao nhiêu tiếng 1 ngày: có khi 10 :-ss
61. Bạn có hay tha thứ không: qá chòi riếc chai :">
62. Món quà bạn thích nhất: tấm lòng :)
63. Khi bị ốm thường mong gì: có thuốc của Đôrêmon
64. Có thích học đại học không: thíc cao đãng thou :))
65. Gian lận khi thi cử chưa:KT thì có thi thì never ^:)^
66. Lần cuối bạn hôn khi nào: k phải trò đùa :">
67. Bạn có hay khóc khi xem phim gì đó cảm động không: ít đa số là truyện :)
68. Muốn kết thúc bộ phim bạn muốn như thế nào: tốt đẹp :)
69. Bạn cho rằng yêu đơn phương là tốt không: vừa tốt vừa xấu
70. Có thích nhảy nhót không: qá thíc:x
71. Chửi ai bao giờ chưa: r` khi tức :)
72. Thần tượng của bạn là ai: Nu và Tuấn :x
73. Bạn hát có hay không:k bíc
74. Nếu bạn là người khác, bạn có kết bạn với bạn không:đương nhiên
75. Câu nói ghét nhất: Anh yêu em mãi mãi vs Hong bao dờ ct đau
76. game bạn thích nhất: cai r` 8-}
77. Bạn tin vào số mệnh chứ: tin nhưn qan trọng nhức là bản thân mìh cố gắng và có nghị lực :)
78. Ghét phải nhìn thấy gì nhất: nhg~ j` liên wan đến nội tạng người
79. Bạn hay đi chơi với ai nhất:Iphone :*
80. Tính cách nổi bật của bạn:hay cười hay khóc
81. Thích ăn loại mì nào nhất: lẩu Thái =p~
82. Ghét phải nhìn thấy gì nhất: ở trên đó
83. Có điều gì là mãi mãi không: Có tình cảm gia đình :">
84. Bị bắt lần nào chưa: bắt làm dì :-s
85. Làm con trai hay con gái tốt hơn: cha mẹ sinh sao con chịu thế
86. Bạn nghĩ gì về cuộc sống độc thân: iu vừa phải
87. Đặc điểm gây cho bạn chú í về 1 nguời khác phái: vẫn là tấm lòng :)
88. Bộ phim cuối cùng bạn xem: chừng nào đến ngày tận thế đi ròi bíc =]]
89. Bạn hay xem tivi không: hên xui
90. Ngoại hình nguời khác giới mà bạn thích:cao hơn mìh, nhìn đx là ocê, đàng hoàng k ba chợn :-ss, hỉu mìh k 3 hoa or nghe ng` ta nói j` ròi tin[-(bla...bla...
91. Bạn có nhớ lần đầu tiên hôn không:có là miễn cưỡng và ép buộc k thật nhạt nhẽo dả dối và xem như trò đùa
92. Bạn có iêu người iêu bạn không:iu qá sá :x :x :x
93. Bạn có phải người lăng nhăng kô:ko chơi trả thù or đâm sau lưng :-< k phải loại ng` đó
94. Trong gia định bạn yêu quí ai nhất: mẹ :x
95. Bạn có hay viết nhật kí không:vui thì viết :D bùn k thổ lộ :)
97. Bạn hay đi gì nhất: đi ngủ :">
98. Bạn yêu con vật nào: loại tiến hóa hơn vượn :">
.
99. Bạn thân nhất hiện giờ: k thể nói trc' đc là BFF mm~ :">[ now : Iphone ft nhg~ ai liên wan đến nolove ]
100. Hiện giờ bạn muốn có gì nhất: Mún 1 : qên hếc cịn bùn vui tưi hơn để đón năm mới
2 : mìh hĩu ng` ta và ng` ta hĩu mìh bbè k chơi F.A.K.E
3 : k ràng buộc, k thíc ai hay hõi về cịn riêng tư [ wen ai kệ đi bíc làm dì ròi châm chọc], nh~g ng` vô duyên thúi hay chơi kì :">
===================================================================
định nghĩa nghèo trên thế giới ♥
Ở Mỹ, dân nghèo là dân không có xe hơi. Do nhà nọ ở cách nhà kia quá xa, và tất cả đều xa siêu thị, tiệm hớt tóc, quán nhậu nên không có xe hơi coi như không đi đâu được cả. Thậm chí, ở một bang bên Mỹ, thay vì tuyên án tù, quan toà chỉ cần tuyên án tịch thu xe. Thế là phạm nhân coi như bị cầm tù trong nhà cho tới chết.
Ở Pháp, dân nghèo là dân không được uống rượu vang. Có nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rượu vang ở Pháp còn nhiều hơn nước lã, toàn bộ mọi người sáng uống, chiều uống, trưa uống. Gặp nhau, thay vì hỏi có khoẻ không, dân Pháp lại hỏi: Có uống rượu vang không? Dân Pháp còn ngạc nhiên khi thấy dân Mỹ phải dùng tàu không gian để lên mặt trăng, trong khi dân Pháp chỉ cần xếp các thùng rượu là chỉ một tuần sau đủ chiều cao để tới. Vì vậy, không đủ tiền uống rượu vang tại Pháp coi như nghèo nhất thế gian.
Ở Anh, đám nghèo là đám chưa bao giờ nhìn thấy sương mù. Sương mù xứ sở này có quanh năm, hễ thò ra là thấy. Nhiều đứa bé chưa bao giờ bị cận thị nhưng vẫn đeo kính vì đó là kính chống sương mù. Chỉ có những ai suốt đời phải ở trong nhà, không có tiền mua giầy dép, quần áo để ra đường mới chưa thưởng thức sương mù thường xuyên.
Tại Ý, dân nghèo là dân không được ăn mì ống. Hễ khách vào tiệm không nói gì là bồi bàn cứ mì ống mà bưng ra. Đã có một số trường hợp treo cổ bằng dây mì, còn những trường hợp dùng mì làm chỉ khâu, làm dây trói hoặc làm dây phơi quần áo thì quá hiển nhiên. Ai chưa ăn mì ống, có lẽ cả đời chưa được ăn gì.
Ở Cuba, dân nghèo là dân không được hút xì gà. Tại xứ sở này, xì gà nhiều hơn que củi. Nhiều ông hút xì gà trong lúc ngủ và nhiều cô gái ngậm xì gà khi đi tắm. Tất cả các ca sĩ đều biết cách vừa hút xì gà vừa hát. Mặc dù đây là thứ thuốc lá đắt tiền nhất thế giới nhưng với dân Cuba nó đơn giản như rau muống nhà mình. Chả hút xì gà khi nào có lẽ là tận cùng nghèo khó.
Ở Đan Mạch, dân nghèo là dân không thích nghe chuyện cổ tích. Ai cũng biết nhà văn An-đéc-xen lừng danh, nhưng ít ai biết rằng người Đan Mạch có khả năng kể chuyện cổ tích suốt ngày, đến nỗi có bất cứ chuyện gì xẩy ra dân Đan Mạch cũng hỏi đấy là cổ tích kiểu gì. Sách cổ tích bán đầy ngoài đường, mua một tặng mười, cho nên không mua cổ tích, không đọc cổ tích là nghèo hết phương cứu chữa.
Ở Đức, đám nghèo là đám chưa được uống bia. Bia Đức vừa ngon vừa rẻ, rẻ đến độ có nhiều năm xảy ra hạn hán, người ta phải dùng bia tưới cây chứ nếu dùng nước sông thì đắt quá. Tắm bia, gội đầu bia là việc rất thường làm. Có lần, một nhà máy bia bị cháy, chả ai buồn gọi xe cứu hoả, cứ dùng các chai bia tưới vào là đám cháy tắt ngay tắp lự. Do vậy, không được uống bia ở Đức coi như dân rớt mùng tơi.
Tại Úc, đám nghèo là đám không được ăn thịt cá sấu. Xứ sở này cá sấu nhiều hơn ruồi, và con nào cũng béo. Thịt cá sấu rẻ khủng khiếp, đến mức mua một con gà được kèm thêm năm con cá sấu làm sẵn. Có năm người ta nghiền cá sấu ra thành bột rồi dùng bột đó làm bánh bán rẻ như bèo. Da cá sấu được dùng làm vải lót đường cho nên tất cả các con đường ở Úc đều không thấm nước. Dân du lịch cứ hay lén cạy da ấy mang về làm ví và thắt lưng.
Ở Trung Quốc, dân nghèo là dân không có được bánh bao. Khắp chợ vùng quê, bánh bao chỗ nào cũng có, làm từ đủ thứ nhân. Tất cả các xe hơi đều phải chế tạo chỗ để hành lý riêng, chỗ để bánh bao riêng. Có bánh bao nhân vi cá, nhân sâm nhưng cũng có nhiều bánh bao nhân đậu nành, nhân xà lách, lại có thứ bánh bao nhân bánh bao, kêu là bánh bao hai trong một. Không ăn bánh bao là nghèo tận xương ^^!
♥ MA KẾT A - 26/12 - 2/1 ♥
CHÒM SAO MA KẾT ĐA MƯU TÚC KẾ KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC ĐÁNH GIÁ THẤP HỌ
Chòm sao Ma Kết : chòm sao âm tính, cung mênh thứ 10 trong 12 cung hoàng đạo
Nguyên tố: Đất
Đinh vị: Thống lình (tham vọng nhưng độc đoán)
Mùa: Mùa đông
Ngôi sao hộ mệnh : sao thổ
Nước da trắng, đôi mắt xếch, từ tốn , thông minh. Mặt lạnh như tờ vô cùng nham hiểm, được bọc lót bời vẻ điềm tĩnh, cần cù chất phác là con cáo già mặt không biến sắc. Bởi sở hữu giác quan tinh nhạy nên Ma Kết thường nghe ra những điều chưa nói thành tiếng và nhìn thấu những điều được che giấu. Ma Kết là chòm sao phức tạp nhất, không có cung nào có thể so sánh được
Tính cách nhìn chung: Lạnh lùng và nghiêm túc, có ý chí mạnh mẽ, đáng tin cậy, điềm đạm, tỉnh táo, sáng tạo trong công việc, chung thủy, khó hiểu, bảo thủ, cương quyết, thực tế, tham vọng, kín đáo, và có trách nhiệm. Rất giỏi trong việc thực hiện kế hoạch, ổn định, bền bỉ, không dễ chịu chi phối trong thời gian dài, không dễ bị rung động bởi tình cảm.
Nhiều nhà chiêm tinh cho rằng Ma Kết là cung khó hiểu và bí ẩn nhất trong các cung hoàng đạo.
MA KẾT SINH NGÀY 1.1:
► Ma Kết sinh ngày 1/1 có một phong cách quý phái ngay từ khi mới sinh ra cho dù họ xuất thân từ đâu đi chăng nữa. Họ biết thưởng thức cái đẹp và biết sống thế nào cho tốt, kể cả khi điều kiện vật chất không đầy đủ. Người sinh ngày 1/1 luôn đặt ra những tiêu chí cao cho bản thân và luôn nỗ lực để đưa bản thân chạm được tới những mong đợi ấy. Điều này vừa đáng được khích lệ, nhưng đôi khi cũng làm họ mệt mỏi.
Ma Kết bẩm sinh như loài mèo, rất có tâm phân biệt đồng loại và lãnh thổ, đồ vật/thứ gì của bản thân nếu người khác động vào mà chưa được phép, trong lòng của Ma Kết sẽ hơi khó chịu. Lười nhác như mèo, hành động chầm chậm và tính toán thời gian đâu ra đó. Nhìn thì có vẻ nhiệt tình, nhưng trên thực tế rất lãnh đạm, không thân cận quá mà cũng chẳng giữ khoảng cách quá.
Người cung Ma Kết tương đối thông minh, rất dễ dàng nhìn thấu lời nói dối của kẻ khác, nhỏ nhặt từ bông đùa vài câu đến cấp độ chém gió thượng thừa, nhưng họ ít khi nào vạch mặt người ta, cứ kiểu cười cười với bạn trẻ đang chém kia, bởi thế hay có người khinh khi Ma Kết dễ ức hiếp, thật ra bị lừa ngược lại mới đúng. Trình độ cao nhất là khiến đối phương nghĩ Ma Kết thơ ngây chẳng biết gì.
. Rất hiếm khi ồn ào hay mang vẻ hào nhoáng, bạn sẽ thường tìm thấy một Ma Kết đứng nhìn và lắng nghe.
. Để có thể gây ấn tượng với Ma Kết, bạn cần nhiều hơn là những lời khen.
Ma Kết là người thuộc chủ nghĩa hoàn mỹ, chủ nghĩa cực đoan, muốn rốt ráo, muốn hoàn mỹ như thế, không muốn nửa vời. Họ chỉ lựa chọn những việc họ yêu thích làm, không làm thì thôi, làm phải làm cho tốt, không ưa giải thích, với những ai hiểu mình thì chẳng phí lời biện hộ các kiểu làm chi, còn ai không hiểu hà tất phải giải thích, không muốn quản ai hoặc dính dáng chi quá nhiều, ghét kẻ nhập nhằng và lũ thùng rỗng kêu to.
Những Ma Kết thường khiến bạn nảy sinh cảm giác sai lầm, như thể bạn tự thấy đã hiểu rõ họ, có thể khống chế họ, kỳ thật bạn đã sai rồi. Họ có rất nhiều bộ mặt, tính cách tùy lúc thay đổi, tùy vào hoàn cảnh và những người xung quanh mà họ sẽ có lối cư xử thích hợp, bạn vĩnh viễn nhìn không thấu nhìn không hết. Lối suy nghĩ của Ma Kết như thiên mã bay lượn trên không trung, có thể rất nghe lời, có thể rất mãnh liệt, cá tính và kiên cường. Bạn chẳng bao giờ đoán được con người Ma Kết.
♥ TỔNG QUAN:
- Mùa đông tàn khốc lạnh lùng nhất trong năm lừ khừ tiến đến. Sự rắn rỏi và ngoan cường của nữ hoàng băng giá cho ta hiểu thế nào là sức mạnh băng hàn, thế nào là sự bền bỉ kiên gan không gì có thể hủy diệt.....
- Thông thường, chòm sao Ma Kết còn được gọi là chòm sao Sơn Dương. Biểu tượng của nó là một chú dê kiên cường và can trường. Không gian bao quanh Ma Kết toát lên vẻ trang nghiêm, đượm buồn
- Ma Kết có giọng nói bình lặng, điềm đạm, ngữ điệu mềm mại khiến người nghe càm thấy thanh thản. Mặc dù, đôi khi vẻ tính cách Ma Kết nhẹ nhàng tựa lông hồng, nhưng thực tế họ cứng rắn như vách đá. Con dê luôn kiên định, bền bỉ thẳng bước tới mục tiêu đặt ra, không bận tâm đến mọi xúc xiểm và thất vọng vượt qua những trở ngại trên đường.
- Sao thổ đã ban tặng cho Ma Kết ý thức trách nhiệm ràng buộc tự thân vô cùng mạnh mẽ. Đa số Ma Kết đều rất nghiêm túc và có thái độ nỗ lực, chăm chỉ, chín chắn kiên cường đối với cuộc sống. Họ có ý chí kiên trung và bình tĩnh hơn người, có sự nhẫn nại bền bỉ dẻo dai, sử dụng mọi phương pháp để khắc phục khó khăn mà không hề nề hà gian khổ. Mục tiêu cuối cùng của họ là gặt hái bội thu trong thế giới vật chất, và điều luôn đốt cháy tâm hồn họ là khát vọng khắc phục khó khăn vươn tới đỉnh cao. Đa số Ma Kết đều không thích thể hiện bản thân trước đám đông.
- Tuy nhiên, Ma Kết lại là người rất chín chắn, đáng tin cậy, tuân thủ lời hứa, có thể dựa dẫm. Trí óc tỉnh táo và kế hoạch lâu dài đã giúp họ tự bảo vệ mình một cách sáng suốt vào những thời khắc then chốt.
- Ma Kết còn được mênh danh là chòm sao kính tế chính trị trong số 12 chòm sao.
- Ma Kết rất giỏi trong việc khống chế khát vọng của bản thân, có tính kỷ luật tổ chức cao, nhưng cũng chình vì ý thức trách nhiệm nặng nề, tham vọng đối với quyền lực và cảm giác tôn nghiêm cá nhân nên đã đè nén những khát vọng và niềm vui hưởng thụ cuộc sống. Vì lẽ đó, Ma Kết cũng được mênh danh là người tu hành khổ hạnh.
người cung này có tính cố chấp từ trong xương ra, cãi nhau với họ chẳng mang lại điều tốt đẹp gì.
Ma kết khi còn trẻ đều rất ngây thơ. Tôi nghĩ ngay cả chính họ cũng không biết mình đã từ thiên sứ biến thành ác ma. Người cung Ma kết trời sinh thiện lương, tình cảm, cũng rất yếu đuối, có thể vì một chuyện rất nhỏ mà buồn khổ trong một khoảng thời gian dài. Có lẽ vẻ lạnh lùng xa cách họ thường biểu hiện ra bên ngoài, kì thực chỉ là không hi vọng người khác nhìn thấy mặt yếu đuối của mình. Kiên cường, lý trí, chịu đựng là những từ khóa dành cho Ma kết. Họ không hề tùy tiện nói ra suy nghĩ của mình, mong hiểu được tính cách của mọi người xung quanh mình, không phải là vì hiếu kì, mà dường như chỉ là vì một loại cảm giác an toàn, để bảo vệ một loại năng lực đặc thù mà Ma kết sinh ra đã có.
Ma kết tài năng hơn mọi chòm sao khác ở khả năng trong một khoảng thời gian ngắn có thể nhìn ra tính cách của một người bất luận họ che giấu kĩ thế nào. Điểm ấy rất giống Thần nông, nhưng họ lại không nhìn ra được suy nghĩ của người khác. Họ rất dễ dàng hiểu được ưu điểm khuyết điểm của mọi người xung quanh, nhưng thông thường sẽ không nói ra, cũng không quá mức chú ý. Hầu hết ma kết đều rất bao dung, xin nhớ kĩ, nếu có một Ma kết vạch trần khuyết điểm của bạn, đó nhất định là có ý tốt, dù cho họ có dùng loại khẩu khí châm chọc vạch trần.
Hầu hết Ma kết đều có hai tính cách, chỉ là đại bộ phận đều không chịu thừa nhận, bởi vì họ mong mình có thể vĩnh viễn có thể ngây thơ mà tồn tại. Sự xấu xa của Ma kết cũng có thể ngang bằng các chòm sao khác. Có lẽ bọn họ không tin, nhưng thời gian dần trôi, Ma kết cũng dần dần trở nên xấu xa, kì thực cũng chỉ là một loại tự bảo hộ mình. Họ nhất định phải biết, hiểu rõ con át chủ bài cuối cùng của mình, còn có hạ hay không thì phải tùy xem đối phương có làm gì khiến Ma kết bùng nổ hoài bão rồi. Cũng có thể không phải là tán dương, tựa như có thể dùng âm hiểm để hình dung. Khi Ma kết ghét một người nào đó chính là tuyệt đối, Ma kết sẽ không tùy tiện ghét một ai đó, nhưng nếu người đó thực sự quá phận, liền bị Ma kết loại bỏ tận đáy lòng. Nếu người này dám chọc giận Ma kết, ha ha, như vậy cũng chỉ có thể chờ tai họa rớt xuống đầu thôi.
Ma kết là một người tương đối khôn ngoan. Họ sẽ không lộ mặt đắc tội người ta, nhưng họ biết cách tính toán khiến người này biết hắn làm những chuyện như vậy sẽ có ác báo. Thủ đoạn trả thù của Ma kết cực kì tàn nhẫn, hắn sẽ trả lại bạn gấp bội (nếu có một ngày bạn gặp một tai nạn kì lạ nào đó, vậy ngẫm lại đi, có lúc nào từng đắc tội Ma kết chưa.) Ma kết cũng không tùy tiện hại một ai đó, vì Ma kết cũng ghét sự xấu xa của mình. Họ là sát thủ thiên tài, tất cả các kế hoạch đều được trù bị kĩ càng từ rất sớm, hơn nữa mấy kế hoạch này trước khi tiến hành trả thù họ cũng đã trù tính làm sao cho hoàn mĩ không chút khe hở. Có lẽ những chuyện này có chút liên quan đến sự bi quan của họ. Ma kết rất hiểu thế giới, nhưng bọn họ vẫn cố chấp tin tưởng vào sự hoàn mĩ dù tự biết điều này là không có cơ may. Đại bộ phận Ma kết đều ghét sự xấu xa của bản thân, nhưng đương nhiên, vẫn không thể vứt bỏ bản thân mình được.
Đôi mắt của Ma Kết là đặc biệt nhất, trong kiên quyết mang nét sầu muộn. Tính cách họ đầy mâu thuẫn, táo bạo nhưng lại sâu sắc, khiến người khác khó mà thích ứng, khó nắm bắt, thật ra đây chỉ là một kỹ năng bảo vệ duy nhất thượng đế ban cho Ma Kết, bởi tâm can họ quá thiện lương.
Ma Kết là chòm sao cô độc, không giỏi biểu đạt tình cảm, khiến người xung quanh không dễ dàng hiểu họ, chịu sự ảnh hưởng bởi sao Thổ (ngôi sao bảo hộ của Ma Kết), bẩm sinh chịu sự đè nén cảm xúc, suy nghĩ trong lòng có phần phức tạp, không ưa bày hết mọi thứ trong tim ra ngoài.
[Ma Kết đáng yêu] Sẽ ngắm phố qua ô kính trong ngày mưa với vẻ ngây ngô và nói chuyện một mình.
[Ma Kết chân thực] Có khả năng trong lúc cười lớn tiếng, nước mắt đã đổ rồi.
[Ma Kết thiện lương] Vị kỷ rất ít, nghĩ đến người khác rất nhiều, luôn giúp đỡ người khác và không mong được báo đáp.
[Ma Kết dũng cảm] Có thể hoàn thành việc bạn bè giao và ước mơ bản thân, có ngã đau cũng không nói đau.
. Đòi hỏi ít nhất nhưng luôn hi vọng những điều tuyệt nhất. - Ma Kết là vậy đấy : )
♥ ƯU ĐIỂM:
- Thâm trầm chín chắn, tỉnh táo bình tĩnh, cẩn thận, khả năng tổ chức tốt, đáng tin cậy, thực tiến, có trách nhiệm, làm việc hiệu suất cao, thận trọng, tuân thủ nghiêm túc mọi kỷ luật, có hoài bão và thực tiễn, tôn trọng quyền lực, trầm lắng, kín đáo, có tiết tấu, có tư tưởng, có tính nhẫn nại, nhạy cảm, tinh tường, bền bỉ kiên định, hiểu nhu cầu của người khác, mạnh mẽ, kiên định, chung thủy
- Phụ nữ Ma Kết rất hiện thực, chăm chỉ làm việc, đối với gia đình có lòng trách nhiệm. Bất luận là dạy con nhỏ, chế độ ăn uống trong gia đình, vệ sinh, sức khỏe... họ đều để chồng thấy hài lòng. Có họ ủng hộ và động viên, người chồng càng tự tin dốc sức phát triển sự nghiệp.
- Thành thật. Không dễ bị ảnh hưởng. Cẩn thận. Biết cách khắc phục khó khăn. Tuân thủ nguyên tắc. Khiêm tốn. Hài hước.
♥ NHƯỢC ĐIỂM:
Qúa lí trí, lạnh lùng, nham hiểm, tính toán, kén chọn, không khoan dung, khó tiếp xúc, chuyên chế, hà khắc, tự cho mình là siêu phàm, thế lực, tùy hứng, bi quan, cổ hủ, hẹp hòi, lòng dạ khó lường, chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa hoài nghi, tự làm nô dịch cho chính mình, lợi dụng người khác.
Quá thực dụng.Cố chấp. Thiếu lạc quan.Chủ nghĩa cá nhân.
♥ SỞ THÍCH:
- Ma Kết nổi danh với tính cách thực tiễn, khả năng thi hành và hoài bão lớn lao
- Họ thích những công việc có kết cấu, hệ thống và thực tế. ngoài các lĩnh vực như chính trị, kinh doanh, họ cũng có niềm đam mê với giới kiến trúc, quy hoạch, đường bộ... Do có tài trong việc kinh doanh, biết tính toán nên họ dễ dàng đạt thành tựu trong các ngành tiền tệ, đầu tư, bảo hiểm....
- Nghề nghiệp thích hợp với Ma Kết là hành chính sự nghiệp, pháp luật, luật sư, hoặc cảnh sát. Họ có đầu óc tỉnh táo, bình tĩnh, tham vọng hùng hục và khứu giác kinh doanh nhạy bén.
♥ TÌNH YÊU:
Được Ma Kết yêu là một điều đáng ngưỡng mộ…
Ma Kết chinh phục người khác rất dễ dàng nhưng quá khó để bị chinh phục. Thôi thì xem thử bạn có may mắn không..
. Có lẽ bạn sẽ thấy họ có chút nhàm chán, nhưng họ có nguyên tắc của bản thân và không nhượng bộ ai cả, lúc đầu quen nhau chắc sẽ thấy dễ ức hiếp họ, có thể sai bảo họ này kia. nhưng đến một ngày Ma Kết cảm thấy đã vi phạm nguyên tắc bản thân, muốn chia tay bạn thì dùng 10 đầu trâu kéo vẫn không quay lại.
Có kẻ nói, Ma Kết không chịu tin người khác, ấy là bạn không biết Ma Kết ghét nói dối ra sao.
Ma Kết luôn tính đến rủi ro có thể xảy ra dù họ mong muốn điều/thứ đó nhiều ra sao.
Ma Kết thà nghe sự thật đắng lòng hơn những lời ngọt ngào lừa phỉnh.
Họ rất thực tế, sẽ không dùng lời ngon ngọt nhưng lại dùng hành động để chứng minh họ yêu bạn. Cho nên đừng bao giờ bắt họ nói "Anh yêu em" (hoặc "em yêu anh") – “Tình yêu không cần nói, chỉ cần cảm nhận thôi anh nghĩ cũng đủ rồi”
Ma Kết: Ma Kết khiến bạn có cảm giác an toàn, nhưng có vẻ hơi "lãng phí" sự yên lặng và thiếu "đấu tranh". Người ngoài rất khó thay đổi họ, nếu bạn muốn một cô gái ngây thơ, nũng nịu thì thật là khó. Sau khi đã hiểu về con người ma kết thì bạn mới nhận ra được vẻ đẹp trong tâm hồn họ, giống như một hương thơm quyến rũ khiến bạn không thể quên vậy.
Ma Kết hy vọng đối phương có thể quan tâm nàng, nàng không thích những gì phải cẩu xin, điều nàng cần là nỗi nhớ trong lòng bạn, phụ nữ Ma Kết là cần bao bọc yêu thương nhất, dù có đưa nàng đi ăn một bữa cơm xoàng xĩnh ngoài phố nàng cũng sẽ rất vui, bởi chỉ cần bạn yêu thương nàng là đủ, nếu bạn lạnh lùng với nàng một, nàng sẽ lạnh lùng với bạn mười.
Với một Ma Kết đang yêu bạn, bạn có thể khiến nàng khóc, khiến nàng chịu uất ức, nhưng đừng để nàng im lặng, bởi trầm mặc là cái đau lớn nhất, là tiếng khóc đau nhất của Ma Kết. Bạn phải biết, Ma Kết thích nhất là tâm sự, dù cuộc sống khó khăn thế nào, trong lòng có chuyện gì, nàng cũng muốn nói bạn nghe mọi điều về nàng, đó là cách yêu tốt nhất của Ma Kết dành cho bạn. Nếu có một ngày, Ma Kết đột nhiên không nói gì nữa, bạn cũng đã đến bờ vực của hối hận.
Ma Kết thường không thích nói / thể hiện cảm xúc của họ, vì thế đừng bao giờ khẩn cầu họ làm điều ấy...
Ma Kết, bị tổn thương sẽ cả đời không quên, biểu hiện như chẳng việc gì. Bạn bè rất ít, đa số đều phải kinh qua trải nghiệm của thời gian, có thể cùng nhau trong hoạn nạn. Thích đơn độc trong cuộc hành trình dài, ở những nơi lạ thường có cảm giác an toàn khác lạ. Lười, chỉ cần có người ở bên thì chẳng lo bất cứ chi, khi có một mình lại vô cùng kiên cường. Với một số chuyện tồi tệ thường không chấp nhận được rồi dẫn đến buồn khổ, khiến người ta chẳng cách chi hiểu được.
- Bạn không phải loại người thích mở rộng quan hệ. Bạn cũng không quá quan tâm tới chuyện tình cảm. Với bạn, thuỷ chung là sự chia sẻ hoặc một điều quan trọng với cả hai người. Bạn sẽ luôn cố gắng để đạt được điều đó và bỏ qua những điều không ảnh hưởng tới nó.
- Đa số Ma Kết đều để lại cho người khá ấn tượng về một con người đứng ở vị thế cao hơn mọi người, mang đầy tâm trạng cùng khí chất u sầu, đượm buồn một cách khó lý giải. Họ không thuộc tuýp người dễ gần, ngược lại, thái độ tự bảo vệ bản thân một cách thái quá khiến họ luôn duy trì một không gian riêng tư cho cá nhân mình. Họ từ từ tiếp xúc và lại gần người mình yêu.
- Ngay cả trong tình yêu, Ma Kết cũng tỏ ra nghiêm túc, thận trọng.
- Nhưng một khi, Ma Kết đã thốt lên anh yêu em, thì bạn có thể yên tâm đó là lời nói hoàn toàn chân thành từ đáy con tim đang thổn thức yêu đương.
- Họ cần một tình yêu nghiêm túc, chân thành và lâu dài, với hy vọng dành được sự tôn thờ và kính trọng của người yêu .
- Sự lo lắng trong tình cảm khiến họ buộc mình trước tiên phải chuẩn bị một nền tàng kinh tế đầy đủ rồi mới dám buông lỏng bản thân hưởng thụ niềm vui ái tình.
- Đối với những người tìm kiếm sự đảm bảo trong cuộc sống và có nhu cầu cao về quan hệ thể xác, thì Ma Kết chính là người bạn đời lý tưởng nhất với bờ vai vững chắc, là người tình đáng tin cậy và là người chung thủy.
- Thông thường, Ma Kết không dễ dàng rơi vào vòng xoáy ái tình cuồng nhiệt, đắm say nhưng cũng không dễ rút chân ra khỏi mối quan hệ mà họ đã dày công xây đắp.
- Một khi Ma Kết bị chọc giận thì sự việc rất khó được thỏa hiệp cũng như giải quyết êm đẹp, bởi vậy một Ma Kết nhiều tâm địa sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào thực hiện tới cùng mục đích của mình.
- Ma Kết là người có tính ổn định, lâu bền, vì vậy một khi đã vướng vào lưới tình
- Họ thường không có ý định tìm kiếm những mối quan hệ mới lạ, kích thích khác từ thế giới bên ngoài.
- Ma Kết có chủ kiến thường không bị rung động bởi những tình cảm trong quá khứ, càng không bao giờ tự trói buộc bản thân bởi lòng thương hại.
- Ma Kết rất khó nhẫn tâm nói lời buông xuôi, nhưng khi Ma Kết đã nghĩ thông thì chẳng bao giờ ngoáy nhìn lại...
- Ma Kết rất thận trọng trong chuyện tình yêu. Trong chuyện này, lý trí của họ dễ lấn át trái tim.
- Ma Kết sẽ tôn trọng bạn........nếu trước đó bạn chứng tỏ với họ rằng bạn xứng đáng điều đó
- Ma Kết thực ra là những người rất lãng mạn. Nhưng fải là một người rất đặc biệt (với MK) mới có thể lôi đc sự lãng mạn ấy ra ngoài
- Chính bởi họ đặt ra những tiêu chuẩn cao cho bản thân, nên họ khó lòng tìm được người bạn nào có cùng ‘đẳng cấp’ với họ. Họ là những người bạn trung thành, và một khi họ đã coi bạn là bạn, tình bạn đó sẽ tồn tại cùng năm tháng. Vì họ luôn mải phấn đấu với những giới hạn mới mà họ tự đặt ra, họ không thường nghĩ tới chuyện kết hôn sớm. Tuy nhiên, khi gặp được người đặc biệt, họ lại thiết tha được có một cuộc sống ổn định với người ấy.
Nếu anh tổn hại Ma Kết, yên tâm, MK không phục hận, chỉ tránh xa anh.
Nếu anh sỉ nhục Ma Kết, yên tâm, MK không giải thích, và không bao giờ qua lại với anh nữa. Bởi MK tin trầm mặc là sự trả thù lớn nhất, thời gian là chứng minh tốt nhất. Ma Kết kiêu ngạo có một trái tim vô cùng mạnh mẽ.
Một khi Ma Kết có những cú chao đảo về cảm xúc và giấu mình vào cái tôi bên trong [ phần tối ], họ thật sự không mong muốn sẽ gặp phải những cảm xúc lẫn lộn bởi lẽ đối mặt với những cảm xúc ấy khiến họ sợ hãi
. Ma Kết sẽ không hét lên với bạn rằng họ yêu bạn, bạn phải tự cảm nhận được tình cảm ấy bằng trái tim của mình.
Và bạn biết không, khi tự cảm nhận được tình cảm của ai đó dành cho bạn bằng trái tim mình, thì bạn cảm thấy hạnh phúc gấp trăm vạn lần so với cảm nhận bằng tai hoặc bằng mắt. :)
Ma Kết có lúc không dịu dàng, tính khí rất xấu, dễ giận, dễ ghen, dễ tổn thương, dễ suy nghĩ lung tung, rất bướng, lúc giận chả buồn mở miệng, vui thì cười hỉ hả, chịu uất ức sẽ để trong lòng, khi quan tâm bạn sẽ muốn bạn biết tâm sự của họ, thích nghe nhạc đau thương vào những lúc đau thương =.=, lúc hạnh phúc muốn chia sẻ với những ai đặc biệt với họ. Ma Kết không tốt, nhưng vì bạn, họ sẽ sửa đổi.
Trong tim Ma Kết, mỗi người có địa vị khác nhau, hãy thông cảm cho Ma Kết, trong thế giới của họ không có thứ nào là quan trọng nhất :)
MK trong cảm tình thực sự rất chung thủy, yêu và thích trong tim họ đều phân định rạch ròi. MK có thể thích rất nhiều người nhưng chỉ yêu một. Chỉ cần MK quyết định ở bên bạn họ sẽ toàn tâm toàn ý với bạn. Nên, nhớ đối xử tốt với MK nhé.
Bạn hy vọng Ma Kết đối đãi với bạn thế nào, hãy đối đãi với họ thế ấy.
Ma Kết không thích kiểu yêu phô trương, chỉ muốn yêu trong bình lặng nhưng phải khắc cốt ghi tâm.
. Ma Kết nữ tuyệt nhiên không cần những món quà đắt tiền nhưng chỉ một cử chỉ yêu thương nho nhỏ thôi cũng đã đủ để làm trái tim của họ tan chảy ♥
. Ma Kết không cầu vật chất và luôn ý thức được rằng cuộc sống là một thứ gì đó hơn hẳn vẻ bề ngoài vốn có của nó.
Ma Kết đối đãi với ai cũng tốt, cơ hồ đó như một thói quen của họ, dẫn đến việc người ta cảm giác họ dây dưa/qua lại với nhiều người. Thật ra MK rất chung thủy, yêu hết lòng với người họ chọn, người đó nhìn vật gì lâu hơn một chút MK sẽ mua cho họ, người đó tùy tiện nói gì đó MK cũng nhớ trong lòng và thực hiện cho họ. Với kẻ không thích, cả trò dây dưa cũng lười chơi.
Nói Ma kết ngốc cũng được, bọn họ vẫn không biết cái gì gọi là tình yêu, nhưng bọn họ biết rõ cảm giác yêu. Với họ bất luận thứ tình cảm gì đều có một loại biểu đạt khác nhau. Họ rất tập trung cảm thụ từng loại cảm giác này. Hầu hết các cảm giác đều có thể cảm nhận được, nhưng lại thất bại với yêu. Ma kết ngốc nghếch cho rằng, yêu bạn là chuyện của của tôi, không liên quan gì đến bạn, nhưng sau đó lại cảm giác không phải. Vì vậy bắt đầu thổ lộ với đối phương, thổ lộ thành công rồi lại không biết làm sao đi bước tiếp theo, có lẽ là do không biết lãng mạn. Người cung Ma kết có thể lấy bất cứ chuyện gì ra nói giỡn, nhưng riêng trên phương diện ái tình, chỉ cần hắn nói ra câu “tôi yêu bạn” là đã xác định cả chuyện kết hôn trong tương lai, tuyệt đối không phải nói đùa. Ma kết rất thực tế, nhưng điểm ấy không giống Kim ngưu, Xử nữ. Với tình yêu, thực thế của họ biểu hiện ở điểm họ cho rằng mang đến cho người mình yêu của cải vô hạn chính là hạnh phúc lớn nhất, vì họ rất tự ti, thứ duy nhất có thể dùng nỗ lực mà có được chỉ có vật chất thôi.
Khi đang nỗ lực khiến người mình yêu hạnh phúc, người mình yêu lại vì một điều gì đó mà rời xa hắn, mà cuối cùng cũng không hiểu mình đã làm sai điều gì. Thực đáng thương.
Cự tuyệt: Nếu như Ma kết thực sự yêu rồi sẽ không cự tuyệt bạn, vĩnh viễn sẽ không như vậy.
Bị cự tuyệt: Ma kết trong tình cảm rất nghiêm túc, hơn bất cứ chòm sao nào. Thời gian phục hồi vết thương cũng rất dài. Bọn họ thà chọn biến mất, đối với bạn hay họ cũng đều có lợi, vì họ sợ nhìn bạn nhiều hơn một chút mà lại không thể kềm chế. Sợ nhìn bạn nhiều hơn một chút, lòng sẽ lại đau như dao cắt.
Cách nhanh nhất để giành lấy trái tim của một Ma kết là bằng chính sự chân thành của bạn và hãy làm cho chúng tôi cười ♥
- Ma kết sở hữu một trong những trái tim chân thành nhất mà bạn có thể sẽ gặp qua.
. Bên trong Ma Kết có một bức tường rất cao và dày. Hãy chấp nhận điều đó và tiếp tục. Nếu như Ma Kết thật sự muốn nói thì Ma Kết sẽ tự nói với bạn mà.
. Ma Kết thà nghe những sự thật đau lòng còn hơn là những lời nói dối từ bạn.
. Ma Kết ghét cảm giác bị giấu giếm
. Ma Kết không bao giờ bỏ sót bất cứ chi tiết nào và luôn cân nhắc đến những kết quả có thể xảy ra.
1. Ma Kết thích chơi giỡn với bàn tay bạn.
2. Hai tai bạn nhất định tàn tạ, bởi Ma Kết có sở thích thổi vào tai người ta..
3. Lúc hôn nhau hay cố ý rụt lưỡi lại..
4. Thích được ôm, và ôm bạn từ sau lưng.
5. Thích nấu cơm cho bạn ăn, nhưng tàn cục phải do bạn thu dọn, ví dụ như rửa bát.
6. Tuyệt đối sẽ vệ sinh phòng ốc nhà cửa cho bạn, nhưng bạn phải biểu dương, khen Ma Kết.
Lực phản kích của Ma Kết rất mạnh, lúc cãi nhau, Ma Kết có khả năng sẽ tuôn ra những lời nghe rất đau lòng, nhưng tin tôi đi, Ma Kết không cố ý, đó là phản ứng trực giác của họ, đã cãi thì phải cãi cho thắng chứ! Hơn nữa, lúc họ vừa nói có thể đã hối hận ngay rồi, nhưng sĩ diện cao không muốn đi xin lỗi. Đừng giận Ma Kết, hãy tha thứ cho họ và Ma Kết sẽ cảm kích bạn thật lòng, cũng như sẽ đối xử với bạn tốt hơn.
. Ma Kết có một niềm kiêu hãnh rất lớn và sẽ không bao giờ tha thứ cho những người xem thường hay khinh rẻ họ.
Ma Kết tuy là mặt trẻ con, nhưng không phải tâm trẻ con. Bảo vật luôn được giấu kín nơi sâu nhất, với bạn bè, rất trân trọng, với người yêu, yêu thương quan tâm, với người lạ, vô tri vô tội (không biết thì chẳng làm gì đến người ta). Với thù địch, ok, kẻ thù coi như xác định rồi.
Ma Kết không ưa những thứ quá kích liệt, cảm giác chúng nguy hiểm không thể tin tưởng. Thích tự tạo vòng tròn cuộc sống/xã giao cho riêng mình, có thời gian cố định và những con người cố định, đến tiệm ăn cố định, gọi những món cố định. Không tin vào nhất kiến chung tình, với những gã trai quá nhiệt tình, sẽ chỉ đứng nhìn từ xa. Khá lạnh lùng, chịu đựng được cô đơn, đối xử với tình cảm tuyệt đối không vì số lượng mà bỏ qua chất lượng. Không sợ chơi trò tình đơn phương, cũng chịu đựng được sự dày vò do tình yêu một phía mang đến. Tóm lại: Tự nhiên, vững vàng, hết mình, thực tế.
. Nghi ngờ là một điểm không thể kiểm soát được của Ma Kết.
Ma Kết ưa dẩu mỏ tranh cãi với người họ thích, nhưng không lớn tiếng gây nhau hoặc có thể nói, căn bản không hề cãi nhau. Bạn muốn tranh cãi tiếp, được, không vấn đề gì, Ma Kết chỉ quay lưng bỏ đi. Ma Kết có tài hùng biện, nhưng vào lúc bị người khác hiểu lầm sẽ không giải thích. Đừng hỏi vì sao, đơn giản là không ưa giải thích.
- Rất nhiều người nghĩ rằng, với vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói của MK, chắc hẳn yêu họ sẽ tẻ nhạt lắm. Thực tế, chỉ những người yêu và được yêu bởi MK mới biết họ lãng mạn, dịu dàng và nồng nàn thế nào.
Điều Ma Kết cần thật ra không nhiều, lúc buồn cần một câu an ủi, lúc đắc ý cần một câu tán dương. Mệt rồi có vai ai đó để tựa vào, lúc đau buồn có ai đó ôm họ. Kỳ thật, hạnh phúc của Ma Kết chỉ đơn giản như thế.
Ma Kết là những con người nghiêm nghị nhưng nếu bạn có thể tiến đến phần bên trong ấm áp hơn của con người họ, bạn sẽ được thưởng công bằng một người rất đáng ngạc nhiên đấy ♥
- Ma Kết cần rất nhiều thời gian để yêu một ai đó, nhưng một khi chúng tôi đã yêu ai, chúng tôi sẽ giữ mối quan hệ ấy cho đến tận cùng.
- Nếu như một Ma Kết yêu bạn, họ sẽ sẵn sàng làm tất cả vì bạn.
[Hãy trân trọng Ma Kết trước mắt]
ách đỗ dành Ma Kết nữ hữu hiệu nhất
1. Bất kể là lỗi do ai cũng phải dỗ ngay và luôn, miệng không đủ ngọt thì chứng tỏ bằng hành động.
2. Nếu bạn là người chủ động nói chia tay, lập tức tìm cớ vặn vẹo rồi bảo baby ơi anh sai rồi, sau không dám nữa.
3. Phải dỗ trong vòng 24 giờ đồng hồ. Không sẽ tốn gấp 10 lần công sức để làm lành với nàng.
4. Nói năng cẩn trọng, đừng tràng giang đại hải quá nửa ngày vẫn chưa vào trọng điểm.
5. Dù nàng cúp máy bạn 100 lần cũng vẫn cứ gọi qua, Ma Kết chạy trốn thì bạn đuổi theo. Chơi chiến tranh lạnh là bạn out ngay =)))))))
Ai may mắn lắm mới được MK yêu đấy
Ma Kết mẫn cảm, đa tình, nhưng là kẻ hiểu rõ sự lãng mạn nhất.
Đối với Ma Kết, tình yêu nghĩa là trao đổi sự hài lòng giữa đôi bên thầm lặng và không đòi hỏi. Tiểu Dê đã học được hoàn toàn bài học quý báu rằng tình yêu không đo đạc được bằng những tình cảm quá đáng. Nhưng bởi vì họ đặt tình yêu chỉ ngang hàng với những nhu cầu và khao khát chung giữa hai người, họ vẫn chưa trải qua được cảm giác khi những khao khát bên trong được giải phóng.
Những điểm tốt của Ma Kết là kiên quyết, ổn định, thông thái, đáng tin cậy, vững vàng và yên bình. Biểu hiện tiêu cực của những đức tính đó là dưới dạng ích kỉ, nhỏ nhen, khát vọng nhẫn tâm, cứng nhắc, trưởng giả, trầm cảm và đơn độc.
♥ BẠN BÈ:
- Ma Kết có thể là người bạn tốt nhất nhưng cũng có thể sẽ trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất của bạn, tất cả phụ thuộc vào cách mà bạn đối xử với chúng tôi.
Người cung Ma kết rất thiếu cảm giác an toàn, họ thích giả ngu trước mặt bất cứ ai. Đây cũng có thể cho là một năng lực của họ. Ma kết thông minh ở điểm ấy. Họ cho rằng chỉ có kẻ ngu mới không phải chịu bất cứ tổn thương gì. So với việc làm một người thông minh, không bằng làm một kẻ ngu si bình thường mà được tự tại. Nếu không phải là người bạn đáng giá cho ma kết tin tưởng, hắn nhất định sẽ không cho đối phương biết mình thông minh đến đây, mà vô luận an toàn hay không, Ma kết đối với bạn bè đều rất chân thành, họ rất quý trọng tình bạn.
Ước muốn lớn nhất của họ là có thể nhận được sự tin tưởng của bạn bè. Nếu như không được một người bạn tin tưởng, hắn sẽ không tiếp tục gặp gỡ người này nữa. Mọi người từng tiếp xúc với Ma kết đều nói họ tốt tính, tốt đến mức hơi ngốc. Kỳ thực họ cũng không tốt lắm, chỉ là họ rất biết giả vờ, vì họ hiểu tính cách của bạn bè xung quanh, họ cũng đã sớm nghĩ ra nên đối xử thế nào với đối phương. Điểm rõ ràng nhất là, các bạn có thể thử nhìn qua mấy bạn bè bên Ma kết, vô luận bạn làm gì Ma kết cũng không ngạc nhiên, kỳ thực họ đã biết vì sao bạn làm vậy rồi. Ma kết kết giao cũng rất tùy tiện, họ có thể hòa hảo với quý tộc, cũng có thể nói chuyện phiếm với tên ăn mày. Mọi thứ chỉ là trao đổi giữa những tâm hồn mà thôi, rất ít Ma kết phụ thuộc vào đôi mắt, trừ phi nhân phẩm bạn quá kém.
Cót két…
Tiếng mở cửa..
gã về trong cơn say lèm mèm,bước chân xệch xoạc,gã muốn vấp ngã,nhưng vẫn cò tỉnh táo được đôi chút,gã lấy hết sức lực đẩy xe vào nhà,trời u ám tối dần,mưa râm..từ từ ào ạt đổ xuống như thác đổ..
trong cơn say mơ hồ,gã mệt lả người đi,nhưng gã không ngủ,gã mơ màng trong không gian của bốn bức tường nhỏ hẹp,gác tay lên trán,gã suy nghĩ viễn vông cho cái sự đời của mình,cuộc đời lầm lũ,bôn ba cho cuộc sống mưu sinh,cuộc đời khốn nạn mà gã đang nhận lấy,cái sự đời sao mà nó chua chát đến thế,gã chữi…!!!!!
bất giác,cơn say làm gã choáng người,bật dậy,gã nôn thốc nôn tháo,ướt đẫm cả nền gạch,mùi rượu,bia,thức ăn hòa trộn,gướm ghiết làm sao!,gã lăn xuống giường,nằm ì trên nền gạch,gã quằn quại trong cơn đau đến từ tim,gã gào thét,gã chữi tất cả những ai mà gã đang suy nghĩ đến,và nhất là con đàn bà mà gã yêu,yêu đến cùng cực,tàn nhẫn bỏ rơi gã để tìm bến đỗ mới cho riêng mình,hắn giàu hơn gã,tất nhiên là thế rồi,gã lại lầm bầm chữi….con khốn!!!!!!!
gã sốc cho đời mình,cái đời như chó..thua thiệt làm gì,tiền..tiền..tiền..m'.. nó,cái thứ quan trọng nhất,dơ bẫn nhất lại hòa hợp vào con người mà gã chung tay gối ấp,nó sẵn sàng ra đi,tìm sự sung sướng cho thân mình,nó quên đi bao nhiêu năm sống hạnh phúc,bao nhiêu năm gian khổ cùng gã,nó phũ phàng rũ áo ra đi,đi tìm cái hạnh phúc khác,cái gọi là tiền,mà gã không có,con…gã chữi..!
quay sang bên tường,gã ôm lấy mình,gã thấy mình vô dụng quá,gã nhắm mắt lại,trái tim của một thằng đàn ông bây giờ mới sống thật,không che giấu,không giả dối,nước từ hai khóe mắt gã rơi xuống,thấm dần từ long mi chảy dài xuống hai gò má lem nhem nhám nhúa,nó thấm vào miệng,chảy dài vào trong phế quản,đâm xuống tim,chưa bao giờ gã thấy nước mắt của chính mình lại mặn đắng đến thế,khó nuốt quá…cũng như đời,ai biết được lòng dạ con người,và không ngờ nhất là người gã gọi là vợ,nhưng mà là vợ người ta,ngay từ lúc này,lúc này đây,sự thật,cái sự thật tàn nhẫn…
mặn quá,nước mắt của đời..
gã nuốt đi nước mắt,cơn say làm cho gã trở nên yếu đuối như đàn bà,giờ đây,trái tim là nơi mà dễ vụn vỡ nhất trong cơ thể gã,nó như ngừng thở,nó như đang đâm vào kim theo từng nhịp đập,gã đau…đau quá..
trở lại…
gã co rúc người,màn đêm che phủ trong căn phòng nhỏ,mưa ào ạt trút xuống,gã nhìn ra khung cửa sổ,những giọt nước mưa nó đang chan hòa cùng thứ nước mà gã đang tạo ra trên hai khóe mắt..cái mà người đời gọi là..nước mắt!thôi nhìn mưa,gã nhắm nghiền hai mắt lại,cho nỗi đau lan tỏa từ mọi ngóc ngách của cơ thể,gã mơ màng,gã lang thang trong kí ức và cảm xúc của chính mình..những lúc ấy,là lúc mà gã sống thật,gã cảm thấy yên bình nhất,nhẹ lòng nhất,trong thế giới riêng đó của gã,không có sự đố kị,sự ganh ghét,tham vọng..gã tha hồ vẽ ra cuộc sống,những kí ức,những điều ngọt ngào cho riêng mình,và tất nhiên là không thể thiếu đi ngời mà gã yêu thương nhất..vợ!
gã lãm nhãm nói với chính mình…
Tao..tao..muốn sống …trong..đó..mãi.. mãi..!!
bên khung cửa sổ,mưa bớt hẳn,chỉ còn lấm tấm vài giọt mưa phùn phất phơi..đêm cô liêu,tiếng quạ cắt khúc,đám ma quái bên ngoài khung trời u ám,vẫy tay liên hồi…..thúc giục…
hai ngày sau,người ta tìm thấy xác gã trong căn phòng dơ bẩn bừa bộn….
tiếng đời..than..!!!!!!!!!
A và nó wen bk nhau từ khi còn học cấp 3,trong 1 lần chat trên mạng,cách nói chuyện của nó làm a gét kinh khủng nhưng k bk sao a lại thích trò chuyện vs nó mỗi ngày. Khi nó nghe a giới thiệu về mình thì nó phát hiện ra a là người nó rất ghét,bởi cái tính qen ng iu như thay áo do bạn bè nó kể lại,a ăn xài phung phí,khoe dt,xe,quần áo nhưng nó cũng k bk sao nói chuyện vs a lại hợp đến như z.a hơn nó 1 tuổi,a đã học lớp 12 r. Dù đã bk về tên tuổi of nhau nhưng 2 ng vẫn k 1 lần nói chuyện ở ngoài cũng như chẵng thèm nhìn mặt nhau khi vô tình gặp nhau trong trường,nó nghĩ chắc a chẵng muốn ai bk a wen bk 1 đứa như nó(nó cũng k muốn ai bk vì chắc chẳng ai tin nó lại wen bk a),a là 1 chàng trai con nhà giàu,học giỏi,galang nói chung a hội tụ tất cả of cái j gọi là hotboy. Nó k xinh,k giàu nhưng nó học giỏi,đặc biệt là môn anh văn,nó còn có cái tính nói chuyện rất thu hút ng khác nữa
Tối nào a và nó cũng nói chuyện,từ chuyện bạn bè,gia đình tới chuyện ngoài đường hay những chuyện tào lao đều nói dc hết, chẵng bao h a kể nó nghe chuyện a ăn chơi hay những ng yêu a ntn cả? nó cũng k hỏi tới vì nó k muốn biết,nó sợ khi nghe a kể về những chuyện đó nó sẽ k còn nói chuyện vs a nữa(nó sợ những ng như z). k bk sao nó k thể thiếu a để nói chuyện vào buổi tối,dù học bài rất nhiều hay những khi bị bệnh nó cũng mò dậy để nói chuyện vs a dù a k biết,cũng k bk sao nó k còn gét a nữa. Nó tự nhủ k dc thích a vì nó chẳng khác nào như tình yêu ảo,nó và a chỉ là ảo mà thôi,chỉ là những ng bạn cùng kể nhau nghe khi chuyện vui hay buồn gì đó trên mạng thôi. Sau 1 time dài nói chuyện,bỗng
Anh: e có ng yêu chưa?
Ngạc nhiên khi a hỏi như thế nhưng vẫn gạt bỏ suy nghĩ trả lời 1 cách tự nhiên
Nó: hỏi chi?
Anh :lại cái tính nói chuyện như vậy,đơn giản a muốn biết
Nó: sao hum nay a lại hứng thú đến chuyện này nhĩ,e chưa có,e í ẹ như z ai thèm
Anh: mình gặp nhau nha,noel này mình gặp nhau. Chúc e thi tốt
Nói xog a out để lại cho nó cái mặt ngơ ngác,chả biết cái gì xảy ra,chắc a ấy đang đùa,nó ngĩ vậy
1 tuần đã thi xong,cả tuần này nó chẵng chat vs a và hình như a chẵng lên mạng,chắc a cũng phải học,a thi nhiều hơn nó mà. Nó mở yh lên,thấy dc tin pm của a nó mừng rỡ." Noel này a mời e đi ăn kem nha,ăn ở quán cnvh,vào lúc 7h,a k đùa đây là lần hẹn thật lòng nhất của a". Nó tròn xoe mắt,a muốn gặp nó thật sao,k thể tin nổi,nó quên đi những suy nghĩ a thấy nó như thế nào,gặp a sẽ ra sao mà chạy ngay vào tủ chọn cho mình bộ đồ đẹp để gặp a. Nó nôn nóng từng phút từng giờ,lúc mơ cũng thấy hp vô cùng
Ngày hẹn đã đến nó bối rối,nhìn trước gương chọn góc nhìn đẹp nhất để a nhìn,nụ cười dễ thương để cười vs a,nói chung nó làm những đều ngu ngốc chưa từng thấy. Nó chạy xe đạp đến chỗ hẹn,thấy a đang ngồi cầm 1 đóa hoa cười tủm tỉm.
Nó: a đến lâu chưa. Nó ngại ngại,hình như má nó đang hồng hồng
Anh: k lâu đâu,a cố tình đến sớm thôi. Anh mời nó ngồi xuống,kêu nước dùm nó,trông galang phết
2 ng nói chuyện như khi chat,có thể thân hơn z nữa,cả 2 cười thật to làm cho cả quán ai cũng nhìn ngơ ngác. A nói vs nó:" e bk k,đây là lần đầu tiên a hẹn 1 ng con gái trong lần đầu mà họ chẳng trang điểm như e đấy". Nó nge cảm thấy quê quê nên gục mặt xuống. A nhìn nó r nói tiếp: "e đừng ngại a chưa nói xong mà,cũng lần đầu tiên a hẹn ng con gái trong lần đầu mà nói chuyện nhiều,cười to lại sảng khoái khi gặp e đó". Nó ngượng ngượng cười nhẹ vs a,trong nó dịu dàng lắm. bỗng a đứng dậy,cầm đóa hoa đến gần nó và nói:" làm bạn gái a nhé,a lớn r,18t r,tuổi này là bk suy nghĩ kĩ về tình cảm of mình r đấy"!!! Nó k bk phải trả lời thế nào nữa, Cả quán hùa nhau vỗ tay,kêu nó đồng ý đi. Nó mỉm cười :" e đồng ý"
Thế là a nắm chặt tay nó chạy quên cả xe,a dắt nó đến 1 công viên,ở đấy đẹp hơn khi nào hết. Cả 2 trò chuyện vs nhau,nói mãi chả ngừng. a chỉ nó 1 cặp đang ôm hun đằng kia: "e nhìn kìa,họ hun nhau đấy"
Nó ngượng đến sợ,ngĩ thầm chẳng lẽ mình vs a tiến triển nhah z sao,nếu k làm j a chỉ như thế,a cũng nhìu chiện gê ^^. A nói típ:" đố e họ sẽ đi đâu típ theo"
Nó nhanh miệng trả lời: đi về,đố z cũng đố
A cí đầu nó:ngốc!!!họ đi hotel. A chỉ đùa vs nó xem nó ntn thôi?
Há miệng to nhìn theo 2 ng họ,sau đó quay qa nhìn a khi a nói: mình cũng đi thôi
Nó lấy tay che phần trên lại như sợ ai cưỡng r nói:" k dc,k dc,k dc, dù có gì e cũng k dại dột như z,e k phải loại dễ giải,càng k phải vì a mà làm z đâu,chúng ta chỉ mới yêu nhau,chưa biết nhiều về nhau,chưa hẹn hò nhiều vì sao a k thể yêu e nhẹ nhàng như trong phim hàn quốc dc chứ"
A ngố ra,cười hi hi r nói:" chài,a có nói gì đâu,ý a là mình đi về,còn lại quán kem lấy xe nữa chi,trễ r,chẵng lẽ đi lấy xe về nhà là dại dột gì gì đó sao,e đang nghĩ gì vậy"
Nó quê cả thúng,r lon ton đi cùng a về lấy xe,trên đường về a lén nắm tay nó,đây là ng con trai đầu tiên nắm tay nó đó
Nó quay đầu xe đạp ra về,chẳng thèm nhìn a chắc còn quê vụ hồi nảy. a vỗ nhẹ vai nó: e thích yêu kiểu hàn quốc ak,a cũng thích nhẹ nhàng thôi, mình yêu vậy nhé. E về cẩn thận,ngủ ngon
Bắt đầu từ ngày hôm đó a và nó gặp nhau nhiều hơn,bạn bè nó phát hiện liền can ngăn k cho 2 người quen nhau,nói a k phải ng tốt,nói a chỉ yêu nó qua đường thôi,xung qoanh a còn bao nhiêu cô gái đẹp,sao lại ngó ngàng đến nó chứ. Nó cứ ngĩ mãi về những lời bạn nó nói,sao ngĩ tới lại đau quá. Nó đứng lại khi thấy 1 tóp người chặng lối đi của nó
1 chị lớp 12 kêu nó: "mày ngon quá,dám cướp ng iu của tao? Nhìn mày thì tao biết qua đường là cái chắc"
Nó nghe vậy liền bực bội,k ai đụng đến nó thì thôi chứ đụng đến r thì k bao h nó chịu thua: "nè,chị ăn nói j z,nhìn tui ntn,nhìn tui k dữ như chị chứ j"
-mẹ nó,vô tụi bây. Cả đám bây lại đánh nó nhưng có ai cố gắng kéo nó ra, là a,a đến cứu nó
A và nó chạy đi dù khi thấy a chả ai dám đánh gì cả,a xoa vết thương trên mặt cho nó:" a xl,có lẽ a quá trăng hoa nên h tội lỗi đó lại thuộc về e"
Nó cười dù khựng lại khi môi nó bị chảy máu:" ui da,có gì đâu,người ta muốn đánh thì đánh ,e cũng đánh lại nè,sợ gì,xông vô là chết dưới tay e",nó còn đưa con chuột bé tí của nó ra khoe nữa
A : từ nay a chỉ iu mình e thôi,a sẽ cưới e làm vk,ở bên e a mới có cảm giác dc người khác quan tâm,yêu thương,e có tất cả những gì a cần, những ng con gái kia đến vs a chỉ vì tiền,về bề ngoài,a chỉ cần đòi là họ cho chẵng cần nghĩ gì nhưng a k cần cái đó,a chỉ muốn xem họ phản ứng ra sao thôi, còn e thì chẳng cần cũng nói ra hết,a vuj vì e như z
Giờ thì nó mới hiểu,sao ng ta nói a như z,thật ra a yêu nó thật,nó hứa vs a dù có gì nó cũng yêu a,k bỏ cuộc,nếu bỏ cuộc thì chết hihi
Thế thì a cũng thi đậu đại học,a chọn ngành luật,a nói sẽ kiếm tiền nhiều để mua xe hơi cuối tuần chở nó và con sau này đi chơi,mỗi lần nhớ nó lại cười,sao a giống con nít thế k bk
Quen nhau càng lâu thì cả 2 càng yêu nhau nhiều hơn. Nhiều ng bạn khinh thường nó,lâu lâu lại hỏi: "mày bị luộc chưa? Yêu lâu như thế chắc trao cho ngta r phải hk? Nhà giàu thế mà,mau có con để còn giữ chân ng yêu nữa chứ"
Nó k nói gì vì nó quen thuộc vs nhưng câu này lắm r,a đã hứa vs nó yêu nhẹ nhàng như fim hàn quốc z, a nói đến tân hôn thì bk cái đó cũng đâu có muộn,nó chẳng quan tâm ai nói gì,nó bk a và nó yêu nhau trong sáng hơn khi nào hết. Thế thì nó cũng ra trường,nó chọn sư phạm để làm cô giáo dạy tiếng anh,a k nói gì,chỉ chúc nó thành công,a nói ráng làm cô giáo giỏi để còn dạy cho con của a và nó sau này nữa
Thời gian trôi nhanh thật nhanh,cũng đến lúc nó tốt nghiệp,ra làm cô giáo,ngày mà tốt nghiệp của nó,a k đến, a nói a bận lắm, a còn phải lo cho công việc,hẹn nó tối nay đến chỗ lần đầu tiên 2 đứa quen nhau. Nó k buồn vì bk a rất bận,nó sẽ chụp hình vs gia đình cũng được. đúng h hẹn nó đến quán,quán vắng tanh,nó còn tưởng đóng cửa mất r,nên định quay lưng đi về,bỗng có 1 chị típ viên đến kêu nó vào trong vì có chuyện rất gấp,vừa bước vào nó nhận dc dt of a,a hát cho nó nghe bài" lâu đài tình ái",k bk a đang làm gì nữa,gần đến chỗ ngồi,a bỏ dt ra hát thật to lên:" a sẽ vì e làm thơ tình ái,a sẽ …", sau khi hát xong a nói: "a mún cùng e xây dựng 1 gia đình hp,lời cầu hôn of a k hay,k đặc biệt nhưng nó là tất cả những gì a muốn nói,những gì a chờ đợi bấy lâu nay,e đồng ý làm vk a nhé,aye thật,k đùa"
Nó cười nhưng nước mắt lại rơi,a lau nước mắt cho nó,nó ôm a và gật đầu k nói nên lời. hôn lễ diễn ra trong sự phản đối of gia đình a,vì nó k phù hợp vs a,a đã dc gia đình chọn vk từ lâu r nhưng a k muốn,a và nó dc chấp thuận khi a đã buông 1 câu nói lạnh lùng:" k cho cưới con sẽ chết",lúc nào a cũng con nít như thế nhưng nhà a lại đồng ý ngay. Vs điều kiện phải sống chung gia đình k được ở riêng. A và nó vui mừng,chuẩn bị lễ cưới,a thấy nó mặc áo cưới đẹp đến khó tả,a vội lại ôm nó.hun nhẹ như kiểu fim Hàn Quốc r nói: " cô dâu nhỏ bé của a đẹp thế,lỡ ai cướp khỏi tay a trong ngày cưới r sao". Cả 2 ôm nhau cười như lúc mới yêu làm cho mọi ng nhìn phải gạnh tị. Lễ cưới dễ ra trong nước mắt of ba mẹ nó vì hp khi nó lấy dc ck tốt,còn ba mẹ a k dc vui có vẻ tức giận
Dù sống vs nhà a k mấy vuj sướng nhưng mỗi ngày chờ a về,ăn cơm trễ trễ vs a là nó quên tất cả,từ ngày lấy ck nhà a k cho nó đi làm dù a có xjn cách mấy,nó vẫn tươi cươi vì chả bao giờ nó khóc trước mặt a cả,a bk đây là nghề nó yêu thích nhưng k làm gì dc chỉ bk an ủi nó thôi. Ngày nào a cũng tranh thủ về sớm để phụ nó nấu ăn, nó k biết nấu ăn sao cho phù hợp vs nhà a,có bk thì nấu cũng dỡ tệ,nó thường bị gia đình a la vì điều này dù đã cố gắng,nhà nó k giàu nhưng chỉ cho nó học chứ k cho con làm chuyện bếp núc vì thương nó nhiều lắm,a hay chỉ nó nấu món nhà thích để có nấu cho nhà ăn quài cũng k bị ngán,nó cũng nấu dc nhưng thua a xa. Mẹ a hơi cáu gắt vs nó,bắt nó phải học cách lễ phép,dù nó rất lễ phép bà vẫn thấy nó vô phép,bà hay mắng nó thậm tệ khi k có a,chẳng bao h nó kể lại cho a nghe
Nó đang phơi đồ bỗng thấy chóng mặt,thế là nó xỉu phải đưa vào bệnh viện,bác sỉ báo tin mừng cho a là nó đã có thai,a ôm nó quay vòng vòng ở bệnh viện làm mọi ng phải chạy ra ngoài xem sao nhưng ng ta cười khi thấy vk ck trẻ mừng khi có tin vuj,chắc ai cũng từng hp như z nhưng chỉ có a là hơi quá lên vì a thic con nít lắm. Có bầu nhưng nhà a k cho nghĩ ngơi nhiều,bắt làm hết công việc mới dc ăn cơm,có khi đói đến mức nó ôm bụng mà khóc. Có bữa a dẫn nó ra ngoài ăn,nó ăn như chưa từng dc ăn,a hỏi nó thì nó chỉ cười hì hì:" ăn cho cả 2 ng mà a" nhưng thật ra nó k dc ăn vì chưa làm xong mọi chuyện,nó k giận hay than mệt vì mỗi tối a thường xoa bóp tay chân cho nó,a khuyên nó hay cố gắng vì hp gia đình,nhưng thý làm k nổi là phải nghĩ mệt ngay,k dc làm nhiều,a cũng dặn mẹ a như z nhưng bà có làm hay k thì làm sao a biết dc,nghe a nói như thế bà càng ghét nó hơn
Nó đang lau các bậc lầu,bỗng chóng mặt,nó quơ tay vịn vào thành nhưng k với tới. nó có kêu mẹ a lên giúp nhưng bà lãng đi chỗ khác:" mẹ ơi! Giúp con vs,con chóng mặt quá","bận r,chóng mặt thì ngồi xuống nghĩ đi",nó lăn từ trên xuống,trong lúc nó mơ màng nó thấy máu từ ng nó chảy xuống chân,nó đau đến phát khóc,a chạy vội vào bệnh viện thăm nó,nó đang ngồi thẩn thờ uống sữa dành cho phụ nữ mang thai mà a đã mua cho nó,thấy a nó k khóc,chỉ nói: "e hư quá,quên uống sữa mà a dặn,h e uống cho con mình khõe mạnh nha a"
A chạy lại ôm nó vào lòng,a khóc vì a biết nó đang bị cứu sốc nặng khi mất đứa con:" e bình tĩnh đi,mất r mình sẽ có đứa khác,a có sức khõe mà". A nói đùa để nó bật cười như mọi khi nhưng sao mắt nó cứ vô hồn,a nge bác sĩ nói nó khó có thể mà có con dc nữa,vì lần té này quá mạnh,bầu thai cũng lớn mà bị z thì rất khó. A k kể nó nghe,a sợ nó đau,a k trách,k có con a vẫn sẽ yêu nó,a và nó có thể xin con nuôi,a cần nó hơn bao h hết. khi a đi làm, mẹ a đã vào nói cho nó nge sự thật:" cô yêu con tôi thì hãy viết đơn ly dị ngay đi,cô có biết cô k thể sinh con dc k? con tôi yêu con nít lắm,k có con dc thì bền dc bao lâu,cô viết đơn r nhận số tiền này đi đâu thật xa đi,k nhiều nhưng nếu cô sống tiết kiệm thì đủ nuôi sống cô cả đời đấy,xem như tôi dùng số tiền này mua cuộc đời của con trai tôi,cô k đẻ dc thì để đứa khác đẻ cho nó chứ".nói xong bà đi ra ngoài,để lại cho nó cái vali giỏ đựng tiền ở trỗng. nó khóc nấc lên,nó bk mình k thể sinh con dc nữa,vì ai vậy,vì nó sao
nó cười khinh,cô la toáng lên,cô nghĩ đây k phải là điều bà ta muốn bao lâu nay sao,k cần hành hạ nó bà cũng dc tội nguyện,đúng như z,bà ấy nói đúng a cần có con ,a cần gia đình hp,nó k thể bắt a sống vs nó cả đời như z. nó viết đơn ly hôn,vội vã cầm số tiền bỏ đi,nó có nói là nó đi đâu vs gia đình của nó và dặn k cho a bk, hãy nói vs a nó đã chán sống ở gia đình a r,hãy tha cho nó đi,nó khinh tỡm gia đình a lắm. a bk dc rất giận nó nhưng mún nghe chính miệng nó nói,chẵng lẽ tình yêu bao lâu nay đỗ tan vì cái chuyện nhỏ nhặt này sao nhưng mẹ nó kiu:" đừng làm phiền nó nữa,nó đau lắm r hãy để nó kiếm ck khác tốt hơn,gia đình a làm z nó cũng phải sợ thôi,nó k thể sinh con dc nữa thì iu nó làm j,hãy để nó vượt qua nỗi đau này đi". A vẫn âm thầm tìm kiếm nó,trong khi đó ba a bị bệnh nặng,yêu cầu a hãy lấy vk khác và sinh cho ông 1 đứa cháu,mẹ a thì đòi sống đòi chết nếu a cứ cứng đầu như z. thời gian đầu a tự nhốt mình ở trong phòng,lâu lâu lại gào thét lên,uống rượu cho thật say r gọi tên nó mãi nhưng vì gia đình a phải sống lại chính con ng a ngày trước dù k có nó,a đành lấy 1 ng vk mà mình k yêu và chỉ bk làm cho ng vk đó có bầu sinh cho cha mẹ a đứa cháu
Nó lên Đà Lạt sống,tự lập nghiệp cho mình,dùng số tiền đó mua đất cho ng ta thuê để lấy tiền nuôi các e nhỏ bị bỏ rơi ở cô nhi viện,nhìu lần dc các nhà báo phỏng vấn để lên báo nhưng nó từ chối vì sợ a sẽ bk,nó theo đuổi ngành mình yêu thích,đi dạy tại 1 trung tâm tiếng anh nào đó chủ yếu để k có cảm giác trống trãi. Sống như z cho tới 3 năm sau,khi ba nó bị bệnh nặng phải mổ nó đã về thăm nhà,a bk ba nó bệnh nên đã đến thăm,thấy a nó trốn vào ngõ ngách nào đó ở nhà, nge a hỏi về nó dạo này thế nào,có về thăm ba nó k,mẹ nó nói vs nó lúc nào đến nhà a cũng hỏi về nó,mẹ nó muốn nói nhưng thương nó đành thôi. A bk nó sẽ về thăm nhà,a k tin nó lại vô tâm như z nên đã nhờ ng theo dõi,sau khi ba nó hết bệnh nó đi về Đà lạt,a bk nó đang sống ở đó nên nói dối gia đình là đi vs đối tác lên Đà Lạt vài ngày,a chạy chiếc xe hơi mà hồi đó a đã hứa mua chở nó và con đi chơi,chạy 1 mạch lên nhà nó. Nge tiếng chuông cửa nó chạy ra vội vã
Nó: r,nge r,đợi 1 tí. Nó chạy ra k hề bk j
A: e,đúng là e r, a nhớ e lắm. nó mở to mắt nhìn a,là a,sao a k khác j hết,vẫn là ng nó yêu. A ôm nó thật chặt,ngoài đường ai cũng nhìn
Nó: a vào nhà đi,mọi ng nhìn đó
Nó k nói j khi sau khi mời a vào nhà,nó đang nấu cơm,nó dọn ra và mời a lại ăn
Nó: a ăn cơm đi r tắm,đi đường mệt r. nói như ng vô hồn
A: e nấu ăn ngon r đấy,nhìn e khác trước nhìu lắm
-e đi học nấu ăn,học để e nấu cho mình ăn thôi
Thật ra k phải z,nó học vì mong 1 ngày a sẽ ngồi ăn cơm, khen nó ,nhà a k trách nó vì cái tội nấu ăn dỡ nữa
Nó dọn phòng cho a ngủ,r lặng lẽ ra vườn ngồi,a tắm xong liền kiếm nó,a muốn tâm sự vs nó
- A mún nói chuyện vs e
- Còn j nói hả a?ngủ sớm đi,mai còn về,thăm e như z đủ r
- Sao e k hỏi vì sao a lại bk nhà e,vì sao a lên đây,e k bất ngờ,k hp khi gặp lại a sao
- E bk sớm muộn gì a cũng bk thôi,bất ngờ hay hp còn quan trong k a
A nắm tay nó,quay mặt để ánh mắt nó nhìn về phía a
- A k thể nào tìm dc cảm giác hồi đó khi có e kề bên vs bất cứ ai dc cả,a cần e,cần e nhất,về vs a nha e
- Nó cười,1 nụ cười trông vô vọng: bây giờ a đã có con vs ngta mà còn muốn e về ư,e phải khốn khổ lắm mới nhận tiền từ ba mẹ a r rời xa a,a có bk e đau k,a muốn e về đó để nhận những khinh khi từ gia đình a sao. Bây giờ e về vs a,e sẽ là vk bé hay vk lớn. a nói đi,hành hạ e như z k đủ sao a
- A quỳ xuống chân nó,gục đầu vào nó mà khóc như đứa con nít: a cần e,a vs e sẽ chết cùng nhau,a đã bk nhà a làm vậy vs e lâu r,bấy lâu nay a vẫn tìm e,bây giờ tìm dc e r a k thể rời xa e dc
- A khờ quá,a còn vk còn con,a đã từng nói k làm vk mình khổ,h a làm vậy chẳng khác nào a quên lời nói,làm như vậy chẳng khác nào là loài cầm thú cả,e cũng k làm dc như z đâu a quên đi,a đừng làm phiền tui nữa,tui đã yêu ng khác r
- Z a làm e như z chẳng khác nào a là loại cầm thú sao,chỉ hôm nay thôi cho a là ck of e hôm nay thôi,r a sẽ k làm phiền e nữa,a cần e chỉ 1 lần này thôi, a k muốn cuối cuộc đời này a k có dc mùi của e bên mình
Họ ôm hun nhau đắm đuối,họ cùng nhau bước vào phòng,cảm giác như hp đã thật sự trở về
Sáng nó đã dậy rất sớm,nó ra chợ mua đặc sản ở Đà Lạt rất nhiều,nó còn mua cho con a 1 cái áo len nữa. nó để vào trong xe của a,để lại 1 lời nhắn trên giường r đi, a ngủ dậy r thì ăn sáng sau đó đi về đi,e k muốn gặp mặt a nữa,đừng phiền e nữa,hãy sống thật hp,e là quá khứ còn vk và con a mới là hiện tại cả tương lai nữa,quên là hp cho cả a và e. a ra về theo lời nó dặn,a sẽ tập dần quên nó,a luôn luôn nghe lời nó mà. Nó nhờ ng theo dõi a,đến chừng nào a ra khỏi thành phố này nó mới an tâm.
Vài tuần sau nó bị bệnh,đi khám bác sĩ báo tin rằng nó đã có thai,nó vui mừng k tả nổi,tại sao nó có thể có thai,nó trách vì sao ngày xưa k ở lại bên a,mọi chuyện sẽ có kì tích xuất hiện,nhưng nó đã khuyên a nên quên nó,a đã có vk,đã có con,a và nó k còn là j của nhau nữa, nó sẽ nuôi con của mình lớn, nuôi con của nó và a lớn.
Sau khi mang thai 9 tháng 10 ngày đứa con trai ra đời,rất kháu khỉnh nhưng thật k may nó đã qua đời vì sinh khó,nó đã tự mình nuôi con,tự làm tất cả,nó k cho gia đình nó bk,1 ng mang bầu mà k dc sự chăm sóc chỉ tự làm khổ mình thôi,vs lại nó đã bỏ cuộc,đã thất hứa vì vậy nó đã ra đi mãi mãi,đứa con của nó được gởi về cho ông bà ngoại nuôi và sẽ k bao h có ai bk bí mật về nó,kể cả a- ng rất yêu nó
Khi a bk nó đã sinh cho a đứa con trai,a vội tìm đứa con đó,ôm con vào lòng,khuyên nó hãy sống tốt vì sau này nó sẽ mồ côi cha lẫn mẹ. sau đó a đi về nơi nó đã chon cất r nằm tại đó ngủ, sáng hôm sau ng ta phát hiện a đã chết kế bên mộ nó,tay vẫn còn nắm chặt đóa hoa héo rất lâu,vs 1 cuốn nhật kí ghi toàn bộ câu chuyện tình của họ. A ra đi vì nó đã đến vs a,2 ng cùng nắm tay bước sang kiếp khác và vẫn còn iu nhau k bao h phai
Rồi sẽ hết những ngông cuồng tuổi nhỏ
Em sẽ hiền đi, em sẽ hiền đi
Rồi có những ngông cuồng một thuở
Em sẽ cười chẳng biết nói năng chi
Cứ gai góc cho biết mình gai góc
Cứ lang thang cho hết nẻo lang thang
Cứ cay độc cho hết những điều cay độc
Vậy là đã 17 tuổi rồi đấy.. Nhanh quá !
Ngày sinh nhật cũng như bao nhiêu ngày khác, công việc cuộc sống vẫn bình thản trôi qua. Nhưng với tôi có cái gì đó nao nao trong dạ, dồn nén trong tim, ngày tôi chào đời cơ mà!
- Sáng thức dậy, hít 1 hơi thở thật sâu chào đón bình minh để nhớ về ngày ấy mình đã thở hơi thở đầu tiên, khóc tiếng khóc đầu tiên chào đời như thế nào.Cám ơn mẹ đã sinh ra con, đã cho con cuộc sống hôm nay!
17 tuổi, không còn là con nít nữa, đã là 1 thiếu nữ tuổi trăng tròn rồi, sắp phải tự hoạch định con đường đi tương lai cho bản thân..
17 tuổi, thấy cuộc đời khắc nghiệt hơn nhiều, không như những gì mình vẫn tưởng tượng và từng tin tưởng, nhưng không vì thế mà quay lưng lại với nó, phải tiếp tục...tiếp tục để tìm lại niềm tin.
Còn rất nhiều việc phải làm, nhiều việc muốn làm nhưng chưa làm được, đây mới chỉ là điểm khởi đầu, phía trước là một chặng đường dài.
Cám ơn những lời chúc tốt đẹp cho tôi trong những ngày qua. Dù là bạn ảo, hay bạn thực cũng làm cho tôi cảm tháy cuộc sống này tươi đẹp biết bao.
1 năm vừa qua tôi đã làm được nhiều thứ và sai đủ thứ. 1 năm qua tôi cũng nhận được nhiều và mất mát k ít. Nhưng 1 năm vừa qua đã thực sự thay đổi con người tôi.
1 năm qua, tôi vô tình bắt gặp chính mình lang thang ngơ ngác đầy lạ lẫm. Tôi quyết định chạy theo ôm chầm lấy; nhưng chỉ như những đám mây trắng xốp trên trời xanh, càng lên cao để chạm vào cái bồng bềnh ấy
Tôi thấy những ước mơ năm xưa của tôi, vẫn mang một màu hồng đầy mơ mộng và thơ ngây. Ngày ấy mơ đơn giản, sống đơn giản. Ngày nay mơ rắc rối, mơ đủ thứ, mơ cả những cái ko thể nào thành hiện thực; sống thách thức. May rằng tôi vẫn ko để nó thành màu xanh hay tím hay đỏ; vẫn là một màu hồng, phản ánh vàng và tôi chưa từng muốn nhuộm nó thành thứ emo nào khác
Tôi nhìn thấy kỉ niệm, quá xa và quá nhỏ để thấy rõ. Cả cái kí ức gần tầm tay nhất cũng đã mờ ảo đi. Life would be much easier without imagination. Vậy chứ một cuộc sống, sau khi đã rút ra đc bài học cho mình, ko có kí ức về quá khứ sẽ tốt hơn là có chỗ để nhớ nó chứ? Tôi chợt nhớ đến Quên Lãng. Người ta nói phải quên cái gì đó thì sẽ rất đau buồn. Tôi ko hiểu cái đau buồn đấy là vì phải quên cái đó mà đau buồn hay vì cứ phải đối mặt với sự hời hợt của trí nhớ của chính mình mà đau buồn?
Quên đi ko phải để cảm thấy sự đau khổ khi buộc phải gạt bỏ đi một thứ nào đó; mà là để chính mình thấy nhẹ nhõm để gánh vác những cái khác hoặc đủ vô tư để tiếp tục sống.
1 năm nhìn lại, có những khoảng trống mơ hồ như sương mù của ngày ko nắng.
1 năm nhìn lại, cuộc đời là một kiệt tác nghệ thuật mà ko có họa sĩ nào có khả năng vẽ lại nổi.
1 năm nhìn lại, tôi vẫn đầy khát khao tự do về một nơi bình yên.
1 năm nhìn lại, ước mơ vẫn ngóng chờ ngày thỏa khát khao. Vẫn giản dị là một căn nhà gỗ, một cánh đồng, một cái cây to ơi là to, những sáng bình minh trên biển; những đêm nghe sóng rì rào, cỏ cây hoa lá đầy đủ... Ôi, thiên đường!
Từ 1 đứa con gái nóng nảy, bộp chộp, thô thiển như con trai thì giờ đây đã hoàn toàn thay đổi, tôi học cách nữ tính, tôi học cách sống, học cách cư xử,, Nhưng điều tôi chưa thành công nhất là 1 năm qua tôi đã không nỗ lực hết sức có thể của mình trong học tập và tôi cũng chưa học được cách làm chủ tình cảm của mình.. Đơn giản 1 điều chỉ tôi nhận ra, tình cảm đã chi phối tôi chứ không còn là tôi ra lệnh cho nó nữa !
Tôi đam mê nhiều, rung động nhiều, nhưng có lẽ chưa bao giờ yêu cho đúng nghĩa, ngay cả mối tình đầu cũng không.
Tôi sống đầy lý trí, sáng suốt, tỉnh táo, rụt rè và thiếu can đảm. Trong khi bản thân mình vốn lãng mạn, dại dột, ngu ngơ và quá nhiều khao khát. Tôi tự cho phép mình trượt dài theo những lo âu, hồi hộp, ghen tuông mơ mộng cứ như thể mình đã là một cô gái trưởng thành. Nhưng tôi không giống những đứa trẻ yêu sớm khác, sai lầm nối tiếp, mù quáng và ngốc nghếch, đào bới sức sống trong những điều viển vông không tưởng. Tôi đã tự đưa chân vào cái bẫy thì cũng phải tự mình rút chân ra, và dĩ nhiên tôi đã làm được …
Năm 12 tuổi, đẩy mình vào một thế giới mới lạ, những mảng màu hồng xen lẫn những vết cắt màu xám … Tôi yêu trong sự thầm lặng, không để ai biết, không làm hại đến ai mà cũng không tự hại mình …
16 tuổi, kết thúc 4 năm với những vết xe đổ, sửa soạn lại hành trang tiếp bước. Tôi đã thôi cá tính với mái tóc ngắn, nhưng cũng không thể điệu với những chiếc váy ngang đầu gối, cố gắng để trở thành người con gái nữ tính nhất. Tôi hoà mình vào cuộc sống chung của mọi người, mà không phải cuộc sống của riêng tôi …
Tôi vẫn luôn âm thầm tự hào với cái gọi là “Lý trí” trong suy nghĩ của mình. Nào có ai ở bên tôi trong suốt 4 năm dài đó, ngồi bên cạnh cầm tay tôi và bảo: “Thôi nào, chưa đến lúc yêu đâu. Hãy dừng lại đi nhé!”. Đó là điều mà tôi vẫn phải tự nói với mình đấy chứ.
Chính “Lý Trí” đã cứu vớt tôi ra khỏi vũng lầy. Tôi nhắc nhở mình phải làm nốt những mục tiêu phía trước, những điều mà gia đình kỳ vọng, những kế hoạch to lớn và có ích cho tương lai xa xôi … Tôi quần thảo với những cảm xúc của ngày mới lớn, cố kìm nén và dập tắt nó đi, trói chặt nó rồi nhét vào một xó tủ tối om và khoá trái cánh cửa lại, ngồi thở hổn hển mà run lẩy bẩy nhìn chiếc chìa khoá duy nhất đang nằm gọn trong tay.
Càng sợ hãi và lo âu bao nhiêu, từ trong sâu thẳm tôi càng tiếc rẻ cho mình bấy nhiêu. Tiếc những gì thường được phán xét bằng những tính từ “mù quáng”, “nông nổi”, “dại dột”, “ngắn ngủi” và “không thực” … Muốn trở thành mẫu người khôn ngoan và tỉnh táo, tôi phải học cách nấu món ăn Tình yêu theo một công thức được dựa trên những chuẩn mực nhất định. Mà trong phần chỉ định đã ghi rõ, không được phép dùng những thứ gia vị bị cho là thấp kém như “bồng bột”, “viển vông”, “mù quáng” hay “mơ mộng”. Lại đặc biệt khuyến khích dùng những thứ “đa nghi”, “tính toán”, “đắn đo” và “thận trọng”. Cứ theo cách ấy, chắc chắn tôi sẽ nấu ra được một món ăn mà những người từng trải đầy kinh nghiệm, đã quá ngán ngẩm với cuộc sống đơn điệu “sau Yêu”, cho là hoàn hảo và đáng để thèm muốn. Họ bảo rằng thời bằng tuổi tôi họ cũng đã từng như thế, đã từng phải hối hận. Họ khẳng định sau 10 hay 20 năm nữa, chắn chắn tôi sẽ phải thay đổi, sẽ biết nhìn xa trông rộng hơn. Thế nhưng, tôi chỉ là cô gái sắp tròn 17 tuổi !
Tôi thầm nhủ mình sẽ cầm chiếc chìa khoá tra vào lỗ khoá đã rỉ sét kia, giải thoát cho những đam mê thuở nào được tự do cất cánh !
Tôi còn nhớ lúc tôi hỏi mẹ: “Lúc con vừa chui ra khỏi bụng mẹ, con khóc nhiều không ạ?”. Mẹ bảo “Có chứ.. Khóc vừa to vừa dai dẳng ý chứ!”. Phải chăng điều đó báo trước cho tôi tương lai sẽ rất mau nước mắt. Thật vậy, tôi đã có muôn ngàn nụ cười nhưng không thiếu gì những giọt nước mắt.
Từ bé , tôi đã là một con bé đa cảm và dễ bị tổn thương . Tôi yêu sợi dây thun nhỏ đã theo mình đi từ nhà tới trường đến nỗi không nỡ vất nó giữa đường chỉ vì tội nghiệp nó nằm ở một nơi xa lạ.
Lặng lẽ tôi thắp cho mình một niềm vui. Niềm vui thổi bạt nỗi buồn qua một bên . Niềm vui thân thiện như một cái nhìn , bao dung như một vòng ôm , nhẹ nhàng như một cái nắm tay. Niềm vui thân thiết như ánh ban mai mỗi sáng rọi qua khung cửa nhỏ, niềm vui xôn xao như tiếng ríu rít đầu hồi của lũ sẻ quen thân.Niềm vui không ở mãi cùng mình nên tôi cứ lặng lẽ thắp niềm vui trên những điều cũng rất mong manh trong cuộc sống mình … để rồi tập bình thản nhìn tất cả đi qua … đi qua như chưa bao giờ có thật.
Tôi sẽ thắp cho mình 17 ngọn nến – Mỗi ngọn nến lung linh như nụ cười ,như niềm vui , như nỗi buồn mỗi ngày tôi có ….Mỗi ngọn nến lặng lẽ tôi thắp mừng mình … mừng sinh nhật .
L .Ạ . C B . Ư .Ớ . C :)
'
7 cách tự tử dễ thương và nhí nhảnh nhất :))))
Cách 1 : DÙNG THUỐC NGỦ
+ Đặc điểm :
Phải nói đây chính là cách tự tử nhẹ nhàng nhất , đàng hoàng nhất và cũng khá hữu hiệu , khả năng thành công lên đến 90 % ... được mọi lứa tuổi ưa chuộng bất kể tuổi tác , giới tính tôn giáo ... Thường được phái yếu áp dụng do tránh cảm giác sợ đau và sợ chết .
Vì là chết trong khi ngủ , ngủ không dậy nữa ... nên nó cũng êm đềm như 1 giấc ngủ ngon để sang thế giới bên kia vậy, ngoài thuốc ngủ ra , có rất nhiều thứ thuốc đặc chủng khác có tác dụng giống như thuốc ngủ khi sử dụng liều cao , không theo hướng dẫn .
+ Cách thực hiện :
- Chạy ra hiệu thuốc , dốc hết ví ra mà mua hết thuốc ngủ , Thiếu thì đi quán khác ... tầm 150 vỉ là đẹp . Nếu bị hỏi han có thể trả lời : Cháu mua về để tặng noel bạn bè , cháu mua về tặng valentine người yêu ……..
- Sau đó , chui vào fòng khoá trái cửa , cách này mà để bị phát hiện lần đầu là lần sau khó sử dụng tiếp được ... Tốt nhất là thuê phòng trong khách sạn mà tự tử cho nó lịch sự , lại vừa được lên báo .
- Tiếp theo đun lấy 5lít nước sôi , đừng lấy nước lã không lại ỉa chạy , bất tiện lúc khám nghiệm tử thi . Uống cho bằng hết 150 vỉ thuốc mang về ... Buồn ngủ giữa chừng cũng phải uống hết trước khi ngủ .
Nếu không bị phát hiện thì như thế là chết rồi đấy , nhanh gọn nhẹ , tiện lợi .
+ Lưu ý:
Theo thông tin tớ vừa nhận được từ bạn Nyla thì gần nhà bạn ấy cũng có một bạn đã thử dùng cách này để tự tự, nhưng vì không chuẩn bị kĩ lưỡng, tự tử vì tâm lý tự phát nên đã bị gia đình phát hiện và đưa đi rửa ruột kịp thời. Hiện giờ tâm trạng vô cùng hoảng loạn và khổ sở. Vì thế tớ khuyến cáo các bạn trước kgi tự tự phải xác định chính xác, phải lên kế hoạch cụ thể để tránh trường hợp bị phát hiện sớm, đưa đến bệnh viện thì công toy, tiền mất tật mang………………Bạn nào thành công nhớ vào comment báo cho tớ biết với nhé …..
Cách 2 : NHẢY CẦU
+ Đặc điểm :
Cách này là cách chết vì nước ... Nước sẽ chui vào mồm vào miệng vào mũi vào rốn ... Làm tắc đường hô hấp , Đếch thở được ... Thế là die.
Cách này đặc biệt không dành cho những người sợ chết , Vì bảo con người ta nhảy từ trên cầu cao 1km xuống nước thì ít thằng nào dám làm .
Cũng không dành cho những người biết bơi , Vì khi đang ngắc ngoải , giã gạo , thôi thúc sự sống sẽ làm người ta bơi vào bờ như 1 chiếc xuồng máy ... có khi bơi được với vận tốc 200kmh .
+ Cách thực hiện :
- Tìm lấy con sông , hay hồ nào đó sâu sâu , vì nông thì khó mà chết được ... Tốt nhất là ngập đầu nguời cao 3m ... tránh sử dụng sông hồ gần nhà ... Không người quen đi ngang qua , nhìn thấy vớt lên lại khổ .
- Nhớ mặc thật nhiều quần áo và nhảy xuống , vì để cho nó nặng người dễ chìm , nhanh chết . Và để cho người ta khó cứu hơn , chứ trần truồng mà nhảy xuống , nhất là con gái thì con trai nó máu nhảy xuống cứu lắm ... Không chết được đâu , vớt lên còn bị xoa bóp , hô hấp nhân tạo ... Khổ hơn chết .
- Người nào béo thì không nói làm gì ... nhưng ai gầy , muốn chết nhanh thì buộc cổ vào hòn đá nào đó , quẳng xuống sông ... Có muốn trồi lên cũng chẳng được .
Thế là chết rồi đấy , sướng nhé.
+ Lưu ý :
Cách này không được ưa chuộng lắm , vì sau khi vớt xác trông rất xấu xí và hãi hùng , người trương nước như con hà mã , mắt lồi ra ngoài , những ai muốn xác của mình xinh xẻo đẹp đẽ để cho vào quan tài cho nó đẹp thì không nên dùng.
Cách 3 : TREO CỔ TỰ TỬ
+ Đặc điểm :
Đây cũng là 1 cách chết vì nghẹt thở , nhưng nghẹt thở vì dụng cụ và vì tác động .
là 1 trong những cách tự tử được UNESCO bầu chọn là dễ nhát ma và doạ nạt thiên hạ nhất . CÒn gì sợ hơn là thấy 1 cái xác treo lủng lẳng trên trần nhà .
Cách tự tử này cũng không làm hại đến thân thể nhiều lắm , chỉ có 1 vết hằn sâu nơi cổ ... và làm bộ mặt tím ngắt như cà pháo . Tránh trường hợp treo cổ đứt đầu như bên Irắc .
+ Cách thực hiện :
- Địa điểm không bó hẹp như uống thuốc ngủ và nhảy sông ... Chỉ cần tìm 1 nơi vắng vẻ bất kì , không người qua lại ... Và tất nhiên phải có 1 vật chắc cách mặt đất ...để còn ném dây lên .
- Tìm được rồi , thì ném dây lên vật chắc đó , có thể là 1 cành cây , xà ngang cột gôn bóng đá , hay quạt trần ... Nhớ là phải thật chắc ... Không rơi xuống đất thì lại là chết kiểu khác chứ không fải treo cổ nữa đâu .
- Dây dùng để treo cũng phải thật chắc , Dùng đồ quen thuộc để chết cho ngọt ... ! Có thể là thắt lưng da , khăn quàng đỏ , dây thừng buộc lợn ... cấm dùng chỉ . Để cho thêm phần ghê rợn thì trước lúc tắt thở cố thè cái lưỡi ra và trợn mắt lên ... cho nó kinh . '
- Thắt nút đúng vào ... không biết thắt nút thì nhờ ai thắt hộ cho ... rồi đem vào mà treo cổ .
Cách 4 : TAI NẠN GIAO THÔNG
+ Đặc điểm :
- Đương nhiên đây không phải là chết 1 cách may mắn và vô tình ...Mà là tai nạn có chủ định ... nên cũng quy vào là Tự tử.
- Đây là cách chết có phần hơi rồ dại, nhưng ai mà phẫn uất quá không tự kiềm chế được bản thân thì hay dùng cách này ... Được cái nó chết cũng nhanh .
- Lưu ý nhỏ : Nếu chẳng may không chết ngay được thì sẽ quả là 1 đại hoạ cho thân chủ ... ! Gãy chân gãy tay gẫy cổ gãy chim ... nhưng không chết ... Tiếp tục sống thì không còn gì đau khổ bằng ... nhất là sống thực vật . May mắn cho những ai chết ngay trên đường đưa đi cấp cứu .
- Cách này được tạp chí Time đưa lên bìa báo trong tuần lễ hưởng ứng tự tử man rợ . Vì rất rùng rợn ... ai nhìn thấy là hết muốn xơi cơm ...! Bạn sẽ có thể nát bấy như cục thịt băm ... hoặc có thể thiếu cái đầu , thiếu mất khúc giữa hoặc ... bị người khác tới hốt óc cho lợn ăn .
+ Cách thực hiện :
- Cần phải tỉnh táo minh mẫn khi thực hiện ... Vì vậy , Hãy đợi đến lúc thật bình tĩnh rồi hãy làm, làm cốc cà phê , hoặc làm bát phở 24. Ăn vừa đủ , chớ ăn nhiều vì không khéo lúc chết phòi ruột ra thì xấu hổ lắm .
- Ăn xong chưa ? Ra đường cái , hoặc quốc lộ ... tìm lấy 1 cái xe to nhất và đang phóng nhanh nhất . Định hướng thật rõ lối đi và cách thức .
- Tiếp theo là chỉ việc phi cái đầu vào giữa ô tô , phải làm nhanh gọn , không tài xế nó giật mình , làm hỏng kế hoạch .
- Nếu thực hiện tốt thì sẽ không có cảm giác đau , chỉ đánh : Bép hoặc Nhoét 1 phát là hồn lìa khỏi xác ... dân tình xúm xít ...kế hoạch hoàn thành ...
- Có thể lăn xuống dưới bánh xe ô tô nếu như người không quá béo ... béo quá sợ lật ô tô mà vẫn không chết .
+ Lưu ý :
Cách này nếu ai còn nghĩ cho gia đình thì cũng nên làm , thân thể không toàn vẹn có khi sẽ được trả giá bằng khoản tiền thằng tài xế phải chi . Tất nhiên lúc đó phải làm như vô tình lao đầu vào ô tô ... chẳng may . Và người nhà sẽ ung dung nhận tiền đền bù thiệt mạng .
Cách này cũng rất nổi tiếng , được đồn thổi , mọi người chỉ trỏ ... lên báo ... thậm chí còn được chúng nó lấy năm sinh mà oánh đề.
Cách 5 : ĐIỆN GIẬT
+ Đặc điểm :
- Đây có lẽ là cách gian nan , trí óc và khó khăn nhất .
Rất ít người sử dụng , và nếu có thì toàn người có học ... hoặc muốn chết 1 cách lạ lẫm ... !
- Cách này với cả bị sét đánh cũng gần giống nhau , đều liên quan đến nguồn điện ... Nhưng tự tử bằng sét thì cực hiếm ...
- Cách này cũng ảnh hưởng nhiều đến xác ... Vì thường thì tóc sẽ cháy trụi , người sẽ đen thui ... và bốc mùi khét khét giống thịt chó thui . Xấu xí vô biên cương , thậm chí răng cũng đen luôn .
- Chết kiểu này là nhanh nổi tiếng nhất , của hiếm bao giờ cũng là của quý .
+ Cách thực hiện :
Khá phức tạp ... vì cũng không rõ và nắm chắc được là có chết hay không . Tuỳ thuộc vào nguồn điện dùng để tự tử .
- Nếu dí tay vào ổ điện chắc chắn không chết... tiền mất tật còn mang .
- Nên tìm lấy các ổ cao thế trên cột điện , có hình đầu lâu xương chéo ... Trèo lên đó ... Tìm mọi cách để dí tay vào nguồn điện ... bạn sẽ được toại nguyện , Yêu cầu là phải có học thì mới biết chỗ nào giật chỗ nào không giật ... !
- Lúc giật , chớ có rút tay ra ngoài ... Có chạm vào điện cho đến khi không biết gì nữa , Nếu rơi xuống đất , có thằng nào nó đến cứu thì chửi và đuổi nó đi ,đừng để nó lại gần , sờ tay vào người lại giật đùng đùng ... mắc công thêm tội giết người .
- Có thể công phu hơn bằng cách chết do sét đánh ... Khi nào trời mưa , trèo lên nóc nhà cao nhất của thành phố ... cầm thêm cái cột thu lôi , và giơ cao lên đầu ... Và chờ sét ... !!! Đó là cách hữu hiệu nhất .
Chứ trời mưa mà đứng cây cổ thụ thì tết mông cổ chẳng so sét ... lúc có thì chắc bạn cũng chẳng kiên nhẫn mà đứng ở đó nữa .
+ Lưu ý: Không áp dụng cho những người không bị điện giật ( chuyện lạ Việt Nam một đống )
Cách 6: NHẢY LẦU TỰ TỬ
+ Đặc điểm:
Chết vì cách này rất an toàn, tiện lợi, lại không tốn kém. Rất thích hợp cho phái mạnh khi phá sản, thua lô, đề, bóng đá, người yêu bỏ…vvv…..
Chết cách này cũng chẳng đẹp đẽ gì cho lắm, nếu may mắn thì chỉ bị nhỏ vài giọt máu mà chết vì chấn thương sọ não, còn nếu không thì có thể lìa đời trong khi óc một nơi, sọ một nơi, chân tay gãy gập vào nhau…… khó coi lắm.
+ Cách thực hiện:
Tìm một nơi nào cao thật là cao, càng cao càng tốt, ít nhất là phải trên 5 tầng trở lên ( báo chí chả vừa đưa tin có thằng rơi từ tầng 12 xuống còn ko chết thì thôi ). Tránh chọn nhà mình làm nơi thực hành, dù nhà bạn cao trên 5 tầng đi chăng nữa nhưng cũng ko ai dám chắc là bạn có rơi trúng đầu 1 ai đó đang từ trong nhà bạn bước ra hay ko ( rủi rơi trúng phải ông bà hay cha mẹ thì ….. hoạ lớn đấy )
Trèo lên nóc của toà nhà, đứng ra lan can, nhìn 4 phía xem có xe cộ đi lại không, nếu không có thì hẵng nhảy, còn nếu có thì chờ bao giờ ít xe qua lại thì hẵng chết, mất công rơi xuống bị xe nó cán qua thì hỏng hết cả xác,…
Có bạn hỏi mình là thế liệu chết như thế này thì khi rơi tự do xuống đất, nên cắm đầu xuống trước hay cắm mông xuống trước thì đỡ đau hơn………. ( tao đố mày nhảy từ tầng 5 xuống mà cắm mông xuống trước được đấy, vỡ xương chậu mà chết thì nhẹ nhàng lắm nhờ )
+ Lưu ý:
Khi nhảy phải thật dứt khoát, bình tĩnh, đừng vì tham sống sợ chết, đứng mấp mé ở bên cạnh cái lan can mà người ta nhìn thấy, gọi công an hay cho người ra căng bạt bên dưới thì bằng hoà. Khi thấy đủ điều kiện ( hướng gió, ít xe cộ, không có người qua lại,……) thì lập tức rơi tự do ngay ….
Trong quá trình rơi tự do, nên nhắm mắt, bịt tai vào. Tránh tình trạng đang bay thì nghe thấy tiếng người bên dưới bàn luận :” Ôi mẹ ơi người dơi..... !!!! Ủa ôi super man rì tơn mày ạ !!!!!......vv “ rồi tức quá mà chết ngay trên không….. chết thế này tức tưởi hồn không siêu thoát được đâu.
Cách 7: MẤT MÁU CHẾT
+ Đặc điểm :
Cách chết này là tổng hợp của rất nhiều kiểu chết mà nguyên lý cơ bản của nó là “đau quá mà chết “ , hoặc “mất máu nhiều quá mà thăng “
Bản thân người muốn chết phải có đôi chút hiểu biết về sinh học, cơ thể con người hay cái gì đó tương tự, để khi thực hành có thể biết rõ chỗ nào là mạch máu, chỗ nào nhiều dây thần kinh, giúp cho quá trình tự tử được diễn ra nhanh, gọn và dễ dàng.
+ Cách thực hiện:
Tìm bất cứ vật nào nhọn, cứng hoặc có khả năng gây sát thương cao (ex.. dao lam, kiếm, súng, búa, liềm, gặt, lưỡi hái, móc câu, xi lanh…vvv )
Chích, rạch, bổ, chém, cứa, găm….vv vào chỗ nào có nhiều mạch máu trên cơ thể ( cổ tay, cổ chân, ven, đầu, họng……). Mấy nhát đầu có thể sẽ rất đau, máu chảy rất nhiều nhưng đừng ngất , ngất lúc này là không chết đâu, tí tỉnh lại phải mất cống rạch lại từ đầu, mệt lắm.
Cứ rạch hay bổ như thế cho đến khi xung quanh toàn một màu đen thì thôi. Lúc ấy là bạn đã chết an toàn rồi đấy. ( cách này đã test qua, hiệu quả mĩ mãn lắm )
+ Lưu ý :
Cách chết này không có lưu ý, bạn cứ chết thoải mái, nhớ đóng kín cửa vào rồi hẵng chết nhé, kêu gào hét toáng lên hàng xóm nó không ngủ được nó sang nó đập chết luôn đấy.
Have fun.............................
chúc thành công
Quần tất Hàn Quốc -phụ kiện của phái đẹp
Quần tất Hàn Quốc là một trong những phụ kiện không thể thiếu cửa chị em phụ nữ. Quần tất cũng thể hiện phong cách, tính cách cá nhân của người mang chúng. Lựa chọn quần tất-phụ kiện của phái nữ như thế nào? Kiều dáng ra sao? Phối đồ thế nào cho hợp.
Dù l...
Quần tất Hàn Quốc -phụ kiện của phái đẹp
Quần tất Hàn Quốc là một trong những phụ kiện không thể thiếu cửa chị em phụ nữ. Quần tất cũng thể hiện phong cách, tính cách cá nhân của người mang chúng. Lựa chọn quần tất-phụ kiện của phái nữ như thế nào? Kiều dáng ra sao? Phối đồ thế nào cho hợp.
Dù là mùa nào trong năm, mừa lạnh hay mùa nóng, quần tất Hàn Quốc da chân luôn có một chỗ đứng, không thể thiếu trong tủ đồ của chị em phụ nữ. Dù bạn bao nhiêu tuổi, dù 15 hay 60 thì chiếc quần tất đều cần thiết, đặc biệt khi phối với những chiếc váy ngắn. Chiếc quần tất giúp bạn che đi những khuyết điểm của đôi chân.
Để đáp ứng nhu cầu của giới trẻ, hiện nay trên thị trường có rất nhiều hãng quần tất Hàn Quốc với kiểu dáng, màu sắc, độ dày mỏng khác nhau, chất liệu.
Về mặt kiểu dáng: tất ngắn đến mắt cá chân, tất đến đầu gối, tất đến bắp chân, tất lên hết đến phần đùi trên và quần tất với nhiều kiểu dáng như tất trơn, tất ren, tất hoa văn cùng hình ảnh ngộ nghĩnh,..
Về màu sắc: có rất nhiều màu sắc cho các bạn gái lựa chọn phù hợp với cá tính, sở thích, phong cách như: màu đen, màu nâu, màu da, bóng hoặc không bóng,… có đầy đủ màu sắc đẻ bạn phối với từng bộ đồ thích hợp.
Về độ dày: độ dày hay mỏng được ghi trên bao bì của tất. Vào mùa đông, các bạn gái thường chọn những chiếc tất dày để giữ ấm cho cơ thể, còn mùa hè và mùa thu thì lựa chọn những chiếc quần tất mỏng hơn để khoe đôi chân thon dài. Hiện nay, giới trẻ đang ưa chuộng loại quần tất ren, len, sợi dệt kim,…
Về giá thành: trên thị trường hiện nay, quần tất có giá thành giao động từ 30.000 đồng đến 100.000 đồng/chiếc tùy theo chất liệu và độ dày mỏng, xuất xứ.
Những lỗi cần tránh khi mặc quần tất:
Mang những chiếc quần tất có màu quá sáng so với da chân.
Cố tận dụng những chiếc quần đã rách như vậy khiến bạn trông hậu đậu, mất cảm tình với đối phương.
Tất có size lớn hơn chân của bạn nên khi đi gây cảm giác bùng nhùng, khó chịu, không đẹp mắt.
Khi đi hết sức nhẹ nhàng tráng để tất mắc vào vật sắc nhọn sẽ bị rách hoặc co sợi.
Cách phối đồ với quần tất:
Tất da chân, tất màu đen phù hợp với chiếc váy ngắn, áo khoác da, áo khoác màu camel.
Tất màu tím, xanh đen, vàng,… phù hợp với những bộ trang phục có họa tiết hoặc màu sắc tương đương.
Với những bộ đồ có màu trắng hoặc màu tươi sáng nên chọn quần tất màu da chân.
Quần tất Hàn Quốc– phụ kiện của phái đẹp luôn mang đến một style, thể hiện tính cách cũng như cá tính của cá nhân bạn. Khi biết phối những bộ trang phục cùng với chiếc quần tất thích hợp sẽ khiến bạn thật xinh đẹp và tỏa sáng hơn. Bạn có thể mặc những chiếc quần tất để đi làm, đi học, đi dạo phố hoặc tham gia những bữa tiệc cùng với bạn bè. Vậy bạn còn chần trừ gì nữa mà không đến với Hanhanshop – thế giới quần tất Hàn Quốc để bạn thỏa sức lựa chọn. Mọi thắc mắc xin liên hệ Hotline: 0987159846 để được tư vấn.
KHÓA [D] KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí đã giảm 6 triệu nay chỉ còn 15 triệu / trọn khóa 12 tuần / tặng bộ dụng cụ make up + bộ mỹ phẩm make up PRO ) www.korigami.vn/p/khoa-d-trang-iem-e-boi-toc-co-dau.html
Tư vấn : Khóa học này dành cho học viên chưa biết nghề có nguyện vọng nắm bắt thật chắc nghệ thuật trang điểm từ cơ bản đến nâng cao. Khi tốt nghiệp có thể xin vào làm tại các ảnh viện hoặc đầu tư mở tiệm cho thuê áo cưới.
Kỳ hạn cam kết thành nghề ghi trên hợp đồng : 3 đến 4 tháng
..................................................................................................................................................................................................................................................................
Địa chỉ học viện tóc KORIGAMI 7 TRẦN TẾ XƯƠNG ven hồ Trúc Bạch _ quận Ba Đình _ Hà Nội ( dễ tìm nhất là đi từ 122 Trấn Vũ vào ngã tư đầu tiên rẽ trái là đến nơi _ Xem bản đồ tại đây goo.gl/maps/dV482 )
..................................................................................................................................................................................................................................................................
Dụng cụ học tập là 1 cốp đồ đầy đủ gồm các loại phấn chất lượng cao không chứa chì hoạt tính gây tổn hại da mặt _ các loại kem dưỡng và tẩy trang _ bảng màu son _ bảng màu mắt _ bộ cọ make up 24 chiếc _ bộ mi giả _ và đầy đủ các phụ kiện trang điểm chuyên nghiệp cần thiết.
Tặng giáo trình tài liệu cơ bản đến nâng cao _ tài liệu video dạy trang điểm theo nhiều phong cách chuyên nghiệp do các giảng viên nổi tiếng trên thế giới chỉ dạy từng
chi tiết.
..................................................................................................................................................................................................................................................................
Có đội ngũ người mẫu sẵn sàng cho thuê mặt với giá cả hợp lý.
Giới thiệu việc làm ngay sau khi kiểm tra tốt nghiệp đạt loại khá trở lên.
Gồm nhiều phong cách trang điểm và 20 bài trang điểm chuyên nghiệp bắt buộc một thợ chuyên nghiệp phải biết*
Làm quen với các dụng cụ trang điểm và công dụng của từng sản phẩm trang điểm Học kỹ năng sử dụng từng loại cọ trang điểm _ bút kẻ mắt _ bút kẻ môi _ mút trang điểm _ bông phấn chuyên nghiệp
Học kỹ năng chăm sóc da _ làm sạch da _ dưỡng ẩm da trước khi trang điểm
Học kỹ năng tạo lớp kem lót _ kem nền _ lớp kem che khuyết điểm trong suốt phù hợp với từng tông màu da sáng tối trung bình
Học kỹ năng tạo lớp phấn nền mịn màng _ lớp phấn phủ giúp bảo tác phẩm trang điểm hoàn hảo.
Học kỹ năng định hình tạo dáng khung chân mày tự nhiên hợp khuôn mặt _ kẻ vẽ lông mày với bút chì _ tô chân mày với phấn bột _ chỉnh sửa các khuyết điểm của từng cặp chân mày _ định hướng dáng chân mày hoàn hảo cho khách hàng.
Học kỹ năng tạo bóng highlight tỏa sáng vùng chữ [T] và lowlight tạo góc khuất vùng chữ [U] cho khuôn mặt trang điểm đạt tới sự hoàn hảo nhất có thể _ Sử dụng phấn nâu Bronzer tạo khối 3D tạo chiều sâu thu hút mọi ánh nhìn.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hằng trăm gam màu mắt khác nhau tạo nên hàng trăm phương pháp trang điểm cặp mắt từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hàng chục gam màu son môi tạo nên hàng chục phương pháp trang điểm đôi môi từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ thuật đánh phấn má hồng phù hợp với từng kiểu khuôn mặt
Học kỹ thuật sử dụng các loại nhủ mắt _ kim tuyến _ hạt pha lê _ lông vũ _ hoa _ phụ kiện trang sức đắt tiền nhằm tạo ra những tác phẩm trang điểm siêu ấn tượng khi chụp hình STUDIO hoặc khi biểu diễn trên sàn CATWALK
Học kỹ thuật tạo ra những tác phẩm trang điểm hoàn hảo cho từng sự kiện SINH NHẬT _ ĐI VŨ TRƯỜNG _ LỄ TỐT NGHIỆP _ CƯỚI HỎI TRONG NHÀ _ CƯỚI HỎI NGOÀI TRỜI _ CƯỚI HỎI TẠI KHÁCH SẠN 4-5 SAO _ CƯỚI HỎI TẠI CÁC KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP _ TUẦN LỄ TRĂNG MẬT
Trang điểm cá nhân các phong cách HỌC SINH _ CÔNG CHỨC VĂN PHÒNG _ LÃNH ĐẠO CẤP CA
Trang điểm theo thời gian ban ngày ban đêm
Trang điểm theo mùa trong năm
Trang điểm các dịp lễ hội truyền thống
20 bài trang điểm tiêu biểu nhất mọi thời đại
Tặng thêm 5 bài vẽ BODY PAINTING ( Hội họa hình thể )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
Khi những thiên thần đang ôm chặt bạn, ác quỷ sẽ chẳng thể nào vào nhà bạn được.
Khi ác quỷ gõ cửa nhà bạn
Nhật kí cho ngày mai đặc biệt: Mình cạo đầu rồi, trọc lóc, lần đầu tiên nhìn thấy cái sọ mình một cách trưc tiếp như thế. Lúc anh thợ cắt tóc cạo xong, mình đâu có dám mở mắt, anh ấy phải giục: “Chú mở ra đi, nhỡ Thế giới sập đổ thì bỏ lỡ dịp may hiếm có để nhìn ngắm đấy.” Mình cười rồi lấy hết can đảm mở to mắt. Shock chứ, nhưng khẽ liếc qua gương nhìn về phía sau, thấy mẹ quay đi lau vội một giọt nước mắt, mình lấy hết can đảm cười lớn (mình là con zai mà): “Giống Thích Tiểu Long quá, kiểu này nhất định học được tuyệt đỉnh kung-fu”. Mẹ quay lại cười: “Ừ, ráng khỏi rồi gì mẹ cũng chiều hết”.
Chiều mình đạp xe qua nhà Hạnh Dung, ấn reng reng cái chuông thật lớn.
-Á…
Hạnh Dung hét lên làm mình cảm tưởng như còn sợi tóc nào nó cũng dựng đứng lên hết:
-Ông làm gì với bộ tóc giả này vậy?
-Tóc giả?
Mình ngạc nhiên trố mắt lên hỏi: "Rõ ràng là không có sợi tóc nào mà?"
-Sao lại đội tóc giả y hệt mấy anh trong phim Hồng Kông thế, ông định đóng phim à?
Mình cố cười thật lớn:
-Tôi cạo trọc rồi, giả mà hoàn hảo thế này à? Không tin à, sờ thử coi.
Hạnh Dung khẽ đưa tay qua xoa xoa cái đầu trọc lóc của mình rồi đến bốp một cái:
-Ông làm gì vậy? Định lên Thiếu Lâm Tự bái sư à?
-Đúng rồi, bà đoán trúng phóc, tôi cạo đầu vừa hiện đại, vừa ngầu rồi còn đi học kung-fu nữa, bà vẫn thích có người có võ đi cùng bảo vệ còn gì.
-Nhưng…
-Nhưng nhị gì, cạo đầu vừa đỡ tốn công gội đầu vừa không tốn xiền mua X-men mà vẫn menly nữa.
Tôi cười, trong khi nhỏ mở cửa, nhanh tay đưa lên gạt một dòng nước mắt.
Kết thúc một ngày đầy căng thẳng, khi mẹ mang vào cho một cốc sữa, dặn ngủ sớm giữ sức, mai còn bắt đầu. Duy Anh giấu nhẹm cuốn nhật kí dưới cánh tay, cố không cho mẹ biết, mẹ lại buồn. Không biết nói thế Hạnh Dung có tin không nữa. Con bé là bạn thân với Duy Anh từ năm cấp II, nó mạnh mẽ và cửng rắn y hệt một đứa con trai đột lốt con gái, vậy mà không hiểu sao lại thân với hắn, thường những đứa như thế sẽ thân với một đứa con gái hơn. Có lẽ vì cậu hiểu, thẳm sâu trong tâm hồn, con bé yếu đuối và mong manh như một nụ hồng trong sương sớm. Nó yêu thương người khác hết mực, luôn muốn mọi người được hạnh phúc và vui vẻ, nên con bé giấu những nỗi buồn sâu kín, nó sợ để lộ ra nó yếu đuối, mọi người sẽ lo lắng… riết rồi thành quen. Chỉ có Duy Anh là đứa duy nhất biết con bé tóc tém ăn mặc cực kì tomboy đó thích ngắm cảnh chiều và thích để gió trêu đùa làn tóc trên cầu Long Biên, chỉ có Duy Anh biết nó hay khóc mỗi khi bị hiểu nhầm hay cảm thấy cô đơn. Những người như thế thường yếu đuối lắm… Không biết nếu Hạnh Dung biết tin này, con bé sẽ ra sao nữa...
Đợt xạ trị đầu tiên diễn ra trong vòng 30 phút, 30 phút bất động kinh khủng nhất trong cuộc đời của Duy Anh. Quá khứ kéo về như một thước phim quay chậm... Những lần bố chở đi mua ô tô đồ chơi, cuối tuần bố cho hắn ngồi lên lưng rồi đi chơi công viên cùng mẹ. Lần bố mẹ cuốn nem cho bố rán… Những hình ảnh hiện lên thân quen đến lạ… Rồi giờ bố ở đâu... bố đang vui bên bà vợ trẻ hơn mình đến 20 tuổi ở một góc trời khác của Hà nội. Rồi đến những lần đi chơi, đi ăn, đi lang thang phố cổ Hà nội cùng Hạnh Dung… Con bé vẫn là một khung trời đặc biệt với Duy Anh, khung trời có nắng, có gió và cả mưa rào ào ạt. Gần Hạnh Dung, cuộc sống của nó như một thanh socola đắng hảo hạng, có trải qua, ngậm khẽ thấy đắng nhưng rồi vị ngọt tan chảy trên đầu lưỡi… Đợt trị liệu đầu tiên kết thúc, mẹ dúi cho hộp sữa vừa khóc vừa hỏi han:
-Có đau không con? Có khó chịu không?
Cậu cười tươi:
-Không chút nào mẹ ạ. Rất thoải mái nữa. Chiều con lại sẵn sàng làm tiếp. Mẹ đừng lo nhé!
Tít... tít… tít… Tin nhắn của Hạnh Dung: “Tối ông đón tôi ở lớp học thêm tiếng Anh nhé, vừa dắt xe đi học thì bị hỏng, hjxhjx”. 8h con bé tan học. Chắc kịp!
Đợt xạ trị thứ hai của ngày, Duy Anh đã quen hơn, không còn cảm giác tim muốn nhảy khỏi lồng ngực vì lo lắng, mồ hôi vã ra đầy trán như lần đầu tiên. Vì dù sao là một đứa con trai có mẹ hay khóc thì nước mắt phải chảy ngược vào tim. Cậu nghĩ đến ước mơ đi du học của mình, đến Hạnh Dung cũng đang ngày đêm “cày” để kiếm được một suất học bổng.
Ra khỏi phòng xạ trị, Duy Anh hơi choáng. Có lẽ là một ảnh hưởng của đợt xạ trị vừa qua, cậu phải ngồi nghỉ một lúc cho bình tĩnh lại.
8h30'. Muộn 30 phút so với giờ tan học, không biết Hạnh Dung có chờ không nữa. Duy Anh dựng xe tìm con bé mà không thấy đâu, cũng không còn ai ở trong nữa. Đang định lôi điện thoại ra bấm số gọi thì nghe thấy tiếng Hạnh Dung ở góc đường gần đó:
-Chúng mày lớn như thế mà đi ăn hiếp một thằng bé à?
Duy Anh nhìn sang, Hạnh Dung đang đỡ một cậu bé đánh giày khoảng hơn mười tuổi gì đó đứng dậy. Tiến lại gần hơn, hình như cậu bé vừa bị bốn thằng thanh niên trông rất dữ tợn đánh ngã, mắt phải thâm tím. Còn Hạnh Dung đang quát lên đầy phẫn nộ. Một thằng trong nhóm hung hổ xông đến, Duy Anh bỏ xe chạy lại. Rầm…Chiếc xe máy đổ chỏng chơ cũng là lúc Duy Anh mất thăng bằng ngã dúi dụi… Không rõ là một cú đấm hay một cái tát trời giáng nữa. Chỉ biết má phải của Duy Anh rát buốt và hình như có máu vì cậu thấy có chút gì đó đỏ đỏ trên áo… Hạnh Dung cuống cuồng cúi xuống đỡ Duy Anh dậy:
-Duy Anh, có sao không, sao ngốc nghếch vậy? Sao phải đỡ hộ Dung chứ. Bọn này…
Hạnh Dung hét lên rồi bỏ Duy Anh lao đến đẩy ngã thằng vừa có cái tát trời giáng. Cú đẩy khiến hắn ngã dúi về phía đồng bọn. Cả lũ định lao đến thì từ đâu có hai bác bảo vệ cầm dùi cui chạy lại:
-Lũ trời đánh, lại gây chuyện hả?
-Chết, hai bố già tuần trước cho mình đo ván.
Một tên trong nhóm hét lên, cả bốn thằng nhanh chóng chạy biến. Lật đật đứng dậy, Duy Anh vẫn còn choáng váng vì cú tát trời giáng vừa rồi. Hạnh Dung bắt đầu khóc, con bé vừa rồi mạnh mẽ thế mà giờ… Duy Anh quát lên đến chính mình cũng cảm thấy buốt óc:
-Không được khóc, có xíu đã khóc thế à?
Hạnh Dung giật mình vì tiếng hét của Duy Anh, cô lau nước mắt…
-Đau lắm không Duy Anh. Cho Dung xin lỗi.
-Không có gì đau, cuộc sống có nhiều thứ còn đau đớn hơn nhiều. Hơn nữa, đỡ một cái tát cho người mình yêu thì có gì mà phải đau đớn…
Vừa lầm lũi quay ra dựng xe máy lên, Duy Anh vừa lẩm bẩm một mình “một cái tát thì có gì chứ, nhìn Dung khóc mới đau đớn” trong khi Hạnh Dung vẫn đứng như trời chồng vì câu nói “yêu” cậu vừa nói.
-Nhóc à, tại sao em bị chúng đánh vậy? Duy Anh hỏi, thằng nhóc lau nước mắt sụt sịt.
-Chúng nó bảo em kiếm ăn ở địa bàn của chúng, phải nộp mỗi tháng 200 ngàn. Tháng này e bị ốm nên chưa trả được, chúng đuổi theo rồi đánh em.
-Thế à. Lũ khốn nạn! Duy Anh bực tức nói. Giờ anh chị đưa em về bôi thuốc nhé!
-Dạ thôi không cần đâu ah. Em phải đi đánh giày tiếp đây, có một bác ngày nào cũng ngồi uống cà-phê rồi kêu em lại đánh giầy rồi hỏi han. Em không đến, bác lại lo.
Thằng nhóc hồn nhiên đến lạ, nó xoa xoa lại cái mắt thâm quầng, gật đầu chào, rồi quay lại.
-À quên, anh chị cho em cảm ơn nhé! Thằng bé nói vọng lại, mặt đầy hồ hởi…
Không thể về nhà với tình trạng thế này, Hạnh Dung nhất quyết bắt Duy Anh về nhà mình để lau rửa rồi thay áo. Nhét cái áo vào máy giặt, cô bắt đầu lau những vệt máu khô trên mặt Duy Anh:
-Tội thằng bé quá, mai này chúng nó lại đến nữa. Không biết phải tính sao.
-Mai tôi sẽ tìm hiểu về những Trung tâm giúp trẻ em lang thang ở thành phố, tôi không tin là không có chỗ giúp thằng nhỏ đó. Mà lũ ấy khốn nạn thật, lớn như vậy mà đi bắt nạt một đứa trẻ…
Duy Anh nói nhiều lắm, nhưng Hạnh Dung miên man nghĩ về câu nói của cậu hồi chiều “đỡ một cái tát cho người mình yêu thì có gì mà phải đau đớn…”, liệu có phải thật không nhỉ, câu yêu nói có dễ dàng thế không, dường như Duy Anh cũng không biết là mình có nói câu đó, dường như không để ý gì cả…vậy là sao nhỉ? Duy Anh đối với Hạnh Dung là một món quà đặc biệt, người giống như một quả lắc đồng hồ với cô, quả lắc với tâm điểm là niềm vui và sự ấm áp. Cô có buồn, có tủi thân, có lạc lõng đến muốn gào lên cháy cổ họng, Duy Anh cũng vẫn giúp cô trở về điểm cuối là sự vui vẻ và lạc quan về cuộc sống. Cô mạnh mẽ thật đấy, dám dũng cảm đứng lên bảo vệ kẻ yếu, nhưng chỉ có Duy Anh biết sâu thẳm nơi trái tim cô yếu đuối và lạc lõng chừng nào. Cô cắt tóc, mọi người phản đối ầm ầm, chỉ có Duy Anh kéo cô lên cầu Long Biên, gió thổi qua mát lạnh, trống rỗng… Cô mới thấy cái cô cần không phải là cắt đi mái tóc, mà cắt đi nỗi buồn kéo dài lê thê và miên man trong sâu thẳm trái tim cô… Cô chờ đợi một lời yêu, nhưng không phải bây giờ, không phải như hôm nay.
-Bà có định lau đến khi nào méo cả bộ mặt điển trai của tôi không thế?
Tiếng Duy Anh đưa Hạnh Dung trở lại thực tại, cô cười, bôi thuốc rồi đi hong áo cho Duy Anh. Sân thượng gió mát lạnh, ngẩng đầu nhìn ngắm những vì sao nhấp nháy trên cao muôn vàn, Duy Anh khẽ bảo:
-Vua sư tử có nói, người nào chết đi sẽ thành một ngôi sao trên trời cao, những người thân thuộc dù không còn nhìn thấy họ hàng ngày nữa, nhưng sẽ luôn có họ ở bên cạnh che chở và dẫn lối.
Hạnh Dung vuốt chiếc áo của Duy Anh cho phẳng lại, treo lên dây phơi rồi khẽ đến bên cạnh cậu. Thành phố đêm lên đèn lung linh huyền ảo, những ánh đèn trong không khí của màn đêm huyền ảo như hàng ngàn ngôi sao trên cao đã chiếu bóng xuống Trái đất. Đẹp không tưởng!
-Nhưng dù sao thì ở bên cạnh nhau vẫn tốt hơn ngàn lần chứ, đúng không?
-Nếu một ngày mình cũng sẽ trở thành một vì sao trên ấy, hàng ngày nhìn Hạnh Dung thì chắc sẽ buồn lắm, chẳng thể bảo vệ và che chở…
-Ông nói gì vậy, à, cảm ơn vì lúc chiều nhé!
-Không có gì mà.
-Lúc tối Duy Anh có nói câu gì đó…
Duy Anh vội ngắt lời:
-Thôi chết, tôi phải về nhà. Tôi để điện thoại trong balo, không biết mẹ có lo lắng không nữa.
-Ông là con trai mà, lo gì. Thỉnh thoảng ông vẫn đi chơi với tụi thằng Hoàng đến khuya đấy thôi. Làm bộ hả?
-Không hiểu thì đừng nói nhiều! Tôi đang…
Duy Anh hét lên rồi khựng lại, Hạnh Dung tròn xoe mắt, lần thứ hai hắn nổi nóng vô cớ với cô trong ngày…
-Có chuyện gì vậy?
-Không có gì, xuống thôi!
Nhật kí cho ngày đặc biệt: Mẹ gọi cho mình mười cuộc. Vừa đi đường vừa khóc thương mẹ quá! Mình cảm giác có gì không ổn. Bước vào nhà thấy mẹ ngồi ủ rũ ở ghế, mình thấy hối hận vô cùng. Phải nghiêng mặt nói chuyện với mẹ để giấu vết đỏ hằn trên má. Có lúc gần cáu với mẹ, may mà kiềm chế được. Lúc ăn cơm, mẹ nói câu làm mình buồn và hối hận quá:
-Duy Anh, con là niềm hi vọng sống của mẹ, con có chuyện gì mẹ cũng không muốn tiếp tục sống nữa. Con đang xạ trị, chịu khó lên con nhé, chỉ vài tháng nữa thôi. Con khỏi, lại tiếp tục việc học để đi du học cùng Hạnh Dung. Tương lai lại tươi sáng, cố lên con nhé!
Nhìn mẹ cười mà lòng mình quặn lại. Khoảnh khắc ấy mình cảm thấy rõ ràng khối u đáng ghét đang cựa quậy trong não mình. Mình quyết tâm sẽ phải làm cho nó biến mất, nó dám làm cho mẹ khóc, cho mẹ buồn, mình sẽ không tha cho nó. Sau ngày đầu tiên xạ trị, mình chỉ hơi choáng thôi, mình sẽ làm được. Nhất định thế!
Hôm nay lúc nhìn Hạnh Dung lau vệt máu cho mình, mình chợt nhớ ra hình như đã nói câu “đỡ một cái tát cho người mình yêu thì có gì mà phải đau đớn…” với Hạnh Dung. Lúc ấy bỗng nhiên tim đập thình thịch, lúc xạ trị mình nghĩ đến Dung nhiều lắm, mà lại nói một cách đơn giản như thế. Hi vọng con bé không nghe thấy, đúng rồi, vừa bị mình quát to như thế chắc không nghe thấy gì cả. Hi vọng thế.
Ngày hôm nay đặc biệt quá. Không ngờ khối u trong đầu lại khiến một ngày của mình trở nên đặc biệt với nhiều cảm xúc như thế. Rồi vài tháng nữa, khi mày chịu thua và biến mất, tao chiến thắng, tao cũng sẽ biến mọi ngày của tao sống trở nên đặc biệt, khối u ạ!
Ba ngày sau, Duy Anh và Hạnh Dung bắt đầu việc dạy học cho thằng nhóc đánh giày hôm nọ với năm đứa bạn nữa, trong khi vẫn cố liên lạc với các trung tâm dạy nghề. Một lũ nhóc sống nhờ trong một ngôi chùa nhỏ ở góc thành phố, hàng ngày phải lang thang đi bộ chục cây số để đánh giày, bán vé số và đối phó với những kẻ ác và hung hãn như đám thanh niên hôm nọ.
-Bọn em vừa học chữ vừa kiếm thêm tiền rồi anh chị xin cho tụi em đi học nghề nhé. Lang thang cả ngày bọn em mệt và tủi thân lắm.
Hạnh Dung khẽ xoa đầu tụi nhỏ:
-Ừ, mấy đứa cố gắng học, chị dạy cả tiếng Anh cho, để bán hàng cho khách du lịch nữa.
Mỗi ngày chỉ học được một tiếng rưỡi, cuối tuần Duy Anh và Hạnh Dung rảnh thì lũ trẻ phải tranh thủ đi vì người ta đi chơi nhiều hơn nên kiếm được nhiều tiền hơn. Lũ trẻ thông minh nhưng nhanh chán, có lẽ vì tự do quen nên việc ngồi tính toán, học chữ trở nên khó khăn và cực nhọc. Duy Anh và Hạnh Dung phải rất vất vả để giữ lũ trẻ ngồi yên và tạo cảm giác thích thú cho chúng. Mệt nhưng vui vô cùng. Mỗi ngày trôi qua với Duy Anh đều ý nghĩa. Thỉnh thoảng, Hạnh Dung quay sang nhìn Duy Anh, cô nhận thấy sự đổi khác ở Duy Anh. Cậu gầy hơn, hai mắt bắt đầu thâm quầng, mái đầu trọc lóc có một vết như hình xăm.
Những ngày trị liệu tiếp theo của Duy Anh trở nên tồi tệ hơn. Mỗi ngày hai lần, mỗi lần kéo dài ba mươi phút, không hề đau đớn nhưng có triệu chứng nôn thốc, choáng váng và nguy hiểm nhất là Duy Anh bắt đầu cảm thấy mình đã quên mất thứ gì đó mơ hồ. Cảm giác mất mát hiện rõ nét mà không thể biết mình đã quên mất điều gì. Nhiều khi Duy Anh phải đứng một lúc mới nhận ra mình đang làm gì và cần phải đi đâu tiếp theo. Nhưng không bao giờ Duy Anh không cười mỗi lần bước ra khỏi phòng trị xạ khi mẹ hỏi: “Ổn không con?”. Duy Anh ngay lập tức cười thật to và nói: “Con zai mẹ mà mẹ, con ổn mà, nó sắp chịu thua con rồi đấy. Mẹ cười lên đi nào!” Mỗi lần thấy mẹ không kìm được, Duy Anh lại đưa tay lên lau nước mắt, cho bà dù trong tim cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao và Thế giới thì đang sụp đổ ầm ầm dưới chân…
Đừng để thiên thần bay đi
Hai đứa bỏ xe lại, bắt xe bus đi vòng quanh Hồ Tây rồi đi bộ qua Hồ Gươm, lang thang qua phố sách. Những cuốn sách bắt mắt, lung linh với những khung bìa ấn tượng, cuộc sống thật nhộn nhip và đáng yêu biết bao. “Nghe từng hơi thở trôi qua tim”, “Cuộc sống muôn màu”,”Cười-thấy tim vẫn đập”… những tựa đề sách cũng khiến Duy Anh thấy cuộc sống đáng quý hơn! Nhiều khi gần đánh mất điều gì đó, chúng ta mới nhận ra nó có ý nghĩa với mình vô cùng và cố gắng níu giữ lấy nó. Một buổi chiều lang thang, hai đứa ngậm que kem ngồi ngắm đường phố nhộn nhịp tiếng còi xe, tiếng cười nói, tiếng loa đài… Hà nội đẹp và yên bình theo cách riêng của nó!
Ngày đầu tiên của tuần trị xạ thứ 3, sức khỏe Duy Anh giảm sút rõ rệt dù không hề đau đớn và được mẹ chăm sóc rất kĩ lưỡng. Duy Anh phải nghỉ buổi học vì quá mệt!
Buổi chiều, sau đợt trị xạ thứ hai, Hạnh Dung đến nhà với một anh chàng cao lớn, da rám nắng.
-Ông còn nhớ Đinh Lộc không? Cậu bạn hồi cấp I chơi rất thân với hai đứa mình sau đó chuyển vào Nam ý. Giờ cậu ấy theo mẹ chuyển ra Bắc và học cùng lớp mình đấy. Hôm nay bọn tôi nói chuyện rất nhiều, Đinh Lộc cứ hỏi về ông suốt.
Duy Anh vui mừng ôm chầm lấy Đinh Lộc:
-Từ hồi chuyển đi đến giờ chẳng liên lạc gì với bạn bè cả. Dạo này ông đẹp trai quá rồi đấy nha.
-Mình nhớ hai bạn lắm, nhưng vì điều kiện nên… Mà cậu dạo này ngầu thật đấy, chơi hẳn quả đầu đầy cá tính này.
Duy Anh cười, xoa cái đầu trọc lóc.
-Ông ổn chứ? Sao ông nghỉ học vậy? - Hạnh Dung thắc mắc.
-Tôi hơi mệt thôi, không sao mà…
Ba đứa ngồi nói chuyện rồi ôn lại những kỉ niệm ngày ấu thơ, những kỉ niệm tưởng đã mất nay lại ùa về trong căn phòng nhỏ. Đêm Hà Nội thanh bình trong con ngõ vắng. Tiếng còi xe rồi cũng lắng dần, trả lại cho thành phố vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Khi Duy Anh bắt đầu viết lại nhật kí của một ngày điều trị, bác sĩ có yêu cầu như vậy thì chiếc điện thoại rung lên tin nhắn của Đinh Lộc, nó khiến đầu óc và tim Duy Anh cùng lúc ngừng đập:
-Cậu thấy Hạnh Dung thế nào? Từ hồi đó đến giờ tôi vẫn nhớ như in cô bé hai mắt tròn to với nụ cười tươi sáng ấy. Giờ cô bé lớn và xinh quá! Hạnh Dung thích làm gì, ăn gì….
Duy Anh không còn nhìn thấy những dòng chữ sau nữa. Nhiều lúc mọi thứ xui xẻo đổ ập lên đầu bạn như một cơn bão nam châm. Nó hút theo vô vàn xui xẻo khác khiến bạn trở nên thật cô đơn lạc long và buồn tủi. Duy Anh không nhắn lại, bỏ dở cuốn nhật kí trên bàn, chui sâu vào chăn. Những kí ức dồn về trong trí óc, những lần ba đứa đi chơi, Duy Anh chở Hạnh Dung trên chiếc xe đạp bé xíu, Đinh Lộc đi song song và luôn quay lại nhìn Hạnh Dung cười rất tươi... Những lần cả lớp đi dã ngoại, Đinh Lộc lôi trong túi ra một cái kẹo mút rất to, thủ riêng cho Hạnh Dung… Những kí ức gập ghềnh kéo về, đôi lúc Duy Anh phải cố gắng lắm để phân biệt được là mình hay Đinh Lộc đã chở Hạnh Dung về nhà, hay mình hay Đinh Lộc hay chính Hạnh Dung đã lao vào giật lại cây kẹo mút của một em bé bị tên béo phị đầu ngõ cướp mất… Trí nhớ nhiều khi phản bội con người. Duy Anh nghĩ đến khối u của mình, lần đầu tiên bật khóc. Cái chăn rung lên nức nở, cảm giác sắp mất đi mọi thứ kể cả cuộc sống của chính mình thật tồi tệ. Cảm giác không thể làm gì cho những người mình yêu thương, không thể giữ lại kể cả yêu thương, rồi sẽ mất đi hơi thở của chính mình thật kinh khủng. Lần đầu tiên Duy Anh khóc nhiều như thế, bỗng có ai đó nâng Duy Anh dậy, áp đầu vào ngực của bà - là mẹ:
-Khóc không phải là một tội lỗi. Trái tim con cứ dao động giữa hai bờ: không được khóc - không được bỏ cuộc. Đến lúc cần khóc thì con quên mất làm thế nào để khóc. Con trai của mẹ, mẹ rất tự hào về con, con nghị lực và cứng rắn. Chỉ được khóc đêm nay thôi nhé, mai chúng ta lại tiếp tục cuộc chiến của riêng hai mẹ con mình.
Duy Anh ngẩng lên, bà khẽ lấy tay xoa dòng nước mắt trên má cậu, mắt bà ngời sáng niềm tin.
Duy Anh cảm thấy trong giây phút ấy, cậu là người hạnh phúc nhất thế giới rộng lớn này. Khi cậu khóc, có người dùng ánh mắt đầy niềm tin, đôi tay đầy nghị lực giúp cậu đứng dậy. Nhiều khi chỉ cần một ánh mắt của ai đó thôi, cũng đủ thắp lại ngọn nến hi vọng tưởng đã tắt trong bạn và làm trái tim bạn thay đổi vì hàng ngàn ngọn nến khác được thắp lên: tin yêu, hạnh phúc, ấm áp…
Duy Anh với tay lấy điện thoại nhắn tin cho Đinh Lộc: “Hạnh Dung là một cô gái yếu đuối, cậu phải chăm sóc và quan tâm cô bé ấy đấy nhé…”
Chở Hạnh Dung đến chỗ lũ trẻ, Duy Anh khẽ hỏi:
-Bà thấy Đinh Lộc thế nào?
-Vẻ ngoài đẹp trai, dễ thương. Bên trong thì tốt bụng và nhiệt tình. Mấy hôm nay, cậu ấy là tâm điểm của lớp mình còn gì. Rất vui tính và đáng yêu.
-Một người như thế mà thích bà thì bà có đồng ý không?
-Sao ông hỏi vậy, tất nhiên là… có rồi.
-Thế thì tôi yên tâm rồi.
-Sao cơ?
-Không có gì.
Hạnh Dung khẽ thở dài, cô không nghĩ là Duy Anh sẽ nói vậy, bằng trực giác của một đứa con gái, Hạnh Dung biết tình cảm Đinh Lộc có chút gì đó đặc biệt với cô. Nhưng chút đặc biệt của tình cảm trong trái tim cô lại dành cho cái tên ngốc đang chở cô mất rồi. Hạnh Dung không biết phải làm sao nữa, mấy tuần nay Duy Anh khác quá. Hay cáu giận và rất khó đoán biết.
Buổi học với lũ trẻ hôm nay thật tồi tệ khi Duy Anh không thể nhớ ra cách giải cho một bài Toán đơn giản. Mất trí nhớ là tác dụng phụ khi phải xạ trị. Cậu đã cố gắng vắt óc mà không thể giải được bài Toán này, thậm chí nhiều lúc không thể nhận biết được mình đang đọc gì… Lũ trẻ hồn nhiên trêu đùa:
-Lêu lêu, anh không giải được bài toán này, lêu lêu.
Hạnh Dung chạy lại:
-Có chuyện gì vậy?
-Anh Duy Anh không giải được bài Toán này chị ạ. Lũ trẻ cười phá lên đầy vui vẻ.
-Sao thế Duy Anh?
Nhìn ánh mắt Hạnh Dung đầy ngạc nhiên, xung quanh lũ trẻ cười ầm ĩ, đầu bỗng nhiên đau như búa bổ và đầy khó chịu, Duy Anh bất ngờ ném cuốn sách xuống đất hét lên:
-Đúng đấy, tôi chỉ được thế thôi, tôi chỉ vô dụng và làm phiền người khác mãi thôi.
Rồi cậu chạy đi lấy xe định về nhà. Hạnh Dung đuổi theo:
-Có chuyện gì vậy Duy Anh, ông sao thế…
Duy Anh gạt Hạnh Dung ra khiến cô mất thăng bằng ngã xuống, lao lên xe, nổ máy, nhìn lại thấy Hạnh Dung ánh mắt đầy thất vọng nhìn mình rưng rưng… Duy Anh phóng xe đi. Những tác dụng phụ của xạ trị bắt đầu hành hạ cậu, lần đầu tiên cậu không nhớ đường đến bệnh viện, còn một ca trị xạ nữa, nhưng giờ không nhớ chính xác là con đường nào dẫn đến nơi đó, đành phải gọi mẹ... Nằm xạ trị, Duy Anh cảm ơn vì cuộc đời đã cho cậu có mẹ, người luôn ủng hộ cậu hết mình, hi sinh tất cả cho cậu. Phút giây ấy, Duy Anh hối hận vô cùng và chỉ ước có một bàn tay có đủ sức mạnh để xóa đi hết những lỗi lầm, những nỗi buồn cậu gây ra cho mẹ, xóa đi nước mắt trên khuôn mặt khắc khổ ấy, bố bỏ đi, giờ nếu Duy Anh bỏ đi nữa, chẳng biết mẹ cậu sẽ ra sao…
Hai ngày rồi Hạnh Dung không liên lạc với Duy Anh, tối qua, Đinh Lộc nhắn tin: “Cậu là con trai kiểu gì vậy? Sao lại để Hạnh Dung lại một mình, cô ấy gọi tớ đến đón về và suốt dọc đường cứ thắc mắc sao cậu lạ thế. Hạnh Dung giận lắm, cậu ấy chờ một lời xin lỗi đấy”. Duy Anh nhắn tin lại: “Nếu cậu thích Hạnh Dung đến thế thì hãy đối xử tốt với cô ấy và đến với cô ấy đi, mặc kệ tôi”.
Ba ngày rồi Duy Anh không đến chỗ lũ trẻ, không đi học, không gặp Hạnh Dung, chỉ ngoan ngoãn lên xe mẹ đèo đến bệnh viện rồi về nhà… như một cái máy vậy. Có những giai đoạn cuộc sống trôi qua tay vô nghĩa và lạc lõng vô cùng.
Mẹ nói ba ngày nữa sẽ mổ và mọi thứ sẽ chấm dứt, mình sẽ khỏi để tiếp tục những ước mơ còn dang dở. Mẹ bảo vì còn một xíu nữa nên mổ để lấy hết khối u ra. Mọi thứ sẽ rất nhanh gọn và tốt đẹp. Nhưng mình biết là không phải như thế. Mình đã gặp bác sĩ, lấy tư cách một đứa con trai đã lớn để nói chuyện như hai người đàn ông. Đợt xạ trị thành công, khối u đang đã gần biết mất hết, nhưng xuất hiện thêm một khối nữa ở bên đỉnh đầu, có thể phẫu thuật được, tuy rất nguy hiểm và rủi ro hậu quả để lại rất cao, khả năng mất trí nhớ là 70%. Nhưng nếu không phẫu thuật lấy ra sớm, thì cũng không thể tiếp tục được lâu. Mẹ khóc rất nhiều, lúc chiều đi qua phòng mẹ, thấy mẹ khóc. Mình không đủ dũng cảm để bước vào, vì mình sợ mình cũng khóc. Khi một người khóc thì phải có người kia đứng vững để có thể ôm người khóc vào ngực mình để họ dựa vào.
Cuộc sống của mình như một bộ phim vậy. Giờ phút này mình cũng không tin nó là sự thật nữa. Mình đã làm mọi cách để tin nó là sự thật, tin nó hiện diện, nhưng không thể cho đến khi mình tự đấm vào đầu. Có đau thật, như vậy là không phải mơ nữa rồi.
Mình đồng ý phẫu thuật, mẹ cũng đồng ý. Mẹ đồng ý nhất định là có lý do. Mất trí nhớ nhưng dù thế nào mình cũng sẽ nhận ra mẹ vì mình yêu mẹ nhất trên đời… Dù hậu quả có thế nào thì mình cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Đôi khi cho chúng ta chọn giữa phần được và mất, ta phải chọn phần mất. Thật khó khăn khi phải lựa chọn, ông trời ơi, ông cũng sẽ chọn như con đúng không? Mình tin quyết định phẫu thuật là đúng đắn, dù có không tỉnh dậy. Nhưng nếu tỉnh dậy mà quên đi Hạnh Dung thì mình sao??? Tình yêu đích thực ở sâu kín trong trái tim có giúp tình yêu quay trở lại để mình nhớ ra đã có một thời mình từng yêu??? NHƯNG NẾU MÌNH KHÔNG VƯỢT QUA ĐƯỢC CA PHẪU THUẬT THÌ SAO?
Mình phải viết một bức thư cho Hạnh Dung.
“Hạnh Dung yêu!
Có lẽ đây là bức thư đầu tiên cũng là cuối cùng tôi viết cho bà. Bà còn nhớ không…”
Viết đến câu cuối, Duy Anh đã thiu thiu ngủ, để mặc gió khẽ chui qua khung cửa sổ vào nghịch ngợm đùa trên những dòng chữ đầy yêu thương, những dòng “I love you” bất tận…
Những phút cuối cùng trước khi bước vào phòng phẫu thuật, Duy Anh thấy mẹ cứng rắn hơn bao giờ hết, đầy niềm tin trong đôi mắt yêu thương ấy. Duy Anh để mẹ lau cho mình những giọt nước mắt không kiềm được. Cảm giác cô đơn trỗi dậy đau đớn. Hạnh Dung không liên lạc và cũng không sang nhà, lúc này đây, bỗng thấy hối hận và cần Hạnh Dung vô cùng.
-Chỉ là một ca phẫu thuật đơn giản thôi con, mai tỉnh dậy, con sẽ bắt đầu lại mọi thứ và có mọi thứ. Nhất định là thế!
-Con yêu mẹ lắm. Đến giờ phút này cũng chỉ có hai mẹ con mình độc chiến! Nhưng con sẽ chiến thắng mẹ ạ.
-Ai nói thế? Giọng Hạnh Dung cất lên đầy mạnh mẽ. Duy Anh nhìn lên, Hạnh Dung đẩy cửa bước vào, giọng đầy cứng rắn:
-Còn có tôi và 23 thành viên của lớp mình nữa. Ông nhìn xem chúng tôi mang gì cho ông này!
23 đứa lục đục kéo vào chật kín căn phòng nhỏ, đứa nào mắt mũi cũng đỏ hoe, thâm quầng, ôm theo ba bình thủy tinh rất to.
-Ba ngày hôm nay bọn tôi đã gấp 1000 con hạc. Nhưng không phải gấp bằng cái giấy bé xíu xíu nhé, Đinh Lộc bảo phải gấp những con hạc thật to, nó sẽ đem nhiều may mắn cho ông. Mỗi con hạc là một điều ước ông vượt qua được cuộc phẫu thuật này. Nhất định ông sẽ chiến thắng.
Cả lớp đứa thì sụt sùi, đứa cố cười thật tươi. Hạnh Dung bước lại:
-Hôm Duy Anh bỏ rơi mình, mình đã thấy rất lạ, Duy Anh chưa bao giờ như thế. Cuối cùng mình phải nói chuyện với bác gái. Mình đã khóc vì hối hận rất nhiều. Ba hôm nay, hàng trăm lần bấm số máy Duy Anh nhưng lại sợ sẽ không kìm được. Đừng trách Hạnh Dung nhé! Mình đã tìm được một Trung tâm nhận cậu bé đánh giày của chúng mình vào học nghề rồi. Cậu bé rất vui, còn hứa sẽ học tập thật chăm chỉ nữa.
Hạnh Dung ôm chặt Duy Anh rồi nói khẽ như cơn gió thoảng:
-Duy Anh phải tỉnh dậy đấy nhé, giữa mình và Đinh Lộc không có chuyện gì cả vì mình vẫn nhớ lời của Duy Anh “đỡ một cái tát cho người mình yêu thì có gì mà phải đau đớn…”, mình thích có Duy Anh ở bên che chở bảo vệ nhưng từ giờ trở đi, Hạnh Dung sẽ không để Duy Anh phải chịu đựng thay mình bất cứ thứ gì nữa vì… I love you.
Cửa phòng phẫu thuật khép lại, hình ảnh đọng lại trong tâm trí mọi người là một Duy Anh cười thật tươi trên chiếc giường trắng toát. Hình ảnh đọng lại trong đầu của Duy Anh là ánh mắt đầy niềm tin của mẹ, nụ cười quyết thắng của Hạnh Dung, cái bắt tay đầy nghị lực của Đinh Lộc… Nhất định Duy Anh phải tỉnh dậy chứ, vì bức thư với con gấu ôm chữ “I love you” còn chưa trao cho Hạnh Dung, vì còn chưa nói hết lời “Con yêu mẹ”, vì còn nhiều thứ để chiến đấu, để cố gắng và để hi vọng…Nhất định Duy Anh sẽ chiến thắng, vì khi những thiên thần đang ôm chặt bạn, ác quỷ sẽ chẳng thể nào vào nhà bạn được. Và vì tình yêu đích thực ở sâu kín trái tím sẽ kéo bạn đến với tình yêu của mình, tình yêu đích thực sẽ giúp bạn tìm lại cuộc sống, niềm tin, hi vọng và cả thứ khó khăn nhất là trí nhớ…
35 giờ sau cuộc phẫu thuật, phòng hồi sức vang lên giọng nói quen thuộc của một cậu con trai đầu trọc:
-Mọi người là ai mà cứ nhìn tôi chằm chằm thế?
Nhà thờ đá Nha Trang
Click for full story.
Ngày thứ 3: 30/4/2010
Đúng 4h sáng, chuông điện thoại reo, tôi quờ quạng đưa tay tắt, mở nửa con mắt ra nhìn ngó, chỉ một màu đen và sự tĩnh mịch. Lăn lóc thêm 5ph để chiến đấu với cơn buồn ngủ và sự ê ẩm của cả ngày hôm qua, tôi ngồi bật dậy nhìn ngó xung quanh: trời vẫn tối, 6 đứa vẫn đang ngủ ngon lành, hình như anh Ana (Sơn) ngủ ở phòng bên cạnh vì không đủ chỗ ở đây. Cơn giông đêm qua đã dứt, nhưng theo đúng dự đoán của tôi và bác bộ đội, hôm qua có giông thì rất ít khả năng hôm nay thấy được mặt trời mọc, mặc dù mặt trời vẫn lên đều đặn và đúng hẹn. Tôi ngồi dậy, bước nhè nhẹ ra hành lang, đứng ở đó một hồi lâu cho tỉnh hẳn, và cũng là để xem tiến độ trời sáng. Ra ngoài hiên, trời đang dần sáng lên, nhưng tuyệt nhiên không hề thấy mặt trời phía biển, sương đang phủ khắp nơi, bầy chó vẫn ngủ ngon lành, chắc bầy kia cũng đang ngon lành như thế nhỉ - tôi cười mỉm một cái, cười mà như mếu vì đang rất ngái ngủ. Quay trở lại hành lang thì thấy cô trông coi hải đăng cũng vừa dậy, tôi ngỏ ý muốn lên hải đăng, cô vui vẻ mở cửa cho tôi, còn dặn với lại rằng nhớ đi cẩn thận vì hôm qua mưa có thể tạt vào thềm gỗ. Thế là tôi hăm hở sang kêu anh Ana dậy, chạy lại phòng bên này lấy máy ảnh, tripod, đá thằng Hoài, Heo, C mỗi đứa một cái, chỉ có C là có động thái cựa quậy, thế là lay lay vài cái cho dậy luôn, cũng tại nó bảo tôi sống chết thế nào cũng phải lôi nó dậy sáng nay.
Thế là 2 tên hăm hở và một tên lờ đờ bò lên hải đăng, trời lúc này đã sáng tờ mờ, tôi cũng không vội, vì đã tự nhủ là không có mặt trời. Bậc thềm cầu thang xoắn hoàn toàn bằng gỗ, bước rất êm, phải mò mà đi vì rất tối. Đi một hồi lâu mới lên tới đỉnh đèn, anh Ana kéo chốt cửa, mở ra, ánh sáng của buổi sớm tràn vào đường đi, kèm theo cả cơn gió mát làm tỉnh cả người. Tôi nhanh chân bước lên, chui qua khe cửa ấy, và trước mắt tôi bây giờ là núi, là biển, là khe, là đâu đó tiếng sóng vỗ rì rào, cả tiếng những con tàu dập dềnh ngoài xa. Trong cái bán kính vỏn vẹn 2 mét ấy, toàn bộ cực đông đang nằm trong tầm mắt, chưa bao giờ tôi thấy cao và tự do đến thế. Đi một phòng quanh ban công, tính từ cửa là hướng mặt trời, bây giờ đang làm một dải sáng phía xa, thì bên phải là mũi Điện, còn bên trái là cung đường Phước Tân - Bãi Ngà cùng bãi biển ăn sâu vào đất liền, còn sau lưng, bây giờ nhìn xuống mới thấy nguyên một quả núi và con đường mòn mà chúng tôi đêm qua đã vượt. Tôi đứng một hồi lâu để nhìn cho đã, để gió thổi lồng lộng mát rượi cả lòng. Lúc bấy giờ tôi chỉ ước có một cái lens góc cực rộng để thu lại hết những gì tôi đang thấy, màu xanh của núi, màu xanh của biển, màu vàng của ánh nắng đang dập dềnh ngoài xa cùng những chiếc thuyền đánh cá, màu trắng của những bãi đá, màu đỏ gạch của mái nhà phía dưới, và chen lẫn đâu đó là màu đen những cánh chim đang chao nghiêng thật nhanh, náo động cả buổi bình minh. Tôi cũng dựng máy bấm một số khung hình gọi là kỉ niệm, mặc dù biết không thể nào là đủ rộng với range 18-55mm. Thế rồi 3 đứa ngồi chơi trên đó một lúc lâu, trèo lên cả cột đèn đang xoay, sờ tay vào cái nguồn sáng mà đêm qua nhờ nó mới biết là đã đến nơi.
Khi đã ngồi chán chê, cả 3 bảo nhau xuống đánh răng rửa mặt và gọi mọi người dậy, lúc này là gần 6h sáng, mọi thứ đã sáng rõ. Trong lúc chờ tất cả sửa soạn, tôi đi một vòng quanh khu nhà, lang thang một tý, và nghiên cứu con đường dẫn ra khe đá mà đứng trên đỉnh hải đăng tôi đã nhìn thấy. Rồi cả 8 đứa ra đó tíu tít chụp ảnh, ngắm biển, ngắm núi. Nếu như đứng trên đỉnh hải đăng, tôi cảm nhận được cái cao và rộng, thì ở đây, độ sâu của khe đá khiến tôi không cưỡng lại được, phải bò ra để nhìn xuống một cái, để thấy sóng biển vỗ vào bờ đá gần hơn là chỉ nghe văng vẳng từ trên cao.
Lúc này nhìn lên hải đăng, có một nhóm bạn trẻ cũng vừa lên tới, có lẽ cũng như chúng tôi vậy, nhìn kỹ thì thấy các bạn ấy đang mân mê cái tripod mà tôi làm biếng đem xuống lúc sớm. Cả nhóm tôi cũng lên lại hải đăng bởi TT xinh đẹp muốn xem thử trai trên ấy có đẹp bằng trai dưới này không >.<. Lên tới nơi, nghe giọng và nghe cái cách mà các bạn ấy nói chuyện, mới biết là người Hà Nội, tôi bỗng thấy thích thú bởi cái ý nghĩ chợt lóe lên: trong cái ngày 30/4 thống nhất đất nước này, trên ngọn hải đăng cực đông đang có đủ cả 3 miền: Hà Nội, Huế, Sài Gòn đấy.
Chụp ảnh và cười đùa chán chê, tôi nhận ra là từ chiều hôm qua tới giờ, cả lũ mới chỉ có một bát mì tôm, chắc ai cũng đói meo cả, thế nên tôi bảo mọi người nhanh chóng xuống dọn dẹp để còn đi tiếp Tuy Hòa, may ra có cái ăn. Đồ đạc thu xếp cẩn thận, quét dọn phòng ốc lại cho các bác và trò chuyện một tý, chúng tôi chụp một bức ảnh kỷ niệm ở đây rồi tay xách nách mang lên đường xuống núi.
Lần này chúng tôi đi theo hướng biển, men theo lối mòn sát biển, rồi lội qua một khe nước là tới bãi biển, ở đây hình như đang có cắm trại của công nhân một nhà máy nào đó ở Tuy Hòa. Đi tiếp mấy trăm mét theo bãi cát, tôi trở lại nhà ông Mười, lúc này ông đã về. Trông ông còn rất trẻ so với tưởng tượng của tôi, đúng hơn là nên gọi là chú Mười mới phải, anh Ana tới bắt chuyện với chú rất vui vẻ, chú cũng lấy làm tiếc vì đêm qua không gặp được nhóm và chúc nhóm tiếp tục hành trình an toàn, hẹn ngày gặp lại Đại Lãnh.
4 chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh trên cung đường Phước Tân - Bãi Ngà, qua một khúc nhỏ đường ven biển là đã đến đường làng với những khu nuôi trồng thủy sản hai bên đường. Ngôi làng nhỏ được núi bao bọc, ở giữa lại có hồ với những chiếc quạt nước xoay tít, nước bắn lên trông thật thích mắt, cứ như là ốc đảo ấy. Đi mãi đến gần Tuy Hòa, qua vài cái ga địa phương mới thấy một trạm xăng. Cứ thử tưởng tượng nguyên chặng đường từ đèo Cả xuống vũng Rô, rồi qua bãi Ngà mà thiếu xăng thấy ớn quá, cũng may mà cả đoàn có dự tính trước, đổ đầy ngay khi chuẩn bị vượt đèo.
Vào tới thành phố Tuy Hòa, chúng tôi dừng lại ở một quán cơm đường Trần Hưng Đạo. Bây giờ là 11h, bữa sáng tiện thể thành bữa trưa luôn. Do trời khá là nóng và đã di chuyển 2 ngày quá mệt nên tôi thống nhất với C là sẽ nghỉ trưa tại quán trà sữa của bạn Minh Huy rồi mới đi tiếp. Hỏi mấy bác ngồi bàn bên cạnh đường tới ngã tư Lương Văn Chánh - Lê Lợi thì một bác mừng như bắt được vàng, tự giới thiệu là giáo viên của trường Lương Văn Chánh, chỉ trỏ rất tận tình, lại còn rút cả tờ giấy bạc đựng thuốc lá ra vẽ đường cho tôi. Nhiệt tình là thế, nhưng mà bác ấy vừa ăn xong, lại có chút hơi men của bia trong người nên tay cứ giữ chặt lấy tay tôi không buông, miệng quát ra mưa ra gió (mưa và gió là nghĩa đen ấy ạ T_T). Mãi một hồi lâu dạ dạ, cám ơn, bác mới chịu thả tôi ra. Người miền Nam cái tính nhiệt tình nó thế, tôi để ý rằng ở trong này, người ta rất hứng thú khi được hỏi đường, chắc chắn là sẽ chỉ đường cho mình, cho dù người ta thậm chí . . . không biết đường. Cũng bởi thế mà 2 năm trước tôi từng chạy tuột từ bến xe phía Nam sang phía Bắc của TP Nha Trang bởi một anh ở ngã tư chỉ đường “khí thế”. Chào mọi người ở quán cơm, chúng tôi đi theo chỉ dẫn một hồi thì tìm được quán Ayda không mấy khó khăn, quán giờ này đang không có khách, nên khá là rộng rãi và yên tĩnh. Mọi người tranh thủ uống nước, nghỉ ngơi và chơi một số trò chơi lego, còn tôi và Heo thì đem hết đồ điện và ổ cắm ra sạc và xả lại toàn bộ. Từ trung tâm TP Tuy Hòa đi ghềnh đá đĩa khoảng 30km, nhưng đi buổi trưa chiều thì không đẹp bằng lúc hoàng hôn, mà nếu đi thì coi như lúc về có khả năng phải vượt đèo Cả không kịp ghé xuống Vũng Rô chụp ảnh, vì thế tôi quyết định bỏ qua chặng này, cũng là để đảm bảo an toàn ở chặng vượt đèo chiều nay.
Khoảng 13h, chúng tôi gửi lại đồ đạc ở quán rồi đi chơi tháp Nhạn, các bạn nữ có vẻ náo nức vì cái tháp, còn tôi thì lại náo nức vì ở tháp, có thể thấy được toàn cảnh thành phố. Tuy Hòa đang thay đổi từng ngày, từ trên nhìn xuống biết cơ man nào là nhà mái ngói, cầu Đà Rằng dài nhất miền Trung giờ cũng đang có người anh em đang sắp thành hình bên cạnh. Tuy Hòa có núi, có sông, có biển liền kề không lâu nữa cũng sẽ bắt kịp Nha Trang láng giềng, to hơn và đẹp hơn.
Chào tạm biệt Tuy Hòa, 4 chiếc xe bon bon trên con đường thẳng tiến về Nha Trang. Giờ này đang là mùa gặt, hai bên đường người ta phơi đầy thóc vàng ươm, xa xa lại có khói tỏa từ những mảnh ruộng đang đốt chân rạ. Xe chúng tôi đi xuyên qua đám khói, cảm giác thật như đang bước ra từ trong sương, thật sảng khoái và yên bình. Ngay trước chân đèo Cả, trời bỗng đổ mưa ào ào, ai nấy đều tặc lưỡi “sao cứ vượt đèo là y như rằng trời mưa”, thế này thì vụ vũng Rô và chụp đèo Cả cũng phải bấm bụng mà cho qua chứ sao nữa. Trời đang nắng như đổ lửa mà mưa cứ ào ào, đường đèo bỗng đẹp đến lạ kì, hơi đất bốc lên ngun ngút, lại thêm mưa đọng trên mặt đường lấp lánh. Cứ mỗi đợt ôtô chạy qua, đám hơi đất lại bị thổi bạt đi rồi tụ lại, dày đặc và chen chúc. Đèo Cả chiều nay và tối qua đều mưa, chỉ khác là mọi vật rõ ràng hơn, xe cũng vắng hơn, thế nên chúng tôi vượt 12km không mấy khó khăn, lại được ngắm cảnh, chỉ tiếc là vì mưa nên không thể chụp ảnh mà thôi. Qua Vạn Ninh, rồi Ninh Hòa, trời vẫn mưa nhưng nhẹ hơn, có một số chỗ tạnh hẳn. Đến gần Nha Trang thì trời lại đổ mưa lớn, xe lại không thể chạy lên đèo Rù Rì, thế là chạy thẳng đường biển trong cơn mưa rào. Mò đường tới được nhà em Bình Minh ở Nha Trang thì tôi cũng ướt nhẹp. Nhà ở trong một con hẻm đường Nguyễn Thiện Thuật, vừa trung tâm lại vừa sát biển, cô chú bố mẹ em Minh là người Bắc, cũng vừa đi Tuy Hòa về chiều nay, sớm hơn chúng tôi một tý vì đi ôtô. Ổn định xong, mưa cũng ngớt, mọi người kéo nhau đi ăn tối, Heo có vẻ mệt sau 2 ngày dầm mưa nên ở nhà. Ăn uống nhanh gọn, cả đám ghé siêu thị mua ít đồ lặt vặt rồi kéo nhau đi mua đồ nhậu đem ra biển chơi. Thằng Heo hình như ngửi được mùi cá bò, mực nướng và xoài xanh hay sao mà cũng mò ra cho bằng được, cùng cả lũ chấm chấm mút mút mút. Tại đây cả đám còn được thưởng thức màn ăn đậu phộng tốc độ cao của Hoài và Heo, bốc đậu bằng cả 2 tay, miệng hoạt động hết công suất, thật là khiếp T_T
Đêm thứ ba của chúng tôi kết thúc trong tiếng cười, trong những muỗng kem đầy vui vẻ. Ít ai biết hay để ý rằng, những con người trong ảnh đã đi được hơn 800km trong 2 ngày vừa qua.
Đà Lạt! Từ nhỏ, hai chữ đó đối với tôi như ngân lên từ một cõi nào xa lạ. Đà Lạt của những đồi thông. Đà Lạt của muôn ngàn cỏ hoa. Đó là thành phố của sương mù, không phải sương mù của trời đất, mà là sương mù của huyền thoại. Ngày xưa, khi con đi học, những cô bạn sinh viên dân gốc Đà Lạt học cùng lớp, với đôi má hồng hồng, với đôi mắt long lanh, dưới mắt tôi, trông giống như những cô gái bước ra từ một cõi thơ mộng hoang đường!
Và tôi tìm đến thành phố này đôi lần, như một khách nhàn du, để thưởng thức những rừng thông qua lớp sương mù cổ tích.
Nói đến Đà Lạt có lẽ là nói đến những đồi thông. Cỏ hoa Đà Lạt vô cùng xinh đẹp, song không hiểu sao, chúng lại chẳng hề gây được một ấn tượng nào sâu đậm trong tôi. Có lẽ những loài hoa đó, dẫu là những “kỳ hoa dị thảo” trong những lễ hội Festival lộng lẫy, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy ở đâu đó. Còn những đồi thông, ta chỉ nhìn thấy ở Đà Lạt. Nó khác hẳn những đồi thông trên đường lên Tây Nguyên, hoặc những đồi thông trên đèo Hải Vân lộng gió. Có lẽ nhờ những lớp sương mù quanh năm lãng đãng. Những lớp sương mù đó đã tạo nên vẽ cổ tích và huyền thoại cho thành phố cao nguyên.
Những người thiết kế sân bay Liên Khương cách xa Đà Lạt quả đáng để du khách tri ân. Nếu bạn đến Tây Nguyên bằng máy bay, thì bạn sẽ mất cơ hội ngắm những đồi thông ven quốc lộ của tỉnh ĐăkNông cho đến cầu 14. Nhưng với Đà Lạt thì lại khác, dù đến Đà Lạt bằng máy bay, bạn vẫn có cơ hội ngắm nhìn những đồi thông nhấp nhô hai bên đường, từ bên này đèo Pren đến trung tâm thành phố.
Nếu thiên nhiên của Tây Nguyên hùng tráng như một bài sử thi với rừng núi nhấp nhô, với dòng sông Sê-Rê-Pôk cuồn cuộn chảy, thì thiên nhiên ở Đà Lạt lại êm đềm và mênh mông như một bài trường thiên lục bát, với những đồi thông thơ mộng.
Buổi tối, theo lời giới thiệu của một nhà thư pháp, tôi đến uống tại một quán cà phê, nơi anh có tặng cho bà chủ quán một bức thư pháp trên giấy dó. Quán không nổi tiếng lắm, hỏi không một ai biết. Tôi phải nhờ một anh xe ôm thuộc loại “thổ địa” đưa đến. Quán không có gì đặc biệt, nằm trên một đồi thông vắng vẻ, trên đường ra vùng ngoại ô thành phố. Trong bóng tối lờ mờ của những ngọn nến, bà chủ quán đứng tuổi tự chơi đàn Guitar và hát tặng khách những bài ca lãng mạn một thời vang bóng của Lê Uyên Phương, Phạm Duy, Cung Tiến … Khách cũng có người hát giao lưu lại vài bài. Khách đến không được nói chuyện ồn, nếu không sẽ bị “mời” ra ngoài. Tôi sực nhớ lại chuyện đã từng bị chối ly rượu rhum thứ tư tại quán Uyên Phương trên Tây Nguyên, trong một đêm giá lạnh. Một quán không cho khách nói chuyện nhiều, với cái thông báo dán ngoài cửa (!), một quán không cho khách uống ly rượu thứ tư! Đó cũng là những cái “chảnh tỉnh lẻ” đáng yêu của những quán cà phê ở vùng cao nguyên.
Đến khoảng 9h tối, quán cà phê đã không còn chỗ ngồi. Dường như khách đến vì tò mò nhiều hơn là nghe nhạc, vì có rất nhiều chú nhóc khoảng 9-10 tuổi! Song quả là điều thú vị khi tôi ngồi nhâm nhi ly vang Đà Lạt để nghe nhạc, trong khi bên ngoài, sương đêm đang lặng lẽ rơi trên những hàng thông. Tôi vẫn thích nghe tiếng hát trực tiếp với cây guitar thùng, trong bầu không khí ấm cúng như thế này. Rất tiếc sự tĩnh lặng trong quán không phải là sự tĩnh lặng để thưởng thức âm nhạc, mà là sự tĩnh lặng gượng ép mang quá nhiều màu sắc phô trương, nên những giai điệu tự nó cũng trở nên lạc lõng, và mất đi ít nhiều vẻ quyến rũ vốn có từ những ca khúc tuyệt vời.
Dường như tôi có cái duyên uống rượu và nghe nhạc ở vùng cao nguyên. Lên Tây Nguyên, có dịp uống rượu gạo và nghe những giai điệu rực lửa tại nhà ca sĩ nổi tiếng Y Moan - đứa con của rừng -, tại căn nhà anh trong buôn Đhăprông, giữa buổi trưa hực nắng. Đến Đà Lạt lại được uống rượu và nghe một giọng hát dù hơi phô trương, nhưng vẫn còn khá ngọt ngào, từ người chủ quán vô danh trong một quán cà phê nhỏ trên đồi thông, giữa một đêm hè Đà Lạt. Đến Tây Nguyên mà nghe những giai điệu êm đềm, hoặc đến Đà Lạt để nghe những bài ca hùng tráng thì có lẽ cũng đều lạc điệu như nhau. Giống như bắt Từ Hải mặc áo lụa ngồi vẽ tranh và bắt Kim Trọng mặc áo giáp đứng múa kiếm!
Rời quán khi trời đã về khuya, tôi chạy xe quanh hồ Xuân Hương để tận hưởng cái lạnh về đêm và nhìn những hàng thông lặng lẽ thấp thoáng trong bóng tối, dưới bụi mưa giăng giăng bàng bạc. Tự dưng tôi bỗng nghiệm ra cái ý vị tuyệt diệu trong hai chữ “thu ý” của người xưa. Nhiều cuốn tự điển thường định nghĩa chung chung “thu ý” là “ý vị mùa thu”. Song thử hỏi “ý vị mùa thu” cụ thể là cái gì thì khó mà nói rõ được. Cuốn tự điển Hoa-Anh Wenlin đã có một định nghiã cực kỳ lý thú : “slight chill hinting of autumn”. Đó chính là cái se lạnh gợi nhớ đến mùa thu. Tôi cho rằng không thể có một định nghĩa nào thơ mộng hơn được nữa. Cảm nhận được “ý vị mùa thu” trong cái se lạnh giữa một đêm hè Đà Lạt, quả là điều cực kỳ hứng thú đối với những ai đã từng cảm nhận được mùa thu trong phong vị Đường thi. Song chính trong cái nắng đào buổi sớm, chạy xe quanh bờ hồ Xuân Hương để nghe cái se lạnh ngấm vào người mới là một cái thú tuyệt trần, nhất là đối với du khách lên từ những thành phố nóng bức và bụi bặm ở miền xuôi. Ngồi uống cà phê trên một quán dốc ven hồ, nhìn ra những đồi thông ở xa xa, tôi chợt có một cảm giác bâng khâng man mác về sự tĩnh lặng bình dị, mà ngày cả những quán cà phê ven hờ hồ Hoàn Kiếm vào buổi sơ thu cũng không làm sao đem lại được.
Những chiếc xe ngựa chạy lóc cóc, nghe chậm chạp và đều đều, như tiếng gõ nhịp của thời gian. Cả một thời xa xưa, như còn thấp thoáng đâu đây, qua những hình ảnh phảng phất mơ hồ.
Khắp nơi đều là thông. Và những đồi thông đã tạo nên nét ảo huyền cho thành phố Đà Lạt, ngay giữa mùa hè. Thậm chí cả nơi gọi là “Trúc lâm thiền viện” cũng chỉ thấy một vài khóm trúc lạc lõng. Toàn là thông. Lẽ ra nên gọi là “Tùng lâm thiền viện”! Tôi cố gắng một cách vô vọng để tìm ra, ở nơi đây, cái không khí “Thiền”, mà tôi cảm nhận từ các trang cổ lục Thiền tông, nhưng không sao tìm được. Ngọn Thiền phong chót vót vào đời Đường ở Trung Quốc, cùng tiếng hét khai ngộ vang rền từ thời tổ sư Lâm Tế, truyền đến giai đoạn Trúc Lâm Yên Tử đời Trần ở Việt Nam, giờ đây như đã bị chìm mất vĩnh viễn trong sự mô phỏng tầm thường đầy dung tục. Thêm vào đó, sự ồn ào của đám tạp khách nhàn du đã vô tình phá hỏng thêm cảnh vật của một vùng sơn thủy vô cùng thơ mộng. Cũng may là những đồi thông chung quanh còn giúp tôi cảm nhận được phần nào cái phong vị thoát tục bàng bạc trong các tòa cổ sát thời xưa.
Lướt ghe trên mặt hồ Tuyền Lâm, nhìn những đồi thông hai bên bờ sông; tuy không nghe tiếng nước róc rách, không nghe tiếng thông reo trong gió, chỉ có gió lồng lộng trên mặt hồ, cũng đủ làm hồn khách thêm phơi phới. Giá như đi trên mặt hồ bằng một chiếc đò, vào lúc chiều hôm, có thêm tiếng chuông chùa ngân vang trong những đồi thông, tôi đã hình dung đó là không khí của Đường thi. Chỉ tiếc là khu dã ngoại giữa lòng hồ quá nhếch nhác, cùng với giá cả của các quán ăn dã ngoại sắc ngọt như lưỡi kiếm Ỷ Thiên đã khiến khách cụt cả hứng!
Thông ám ảnh tôi đến mức nhìn những hàng cây mimôsa từ trên cáp treo, tôi lại tưởng tượng ra đó là những cây bạch đầu tùng, loại tùng kiểng vẫn thường trắng xóa đọt vào những ngày đông lạnh giá ở miền Trung.
Tiếng thông reo là một trong những tặng vật tuyệt diệu mà Hóa Công đã tặng cho con người. Nguyễn Du đã từng mong ước : “Hà năng lạc phát quy lâm khứ, Ngọa thính tùng phong hưởng bán vân” (Làm sao xuống tóc vào rừng, Nghe thông reo gió vang lừng tầng mây). Tôi hình dung nếu Nguyễn Du được sống giữa những đồi thông Đà Lạt, thì tiếng thông reo và hình ảnh sương giăng trên những đồi thông nơi thành phố cao nguyên này sẽ trở nên bất tử với thơ ca.
Trong “U Mộng Ảnh”, Trương Trào đã viết về thông và tiếng thông reo bằng những lời vô cùng thơ mộng. Tôi xin trích ra đây để bạn đọc thưởng ngọan :
· Mùa xuân nghe tiếng chim hót, mùa hè nghe tiếng ve ngâm, mùa thu nghe tiếng côn trùng rả rích, mùa đông nghe tiếng tuyết rơi, ban ngày nghe tiếng đánh cờ, dưới trăng nghe tiếng tiêu réo rắt, trong núi nghe tiếng gió thổi ngàn thông, bên nước nghe tiếng sóng vỗ, mới không sống uổng phí một đời.(Xuân thính điểu thanh; hạ thính thiền thanh; thu thính trùng thanh; đông thính tuyết thanh; bạch trú thính kỳ thanh; nguyệt hạ thính tiêu thanh; sơn trung thính tùng phong thanh; thủy tế thính nội nãi thanh; phương bất khư sinh thử nhĩ)
· Gầy hoa để gọi bướm, chất để mời mây, trồng thông để đón gió, chứa nước để mời bèo; xây đài cao để mời trăng, trông chuối để đón mưa, trồng liễu để gọi ve. (Nghệ hoa khả dĩ khiêu điệp; lũy thạch khả dĩ khiêu vân; tài tùng khả dĩ khiêu phong; trữ thủy khả dĩ khiêu bình; trúc đài khả dĩ khiêu nguyệt; chủng tiêu khả dĩ khiêu vũ; trí liễu khả dĩ khiêu thiền.)
· Dưới thông nghe tiếng đàn cầm, dưới trăng nghe tiếng tiêu, bên khe nghe tiếng thác đổ, trong núi nghe tiếng tụng kinh, tai nghe ra mỗi tiếng đều có ý vị riêng.(Tùng hạ thính cầm, nguyệt hạ thính tiêu, giản biên thính bộc bố, sơn trung thính phạn bối, giác nhĩ trung biệt hữu bất đồng.)
· Đá đặt bên gốc mai nên cổ kính, đá đặt dưới gốc thông nên thô, đá đặt bên gốc trúc nên gầy, đá đặt trong bồn nên tinh xảo. (Mai biên chi thạch nghi cổ, tùng hạ chi thạch nghi chuyết, trúc bạng chi thạch nghi sấu, bồn nội chi thạch nghi xảo.)
· Tính kế một ngày thì trồng chuối; tính kế một năm thì trồng trúc; tính kế mười năm thì trồng liễu, tính kế trăm năm thì trồng thông. (Nhất nhật chi kế chủng tiêu, nhất tuế chi kế chủng trúc, thập niên chi kế chủng liễu, bá niên chi kế chủng tùng.)
· Lấy hoa thông làm lương thực, lấy trái thông làm hương liệu, lấy cành thông làm chổi quét, lấy sóng lao xao trên ngọn thông làm tiếng trống. Ở trong núi mà có được hơn trăm cây thông lớn, có thể dùng mãi không hết. (Dĩ tùng hoa vi lương, dĩ tùng thực vi hương, dĩ tùng chi vi chủ vĩ, dĩ tùng âm vi bộ chướng, dĩ tùng đào vi cổ xúy. Sơn cư đắc kiều tùng bách dư chương, chân nãi thụ dụng bất tận.)
· Mai khiến người cao nhã, lan khiến người lặng lẽ, cúc khiến người quê mùa, sen khiến người điềm đạm, xuân hải đường khiến người xinh đẹp, mẫu đơn khiến người hào sảng, chuối và trúc khiến người phong vận, thu hải đường khiến người kiều mỵ, thông khiến người phóng dật, ngô đồng khiến người thanh cao, liễu khiến người sầu cảm.(Mai linh nhân cao, lan linh nhân u, cúc linh nhân dã, liên linh nhân đạm, xuân hải đường linh nhân diễm, mẫu đan linh nhân hào, tiêu dữ trúc linh nhân vận, thu hải đường linh nhân mị, tùng linh nhân dật, đồng linh nhân thanh, liễu linh nhân cảm.)
· Gió có ba thứ tiếng : có tiếng lao xao thổi ngọn thông như sóng dậy, có tiếng xào xạc trong cây cỏ mùa thu, có tiếng thổi sóng vỗ ì ầm (Phong chi vi thanh hữu tam : hữu tùng đào thanh, hữu thu thảo thanh, hữu ba lãng thanh)
Riêng với Đà Lạt, tiếng thông reo trong gió lại gây ấn tượng cho tôi không sâu đậm bằng hình ảnh những đồi thông lãng đãng trong sương. Khi xe đã lăn bánh qua đèo Pren, tôi vẫn mang hình ảnh những đồi thông về thành phố. Đà Lạt có thể mất đi những thác ghềnh, mất đi những vườn hoa, song còn những đồi thông là vẫn còn Đà Lạt. Còn sương giăng trên những đồi thông thì trong tôi, Đà Lạt vẫn còn là thành phố cổ tích, dù ánh sáng văn minh và những phong trào du lịch xô bồ đã tàn phá đi rất nhiều sự bình yên và thơ mộng một thời.
KHÓA [D] KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí đã giảm 6 triệu nay chỉ còn 15 triệu / trọn khóa 12 tuần / tặng bộ dụng cụ make up + bộ mỹ phẩm make up PRO ) www.korigami.vn/p/khoa-d-trang-iem-e-boi-toc-co-dau.html
Tư vấn : Khóa học này dành cho học viên chưa biết nghề có nguyện vọng nắm bắt thật chắc nghệ thuật trang điểm từ cơ bản đến nâng cao. Khi tốt nghiệp có thể xin vào làm tại các ảnh viện hoặc đầu tư mở tiệm cho thuê áo cưới.
Kỳ hạn cam kết thành nghề ghi trên hợp đồng : 3 đến 4 tháng
..................................................................................................................................................................................................................................................................
Địa chỉ học viện tóc KORIGAMI 7 TRẦN TẾ XƯƠNG ven hồ Trúc Bạch _ quận Ba Đình _ Hà Nội ( dễ tìm nhất là đi từ 122 Trấn Vũ vào ngã tư đầu tiên rẽ trái là đến nơi _ Xem bản đồ tại đây goo.gl/maps/dV482 )
..................................................................................................................................................................................................................................................................
Dụng cụ học tập là 1 cốp đồ đầy đủ gồm các loại phấn chất lượng cao không chứa chì hoạt tính gây tổn hại da mặt _ các loại kem dưỡng và tẩy trang _ bảng màu son _ bảng màu mắt _ bộ cọ make up 24 chiếc _ bộ mi giả _ và đầy đủ các phụ kiện trang điểm chuyên nghiệp cần thiết.
Tặng giáo trình tài liệu cơ bản đến nâng cao _ tài liệu video dạy trang điểm theo nhiều phong cách chuyên nghiệp do các giảng viên nổi tiếng trên thế giới chỉ dạy từng
chi tiết.
..................................................................................................................................................................................................................................................................
Có đội ngũ người mẫu sẵn sàng cho thuê mặt với giá cả hợp lý.
Giới thiệu việc làm ngay sau khi kiểm tra tốt nghiệp đạt loại khá trở lên.
Gồm nhiều phong cách trang điểm và 20 bài trang điểm chuyên nghiệp bắt buộc một thợ chuyên nghiệp phải biết*
Làm quen với các dụng cụ trang điểm và công dụng của từng sản phẩm trang điểm Học kỹ năng sử dụng từng loại cọ trang điểm _ bút kẻ mắt _ bút kẻ môi _ mút trang điểm _ bông phấn chuyên nghiệp
Học kỹ năng chăm sóc da _ làm sạch da _ dưỡng ẩm da trước khi trang điểm
Học kỹ năng tạo lớp kem lót _ kem nền _ lớp kem che khuyết điểm trong suốt phù hợp với từng tông màu da sáng tối trung bình
Học kỹ năng tạo lớp phấn nền mịn màng _ lớp phấn phủ giúp bảo tác phẩm trang điểm hoàn hảo.
Học kỹ năng định hình tạo dáng khung chân mày tự nhiên hợp khuôn mặt _ kẻ vẽ lông mày với bút chì _ tô chân mày với phấn bột _ chỉnh sửa các khuyết điểm của từng cặp chân mày _ định hướng dáng chân mày hoàn hảo cho khách hàng.
Học kỹ năng tạo bóng highlight tỏa sáng vùng chữ [T] và lowlight tạo góc khuất vùng chữ [U] cho khuôn mặt trang điểm đạt tới sự hoàn hảo nhất có thể _ Sử dụng phấn nâu Bronzer tạo khối 3D tạo chiều sâu thu hút mọi ánh nhìn.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hằng trăm gam màu mắt khác nhau tạo nên hàng trăm phương pháp trang điểm cặp mắt từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hàng chục gam màu son môi tạo nên hàng chục phương pháp trang điểm đôi môi từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ thuật đánh phấn má hồng phù hợp với từng kiểu khuôn mặt
Học kỹ thuật sử dụng các loại nhủ mắt _ kim tuyến _ hạt pha lê _ lông vũ _ hoa _ phụ kiện trang sức đắt tiền nhằm tạo ra những tác phẩm trang điểm siêu ấn tượng khi chụp hình STUDIO hoặc khi biểu diễn trên sàn CATWALK
Học kỹ thuật tạo ra những tác phẩm trang điểm hoàn hảo cho từng sự kiện SINH NHẬT _ ĐI VŨ TRƯỜNG _ LỄ TỐT NGHIỆP _ CƯỚI HỎI TRONG NHÀ _ CƯỚI HỎI NGOÀI TRỜI _ CƯỚI HỎI TẠI KHÁCH SẠN 4-5 SAO _ CƯỚI HỎI TẠI CÁC KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP _ TUẦN LỄ TRĂNG MẬT
Trang điểm cá nhân các phong cách HỌC SINH _ CÔNG CHỨC VĂN PHÒNG _ LÃNH ĐẠO CẤP CA
Trang điểm theo thời gian ban ngày ban đêm
Trang điểm theo mùa trong năm
Trang điểm các dịp lễ hội truyền thống
20 bài trang điểm tiêu biểu nhất mọi thời đại
Tặng thêm 5 bài vẽ BODY PAINTING ( Hội họa hình thể )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
Cách 1 : UỐNG THUỐC NGỦ.
Đặc điểm :
- Phải nói đây chính là cách tự tử nhẹ nhàng nhất, đàng hoàng nhất và cũng khá hữu hiệu, khả năng thành công lên đến 90 %... được mọi lứa tuổi ưa chuộng bất kể tuổi tác, giới tính tôn giáo... Thường được phái yếu áp dụng do tránh cảm giác sợ đau và sợ chết.
- Vì là chết trong khi ngủ, ngủ không dậy nữa... nên nó cũng êm đềm như 1 giấc ngủ ngon để sang thế giới bên kia vậy, ngoài thuốc ngủ ra, có rất nhiều thứ thuốc đặc chủng khác có tác dụng giống như thuốc ngủ khi sử dụng liều cao, không theo hướng dẫn.
Cách thực hiện :
- Chạy ra hiệu thuốc, dốc hết ví ra mà mua hết thuốc ngủ. Thiếu thì đi quán khác... tầm 150 vỉ là được. Nếu bị hỏi han có thể trả lời : "Cháu mua về để tặng Noel bạn bè."
- Sau đó, chui vào phòng khoá trái cửa, cách này mà để bị phát hiện lần đầu là lần sau khó sử dụng tiếp được... Tốt nhất là thuê phòng trong khách sạn mà tự tử cho nó lịch sự, lại vừa được lên báo.
- Tiếp theo đun lấy 5 lít nước sôi, đừng lấy nước lã không lại ỉa chạy, bất tiện lúc khám nghiệm tử thi. Uống cho bằng hết 150 vỉ thuốc mang về... Buồn ngủ giữa chừng cũng phải uống hết trước khi ngủ.
- Nếu không bị phát hiện thì như thế là chết rồi đấy, nhanh gọn nhẹ, tiện lợi.
______________________________________________________________
Cách 2 : NHẢY SÔNG, NHẢY CẦU.
Đặc điểm :
- Cách này là cách chết vì nước... Nước sẽ chui vào mồm vào miệng vào mũi vào rốn... Làm tắc đường hô hấp, Đếch thở được... Thế là đie.
- Cách này đặc biệt không dành cho những người sợ chết, Vì bảo con người ta nhảy từ trên cầu cao 1km xuống nước thì ít thằng nào dám làm.
- Cũng không dành cho những người biết bơi, Vì khi đang ngắc ngoải, giã gạo, thôi thúc sự sống sẽ làm người ta bơi vào bờ như 1 chiếc xuồng máy... có khi bơi được với vận tốc 200km/h.
Cách thực hiện
- Tìm lấy con sông, hay hồ nào đó sâu sâu, vì nông thì khó mà chết được... Tốt nhất là ngập đầu nguời cao 3m... tránh sử dụng sông hồ gần nhà... Không người quen đi ngang qua, nhìn thấy vớt lên lại khổ.
- Nhớ mặc thật nhiều quần áo và nhảy xuống, vì để cho nó nặng người dễ chìm, nhanh chết. Và để cho người ta khó cứu hơn, chứ trần truồng mà nhảy xuống, nhất là con gái thì Con trai nó máu nhảy xuống cứu lắm... Không chết được đâu, vớt lên còn bị xoa bóp, hô hấp nhân tạo... Khổ hơn chết.
- Người nào béo thì không nói làm gì... nhưng ai gầy, muốn chết nhanh thì buộc cổ vào hòn đá nào đó, quẳng xuống sông... Có muốn trồi lên cũng chẳng được.
Thế là chết rồi đấy, sướng nhé.
*Lưu ý :
- Cách này không được ưa chuộng lắm, vì sau khi vớt xác trông rất xấu xí và hãi hùng, người trương nước như con hà mã, mắt lồi ra ngoài, những ai muốn xác của mình xinh xẻo đẹp đẽ để cho vào quan tài cho nó đẹp thì không nên dùng.
_____________________________________________________________
CÁCH 3 : TREO CỔ TỰ TỬ.
Đặc điểm :
- Đây cũng là 1 cách chết vì nghẹt thở, nhưng nghẹt thở vì dụng cụ và vì tác động.
- Là 1 trong những cách tự tử được UNESCO bầu chọn là dễ nhát ma và doạ nạt thiên hạ nhất. CÒn gì sợ hơn là thấy 1 cái xác treo lủng lẳng trên trần nhà.
- Cách tự tử này cũng không làm hại đến thân thể nhiều lắm, chỉ có 1 vết hằn sâu nơi cổ... và làm bộ mặt tím ngắt như cà pháo. Tránh trường hợp treo cổ đứt đầu như bên Irắc
Cách thực hiện :
- Địa điểm không bó hẹp như uống thuốc ngủ và nhảy sông... Chỉ cần tìm 1 nơi vắng vẻ bất kì, không người qua lại... Và tất nhiên phải có 1 vật chắc cách mặt đất... để còn ném dây lên.
- Tìm được rồi, thì ném dây lên vật chắc đó, có thể là 1 cành cây, xà ngang cột gôn bóng đá, hay quạt trần... Nhớ là phải thật chắc... Không rơi xuống đất thì lại là chết kiểu khác chứ không phải treo cổ nữa đâu.
- Dây dùng để treo cũng phải thật chắc, Dùng đồ quen thuộc để chết cho ngọt... ! Có thể là thắt lưng da, khăn quàng đỏ, dây thừng buộc lợn... cấm dùng chỉ. Để cho thêm phần ghê rợn thì trước lúc tắt thở cố thè cái lưỡi ra và trợn mắt lên... cho nó kinh.
- Thắt nút đúng vào... không biết thắt nút thì nhờ ai thắt hộ cho... rồi đem và mà treo cổ.
_______________________________________________________________
Cách 4 : CHẾT VÌ TAI NẠN GIAO THÔNG
Đặc điểm :
- Đương nhiên đây không phải là chết 1 cách may mắn và vô tình...Mà là tai nạn có chủ định... nên cũng quy vào là Tự tử.
- Đây là cách chết có phần hơi rồ dại, nhưng ai mà phẫn uất quá không tự kiềm chế được bản thân thì hay dùng cách này... Được cái nó chết cũng nhanh.
- Lưu ý nhỏ : Nếu chẳng may không chết ngay được thì sẽ quả là 1 đại hoạ cho thân chủ... ! Gãy chân gãy tay gẫy cổ gãy chim... nhưng không chết... Tiếp tục sống thì không còn gì đau khổ bằng... nhất là sống thực vật. May mắn cho những ai chết ngay trên đường đưa đi cấp cứu.
- Cách này được tạp chí Time đưa lên bìa báo trong tuần lễ hưởng ứng tự tử man rợ. Vì rất rùng rợn... ai nhìn thấy là hết muốn xơi cơm...! Bạn sẽ có thể nát bấy như cục thịt băm... hoặc có thể thiếu cái đầu, thiếu mất khúc giữa hoặc... bị người khác tới hốt óc cho lợn ăn.
Cách thực hiện :
- Cần phải tỉnh táo minh mẫn khi thực hiện... Vì vậy, Hãy đợi đến lúc thật bình tĩnh rồi hãy làm, làm cốc cà phê, hoặc làm bát phở 24. Ăn vừa đủ, chớ ăn nhiều vì không khéo lúc chết phòi ruột ra thì xấu hổ lắm.
- Ăn xong chưa ? Ra đường cái, hoặc quốc lộ... tìm lấy 1 cái xe to nhất và đang phóng nhanh nhất. Định hướng thật rõ lối đi và cách thức.
- Tiếp theo là chỉ việc phi cái đầu vào giữa ô tô, phải làm nhanh gọn, không tài xế nó giật mình, làm hỏng kế hoạch.
- Nếu thực hiện tốt thì sẽ không có cảm giác đau, chỉ đánh : Bép hoặc Nhoét 1 phát là hồn lìa khỏi xác... dân tình xúm xít...kế hoạch hoàn thành...
- Có thể lăn xuống dưới bánh xe ô tô nếu như người không quá béo... béo quá sợ lật ô tô mà vẫn không chết.
*Lưu ý :
- Cách này nếu ai còn nghĩ cho gia đình thì cũng nên làm, thân thể không toàn vẹn có khi sẽ được trả giá bằng khoản tiền thằng tài xế phải chi. Tất nhiên lúc đó phải làm như vô tình lao đầu vào ô tô... chẳng may. Và người nhà sẽ ung dung nhận tiền đền bù thiệt mạng.
- Cách này cũng rất nổi tiếng, được đồn thổi, mọi người chỉ trỏ... lên báo... thậm chí còn được chúng nó lấy năm sinh mà oánh đề.
_______________________________________________________________
CÁCH 5 : CHẾT VÌ ĐIỆN.
Đặc điểm :
- Đây có lẽ là cách gian nan, trí óc và khó khăn nhất.
Rất ít người sử dụng, và nếu có thì toàn người có học... hoặc muốn chết 1 cách lạ lẫm... !
- Cách này với cả bị sét đánh cũng gần giống nhau, đều liên quan đến nguồn điện... Nhưng tự tử bằng sét thì cực hiếm...
- Cách này cũng ảnh hưởng nhiều đến xác... Vì thường thì tóc sẽ cháy trụi, người sẽ đen thui... và bốc mùi khét khét giống thịt chó thui. Xấu xí vô biên cương, thậm chí răng cũng đen luôn.
- Chết kiểu này là nhanh nổi tiếng nhất, của hiếm bao giờ cũng là của quý
Cách thực hiện :
- Khá phức tạp... vì cũng không rõ và nắm chắc được là có chết hay không. Tuỳ thuộc vào nguồn điện dùng để tự tử.
- Nếu dí tay vào ổ điện chắc chắn không chết... tiền mất tật còn mang.
- Nên tìm lấy các ổ cao thế trên cột điện, có hình đầu lâu xương chéo... Trèo lên đó... Tìm mọi cách để dí tay vào nguồn điện... bạn sẽ được toại nguyện, Yêu cầu là phải có học thì mới biết chỗ nào giật chỗ nào không giật... !
- Lúc giật, chớ có rút tay ra ngoài... Có chạm vào điện cho đến khi không biết gì nữa, Nếu rơi xuống đất, có thằng nào nó đến cứu thì chửi và đuổi nó đi,đừng để nó lại gần, sờ tay vào người lại giật đùng đùng... mắc công thêm tội giết người.
- Có thể công phu hơn bằng cách chết do sét đánh... Khi nào trời mưa, trèo lên nóc nhà cao nhất của thành phố... cầm thêm cái cột thu lôi, và giơ cao lên đầu... Và chờ sét... !!! Đó là cách hữu hiệu nhất.
- Chứ trời mưa mà đứng cây cổ thụ thì tết mông cổ chẳng so sét... lúc có thì chắc bạn cũng chẳng kiên nhẫn mà đứng ở đó nữa.
_______________________________________________________________
Cách 6: MỔ BỤNG TỰ SÁT
Đặc điểm:
_Chết vì mất máu, đây là cái chết khá kinh dị, ko dành cho những người sợ ma và sợ máu. Và phải ai chịu đau cực giỏi mới được áp dụng, nếu ko có thể tiêm thuốc tê trước khi làm. Cái chết này có thể nhát người ta rất hiệu quả và khi xuống địa ngục cũng ko có con ma nào dám đụng vì ngoại hình quá kinh tởm. Phải bảo đảm bụng rỗng khi làm và phải "giải quyết" xong xuôi mọi chuyện.
Cách thực hiện:
_Tìm mua một con dao thái bản to và thật bén. Vào phòng đóng cửa, nhớ mặc đồ trắng, trang điểm cho mặt trắng bệch ra, tô son tím càng tốt, xõa tóc ra và bắt đầu. Phanh áo ra, mạnh tay rạch một đường thật dài từ dưới ngực xuống bụng, sau đó nằm chờ chết, có thể ngậm một cái gì đó cho đỡ đau. Nếu muốn tạo khung cảnh lãng mạn thì ráng giãy giụa cho nội tạng văng ra ngoài và máu dính đầy phòng, khi chết nhớ nằm ngửa.
___________________________________________________________________________
Vô Tình Đọc Đc. Hài chết :))
♥ Đọc xong muốn lấy chồng liền nhỉ...?
– Này ! Vợ tượng lai, ngồi xuống nghe anh nói những kế hoạch của anh với em sau khi cưới nhau này.
Anh muốn mỗi sáng anh sẽ là người dậy đầu tiên nhẹ nhàng tránh làm mất giấc ngủ của em và lao vào bếp chuẩn bị bữa sáng, nhìn thế này thôi cũng nấu ăn ngon mà, có thể là 1 bánh sandwich và một ly sữa, hoặc món salat trứng hoặc một ly coffee và một đĩa mỳ sào giành cho 2 ta. Sau đó sẽ nhẹ nhàng vào giường ôm em nhẹ nhàng hôn lên má và cổ đánh thức em dậy, cùng nhau tập thể dục, cùng nhau đánh răng rửa mặt và tắm rửa, anh sẽ sấy tóc cho em và make up cho em, lựa đồ cho em vì tất nhiên tất cả những thứ đó anh đều biết hết. Rồi 2 đứa cùng nhau ra ăn sáng kể về những ngày đầu mới yêu và cùng cười đùa. Nếu đó là ngày chủ nhật thì 2 đứa sẽ cùng đi shopping mua đồ đôi, đi ăn những thứ mà em thích, cùng đi xem phim mà em thích, cùng đến những nơi mà em thích, cùng nhau đi siêu thị mua đồ chuẩn bị đồ cho bữa tối. Anh sẽ nấu cơm còn em lo sửa soạn chén, anh sẽ giặt đồ và 2 đứa cùng phơi, anh sẽ lau nhà còn em gấp quần áo. Sau đó leo lên giường bật điều hoà đắp chăn, cho em gác chân hoặc ôm anh cùng xem tivi, có thể là thêm 1 đĩa thịt hun khói và 2 ly vang để cùng nhấm nháp khi xem. Đêm đến 2 đứa lại E Hèm để sớm có con :)))
Anh thích con trai hay gái hơn à ! Anh thì con nào cũng là con, nếu là con gái anh sẽ biến nó xinh đẹp nhất, là con trai anh sẽ khiến nó lịch lãm nhất. Rồi cùng chăm con, anh thay tã em cho con bú, đêm con khóc cả 2 cùng dỗ con, cùng chơi đùa với con, lúc đó chắc ít sắm sửa hơn cho 2 vợ chồng mà chỉ mua cho con nhiều thứ. Nhưng đừng lo anh sẽ cố kiếm nhiều tiền hơn để sắm sửa cho cả 2 mẹ con. Rồi sau này hàng ngày anh sẽ đưa đón con đi học, em đi làm và lại tất bật phóng xe đi làm, rồi tan ca lại đón 2 mẹ con đi siêu thị mua đồ nấu cơm. Sau vài năm ổn định sẽ sinh thêm một đứa nữa, và tất nhiên anh sẽ bớt đi nhậu với bạn bè, bớt chi tiêu cho bản thân để lo cho 3 mẹ con. À quên, trong thời gian em có bầu anh sẽ không đi tìm rau củ quả hay phở hủ tiếu bên ngoài, có thể chịu khó làm bạn với phim hoặc với toilet :"> cho đến khi vợ đẻ xong. Anh sẽ nghén cùng em, nếu em có cáu gắt hay khó chịu anh sẽ hôn em nhé, vì anh biết em thích hôn mà :)) Rồi sau này lại dẫn cả gia đình về 2 bên nội ngoại thăm ông bà, thăm họ hàng và tảo mộ tổ tiên.
Tiền lương đi làm anh sẽ đưa 90% cho em để em lo việc gia đình mua sắm, 10% để a chi trả xăng xe và ăn sáng. Sau này dư dả cả gia đình sẽ đi nghỉ mát ở những nơi em và con thích.
E à ! Anh không mong cuộc sống gia đình quá giàu có, anh chỉ muốn đủ và dư dả một chút đủ để thực hiện những thứ đơn giản mà gia đình mình muốn, người ta có biệt thự nhà mình chỉ cần một căn nhà sạch sẽ đầy đủ tiện nghi để phục vụ nhu cầu gia đình, người ta có siêu xe thì anh chỉ cần nhà mình có chiếc matiz đủ để che nắng mưa cho em và các con, người ta hàng ngày đi ăn nhà hàng thì anh chỉ cần một tuần buổi tối thứ 7 dẫn gia đình mình đi ăn là được rồi, người ta có nhiều người con gái bồ bịch bên ngoài nhưng anh chỉ cần em và các con là đủ rồi.
Thế đấy, bên anh chỉ có thế thôi. Liệu em có thể hài lòng mà sống bên anh trọn đời không...?
--- Singapore 2017 ---
★ Xem trọn bộ album ẢNH CƯỚI SINGAPORE tại đây : on.fb.me/1PvjB3g
======
RIO studio - số 467 Trần Khát Chân - Hà Nội
email : Riostudio.vn@gmail.com
tel : 0983.180685 - 0917.507576
fanpage : RIO studio
website : riostudio.vn
Nó, một con bé nhà quê nhất, ngu ngốc nhất mà tôi từng biết. Sinh ra đã mồ côi cha mẹ, sống ở một miền quê nghèo, hẻo lánh và đầy hủ tục cùng với người bà nội cũng hủ tục ko kém. Nó lớn lên, đc học hết lớp 9, rồi phải nghỉ học ở nhà phụ bà. 18 tuổi, nó phải lựa chọn giữa việc hoặc lấy chồng hoặc là theo các chị lên thành phố kiếm việc làm. Nó đã lựa chọn việc thứ 2. Nó lên thành phố và may mắn thay nó đc nhận vào làm giúp việc ở nhà tôi. Mẹ tôi vẫn thế, vẫn cái bản tính hay thương người, chứ loại nó thì ai mà có thể nhận vào làm giúp việc cho một gia đình thành phố lại khá giả, dư dật như nhà tôi đc chứ. Nó ngốc nghếch, lại mù tịt về những vật dụng gia đình và những máy móc hiện đại khác trong nhà tôi. Phải mất nguyên một tháng nó mới làm quen đc hết với những thứ đó. Tôi thấy nó chẳng đc cái điểm gì ngoài chịu khó lau chùi nhà cửa.
Bố mẹ tôi thừơng xuyên đi công tác, ít thì 1, 2 tuần, nhiều thì đôi tháng, thành ra nhà chỉ có mỗi mình tôi và nó. Mà chính xác là từ ngày nó đến tôi chăm chỉ ở nhà nhiều hơn.
Trong mắt tôi, những ngày đầu nó đến, nó chẳng có gì ấn tượng ngoài mái tóc đen dài tới gót chân, còn đâu thì nó vừa xấu, vừa gầy, quần áo nó mặc thì tôi thực sự ko hiểu sao nó có thể mặc cái đống đáng làm rẻ lau ấy lên người chứ. Nó ngu lắm. Tôi thấy thế khi mẹ tôi đã mua cho nó mấy bộ quần áo mới, thế mà nó ko mặc, đem bọc túi bóng rồi cất kĩ tận đáy hòm. Nó muốn để dành mang về quê. Con bé ngu ngốc!
Tôi thực tình chả buồn để ý đến nó đâu nhưng rồi chỉ vài tháng trôi qua, chẳng biết có phải ở nhà tôi sung sướng hơn ở dưới quê ko mà nó thay đổi trông thấy. Nó béo hẳn lên, trông người đầy đặn, có da có thịt, nó trắng một cách hồng hào, khuôn mặt xinh xắn, trắng trẻo ko một chút son phấn hiện ra ngày một rõ nét, cứ như là từng giờ từng phút nó xinh ra vậy. Mấy lần nó lau nhà, tôi để ý thấy bầu ngực nó phổng phao sau lớp áo đã xỉn màu, dù ko hở ra nhưng tôi biết chắc là nó cũng sẽ rất trắng và mịn như làn da của nó.
Tôi đang điên tiết ko tìm thấy chiếc áo cánh mà cô nàng tôi đang hẹn hò mới tặng hôm sinh nhật đâu cả. Tôi gọi ầm nó lên, mãi mới thấy nó trả lời, hoá ra nó đang tắm. Đáng nhẽ ra cũng chả có chuyện gì đâu, nếu như con bé này ko ngu ngốc và nhà quê đến thế. Nó cứ đinh ninh mình đứng trong nhà tắm, cửa đã khoá chặt thì chẳng ai có thể nhìn thấy gì mà ko biết rằng, cửa phòng tắm nhà tôi là loại cửa đứng xa thì ko sao chứ đứng gần, mà áp sát vào thế kia thì như "phơi" ra cho người ta xem. Nó cứ đứng sát cửa trình bày, năn nỉ tôi mặc cái áo khác vì cái áo đó nó chót làm bẩn nên đem đi giặt rồi. Trong khi đó thì mắt tôi ko thể ko dán vào cái cơ thể lồ lộ hiện ra sau lớp kính cửa nhà tắm kia. Những đường cong uốn nét rõ ràng, hai trái đào to vừa phải cân đối với cơ thể đi cùng là hai núm cau se nhỏ, dù hơi mờ và khó nhìn nhưng tôi vẫn nhận ra, phần dưới cơ thể nó thì với đôi giò thẳng tắp, khá dài, lớp lông đen hiện rõ một vùng tam giác đầy bí ẩn. Tôi phải công nhận là nhìn cơ thể nó đẹp! Và lúc đó trong đầu tôi đã nảy ra một ý định: Lôi nó vào trò chơi của tôi!
Một ngày sau chuyện cánh cửa phòng tắm, vẫn như bao ngày bố mẹ tôi đi công tác khác, nó lau nhà còn tôi ngồi xem ti vi.
- Này nhóc, ở dưới quê yêu anh chàng nào chưa?
- Dạ?... À, chưa ạ! - Nó cười ngượng nghịu.
- Lớn thế mà chưa yêu ai sao?
- Bà em cứ bắt em lấy chồng, nhưng em sợ lắm, cứ con trai mà lại gần em là… em chạy. Hì. – Nó cười, để lộ hàm răng trắng đều.
- Thế thì bao giờ mới lấy được chồng chứ! Mà ko lấy chồng ý sau này sẽ khổ đấy!
- Bà em cũng bảo thế, bà bảo "Mày mà ko lấy chồng, thì tao đuổi mày ra khỏi nhà, ko nuôi bá cô mày mãi đâu!". Em sợ lắm, nhưng em còn sợ đàn ông hơn.
- Hề hề, thế có sợ anh ko? Hề hề. - Tôi cười đưa mắt nhìn nó, dọ̀ hỏi.
- Dạ ko! – Tôi cười thầm trong bụng.
- Sao lại ko?
- Em cũng ko biết!
- Ừ, vì anh là người tốt mà!
- Cả nhà anh là người tốt! – Nó khẳng định chắc nịch.
- Này. – Tôi đứng dậy, gỡ cây chổi lau nhà trên tay nó xuống, kéo nó ngồi xuống ghế, cạnh tôi. – Thế em sợ con trai thật à?
- Vâng.
- Chắc tại em nhát quá, phải học cách giao tiếp và làm quen với con trai đi, ko sau này mà ko lấy chồng lại khổ bà em ra.
- Học? Bằng cách nào ạ?
- Thế có muốn anh dạy ko?
- Thật ạ?
- Ừ.
- Anh… anh có lấy tiền của em ko? – Nó rụt rè.
- Điên à? Anh quý em nên muốn dạy em thôi. Ngốc quá! Thế có muốn học ko?
-… - Nó ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu cái rộp. – Có ạ! – Tôi hả hê trong lòng, âm mưu của tôi sắp thành công rồi.
- Nhưng phải hứa là sẽ nghe theo tất cả những gì anh nói cơ, thầy giáo nói học sinh phải nghe mà.
- Vâng, ngày trước đi học em sợ thầy giáo lắm.
- Ừ, thế hứa nhé!
- Vâng!... Cám ơn anh!
- À khỏi! – Tôi đắc chí, "con nai vàng ngơ ngác" đã sập bẫy tôi rồi!
Tôi bắt đầu thực hiện âm mưu của mình. Buổi tối đợi nó rửa bát xong, tôi bước lại gần nó.
- Thế nào muốn học cách ko sợ con trai chưa?
- Dạ, bây giờ luôn ạ?
- Ừ. Ra phòng khách anh dạy, nhanh lên, anh ko có nhiều thời gian đâu, có lẽ thỉnh thoảng lắm mới dạy đc em đấy!
Tôi kéo nó ngồi xuống ghế.
- Bài đầu tiên phải hiểu biết về khái niệm con trai. Ê hèm. – Tôi hắng giọng. – Con trai là người bạn tốt của con gái, 1 nửa trái đất này là con gái thì 1 nửa còn lại kia là con trai. Và muốn biết con trai là thế nào thì em cần phải cảm nhận. Nào! – Tôi chìa tay ra trước mặt nó. - Đưa tay em đây!
- Để làm gì ạ?
- Ngốc quá, anh hy sinh cho em cảm nhận con trai là thế nào đấy. Cầm lấy tay anh chứ sao?
- Cầm… cầm tay anh á? - Nó giật nảy mình.
- Ừ.
- Ko đc! – Nó hoảng hốt. – Bà em bảo cầm tay con trai là sẽ có thai!
- Cái gì? Bà em điên à? - Lần này đến lượt tôi phải giật mình hoảng hốt. – Trời đất, sao trên đời còn có người cổ hủ như bà em và em thế này! – Tôi đưa mắt nhìn thẳng vào mắt nó, ra điều giảng giải. - Muốn có thai thì tinh trùng phải gặp trứng.
- Dạ? Tinh trùng? Trứng?
- Ừ.
- Em ko hiểu tinh trùng là gì?
- Ôí trời. – Tôi nóng mặt. Con bé này đúng là đại ngốc, kém hiểu biết, mù văn hoá giới tính. – Có nghĩa là dương vật phải gặp âm đạo mới có em bé đc!
- Sao anh toàn dừng từ khó hiểu thế? Dương vật, âm đạo là gì ạ?
Tôi nuốt nước bọt ừng ực cố xua đi cơn ngán ngẩm của mình.
- Thôi đc rồi, đơn giản là thế này, cầm tay thì ko thể mang thai đc, phải là hai người cùng ngủ với nhau, ngủ với nhau, hiểu ko?
- Ngủ với nhau ạ? – Nó gật đầu. – Em hiểu rồi!
- Tốt! Vậy giờ cầm tay anh đc chưa? Tin anh đi! Đảm bảo ko có thai đâu! – Nó rụt rè, đôi chút sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt nó.
- Cầm đi, ko sao đâu! Em phải làm quen dần đi, đây mới là bài học sơ đẳng thôi đấy! Nhanh lên ko anh đổi ý ko làm vật mẫu cho em cảm nhận bây giờ.
Nó đưa tay, run run, mãi mới chạm đến tay tôi, chơi vơi mỗi 1 đầu ngón giữa, nó ko dám đặt cả bàn vào tay tôi. Tôi đưa tay nắm lấy tay nó. Nó giật mình, ngồi thụt lùi về phía sau, tay cố gắng rút khỏi lòng bàn tay tôi. Tôi nhẹ nhàng chấn tĩnh nó.
- Bình tĩnh nào! Từ từ nhắm mắt, thả lỏng cơ thể và cảm nhận sự ấm áp từ tay anh đi! Đừng sợ, cứ làm như anh bảo!
Nó bắt đầu nghe lời, nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, cứ để yên bàn tay mình trong tay tôi. Nắm bàn tay nó trong tay, cảm giác bàn tay con gái hiện rõ trong tôi, tay nó ko mềm như tay những đứa con gái thành phố khác mà tôi từng được nắm, nhưng tay nó có cái gì đó khá lạ, tôi nắm chặt lấy bàn tay nó, tôi chẳng biết nó có cảm nhận đc sự ấm áp từ tay tôi như lời tôi bảo ko, nhưng tôi thì cảm nhận rõ cái ấm áp lạ thường cũng như cơ thể hơi run run của nó trước mặt mình. Tôi đưa mắt nhìn nó, nó nhắm mắt, cứ như là đang ngủ vậy, đôi lông mày cong ko chút tỉa tót, cặp lông mi rất dài, lại cong, mái tóc dài buộc gọn đằng sau. Da mặt nó căng mịn, hồng hào, đôi môi nhỏ nhắn, khép hờ, ko đỏ chót như mấy nàng của tôi mà chỉ hồng nhẹ tự nhiên, nó có biết gì đến son phấn đâu. Trông nó thật hiền, thật đẹp.
Chiêu đầu tiên của tôi đã thành công. Hôm sau đang nghe nhạc, bỗng nó rụt rè lại gần tôi, tôi mắt lim dim như giả vờ nghe nhạc ko nhìn thấy gì. Nó cứ đứng mãi, cứ định nói gì rồi lại thôi.
- Có chuyện gì thế?
- Dạ? À ko… ko có gì ạ!
- Rõ ràng là có gì muốn nói với anh mà! – Tôi nhẹ nhàng. Nó có vẻ an tâm hơn.
- Anh này… em… em muốn… Anh có thể cho em cầm tay 1 lần nữa ko ạ! – Nó nói như sợ ai tranh cướp mất lời. Nói xong đứng thở, nhìn tôi.
- À… - Tôi cười, kéo nó ngồi xuống cạnh mình. - Tưởng gì, cái đó thì dễ thôi. - Tôi đưa tay ra trước mặt nó. – Đây!
Nó vẫn cái rụt rè, e sợ nhưng lần này nó nắm hết cả bàn tay tôi, rồi đúng như cách tôi đã từng chỉ bảo, nó khẽ nhắm mắt, thả lỏng cơ thể và cảm nhận bàn tay tôi. Nó ngồi cạnh tôi, tay phải nó nắm lấy tai trái tôi, cứ thế nó nhắm mắt và ngủ gục trên vai tôi lúc nào, bàn tay vẫn nắm chặt tay tôi. Mùi bồ kết trên tóc con bé thoảng vào mũi tôi thơm nhè nhẹ. Đã lâu lắm rồi tôi chưa từng đc ngửi mùi này từ khi nội tôi mất. Con gái bây giờ mấy ai còn dùng bồ kết gội đầu nữa, nếu có cũng đều chiết xuất thành dầu gội cả. Còn nó, tôi biết vẫn nguyên quả bồ kết nó mang từ tận quê lên. Tôi cứ thế, hít hà cái hương bồ kết nhè nhẹ mà cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. Lần đầu tiên ngủ bên một cô nàng mà tôi ko rờ roạng hay có những ý nghĩ gì về dục vọng cả. Một giấc ngủ bình yên, dễ chịu, nhẹ nhàng và sâu giấc.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA...! - Tiếng con bé la lớn gần như muốn thủng màng nhỉ của tôi. Tôi giật mình, tỉnh giấc. Con nhỏ mặt biến sắc. Nó lấy hết sức gỡ tay tôi ra khỏi người nó. Hoá ra trong lúc ngủ, tôi quàng tay ôm nó lúc nào ko hay. Cả tôi và nó đều ôm nhau dựa vào ghế mà ngủ ngon lành. Rồi như một đứa con nít. Nó ôm mặt khóc tức tưởi.
- Em làm sao thế? - Tôi lo lắng đưa tay kéo người nó lại. Nó ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn tôi, rồi nức nở.
- Vậy là em đã ngủ với anh rồi! Em đã là đứa con gái hư hỏng, chưa có chồng mà đã có thai rồi! - Nó chợt khóc rống lên, nức nở, thút thít. Còn tôi thì ko thể nhịn cười nổi. - Anh! Sao anh lại cười?... Híc... Em đáng cười lắm sao?... Em đã ngủ với anh rồi đó!... Em ko biết đâu! Huhu... Rồi bà sẽ đập chết em... Cả cha mẹ anh nữa. Em phải làm sao bây giờ?...
- Nghe anh này, anh và em ngủ thế này chưa có thai đc. Biết chưa. Đây chỉ là ngủ bình thường thôi, còn muốn có em bé thì phải ngủ theo cách khác. Còn cách gì bữa nào đó anh giảng giải cho mà biết! Ngốc lắm!
- Ý anh là em... chưa có thai?
- Ừ.
- Anh nói thật chứ?
- Ko tin anh à?
- Híc... có!
- Thôi lau nước mắt đi rồi vào nấu cơm. Anh đói lắm rồi!
- Híc... vâng. - Nó lau nước mắt, lững thững đứng dậy đi vào bếp. Nhìn dáng bộ con bé mà tôi cứ phải bấm bụng cười. Cái con nhỏ này đúng là tôi phải chỉ dạy nó nhiều thôi. Ngốc quá đi mất!
Sau bước 1 thành công rực rỡ. Tôi tiếp tục chuyển sang bước thứ 2.
- Bài học thứ hai là học cảm nhận nhịp đập của trái tim con trai.
- Cảm nhận nhịp đập trái tim để làm gì ạ?
- Em đúng là ngốc. Em phải biết xem trái tim con trai nói gì chứ, phải xem nó mạnh mẽ, đập rộn ràng hay là loạn nhịp, đập thình thịch, hay lại dửng dưng trước em. Để em biết đối phương có tình cảm thế nào với mình chứ?
- Vậy làm sao biết họ có tình cảm gì ạ?
- Nếu đập mạnh mẽ, rộn ràng có nghĩa là họ đang yêu và cũng biết rằng em yêu họ. Đấy là cảm giác hạnh phúc và họ đang yêu em nồng cháy. Nếu đập loạn nhịp, đập thình thịch, có nghĩa là họ run rẩy, họ lo sợ trước em điều gì đó, có thể họ cũng ko tự tin trước tình yêu của họ dành cho em hoặc ngược lại. Còn nếu họ đập bình thường, thản nhiên thì có lẽ với em họ dửng dưng như ko.
Nó chăm chú như nhuốt từng lời của tôi.
- Nào, giờ ôm anh đc chưa? - Tôi giang rộng hay tay mình ra. Nó cười.
- Dạ được!
Nó nằm gọn trong tay tôi, mái đầu áp vào bờ ngực tôi, hai tay nó lọt thỏm trong người tôi chứ ko đưa tay ra ôm tôi. Hơi thở nó phả và da thịt tôi, nóng bỏng. Cơ thể nó như truyền nhiệt sang tôi. Tôi ôm trọn nó, siết chặt, cảm nhận da thịt nó qua lớp áo cũ kĩ. Mùi thơm nhè nhẹ toả ra, chẳng phải nước hoa hay bất kì thứ gì xa xỉ ngoài hương bồ kết và cả mùi cơ thể con gái của nó.
- Tối nay ko cần phải nấu cơm, anh đưa em đi dự tiệc sinh nhật cùng anh.
- Dạ? Đi cùng anh ạ?
Tôi lái xe đưa con bé đến salon làm đầu và trang điểm, chọn cho con bé một bộ váy dự tiệc. Dẫu biết là con bé đẹp nhưng tôi vẫn phải giật mình khi nó đứng trước mặt tôi. Con bé nhà quê mà tôi từng biết biến đâu mất tiêu, mà thay vào đó là một cô nàng đẹp như bước từ thiên đường tiên nữ xuống. Chiếc váy trắng bó sát lấy đường eo nó, cổ khoét rộng để lộ rõ bờ ngực trắng ngần, phổng phao, căng tròn, đôi chân nó như đc tôn lên vẻ đẹp với đôi cao gót đính đá lấp lánh, mái tóc nó thẳng dài gần chạm gót, đen nhánh và mượt mà với chiếc kẹp đá hình bướm xinh xắn. Khuôn mặt nó trắng hồng với đôi mắt bồ câu và cặp lông mi cong vuốt. Đôi môi đỏ mọng nhìn mà chỉ muốn cắn một cái. Trông nó vừa nữ tính, vừa hấp dẫn, vừa nóng bỏng lại dịu dàng, đoan trang. Nhìn con bé, tôi đảm bảo lũ con trai bạn tôi sẽ phải phát thèm mà chảy nước miếng mất. Con bé có vẻ ngượng nghịu, nó cứ lấy tay che chỗ cổ áo quá trễ của mình. Tôi cười:
- Ko sao mà cô bé! Trông em đẹp lắm! Cứ tự nhiên đi!
Tôi nói quả ko sai. Vừa thấy con bé sánh bước bên tôi đi vào, cả lũ con trai đã ồ lên. Tôi cam đoan lúc đó, có khối thằng mắt còn sáng hơn đèn pha ô tô, miệng nuốt nước bọt ừng ực, biết đâu đấy còn đang "dựng cờ khởi nghĩa"! Còn mấy cô nàng khác thì nhìn con bé bằng ánh mắt soi mói, tôi biết thừa, bọn họ lại đang ghen tị ý mà. Con bé có vẻ sợ hãi, cứ lép sát người tôi. Nó lí nhí trong cuống họng.
- Anh ơi, em sợ!
- Hì, sợ gì. Ko ai ăn thịt em đâu. Có anh rồi mà. Toàn bạn anh cả. Yên tâm, họ sẽ thích em cho mà coi.
Tôi đưa nó ra chỗ đám chiến hữu của tôi. Thằng nào thằng đấy đều nhìn con bé xít xoa. Hỏi thăm, làm quen rối rít.
- Anh là Trung, em tên gì thế?
- Anh là Hà, em là người yêu mới của thằng Tuấn Bựa này à?
-...
- Ê, từ từ thôi chứ. Hỏi dồn dập thế ai mà trả lời đc. - Tôi quay sang nhìn con bé. Mặt nó đỏ ửng. Hình như những lúc nó ngại trông nó lại càng xinh. - Toàn bạn anh cả đấy. Em giới thiệu tên mình cho chúng nó đi. - Nó nhìn tôi, rồi ngoan ngoãn nghe lời.
- Dạ, em tên là Quyên. Bà em bảo là tên của con chim Đỗ Quyên gọi hè về. - Lũ bạn tôi bật cười, nhất là mấy đứa con gái. Chúng nó cười vì những lời nói hết sức quê mùa của con nhỏ. Con bé thấy vậy, mặt nó đỏ ửng. Nó lí nhí. - Em nói gì sai sao ạ? - Thằng Trung bạn tôi cười khằng khặc.
- À ko, chỉ có điều là em nói chuyện vui quá thôi!
Tôi có vẻ hơi nóng mặt và cũng thấy hơi quê trước lũ bạn. Từ trước đến giờ tôi nổi tiếng là thằng Tuấn Bựa có tài cua gái. Những nàng của tôi toàn là những em xinh đẹp, danh giá, hay chí ít cũng sành điệu dân chơi. Lũ bạn tôi sẽ cười khẩy vào mặt tôi khi biết con nhỏ là một đứa quê mùa hết sức nhưng sẽ tồi tệ hơn nữa khi chúng biết con bé là đứa giúp việc. Đang suy nghĩ mông lung, chợt...
- Thế em còn đi học hay làm gì rồi?
- Dạ em là giúp...
Tôi ko để con bé kịp nói hết câu đã vội tóm lấy cổ tay con bé lôi đi. Mặt tôi nóng ran, chưa lần nào tôi thấy xấu hổ với lũ bạn như lần này. Tôi điên tiết với con nhỏ. Mặc kệ nó kêu đau tôi vẫn cứ nắm chặt lấy tay nó, lôi ra ngoài, mở cửa xe đẩy nó vào và lái xe đi thẳng. Tôi lái xe với vận tốc cực lớn rồi dừng cái kít trước cổng nhà. Lúc này tôi mới quay sang nó. Bộ dạng nó vô cùng sợ hãi. Nó co rúm người lại.
- Em có bị điên ko? - Tôi gắt lên!
- Em...
- Em làm tôi xấu hổ quá đấy! Ai bắt em phải khai thật mình là một đứa giúp việc chứ? Em định làm tôi xấu mặt trước bạn bè phải ko?
- Em... Là giúp việc thì sao ạ? Nó xấu xa lắm sao? - Nước mắt nó lăn dài. Nó hướng đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Ko phải, nhưng...
- Em biết, vì em mà anh phải xấu hổ với bạn bè. Nhưng em đâu có muốn. Chính anh lôi em đi mà. Anh tưởng chiếc váy đẹp này có thể che đậy đc con người thật của em sao? Em ko bao giờ có thể trở thành thiên nga khi em chỉ là một con vịt xấu xí. Nhưng chưa bao giờ em thấy xấu hổ vì bản thân mình cả. Làm giúp việc thì sao chứ? Thì thấp hèn và nhục nhã lắm sao?... - Nó khóc. Tôi ko thể tin nó có thể nói với tôi những lời này. Chúng như cứa vào tâm can tôi. Đau.
Nó đưa tay quệt ngang mặt. Cổ tay nó tím bầm hằn vết nắm của tôi ban nãy. Tôi cầm lấy tay nó kéo lại về phía mình. Nhìn vết bầm tôi thấy có lỗi vô cùng.
- Em có đau lắm ko? - Nó lắc đầu cố rút tay ra khỏi tay tôi. - Yên nào. - Tôi khẽ gắt. Tôi nhẹ nhàng xoa vào chỗ bầm của nó. - Anh xin lỗi!
- Em ko sao đâu.
- Thế này mà còn bảo ko sao à?
- Hì... - Nó khịt mũi. - Thế này thì đã là gì. Ngày trước ở quê em ngã còn tím bầm cả người, trầy xước hết cả tay chân mà có sao đâu.
- Em đúng là ngốc! - Nó cười. Con bé đúng là đại ngốc. Mới mấy phút trước còn mít ướt thế mà giờ đã toe toét. Nhưng nhìn con bé cười tôi thấy nó trông thật đáng yêu. Con nhỏ đúng là khác hẳn với những cô nàng mà tôi từng biết. Nó hiền lành và thánh thiện quá.
Cả đêm tôi ko thể nào chợp mắt nổi. Tôi thấy cắn rứt lương tâm. Tôi dằn vặt bản thân và đang tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục trò chơi với con bé? Khó ngủ, tôi định xuống nhà lấy chút rượu uống cho dễ ngủ. Đi ngang qua phòng con bé, thấy cửa khép hờ, tôi đưa mắt ngó qua khe cửa. Dưới ánh đèn ngủ dịu êm, con bé ngủ ngon lành, hình như miệng còn đang mỉm cười. Có lẽ nó đang mơ một giấc mơ đẹp. Tự dưng tôi lại mong giấc mơ ấy đang hiện diện hình ảnh của tôi.
Tôi xuống nhà, rót rượu uống. Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh con bé mãi. Nụ cười của nó, vẻ nhút nhát của nó và đôi mắt đẫm lệ ban tối. Uống cạn chai rượu, tôi bước về phòng với hơi men nồng nặc. Lại đi ngang qua phòng nó, lần này tôi đẩy cửa bước vào. Ngồi xuống giường cạnh nó, tôi có thể ngắm nó gần hơn cả, rõ hơn cả. Nó trông đẹp y như nàng công chúa ngủ trong rừng mà tôi từng tưởng tượng khi nhỏ nội vẫn đọc truyện cổ tích cho nghe. Tôi cúi xuống khẽ đặt đôi môi mình lên làn môi nó. Môi nó mềm lắm. Tôi tham lam trao nó nụ hôn mãnh liệt. Nó mở mắt, trừng trừng nhìn tôi. Rồi nó hét lớn đẩy tôi ra khỏi người nó. Có lẽ cái đà đẩy của nó mạnh quá mà tôi văng ra khỏi giường ngã lăn xuống đất, đau điếng. Tôi nằm sõng soài trên đất. Nó bật điện rồi vội vàng lao tới đỡ tôi dậy. Có lẽ ngửi thấy men rượu khắp người tôi, nó biết tôi đã say. Nó đỡ tôi lên giường, môi tôi lại được dịp cọ vào làn da cổ nó, thơm một cách kì lạ. Nó định lấy chăn đắp cho tôi thì bỗng dưng bị cánh tay to khoẻ của tôi kéo mạnh xuống giường. Tôi thì thầm vào tai nó.
- Anh muốn dạy em, làm thế nào... để gần con trai nhất.
Tôi ôm trọn nó vào lòng, bắt đầu hôn khắp mặt, mũi nó, rồi lan xuống cổ. Tôi tham lam, nhưng hết sức nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo ngủ của nó. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi nhìn rõ bầu ngực lấp ló sau lớp áo con. Tôi khẽ hôn lên đó.
Buổi sáng, tôi tỉnh giấc, nó nằm gọn trong vòng tay tôi với tấm thân trần trắng trẻo, mịn màng. Tôi giật mình, đánh thức nó dậy. Con bé cuống cuồng tìm áo quần mặc vào. Mặt nó sợ hãi gần như tái mét, cắt ko được giọt máu nào. Tôi nhìn xuống tấm chăn ga giường. Giọt máu hồng trinh tiết tôi đã lấy đi của nó.
- Con bé Quyên dạo này lạ quá! Em thấy nó mặt mũi xanh xao, lại cứ nôn oẹ mãi. - Tôi giật mình khi từ trên tầng bước xuống thấy mẹ nói chuyện với bố.
- Em xem con bé nó làm sao, ko nó ốm ra thì khổ.
Tôi mặt mày tối sầm. Trong đầu tôi thoáng lên một linh cảm chẳng lành.
- Bộ em muốn giữ nó chắc? Em phải phá nó đi chứ giữ lại chỉ khổ anh và em thôi!
- Nhưng nó ko có tội! - Con bé đôi mắt ngấn lệ, nhìn tôi khẩn khoản.
- Ko! Anh đã bảo phá là phá! Ngày mai anh sẽ đưa em đi! - Nó chết lặng, tay nắm chặt vào bụng, đứng nhìn tôi quay bước lên tầng.
Tôi thay quần áo xong xuôi mà vẫn chưa thấy con bé dậy. Tôi qua phòng, gọi cửa con bé.
- Quyên! Dậy đi. Anh đưa em đến viện! - Chẳng thấy tiếng con bé trả lời. Tôi đẩy cửa bước vào. Con bé ko có trong phòng. Một phong thư đặt sẵn trên bàn. Tôi vội vàng bóc thư ra đọc. Con bé đã bỏ đi!
" Khi anh đọc bức thư này em đã đi một quãng thật xa, xa thành phố nhộn nhịp, đủ đầy, xa bác trai bác gái - những con người tốt bụng, hiền hậu, xa anh - người con trai đầu đời mà em biết. Có thể, những ngày tháng qua em đã học được từ anh rất nhiều, cảm nhận được sự ấm nóng của bàn tay đàn ông, biết được nhịp đập của trái tim người mình yêu, biết phải ngủ với nhau ra sao thì mới có em bé, nhưng có lẽ, cái em học được nhiều hơn cả là cái giá của sự ngốc nghếch, ngu muội và tối tăm. Em tuy chẳng phải là một cô gái thông minh hay lanh lợi gì, nhưng em biết thế nào là tội lỗi khi cướp đi sinh mạng của một sinh linh còn chưa kịp chào đời. Tội lỗi ấy lớn lắm anh ạ! Gìơ đây, em đã là một đứa con gái ko chồng mà có con, em biết về làng, em sẽ bị cạo đầu bôi vôi, bị đổ nước lạnh lên người. Nhưng thà em chịu đựng tất cả, vì đó là cái giá em phải nhận cho sự ngốc nghếch của mình, còn hơn tự tay giết chết đứa con đầu đời, kết quả của một tình yêu tuy chỉ là của bố thí hay một trò chơi anh dành cho em! Em sẽ sinh và nuôi con khôn lớn. Anh yên tâm, nhất định em sẽ ko để nó giống em: "Ngốc nghếch và ngu muội!".
Tạm biệt anh - người chỉ là giấc mơ của em thôi!"
Tôi sững người, nắm chặt bức thư trong tay mình. Loạng choạng, tôi lao ra gara, lấy ô tô và lái như bay đuổi theo một người con gái với tâm hồn thánh thiện và nụ cười luôn thường trực trên môi. Tôi như một kẻ điên, lẩm bẩm luôn hồi: "Đồ ngốc! Nhất định anh sẽ ko để em phải cạo đầu bôi vôi đâu!"
- Nếu có kiếp sau, em muốn là mây.
- Vậy thì anh sẽ là đá.
- Những viên đá để nước cuốn đi hở anh?
- Không! Những tảng đá to, vững chải ven bờ biển.
- Những tảng đá to mà anh và em đang ngồi lên đó sao?
- Ừ … Chính nó.
Nụ cười trẻ thơ vang lên … Sóng dạt dào lon ton chạy vào bờ tránh cá dữ, đập vào từng mảng đá làm lung lay ướt lai quần hai đứa. Một phút đùa giỡn, sóng lại về với biển.
- Sao anh thích là đá vậy?
- Vì em là mây, trôi khắp thế gian. Anh sẽ đứng yên một chỗ, chờ em quay lại. Anh sẽ tìm thấy em…
- Và em cũng sẽ nhìn thấy anh. (Hì)
Tiếng cười khúch khích len lõi vào từng ngọn gió. Ánh nắng làm hồng đôi má em. Ánh nắng làm da anh thêm săn chắc. Em và anh – hai người con của biển, lớn lên cùng tiếng sóng, cùng cái lưới, cái chài, con cua, con mực. .. Và rồi nắng biển không còn dịp rọi vào đôi mắt em long lanh, đôi mi em cong mềm. Má em vẫn hồng, màu hồng nơi xứ sở xa xôi.
- Dù thế nào anh vẫn là đá, đợi em quay trở về, đúng không anh?
Một cái gật đầu thật mạnh. Một hàm răng trắng nơi khoé môi mở rộng. Anh trao cho em một niềm tin yêu và cả sự hy vọng.
Thời gian khẽ nhịp nhàng theo từng làn sóng vỗ. Em không cần nhẩm tính. Em không cần giơ tay đếm. Em chỉ cần mườn tượng ra một con số. 6 năm! Sáu năm tròn, em đã không gặp anh. Cái gật đầu của anh còn mãi trong trí nhớ em. Ngày hôm nay của em sống bằng ký ức của ngày hôm qua. Em cộng tuổi mình vào đó: 12 + 6 =18. Em cộng thêm 2 vào tuổi em thì ra con tuổi của anh. 20! Một con số thật tròn trịa.
Em không sinh ra ở biển. Nhưng một thời thơ ấu của em là ở đó. Nơi có ngoại và có anh. Ngoại mất, em về với ba, với mẹ và với hai chị. Máy bay cất đôi cánh vững chãi, xoành xoạch động cơ hướng lên bầu trời, những áng mây trong trẻo bao bọc xung quanh em. Chưa bao giờ em gần mây đến thế. Cớ sao lòng em lạc lõng quá! Em tự nhủ thầm để trấn an bản thân: Nơi biển, có tảng đá to, có một chàng trai đang ngóng lên bầu trời, nhìn mây trôi, nơi đó có em.
Vùng đất lạ có bốn người thân. Nơi ấy vẫn có mây. Mây vẫn trong và vẫn trôi lơ lửng. Nơi ấy em có bạn. Bạn rất xinh và cũng rất sang. Nhưng nơi ấy không có biển và chẳng có anh. Em cười ngất ngây giữa ánh sang phồn hoa, giữa thú vui của nhiều đứa bạn cùng chung lứa tuổi để rồi khi đêm khuya lạnh lẽo cất bước gõ cửa vào nhà, môi em được liếm lại vị mặn của nước biển. Mười hai năm thơ ấu, nước biển đã thấm vào nước mắt em. Em sợ mình khóc hết nước mắt, sẽ không còn vị mặn cho đôi môi, sẽ không còn gì minh chứng rằng em đã từng sống với biển. Em tiết kiệm nước mắt ban ngày, chờ màn đêm buông xuống, chỉ mình em với biển qua làn nước mắt trong.
Em đã về. Quê hương của em đó sao! Quê hương em là dòng biển mát trong, là phiến đá em ngồi, là nhánh mây em ngắm, là ánh mắt anh có hình em trong đó mỗi lúc em soi nó làm gương.
Đá kia vẫn còn như đinh đóng chặt vào tường. Mây kia vẫn bay dẫu qua nhiều lần lột xác thay áo mới (vẫn màu áo trắng tinh nên khó ai nhận ra rằng mây cũng biết “thay da đổi thịt”).
Anh đứng đó bên tảng đá đóng rêu. Giác quan nào nói với em người đó là anh.(?) Mắt cho em thấy dáng anh, đôi mắt đen huyền, chiếc áo thun trắng, quần xám bao bọc thân hình đen lực lượng chạm nhiều gió sương, mái tóc cắt xén cẩn thận phấp phới vài cọng tung bay theo gió. Tai cho em nghe tiếng sóng vỗ. Mũi cho em ngửi vị mặn của biển đọng lại trong anh, trong em và trong từng lối em đi. Linh cảm đã đúng… Người đó là anh.
Anh nở một nụ cười mà chẳng nói gì. Biển đã cướp mất tiếng nói anh hay là … Em sợ , không tin vào điều mình nghĩ, giọng nói anh chỉ dành nhiều cho một ai kia…
Anh mở dây cột buồm, cho em một dòng ra biển hóng gió. Em ngắm mọi cử chỉ của anh trong im lặng. Anh hành động như một ông lái đò, nhẹ nhàng, dịu dàng, thầm lặng. Em hình dung anh như sóng ngày hôm nay, vẫn vỗ nhưng có phần dịu đi bớt. Sóng giờ đây sao bỗng chốc hoá hiền hoà như một cô gái vừa bước vào tuổi biết yêu. Sóng làm anh ít nói hay chính sự ít nói của anh làm sóng vỗ nhẹ…
Cánh buồm cũng thế mà ít ve vẫy hơn. Có thể sự hiện diện của em là không cần thiết chăng? Và anh cất tiếng nói đánh tan mọi nghi ngờ của em.
- Anh rất vui vì sự trở lại của em.
Em chỉ cười mà không muốn nói gì, sợ anh lại cất tiếng nói mình vào túi áo.
- Anh cứ ngỡ như một giấc mơ. Và khi anh tỉnh lại, nó tan vào hư không.
Em vội vàng nói:
- Không. Anh đang tỉnh, rất tỉnh.
Anh lại đưa em vào tuổi thơ với cái gật đầu mạnh thuở nào.
Bầu không khí im lặng lại bao trùm. Thời gian đã làm loãng sự vui tươi thơ ấu của em và anh. Niềm vui lẫn với nhịp đập con tim, khó mà diễn tả, khó lời nào chạy kịp níu giữ con tim thôi đừng đập nữa, chừa lại một khoảng trống để cả hai còn biết tìm từ mà điền vào miêu tả cảm xúc mới này.
Anh mở lời: Em vẫn còn muốn là mây chứ?
Em cười, nghiêng đầu thật khẽ: Tại sao không!
Ngập ngừng một lúc … em hỏi: Thế còn anh?
- Vẫn là đá … Để một ngày nhìn thấy em trở về (Vế sau là của em nói. Có thể anh cũng nghĩ đến mà không dám nói). Thay vào đó, anh ấp úng một câu:
- Đá giờ đây đã đóng rêu.
Lời nói của anh đã cướp đi nụ cười trên môi em. Em gượng hỏi:
- Rêu có yêu biển không anh?
Nhìn em, anh đáp:
- Rất giống em … rêu cũng yêu biển.
Tự dưng … em cười. Nụ cười chua cay hay nụ cười hạnh phúc? Có lẽ là cả hai. Chua cay vì đá giờ đây đã có rêu. Hạnh phúc vì dù có rêu, đá vẫn nhớ về mây.
Em khẽ nói: Đá và mây giờ chỉ là ký ức. Ký ức của ngày hôm qua nhưng vẫn còn sống mãi cho tới ngày hôm nay… sống đến khi nào đá tan thành nước trôi ra biển, không còn mong gặp mây nữa.
Em ra sân bay sớm hơn dự kiến một ngày. Em đưa má anh lá thư nhờ bác gửi cho anh. Mây đến lặng lẽ và mây đi lặng lẽ. Em cũng thế. Em đã đến và lặng lẽ ra đi.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Người con trai mở thư, vỏn vẹn mười từ: Dù đá đã có rêu, em vẫn nguyện là mây.
Bàn tay run rẩy cầm bức thư, người con trai phóng như bay ra phi trường. Nơi bốn phía đều xa lạ, chỉ mong tìm được người con gái nhỏ bé đang hì hục xách va li mang nỗi buồn trĩu nặng lại một lần xa biển. Lần này, cái gật đầu thuở xưa sao nhoè dần, nhoè dần …
Tâm sự của người con trai đất biển: Anh là đá. Em là mây. Trời một nơi. Đất một nẻo. Làm thế nào mà đất trời, mây đá hợp lại với nhau. Anh vẫn mãi mong mình là đá, đứng đợi mây quay lại dù chỉ một thoáng thôi, cho đá gặp mặt. Nhưng mây là mây. Mây bay phía trời cao. Còn đá mãi chỉ là đá. Đá im lìm, dìm phận mình nơi biển cả. Liệu mây có tìm mong gặp lại đá nữa chăng? Để một ngày chờ mong mỏi, đá sẽ đóng rêu… Nhưng giờ đây, nước vẫn chạy xiết như tim đá không thôi nghĩ về mây thì rêu nào đóng nổi. Có lẽ ông trời trêu ngươi, cho đá và mây gặp nhau nhưng không thể xít lại gần nhau. Thế thì mây ơi … đá đành ngậm ngùi chia xa… Vì biết phận làm đá sao mà trèo lên tận mây được…
Máy bay đã cất cánh để lại cho chàng trai một nỗi u uất, một niềm hối hận mong manh.
..........................................................................................................................................
on the way in Da Lat
Đà Lạt! Từ nhỏ, hai chữ đó đối với tôi như ngân lên từ một cõi nào xa lạ. Đà Lạt của những đồi thông. Đà Lạt của muôn ngàn cỏ hoa. Đó là thành phố của sương mù, không phải sương mù của trời đất, mà là sương mù của huyền thoại. Ngày xưa, khi con đi học, những cô bạn sinh viên dân gốc Đà Lạt học cùng lớp, với đôi má hồng hồng, với đôi mắt long lanh, dưới mắt tôi, trông giống như những cô gái bước ra từ một cõi thơ mộng hoang đường!
Và tôi tìm đến thành phố này đôi lần, như một khách nhàn du, để thưởng thức những rừng thông qua lớp sương mù cổ tích.
Nói đến Đà Lạt có lẽ là nói đến những đồi thông. Cỏ hoa Đà Lạt vô cùng xinh đẹp, song không hiểu sao, chúng lại chẳng hề gây được một ấn tượng nào sâu đậm trong tôi. Có lẽ những loài hoa đó, dẫu là những “kỳ hoa dị thảo” trong những lễ hội Festival lộng lẫy, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy ở đâu đó. Còn những đồi thông, ta chỉ nhìn thấy ở Đà Lạt. Nó khác hẳn những đồi thông trên đường lên Tây Nguyên, hoặc những đồi thông trên đèo Hải Vân lộng gió. Có lẽ nhờ những lớp sương mù quanh năm lãng đãng. Những lớp sương mù đó đã tạo nên vẽ cổ tích và huyền thoại cho thành phố cao nguyên.
Những người thiết kế sân bay Liên Khương cách xa Đà Lạt quả đáng để du khách tri ân. Nếu bạn đến Tây Nguyên bằng máy bay, thì bạn sẽ mất cơ hội ngắm những đồi thông ven quốc lộ của tỉnh ĐăkNông cho đến cầu 14. Nhưng với Đà Lạt thì lại khác, dù đến Đà Lạt bằng máy bay, bạn vẫn có cơ hội ngắm nhìn những đồi thông nhấp nhô hai bên đường, từ bên này đèo Pren đến trung tâm thành phố.
Nếu thiên nhiên của Tây Nguyên hùng tráng như một bài sử thi với rừng núi nhấp nhô, với dòng sông Sê-Rê-Pôk cuồn cuộn chảy, thì thiên nhiên ở Đà Lạt lại êm đềm và mênh mông như một bài trường thiên lục bát, với những đồi thông thơ mộng.
Buổi tối, theo lời giới thiệu của một nhà thư pháp, tôi đến uống tại một quán cà phê, nơi anh có tặng cho bà chủ quán một bức thư pháp trên giấy dó. Quán không nổi tiếng lắm, hỏi không một ai biết. Tôi phải nhờ một anh xe ôm thuộc loại “thổ địa” đưa đến. Quán không có gì đặc biệt, nằm trên một đồi thông vắng vẻ, trên đường ra vùng ngoại ô thành phố. Trong bóng tối lờ mờ của những ngọn nến, bà chủ quán đứng tuổi tự chơi đàn Guitar và hát tặng khách những bài ca lãng mạn một thời vang bóng của Lê Uyên Phương, Phạm Duy, Cung Tiến … Khách cũng có người hát giao lưu lại vài bài. Khách đến không được nói chuyện ồn, nếu không sẽ bị “mời” ra ngoài. Tôi sực nhớ lại chuyện đã từng bị chối ly rượu rhum thứ tư tại quán Uyên Phương trên Tây Nguyên, trong một đêm giá lạnh. Một quán không cho khách nói chuyện nhiều, với cái thông báo dán ngoài cửa (!), một quán không cho khách uống ly rượu thứ tư! Đó cũng là những cái “chảnh tỉnh lẻ” đáng yêu của những quán cà phê ở vùng cao nguyên.
Đến khoảng 9h tối, quán cà phê đã không còn chỗ ngồi. Dường như khách đến vì tò mò nhiều hơn là nghe nhạc, vì có rất nhiều chú nhóc khoảng 9-10 tuổi! Song quả là điều thú vị khi tôi ngồi nhâm nhi ly vang Đà Lạt để nghe nhạc, trong khi bên ngoài, sương đêm đang lặng lẽ rơi trên những hàng thông. Tôi vẫn thích nghe tiếng hát trực tiếp với cây guitar thùng, trong bầu không khí ấm cúng như thế này. Rất tiếc sự tĩnh lặng trong quán không phải là sự tĩnh lặng để thưởng thức âm nhạc, mà là sự tĩnh lặng gượng ép mang quá nhiều màu sắc phô trương, nên những giai điệu tự nó cũng trở nên lạc lõng, và mất đi ít nhiều vẻ quyến rũ vốn có từ những ca khúc tuyệt vời.
Dường như tôi có cái duyên uống rượu và nghe nhạc ở vùng cao nguyên. Lên Tây Nguyên, có dịp uống rượu gạo và nghe những giai điệu rực lửa tại nhà ca sĩ nổi tiếng Y Moan - đứa con của rừng -, tại căn nhà anh trong buôn Đhăprông, giữa buổi trưa hực nắng. Đến Đà Lạt lại được uống rượu và nghe một giọng hát dù hơi phô trương, nhưng vẫn còn khá ngọt ngào, từ người chủ quán vô danh trong một quán cà phê nhỏ trên đồi thông, giữa một đêm hè Đà Lạt. Đến Tây Nguyên mà nghe những giai điệu êm đềm, hoặc đến Đà Lạt để nghe những bài ca hùng tráng thì có lẽ cũng đều lạc điệu như nhau. Giống như bắt Từ Hải mặc áo lụa ngồi vẽ tranh và bắt Kim Trọng mặc áo giáp đứng múa kiếm!
Rời quán khi trời đã về khuya, tôi chạy xe quanh hồ Xuân Hương để tận hưởng cái lạnh về đêm và nhìn những hàng thông lặng lẽ thấp thoáng trong bóng tối, dưới bụi mưa giăng giăng bàng bạc. Tự dưng tôi bỗng nghiệm ra cái ý vị tuyệt diệu trong hai chữ “thu ý” của người xưa. Nhiều cuốn tự điển thường định nghĩa chung chung “thu ý” là “ý vị mùa thu”. Song thử hỏi “ý vị mùa thu” cụ thể là cái gì thì khó mà nói rõ được. Cuốn tự điển Hoa-Anh Wenlin đã có một định nghiã cực kỳ lý thú : “slight chill hinting of autumn”. Đó chính là cái se lạnh gợi nhớ đến mùa thu. Tôi cho rằng không thể có một định nghĩa nào thơ mộng hơn được nữa. Cảm nhận được “ý vị mùa thu” trong cái se lạnh giữa một đêm hè Đà Lạt, quả là điều cực kỳ hứng thú đối với những ai đã từng cảm nhận được mùa thu trong phong vị Đường thi. Song chính trong cái nắng đào buổi sớm, chạy xe quanh bờ hồ Xuân Hương để nghe cái se lạnh ngấm vào người mới là một cái thú tuyệt trần, nhất là đối với du khách lên từ những thành phố nóng bức và bụi bặm ở miền xuôi. Ngồi uống cà phê trên một quán dốc ven hồ, nhìn ra những đồi thông ở xa xa, tôi chợt có một cảm giác bâng khâng man mác về sự tĩnh lặng bình dị, mà ngày cả những quán cà phê ven hờ hồ Hoàn Kiếm vào buổi sơ thu cũng không làm sao đem lại được.
Những chiếc xe ngựa chạy lóc cóc, nghe chậm chạp và đều đều, như tiếng gõ nhịp của thời gian. Cả một thời xa xưa, như còn thấp thoáng đâu đây, qua những hình ảnh phảng phất mơ hồ.
Khắp nơi đều là thông. Và những đồi thông đã tạo nên nét ảo huyền cho thành phố Đà Lạt, ngay giữa mùa hè. Thậm chí cả nơi gọi là “Trúc lâm thiền viện” cũng chỉ thấy một vài khóm trúc lạc lõng. Toàn là thông. Lẽ ra nên gọi là “Tùng lâm thiền viện”! Tôi cố gắng một cách vô vọng để tìm ra, ở nơi đây, cái không khí “Thiền”, mà tôi cảm nhận từ các trang cổ lục Thiền tông, nhưng không sao tìm được. Ngọn Thiền phong chót vót vào đời Đường ở Trung Quốc, cùng tiếng hét khai ngộ vang rền từ thời tổ sư Lâm Tế, truyền đến giai đoạn Trúc Lâm Yên Tử đời Trần ở Việt Nam, giờ đây như đã bị chìm mất vĩnh viễn trong sự mô phỏng tầm thường đầy dung tục. Thêm vào đó, sự ồn ào của đám tạp khách nhàn du đã vô tình phá hỏng thêm cảnh vật của một vùng sơn thủy vô cùng thơ mộng. Cũng may là những đồi thông chung quanh còn giúp tôi cảm nhận được phần nào cái phong vị thoát tục bàng bạc trong các tòa cổ sát thời xưa.
Lướt ghe trên mặt hồ Tuyền Lâm, nhìn những đồi thông hai bên bờ sông; tuy không nghe tiếng nước róc rách, không nghe tiếng thông reo trong gió, chỉ có gió lồng lộng trên mặt hồ, cũng đủ làm hồn khách thêm phơi phới. Giá như đi trên mặt hồ bằng một chiếc đò, vào lúc chiều hôm, có thêm tiếng chuông chùa ngân vang trong những đồi thông, tôi đã hình dung đó là không khí của Đường thi. Chỉ tiếc là khu dã ngoại giữa lòng hồ quá nhếch nhác, cùng với giá cả của các quán ăn dã ngoại sắc ngọt như lưỡi kiếm Ỷ Thiên đã khiến khách cụt cả hứng!
Thông ám ảnh tôi đến mức nhìn những hàng cây mimôsa từ trên cáp treo, tôi lại tưởng tượng ra đó là những cây bạch đầu tùng, loại tùng kiểng vẫn thường trắng xóa đọt vào những ngày đông lạnh giá ở miền Trung.
Tiếng thông reo là một trong những tặng vật tuyệt diệu mà Hóa Công đã tặng cho con người. Nguyễn Du đã từng mong ước : “Hà năng lạc phát quy lâm khứ, Ngọa thính tùng phong hưởng bán vân” (Làm sao xuống tóc vào rừng, Nghe thông reo gió vang lừng tầng mây). Tôi hình dung nếu Nguyễn Du được sống giữa những đồi thông Đà Lạt, thì tiếng thông reo và hình ảnh sương giăng trên những đồi thông nơi thành phố cao nguyên này sẽ trở nên bất tử với thơ ca.
Trong “U Mộng Ảnh”, Trương Trào đã viết về thông và tiếng thông reo bằng những lời vô cùng thơ mộng. Tôi xin trích ra đây để bạn đọc thưởng ngọan :
· Mùa xuân nghe tiếng chim hót, mùa hè nghe tiếng ve ngâm, mùa thu nghe tiếng côn trùng rả rích, mùa đông nghe tiếng tuyết rơi, ban ngày nghe tiếng đánh cờ, dưới trăng nghe tiếng tiêu réo rắt, trong núi nghe tiếng gió thổi ngàn thông, bên nước nghe tiếng sóng vỗ, mới không sống uổng phí một đời.(Xuân thính điểu thanh; hạ thính thiền thanh; thu thính trùng thanh; đông thính tuyết thanh; bạch trú thính kỳ thanh; nguyệt hạ thính tiêu thanh; sơn trung thính tùng phong thanh; thủy tế thính nội nãi thanh; phương bất khư sinh thử nhĩ)
· Gầy hoa để gọi bướm, chất để mời mây, trồng thông để đón gió, chứa nước để mời bèo; xây đài cao để mời trăng, trông chuối để đón mưa, trồng liễu để gọi ve. (Nghệ hoa khả dĩ khiêu điệp; lũy thạch khả dĩ khiêu vân; tài tùng khả dĩ khiêu phong; trữ thủy khả dĩ khiêu bình; trúc đài khả dĩ khiêu nguyệt; chủng tiêu khả dĩ khiêu vũ; trí liễu khả dĩ khiêu thiền.)
· Dưới thông nghe tiếng đàn cầm, dưới trăng nghe tiếng tiêu, bên khe nghe tiếng thác đổ, trong núi nghe tiếng tụng kinh, tai nghe ra mỗi tiếng đều có ý vị riêng.(Tùng hạ thính cầm, nguyệt hạ thính tiêu, giản biên thính bộc bố, sơn trung thính phạn bối, giác nhĩ trung biệt hữu bất đồng.)
· Đá đặt bên gốc mai nên cổ kính, đá đặt dưới gốc thông nên thô, đá đặt bên gốc trúc nên gầy, đá đặt trong bồn nên tinh xảo. (Mai biên chi thạch nghi cổ, tùng hạ chi thạch nghi chuyết, trúc bạng chi thạch nghi sấu, bồn nội chi thạch nghi xảo.)
· Tính kế một ngày thì trồng chuối; tính kế một năm thì trồng trúc; tính kế mười năm thì trồng liễu, tính kế trăm năm thì trồng thông. (Nhất nhật chi kế chủng tiêu, nhất tuế chi kế chủng trúc, thập niên chi kế chủng liễu, bá niên chi kế chủng tùng.)
· Lấy hoa thông làm lương thực, lấy trái thông làm hương liệu, lấy cành thông làm chổi quét, lấy sóng lao xao trên ngọn thông làm tiếng trống. Ở trong núi mà có được hơn trăm cây thông lớn, có thể dùng mãi không hết. (Dĩ tùng hoa vi lương, dĩ tùng thực vi hương, dĩ tùng chi vi chủ vĩ, dĩ tùng âm vi bộ chướng, dĩ tùng đào vi cổ xúy. Sơn cư đắc kiều tùng bách dư chương, chân nãi thụ dụng bất tận.)
· Mai khiến người cao nhã, lan khiến người lặng lẽ, cúc khiến người quê mùa, sen khiến người điềm đạm, xuân hải đường khiến người xinh đẹp, mẫu đơn khiến người hào sảng, chuối và trúc khiến người phong vận, thu hải đường khiến người kiều mỵ, thông khiến người phóng dật, ngô đồng khiến người thanh cao, liễu khiến người sầu cảm.(Mai linh nhân cao, lan linh nhân u, cúc linh nhân dã, liên linh nhân đạm, xuân hải đường linh nhân diễm, mẫu đan linh nhân hào, tiêu dữ trúc linh nhân vận, thu hải đường linh nhân mị, tùng linh nhân dật, đồng linh nhân thanh, liễu linh nhân cảm.)
· Gió có ba thứ tiếng : có tiếng lao xao thổi ngọn thông như sóng dậy, có tiếng xào xạc trong cây cỏ mùa thu, có tiếng thổi sóng vỗ ì ầm (Phong chi vi thanh hữu tam : hữu tùng đào thanh, hữu thu thảo thanh, hữu ba lãng thanh)
Riêng với Đà Lạt, tiếng thông reo trong gió lại gây ấn tượng cho tôi không sâu đậm bằng hình ảnh những đồi thông lãng đãng trong sương. Khi xe đã lăn bánh qua đèo Pren, tôi vẫn mang hình ảnh những đồi thông về thành phố. Đà Lạt có thể mất đi những thác ghềnh, mất đi những vườn hoa, song còn những đồi thông là vẫn còn Đà Lạt. Còn sương giăng trên những đồi thông thì trong tôi, Đà Lạt vẫn còn là thành phố cổ tích, dù ánh sáng văn minh và những phong trào du lịch xô bồ đã tàn phá đi rất nhiều sự bình yên và thơ mộng một thời.
Tết Mậu Thân
Có lẽ những người thuộc thế hệ của tôi, không ai quên được Tết Mậu Thân. Năm ấy tôi gần 17 tuổi. Còn đủ trẻ để hớn hở đón Tết vì mới được may một chiếc áo dài màu xanh.
Ngày mồng một Tết, tôi chạy lên lầu ra bao lơn đứng vì trời nắng đẹp, chợt nghe tiếng nổ đùng đùng. Me cũng chạy lên với tôi, ngỡ là tiếng pháo nên hai mẹ con chẳng thấy có gì phải lo sợ. Một tiếng nổ khác vang lên, bỗng một người Mỹ từ một cửa sổ của căn đồn lính Mỹ to lớn ở ngay trước nhà chúng tôi đưa tay ra dấu cho hai mẹ con đi vào nhà. Nhìn lại, thấy tay kia ông cầm một cây súng. Một ông Mỹ khác bước đến gần, ông này quen với me, nói gì đó với me một tràng. Me dịch cho tôi nghe :
- Có một trận tấn công của cộng sản vào Sài Gòn, mình không nên ra ngoài trời đứng mà lạc đạn !
Đằng sau nhà tôi là một loại "xóm nhà lá", và theo ông Mỹ thì Cộng Sản đã len lỏi vào xóm ấy để bắn qua đồn lính Mỹ. Thì ra ngôi nhà của mẹ con tôi bị kẹp ở giữa hai lằn đạn.
Tối hôm ấy tôi lên lầu ngủ với me thay vì ngủ ở dưới nhà một mình, tuy tiếng súng dường như cũng đã dịu bớt. Đang ngủ ngon, bỗng me lay tôi dậy :
- Con ơi dậy mau, me vừa nằm mơ thấy bà ngoại bảo phải xuống hầm trốn !
Mới chạy xuống tới hầm (tức là gầm cầu thang), bỗng nghe một tiếng nổ thật lớn, bụi vôi và gạch ngói dâng lên làm cho tôi ngộp thở. Me bảo "nhà mình bị pháo kích !". Tôi bật khóc, me bảo phải nín ngay vì me đang bị rối trí lắm rồi. Lạ là lúc ấy, cả me lẫn tôi đều không ngạc nhiên khi thấy giấc mơ của me linh đến thế. Trong xóm, nhà tôi là căn nhà duy nhất có lầu nên những người ở các nhà hàng xóm đến đập cửa xin trốn dưới gầm cầu thang với chúng tôi. Lúc ấy, nếu trước kia có những tỵ hiềm xích mích gì giữa láng giềng với nhau thì bây giờ người ta quên hết cả. Bây giờ chỉ có một đám người sợ sệt ngồi nép vào nhau trốn đạn. Cả đám người ngồi nín thở chờ đợi, hồi hộp khi nghe có tiếng bước trên đầu nhưng may quá không ai xuống nhà dưới để thấy chúng tôi.
Thình lình có tiếng đập cửa và tiếng Mỹ quát to "Ao ! Ao !". Me dịch là họ bảo mọi người phải ra khỏi nhà, thế là mọi người nhốn nháo chạy ra, xếp thành một hàng dài, và có mấy người lính Mỹ chĩa súng ra hai bên đi theo để bảo vệ. Me và tôi ra sau chót, bỗng tôi nghe tiếng me hét lên và đi loạng choạng như muốn ngã. Tôi nhào tới ôm me lại, thấy máu chảy lênh láng một bên mặt, thì ra me bị một viên đạn xướt qua màng tang, chỉ nhích ra một phân bên trái thôi là tôi đã mồ côi mẹ ngay ngày hôm ấy… Thế mà me vẫn can đảm, không than thở lấy một tiếng, cố gắng gượng đi theo hàng người khá dài mà lính Mỹ đã dồn lại với nhau để đi đến một nơi an toàn hơn. Tôi không kịp cả xỏ chân vào giày dép, cứ thế mà chân đất mau mau dìu me đi theo người ta, không còn tâm tư để suy nghĩ đến việc gì khác nữa. Lần đầu tiên trong đời, đôi chân bé nhỏ của tôi đã nếm mùi sỏi đá !
Lúc đó nhà tôi có nuôi một con chó tên là Oulipka, me bảo nghĩa của tên ấy là "nụ cười" bằng tiếng Nga. Con chó thấy mẹ con tôi ra khỏi nhà, nó chậm rãi đứng dậy để tiễn chúng tôi đi một đoạn đường theo thói quen, và cũng theo thói quen, chỉ một lúc sau là nó quay trở về nhà để làm bổn phận giữ nhà của nó. Bộ lông trên người nó ướt đỏ màu máu, nó đã bị trúng đạn. Tôi nhớ lúc còn ngồi dưới gầm cầu thang, chúng tôi nghe tiếng nó sủa vang, rồi một tiếng nổ đùng, và không nghe nó sủa nữa. Ngỡ nó đã bị bắn chết tôi đã không ngừng khóc, nhưng khi thấy nó còn sống, tôi mừng quá… bèn khóc tiếp vì quá vui ! Trong cơn dầu sôi lửa bỏng này, đó là niềm vui đầu tiên tôi cảm thấy được, nhưng tôi không thể lo cho nó, phải dìu me đi theo người ta. Tôi cứ ngoái cổ lại gọi tên nó, không muốn bỏ nó lại một mình nhưng nó không vâng lời tôi như lệ thường.
Tôi dìu me đi chầm chậm, một tay me ôm vai tôi, một tay cầm một cái khăn để chậm máu ở màng tang. Cuối cùng đoàn người đi đến một ngôi trường cách nhà tôi chừng nửa giờ đi bộ, và người Mỹ bảo chúng tôi vào đấy ngồi chờ. Dường như me đã mất sức lắm rồi, có lẽ cũng không còn tỉnh lắm nữa. Đặt me ngồi xuống dựa vào tường xong, thấy me nhắm mắt lại như đang ngủ, tôi vội nhờ một bà cụ ngồi gần đấy trông me giùm, rồi thừa cơ me không biết bèn lẻn chạy về nhà. Tôi muốn lấy một ít sách vở (năm ấy tôi thi Tú Tài phần 1), sợ sau đó không có cơ hội nữa, và quan trọng nhất là kéo con Oulipka đi theo mình, nghĩ rằng nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất cả ba mẹ con sẽ sống chết với nhau. Tôi không có anh chị em, Oulipka là người bạn thân nhất của tôi tuy me hay đùa rằng tại nó mà tôi sẽ không có bạn trai, vì hễ ai lạ mặt tới gần tôi là nó gầm gừ ngay tuy sự thật nó rất hiền, chỉ có tiếng sủa là oai vệ.
Oulipka nhất định không chịu đi theo tôi, tôi phải vừa kéo vừa dỗ dành và gần như vừa ôm nó đi tới ngôi trường có me ngồi chờ, nên một chốc sau là cả người tôi cũng bê bết máu của nó.
Về gần tới trường, tôi nghe tiếng còi xe sau lưng bèn xoay lại nhìn, thì ra may quá đó là xe của ông Địa, tên me đặt cho Herr Stadler, một ông bạn người Đức của me, vì ông là hiệu trưởng (directeur) của hội Việt Đức ở Sài Gòn. Lúc ấy có lệnh giới nghiêm, nhưng họ không thèm để ý đến một con bé con như tôi nên tôi mới chạy về nhà lấy cặp sách vở và kéo con Oulipka đi mà không hề hấn gì. Người Việt Nam bị giới nghiêm, còn người ngoại quốc thì không. Tôi mừng quá, miệng vừa nói lia lịa "Minh, Minh", vừa chỉ cái trường ra dấu cho ông biết là me đang ở đấy. Ông xuống xe, ôm con Oulipka cho vào ghế sau xe, và vào trường với tôi để đón me ra. Me vẫn còn ngẩn ngơ, ngoan ngoãn đưa tay cho tôi dắt, không hỏi han gì cả. Cả me cả con Oulipka đã được ông đưa đi bác sĩ săn sóc và ông còn cho hai mẹ con chúng tôi đến ở nhờ nhà ông nữa vì nhà của me có còn nữa đâu ! Ông vui vẻ nhận nuôi con Oulipka, thấy rằng ở nhà ông, nó sung sướng hơn ở nhà chúng tôi nhiều vì có vườn tược rộng rãi, tha hồ cho nó chạy rượt theo mấy con chim, con gà ! Hơn nữa nó quá to, quá mạnh đối với hai mẹ con bé nhỏ như chúng tôi.
Sau đó, me qua Pháp và tôi dọn tới nhà hai người bác ở Gia Định để tiếp tục học thi Tú Tài phần một và phần hai. Ông Địa cũng về xứ nghỉ ngơi, nhờ tôi trông coi giùm nhà của ông và mỗi tháng đến đưa tiền lương cho chị người làm và bác tài ở đấy.Thật ra, tuy nói là mọi sự đã ổn định, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn những "ổ" nguy hiểm, lính VNCH và VC bắn nhau ngay trong thành phố Sài Gòn. Thế mà mỗi cuối tuần tôi vẫn cứ lái xe Honda đến nhà ông Địa để thăm con Oulipka. Chị Hai người làm kể là những hôm như thế, và khi nào đường đi nguy hiểm làm như nó biết tôi sẽ đến, là hay đứng trước cửa rên rỉ khóc lóc, chỉ khi thấy tôi đến, nó mới mừng quá nhào lên xô cả xe lẫn tôi xuống đất !
Mải sau này, khi tôi theo me ra phi trường để rời Việt Nam, xe của ông Địa đưa chúng tôi ra khỏi cổng, tôi thấy nước mắt con Oulipka chảy xuống ròng ròng. Tôi không ngờ là chó cũng biết khóc, và khóc chảy nước mắt. Hôm ấy, tôi không biết giữa nó và tôi, ai khóc nhiều hơn ai !
Chỉ một hai tuần sau, ông Stadler cho chúng tôi biết là con Oulipka đã nhịn đói đến chết. Từ đấy, tôi thề sẽ không bao giờ nuôi chó, mèo vì nỗi đau của tôi khi mất con Oulipka đã quá lớn, tôi không muốn sống lại cái cảm giác đau đớn ấy nữa ! (Nhưng không ai có thể cấm tôi yêu ké mấy con chó hay con mèo nhà hàng xóm).
Trở lại thời gian Tết Mậu thân, cuộc sống yên ổn ở nhà hai bác rồi, tôi mới thấy nhớ nhà cũ khủng khiếp. Nhớ làm sao ngôi nhà xinh xắn lát gạch trong một ngõ hẻm với cái vườn nho nhỏ đằng trước, cái sân nước đằng sau cho tôi dội nước tắm ban đêm... dưới ánh trăng sao ! Cũng nhớ làm sao căn phòng bé xíu của tôi cũng dưới gầm cầu thang, nơi tôi có một cái giường và một bàn học nhỏ, nơi mà đêm đêm con Oulipka chui vào ngủ dưới chân giường.
Me là người rất biết lo xa, thấy thời thế bất an, me bèn cho tôi đi học đánh máy và học may nữa, với lý luận là tôi cần có nghề trong tay nếu chẳng may me không còn. Với cái nghề làm báo của me, ra chiến trường làm phóng sự, phỏng vấn binh sĩ và tướng tá là chuyện rất thường. Thật ra, me cũng cần một "thư ký đánh máy". Me thường viết bài trên giấy trước, viết xong trang nào là thả trang ấy xuống dưới nhà cho tôi chạy theo nhặt rồi đánh máy. Lạ là lúc ấy chính tả tiếng Việt của tôi đã khá vững nên mới được làm việc với me. Tôi bèn ra giá, mỗi trang năm đồng, và mỗi buổi tối không được quá năm trang.
Có khi me bị đòi bài gấp quá nên phải viết nhiều hơn năm trang, tôi bèn lợi dụng lên giá sáu đồng một trang, me cũng phải chấp thuận. Không biết tôi học của ai mà biết kỳ kèo như thế, nhưng bù lại, me không cần cho tôi tiền túi. Hai mẹ con làm việc với nhau như thế rất lâu…
Me rất yêu cỏ cây nên trong vườn, lớn nhất là có một cây Ngọc Lan và một cây Dạ Lý Hương, không kể những bụi hoa lài, hoa mười giờ v.v… thấp nhỏ khác, thế là cả ngõ hẻm được hưởng mùi hương thơm ngát của hai gốc cây ấy cả ngày lẫn đêm. Me giải thích : "Ngọc Lan là một loại phú quý chi hoa vì có mùi thơm quý phái, còn dạ lý chỉ nở ban đêm, không được đứng đắn nên gọi là thiểu đức chi hoa". Nhưng phú quý hay thiểu đức, cả hai đều sum sê mạnh mẽ, thơm sực nức nhờ có tôi bón phân của con Oulipka dưới gốc.
Tôi hay càu nhàu với me :
- Mùi thơm ai hưởng đâu không biết, chứ còn con cứ phải chịu mùi hôi để có phân bón cho chúng nó. Thiệt là bất công !
Trường học lúc ấy còn đóng cửa và tôi cũng thấy nhớ trường đến nao lòng. Tôi cứ tự hỏi các thầy cô và các bạn học có sao không ? Có thoát được trận tấn công Tết vừa qua không ? Ôi ngôi trường thân yêu ở ngay cạnh chợ Đuỗi, vì thế cứ đến giờ ra chơi, tôi hay cột hai vạt áo dài leo tường chạy ra chợ mua quà về lớp ăn.
Một hôm trở về, quên nhìn trước nhìn sau, tôi leo tường vào, một tay bám vào song sắt, một tay cầm một quả cóc với muối ớt, gọn gàng nhảy xuống. Nhưng một hôm xui xẻo làm sao lại nhảy ngay xuống trước mặt ông thầy Pháp văn. Thấy tôi, ông cố gắng làm mặt nghiêm cầm cây thước gõ gõ vào quả cóc của tôi :
- Cái gì đây ?
Tôi vội vàng :
- Dạ grenouille thầy ! Grenouille (con cóc) !
Đến đây ông không kềm được, phải phì cười, thế là tôi thoát cái tội leo tường. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng bị bắt gặp quả tang. Tôi cũng hay leo ra ngoài để nhìn ngắm hoặc mua những cuốn sách cũ được bày bán trước cửa trường. Bãi bán sách thật là quý hiếm, có lẽ nhiều người biết đến ngôi trường cũng nhờ cái bãi bán sách cũ ấy.
Me không bao giờ biết chuyện tôi chạy về lấy tập vở và ôm con Oulipka ra khỏi nhà, hay là biết mà không thèm mắng. Ngay ngày mồng một Tết khi còn ở nhà, khi me biết là trận tấn công sẽ trở nên khốc liệt, me đã đeo vào cánh tay tôi một chiếc vòng bằng đồng xấu xí và méo mó.
- Vòng này người ta cho me hồi me ra làm phóng sự ở Kontum.
Rồi me kể, vì ngày xưa ông bà ngoại sống ở Kontum và đã giúp làm cho mảnh đất hoang dại ấy trở nên trù phú nên đồng bào ở đấy rất nhớ ơn. Khi biết me là con ông bà ngoại, họ đã tiếp đón long trọng và tổ chức một đêm lửa trại rất lớn. Họ nhảy múa xung quanh lửa trại, vừa nhảy múa vừa cầm dao đâm vào một con trâu để tế thần, điều đã làm cho me rất bất bình. Họ đặt để mấy cái vòng bằng đồng trước ánh lửa và mời thần thánh của họ nhập vào, bảo rằng người nào đeo một chiếc vòng như thế sẽ được thần thánh phù hộ, và khi biết me có một đứa con gái, họ đã tặng cho me hai chiếc nhưng me sợ tôi không thích nên bây giờ mới đưa ra. Tuy nhiên, me bảo, "me muốn con đeo vòng không phải để chờ thần thánh phù hộ nhưng để… nếu có chuyện gì xảy ra, mẹ con mình sẽ nhận được nhau giữa những xác chết ngoài đường…"
Lúc ấy tôi vâng lời đeo vòng mà không bao giờ tin rằng sẽ có lúc phải lum khum cúi xuống giữa những xác chết bị phơi ngoài đường, hai chân bị trói lại, để nhận người thân như đã chứng kiến trong chuyến mạo hiểm chạy về nhà cứu con Oulipka. Những xác chết đuợc xếp nằm bên cạnh nhau, và theo tôi hiểu thì đó là xác của Việt cộng trong trận tấn công vừa qua. Tuy đang vội vàng và rất sợ hãi, nhưng tôi cũng đã ráng nhìn họ và ngạc nhiên thấy đó là những gương mặt rất trẻ, non choẹt, chắc không lớn hơn tôi là bao. Hôm đó tôi đã ngửi thấy mùi máu, mùi không có lời nào để diễn tả được…
Và tôi cảm nhận một cách vũ bão số phận may mắn của mình trong một đất nước đang bị chiến tranh tàn phá như thế…
Đã hơn 50 năm qua…
Khi ra trường rồi tôi không còn sống với me nữa, vì me qua Mỹ quốc làm lại cuộc đời. Tôi chỉ mong cho me hạnh phúc nhưng buồn bã bất lực khi những năm đầu me đã không hề hạnh phúc. Khi tôi điện thoại qua thăm me, me hay nói "me có hai lầm lẫn lớn nhất trong đời, một là bỏ nước Pháp qua Mỹ và hai là bỏ con ở lại Pháp một mình".
Mẹ con tôi chỉ còn biết viết thư cho nhau, thư qua thư lại, trong thư me luôn luôn nhắc tôi phải chân thành, phải khiêm nhường, phải biết thương người v.v… những đức tính mà me chờ đợi nơi một người "tốt" vì "Me muốn con phải Tốt". Tôi không muốn cho me thất vọng nên luôn cố gắng "tốt" nhưng cố gắng là một chuyện, thành công hay không là chuyện khác.
⁂
Bây giờ me không còn nữa. Luật tử sinh đâu có ai thoát được, nhưng đối với tôi, tuy đã già rồi mà tôi vẫn không bao giờ tin rằng chính bởi vì me là me, me không phải như mọi người khác, nên me không bao giờ có thể chết…
Thế mà một hôm, me cũng đã bỏ tôi mà đi, đi mãi…
Lễ phúng điếu cho me được tổ chức rất long trọng, có rất nhiều người đến chia buồn. Nhưng qua những bài diễn văn, những lời tán tụng, tôi vẫn có cảm giác là không ai có một ý niệm chân thật về
me. Me của tôi không phải như thế, không chỉ như thế mà thôi…
Không ngày nào tôi không nhìn lên ảnh me trên bàn thờ, và nhớ me muốn khóc. Tôi không làm sao mường tượng ra và chấp nhận được là me sẽ không bao giờ ở bên cạnh tôi nữa, để tôi trèo lên giường lấn me vào tường giành chỗ và nằm thủ thỉ :
- Me biết không ?
- Không biết, nhưng con sắp nói cho me nghe…
Các bạn tôi bảo tôi phải buông me ra, hãy để cho me đi, đừng bám vào me nữa. Nhưng làm thế nào ?
Ai có thể nói cho tôi biết, tôi phải làm sao để có thể “buông” me ra ?
Giao Trinh (4/5/2019)
(Để tưởng nhớ thời me MDHT và con còn chung 1 mái nhà)
Barringtonia racemosa trees have white or pink flowers. And Barringtonia acutangula trees have red flowers.
Cây Barringtonia racemosa có hoa trắng hay hồng, còn Barringtonia acutangula có hoa đỏ.
Vietnamese named : Cây mưng, Lộc vừng hoa chùm, Chiếc chùm, Tam lang.
English names : Stream Barringtonia, Freshwater Mangrove, Indian Oak, Indian Putat, Fish killer tree
Scientist name : Barringtonia racemosa
(L.) Roxb.
Synonyms : Barringtonia racemosa (Linn.) Blume, Eugenia racemosa Linn., Menichea rosata Sonn. Butonica rosata Miers
Barringtonia stravadium Blanco
Family : Lecythidaceae . Họ Lộc Vừng
Searched from :
**** HOA LAN CÂY CẢNH.COM
www.hoalancaycanh.com/diendan/showthread.php?t=354
Scientific:
Barringtonia acutangula subsp. spicata : Lộc vừng đỏ, Chiếc khế
Barringtonia racemosa: Chiếc, Lộc vừng trắng, hồng
Other names : Indian Oak, Indian Putat, Vừng, Chiếc, Ngọc Nhị Tam Lang.
Hoa Lộc Vừng thuộc loài cây ưa sáng và ẩm, thường mọc ven các ao đầm hồ nước ngọt hay nước lợ. Hoa lộc vừng thường nở vào giữa mùa hè và mùa thu vào khoảng tháng 6 - 7 đến tháng 11. Được xếp vào bộ tứ quý Sanh, Sung , Tùng , Lộc nên Lộc vừng thường được trồng làm cảnh hay Bonsai.
Người miền Nam thì gọi lộc vừng là cây chiếc. Cây chiếc có hai loại, bông màu đỏ và bông màu trắng hồng. Chiếc thường mọc hoang dọc theo bờ biền, đọt chiếc được hái về cuốn bánh xèo, hay ăn với cá lóc nướng.
Ngày xưa ít ai để ý đến bông của nó vì hoa thường nỡ về đêm, trời tờ mờ sáng khoảng 8 giờ là hoa rụng thành thảm quanh gốc và dập dìu theo sóng nước.
Trái chiếc có khía như trái khế. Khi đã già, trái rụng xuống theo con nước, trôi dạt và tấp vào bờ rồi mọc thành cây con. Dòng chuyển hoá của cây chiếc cứ luân lưu tự nhiên từ bao đời như vậy. Sau này, dân trồng bonsai đem cây chiếc về phố, cho vào phòng máy lạnh, từ chú vịt con xấu xí trở thành thiên nga với cái tên mỹ miều lộc vừng , hay mang màu sắc huơng xa một chút : ngọc nhị tam lang. Cây chiếc mọc hoang được tận dụng cả cây lớn lẫn cây nhỏ đem buôn bán vì dân làm ăn tin rằng nó mang lại tài lộc may mắn.
Nhìn cây chiếc trong chậu, sao bỗng dưng nhớ tới thân phận của những nàng thôn nữ bị tiến cung thời xưa. Đẹp, nhưng não nùng, có phải hồng nhan đa truân ?
...Không biết cây chiếc sống trong lầu son gác tía có nhớ về khoảng trời xanh ngát, về dòng sông, bờ biền, con nước ròng nước lớn và tiếng bìm bịp kêu chiều.....
**** VHO.VN.
www.vho.vn/view.htm?ID=2898&keyword=Ho
Lộc vừng hoa chùm, Chiếc chùm, Tam lang - Barringtonia racemosa (L.) Spreng., thuộc họ Lộc vừng - Lecythidaceae.
Mô tả: Cây gỗ có kích thước trung bình. Lá dạng màng, thuôn, xoan ngược hay hình ngọn giáo, thon hẹp rồi thắt lại gần như hình tim trên cuống, có mũi nhọn, dài 10-30cm, rộng 5-10cm, cuống dài 3-7cm. Hoa nhiều, thành bông ở ngọn hay ở bên thòng xuống dài 25-50cm. Quả bằng quả trứng gà, thon hẹp, bao bởi đài hoa tồn tại, có khi có 4 góc thon hẹp, nhẵn. Hạt đơn độc, xoan thuôn.
Hoa tháng 4-7.
Bộ phận dùng: Rễ, vỏ, quả, hạt - Radix, Cortex, Fructus et Semen Barringtoniae Racemosae.
Nơi sống và thu hái: Cây mọc rải rác ở khắp nước ta, thường ở gần bờ biển, hay dựa rạch từ Hoà Bình đến Biên Hoà. Còn phân bố ở các nước Lào, Campuchia, Ấn Ðộ, Malaixia, Philippin.
Thành phần hoá học: Có glucosid saponin vỏ chứa 18% tanin.
Tính vị, tác dụng: Rễ đắng, có tính hạ nhiệt. Hạt thơm.
Công dụng, chỉ định và phối hợp: Rễ được dùng trị bệnh sởi. Quả dùng trị ho và hen suyễn. Nhân hạt giã ra thêm bột và dầu, dùng trị ỉa chảy. Hạt được dùng trị các cơn đau bụng, và bệnh về mắt, còn dùng để duốc cá.
Ở Malaixia, lá hoặc cả rễ và vỏ dùng đắp trị ghẻ và các nốt đậu.
Ở Ấn Ðộ, rễ làm thông, làm mát, quả trị ho, hen và ỉa chảy, nhân hạt cùng với sữa dùng trị bệnh vàng da và các chứng bệnh về mật; hạt dùng trị đau bụng và bệnh về mắt, hạt và vỏ trị giun, đuốc cá, xổ và sát trùng.
________________________________________________________
**** PLANTZAFRICA.COM
www.plantzafrica.com/plantab/barringrac.htm
Barringtonia racemosa (L.) Roxb.
This beautiful mangrove tree is easily recognized by its large leaves, delicate white flowers and guava-like fruit that hang in long racemes.
Description
Barringtonia racemosa has a straight, unbranched stem that leads to a rounded crown and is usually 4-8 m tall, but occasionally reaches 15 m. The bark is greyish brown to pink with white blotches and raised dots and lines. The branches are marked with leaf scars.
The leaves are alternate and carried in clusters at the ends of branches, are 180-320 x 55-145 mm, with petioles 5-12 mm long. The midribs are prominent on the lower side of the leaf and the branching veins are visible on both sides.
The flowers are produced on hanging racemes up to 1 m long. The buds are pinkish red and split open to bring forth masses of delicate stamens in white sprays up to 35 mm wide, which are often tinged with pink. The flowers give off a pungent, putrid yet faintly sweet odour in the morning. The fruit are quadrangular, 65 x 40 mm. Each fruit contains a single seed surrounded by spongy, fibrous flesh that provides the buoyancy that allows the fruit to be carried off with the tide.
Distribution and habitat
Barringtonia racemosa is mainly a coastal species that thrives under very humid, moist conditions. It is common along tropical and subtropical coasts in the Indian Ocean, starting at the east coast of South Africa. It is also common in Mozambique, Madagascar, India, Sri Lanka, Malaysia, Thailand, Laos, southern China, northern Australia, the Ryukyu Islands of Japan and a number of Polynesian islands. It does grow well under dry conditions but it cannot tolerate even mild frost.
Conservation status
Barringtonia racemosa is not threatened in any way.
Derivation of name and historical aspects
The genus Barringtonia contains 56 species and is named after Daines Barrington, an 18th century botanist, jurist and antiquary. The specific name racemosa refers to the long racemes on which the flowers and fruit are borne. B. racemosa is the only indigenous species of this genus occurring in South Africa. Two Asian species exist in cultivation in the Durban Botanic Gardens- B. asiatica and B. acutangula.
Ecology
Barringtonia racemosa can tolerate salt water and therefore thrives under coastal and estaurine conditions. It also grows well under dry conditions where frost does not occur. The chief dispersal agent for the buoyant seeds is the tide. Although there are no records of animals eating the fruit, the presence of the trees up to 1 000 m above sea level points to an as yet unknown animal as a dispersal agent. It flowers twice a year: in spring and again from January to April. The strong scent produced by the flowers at night attract moths and nectar-feeding bats. After the flowers (petals and stamens) are shed, the inflorescences are often crowded with ants that are attracted to the nectar. It is the larval food plant for the butterfly Coeliades keithloa.
Uses and cultural aspects
The seeds, bark, wood and roots contain the poison saponin and is used to stun fish. The bark, which also has a high tannin content, is frequently used in powdered form for this purpose. Extracts from the plant are effective insectides and are also used medicinally in the East; in South Africa the Zulus use the fruit to treat malaria. In Bengal the seeds are used to poison people and coconut is said to be the antidote. The young leaves are edible and the bark is often used for cordage.
It grows rapidly from the seed or cuttings that are pushed into the ground. The typical substrate on which it grows is the black mud on the banks of the estuaries on South Africa 's east coast.
Split the hard outer covering of the fruit to expose the seed which is about the size of a small chicken egg. Usually a large proportion of the fruits are seedless. Place the seed in a 1:1 mixture of sand and compost kept in a warm, well-ventilated area receiving a lot of light. The seeds generally germinate in 10 to 14 days, depending upon the heat. The seedlings can be planted out into large containers or into the open ground in their second season of growth.
When growing it in a garden (or relatively dry conditions), it is best to water it regularly during the establishment phase and during winter, otherwise the plant is likely to die. In Durban and Sri Lanka the weather is such that it is used as a roadside tree. Generally B. racemosa cannot tolerate even mild frost, however, it has been grown successfully in the Highveld when kept in a greenhouse under permanently well-watered and very humid conditions.
The very large, spear-shaped leaves provide plenty of shade and any plants grown in close proximity to the tree should be shade plants that can tolerate very moist soils. It is well suited for small gardens because the horizontal branching of B. racemosa makes the canopy easy to prune to the required size. B. racemosa is deciduous, dropping its leaves for a short time in early summer before the first rains on the east coast of KwaZulu-Natal.
The wood is susceptible to sap-stain and being attacked by termites and marine borer; the sapwood is prone to attack by Lyctus borers.
**** PHILIPPINE MEDICINE PLANTS
www.stuartxchange.org/Putat.html
Barringtonia racemosa (Linn.) Blume
FISH-KILLER TREE
Botany
Putat is a smooth, small tree, growing to a height of 10 meters. Branches have prominent leaf-scars. Leaves occur at the ends of the branches, subsessile, oblong-obate, 10 to 30 cm long, pointed at both ends, toothed at the margins. Flowers are white or pink, borne on terminal racemes or on drooping races from axils of fallen leaves, 20 to 60 cm long. Calyx encloses the bud, later splitting irregularly into 2 or 3 ovate, concave segments. Petals are oblong-ovate to lanceolate, 2 to 2.5 cm long, slightly united at the base. Stamens are very numerous, 3 to 4 cm long. Fruit is ovoid to oblong-ovoid, 5 to 6 cm long, somewhat 4-angled, crowned by a persistent calyx. Leathery pericarp of the fruit is green or purplis in color.
Distribution
In thickets and damp places along the seashore and streams, at low altitudes.
Occasionally planted as a roadside ornament for its drooping inflorescences of white and pink flowers.
Constituents
- Study of ethyl acetate extract of stem bark isolated five compounds: 3,3'-dimethoxy ellagic acid, dihydromyticetin, gallic acid, bartogenic acid and stigmasterol.
- Ethanolic extract of roots yielded two novel neo-clerodane-type diterpenoids - nasimalun A and nasimalun B.
Properties
Bark is antirheumatic.
Roots are considered deobstruent and cooling.
Seeds are aromatic.
Parts used
Bark, leaves, fruit, seeds.
Uses
Folkloric
Decoction of bark used as antirheumatic.
Poultices of leaves used for skin itches, chicken pox, alone or with bark or root.
Fruit used for asthma, coughs and diarrhea.
Pulverized fruit used as snuff for hemicrania; combined with other remedies, applied for skin affections.
Seeds, given with milk, used for colic; also used for parturition.
Powdered fruit, used as snuff to clear the nostrils; also applied externally, in combination with other remedies, for throat and skin eruptions.
In Kerala, India, seeds traditionally used to treat cancer-type diseases.
In Malaysia, used as anti-inflammatory and anti-cancer.
Others
Fish poison: Bark is used as a fish poison. Seeds are used for intoxicating fish.
Illuminant: Oil from the seed used as illuminant.
Studies
• Antinociceptive / Toxicological Studies: Study of aqueous bark extract showed antinociceptive activity without producing unwarranted side effects and toxicity. The effect was mediated mainly via opioid mechanisms, probably through phenolic and steroidal constituents in the extract.
• Anti-Tumor / Non-Toxic: Study of methanolic seed extract on mice challenged with Dalton's Lymphoma Ascitic cells showed remarkable dose-dependent anti-DLA activity in mice in an efficacy better than standard drug, vincristine. The extract seemed devoid of acute and short-term toxicity.
• Molluscicidal / Cercaricidal / Mosquito Larvicidal / Antiplasmodial: Study of aqueous extracts of fruit and seed approximately equipotent molluscicidal, cercaricidal, larvicidal and antiplasmodial properties in experimental models used. Biological effects were attributed to the triterpenoid saponins, esp barringtogenol and barringtogenic acid in the fruit and seed of the plant.
• Anti-Arthritic: Study of validates the ethnomedicinal use of fruits of BR in the treatment of pain and inflammatory conditions and establishes its potent anti-arthritic.
• Antifungal: Study of extracts of B racemosa leaves and bark yielded two different phenolic acids (gallic and ferrulic) and four flavonoids (naringin, rutin, luteolin and kaempferol). Results showed antifungal activity against Fusarium sp, Aspergillus sp. and T koningii. Results provide scientifica basis for use of the plants extracts for future development of antifungal, antioxidant and anti-inflammatory agents.
• Antioxidant / Anti-Inflammatory / Lycopene: Study showed the crude extracts to be strong inhibitors of NO. Phytochemical analysis showed B racemosa to be an important source of lycopene, long recognized as an important antioxidant, in vivo and in vitro. The study concludes with a correlation between the antioxidant activity and lycopene content of B racemosa.
• Antioxidant: Study of methanolic and ethanolic extracts of all aerial parts exhibited very strong antioxidant properties when compared to BHT, ascorbic acid, and a-tocopherol in free radical scavenging and reducing power assays.
Availability
Wild-crafted.
**** TOP TROPICALS.COM
toptropicals.com/catalog/uid/barringtonia_racemosa.htm
**** WILDSINGAPORE
www.wildsingapore.com/wildfacts/plants/coastal/barrington...
**** NATURELOVEYOU
www.natureloveyou.sg/Barringtonia racemosa/Main.html
**** WIKI
en.wikipedia.org/wiki/Barringtonia_racemosa
**** CAT.INIST.FR.
cat.inist.fr/?aModele=afficheN&cpsidt=21359930
Résumé / Abstract
Barringtonia acutangula (L.) Gaertn belonging to family Barringtoniaceae was investigated to evaluate In vitro antibacterial activity of aqueous, ethanolic, petroleum ether and chloroform extracts against Staphylococcus aureus, Pseudomonas aeruginosa, Klebsiella pneumoniae, Enterococcus faecalis and Escherichia coli the major urinary tract infection causing pathogens were tested by disc diffusion assay method and the minimum inhibitory concentration was evaluated. Ethanol (95%) extract exhibited broader spectrum of inhibition followed by chloroform, petroleum ether and aqueous extracts against the urinary tract pathogens under test. An attempt has been made to compare the activity of extracts with standard antibiotics against selected urinary tract infection causing pathogens.
Revue / Journal Title
Indian journal of pharmaceutical sciences ISSN 0250-474X
Source / Source
2008, vol. 70, no5, pp. 677-679 [3 page(s) (article)]
Langue / Language
Anglais
Editeur / Publisher
Indian Pharmaceutical Association, Bombay, INDE (1978) (Revue)
Localisation / Location
INIST-CNRS, Cote INIST : 2368, 35400018491523.0270
**** IU.FF.CUNI.CZ.
iu.ff.cuni.cz/pandanus/database/details.php?id=242
This is an evergreen tree of moderate size, called by Sanskrit writers Hijja or Hijjala. The fruit is spoken of as Samudra-phala and Dhātriphala or "nurse's fruit," and is one of the best known domestic remedies. When children suffer from a cold in the chest, the seed is rubbed down on a stone with water and applied over the sternum, and if there is much dyspnoea a few grains with or without the juice of fresh ginger are administered internally and seldom fail to induce vomiting and the expulsion of mucus from the air passages. To reduce the enlarged abdomen of children it is given in doses of from 2 to 3 grains in milk. Rumphius states that the roots are used to kill fish, and this use of the bark is known in most parts of India. The fish are said to be not unwholesome.
Barringtonia racemosa has similar properties, the bark, root and seed being bitter. Ainslie states that in Java and in Ternate the seeds are used for intoxicating fish. The powdered seeds of these plants induce sneezing.
**** MEMBERS ON FLICKR :
Sân bay chiều cuối đông vắng người 1 ngày ảm đạm . Phong kéo chiếc vali đi thẳng ra cửa chính .. tay còn lại đang bật điện thoại lên và thực hiện 2 cuộc gọi .. tất nhiên là cho mẹ .. sau đó .. là cho người con gái nó mong gặp lại nhất .. Vũ .
Đó chính là người phụ nữ 2 sau mẹ nó . Và là người đầu tiên ..
" Cho Vũ cái này này " – cậu bé Phong dấu cái gì đó trong cái bàn tay bé xíu đang nắm chặt lại ở đằng sau rồi vừa sụt sịt cái mũi thò mò nói với bé Vũ
" Cái gì vậy " – Vũ tròn xoe đôi mắt ngây ngô nhìn Phong chờ đợi
" Thì phải xòe tay ra , cả 2 tay mới đủ " – Phong lấy 1 tay quệt qua mũi nói
" Không phải là con ếch chứ " – Vũ chớp mắt , mặt hơi sợ sệt nhìn Phong
" Sao lại là con ếch , Vũ sợ ếch mà " – Phong nói to khẳng định lại chắc chắn không phải là con ếch , nó tròn xoe mắt nhìn Vũ
" Vậy cho Vũ đi " – Vũ hào hứng xòe đôi bàn tay
Phong không nói gì cả , đặt vào tay Vũ 1 quả cà chua đỏ trót , rồi lại quệt mũi 1 cái lau vào áo ( s )
" Cà chua à , Vũ đâu biết ăn " – Vũ nhìn quả cà chua ngơ ngác
" Ai bảo Vũ đây là quả cà chua , đây là trái tim của Phong " – Phong nói 1 cách rất là ngô nghê nhưng lại vô tư kì lạ
" Vậy trái tim Phong là quả cà chua à ? " – Vũ nhìn Phong tò mò
" Ừ , trên tivi người ta bảo , phải trao trái tim cho người mình yêu nên Phong mang cho Vũ đấy " – Phong phấn khởi nói
Cái tuổi bé thơ bắt trước trên ti vi , Phong nào biết được trái tim không thể là quả cà chua đc , nhưng nó chỉ thầm hiểu được trái tim màu đỏ được vẽ trên tivi giống như quả cà chua vậy nên nó mang đến tặng cho bé Vũ người mà nó rất thích .
Nhưng chỉ vài ngày sau đó , nó thấy Vũ ngồi khóc ở thềm cửa , quả cà chua héo quắt xấu xí trên tay Vũ , Vũ khóc thút thít trông đến là thương , Phong ngồi xuống bên cạnh mặt cũng ngền ngệt ra .
" Trái tim của Phong chết rồi " – Vũ khóc đưa quả cà chua nhăn nhúm héo khô ra
"Vũ đừng lo , Phong nhiều trái tim lắm , để Phong về tủ lạnh lấy cho Vũ nhé " – Phong an ủi Vũ rất nhanh
" Ơ , vậy trái tim của Phong Vũ quên không để trong tủ lạnh nên nó mới chết đấy " – Cái giọng nói , cái suy nghĩ ngây thơ của Vũ
" Vậy lần này nhớ để tủ lạnh cho nó không chết "
Phong dặn dò Vũ . Vũ lại nhe răng ra cười ngay . Phong kéo tay Vũ chạy về nhà mình để lấy 1 trái tim cà chua khác .. sự ngây ngô trong trẻo của cả 2 khiến nó mãi mãi không thể nào có thể nhòa đi đc
Quán café 1 buổi chiều trong vắt .. nắng như hè đã sang nhưng vẫn khiến người ta thấy lạnh rùng rợn . Vũ ngồi trong quán cafe chiều đông đúc như ai cũng thíc chọn ngày hôm nay là 1 buổi gặp lại ..
Từ góc bàn phía trong nó đã thấy Phong rồi .. sau nhiều năm không gặp .. trông anh ra dáng trai Sài Thành chứ không phải zai Bắc nữa . Hìh như anh nhận ra Vũ ngay vì nó trông không khác gì so vs những bức ảnh anh vẫn thường ngắm trên blog và cũng không khác gì nhiều với những ngày còn bé .. chỉ là , Vũ đã lớn .. cái nét đẹp hồi bé bây giờ không còn nữa .. chỉ còn ở đó là 1 người đàn bà đã trưởng thành sau năm tháng .
- Em đợi lâu chưa
- Em đợi lâu lắm rồi , từ hồi anh vào Nam cơ
- Anh cất đồ xong là tót ra đây vs em luôn đấy
- Ờ .. sao bảo 18t thì anh sẽ về đây để ở vs bố
- Anh không thể về đây và để mẹ 1 mìh đc
- Ơ .. thế mẹ anh có chồng mới r hả ;
- Ừm .. hehe .. may không phải ở vs mẹ đến già
- Thế có đưa cô nào về cùng không
- Anh không …
- Sao thế .. không thíc gái Nam à
- Thế em yêu ai rồi
- Em à .. 2 năm nay em vẫn đang iêu 1 người .. hì
Đột nhiên câu trả lời của Vũ khiến không khí im lặng .. Vũ có chút buồn gì đó trong cách cô trả lời rồi cười .. Vũ cúi mặt khuấy loạn cốc nước cam đã tan đá từ lúc nào .. điều ấy gợn lên trong Phong những lo lắng không biết từ đâu đến .
- Người ấy có tốt không – Phong nói rồi cười mím
- Không .. Anh ấy là người lăng nhăng
Phong ngạc nhiên . Nó im lặng nhìn Vũ .
- Nhưng anh ấy yêu em .. và em cũng vậy ..
- Em có hạnh phúc không ? – Phong xen vào
- Em có cảm thấy ^^ - Vũ cười ..
Cái nụ cười nhạt hết sức có thể cười của Vũ làm Phong thở dài . Anh cụp mắt nhấp 1 ngụm café còn ấm ..
Cuộc nói chuyện vẫn tiếp .. nhưng dường như nó đã trầm đi trông thấy . Phong và Vũ .. Từng như là 1 đôi nhưng thật ra lại chưa bao giờ thực sự là 1 đôi . Chỉ có cái gì đó đã qua trong quá khứ đôi khi hiện về chân thực khiến 1 trong cả 2 lầm tưởng .. nhưng ở Phong . Đó thật sự luôn là tìh cảm đáng trân trọng .. và nó sẵn sàng lớn dần lên bất kì lúc nào .
…
Giờ tan tầm , sau những ngày mưa tầm tã buồn thối lòng con người ta . Vũ ngồi sau xe tựa đầu vào lưng Tú . Tay đút túi áo anh nhìn ra phía những dòng xe đang hối hả . Tú vừa đón Vũ tan làm ..Cả 2 nhìn vào thì quá đỗi hạnh phúc .. Ai biết được sau lưng Vũ , Tú đã có nhiều lần quên lối về .. Bên cạnh người con trai hào hoa này còn có quá nhiều cô gái . Và Vũ là người con gái duy nhất luôn tha thứ và yêu thương anh một cách quá tuyệt vời .. có lẽ đó là điều duy nhất khiến Tú không bao giờ muốn rời bỏ Vũ , người con gái yêu anh hơn cả tự trọng của mình . Nên anh cũng cố gắng đáp trả .. cố yêu thương Vũ nhiều hơn . Nhưng rồi dù cố thế nào , dù Vũ luôn là người anh yêu nhất , vậy mà không hiểu sao .. Đam mê vẫn không phải là thứ khiến anh dễ dàng nhớ đường quay về . Để rồi sau bao nhiêu tổn thương anh gây ra .. Vũ vẫn ở bên anh và anh .. vẫn chọn Vũ là người sẽ ở cạnh anh suốt cuộc đời .
Vũ đã khóc rất nhiều . Nhưng cô gái vị tha này luôn bỏ qua tất cả . Vì cô bé chỉ biết yêu anh là đủ . Chỉ cần có anh trong cuộc đời mình là cô nghĩ mìh sẽ sống tốt . Luôn chỉ cần dù đi đâu vs ai .. anh cũng sẽ quay về với mình .. Cô ấy đã quên mất sự tự kiêu con gái của mìh để yêu anh .. Và đó chíh là điều khiến anh yêu cô nhiều hơn ai hết
- Phong về rồi anh ak – Vũ đột nhiên nói sau lưng Tú
- Phong nào nhỉ
- Bạn từ bé của em ấy
- Là ai nhỉ - Tú vẫn k nhớ ra dù Vũ đã k ít lần nhắc đến Phong
- Sao những cái em kể anh không bao giờ nhớ nhỉ
- Anh chỉ nhớ cái quan trọng thôi
- Phong cũng quan trọng mà
- À thế hả .. thế thì hay rồi
- Haha .. đồ hấp
- Về rồi thì sao
- Em nói thế cho có câu chuyện thôi , bẩn tíh
- Ơ .. e biết a bẩn tíh thì e đừng nói ra chứ
- Sao mà không nói >
- Người ta biết thì lại khổ e thôi , xấu chàng hổ ai
…
Rồii ngày mưa chuyển mùa tầm tã lại đến . Ngày Vũ lại sững sờ khi nhận được những tin nhắn của cô gái đang quen Tú . Vũ không biết đây là lần thứ bao nhiêu cô khó xử 1 cách đau khổ như thế này .. Cô có bao giờ dám trách những người con gái ấy .. họ cũng chỉ là người giống như cô cũng sẽ đau đớn không ít .. Cô trách Tú thì ít mà trách bản thân thì nhiều .. Trách bản thân đã không thể làm Tú thấy đủ ..
Nhưng rồi hôm nay như ngày đc chọn để vỡ oà . Vũ thấy mìh khổ thân quá chừng . Thấy mìh đág thương biết nhường nào .. Yêu 1 người đến ngu dại .. tìh cảm trải qua năm tháng như trải xuống đường để người ta dẫm đạp lên ..
- Đây là lần cuối cùng , thật đấy .. – Tú cố giải thíc
- Em muốn tin đây là lần cuối cùng lắm – Vũ cố gằn lòng lại
- Anh thật sự .. không muốn mất em đâu , anh sẽ thực sự thay đổi
- Anh không muốn mất em sao anh cứ đối xử vs em như thế
- Anh sai rồi mà .. Anh xin em .. bỏ qua 1 lần nữa thôi
- Ừm .. đc rồi , anh về đi
- Em đừng buồn đc không
- Để em yên vài ngày đi
Rồi Tú về và trả khoảng yên lặng cho Vũ . Nếu như mọi lần , chỉ cần vài ngày .. hay 1 tuần .. là Vũ sẽ lại ngậm họng bỏ qua rồi mọi chuyện lại như cũ . Nhưng dường như không có điều j là không có giới hạn . Tìh yêu cũng vậy , nó là thứ nghiêm ngặt nhất , đôi lúc như không có giới hạn xong lại vạch giới hạn cực kì rõ ràng .
- Sao hôm nay không thấy em đi làm – Phong lo lắng gọi cho Vũ
- Anh đến quán em à ? - Giọng Vũ run lên vì lạnh
- Anh đến mua đồ , em sao thế .. em đang ở đâu vậy
- Em vừa tan ca .. em đang đi bộ về
- Mưa như thế này , em sao thế - Phong hét lên trong tiếng mưa
- Em buồn chết mất anh ơi …
- Em đừng yên chỗ đấy đứng đi đâu
Phong cụp máy . Đột nhiên mọi đớn đau cố dấu bao nhiêu ngày tháng qua trào ra . Vũ ngồi ôm gối lên lề đường dưới mưa tầm tã .. Trông nó như đứa trẻ bơ vơ không biết đi về đâu đang chờ 1 sự cứu rỗi ..
Rồi Phong cũng đến . Không biết nhờ điều gì mà anh tìm thấy Vũ nhanh đến thế .. Anh cũng ướt hết rồi .. Mưa lạnh như thế này , anh phải tìm Vũ để làm gì .
- Có chuyện gì thế .. Chết rét bây giờ - Phong cởi áo mìh khoác sang cho Vũ .. dù cái áo đã ướt đẫm .. nhưng anh vẫn mong nó sẽ làm Vũ ấm hơn .
- Anh này ..
- Sao em ..
- Mình lăng nhăng vs nhau đi
Phong ôm vai Vũ chết lặng . Đó là 1 câu đề nghị .. hay là sự van xin .. Phong thấy khó hiểu .. nhưng lại không muốn nghe lí do . Nó chỉ muốn lôi Vũ về ngay lập tức .
- Về rồi nói sau
- Em không về nhà đâu – Vũ lại khóc
- Thế thì về nhà anh
Phong nhìn Vũ bực bội trào lên mắt . Nó lôi Vũ lên xe .. 2 đứa lao đi trong mưa .. Vũ dựa đầu vào lưng Phong ôm lấy lồng ngực mìh nước mắt lẫn vào mưa .. Thật khó hiểu cái con người này .. nếu chấp nhận yêu như thế thì tại sao phải đau khổ thế này .. tại ai chứ . Tại Vũ mà thôi .
…
Phong đưa Vũ cái áo len của mìh và cái quần cottong rộng tướng .
- Em tự thay hay để anh thay hộ - Phong tỏ vẻ lạnh lùng
- Ai thèm > – Vũ vẫn có thể xị mặt lè lưỡi
- Nhanh lên anh lạnh lắm rồi đấy
- Biết rồi , nói ít thôi
Vũ đóng rầm cửa nhà tắm lại .. Ánh đèn vàng trong phòng Phong khiến nó ấm lại .. Phong ngồi cầm khăn lau đầu .. Nó bật điều hoà cho nhiệt độ cao rồi cởi áo ra lau người ..
- Anh ơi , em không mặc vừa cái quần này đâu
Vũ đáp cái quần lên giường , cái áo len nó mặc trông như là váy rồi .. Vũ tự leo lên giường đắp chăn mà không cần suy nghĩ gì ..
- Này , leo lên giường đàn ông mà như không ấy – Phong ngơ ngác ngại ngùng quát
- Anh mặc áo vào đi .. không lại xảy ra chuyện bây giờ
- Hả , linh ta linh tinh – Phong lấy quần áo đã để sẵn trên giường đi vào phòng tắm .
…
Phong ngồi cạnh nhìn Vũ đã thiếp đi ngủ từ lúc nào .. Nó cho quần áo Vũ vào máy giặt rồi phơi lên cho khô ..
- Anh này - đột nhiên Vũ nắm lấy tay Phong
- Giật mìh
- Trước đây anh thíc em lắm hả - Vũ đột nhiên hỏi
- Anh thíc em bao giờ .. – Phong lúng túng
- Giúp em việc này đi
- Ừm
- Sao chưa biết việc gì đã ừm rồi
- Ờ .. thế việc gì
- Lăng nhăng với em đi ..
Câu ấy làm Phong lại im lặng nhìn vào mắt Vũ
- Còn người yêu em thì sao ?
- Mình chỉ lăng nhăng vs nhau thôi , không phải là người yêu
- Điều ấy làm em vui hơn à ?
- Ừm .. 1 chút
- Vậy thì làm thôi
Vũ ngước mắt lên nhìn Phong . Mắt Phong rõ ràng có điều gì đó rất lạ . Rồi anh từ từ ghé sát lại .. Vũ chớp mắt và biết là anh chuẩn bị hôn mình . Điều mà cô không nghĩ đến là .. Cô cũng muốn hôn anh .
Rồi họ hôn nhau ở đó . Như thế là họ đang yêu nhau nồng nàn hơn bao giờ hết .. Cái hôn như kéo dài mãi ..
Họ thật sự đã lăng nhăng vs nhau mất rồi .
…
11h đêm .. trời đã tạnh mưa .. ánh đèn đường vàng lạnh đổ rực trên nền đường .. từ nhà Phong về nhà Vũ chỉ là từ đầu xóm đến cuối xóm ..2 đứa đi bên nhau ngại ngùng điều vừa xảy ra . Không ai nói gì 1 lúc lâu . Chỉ thi thoảng Phong lại đánh mắt sang thăm dò Vũ nhưng Vũ vẫn chỉ im lặng lúc nhìn lên lúc nhìn xuống không có biểu hiện gì khác . Đường ngắn càng thêm ngắn .. Cuối cùng cũng đến nhà Vũ rồi ..
- Em vào nhà đi – Phong không biết nói j ngoài câu ấy
- Anh về cẩn thận nhé – Vũ cười
- Từ đây về kia có j nguy hiểm à
- Hì .. em phải nhắc thế ..
- Ừm ..
- Thế em vào nhé
- À .. em ..
Phong như đang định nói điều gì đó nhưng nó dừng lại vì đằng xa 1 đứa con trai tiến lại , khuôn mặt chỉ toàn là sự khó chịu .. Vũ cũng ngạc nhiên k kém vì sự xuất hiện đột ngột của người đó .. Là Tú . Anh đang khó chịu vì mãi giữa khuya Vũ mới về và đi cạnh 1 người đàn ông lạ . Tú nhìn Vũ như muốn hỏi " Anh ta là ai ? "
- Đây là anh Phong , còn đây là Tú – Vũ giới thiệu 2 người với nhau
- Chào ông – Phong cười thân thiện dù Tú chẳng khác gì tìh địch của mìh lúc này hoặc giả anh mới là tìh địch của Tú
- Sao em về muộn thế - Tú không quan tâm đến lời chào của Phong
- Em qua chơi nhà Phong – Vũ nhìn sang Phong
- Vũ sang ăn cơm vs bố tôi thôi ông k phải lo đâu – Phong hiểu ánh mắt Vũ muốn mìh sẽ nói gì
- Em mệt chưa – Tú vẫn không để í đến Phong
- Ừm .. mệt rồi – Vũ cúi mặt đánh mắt sang nhìn Phong rồi đánh đi
- Vậy em vào nhà nghỉ sớm đi , mai anh đón đi làm – Tú vỗ nhẹ vào má Vũ
- Ừm .. anh về nhé – Vũ quay sang nhìn Phong tạm biệt
- Em vào nghỉ đi – Phong cười
Nói rồi cả Phong và Vũ đều quay lưng đi . Tú đợi Vũ vào đến nhà .. Nó quay mặt về phía Phong ..
- Phong – Tú gọi đủ để cho Phong nghe thấy
Phong dừng lại không bước tiếp nữa ..
- Trước đây Vũ có thể thíc ông nhưng bh khác rồi , ông đừng xen vào giữa chúng tôi đc chứ
Phong khẽ cười . Rồi nó quay lưng lại nhìn Tú .. nụ cười vẫn chưa tắt .
- Vũ chưa bao giờ nói là thíc tôi cả
Chỉ nói có vậy thôi , Phong lại quay lưng đi tiếp . Nó không quan tâm Tú sẽ nghĩ gì hay muốn nói cho nó hiểu cái gì , nó chỉ biết Tú có không muốn nó xen vào cũng không được .. vì Vũ đã kéo nó vào rồi .. và nó sẽ không dừng lại đến khi nào Vũ đẩy nó ra khỏi chuyện này .
…
Cái lạnh hôm nay loãng dần ra bởi nắng .. Thời tiết đẹp dần lên trông thấy sau những ngày mưa đến khó chịu .
Phong đang đứng nấu nướng trong bếp . Nó cầm quả cà chua lên cười 1 cách dễ hiểu .. nó đang chuẩn bị thái " trái tim mình " ra nấu ăn .. nghĩ đến đây nó lại cười ..
Nhẽ ra thì Phong phải về đây khi tròn 18 tuổi . Ngày bố mẹ li dị .. Cuối năm cấp 2 mẹ đã dẫn Phong đi vào Nam . Toà xử mẹ của Phong có thể nuôi Phong đến năm Phong tròn 18 tuổi sau đó Phong sẽ có quyền chọn sẽ sống với ai . Giờ khi đã 22 tuổi , mẹ Phong đi bước nữa .. Phong quyết định về ở với bố để có thể chăm sóc người bố vẫn cô độc suốt bao năm tháng qua . Nó yêu mẹ và không bao giờ ghét người bố đã làm tan nát gia đình này những ngày ấy .. Giá như bố nó không đam mê người khác khiến mẹ phải đau khổ rồi đến những ngày cuối đời không có ai ở cạnh ông cả . Nên Phong quyết địh sẽ sống với bố .. và 1 phần khác .. nó muốn quay về đây vì người con gái ấy . Người dù ở cạnh bất kì cô gái nào .. đều khiến nó hờ hững ..
- lô tô – Phong nghe điện thoại của Vũ
- Anh đag làm gì đấy – Vũ thì thầm
- Anh đang đảm đang cơm nước
- Hì .. cho em 1 xuất nào
- Anh đón em nhé
- Biết em ở đâu không mà đón
- Thì ở đâu cũng đón ..
- Ở ngay trước cửa nhà anh này
Vũ cụp máy rồi . Còn Phong thì cười vì bó tay bởi Vũ làm Phong ngạc nhiên nhiều quá .
- Em đánh hơi nhanh quá – Phong mở cửa rồi nói
- Ý anh bảo em là chó hả - Vũ càu cạu
- Haha .. anh bảo đâu , em tự nghĩ ra
- Bố anh đâu rồi .. – Vũ ngó quanh nhà
- Về bây giờ ấy mà
Vũ đi theo Phong xuống bếp . 2 đứa cùng làm nốt rồi dọn lên nhà để chờ bố về ăn cùng . Đang hí hoáy bê đồ lên .. Vũ nghe tiếng lạch cạch cửa đoán là bố Phong nó chạy lên đón ông ..
Ông đâu lạ gì Vũ đâu . Nhưng Vũ qua đây thật sự cũng làm ông ngạc nhiên nhiều lắm .. Vì ông tưởng 2 đứa nó quên nhau rồi ..
- Ơ , con Vũ đấy à
- Cháu đây bác , sáng nào cũng mua đồ ăn sáng đây ..hihi
- Mày kể công à
- Vâng .. bác trả công cho cháu đi ..
- Ừm .. tao cho mày thằng Phong đấy .. bế nó đi đi
Mọi người lại nhìn nhau cười . Từ lúc Phong về . Bố có vẻ vui lên rõ ràng .. ông sôi nổi hẳn lên vs mọi người . Trước sáng nào Vũ đi làm cũng mang đồ ăn sáng cho ông , ông cũng chỉ cười rồi cám ơn .. cứ như ông đang thấy tủi thân và không thể nói thêm điều gì nữa . Ai cũng thương ông già cả côi cút .. nhưng giờ thì hết rồi .. vì có Phong rồi , cuộc sống của ông dần đã í nghĩa hơn .
- 2 đứa mày yêu nhau đấy hả - Trog lúc ăn cơm ông đột nhiên hỏi
- Bố hỏi linh tih – Phong nhìn Vũ rồi quay sang ông cười
- Tao thấy hết rồi .. hôm nọ 2 đứa mày chả .. – Ông lấp lửng
- Thấy gì cơ ak - Cả Phong và Vũ trợn mắt nhìn ông
- Tìh hìh này có cháu bế rồi – Ông vừa ăn vừa gật gù không để í đến sự choáng váng của 2 đứa
Thật ra thì ông đã hiểu lầm . Cái hôm mưa ấy .. ông lên phòng Phong địh gọi con xuống xem bóng đá vs mìh thì nghe tiếng Vũ , ông hé cửa nhìn thấy con trai mìh thì không mặc áo còn Vũ thì không mặc quần nên ông tưởg 2 đứa nó có chuyện vui rồi Từ hôm ấy , thả nào Phong thấy bố mìh cứ nhìn mìh rồi tỏ thái độ phấn khởi 1 cách khó hiểu .. nó chỉ cho rằng ông vui vì nó ở đây mà thôi .. ai ngờ đâu .. ông suy diễn dã man đến thế .
- Không như bố nghĩ đâu , không có chuyện gì đâu bố - Phong giải thíc
- Đúng rồi bác , bọn cháu không có chuyện gì đâu – Vũ cũng cuống lên
- Ơ , ăn đi .. không có thì thôi .. ăn đi - Bố Phong lại cười 1 cách như không cần hiểu điều bọn nó nói
Phong vs Vũ ngồi nhìn nhau ngơ ngác , không biết giải quyết việc này như thế nào .
…
- Hôm nay em có muốn lăng nhăng vs anh nữa không
- Hả - Vũ giật mìh quay sang Phong đang đứng rửa bát cạnh mình
- Em lại nghĩ linh tinh hả - Phong nhíu mày
- Đâu .. em nghĩ đâu .. – Vũ cúi xuống tránh cái nhìn của Phong
- Là đi hẹn hò ấy .. không phải như em nghĩ đâu – Phong cười
- Em nghĩ gì .. anh bựa nhỉ - Vũ lúng túng
- Lát đi xem phim nhé
- Ừm ..
- Không thíc hả
- Em bảo không thíc bao giờ
- Thế là thíc hả - Phong ghé sát tai Vũ
Vũ biết là Phong trêu mìh , nó đưa bàn tay đầy xà phòng lên định áp vào má Phong .. 2 đứa chạy lòng vòng trong bếp tròng nhau ..
…
Phong đèo Vũ trên xe .. 2h chiều đường vắng , nắng khiến ai cũng cảm thấy ấm áp đến tận trong lòng .. Vũ ngồi sau luyên thuyên đủ thứ truyện với Phong .. cười zòn tan cả đường .
- Sao em không ôm anh ? – Phong khẽ quay đầu lại
- Anh hấp hả - Vũ đánh vào vai Phong
- Đã lăng nhăng rồi .. thì làm thật đi
Phong nói . Nó muốn Vũ ôm nó nhưng lại đổ cho đã lăng nhăng thì phải như thế mới là lăng nhăng .. 1 cái ôm thì trở thàh kẻ lăng nhăng sao ? Nếu vậy .. lăng nhăng thật là dễ .
Rồi Vũ vòng tay ôm Phong thật . Phong kéo tay Vũ để Vũ ôm nó chặt hơn nữa .. Cái ôm xiết lại khiến Vũ và Phong đều có cảm giác thật lạ .. cái cảm giác hạnh phúc len vào cả sống lưng .. khẽ run lên trong tim 1 cảm xúc khó tả . Đó có phải là cái CẢM GIÁC LẠ khi ngoại tìh không ? Vũ đang dần cảm thấy .. sao người ta lại thíc ngoại tìh đến thế ..
Chiều nay , rạp chiếu phim đông như ngày Tết . Vũ đứng chôn chân không bước tiếp đứng nhìn quang cảnh đông ngịt mà choáng .. Nó sợ rồi , đông thế này kiểu gì cũng có bạn Tú .. không thì cũng là ai đó biết Tú ..
- Này , em sao thế - Phong quay lại nhìn Vũ
- Em .. – Vũ lắp bắp
- Sợ ai thấy hả .. – Phong cười
- Ừm ..
- Sợ thì sao còn muốn làm – Phong tiến lại gần và vẫn cười như thế
- Em không biết …
- Làm thì làm tới cùg đi không thì dừng lại ở đây ^^
- Ai sợ chứ
Vũ đi luôn bỏ Phong đứng lại đó .. Phong cười , vì không nghĩ Vũ vẫn dễ bị khích như thế .. Nó đi theo Vũ .
Vậy là 2 đứa có một buổi xem phim bìh thường như bao cặp đôi khác . Và chẳng có ai để í xem có phải Vũ đang lăng nhăng hay không , chỉ là Vũ quá lo sợ mà thôi .. nhưng nếu đã không sợ nữa .. Thì đúng là .. chẳng có gì phải sợ .
…
Vũ tắt máy cả 1 ngày . Cả 1 ngày ở bên cạnh Phong .. anh biết cách để Vũ không nghĩ đến Tú .. có lẽ ngày hôm nay là ngày đầu tiên trong từ khi iêu Tú cô không nghĩ đến anh .
Phong và cô về đến đầu ngõ .. Phong muốn Vũ tự đi vào nếu không bất ngờ gặp Tú nữa thì khổ .. và 1 phần khác không ai hiểu vì sao Phong muốn thế . Chẳng phải nếu Tú thấy 2 ng đó chấm dứt thì Phong là ngư ông đắc lợi sao Nhưng Phong lại không làm thế ..
Nhưng đột nhiên khi Vũ đang định đi thì Phong đột nhiên giật tay Vũ lại là ôm chặt .. anh áp sát Vũ vào phía tường và quay lưng mìh ra .. im lặng ..Vũ cũng không hiểu nổi anh đang muốn làm cái gì ..
- Anh làm gì thế
- Yên lặng , đừng nói gì cả
Rồi 1 tiếng xe máy vụt qua lưng . Là Tú .. Vũ vội dấu mặt vào trong lồng ngực Phong . Đến khi Tú đi xa .. Phong vẫn chưa buông Vũ ra ..
- Sao anh phải làm thế - Vũ vẫn đứng trong vòng tay Phong
- Chẳng phải , nếu Tú thấy .. em sẽ quay về với Tú và bỏ rơi anh sao
- Sao anh lại nghĩ như thế ..
- Em chỉ lăg nhăg vs anh thôi .. ng em iêu là Tú – Phong nói
- Anh đừng như thế .. –Vũ khẽ đẩy Phong ra
- Anh xin lỗi .. em về đi .. – Phong nói rồi lên xe nổ máy đi về trước ..
Vũ nhìn theo Phong đi .. ánh mắt vừa rồi chẳng phải rất chắc chắn rằng Phong không muốn mất Vũ sao .. Vũ thấy lòng mìh rối tung lên .. Nó đi từng bước thật chậm về .. Cái nó đang không thể giải thíc nổi là lúc này là .. nó đang làm sai .. hay đúng ?
…
Nhưng đúng như là một cuộc sắp đặt của định mệnh .. chẳng có cái kim nào trong bọc không đến ngày lòi ra ..
Quán café .. vắng lặng bên thềm thành phố .. Phong ngồi cạnh Vũ , 2 đứa hí hoáy chơi cái gì đó trên ipad .. thi thoảng Phong lại vờ nắm lấy tay Vũ như tìh cờ xong lại cố tìh 1 cách trắng trợn .. Vũ chỉ lặng đi chớp mắt nhìn Phong , trong tíc tắc ấy .. nụ cười của Phong khiến Vũ thấy lòng mìh nhẹ nhõm bao sự cứng nhắc trong tìh cảm lăng nhăng này . Phong khẽ cúi đầu hôn nhẹ lên môi Vũ , như 1 cơn gió thoảng qua môi còn đọng mùi capuchino ấm rồi lại mát nhè nhẹ khiến con tim Vũ run lên những hoài niệm xa vời ..
Hơn 7 năm về trước . Ga tàu Hải Phòng – Sài Gòn chuẩn bị rời bến ..
- Phong cầm tay Vũ được không ..
- Ừm – Vũ đưa cho cậu bé Phong năm lớp 8
- Vũ có thíc Phong không ? – Phong nắm tay Vũ chặt như không thể buông
- Vậy Phong thì sao ? – Vũ nhìn Phong rơi nước mắt
- Chờ Phong quay lại nhé .. Phong hứa sẽ quay lại
- Ừm .. Vũ sẽ chờ ..
Vũ giật mình rụt tay lại khỏi Phong .. nó như nhận ra điều gì đó đến sợ hãi . Ánh mắt nó rối loạn rơi xuống khoảng không trên mặt bàn .. thật ra nó nghĩ đến đoạn những lời nói ngày xưa ấy .. thì thật ra .. Người nó đã lăng nhăng không phải Phong .. mà người nó phản bội lại chính là Phong .. và người nó lăng nhăng lại chính là Tú .. Thật ra ngày ấy nó đã thíc Phong đến như thế nào nhưng đến khi có thể hiểu được và nói ra nó lại không còn cơ hội .. Nó cũng đã chờ đợi .. nhưng rồi lại dừng lại sự chờ đợi .. Nó đến vs Tú những ngày còn nhớ về Phong .. Rồi khi Phong quay về nó như trở về bên Phong .. thật ra nó mới là người không ra gì đúng không ..
Vũ gục đầu xuống bàn vì đầu óc đang dày vò tâm trí .. nó rối loạn trong hàng đống những suy nghĩ nát ruột .
- Em sao thế , đau đầu à .. – Phong đặt tay lên lưng Vũ
- Em không – Vũ vẫn úp mặt lắc đầu
- Này , đứng dậy đi – Phong huých Vũ 1 cách vội vã
- Sao thế - Vũ ngửng mặt dậy
- Tú kìa – Phong vội đứng dậy
Vũ cũng vội vã đứng dậy cầm túi , Phong cầm tay Vũ kéo vào bên trong .. 2 đứa vội vàng đi lên tầng trên .. Nhưng khi đi đến cầu thang đột nhiên Vũ dừng lại ..
- Sao phải trốn chứ - Vũ nói
- Em không sợ Tú thấy sao – Phong ngạc nhiên
- Không có gì phải sợ cả
Vũ nói không nhìn thẳng vào Phong rồi nó quay lại đi ra chỗ Tú vs người bạn nữa của anh ..
- Ơ .. em không đi làm à – Tú nhìn thấy Vũ cũng ngạc nhiên ra mặt
- Em không .. – Vũ đột nhiên lại lúng túng , nó hít vào lấy dũng khí
- Em đi với ai thế - Tú cười dịu dàng nhìn Vũ
Câu nói của Tú vừa dứt thì Phong tiến lại . Anh không cười , chỉ nhìn Tú .. Vũ biết Tú đã trông thấy Phong , Vũ cúi mặt chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra
- 2 người đi uống nước à – Tú vẫn bình thường hoặc giả đang cố tỏ ra bìh thường
- không .. – Vũ trả lời ngay lập tức - bọn em đang định trốn anh
- Gì cơ – Tú như nghe nhầm
- Chúg em hẹn nhau ở đây .. – Vũ nhìn thẳng vào Tú
- 2 người đang làm gì sau lưng anh – Tú cố giữ bìh tĩh ..
- Yêu nhau .. – Vũ cố k rơi nước mắt
- Em … - Tú k biết nói j vì nó không thể tin Vũ có thể làm thế
- Vậy anh có tha thứ đc không ? – Câu Vũ muốn nói nhất là câu này
Phong nhìn Vũ vì không ngờ Vũ lại nói câu ấy . Đột nhiên nó thấy đau . Nó cảm giác ..Vũ đã lợi dụng nó 1 cách quá trớn . Nó cảm thấy tổn thương . Rồi người bỏ đi lại không phải là Tú .. Phong bỏ đi .
Vũ không nghĩ người ra khỏi nơi này lại là Phong . Nó không nghĩ nó đã làm tổn thương đến Phong .. khi ng nó muốn làm tổn thương lại là Tú . Nó nhìn theo Phong đi mà chết lặng ánh mắt theo anh … Nước mắt rơi ra nhah đến mức không thể tin ..
- Anh tha thứ , em đừng đi theo Phong – Tú vội vã giữ tay Vũ lại .. Nó ôm nhanh lấy Vũ vì cảm giác Vũ sẽ chạy theo Phong ngay bây giờ . Vũ đứng lại trong vòng tay Tú .. ánh mắt nó vẫn nhìn về phía cửa .. lòng nó đau .. nhưng lần này .. Đau vì là kẻ gây ra tổn thương chứ không phải là kẻ chịu tổn thương ..
….
Sáng hôm ấy , gió mùa về lạnh tê cả cảm xúc . Phong như cảm thấy sự tổn thương đóng băng lại ở trái tim nó .. Nó dậy để đi siêu thị mua đồ vì tủ lạnh không còn cái gì nữa cả .. Mấy hôm nữa là đi nhận việc , vì chuyển về đây nên phải luân chuyển công tác sang chi nhánh của công ty ngoài này .. Phong không phải là 1 người đàn ông rảnh rỗi .. Và không muốn lúc nào rảnh rỗi .. Ngoài gia đình và công việc dường như Phong không còn thú vui nào khác . Vết thương bố khắc vào trái tim 2 mẹ con , khiến Phong luôn nhắc bản thân phải là 1 người đàn ông tốt .. và trong đời anh cứ canh cánh đến hạnh phúc của 1 người con gái duy nhất trong đời anh .. nhưng cuối cùng thì .. anh đã không phải là người đc chọn .
Vừa mở cửa Phong đã ngạc nhiên khi trước cửa là 1 giỏ cà chua , quả nào cũng đỏ và lớn .. Phong cười .. nụ cười hắt ra như nó chợt khiến Phong thấy nhẹ nhõm . Phong lấy tấm thiệp trong giỏ cà chua để xem người gửi có ý đồ gì .. xin lỗi ư ???
" Em đã khóc rất nhiều khi quả cà chua đầu tiên anh tặng em bị héo . Và em sẽ còn khóc nhiều hơn nữa .. khi trái tim anh phải tổn thương vì em "
Phong thấy càng buồn hơn nữa .. sự an ủi này khiến Phong khổ tâm .
Anh cất giỏ cà chua đi khoá cửa tiếp tục đi .
…
Sáng những ngày sau ấy .. sáng nào anh cũng nhận đc 1 giỏ cà chua vs 1 tấm thiệp . Mỗi ngày là 1 tấm thiệp xin lỗi .. cà chua chất đầy trong bếp ..
Bố Phong phải hét lên rằng con trai mìh định mở cửa hàng bán cà chua tại nhà .
Rồi 2 tuần cũng trôi qua .. Sáng nào đi làm , Phong cũng nhận đc 1 giỏ cà chua như thế . Anh biết là của Vũ .. Sáng hôm ấy Phong dậy sớm hơn mọi khi .. ngồi ngủ gà ngủ gật trước cửa đợi kẻ mang giỏ ấy đến để tóm ==’ .. Rồi tiếng chân khiến Phong đột nhiên giật mìh .. Anh mở cửa .. Và đúng là Vũ vẫn chưa đi .. dường như Vũ đứng để đợi anh .. chiếc giỏ trên tay cô ấy không phải là giỏ cà chua .. Mà là 1 chiếc giỏ đầy những trái tim gấp bằng giấy màu đỏ ..
- Em k phải xin lỗi anh nữa đâu , anh không giận
- Anh không giận em nữa thật hả - Vũ cười
- Tại nhà anh sắp thàh kho cà chua rồi , em đừng khủng bố anh nữa
- Hì .. em xin lỗi – Vũ cười nhạt rồi cúi mặt
- Em về đi .. – Phong mím môi
- Em có thể ôm anh đc không – Vũ nhìn Phong
- Không – Phong trả lời thẳng thừng
Vũ cúi mặt .. nó để giỏ trái tim xuống đất đi ..
- Nhưng anh có thể ôm em
Vũ quay lại nhìn Phong ngạc nhiên . Đôi mắt long lanh nước của nó .. khiến Phong nao lòng . Anh tiến lại ôm lấy Vũ nhẹ nhàng như chưa hề bị tổn thương 1 chút nào .. Vũ cũng vòng tay ôm Phong thật chặt .. cái ôm ấy có lẽ là cái ôm đầu tiên cả 2 cùg cảm nhận như thế ..
...
Vài tuần trước tại quán café
Vũ khẽ rời khỏi vòng tay Tú . Nó cố nhìn Tú thật lâu …
- Em phản bội anh thật rồi .. –vũ nói
- Em .. và Phong .. – Tú thật sự quá ngạc nhiên
- Không .. – Vũ đột nhiên mỉm cười
- Anh không để í đâu , em đừng nghĩ gì .. anh .. – Tú cố giải thíc điều j đó
- Thật ra .. tìh yêu của e vs a , nó đã chết lâu rồi ..
- không phải đâu – Tú cố ngăn Vũ lại
- .. thật ra .. thì chỉ còn là trách nhiệm là thói quen có nhau mà thôi .. anh ..
- Không , em đừng nói như thế .. em có yêu anh và anh cũng thế
- Đúng .. em có yêu anh .. nhưng sau những lần a lừa dối em .. tìh iêu ấy nó cũng khác đi quá nhiều rồi .. tại e đã quá cố níu kéo những thứ không thể nào như lúc đầu đc nữa ..
- Anh xin lỗi .. anh ..
- Em mới phải xin lỗi .. em là đứa đã làm hư anh .
Tú cay đắng nhìn Vũ ..
- Em cứ bỏ qua lần này lần khác nên đã làm hư anh .. tìh iêu đã hết nhưng e đã lầm tưởng giữa tìh yêu và thói quen .. em đã yêu anh quá trách nhiệm .. và nghĩa vụ
Tú buông tay Vũ .. lặng yên cụp mắt k nhìn Vũ nữa .. Vũ đi khỏi quán .. đó chíh là lần đầu tiên Vũ nhận ra và công nhận tìh cảm của mìh đã hết . Tìh yêu trải qua thời gian khiến người ta lầm tưởng tìh yêu và nghĩa vụ . Họ yêu ai đó như 1 nghĩa vụ phải iêu .. phải iêu như thế chứ thật tâm trái tim họ không hề tự nguyện như thế . Họ nghĩa vụ với ng đã ở bên mìh 1 thời gian dài .. và thói quen ấy .. khiến họ làm tổn thương chính họ và người họ đã yêu ..
…
Nhưng Vũ và Phong vẫn không đến với nhau . Thời gian Phong đợi chờ ngày quay về với Vũ cũng khá dài nên chờ thêm dườg như cũng không sao .. anh cố gắng chăm lo cho sự nghiệp của mình ..
Đã có rất nhiều lần , anh gợi ý vs Vũ về tìh cảm của mìh nhưng Vũ lại lơ đi .. lảng tránh .. có thể vì chia tay vs Tú nên Vũ k muốn vội vàng bắt đầu ..
Tháng ấy , trời đã sang hè từ lâu ..
Ngày sinh nhật của Vũ ..
Phong chuẩn bị cả buổi tối .. Món quà sinh nhật nhỏ đc cất trong túi áo . Anh đến qán hát mà Vũ đã hẹn ..
Vừa mở cửa bước vào .. Phong đã thấy Tú đã ở đó .. cạnh Vũ . 1 chút hụt hẫng nhưng hôm nay là sinh nhật Vũ nên Phong vẫn đứng đó .. Vũ chạy lại kéo Phong đến ngồi cạnh .. Vũ ở giữa 2 người nhưng Phong vẫn cảm giác mình vẫn xa Vũ 1 cách khó hiểu . Thời gian và khoảng cách xa Vũ bao nhiêu lâu nay vẫn còn ..
Buổi sinh nhật đông người .. Vũ ngồi cạnh ngay Phong nhưng anh vẫn cảm thấy mình thừa quá .. ngột ngạt .. Phong lấy món quà trong túi ra kéo tay Vũ đặt vào rồi ra về .. Có lẽ dừng lại mong đợi ở đây thôi .. Vũ quá coi thường tìh cảm của Phong rồi .
…
Vũ ngơ ngác cầm món qà nhìn Phong đi .. cô từ từ mở hộp quà ra ..
Đó là 1 chiếc nhẫn .. chiếc nhẫn nhỏ nhắn mặt đá trìm .. trên nhẫn có khắc 2 chữ " Phong Vũ " – nghe như cơn gió lớn vậy .. hì
Vũ chợt cười nhẹ , nó rời khỏi phòng hát đuổi theo Phong .. May là Phong vẫn chưa đi khỏi quán ..
Vũ chạy lại .. nó vừa thở dốc vừa cười nhìn Phong .. Phong cũng ngạc nhiên khi Vũ để Phong về không nói gì rồi lại đuổi theo như thế ..
- Việc làm của anh kiếm được nhiều tiền lắm phải không
- Sao em hỏi thế - Phong khó hiểu
- Đúng không , trả lời đi – Vũ vẫn thở gấp vì chạy nhanh
- Ừm .. thì đủ tiêu – Phong khiêm tốn nhưng vẫn nhìn Vũ khó hiểu
- Vậy anh làm chồng em đi – Vũ cười dơ chiếc nhẫn lên
- Hả .. – Phong ngạc nhiên
- Em nói : Anh .. sẽ .. làm .. chồng .. em .. chứ - Vũ nói rõ từng từ
- Em đang cầu hôn anh đấy à – Phong cười
- Gần như thế đấy – Vũ hạnh phúc ra mặt
- Anh chẳng thấy chút thành í nào cả - Phong quay đi thở dài
Vũ cười . Nó liền quì 1 chân xuống dơ chiếc nhẫn vừa rồi lên .. như những người vẫn quì khi cầu hôn làm ..
- Này anh Phong đẹp trai , anh có đồng ý lấy em không – Vũ cười híp đôi mắt
- Sao lại không chứ - Phong ngồi xuống đối mặt vs Vũ ..
Nó đặt tay ra sau gáy Vũ kéo Vũ lại gần hơn để hôn thay cho đồng í .. đây có vẻ như là 1 sự trả công cho ngày tháng Phong đợi chờ Vũ ..
Phong đỡ Vũ dậy .. 2 đứa nhìn nhau cười ..
- À , quên mất .. em không biết nấu cơm , k biết giặt đồ .. không biết làm gì cả đấy nhé
- Hả .. thế thì anh rút lại
- Không đc , đồng ý rồi .. đeo nhẫn cho em
- Thôi , anh nghĩ lại rồi .. cho anh xin lại cái nhẫn
- Không , em phải mất công lắm mới lừa đc anh
Hai đứa đuổi nhau dành cái nhẫn .. Tú đứng ở đó .. nhìn Vũ cười như vậy .. nó tự hỏi mình ..liệu đã bao giờ Vũ cảm thấy hạnh phúc như thế khi ở cạnh nó chưa ? Câu trả lời không có .. Tú cười quay vào trong .. nó biết Vũ đã làm đúng ..
Tình yêu không dùng thời gian để đo lường .. tình yêu dùng lòng nhau chứng mih .
…
2 năm sau ::
- Anh ơi .. hôm nay anh nấu cơm nhé , em đi làm về muộn
- Anh không nấu đâu , anh phải đến công trình
- Thế thằng bim ai đón
- Em bảo ông nội đón đi .. ông tập thể dục về qua đấy mà
- Anh về sớm nấu cơm đi
- Sao em k về sớm , việc của em mà
- Cái j cũng việc của em .. em sinh đc thằng bim còn j
- Ơ .. ở đâu cái kiểu chồng nói vợ cãi như phá thế hả
- Này .. thíc bắt nạt không .. thế mà ngày xưa bảo anh sẽ nấu cơm cho em ăn .. toàn bốc phét ..
- Ô hay .. hôm nay tôi bận
- Không cần ..
Vũ bực mình hục hặc bỏ đi .. Tối hôm ấy nó cũng không thèm về nhà bữa tối nữa .. nó đi chơi vs bạn đến gần 9h tối mới về ..
Không thấy Phong đâu cả . Nó bực mình đi lên gác thấy cu Bim đã ngủ vs ông nội rồi ..
Nó đi xuống bếp .. mở lồng bàn thấy có thức ăn và cơm đã để sẵn
" Anh về muộn nên nấu cơm muộn rồi anh lại đến công trình đây.. em về thì ăn nhé "
Vũ đọc mẩu giấy trong mâm mà thương chồng ..nó lại làm khổ thân chồng rồi ..
điện thoại reo lên .. Phong đang gọi .. Vũ vui vẻ nhấc máy
- Vợ hư đã về chưa đấy
- Vợ đag ăn cơm chồng nấu này
- Vợ này ..
- Gì chồng
- Vợ có muốn lăng nhăng với chồng không ..
- ….
- Vợ đâu rồi
- Lăng nhăng chết với tôi đấy .. – Vũ cười .. vì nó hạnh phúc .. và dù sau này .. mọi chuyện có thế nào .. nó sẽ k bao giờ quên nó đã đc hạnh phúc như thế nào !
Áo dài trắng Hoa Cẩm Lan lụa Tây Thi thêu thủ công truyền thống 💝 Áo Dài Xuân Quỳnh
👉 Mặc cực kỳ dễ chịu, tôn da, tôn dáng, chất liệu vải tây thi co dãn 4 chiều, thấm hút mồ hôi các chị mặc đi dạy, đi làm cả ngày thoải mái nha.
👉 Vải lụa: mềm, mịn, mát, rũ, co dãn tốt, bay tà. Vải phù hợp may áo dài, ngoài ra có thể may áo lẻ, phong cách trẻ trung, thanh lịch, giản dị phù hợp với mọi lứa tuổi.
👉 Mã sản phẩm: TK07
👉 Đường may tỉ mỉ, Vải lụa cao cấp, mềm mướt. hoa thêu xuất sắc
👉Tông màu: Áo Dài màu trắng dễ phối đồ
📌 Đủ size từ: S, M, L, XL, 2XL, 3XL, 4XL
💞 Các Chị để lại comment phía dưới video, Áo Dài Xuân Quỳnh sẽ tư vấn chi tiết size phù hợp nhất với các Chị Yêu nhé💞
🌟---------------🌟---------------🌟---------------🌟---------------🌟
💒 Áo Dài Xuân Quỳnh
📞 Hotline: 08.78.79.2142
📱 Zalo: 08.78.79.2142
Fanpage: www.facebook.com/AoDaiXuanQuynh
📧 Email: aodaixuanquynh@gmail.com
🌐 Website: www.aodaixuanquynh.vn
#giá_may_áo_dài_học_sinh
#áo_dài_kết_tân
#áo_dài_nam_may_sẵn
#áo_dài_sui
#áo_sơ_mi_form_dài_cho_nữ
#băng_đô_áo_dài
#áo_cách_tân_đi_chùa
#áo_dài_xanh_ngọc_bích
#áo_đầm_dài_tay
#áo_dài_cách_tân_cao_cấp
#áo_dài_4_tà_hoa_nhí
#áo_dài_bốn_tà
#áo_dài_đi_lễ
TRUYỆN NGẮN: VỀ NỚI NẮNG KHÔNG ĐẾN
1h sáng.
Sms cuối cùng từ “Anh” :
“Em ngủ ngoan, quên anh đi nhé…Rồi sẽ có người tốt hơn anh, yêu em thật lòng hơn anh…Anh xin lỗi…nhiều….”
Hương nắm chặt cái điện thoại bằng một tay, một tay đưa lên bịt miệng, ngăn những tiếng vỡ òa nức nở…! Nhưng vô ích, nước mắt vẫn tuôn đầm đìa, nó nấc lên từng tiếng đau khổ. Có phải nó mất “Anh” rồi không? Không! Không được thế ! Nó muốn gào lên, muốn xé tan cái màn đêm u uất này. Nó điên cuồng, send tin nhắn cho anh :
“Đừng bỏ em!”
Nhưng tổng đài không báo chuyển…Bất lực, Hương chỉ biết khóc, cho đến khi mệt quá mà lăn ra ngủ…
Tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi, xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng khiến Hương bàng hoàng tỉnh giấc. Đôi mắt nó sưng húp, nay lại nheo vào vì nắng chói chang, trông nó thảm vô cùng…Cổ họng đắng ngắt, khàn đặc. Nắng rọi sáng căn phòng, soi rõ khuôn mặt Hương tiều tụy…Nhìn mình trong gương, nó giật mình thảng thốt. Bộ dạng nó lúc này bi đát quá! Hương sợ hãi, kéo mạnh tấm rèm, che kín cửa sổ. Nó không cho nắng vào!
Nó bồi hồi…”Anh” đi quá bất ngờ, làm nó không kịp níu. Đó là điều nó không thể ngờ, thậm chí cả hai còn không cãi vã, bỗng dưng anh nói chia tay, anh bảo có người mới. Nó chỉ biết thế, và nó phải chịu thế…! Nước mắt lại thi nhau lăn dài trên má, nó chết mất thôi!
Những ngày sau đó, nó không thể liên lạc với anh. Hơn nửa năm yêu nhau, bảo quên ngay làm sao được? Tất cả những gì Hương có thể làm lúc này, là khóc, và nhớ. Nhật ký đẫm nước mắt và trang blog ngập tràn hình ảnh của anh. Bạn bè xót xa cho nó, nhưng chẳng ai giúp được gì. Hương vẫn phải sống, bằng kí ức chứ không phải hiện tại. Nó như người mất hồn, vô thức. Ngày ngày, nó vẫn đến trường, không khóc nữa, nhưng cũng không hề cười. Đêm đến, vẫn 10h30 , nó nhắn tin chúc “Anh” ngủ ngon như thể chuyện hôm đó chỉ là giấc mơ. Mặc kệ những tin nhắn chẳng bao giờ phản hồi…
Một ngày nọ, tan lớp học thêm lúc 7h tối, nó vừa bước chân ra khỏi cổng trường, thì thật bất ngờ, nó thấy anh đứng ngay phía trước, cách nó không xa lắm đâu. Nó thổn thức, suýt thì đã gọi tên anh. Nhưng chưa kịp mở miệng, chợt nó khựng lại. Lan – cô bạn cùng lớp học thêm của nó bước ra, leo lên sau xe, ôm anh tình tứ…Áp mặt vào bờ vai anh, như ngày xưa nó thường làm vậy, rồi cả hai lướt đi, ngay trước mắt nó. Nó cứ đứng im như vậy, rất lâu, cho đến khi “Anh” và cô bạn kia khuất bóng. Nước mắt ứ đọng trên mi, không thể khóc được nữa rồi…!
Nó bắt đầu tìm đến thư viện thành phố. Không phải để học tập, nghiên cứu như người ta, mà để nghe nhạc, đôi khi chỉ là ngồi im, trốn tránh. Thư viện là nơi yên tĩnh nhất, và cũng chẳng ai thèm đếm xỉa, làm phiền nếu chẳng may nó có khóc ngon lành ở đó. Và thế là, hôm nào cũng thế. Nó có mặt ở đó từ 5h đến 7h đóng cửa. Nó chọn góc khuất nhất, bên cạnh một cái cửa sổ không bao giờ mở. Cuốn tiểu thuyết trước mặt, nó đã mượn chỉ một cuốn đấy, cả tuần nay rồi mà chưa đọc hết. Nó còn đâu tâm trí ? Hôm nay cũng vậy, cuốn sách vẫn để ngỏ, nhưng chưa một dòng chữ nào vào đầu nó. Đeo hearphone vào tai, volume mức 6, điện thoại nó lặp đi lặp lại những giai điệu :
“Now, you are leaving me.
Em sẽ không hoài nghi những ân tình, ngàn vì sao gọi tên anh, em chờ mong anh.Hỡi, gió ơi có bay về xa?
Hãy nói với anh rằng: người ra đi nơi đây nắng không về. Em ngồi đây, mãi mãi, đợi anh…”
Chìm đắm trong du dương, mắt nó lại cay cay, nó nằm gục mặt xuống bàn. Chợt có tia nắng chiều ấm áp hôn lên tay nó, làm nó giật mình ngẩng đầu lên. Một thằng con trai cao lêu nghêu đang ra sức mở cái cửa sổ già nua rít ken két ở chỗ nó. Đưa tay lau vội những giọt nước mắt tèm lem, nó rút tai nghe ra, cằn nhằn :
- Anh đừng mở cửa sổ có được không ạ?
Thằng con trai giật mình quay lại, ngạc nhiên :
- Ơ. Cửa của nhà em à?
- Không – Hương bực mình – Nhưng anh không thấy là đang nắng à?
- Nắng chiều muộn không làm đen da đâu em ạ – thằng con trai phì cười.
- Em không thích nắng! – Hương gắt nhẹ.
Thằng con trai ngây ra một lát, rồi cũng lên tiếng :
- Ừ thì đóng. Sao mặt em cứ khó đăm đăm thế ?
- Chuyện của nhà anh à? – nó phản bác.
Với tay đóng cánh cửa, thằng con trai quay lại, nhìn thẳng vào mắt nó :
- Những mà não hết cả lòng!
- Chả liên quan…
Hương tỏ vẻ khó chịu, giả vờ chúi đầu vào cuốn sách. Thằng con trai nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó :
- Anh là Minh. Làm quen nhé?
- Ừm…
- Thế em tên gì?
- Ừm – Hương lơ đãng.
- Tên là “Ừm” á? Bố mẹ em vui tính thế?
Hương giật mình, bẽn lẽn :
- À nhầm…Hương. Linh Hương ạ.
- Tên chả hợp với người gì cả – Minh tủm tỉm.
- Ơ hay – Hương trố mắt – Kệ em chứ. Không hợp chỗ nào?
- Tên thì rõ là hay, cái mặt thì…
- Mặt làm sao? – Hương cáu.
- Mặt thì cứ như…”Hot girl Hoa Quả Sơn” ý…
Hương trợn mắt :
- Anh bảo em giống khỉ á?
- Em tự nói đấy chứ. Kể ra thì cũng thông minh phết.
Hương làu bàu :
- Đẹp lắm ấy mà chê người khác.
Minh nhăn nhở :
- Cười phát anh xem nào – mồm nói, tay kéo miệng Hương ra tới tận mang tai – Đấy, giống người hơn rồi ấy.
- A a a a a a a a a a a ! – Hương kêu thất thanh – Đau! Anh bị điên à?
Minh thả tay ra, lè lưỡi :
- Điên thì mới nói chuyện với em còn gì.
- Vầng – Hương bĩu môi – lâu lắm mới gặp được thằng điên như anh!
Minh bật cười :
- Điên như anh em có phấn đấu 10 năm nữa cũng không được!
Thấy Hương im lặng, nó lại bắt chuyện :
- Em đến đây làm gì?
- Thế anh đến đây làm gì? – Hương vặn vẹo.
- Anh tìm ít tài liệu, năm nay thi lại Đại Học…
- À ra thế – Hương mỉa mai – tưởng giỏi lắm, ai ngờ năm ngoái “toạch”…
- Không. Năm ngoái anh đi du học…
- Sao không ở bển luôn đi, về làm gì?
- Hờ…Anh thích thế ấy.
- Đúng là điên mà…
Minh trầm ngâm :
- Thực ra…Năm ngoái anh đang học dở bên Pháp, thì bố anh bị tại nạn và…qua đời…
Hương quay sang Minh, đôi mắt mở to. Thấy Minh lảng đi, nó bối rối :
- Em xin lỗi…
- Ừ không sao – Minh nói nhỏ – Anh về Việt Nam học cho mẹ còn được nhờ. Với cả người Việt dùng hàng Việt thôi.
Minh lại đùa được ngay. Hương cười, nụ cười hiếm hoi kể từ hai tuần nay :
- Anh hay thật ý!
Minh đổi chủ đề :
- À mà…Hình như em đang có chuyện buồn đúng không?
- Vâng…Sao anh biết ? – Thở dài.
- Dự thế – Minh nháy mắt.
- Dự chuẩn rồi đấy – Hương cười chua xót.
- Người yêu đâu mà không tâm sự sinh sự?
- Chết rồi…
- Làm sao chết?
- Trèo cây ớt, ngã, chết…
- Kết thúc có hậu đấy – Minh phá lên cười.
- Em đùa…- Hương cụp mắt.
- Thế buồn chuyện gì? Cứ mạnh dạn trình bày đi, nếu không giúp được thì anh sẽ giúp…
Hương nhăn mặt :
- Em buồn thật mà.
- Vì sao?
- Bị…đá.
- Đau lắm không?
- Đau – Hương thở hắt ra.
Nhắc đến chuyện đó, Hương lại thấy lòng nao nao. Nó cúi gằm mặt xuống, Minh nhẹ nhàng :
- Em còn yêu người ấy không?
- Có…- Hương rụt dè.
- Níu đi, kéo đi…
- Tuột rồi, người khác nhặt rồi…Hì…
- Đòi lại.
- Mặt em mỏng…
- Là sao?
- Em không xinh, nhưng cũng còn cái lòng tự trọng…- Hương nghẹn ngào.
Minh bật cười :
- Anh biết mà. Bọn con gái là chúa chảnh nhá. Chính vì thế mà đôi khi mất oan một số thứ quan trọng đấy.
- Vầng…
- Thế em…có hận người đó không?
Hương quay sang nhìn Minh, cái nhìn như ánh lên một tia khó hiểu, nhưng rồi, giọng nó chùng xuống :
- Có…
- Muốn trả thù không?
- Muốn…
- Biết cách trả thù không?
- Không…
Hương ngập ngừng, ngước mắt nhìn Minh như thỉnh cầu.
- Anh nói cho em đi?
- Đó là…Hãy sống tốt hơn nó, để nó phải hối hận em ạ.
Hương ỉu xìu :
- Nói thì dễ lắm, nhưng làm thế nào mới là điều quan trọng.
Minh đứng dậy vươn vai :
- Haiz…Cứ từ từ, anh sẽ chỉ cho. Tin anh đi, người ta dù gì cũng là du học sinh hơn 1 năm mà, em phải…mạnh mẽ lên, như một cô gái Châu Âu ý…
- Dạ…
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lụi tắt dần, Minh giục :
- Về chưa em? Sắp tối rồi đấy.
- Vâng.
Hương ngập ngừng đứng dậy, thu dọn đồ đạc, nó cắm cúi bước ra khỏi cửa thư viện. Chợt Minh gọi giật lại :
- Này..!
- Sao hả anh?
Minh vẫy vẫy tay :
- Ngày mai, lại hẹn gặp em ở đây nhé!
- Vâng – Hương cười híp mí.
Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là 2 lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ…
Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng “Bộp” rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.
- Ah! Anh Minh!
Minh kéo ghế ngồi xuống :
- Sao mặt vẫn xị ra thế này?
- Em tưởng anh cho em leo cây – Hương lẩm bẩm.
Minh phì cười :
- Leo đến đoạn nào rồi? Xuống đê…
Hương không trả lời, nó nhìn tay Minh hất hàm, hỏi :
- Cái gì thế kia?
- À, con lật đật. Em nhìn này…
Minh thả mạnh con lật đật xuống mặt bàn, nó lắc lư, chao đảo một hồi lâu rồi dừng lại, đứng thẳng như vị trí ban đầu. Hương tròn mắt, vẻ chưa hiểu “Thế này là thế nào”. Minh giảng giải :
- Em thấy không. Con lật đật này, dù em có ném nó xuống đất mạnh như thế nào chăng nữa, dù nó có bấp bênh đến bao lâu chăng nữa, thì cuối cùng, nó vẫn hiên ngang đứng dậy…
Hương đưa tay đón lấy con lật đật xinh xắn từ Minh, nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm nó.
- Anh nói như nhà triết học ấy.
- Ừm…Bố đã từng dạy anh thế mà.
Bỗng cả hai cùng im lặng. Minh vân vê mãi những trang giấy của cuốn sách nó cầm trong tay, còn Hương cứ lặng lẽ ngồi nhìn con lật đật chuyển động. Chợt Minh lên tiếng:
- Này! Muốn đi ăn kem không?
- Dạ? – Hương ngơ ngác.
- Đi ăn kem cho hạ nhiệt.
- Ok! – Hương thích thú – Lâu lắm rồi mới có người mời đi ăn.
- Em ăn tham lắm hả? – Minh đùa.
- Tham cái đầu anh ý. Đi thôi…
Hương phấn khích. Ngồi sau xe Minh, tóc nó bay bay, gió vờn tóc nó như những đứa trẻ tinh nghịch. Hai đứa huyên thuyên đủ điều, như thể đã thân thiết từ rất lâu rồi vậy.
Quán kem đầu hè không đông lắm. Hương gọi to :
- Cô ơi cho cháu 2 ly kem Swensens, nhiều chocolate ạ…!
Minh vờ nhăn mặt :
- Chơi bời thế! Kem đấy mặn chết được ý…
- Ơ cái anh này, kem ngọt mà…
- Nhưng mà nhìn menu kia kìa, 60k một ly, không biết em thấy thế nào chứ, lưỡi anh nó chát xin xít rồi đây này.
Hương khúc khích :
- Cho anh chết. Ai bảo dụ dỗ cơ…
Từng thìa kem mát lạnh, ngọt ngào tan nhanh trong miệng nó, nỗi buồn cũng theo đó mà trôi bớt xuống dạ dày. Minh ngồi nhìn Hương thưởng thức ly kem một cách ngộ nghĩnh, không chớp mắt. Nó thấy Hương trẻ con quá chừng..!
- Ơ. Anh không ăn à? Kem chảy hết bây giờ?
- À ừ…- Minh lúng túng – Anh nhìn em ăn cũng được. Kẻo lát em gọi thêm vài ly nữa thì anh đến nước về nhà cạy tủ cắm sổ đỏ.
- Á à! Trêu em!
Rồi Hương tự nhiên, xúc một thìa kem từ ly của Minh, ấn vào miệng thằng bé :
- Ăn đi này.
Bị bất ngờ, Minh không kịp phản ứng, miệng nó nhoe nhoét chocolate. Nó ngại ngùng rút khăn giấy lau lấy lau để. Hương bò lăn ra cười. Mặt Minh đỏ rần rần.
- Minh mèo! Hê hê…
- Anh lại bôi hết chỗ kem này vào mặt em bây giờ – Minh hăm dọa.
Tiếng cười nói rộn rã cả một góc phòng. Mấy chị phục vụ đứng gần đó cũng phải đưa tay che miệng…
Đột nhiên, cánh cửa quán hé mở. Một đôi nam nữ bước vào. Miệng Hương đang ngoác ra vì cười, chợt như cứng lại. Nó thốt lên khe khẽ :
- Anh!
“Anh” đang đi cùng Lan, người yêu mới, tay trong tay, hạnh phúc. Ánh mắt Hương ngây dại…Chợt, cô bạn ấy nhìn thấy Hương, thì thầm điều gì đó vào tai “Anh”, rồi bước nhanh đến bàn Hương đang ngồi :
- Chào ấy!
Hương cố rặn một nụ cười xã giao :
- Ừm..! Chào ấy.
Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng :
- Hương này… Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời…
- Tớ…
- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc 2 bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa…Được không?
Nói rồi, Lan kéo tay “Anh” đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó :
- Hương à…Em sao thế?
Hương òa khóc, nức nở, không thành tiếng. Minh cuống cuồng an ủi :
- Thôi…đừng…Ngoan nào…Đừng khóc…
Hương gục vào vai Minh, nước mắt ướt đẫm áo. “Anh” liếc qua nó, ái ngại, nhưng rồi lại quay đi, rất nhanh…
Buổi đi chơi với Minh đang vui vẻ, bỗng sự xuất hiện của “Anh” làm tất cả như tan thành mây khói. Hương trở lại với trạng thái thất thần như thường có. Khuôn mặt nó lại lầm lì, xám xịt. Minh rụt rè đề nghị :
- Về nhé?
- Vâng – Hương đáp nhẹ như gió.
+++
Hương ghét màn đêm. Nó làm Hương nhớ đến “Anh” khủng khiếp! Bốn bức tường vây quanh Hương âm thầm nhìn nó khóc. Không biết Hương đã hết bao nhiêu nước mắt vì “Anh”. Hương bày la liệt trên giường những kỉ niệm : là con mèo bông “Anh” tặng hôm Noel, là nhẫn đôi hiện “Anh” cầm một chiếc, là tấm thiệp xinh xắn tự tay “Anh” làm ngày sinh nhật, là những bức ảnh hai đứa chụp chung, nụ cười “Anh” ngập tràn hạnh phúc…Hương sẽ vứt hết, đốt hết, nó thề! Nhưng…phải qua đêm nay. Nó mệt nhoài, thiếp đi trong quá khứ, bên tai còn vang lên những giai điệu trầm ấm :
“Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên
Những im ắng trong đêm, những khoảng vắng đọng lại trong em…
Về với những cơn mưa thật buồn lắng đọng lại không quên
Về với gió mây, đưa những cảm xúc theo cỏ cây
Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến
Về những kí ức ngọt ngào cả anh và em không bao giờ quên
Nắng vương nhẹ vào tóc em cuốn theo xúc cảm nơi anh
Để cho tâm hồn bay theo làn gió lên từng áng mây của trời xanh…”
Nhiều ngày sau, Hương sống như một cái bóng. Tan học là về thẳng nhà, không la cà quán xá, không đến cả thư viện. Nó lao đầu vào học cho quên hết sự đời. Nó khép kín hơn bao giờ hết. Lẳng lặng và u uất, hầu như không muốn tiếp xúc với bất cứ người nào. Đôi khi, nó trộm nghĩ đến cái chết…
Một ngày nọ, trong lúc dọn phòng, Hương phát hiện con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ..! Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững. Lồng ngực Hương đau nhói. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, Hương bật dật, chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Nắng chiều vẫn gay gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Hương xồng xộc lao vào thư viện, lướt mắt qua chỗ ngồi quen thuộc, nó vui mừng :
- Minh!
Minh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương, nó mỉm cười không hề ngạc nhiên :
- Chào cô gái!
- Hôm nào anh cũng đến đây à? – Hương bước vào, thắc mắc.
- Ừ, hôm nào anh cũng đợi em…
Lặng yên một lát, Hương lên tiếng :
- Em nghĩ kĩ rồi Minh ạ, từ nay em sẽ sống khác. Em sẽ…trả thù, anh dạy em đi…!
- Em còn giữ con lật đật không? – Minh hỏi.
- Có – Hương hớn hở chìa con lật đật đang cầm trên tay ra – Chính vì nó mà em mới hiểu được vấn đề đấy!
- Tốt!
Hương ngồi xuống bên cạnh Minh, nó đưa mắt chờ đợi.
- Em muốn…viết lại cuộc đời mình không?
- Là thế nào hả anh? – Hương nghiêng nghiêng đầu.
- Nghĩa là, viết một câu chuyện về chính em ấy. Về những vấp ngã, và cách em đứng dậy đầy kiêu hãnh?
- Em dốt vắn lắm…- Hương xị mặt.
- Ồ không – Minh xua tay – Đừng nghĩ đến cách hành văn, hãy viết bằng cảm xúc, như là em đang viết Nhật kí ấy. Có lẽ cách này không giúp em quên được hoàn toàn, nhưng sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều…
- Vâng!
Hương nhoẻn miệng.
- À mà, em quên mất. Cho em số điện thoại của anh đi…
+++
Mấy ngày hôm nay, tinh thần Hương đã có bước tiến triển rõ rệt. Nó không còn vác bộ mặt đưa đám tới lớp, lại xà vào buôn chuyện tưng bừng với mấy con vịt bàn dưới. Đêm đến, lạch cạch bàn phím online chat chit với Minh. Minh toàn làm nó bất ngờ, vui vẻ. Một lần, Minh hỏi nó :
- Hương này…
- Dạ?
- Em yêu anh không? Hehe…
- Không! – Hương lém lỉnh.
- Không yêu anh thì…chó nó yêu…
- Á à ! Thế thì em nghĩ trên đời này cũng khá nhiều chó đấy!
- Đâu – Minh toe toát – Ý anh là, em không yêu anh thì…chó nó yêu anh
- Hahahahahahahaha…
Hương cười nghiêng ngả. Lâu rồi nó mới vui như thế.
Hằng ngày, cứ đều đặn, 5h Hương có mặt ở thư viện đợi Minh. Minh sẽ đến cùng ôn bài với Hương, giúp nó giải quyết những bài toán khó chỉ trong vài phút. Và chỗ ngồi bên cửa sổ đóng kín quen thuộc là nơi không hề thay đổi. Có lần, Minh thắc mắc :
- Sao lúc nào em cũng chọn chỗ ngồi này vậy? Nó có gì đặc biệt à?
Hương ngẩn ngơ suy nghĩ mãi, hồi lâu, nó bảo :
- Vì đây là nơi…nắng không đến…
Minh thở dài ngán ngẩm :
- Em sống trong bóng tối quen rồi à?
- Vâng ạ.
- Kiểu gì cũng có ngày anh phải mang em phơi bày ra anh sáng.
- Đố anh đấy.
- Đừng có thách nhà nghèo mút tay…
- Tởm quá đấy Minh ạ…!
Hương cười ngặt nghẽo. Thời gian khiến nó và Minh trở nên gần nhau hơn, không còn khoảng cách. Minh vừa là anh, vừa là bạn, vừa là trung tâm tư vấn, vừa là cái gì đó đối với Hương, rất khác biệt…
+++
2 tháng sau, sát cái ngày cả Hương và Minh đều phải chuẩn bị cho kì thi đại học cam go, Hương gọi điện rủ rê :
- Minh Minh! Đi cafe không anh?
- Em đừng gọi anh là Minh Minh….Nghe điêu lắm.
- Kệ em! Thế anh có đi không?
- Có.
- Có thì luôn và ngay đi chứ lại.
Lại một buổi chiều đầy nắng…Quên nói rằng, Hương đã không còn sợ nắng…chẳng biết tự khi nào nữa. Có hôm, nó còn đứng bên cửa sổ, đưa bàn tay nhỏ xinh hứng lấy ánh nắng nhạt nhòa, nheo mắt ngắm nhìn những hạt bụi li ti đang chuyển động vội vàng trong không khí. Hương vẫn trung thành với Rex Cafe từ ngày còn yêu “Anh”, đến bây giờ nó cũng không có ý định thay đổi “địa bàn hoạt động”. Minh ra quầy gọi đồ uống, Hương ngồi trên ghế, đầu lắc lắc theo tiếng nhạc, hồn nhiên như cách đây vài tháng. Bỗng, một bàn tay rụt rè đặt lên vai nó. Hương quay lại, ngỡ ngàng :
- “Anh”..?!!
Hương đứng phắt dậy, nhìn anh dò xét. Anh cúi đầu, nói nhỏ :
- Hương…anh xin lỗi…
Nó kinh ngạc. Trái tim như bắn ra khỏi lồng ngực.
- Anh biết anh sai rồi. Rời bỏ người yêu mình để đến với người mình thích…quả là một quyết định hết sức nông nổi, thiếu chín chắn. Anh biết em đã rất buồn, anh biết em vẫn còn….yêu anh…Anh đã đọc những gì em viết trên blog cách đây vài ngày…Và…Em có thể cho anh một cơ hội nữa, được không?
Tai Hương như ù đi. Nó vẫn nhìn anh trân trối, đôi mi run rẩy. Đúng lúc ấy. Minh quay lại bàn, Minh ngơ ngác, cảm giác như mình là người thừa trong cuộc đối thoại này, nó định bụng sẽ đi ra ngoài cho hai nguwoif nói chuyện. Hương chợt bừng tỉnh, nó hít vào một hơi thật sâu, thở ra cũng thật mạnh :
- Anh ạ…Có lẽ nên giới thiệu với anh, những dòng anh mới đọc trên blog em, thực ra chỉ là một câu chuyện, em sáng tác. Nhân vật nam chính có vẻ giống anh…Nhưng, nhân vật nữ chính, yêu anh ta đến suốt đời, thì không phải em, anh ạ…- Rồi Hương quay sang nắm nhẹ bàn tay Minh – Và anh biết đấy… Đây là bạn – trai – mới của em!
Hương nhấn mạnh từng tiếng một, nó siết chặt tay Minh hơn. “Anh” ngạc nhiên hết sức, “Anh” lắp bắp :
- Hương…Anh biết em cố tình làm thế này để khiến anh phải dằn vặt…Anh đã hối hận rồi mà…
- Anh không hiểu à? – Hương châm chọc – Đáng lẽ em không thể xóa đi hình ảnh của anh nhanh đến thế. Nhưng anh thử nghĩ mà xem, lúc em tuyệt vọng, em cần anh biết bao, thì anh đã ở đâu nào? À ừm…Cả Hoàng Lan người yêu bé nhỏ của anh nữa, sao bạn ấy không xích anh vào để anh đỡ chạy lung tung rồi lại mất công tìm kiếm nhỉ?
- Em…
“Anh” tím mặt. Hương vẫn tiếp tục :
- Rồi anh sẽ thấy, chẳng có ai yêu và hiểu anh nhiều như em đâu. Nhưng mà thôi, em nghĩ là…anh không xứng. Còn bây giờ, em không muốn lựa chọn, em – yêu – người – yêu – em..! Anh đi đi…!
“Anh” bàng hoàng nhìn Hương.
- Ai đã khiến em trở nên như vậy…?
- Đừng hỏi, anh biết câu trả lời cơ mà…
“Anh” tức giận, hầm hầm bước ra khỏi quán. Hương không nhìn theo anh, giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng kèm theo đó là một nụ cười…Lúc bấy giờ, Minh mới lên tiếng :
- Nói dối…!
Hương ngậm ngùi :
- Em quên Duy thật rồi…
- Không – Minh quay mặt đi – “Em – yêu – người – yêu – em” ấy…!
Hai má Hương đỏ bừng, bàn tay nó vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay Minh, ấm áp :
- Nói thật đấy…
- Gì cơ? – Minh quay lại.
- Xin thề…! Em nói thật…
+++
Tháng 7 nắng vàng rực rỡ. Người ta thấy bên kia đường, một con bé sung sướng reo to :
- Người yêu ơi! Em đỗ rồi…! Hứa sẽ đưa em đi chơi thì thực hiện đi !!!
Và nhảy cẫng lên, ôm chặt anh chàng cao lêu nghêu, vẻ mặt đang cực kì hạnh phúc. Đó là Hương! Minh nhìn nó trìu mến :
- Anh đào tạo cơ mà. Người yêu giỏi lắm. Bây giờ muốn đi đâu cùng anh nào?
Hương cười hiền nhìn Minh, thỏ thẻ :
- Đi đâu cũng được, đi suốt cuộc đời…
Hai cái bóng tựa vào nhau, đổ dài trên con đường đầy nắng…Đâu đó vang lên đoạn cuối của một bản tình ca :
“…Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần…”
LÝ LONG THÂN
ÔNG VUA KHÔNG NGAI
TRONG CHỢ LỚN
Trúc Giang MN
Trước năm 1975, tin đồn và cả báo chí đều loan truyền về những ông vua không ngai của những người Việt gốc Hoa trong Chợ Lớn. Vua phế liệu và tín dụng Lâm Huê Hồ, vua lúa gạo Mã Hĩ và bà Lại Kim Dung (nữ hoàng gạo), vua bột ngọt Vị Hương Tố, Trưởng bang Triều Châu là Trần Thành, vua dệt và sắt thép Lý Long Thân…
Trong đó nổi bật nhất là Lý Long Thân. Tin đồn đãi cường điệu hóa sai sự thật cho rằng, ở Sài Gòn Chợ Lớn chỉ có hai người muốn gặp Tổng thống Thiệu lúc nào cũng được, đó là Lý Long Thân và Trần Thành, miễn là cứ đến Dinh Độc Lập thì được mở cửa mời vào. Lý do được ưu đãi là vì hai người nầy đã bỏ tiền ra giúp Tổng thống Thiệu trong cuộc tranh cử.
Người bình dân lười suy nghĩ, nhẹ dạ dễ tin thì cho rằng đó là sự thật, nhưng nghĩ ra thì hoàn toàn vô lý.
Sự thật đơn giản là, bất cứ một ai, khi muốn gặp một người lớn hơn mình, hay ngưòi ngang hàng như bạn bè, hoặc người nhỏ hơn mình như thuộc cấp hay con cháu, thì cũng phải báo trước để xem người mình muốn gặp có ở nhà hay không ?. Nếu ra ngoài thì chừng nào về ?
Nhất là đối với các cấp chỉ huy quân đội, lãnh đạo quốc gia, thì việc giải quyết chiến trường là Tr Chu chet 6tối quan trọng, có ảnh hưởng đến sự tồn vong của quốc gia, dân tộc, không ai có thì giờ nhàn rỗi để sẵn sàng tiếp những tên cha căn chú kiết nào đó để nói chuyện tào lao cả. Hơn nữa, các cấp chỉ huy đều có tùy viên hoặc chánh văn phòng phụ trách những cuộc tiếp xúc, gặp gỡ, để xếp thứ tự ưu tiên tùy theo tính cách quan trọng của sự việc.
Những ông vua đã không có “ngai vàng” trong một thành phố nhỏ như Chợ Lớn thì làm sao mà sánh được với ông vua thực sự là Tổng thống, thì làm gì mà Tổng thống phải nể sợ ?
Tóm lại, tin đồn đó xuất hiện sau năm 1975 mang tính xuyên tạc, mục đích đánh phá chế độ Việt Nam Cộng Hoà.
1/- Những giai thoại về Lý Long Thân
Giai thoại là những câu chuyện có liên quan đến con người thật, đuợc truyền miệng trong dân gian nhưng không có tài liệu xác nhận là thật hay giả, đúng hay sai.
A/- Lý Long Thân với cơn sốt chim cút : Những năm 1970, Sài Gòn rầm rộ dấy lên phong trào nuôi chim cút, lấy trứng và bán thịt cho các nhà hàng, tiệm ăn. Dư luận cho rằng tỷ phú người Hoa Lý Long Thân là người đã tạo ra cơn sốt chim cút làm cho rất nhiều người phải tán gia bại sản, trái lại Lý Long Thân thu vào một số tiền kết xù trong một thời gian ngắn.
Chim cút được nuôi ít nhất là từng cặp, trống, mái. Hai tháng sau khi nở, cút mái đẻ từ 10 đến 12 trứng mỗi đợt. Sau khi không còn đẻ nữa thì được bán làm thịt.
Cơn sốt chim cút là gíá bán tăng lên một cách kinh khủng từng ngày, từng giờ một, cùng với tin đồn dồn dập “cút đẻ ra vàng”. Quảng cáo trên báo, người cần mua một cặp cút giá 5,000 đồng, người cần bán 3 cặp chim cút với giá 8,000$ một cặp. Thế rồi giá bán, giá mua được phổ biến tăng lên đến điểm đỉnh lá 15,000$ một cặp. Nhiều tay chơi bạo muốn làm giàu nhanh chóng, bán xe, vay nợ, mang hết tài sản ra mua chim cút để hốt bạc, nhưng bỗng dưng không còn ai mua cút nữa, thế là tán gia bại sản, cút đem rô ti nhậu chơi.
- Thủ đoạn của gian thương : Trước hết, nắm được số lượng chim cút của phong trào mới bắt đầu, tỷ phú tung tiền ra cho đám thuộc hạ là hệ thống chân rết thu gom một số lượng lớn với giá rẻ để tích trữ, chờ khi giá lên cao tung ra bán để hốt bạc.
Đồng thời phát động những tin đồn “cút đẻ ra vàng” ra khắp nơi. Các mục quảng cáo trên báo liên tục đưa tin tăng giá, tăng đến cao điểm là 15,000 một cặp cút đang đẻ. Người đăng báo muốn mua và muốn bán thật ra cũng chỉ là người trong đám chân rết của đại gia mà thôi. Nhiều người thật sự đã thu lời do bán một vài ba cặp cút, nhưng sau đó lại bỏ thêm tiền mua vào để kiếm lời nhiều hơn nữa.
Tóm lại, cơn sốt chim cút chỉ là việc đầu cơ tích trữ, tạo khan hiếm giả tạo để nâng giá, và cuối tung tung số lượng tích trữ ra bán giá cao để thu lợi. Gian thương hốt bạc, những người muốn làm giàu nhanh chóng mà không có kinh nghiệm thương trường lãnh đủ. Trắng tay.
B/- Lý Long Thân với vụ tàu chở giấy Viễn Đông : Vụ cơn sốt chim cút do tăng giá để hốt bạc, vụ tàu giấy Viễn Đông do hạ giá để hốt bạc.
Ngày 12/5/1974, văn phòng công ty Đại Nam của Lý Long Thân nhận được điện tín của một nhân viên thuộc hạ ở ngoại quốc báo tin, lúc 6 giờ sáng cùng ngày tàu Viễn Đông đã rời cảng Stockhohm (Thụy Điển) chở về Sài Gòn cho công ty X 6,000 tấn giấy, gồm 4,000 tấn giấy vở học sinh và 2,000 tấn giấy in báo. Đồng thời bức điện cũng cho biết giá giấy trên thị trường quốc tế.
Đọc xong bản tin, Lý Long Thân tính nhẩm ngay ra số tiền lời có thể thu được, mặc dù tàu giấy đó không phải của anh ta, mà cũng không phải giấy là ngành nghề kinh doanh của họ Lý.
- Kế hoạch hạ giá : Lập tức, Lý hạ lịnh cho các cửa hàng trong hệ thống chân rết của anh ta, hạ giá giấy 10%, riêng khu vực Sài Gòn hạ 20%, rồi 30%, đồng thời đăng quảng cáo rầm rộ là có 2 tàu chở giấy sẽ cập bến Sài Gòn với giấy tốt, giá rẻ.
Tin tức quá ồn ào. Giá giấy hạ xuống đột ngột khiến các nhà in, các tờ báo, các nhà kinh doanh giấy đều e ngại, không dám tích trữ giấy, cũng không dám mua vào vì sợ tiêu thụ không được. Đích thân ông chủ công ty X đi chào hàng, nhưng đến đâu cũng nhận được những cái lắc đầu mà thôi.
Độc hơn nữa, khi tàu gần cập bến, Lý lại cho người mang giấy trắng ra phát không cho những người người bán quà bánh, bán rong trong khu vực cảng, mỗi người vài tập giấy trắng tinh.
Tàu Viễn Đông cập bến, ông chủ công ty X ra đón, thấy giấy trắng gói hàng trắng xoá nằm vung vãi trên mặt đất, Tr cuoi 7bèn hỏi và được trả lời : “Giấy rẻ như cho không, không gói quà thì để làm gì ?”
Tàu Viễn Đông nằm suốt mấy ngày mà chưa có người mua đến chở hàng. Bãi trường mùa hè lại đến, học sinh nghỉ hè nên chưa vội mua sắm tập vở. Các cơ sở bán lẻ giấy cũng chờ đợi giá cả nên không thu vào.
Đúng lúc đó, người của công ty Đại Nam đặt vấn đề mua trọn số giấy trên tàu với giá hạ 50%. Bị lỗ nặng, nhưng không bán không xong, lại phải chịu lỗ thêm về cước phí vận chuyễn. Vậy là, 6,000 tấn giấy vào kho của Lý Long Thân. Sau đó, một số báo “khám phá” ra rằng, tàu chở giấy về Sài Gòn chỉ là “tin vịt”, bố láo, khiến cho giấy lại lên giá và Lý Long Thân lại hốt bạc.
Trước đó, giới thương gia ít có người biết dùng gián điệp kinh tế, báo chí, và phao tin đồn thất thiệt trong việc cạnh tranh trên thương trường.
C/- Dùng tiền mua quyền lực để kinh doanh
- Tổ chức “Nhất dạ đế vương” chiêu đãi Bảy Viễn : Khi đã giàu có, Lý Long Thân rải tiền ra để mua chuộc, kết giao với những nhân vật có quyền thế trong giới kinh doanh, những nhân vật có tên tuổi trong những bang hội người Hoa. Họ Lý cũng dần dà quen lớn với những tai to mặt lớn trong chính quyền và quân đội, trong đó có Thiếu tướng Lê Văn Viễn, tự là Bảy Viễn, biệt danh con cọp Rừng Sác, cùng hai quân sư tin cậy là Lại Hữu Tài và Lại Hữu Sang.
9 Bay Vien 1Cuối năm 1954, Lý bỏ ra 4 triệu đồng để tổ chức một đêm “Nhất dạ đế vương” mua vui cho Bảy Viễn và một số chức quyền khác. Tại nhà hàng Đại La Thiên, Lý độc quyền bao một vũ nữ nổi tiếng là hoa hậu Phúc Kiến tên Lý Bing Bing. Biết Bảy Viễn ham của lạ và ham vui nên Lý đã ép Lý Bing Bing phục vụ cho Bảy Viễn.
Sáng hôm sau, trước mặt Bảy Viễn và mọi người, Lý Long Thân đã ký check cho vũ nữ hoa hậu một số tiền mà ai ai cũng ngạc nhiên, 50,000$. Với đòn độc nầy, Lý đã thu phục được thủ lãnh Bình Xuyên, thế là những công cuộc kinh doanh bắt đầu thực hiện.
- Thành lập hảng xe đò Nghĩa Hiệp và hệ thống khách sạn ở Vủng Tàu : Khi Bảy Viễn được người Pháp giao cho nhiệm vụ mở đường và giữ an ninh con đường 15 Sài Gòn – Vủng Tàu, Lý Long Thân bỏ ra 500 lượng vàng thành lập hảng xe đò Nghĩa Hiệp, độc quyền vận tải Sài Gòn – Vủng Tàu. Bảy Viễn không bỏ tiền nhưng đứng tên phần hùn và chia tiền lời 50%. Sau đó, Lý vay vốn của ngân hàng Việt Nam Thương Tín để mở một hệ thống nhà hàng khách sạn ở thành phố biển Vủng Tàu. Bảy Viễn cũng đứng tên chia tiền lời.
Lý Long Thân biết nắm lấy thời cơ và thu phục quyền lực để kinh doanh và cạnh tranh trên thương trường.
- Hợp tác với Bảy Viễn mua bán á phiện : Lý Long Thân khởi xướng việc mua bán á phiện, đó là một tổ chức gồm những người đứng tên trong bóng tối là Lý Long Thân, Bảy Viễn, trung tá tình báo Pháp (Phòng Nhì) Antonio Savani, chủ khách sạn Continental Palace là Mathew Franchini. 9 Ly long than 2Khách sạn Continental thuộc 4 sao, tại số 132-134 đường Tự Do, ngang bên hông Hạ Viện. Được xây dựng năm 1878, cao 4 tầng, có 86 phòng. Phòng họp chứa đến 800 người.
Những người lộ diện thực hiện là Trần Phước, Franchini và Mã Tuyên cùng một số đàn em. Trung tá Savani là người móc nối Bảy Viễn bỏ Việt Minh về với chính phủ Quốc Gia của vua Bảo Đại, nên sự liên lạc giữa hai người rất mật thiết.
Trần Phước là tay kinh tài của Bảy Viễn. Trước kia Bảy Viễn làm tài xế cho ông chủ người Hoa giàu có là Trần Phước. Khi Bảy Viễn lên Thiếu tướng và có quyền hành lớn của ngành công an, cảnh sát và quân đội Bình Xuyên, Bảy Viễn đem Trần Phước về nắm nguồn tiền của mình. Lý Long Thân đến với Bảy Viễn qua tay Trần Phước.
Số là năm 1951, tình báo Pháp thành lập một đội quân bí mật mang tên “Lực lượng biệt kích không vận phối hợp” thuộc cơ quan Tình báo Đối ngoại và Phản gián. Nhiệm vụ không vận tiếp tế và huấn luyện những đơn vị biệt kích tại những khu tự trị của người thiểu số Thái, Mèo, HMông ở phía Tây Bắc Bắc Việt và phía Đông Bắc nước Lào. 9 Ly long than 3Những toán quân nầy quấy rối các mật khu của Việt Minh ở Việt Bắc và của Lào ở Sầm Nứa.
Khi trở về, những phi cơ vận tải chở theo á phiện. Đến phi trường Tân Sơn Nhất, á phiện được các xe vũ trang của cảnh sát, hộ tống về nhà kho của Bảy Viễn ở số 43 đường Lacaze (Nguyễn Biểu, Q.5).
Từ đó, Lý Long Thân chỉ đạo phân phối thuốc phiện đến gần 2,500 tiệm hút và nhà hàng ở Sài Gòn – Chợ Lớn và các tỉnh lân cận.
Số lớn á phiện còn lại thì Franchini chuyển về hải cảng Marseille (Pháp) để cho nhóm Mafia Atoine Gurini chế biến thành heroine cung cấp cho thị trường châu Âu và Hoa Kỳ. Về việc phân phối đến các tiệm hút thì Lý Long Thân điều khiển trong bóng tối và người thi hành là Mã Tuyên, cho nên họ Lý nầy không để lại dấu vết nào cả.
6 Bay Vien 2Dư luận cho rằng Bảo Đại biết được vụ làm ăn nầy nhưng lờ đi cho nên những yêu cầu về tiền bạc của nhà vua được đáp ứng không một chút mặc cả nào. Dư luận còn đồn rằng, một lần cao hứng, nhà vua đòi nửa triệu đô la trong vòng 72 giờ để cung cấp cho cô bồ nhí người Tàu lai Tây tên Hoàng Tiểu Lan (Jenny Woong) đã có một đứa con gái với Bảo Đại, tên là Nguyễn Phúc Phương Ân.
Không có sẵn tiền đô la, Lý Long Thân và Bảy Viễn tung đàn em đi lùng vét mua đô la với giá cao, khiến cho Sài Gòn hết sạch tiền Mỹ. Lúc đó, Bảy Viễn nắm nguồn tiền từ hai sòng bài Kim Chung và Đại Thế Giới, khu mãi dâm Xóm Bình Khang, hảng xe đò và hệ thống nhà hàng khách sạn Vủng Tàu, mua bán á phiện… nên có đủ khả năng đáp ứng một số tiền khổng lồ như thế.
Tốc độ làm giàu của Lý Long Thân trong giai đoạn nầy nhanh đến chóng mặt, nhưng đã khôn khéo không để lại dấu vết của những cuộc làm ăn phi pháp. Tiền bạc quá nhiều, nên Lý Long Thân cũng có mưu kế chuyển tài sản ra ngoại quốc thông qua những công ty xuất nhập cảng của người Hoa trong Chợ Lớn, lợi dụng ngay cả viên phó tổng lãnh sự tên Hồng Cảnh Tùng của Đài Loan tại Sài Gòn.
D/- Lý Long Thân bán đứng Mã Tuyên : Những năm 1960, Mã Tuyên làm trưởng mười bang người Hoa trong Chợ Lớn, trong đó có những băng nhóm xã hội đen như nhóm Tam Hoàng do Hoàng Long làm thủ lãnh, băng nhóm của Tín Mã Nàm đã từng gây kinh hồn khiếp vía trong cộng đồng Hoa kiều nầy.
Quyền thế Mã Tuyên rất lớn và được anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm tin cậy, đã từ Dinh Gia Long vào lánh nạn trong nhà Mã Tuyên đêm 1/11/1963.
Sau khi Đệ nhất Cộng hoà bị sụp đổ, Mã Tuyên bị cho là làm kinh tài cho gia đình Tổng thống Diệm, nên phải trốn chui trốn nhủi trước sự truy lùng của Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng.
9 Ly long than 4Đến ngày 6/11/1963, Mã Tuyên trốn được vào nhà của Lý Long Thân. Mã Tuyên đã từng hợp tác với họ Lý trong việc mua bán á phiện, từng làm thủ lãnh 10 bang hội, nhưng nay đã hết thời nên họ Lý không dám bảo bọc sợ mang họa vào thân. Lý dùng lời lẻ ngọt ngào khuyên và đề nghị giúp Mã Tuyên trốn ngay tức khắc sang Nam Vang.
Đến 8 giờ tối hôm đó, khi Mã Tuyên ra khỏi nhà khoảng 300 mét thì bị cảnh sát chờ sẵn bắt đi.
Để tránh tiếng phản bạn và tránh những ánh mắt nghi ngờ trong giới người Hoa, nên ngày 26/11/1963 Lý Long Thân gởi đơn đến Đô trưởng Sài Gòn xin bảo lãnh cho Mã Tuyên được ra bịnh viện Grall chữa bịnh. Không ai biết cuộc vận động thế nào, nhưng đơn xin được chấp thuận. Tại bịnh viện Grall, cuộc thăm viếng giữa Mã Tuyên với Lý Long Thân chỉ kéo dài trong vòng vài ba phút vì Mã Tuyên nhất định không muốn thấy mặt Lý Long Thân. Thế là Mã Tuyên ra toà lãnh 3 năm tù. Tài sản bị tịch thu bán đấu giá, những đồng hương người Hoa mua lại và trao trả lại cho gia đình ông. Sau 1975, Mã Tuyên bị tù cải tạo 4 năm. Năm 1983 sang định cư ở Đài Bắc (Đài Loan). Tháng 2 năm 1992, Mã Tuyên cùng một phần gia đình trở về sống ở Sài Gòn và qua đời vào tháng 9 năm 1994, đuợc chôn tại nhị tỳ người Hoa.
E/- Cách dùng người của Lý Long Thân : Khác với truyền thống kinh doanh của người Hoa là đưa con cháu hoặc thân nhân vào giữ những vị trí then chốt trong bộ máy làm ăn, Lý Long Thân không làm như vậy. Ông thường nói “Kẻ nào biết rõ về ta, kẻ ấy thắng ta một nửa”. Do đó, họ Lý chủ trương tuyển dụng những tay chân thân tín ở ngoài dòng họ, nhất là chiêu mộ những người xuất sắc, 9 Ly long than 5có thực tài, có uy thế và khả năng làm được việc lớn, đã từng quen biết qua những vụ làm ăn.
Một trong những người đó là Châu Trần Tọa, đồng hương Phúc Kiến, là một thành viên của Quốc Dân Đảng thuộc loại gộc ở Đài Loan. Trần Tọa được chính quyền Việt Nam cho phép hoạt động trong chi bộ Quốc Dân Đảng của Trần Y Linh, bí thư của Đại sứ quán Trung hoa Dân Quốc (Đài Loan) ở Sài Gòn. Tọa đã có 4 lần qua Đài Loan mừng thọ của Tưởng Giới Thạch với tư cách khách mời.
Sau khi Mã Tuyên bị tù, Lý Long Thân bỏ tiền ra và vận động quyên góp 13 triệu đồng để bảo lãnh Châu Trần Tọa trám vào chức vụ “mại bản” (Compradore) tại ngân hàng Việt Nam Thương Tín mà Mã Tuyên đã giữ trước đó.
Ở mỗi công ty, nhà máy, cửa hàng, các ban bệ… Lý Long Thân đều đặt thêm tai mắt thân tín để giám sát mọi viêc. Lý không cho con cái tham gia công việc mà gởi hai con là Lee Poon Leung và Lee Sok Wah đến Đại học Kowloon (Đài Loan). Thời thế thay đổi, tay trắng khó làm nên sự nghiệp.
Một trong những lý do không cho con cái tham gia công việc làm ăn, là đến khi cần thiết thì không e ngại bán đứng người đã hết lòng chung lưng đâu cật gầy dựng sản nghiệp cho mình. Mã Tuyên là một ví dụ.
2/- Tổng quát về Lý Long Thân
A/- Vài nét về lý lịch : Người dân Sài Gòn-Chợ Lớn ít nhiều đã nghe tiếng về một thương gia người Hoa mà báo chí thường nhắc đến như một ông vua không ngai trong nền kinh tế miền Nam, đó là Lý Long Thân. Tìm hiểu về con người nầy hơi khó bởi vì ông ta cũng sống bình thường, khá giản dị và kín đáo.
Lý Long Thân sinh ngày 27/8/1918 tại Amoy tỉnh Phúc Kiến, Trung Hoa. Cha là Lý Ngọc, mẹ tên Trương Thị. Gia đình nông dân đông con, bữa đói bữa no, nên ngay từ nhỏ, Lý đã có khát vọng cho một cuộc đổi đời.
Năm 1938, lúc 20 tuổi, Lý và người bạn tên A Chảy đi làm thuê, góp tiền làm lộ phí, đến giữa năm đó thì họ có mặt ở Hải Phòng. Nhưng hải cảng nầy không phải là nơi dung thân của họ Lý. Hắn lại trốn lên tàu, làm thuê, mò đường vào Sài Gòn. Anh ta tìm đến bang hội Phúc Kiến ở Chợ Lớn để nhờ giúp đở.
Do mặt mày sáng sủa, ăn nói lễ độ, tay chân nhanh nhẹn, thu phục được tình cảm của Bang chủ, nên anh ta được giới thiệu vào làm việc tại một hiệu kim hoàng nổi tiếng là Kim Thành.
B/- Tay trắng làm nên sự nghiệp
- Phần hùn trong tiệm vàng Kim Thành : Lý Long Thân thông minh, sáng dạ, cần mẫn và chăm chỉ nên được chủ tiệm tin cậy. Do bặt thiệp, dễ mến, Lý sốt sắng chỉ mối, giúp đổi tiền, làm trung gian giữa khách hàng và chủ tiệm trong việc mua và bán vàng. Khách hàng là những người có địa vị, làm ăn lớn, giàu có, trúng mánh nhờ cờ bạc hoặc áp phe buôn bán. Qua trung gian ăn chặn, hưởng hoa hồng, nhờ thông minh, nhạy bén nắm bắt thời cơ khi giá vàng lên, xuống, trong 5 năm Lý đã có một số vốn khá to, bỏ tiền vào phần hùn của tiệm. Kim Thành là một tiệm mua bán vàng uy tín lớn ở Đông Nam Á, từ Sài Gòn, Hà Nội, Nam Vang (Phnom Penh) và Lào…
9 Ly long than 6Vàng Kim Thành nổi tiếng với hình trái núi, độ vàng ròng tinh khiết 999.9 % nên được gọi là vàng 4 số 9. Một lượng vàng lá nặng 37.5 g, gồm 2 miếng rưởi. Hai miếng nặng 15g/miếng và 1 miếng nhỏ nặng 7.5g. Cả 3 lá được gói trong một bao giấy dầu hiệu Kim Thành.
- Mở công ty môi giới địa ốc Tong Yuan và Savico : Khi vốn đã lên tới bạc triệu, Lý bỏ Kim Thành, ra lập công ty môi giới địa ốc Tong Yuan. Nhờ kinh nghiệm môi giới, quen biết rộng rãi, việc làm ăn phát đạt thu về hàng vạn bạc mỗi tháng.
Năm 1943, Lý đem hết tiền mua cổ phần công ty SAVICO (Địa ốc thương cuộc) rồi mở mang sang việc xuất nhập cảng dựa trên quan hệ Hoa kiều Chợ Lớn với người Hoa Hồng Kông, Đài Loan và cả Hoa lục nữa, mà Lý là một mắt xích. Việc kinh doanh mang tầm vóc quốc tế.
3/- Ông vua hai ngai
A/ Ngành dệt tơ sợi : Chính quyền Đệ nhất Cộng Hòa cấm người Hoa kinh doanh một số ngành nghề, ngay lập tức, Lý Long Thân xin nhập quốc tịch Việt Nam.
Vào tháng 3 năm 1959, Lý Long Thân ký quỹ một số tiền rất lớn để được giữ chức vụ Hoa Vụ Kinh Lý tại ngân hàng Việt Nam Thương Tín. Ở chức vụ nầy họ Lý chuyên trách thu hút đầu tư của các đại xì thẩu người Hoa, để thành lập hai công ty VINATEXCO (Việt Nam Vải Sợi Công Ty) và VINATEFINCO (Việt Nam Vải Sợi Hoàn Tất Công Ty). Vừa sản xuất, vừa kinh doanh xuất nhập cảng nên Lý Long Thân thao túng phần lớn thị trường vải sợi miền Nam.
9 Ly long than 11Tại nhà kho ngay cầu Tham Lương, gần ngã tư Bảy Hiền, vật liệu và hoá chất phục vụ cho dệt nhuộm nhiều đến nổi cung cấp liên tục trong 3 năm không hết.
B/- Ngành sắt thép và máy móc : Lý Long Thân không ngừng phát triển kinh doanh, ngành nghề nào hái ra tiền thì chớp thời cơ nhảy vào hốt bạc. Từ dệt tơ sợi, nhảy sang sắt thép. Thành lập nhà máy cán thép VISACA. Đến năm 1974 nhà máy nầy có số vốn là 600 triệu đồng.
“Người cày có ruộng”. Nông thôn chuyển mình. Nắm bắt cơ hội, Lý Long Thân cho ra đời hàng chục công ty lớn nhỏ, nhập cảng ào ạt các loại máy móc nông nghiệp, ngư cụ và hàng tiêu dùng. Dưới tay họ Lý, 19 kho hàng và hàng chục cơ xưởng rải ra khắp Sài Gòn – Chợ Lớn. Bất cứ lúc nào, những nhà kho trong Phú Thọ Hoà cũng có sẵn hàng trăm chiếc máy cày hiệu Kohler, Kubota, máy bơm nước, máy phát điện nhỏ, máy đuôi tôm, nhập cảng từ Nhật Bản. Hàng loạt nhà kho chứa đầy phụ tùng các loại xe gắn máy, hàng tiêu dùng…
Để quản lý khối tài sản khổng lồ thuộc nhiều ngành nghề khác nhau, Lý Long Thân đã tạo ra những liên minh quyền lực chằng chịt dày đặc. Và Lý Long Thân đã trở thành ông vua hai ngai, ngành dệt vải và máy móc
4/- Vài nét về lịch sử thành phố Chợ Lớn
A/- Thành phố Chợ Lớn : Có hai việc cần phân biệt là thành phố Chợ Lớn và ngôi chợ mang tên Chợ Lớn, vì sau khi ngôi chợ đầu tiên bị cháy rụi, một ngôi chợ khác được xây dựng, mang tên Chợ Lớn Mới hay Chợ Bình Tây hoặc chợ Quách Đàm. Đó là ngôi chợ ngày nay trong thành phố Chợ Lớn.
Thành phố Chợ Lớn có đông người Hoa sinh sống, nằm ven kinh Tè, trải dài từ quận 5 và quận 6 ở Sài Gòn.
- Nguồn gốc : Năm 1778, những người Hoa chạy tránh chiến tranh giữa Tây Sơn và Nguyễn Ánh, từ Biên Hoà, Mỹ Tho, Hà Tiên về tập trung sinh sống tại khu vực nầy. Phần lớn là gốc Quảng Đông, Triều Châu, 9 Ly long than 7nhưng cũng có một số gốc Phúc Kiến, Hẹ, Quảng Tây từ cù lao Phố (Biên Hoà) cũng chạy về sống trong cộng đồng nầy.
Chợ Lớn được chính thức công nhận là Thành Phố Chợ Lớn ngày 6/6/1865. Trong thành phố có một ngôi chợ cũng mang tên Chợ Lớn.
Sau một vụ cháy, ngôi chợ đã từng nằm ngay nhà Bưu Điện Chợ Lớn ngày nay, bị thiêu rụi và sau đó, một ngôi chợ xây cất lên trong thành phố, gọi là Chợ Lớn Mới. Người Hoa sinh sống đông nhất ở quận 5 của thành phố Chợ Lớn.
- Chợ Lớn Mới hay Chợ Bình Tây : Năm 1927, một thương gia người Hoa là Quách Đàm mua một khu đất và bỏ tiền ra xây một ngôi chợ đồ sộ, xi măng cốt sắt, mặt tiền ngôi chợ nằm trên đường Tháp Mười, giữa đường Hải Thượng Lãn Ông (còn gọi là đường Khổng Tử) và đường Hậu Giang, quận 6.
Chợ Lớn Mới còn gọi là Chợ Bình Tây hoặc Chợ Quách Đàm, 9 Ly long than 9bên trong chợ có đặt một tượng đồng của Quách Đàm ngay ở cửa chính.
Kết luận
Rất nhiều người Việt gốc Hoa đã góp phần xây dựng nền kinh tế của Việt Nam Cộng Hòa, tuy nhiên trong thế giới người Hoa ở Chợ Lớn cũng có nhiều gian thương đã từng làm mưa làm gió trên thị trường, lủng đoạn nền kinh tế quốc gia mà chính quyền phải bó tay.
Thương gia người Hoa thường có một hệ thống chân rết bên dưới, chuyên thu mua gom hàng hoá, tích trữ, tạo khan hiếm giả tạo, làm cho giá cả tăng cao rồi tung hàng ra bán để hốt bạc. Đầu cơ tích trữ là cái mánh ruột của gian thương.
Việc lập pháp trường cát thời Nguyễn Cao Kỳ làm Chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp TW, xử bắn Tạ Vinh chỉ là một đòn dằn mặt cảnh cáo, nhưng chưa chắc gì chấm dứt được đầu cơ tích trữ, vì hàng hoá phân tán rộng rãi trong hệ thống chân rết, không tập trung tại một nhà kho, thì làm sao mà lập biên bản tích trữ số lượng hàng hoá lớn cho được ?
Tạ Vinh, giám đốc công ty xuất nhập cảng Sui Hing, bị tòa án quân sự đặc biệt kết án tử hình về các tội lủng đoạn nền kinh tế, đầu cơ tích trữ, chuyển ngân bất hợp pháp và hối lộ.
Ngày 14/3/1966, lúc sáng sớm, Tạ Vinh (34 tuổi) bị xử bắn tại pháp trường cát trước cửa chợ Sài Gòn. Toán xạ thủ gồm 10 quân cảnh sử dụng súng carbine bắn vào ngực. Sau loạt đạn, Tạ Vinh quỵ xuống trong bộ đồ complet, cà vạt. Bà vợ cố vượt qua vòng kẻm gai để nhào đến bên chồng nhưng bị cảnh sát chận lại. Bên cạnh đó, có đặt một cái quan tài. Đương sự để lại vợ và 7 con. Tạ Vinh bị xử tử là Tạ Vinh thật, không phải tử tội bị thay thế bởi một người khác như dư luận loan truyền.
Lý Long Thân có một thành tích buôn bán phi pháp nhưng đã khôn khéo bạch hóa hồ sơ trở thành một công dân bình thường.
Rất may là Lý Long Thân nhanh chân dọt trước ngày 30/4/1975 nên không chịu cảnh tù tội như Mã Tuyên, phải gở 4 quyển lịch trong trại tù cải tạo vì là tư sản mại bản.
theo Trúc Giang – Minnesota ngày 13/6/2013
Long Điền B, Chợ Mới, An Giang, Việt Nam
Cù lao Ông Chưởng
Thứ bảy, 27/08/2011 20 giờ 51 GMT+0
“Bao phen quạ nói với diều
Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm”
Trịnh Hoài Đức viết trong Gia Định thành thông chí: “Lễ công giang thượng khẩu tục gọi là vàm Ông Chưởng; cửa sông nầy rộng 8 tầm, sâu 8 thước ta. Trước cửa sông có cù lao nhỏ và nhân tên sông mà gọi tên cù lao ấy (cù lao Ông Chưởng), ở cách phía tây đạo Đông Khẩu 90 dặm rưỡi. Sông chảy vào nam 60 dặm rưỡi đến hạ khẩu rồi hợp lưu với Hậu Giang. Bờ phía tây có sở thủ ngự Hùng Sai, bờ phía tây thượng khẩu có miếu thờ Khâm sai Chưởng cơ Lễ Thành hầu Nguyễn (Nguyễn Hữu Cảnh) vì dân ở đấy cho rằng ông có công dẹp yên Cao Miên, khai thác đất này, nên nhân dân nhớ công đức mà lập miếu thờ”. Sự kính trọng Nguyễn Hữu Cảnh trong lòng người dân cù lao Ông Chưởng còn được Nguyễn Liên Phong nhấn mạnh trong “Nam kỳ phong tục diễn ca” (năm 1909):
“Sông Lễ Công chỗ cù lao,
Miếu quan Chưởng Lễ thuở nào lưu lai.
Đồng Nai cũng có miễu ngài,
Nam Vang, Châu Đốc lại hai chỗ thờ.
Coi ra hiển hách bây giờ,
Cù lao Ông Chưởng tư cơ đứng đầu”.
Dinh Ông ở thị trấn Chợ Mới.
Trên đất cù lao Ông Chưởng có không biết “cơ man” miếu thờ Nguyễn Hữu Cảnh mà người dân trân trọng gọi là “Dinh thờ Ông Lớn” hoặc “Dinh Ông”, còn tên chính thức thì tùy theo từng “dinh”. Ông Ngô Văn Lữ (Hai Lữ), 60 tuổi, người hiến đất khi Dinh thờ Quan Thượng đẳng đại thần Nguyễn Hữu Cảnh ở Vàm Sau dời về Long Kiến (An Thạnh Trung) thì Quan Kinh lược qua Campuchia bị bịnh, về Vàm Trên (Kiến An) dự Tết Đoan ngọ cùng nhân dân, sau đó chuyển đến Biên Hòa mới mãn phần. Thật ra, theo Sơn Nam: “Sau khi trấn dẹp yên giặc cướp trên sông Tiền, khuấy rối vùng cù lao Giêng (Chợ Mới), quân Nguyễn Hữu Cảnh trở về trú đóng tại con rạch, nay là “Lòng Ông Chưởng” để chờ lịnh trên”. Gia Định thành thông chí chép chi tiết: Đêm 26 tháng 4 Canh Thìn (1700), gió mưa tầm tã, nơi đầu cù lao đất lở sụp, gây tiếng vang như sấm. Đêm ấy ông (Nguyễn Hữu Cảnh) nằm mộng thấy một người cao lớn mặc áo gấm, tay cầm cây búa vàng, mặt như thoa phấn đỏ, râu mày bạc trắng, đến trước mặt ông mà bảo rằng: “Tướng quân nên kéo quân về cho sớm, không nên ở lâu nơi ác địa này”. Ông thức dậy, lo buồn. Bấy giờ việc biên cảnh chưa hoàn thành, dư đảng giặc còn núp trong rừng núi. Trong lúc ông do dự chưa biết nên rút lui hay nên ở thì phần lớn quân sĩ lại mang bịnh dịch. Ông cũng nhiễm bịnh, hai chân tê bại, ăn uống không được. Gặp ngày Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5), ông miễn cưỡng ra dự tiệc để khuyến lạc tướng sĩ, rồi ông trúng phong và thổ huyết, bịnh tình lần lần trầm trọng. Ngày 14, ông kéo binh về, ngày 16 đến Sầm Giang (Rạch Gầm) rồi mất”. Để tưởng nhớ công ơn mở cõi đất phương Nam của ông, nhân dân nhiều nơi khu vực này đã lập đền thờ ông. Ở cù lao Ông Chưởng có hai dinh quan trọng: Dinh Ông Long Kiến và Dinh Ông Kiến An. Dinh Ông Kiến An về sau vì đất lở nên chia hai, thêm Dinh Ông thị trấn (Chợ Mới).
Dinh Quan Chưởng binh Lễ Thành hầu Nguyễn Hữu Cảnh ở thị trấn Chợ Mới tọa lạc trên diện tích khoảng 2.000m2 với lối kiến trúc đặc trưng Nam Bộ cùng một số công trình đậm nét văn hóa dân tộc. Trước cổng dinh là một cây da um tùm tàn lá, gốc rất lớn, áng chừng cây có trên 300 năm. Dinh đã được tỉnh An Giang công nhận là Di tích văn hóa – lịch sử. Ông Nguyễn Quang Thâm, 81 tuổi, trong ban tế tự Dinh Ông thị trấn trước kia cho biết dinh này lớn hơn hết, đối diện Dinh Ông Kiến An, giữa là sông Ông Chưởng. Lễ hội Kỳ yên (lễ giỗ Ông) lần thứ 311 (Tân Mão, 2011) vừa qua tại Dinh Ông thị trấn diễn ra trong 3 ngày 8, 9 và 10 với nhiều nghi thức long trọng, như: lễ thỉnh các vị linh thần khởi hành từ dinh đến Linh miếu Hội đồng, nghĩa trang liệt sĩ, chùa Ông, đình thần Chợ Thủ, đình thần Mỹ Luông, trở về làm lễ an vị, lễ tiên nghinh, chánh tế, xây chầu, tiếp giá đại bội. Ngoài vui chơi, thể thao, còn rước đoàn hát bội biểu diễn 3 vở tuồng: “Lưu Kim Đính”, “Tiêu Anh Phụng” và “San Hậu”, thu hút rất đông người đến dự.
Từ xa xưa cù lao Ông Chưởng nổi tiếng khắp Nam kỳ lục tỉnh với một số nghề thủ công, đó là nghề vẽ tranh kiếng và nghề mộc Chợ Thủ.
Nghề vẽ tranh kiếng nằm trên địa phận xã Long Điền và Long Điền B, mà những nhà nghiên cứu văn hóa dân gian thường gọi là “Dòng tranh Chợ Mới”. “Dòng tranh Chợ Mới bắt đầu từ năm 1954 do nghệ nhân Trần Văn Ty (Mười Ty) phổ biến. Trước kia ông học nghề và làm nghề tranh kiếng theo trường phái Lái Thiêu tại Cần Thơ. Khi về Chợ Mới ông nghiên cứu thấy người dân địa phương theo đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa hoặc Phật giáo Hòa Hảo thích thờ tổ tiên với bốn chữ “Cửu huyền thất tổ” nên mới sáng tác các mẫu tranh thờ đặc biệt cho vùng này. Bên cạnh đó, ông còn theo cách vẽ của họa sĩ Lê Trung, Hoàng Lương... sáng tác các loại tranh treo cửa buồng theo tích Tấm Cám, Thoại Khanh - Châu Tuấn, Phạm Công – Cúc Hoa, Lưu Bình – Dương Lễ. Thị trường tranh còn mở rộng khắp Nam Bộ nên sau 20 năm hành nghề, số học trò của ông Tỵ qua mấy thế hệ đã có khoảng một ngàn người” (*).
Thời bấy giờ, khi đến chợ Bà Vệ (Long Điền) là người ta thấy hai bên đường phơi đầy những bức tranh kiếng vừa mới hoàn thành. Và trên đường thấy nhiều chiếc xe đạp hai bên yên sau cột đầy tranh kiếng tỏa đi bán khắp nơi. Nhưng hiện nay tới đây chỉ thấy lác đác mấy bức tranh kiếng rải phơi bên đường, phải chú ý lắm mới phát hiện một cơ sở sản xuất tranh kiếng. Theo ông Nguyễn Thanh Hòa, 47 tuổi, chủ cơ sở tranh kiếng Thanh Hòa (ấp Long Tân, Long Điền), hiện tại chỉ còn khoảng 10 gia đình làm tranh kiếng. Ông tâm sự đây là nghề gia truyền mà ông đeo đuổi vì cũng kiếm sống được. Cơ sở của ông khá bề thế, với trên 10 thợ, lương tháng từ hơn 1 triệu đồng đến 4 triệu đồng/thợ. Muốn có tay nghề, hưởng lương cao, thợ phải có hoa tay và học suốt 3 năm. Đó là thời gian được rút ngắn nhiều so với hồi xưa vì tranh kiếng bây giờ được in lụa. Tranh kiếng in lụa theo từng chủ đề: tín ngưỡng, sự tích, phong cảnh đồng quê, vinh hoa phú quý, công cha nghĩa mẹ... Tất cả đều hoàn thành theo đơn đặt hàng của lái. Tranh in lụa sản xuất nhanh, sắc nét, giá rẻ nên đáp ứng được thị trường. Tranh kiếng của ông Hòa được người buôn sỉ đến chở đi nhiều nơi, chủ yếu ở Đồng bằng sông Cửu Long, xa nhứt là Nha Trang. Ngoài tranh kiếng truyền thống Nam Bộ, ông Hòa còn sản xuất tranh kiếng phục vụ nhu cầu của đồng bào Khmer. Ông Hòa cũng sản xuất một số tranh vẽ tay theo yêu cầu của khách. Tranh này do vợ ông, bà Lê Thị Tám, 46 tuổi, vẽ. Vẽ tay tranh kiếng “theo nguyên tắc vẽ tranh giấy của dân gian thì phải qua các công đoạn: phác thảo mẫu, tô màu, tô bóng. Cuối cùng là dùng mực đen vẽ mắt mũi con ngươi, hoặc điểm các gân lá, bướu cây. Tranh kiếng là loại tranh vẽ phía sau mặt kiếng, nên những chi tiết nào đáng lẽ vẽ sau thì phải vẽ trước” (*). Với nguyên tắc đó cùng tay nghề (học và làm nghề từ năm 8-9 tuổi), bà Lê Thị Tám đã có nhiều bức tranh đẹp, mỗi bức là một tác phẩm nghệ thuật. Bà đã được giấy khen “Bàn tay vàng” của huyện Chợ Mới.
Nghề mộc thủ công Chợ Thủ (Long Điền A) vẫn hoạt động rôm rả, ngày một phát triển. Theo Sơn Nam, Chợ Thủ là tên gọi tắt của Thủ Chiến Sai hay Chiến Sai Thủ Sở. Chiến Sai vốn là tên Kiến Sai (tên Khmer là Kiên Svai, có nghĩa là chòm cây xoài) nói trại ra. Thủ là đồn để canh giữ, bảo vệ việc đi lại trên sông rạch. Nhờ có gỗ súc từ Campuchia đưa về, cộng với tay nghề khéo léo của thợ từ miền Trung vào, Chợ Thủ phát triển ngành mộc, đủ sức cạnh tranh với hàng mộc từ Lái Thiêu (Bình Dương) và Biên Hòa (Đồng Nai) đưa xuống. Ông Lê Văn Toản, 70 tuổi, chủ một cơ sở mộc tại đây cho biết đây là nghề truyền thống mà ông học được từ cha ông, kế tục ông nội ông. Sản phẩm ở đây được người Nam Bộ ưa chuộng ngoài các loại hàng trang trí nội thất như tủ thờ, bàn ghế, bộ sa lông... còn có các sản phẩm cao cấp như cửa nhà, tay vịn cầu thang... Tất cả được làm bằng máy, sau đó mới chạm khắc tỉ mỉ, khéo léo, chăm chút từng đường nét, hoa văn, họa tiết bằng tay sao cho sống động, rồi đánh vẹc-ni hoặc sơn PU. Chính vì vậy mà sản phẩm bán ra, như bộ sa lông rẻ nhứt cũng 12 triệu đồng.
Từ hàng chục năm nay, nghề mộc địa phương chợ Thủ đã được “nhân rộng” tới chợ Bà Vệ. Ông Phan Hồng Đảm, 61 tuổi, làm nghề này từ nhiều năm nay, cho biết: nghề làm hàng mộc ở đây không thua Chợ Thủ, đóng đủ thứ theo nhu cầu, cũng sử dụng máy móc để sản xuất. “Tủ chén đi Sóc Trăng, Cà Mau đóng không kịp lái hối liền liền”, ông nói thêm: “Ghe trên 10 tấn chở khoảng 100 cây”. Cây là bộ tủ chén đóng rồi, tháo ra, tới nơi ráp lại. Tuy không sản xuất hàng gỗ cao cấp nhiều tính mỹ thuật như Chợ Thủ nhưng hàng gỗ gia dụng Bà Vệ cũng là một nghề đang thịnh, nuôi sống nhiều người. “Thợ lãnh lương 100.000 đồng tháng coi như “chết””, ông Đảm cười “khoe”...
Cạnh nghề mộc, ngày xưa Chợ Thủ còn thành thạo nghề ươm tơ dệt vải. Nguyễn Liên Phong viết trong “Nam kỳ phong tục diễn ca” như sau:
“Thủ Chiến Sai, xứ quê mùa,
Nhơn dân đông đảo, miễu chùa
nghiêm trang.
Trại cưa dãy dọc, dãy ngang,
Chuyên nghề ươm dệt cả làng thói siêng.
Nam phụ (lão ấu) nội thôn (Tú Điền),
Đều là biết dệt nghề riêng trong nhà.
Xung quanh mấy chỗ gần xa
Mua hàng Chợ Thủ, tiếng đà xưa nay.
Trời sanh phong thổ cũng hay,
Trên tơ lụa đủ, dưới cây ván nhiều.
Công dung ngôn hạnh mỹ miều,
Gái hay thêu dệt, người đều thanh thao...”
Trong khi nghề mộc “nở nồi” thì nghề dệt nổi tiếng đất này đã tàn lụi từ rất lâu.
***
Với bốn mặt sông nước bao quanh (sông Tiền, sông Hậu, sông Ông Chưởng và sông Vàm Nao), cù lao Ông Chưởng được ca dao xưa ca tụng “có nhiều cá tôm” là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, nghề vẽ tranh kiếng Long Điền và Long Điền B và nghề mộc Chợ Thủ mới là nét văn hóa dân gian đặc sắc rất đáng tự hào của người địa phương.
Bài, ảnh: PHÙ SA LỘC
----------
(*) “Nghề vẽ tranh kiếng tại Nam bộ”, Trương Ngọc Tường, trong quyển “Xóm nghề và nghề thủ công truyền thống Nam bộ”, Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam (Phan Thị Yến Tuyết), NXB Trẻ ấn hành, 1999.
source :http://www.baocantho.com.vn/?mod=detnews&catid=302&p=&id=86700
Hiểu và trân trọng ý nghĩa giá trị của chiếc Áo Dài Cưới truyền thống,nên chúng tôi luôn xem sáng tạo là việc cần và đủ để thay đổi mẫu mã liên tục phù hợp cho mọi nhu cầu của cô dâu cũng như phù hợp với xu thế hiện đại.Áo Dài Ngô Nhật Huy là thương hiệu trang phục dân tộc của các cuộc thi lớn và đấu trường nhăn sắc nổi tiếng trong và ngoài nước.Chúng tôi luôn có bề dày kinh ngiệm và đội ngủ thiết kế để đáp ứng với xu hướng thi trường.Và trên đây là mẫu Áo Dài được may trên chất liệu Chinffong dàycó độ co giãn nhẹ rất thoải mái.Cổ thuyền cạn trên nền vải trắng tinh khiết tôn dáng và sáng da cho người mặc.Kỷ thuật đắp ren phối hợp cùng đá pha lê thủ công trang trí làm nổi bậc các họa tiết làm cho chiếc áo vừa hiện đại và cổ điển,rất phù hợp cho các cô dâu có xu hướng thích Áo Dài Cưới hiện đại.Áo dài Ngô Nhật Huy luôn cập nhật xu hướng để luôn sáng tạo các mẫu thiết kế cho hợp xu hướng thời đại.Thương hiệu chúng tôi đã có trên 20 năm kinh nghiệm nên ngày càng được nhiều khách hàng ưa chuộng và lựa chọn trong các buổi tiệc cưới và hội họp.
Xem bài viết gốc của ngonhathuy.com tại ngonhathuy.com/ao-dai-cuoi-ad141/
Đơn giản nhất là nhận biết người sinh cung Nhân Mã (Sagittarius, 23/11-21/12). Bạn tìm thấy người đó tại chính giữa nhóm ồn ào nhất ở mỗi cuộc vui. Anh ta đang kể các câu chuyện hài hước, còn mọi người xung quanh thì phá ra cười.
Nhìn thấy bạn, Nhân Mã rời đám đông, bước tới vỗ mạnh lên vai và nói to: “Cừ lắm. Tuổi tác như anh mà phong độ vẫn thế này là rất được”. Hẳn bạn không thể vui lòng với kiểu nhận xét như vậy. Lần gặp sau, thấy bạn lạnh lùng, Nhân Mã chân thành ngạc nhiên. Có chuyện gì thế? Chẳng nhẽ bạn giận anh ta? Anh ta có nói gì xấu đâu, thậm chí còn khen ngợi kia mà.
Dù không vừa ý, cũng phải thừa nhận rằng Nhân Mã đã nói thực lòng. Người đó quả thật không muốn xúc phạm bạn, và chân thành lấy làm tiếc nếu điều đó xảy ra.
Sagittarius (nhân vật thần thoại mình ngựa, đầu người, hai tay bắn cung - Nhân Mã, hay Cung Thủ) là như vậy: thông minh, nhanh trí, vui tính và bộc trực. Phẩm chất duy nhất không có ở Nhân Mã là sự khôn khéo ứng xử, trong khi bản thân anh (chị) ta thì tin chắc rằng mình là một nhà ngoại giao mẫu mực. Chính vì thế mới xảy ra sự ngạc nhiên kể trên.
Cung Thủ thường có cái đầu hơi to, hình đẹp, với trán cao và rộng. Nét mặt cởi mở, thiện chí. Cử động thường nhanh, nhưng hơi vụng về. Khi nói chuyện, Cung Thủ có thể khoa mạnh tay, làm đổ cốc chén trên bàn. Bước đi hối hả tưởng chừng chân không chạm đất. Tuy nhiên lúc đó anh ta có thể lỡ tay tuột nắm cặp xách làm giấy tờ quan trọng bay hết ra ngoài, rồi tức tốc lao theo vơ nhặt chúng lại.
Nhân Mã có ánh mắt sáng và tinh nhanh. Về tầm vóc, họ chia thành hai loại: loại cao - cơ bắp; và loại tầm thước - người đậm. Loại cao dáng vẻ có gì đó giống với loại ngựa quý. Hồi trẻ, trước trán nhiều người thường có lọn tóc bướng bỉnh rủ xuống gợi hình ảnh bờm ngựa. Sau này, khi đã thay đổi kiểu cắt tóc hoặc đã hói, người đó vẫn còn thói quen lắc đầu như muốn hất tóc, hoặc làm cử động tay vô tình như muốn sửa mái.
Nhân Mã rất ưa di chuyển. Họ không thể đứng hay ngồi yên một chỗ, mà luôn muốn chạy đi đâu đó. Vốn rất thích sự thay đổi trong cuộc sống, họ đam mê hành trình, viễn du.
Được sao Mộc phù trợ, điểm đặc biệt trong tính cách của Nhân Mã là lòng quả cảm phi thường. Những người điển hình của cung này thường ham thích những nghề nghiệp mạo hiểm. Còn nếu công việc đang làm của họ không có gì phiêu lưu, họ sẽ chọn cho mình những thú vui hoặc môn thể thao mạo hiểm. Họ thích tốc độ, mê phi ngựa, đua xe, lái máy bay… Nhiều phi công thử nghiệm nổi tiếng sinh ra ở cung này. Trong máu của Nhân Mã là thái độ thách thức số phận, đùa giỡn tử thần.
Nhân Mã là những người đa ngôn, bốc đồng. Trong đầu họ nghĩ gì thì ngoài lưỡi nói vậy. Sự thiếu cẩn trọng trong lời nói đôi khi khiến họ phải trả giá.
Mặc dù Nhân Mã (hoàn toàn vô tình và không ngờ) có thể làm bạn rất mếch lòng, bạn không thể giận người này lâu. Anh (chị) ta nói sự thật với bạn không phải vì muốn chọc tức, mà vì chân thành muốn giúp bạn. Đôi khi nên lắng nghe ý kiến của Nhân Mã, trong đó ít ra là không có một chút nịnh bợ nào.
Cung Thủ thường có tâm trạng vui tươi. Nhưng vốn thuộc cung hoả, người đó có thể bất ngờ “bùng cháy” khi bị ai đó chèn ép hoặc cư xử suồng sã. Trong tính cách của Cung Thủ tồn tại yếu tố bất tuân quyền lực, và luôn có ý muốn nổi dậy chống đối mọi lề thói áp đặt.
Cung Thủ ít khi bỏ qua chuyện ngang trái trên đường và không bao giờ làm ngơ khi có ai cầu xin giúp đỡ. Trong tình huống đó, Cung Thủ đàn ông sẵn sàng nhập cuộc ẩu đả, còn đàn bà sẽ mắng nhiếc kẻ tội đồ đến chừng y phải hối tiếc là đã gặp phải Cung Thủ.
Lời cáo buộc bất công đối với Cung Thủ về bất kỳ hành vi không trung thực nào sẽ có thể khiến người đó nổi cơn cuồng nộ. Người đó xông vào bạn với những cú đấm để lần sau bạn phải suy nghĩ có nên dựng chuyện vô lý hay không. Tuy nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt đau đớn thương tích của bạn, người đó vội xin lỗi và ra sức cứu chữa xoa dịu vết thương. Vấn đề là ở chỗ, Cung Thủ trước tiên nói và làm, rồi sau mới nghĩ.
Là những người đầy nhiệt huyết, Cung Thủ thường cống hiến hoàn toàn tâm sức cho công việc mà họ dành cả cuộc đời. Người nào định giễu cợt những gì Cung Thủ thực sự quý trọng - sẽ có nguy cơ chuốc lấy cho mình một kẻ thù nguy hiểm. Những mũi tên nhọn của Cung Thủ có tẩm chất châm biếm chua cay sẽ xuyên thủng mọi vỏ giáp để đâm trúng đích.
Trong tính cách của Cung Thủ, dù thuộc giới tính và lứa tuổi nào, đều có chút màu sắc trẻ con: thơ ngây, hồn nhiên, liều lĩnh và lạc quan. Cung Thủ nhất quyết không chịu thừa nhận rằng cuộc đời là cái gì đó nghiêm túc. Nếu thực tế diễn ra khẳng định là như thế thì Cung Thủ sẽ rất lấy làm buồn phiền. Mang bản chất của thần Jupiter, Cung Thủ luôn chống đối tất cả những gì đã được áp định và thường nhật, bởi vì thấy những thứ đó thật là buồn tẻ.
Nếu không nông nổi tự làm hại sức khoẻ, Cung Thủ có khả năng sống thọ tới tuổi già mà vẫn minh mẫn, tinh anh. Những chỗ đau thường thấy ở Cung Thủ là: hông, phổi, gan, tay, và vai. Không ít người vì ham tốc độ mà gặp tai nạn, bị thương vào đầu. Nhưng khó mà bắt được Nhân Mã nằm lâu trên giường bệnh, sự hồi phục thường nhanh chóng đến ngạc nhiên. Còn tâm trạng ảm đạm thì thường tan biến ngay khi nó còn chưa kịp hoàn toàn bao trùm lên anh (chị) ta.
Nhân Mã là những tay chơi đỏ đen bẩm sinh. Những người sinh cung này hiếm khi bỏ qua các cơ hội thử vận may trong xổ số, sòng bạc, hay cá độ thể thao. Las Vegas và Monte Carlo là những thành phố yêu mến nhất của họ.
Trong số những nét không dễ chịu ở Cung Thủ, đáng kể đến là: tính khí bùng nổ, khác người, hay châm biếm, bốc đồng, và ngoài ra - sự thiếu điều độ trong ăn, uống.
Nhân Mã là những người đặc biệt hào phóng. Cho bạn vay tiền, họ không bao giờ hỏi khi nào bạn sẽ trả, mà kiên nhẫn chờ đến lúc bạn có điều kiện thực hiện việc đó. Đàn bà Nhân Mã thường vui lòng nhận trẻ mồ côi làm con nuôi. Khi có mèo hoang, chó lạc đến nhà - họ không bao giờ đuổi chúng đi.
Nhân Mã có một trí nhớ phi thường. Họ có thể kể lại tỉ mỉ cho bạn những gì đã xảy ra vào ngày, ví dụ, 14 tháng tư cách đây 5 năm hoặc thậm chí 10 năm. Họ có thể nhớ tuyệt vời những tình tiết nhỏ nhất của những cuốn sách hay bộ phim đã xem từ hồi còn nhỏ. Tuy nhiên, họ lại dễ đãng trí quên mất găng tay, ví tiền, hay chìa khoá…
Bản chất trung thực, Nhân Mã không ưa nói dối. Còn khi nào buộc phải làm điều đó, sự nói dối hiện rõ trên mặt khiến ai cũng nhận ra.
Theo nhà chiêm tinh Linda Goodman, cuộc đời đối với Nhân Mã là một rạp hát. Hay thậm chí đúng hơn, là một rạp xiếc, ở đó Nhân Mã là nghệ sĩ hài dẫn nối các tiết mục. Trong chiếc áo thụng màu xanh trời rực rỡ, mặt tô màu sặc sỡ, anh bước ra sàn diễn với cặp mắt long lanh vì vui sướng và hân hoan. Vấp chiếc giày mũi dài lên thảm, anh vụng về ngã lăn xuống, rồi lập tức đứng dậy, và trong tiếng vỗ tay cổ vũ của khán phòng, anh trình diễn những pha nhào lộn siêu đẳng đến chóng mặt. Tay anh đeo những chiếc nhẫn mặt ngọc lam, dưới chân buộc chuỗi lục lạc nhỏ xíu rung lên âm thanh trong vắt tựa hồ tiếng chuông ngân từ ngôi nhà thờ xa khuất. Phồng đôi má tô màu anh đào đỏ thẫm, anh vui vẻ thổi vào chiếc tù và bằng nhôm lau sáng loáng.
Phúc hậu, quả cảm và thơ mộng, Cung Thủ vui tươi như chính ngày lễ tiêu biểu cho họ - Giáng sinh. Loại đá mang lại may mắn cho họ - ngọc lam. Tâm hồn thảnh thơi của Nhân Mã giương cung lên trời cao, và mũi tên xuyên qua những tầng mây, qua những vì sao, bay tới nơi sinh ra những giấc mơ.
Đặc điểm :
Sagittarius thông minh, nhanh trí, vui tính và bộc trực. Phẩm chất duy nhất không có ở Nhân Mã là sự khôn khéo ứng xử, trong khi bản thân họ thì tin chắc rằng mình là một nhà ngoại giao mẫu mực.
Tính chất chung: là người không kiên định, hay thay đổi
Ngày tượng trưng trong tuần: Thứ năm
Đá tượng trưng: Kim cương nhiều mặt, đá da trời, lam ngọc, ngọc bích
Màu sắc tượng trưng: Xanh dương, tím, vàng, xanh lá cây
Hoa tượng trưng: Cẩm chướng, hoa cúc, cây irit
Kim loại tượng trưng: Thiếc
Nước hoa: Xạ hương, hoa violet
Động vật: Ngựa, nai, công, thiên nga.
Đặc trưng :
Là biểu tượng của nước. Sao chiếu mệnh là sao Mộc. Người Sagittarius rất đáng tin, vui vẻ, chân thật, chung thuỷ, cởi mở. Họ tin vào tương lai và những sự thay đổi của nó, họ thích đi du lịch, đi bộ ngao du và động vật. Họ rất ít khi gục ngã trước khó khăn, họ sùng đạo và là một người rất tò mò. Người Sagittarius cần sự tự do, vì vậy họ thích những người bạn, người yêu chung thuỷ và thật thà. Họ cũng có thể là một người bạn rất tốt. Các cô gái Sagittarius thích chăm sóc căn nhà, khu vườn và gia đình họ. Những công việc thích hợp cho người Sagttarius: thẩm phán, nhà khoa học, phi hành gia, hướng dẫn viên du lịch, đại lý du lịch.
Biểu tượng của Nhân Mã là mũi tên của cung thủ. Nhân Mã, ban đầu là quái vật đầu người mình ngựa hung dữ, đến từ truyền thuyết Sumeria. Tuy vậy, trong truyền thuyết thành Rome, nó lại trở thành một Chiron dịu dàng và đáng yêu. Vì vậy người thuộc cung này có thể rất vui đùa, nhưng cũng là đối thủ đáng gờm trong bất cứ cuộc xung đột nào.
Từ khoá của bạn là “Tôi nhận thức”. Với bạn hạnh phúc thực sự có nghĩa
là được tự do, và bạn không bao giờ ngại đòi hỏi nhu cầu của mình. Tuy
nhiên đôi lúc bạn bỏ sót nhu cầu của người khác. Hãy lắng nghe hơn, tỏ
ra tôn trọng hơn và nếu bạn có quan tâm ai đó, đưa họ vào kế hoạch du
lịch hay mạo hiểm trong năm nay nếu có.
~ Tuy des quá dài nhưng thật sự nó rất đúng với con người của tôi . Đọc mấy dòng in đậm đó các bạn , í chính đó :">
Thầy bói gốc me Lăng Ông – Bà Chiểu
Tên gọi này ám chỉ những thày bói bình dân, hành nghề ở góc đường, góc chợ, lăng, miếu đình, chùa và cả trong các khách sạn lớn. Họ hành nghề rất đơn giản, một manh chiếu con trải ra chiếm chỗ thuận tiện, trên đặt một cái mu rùa, mấy đồng tiền xu gieo quẻ, một bộ bài Tây 52 lá, xâu chân gà luộc phơi khô, mấy quyển sách tử vi, bói toán úa vàng, nhàu nát. Phục trang của thầy bói gần giống nhau, áo dài, khăn đóng, kính đen do mù thật hoặc mù giả có trời mới biết. Một vài thầy mặc bộ đồ bà ba trắng, tóc búi củ tỏi hay cắt tóc ngắn, đội nón nỉ cho nó lạ. Lại có thầy ra vẻ hiện đại, lịch sự mặc áo bỏ thùng, thắt cà-vạt. hoặc quái hơn mặc com-plê tông chói, chơi cặp kính trắng gọng vàng ra vẻ thầy bói trí thức, với cái cặp táp da đen cáu bẩn đựng sách bói toán căng phồng lúc nào cũng kè kè bên cạnh.
Nơi nổi tiếng để thầy bói dạng này hành nghề là Lăng Ông – Bà Chiểu Gia Định (giờ là quận Bình Thạnh). Lăng Ông tức là lăng thờ đức Tả Quân Lê Văn Duyệt – một vị tướng thời Vua Gia Long triều Nguyễn. Do huyền thoại đồn đại, đức Tả Quân lê Văn Duyệt rất linh thiêng nên lăng thờ ngày thường đã đông khách thập phương đến viếng, lễ bái, cầu xin mọi chuyện trên đời. Vào các ngày rằm, lễ, Tết khách càng đông, đủ mọi thành phần xã hội. Sau khi vào Lăng Ông lễ bái, xin xăm, người nào cũng ra nhờ thày bói giải xăm và luôn tiện nhờ bói cho một quẻ hung kiết, tình duyên, gia đạo, làm ăn, tiền hậu vận. Thanh niên nam nữ thì ngoài tình duyên, là chuyện học hành, thi cử. Ngày đó, những thày bói hành nghề trong chu vi lăng phải đóng thuế môn bài, có chỗ ngồi nhất định, được kê bàn làm việc, trong phạm vi chỗ ngồi có che bạt phòng lúc mưa nắng hẳn hoi.
Bên hông lăng là con đường nhỏ mang tên Trịnh Hoài Đức, rợp mát bóng me, đây là chỗ hành nghề của trên 20 thầy bói không đóng thuế môn bài, có nghĩa là hoạt động không hợp pháp nên cũng tùy thuộc sự vui buồn của lực lượng cảnh sát giữ trật tự. Vui thì để mấy thầy hoạt động, buồn thì đi bắt phạt nên thầy nào cũng rất cơ động, chỉ trải manh chiếu con, có thầy manh chiếu cũng không được lành lặn…mỗi khi nghe có tiếng hô “cảnh sát”, lập tức mấy thầy cuốn chiếu, ôm đồ nghề tan hàng, chạy nháo nhác. Khi xe cảnh sát chạy qua, mấy thầy tập trung trở lại, chỗ ai nấy ngồi, gốc me ai nấy giữ, xem như không có chuyện gì xảy ra. Thầy bói hành nghề cơ động, lấy tiền xủ quẻ giải xăm, “đoán điềm, giải mộng” cho thân chủ cũng lấy giá bình dân. Nhưng tích tiểu thành đại, chủ yếu là lượng khách nhiều nên cuộc sống các thầy cũng khá sung túc.
nguồn:
Thực hư về thầy bói trước năm 1975 ở Sài Gòn (kỳ 1)
docbao.vn/News.aspx?cid=29&id=153209&d=12102012
Đồ ngốc! Sao mà em ngốc thế?
Nó, một con bé nhà quê nhất, ngu ngốc nhất mà tôi từng biết. Sinh ra đã mồ côi cha mẹ, sống ở một miền quê nghèo, hẻo lánh và đầy hủ tục cùng với người bà nội cũng hủ tục ko kém. Nó lớn lên, đc học hết lớp 9, rồi phải nghỉ học ở nhà phụ bà. 18 tuổi, nó phải lựa chọn giữa việc hoặc lấy chồng hoặc là theo các chị lên thành phố kiếm việc làm. Nó đã lựa chọn việc thứ 2. Nó lên thành phố và may mắn thay nó đc nhận vào làm giúp việc ở nhà tôi. Mẹ tôi vẫn thế, vẫn cái bản tính hay thương người, chứ loại nó thì ai mà có thể nhận vào làm giúp việc cho một gia đình thành phố lại khá giả, dư dật như nhà tôi đc chứ. Nó ngốc nghếch, lại mù tịt về những vật dụng gia đình và những máy móc hiện đại khác trong nhà tôi. Phải mất nguyên một tháng nó mới làm quen đc hết với những thứ đó. Tôi thấy nó chẳng đc cái điểm gì ngoài chịu khó lau chùi nhà cửa.
Bố mẹ tôi thừơng xuyên đi công tác, ít thì 1, 2 tuần, nhiều thì đôi tháng, thành ra nhà chỉ có mỗi mình tôi và nó. Mà chính xác là từ ngày nó đến tôi chăm chỉ ở nhà nhiều hơn.
Trong mắt tôi, những ngày đầu nó đến, nó chẳng có gì ấn tượng ngoài mái tóc đen dài tới gót chân, còn đâu thì nó vừa xấu, vừa gầy, quần áo nó mặc thì tôi thực sự ko hiểu sao nó có thể mặc cái đống đáng làm rẻ lau ấy lên người chứ. Nó ngu lắm. Tôi thấy thế khi mẹ tôi đã mua cho nó mấy bộ quần áo mới, thế mà nó ko mặc, đem bọc túi bóng rồi cất kĩ tận đáy hòm. Nó muốn để dành mang về quê. Con bé ngu ngốc!
Tôi thực tình chả buồn để ý đến nó đâu nhưng rồi chỉ vài tháng trôi qua, chẳng biết có phải ở nhà tôi sung sướng hơn ở dưới quê ko mà nó thay đổi trông thấy. Nó béo hẳn lên, trông người đầy đặn, có da có thịt, nó trắng một cách hồng hào, khuôn mặt xinh xắn, trắng trẻo ko một chút son phấn hiện ra ngày một rõ nét, cứ như là từng giờ từng phút nó xinh ra vậy. Mấy lần nó lau nhà, tôi để ý thấy bầu ngực nó phổng phao sau lớp áo đã xỉn màu, dù ko hở ra nhưng tôi biết chắc là nó cũng sẽ rất trắng và mịn như làn da của nó.
Tôi đang điên tiết ko tìm thấy chiếc áo cánh mà cô nàng tôi đang hẹn hò mới tặng hôm sinh nhật đâu cả. Tôi gọi ầm nó lên, mãi mới thấy nó trả lời, hoá ra nó đang tắm. Đáng nhẽ ra cũng chả có chuyện gì đâu, nếu như con bé này ko ngu ngốc và nhà quê đến thế. Nó cứ đinh ninh mình đứng trong nhà tắm, cửa đã khoá chặt thì chẳng ai có thể nhìn thấy gì mà ko biết rằng, cửa phòng tắm nhà tôi là loại cửa đứng xa thì ko sao chứ đứng gần, mà áp sát vào thế kia thì như "phơi" ra cho người ta xem. Nó cứ đứng sát cửa trình bày, năn nỉ tôi mặc cái áo khác vì cái áo đó nó chót làm bẩn nên đem đi giặt rồi. Trong khi đó thì mắt tôi ko thể ko dán vào cái cơ thể lồ lộ hiện ra sau lớp kính cửa nhà tắm kia. Những đường cong uốn nét rõ ràng, hai trái đào to vừa phải cân đối với cơ thể đi cùng là hai núm cau se nhỏ, dù hơi mờ và khó nhìn nhưng tôi vẫn nhận ra, phần dưới cơ thể nó thì với đôi giò thẳng tắp, khá dài, lớp lông đen hiện rõ một vùng tam giác đầy bí ẩn. Tôi phải công nhận là nhìn cơ thể nó đẹp! Và lúc đó trong đầu tôi đã nảy ra một ý định: Lôi nó vào trò chơi của tôi!
Một ngày sau chuyện cánh cửa phòng tắm, vẫn như bao ngày bố mẹ tôi đi công tác khác, nó lau nhà còn tôi ngồi xem ti vi.
- Này nhóc, ở dưới quê yêu anh chàng nào chưa?
- Dạ?... À, chưa ạ! - Nó cười ngượng nghịu.
- Lớn thế mà chưa yêu ai sao?
- Bà em cứ bắt em lấy chồng, nhưng em sợ lắm, cứ con trai mà lại gần em là… em chạy. Hì. – Nó cười, để lộ hàm răng trắng đều.
- Thế thì bao giờ mới lấy được chồng chứ! Mà ko lấy chồng ý sau này sẽ khổ đấy!
- Bà em cũng bảo thế, bà bảo "Mày mà ko lấy chồng, thì tao đuổi mày ra khỏi nhà, ko nuôi bá cô mày mãi đâu!". Em sợ lắm, nhưng em còn sợ đàn ông hơn.
- Hề hề, thế có sợ anh ko? Hề hề. - Tôi cười đưa mắt nhìn nó, dọ̀ hỏi.
- Dạ ko! – Tôi cười thầm trong bụng.
- Sao lại ko?
- Em cũng ko biết!
- Ừ, vì anh là người tốt mà!
- Cả nhà anh là người tốt! – Nó khẳng định chắc nịch.
- Này. – Tôi đứng dậy, gỡ cây chổi lau nhà trên tay nó xuống, kéo nó ngồi xuống ghế, cạnh tôi. – Thế em sợ con trai thật à?
- Vâng.
- Chắc tại em nhát quá, phải học cách giao tiếp và làm quen với con trai đi, ko sau này mà ko lấy chồng lại khổ bà em ra.
- Học? Bằng cách nào ạ?
- Thế có muốn anh dạy ko?
- Thật ạ?
- Ừ.
- Anh… anh có lấy tiền của em ko? – Nó rụt rè.
- Điên à? Anh quý em nên muốn dạy em thôi. Ngốc quá! Thế có muốn học ko?
-… - Nó ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu cái rộp. – Có ạ! – Tôi hả hê trong lòng, âm mưu của tôi sắp thành công rồi.
- Nhưng phải hứa là sẽ nghe theo tất cả những gì anh nói cơ, thầy giáo nói học sinh phải nghe mà.
- Vâng, ngày trước đi học em sợ thầy giáo lắm.
- Ừ, thế hứa nhé!
- Vâng!... Cám ơn anh!
- À khỏi! – Tôi đắc chí, "con nai vàng ngơ ngác" đã sập bẫy tôi rồi!
Tôi bắt đầu thực hiện âm mưu của mình. Buổi tối đợi nó rửa bát xong, tôi bước lại gần nó.
- Thế nào muốn học cách ko sợ con trai chưa?
- Dạ, bây giờ luôn ạ?
- Ừ. Ra phòng khách anh dạy, nhanh lên, anh ko có nhiều thời gian đâu, có lẽ thỉnh thoảng lắm mới dạy đc em đấy!
Tôi kéo nó ngồi xuống ghế.
- Bài đầu tiên phải hiểu biết về khái niệm con trai. Ê hèm. – Tôi hắng giọng. – Con trai là người bạn tốt của con gái, 1 nửa trái đất này là con gái thì 1 nửa còn lại kia là con trai. Và muốn biết con trai là thế nào thì em cần phải cảm nhận. Nào! – Tôi chìa tay ra trước mặt nó. - Đưa tay em đây!
- Để làm gì ạ?
- Ngốc quá, anh hy sinh cho em cảm nhận con trai là thế nào đấy. Cầm lấy tay anh chứ sao?
- Cầm… cầm tay anh á? - Nó giật nảy mình.
- Ừ.
- Ko đc! – Nó hoảng hốt. – Bà em bảo cầm tay con trai là sẽ có thai!
- Cái gì? Bà em điên à? - Lần này đến lượt tôi phải giật mình hoảng hốt. – Trời đất, sao trên đời còn có người cổ hủ như bà em và em thế này! – Tôi đưa mắt nhìn thẳng vào mắt nó, ra điều giảng giải. - Muốn có thai thì tinh trùng phải gặp trứng.
- Dạ? Tinh trùng? Trứng?
- Ừ.
- Em ko hiểu tinh trùng là gì?
- Ôí trời. – Tôi nóng mặt. Con bé này đúng là đại ngốc, kém hiểu biết, mù văn hoá giới tính. – Có nghĩa là dương vật phải gặp âm đạo mới có em bé đc!
- Sao anh toàn dừng từ khó hiểu thế? Dương vật, âm đạo là gì ạ?
Tôi nuốt nước bọt ừng ực cố xua đi cơn ngán ngẩm của mình.
- Thôi đc rồi, đơn giản là thế này, cầm tay thì ko thể mang thai đc, phải là hai người cùng ngủ với nhau, ngủ với nhau, hiểu ko?
- Ngủ với nhau ạ? – Nó gật đầu. – Em hiểu rồi!
- Tốt! Vậy giờ cầm tay anh đc chưa? Tin anh đi! Đảm bảo ko có thai đâu! – Nó rụt rè, đôi chút sợ hãi lộ rõ trên khuôn mặt nó.
- Cầm đi, ko sao đâu! Em phải làm quen dần đi, đây mới là bài học sơ đẳng thôi đấy! Nhanh lên ko anh đổi ý ko làm vật mẫu cho em cảm nhận bây giờ.
Nó đưa tay, run run, mãi mới chạm đến tay tôi, chơi vơi mỗi 1 đầu ngón giữa, nó ko dám đặt cả bàn vào tay tôi. Tôi đưa tay nắm lấy tay nó. Nó giật mình, ngồi thụt lùi về phía sau, tay cố gắng rút khỏi lòng bàn tay tôi. Tôi nhẹ nhàng chấn tĩnh nó.
- Bình tĩnh nào! Từ từ nhắm mắt, thả lỏng cơ thể và cảm nhận sự ấm áp từ tay anh đi! Đừng sợ, cứ làm như anh bảo!
Nó bắt đầu nghe lời, nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, cứ để yên bàn tay mình trong tay tôi. Nắm bàn tay nó trong tay, cảm giác bàn tay con gái hiện rõ trong tôi, tay nó ko mềm như tay những đứa con gái thành phố khác mà tôi từng được nắm, nhưng tay nó có cái gì đó khá lạ, tôi nắm chặt lấy bàn tay nó, tôi chẳng biết nó có cảm nhận đc sự ấm áp từ tay tôi như lời tôi bảo ko, nhưng tôi thì cảm nhận rõ cái ấm áp lạ thường cũng như cơ thể hơi run run của nó trước mặt mình. Tôi đưa mắt nhìn nó, nó nhắm mắt, cứ như là đang ngủ vậy, đôi lông mày cong ko chút tỉa tót, cặp lông mi rất dài, lại cong, mái tóc dài buộc gọn đằng sau. Da mặt nó căng mịn, hồng hào, đôi môi nhỏ nhắn, khép hờ, ko đỏ chót như mấy nàng của tôi mà chỉ hồng nhẹ tự nhiên, nó có biết gì đến son phấn đâu. Trông nó thật hiền, thật đẹp.
Chiêu đầu tiên của tôi đã thành công. Hôm sau đang nghe nhạc, bỗng nó rụt rè lại gần tôi, tôi mắt lim dim như giả vờ nghe nhạc ko nhìn thấy gì. Nó cứ đứng mãi, cứ định nói gì rồi lại thôi.
- Có chuyện gì thế?
- Dạ? À ko… ko có gì ạ!
- Rõ ràng là có gì muốn nói với anh mà! – Tôi nhẹ nhàng. Nó có vẻ an tâm hơn.
- Anh này… em… em muốn… Anh có thể cho em cầm tay 1 lần nữa ko ạ! – Nó nói như sợ ai tranh cướp mất lời. Nói xong đứng thở, nhìn tôi.
- À… - Tôi cười, kéo nó ngồi xuống cạnh mình. - Tưởng gì, cái đó thì dễ thôi. - Tôi đưa tay ra trước mặt nó. – Đây!
Nó vẫn cái rụt rè, e sợ nhưng lần này nó nắm hết cả bàn tay tôi, rồi đúng như cách tôi đã từng chỉ bảo, nó khẽ nhắm mắt, thả lỏng cơ thể và cảm nhận bàn tay tôi. Nó ngồi cạnh tôi, tay phải nó nắm lấy tai trái tôi, cứ thế nó nhắm mắt và ngủ gục trên vai tôi lúc nào, bàn tay vẫn nắm chặt tay tôi. Mùi bồ kết trên tóc con bé thoảng vào mũi tôi thơm nhè nhẹ. Đã lâu lắm rồi tôi chưa từng đc ngửi mùi này từ khi nội tôi mất. Con gái bây giờ mấy ai còn dùng bồ kết gội đầu nữa, nếu có cũng đều chiết xuất thành dầu gội cả. Còn nó, tôi biết vẫn nguyên quả bồ kết nó mang từ tận quê lên. Tôi cứ thế, hít hà cái hương bồ kết nhè nhẹ mà cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay. Lần đầu tiên ngủ bên một cô nàng mà tôi ko rờ roạng hay có những ý nghĩ gì về dục vọng cả. Một giấc ngủ bình yên, dễ chịu, nhẹ nhàng và sâu giấc.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA...! - Tiếng con bé la lớn gần như muốn thủng màng nhỉ của tôi. Tôi giật mình, tỉnh giấc. Con nhỏ mặt biến sắc. Nó lấy hết sức gỡ tay tôi ra khỏi người nó. Hoá ra trong lúc ngủ, tôi quàng tay ôm nó lúc nào ko hay. Cả tôi và nó đều ôm nhau dựa vào ghế mà ngủ ngon lành. Rồi như một đứa con nít. Nó ôm mặt khóc tức tưởi.
- Em làm sao thế? - Tôi lo lắng đưa tay kéo người nó lại. Nó ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn tôi, rồi nức nở.
- Vậy là em đã ngủ với anh rồi! Em đã là đứa con gái hư hỏng, chưa có chồng mà đã có thai rồi! - Nó chợt khóc rống lên, nức nở, thút thít. Còn tôi thì ko thể nhịn cười nổi. - Anh! Sao anh lại cười?... Híc... Em đáng cười lắm sao?... Em đã ngủ với anh rồi đó!... Em ko biết đâu! Huhu... Rồi bà sẽ đập chết em... Cả cha mẹ anh nữa. Em phải làm sao bây giờ?...
- Nghe anh này, anh và em ngủ thế này chưa có thai đc. Biết chưa. Đây chỉ là ngủ bình thường thôi, còn muốn có em bé thì phải ngủ theo cách khác. Còn cách gì bữa nào đó anh giảng giải cho mà biết! Ngốc lắm!
- Ý anh là em... chưa có thai?
- Ừ.
- Anh nói thật chứ?
- Ko tin anh à?
- Híc... có!
- Thôi lau nước mắt đi rồi vào nấu cơm. Anh đói lắm rồi!
- Híc... vâng. - Nó lau nước mắt, lững thững đứng dậy đi vào bếp. Nhìn dáng bộ con bé mà tôi cứ phải bấm bụng cười. Cái con nhỏ này đúng là tôi phải chỉ dạy nó nhiều thôi. Ngốc quá đi mất!
Sau bước 1 thành công rực rỡ. Tôi tiếp tục chuyển sang bước thứ 2.
- Bài học thứ hai là học cảm nhận nhịp đập của trái tim con trai.
- Cảm nhận nhịp đập trái tim để làm gì ạ?
- Em đúng là ngốc. Em phải biết xem trái tim con trai nói gì chứ, phải xem nó mạnh mẽ, đập rộn ràng hay là loạn nhịp, đập thình thịch, hay lại dửng dưng trước em. Để em biết đối phương có tình cảm thế nào với mình chứ?
- Vậy làm sao biết họ có tình cảm gì ạ?
- Nếu đập mạnh mẽ, rộn ràng có nghĩa là họ đang yêu và cũng biết rằng em yêu họ. Đấy là cảm giác hạnh phúc và họ đang yêu em nồng cháy. Nếu đập loạn nhịp, đập thình thịch, có nghĩa là họ run rẩy, họ lo sợ trước em điều gì đó, có thể họ cũng ko tự tin trước tình yêu của họ dành cho em hoặc ngược lại. Còn nếu họ đập bình thường, thản nhiên thì có lẽ với em họ dửng dưng như ko.
Nó chăm chú như nhuốt từng lời của tôi.
- Nào, giờ ôm anh đc chưa? - Tôi giang rộng hay tay mình ra. Nó cười.
- Dạ được!
Nó nằm gọn trong tay tôi, mái đầu áp vào bờ ngực tôi, hai tay nó lọt thỏm trong người tôi chứ ko đưa tay ra ôm tôi. Hơi thở nó phả và da thịt tôi, nóng bỏng. Cơ thể nó như truyền nhiệt sang tôi. Tôi ôm trọn nó, siết chặt, cảm nhận da thịt nó qua lớp áo cũ kĩ. Mùi thơm nhè nhẹ toả ra, chẳng phải nước hoa hay bất kì thứ gì xa xỉ ngoài hương bồ kết và cả mùi cơ thể con gái của nó.
- Tối nay ko cần phải nấu cơm, anh đưa em đi dự tiệc sinh nhật cùng anh.
- Dạ? Đi cùng anh ạ?
Tôi lái xe đưa con bé đến salon làm đầu và trang điểm, chọn cho con bé một bộ váy dự tiệc. Dẫu biết là con bé đẹp nhưng tôi vẫn phải giật mình khi nó đứng trước mặt tôi. Con bé nhà quê mà tôi từng biết biến đâu mất tiêu, mà thay vào đó là một cô nàng đẹp như bước từ thiên đường tiên nữ xuống. Chiếc váy trắng bó sát lấy đường eo nó, cổ khoét rộng để lộ rõ bờ ngực trắng ngần, phổng phao, căng tròn, đôi chân nó như đc tôn lên vẻ đẹp với đôi cao gót đính đá lấp lánh, mái tóc nó thẳng dài gần chạm gót, đen nhánh và mượt mà với chiếc kẹp đá hình bướm xinh xắn. Khuôn mặt nó trắng hồng với đôi mắt bồ câu và cặp lông mi cong vuốt. Đôi môi đỏ mọng nhìn mà chỉ muốn cắn một cái. Trông nó vừa nữ tính, vừa hấp dẫn, vừa nóng bỏng lại dịu dàng, đoan trang. Nhìn con bé, tôi đảm bảo lũ con trai bạn tôi sẽ phải phát thèm mà chảy nước miếng mất. Con bé có vẻ ngượng nghịu, nó cứ lấy tay che chỗ cổ áo quá trễ của mình. Tôi cười:
- Ko sao mà cô bé! Trông em đẹp lắm! Cứ tự nhiên đi!
Tôi nói quả ko sai. Vừa thấy con bé sánh bước bên tôi đi vào, cả lũ con trai đã ồ lên. Tôi cam đoan lúc đó, có khối thằng mắt còn sáng hơn đèn pha ô tô, miệng nuốt nước bọt ừng ực, biết đâu đấy còn đang "dựng cờ khởi nghĩa"! Còn mấy cô nàng khác thì nhìn con bé bằng ánh mắt soi mói, tôi biết thừa, bọn họ lại đang ghen tị ý mà. Con bé có vẻ sợ hãi, cứ lép sát người tôi. Nó lí nhí trong cuống họng.
- Anh ơi, em sợ!
- Hì, sợ gì. Ko ai ăn thịt em đâu. Có anh rồi mà. Toàn bạn anh cả. Yên tâm, họ sẽ thích em cho mà coi.
Tôi đưa nó ra chỗ đám chiến hữu của tôi. Thằng nào thằng đấy đều nhìn con bé xít xoa. Hỏi thăm, làm quen rối rít.
- Anh là Trung, em tên gì thế?
- Anh là Hà, em là người yêu mới của thằng Tuấn Bựa này à?
-...
- Ê, từ từ thôi chứ. Hỏi dồn dập thế ai mà trả lời đc. - Tôi quay sang nhìn con bé. Mặt nó đỏ ửng. Hình như những lúc nó ngại trông nó lại càng xinh. - Toàn bạn anh cả đấy. Em giới thiệu tên mình cho chúng nó đi. - Nó nhìn tôi, rồi ngoan ngoãn nghe lời.
- Dạ, em tên là Quyên. Bà em bảo là tên của con chim Đỗ Quyên gọi hè về. - Lũ bạn tôi bật cười, nhất là mấy đứa con gái. Chúng nó cười vì những lời nói hết sức quê mùa của con nhỏ. Con bé thấy vậy, mặt nó đỏ ửng. Nó lí nhí. - Em nói gì sai sao ạ? - Thằng Trung bạn tôi cười khằng khặc.
- À ko, chỉ có điều là em nói chuyện vui quá thôi!
Tôi có vẻ hơi nóng mặt và cũng thấy hơi quê trước lũ bạn. Từ trước đến giờ tôi nổi tiếng là thằng Tuấn Bựa có tài cua gái. Những nàng của tôi toàn là những em xinh đẹp, danh giá, hay chí ít cũng sành điệu dân chơi. Lũ bạn tôi sẽ cười khẩy vào mặt tôi khi biết con nhỏ là một đứa quê mùa hết sức nhưng sẽ tồi tệ hơn nữa khi chúng biết con bé là đứa giúp việc. Đang suy nghĩ mông lung, chợt...
- Thế em còn đi học hay làm gì rồi?
- Dạ em là giúp...
Tôi ko để con bé kịp nói hết câu đã vội tóm lấy cổ tay con bé lôi đi. Mặt tôi nóng ran, chưa lần nào tôi thấy xấu hổ với lũ bạn như lần này. Tôi điên tiết với con nhỏ. Mặc kệ nó kêu đau tôi vẫn cứ nắm chặt lấy tay nó, lôi ra ngoài, mở cửa xe đẩy nó vào và lái xe đi thẳng. Tôi lái xe với vận tốc cực lớn rồi dừng cái kít trước cổng nhà. Lúc này tôi mới quay sang nó. Bộ dạng nó vô cùng sợ hãi. Nó co rúm người lại.
- Em có bị điên ko? - Tôi gắt lên!
- Em...
- Em làm tôi xấu hổ quá đấy! Ai bắt em phải khai thật mình là một đứa giúp việc chứ? Em định làm tôi xấu mặt trước bạn bè phải ko?
- Em... Là giúp việc thì sao ạ? Nó xấu xa lắm sao? - Nước mắt nó lăn dài. Nó hướng đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Ko phải, nhưng...
- Em biết, vì em mà anh phải xấu hổ với bạn bè. Nhưng em đâu có muốn. Chính anh lôi em đi mà. Anh tưởng chiếc váy đẹp này có thể che đậy đc con người thật của em sao? Em ko bao giờ có thể trở thành thiên nga khi em chỉ là một con vịt xấu xí. Nhưng chưa bao giờ em thấy xấu hổ vì bản thân mình cả. Làm giúp việc thì sao chứ? Thì thấp hèn và nhục nhã lắm sao?... - Nó khóc. Tôi ko thể tin nó có thể nói với tôi những lời này. Chúng như cứa vào tâm can tôi. Đau.
Nó đưa tay quệt ngang mặt. Cổ tay nó tím bầm hằn vết nắm của tôi ban nãy. Tôi cầm lấy tay nó kéo lại về phía mình. Nhìn vết bầm tôi thấy có lỗi vô cùng.
- Em có đau lắm ko? - Nó lắc đầu cố rút tay ra khỏi tay tôi. - Yên nào. - Tôi khẽ gắt. Tôi nhẹ nhàng xoa vào chỗ bầm của nó. - Anh xin lỗi!
- Em ko sao đâu.
- Thế này mà còn bảo ko sao à?
- Hì... - Nó khịt mũi. - Thế này thì đã là gì. Ngày trước ở quê em ngã còn tím bầm cả người, trầy xước hết cả tay chân mà có sao đâu.
- Em đúng là ngốc! - Nó cười. Con bé đúng là đại ngốc. Mới mấy phút trước còn mít ướt thế mà giờ đã toe toét. Nhưng nhìn con bé cười tôi thấy nó trông thật đáng yêu. Con nhỏ đúng là khác hẳn với những cô nàng mà tôi từng biết. Nó hiền lành và thánh thiện quá.
Cả đêm tôi ko thể nào chợp mắt nổi. Tôi thấy cắn rứt lương tâm. Tôi dằn vặt bản thân và đang tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục trò chơi với con bé? Khó ngủ, tôi định xuống nhà lấy chút rượu uống cho dễ ngủ. Đi ngang qua phòng con bé, thấy cửa khép hờ, tôi đưa mắt ngó qua khe cửa. Dưới ánh đèn ngủ dịu êm, con bé ngủ ngon lành, hình như miệng còn đang mỉm cười. Có lẽ nó đang mơ một giấc mơ đẹp. Tự dưng tôi lại mong giấc mơ ấy đang hiện diện hình ảnh của tôi.
Tôi xuống nhà, rót rượu uống. Trong đầu tôi cứ hiện lên hình ảnh con bé mãi. Nụ cười của nó, vẻ nhút nhát của nó và đôi mắt đẫm lệ ban tối. Uống cạn chai rượu, tôi bước về phòng với hơi men nồng nặc. Lại đi ngang qua phòng nó, lần này tôi đẩy cửa bước vào. Ngồi xuống giường cạnh nó, tôi có thể ngắm nó gần hơn cả, rõ hơn cả. Nó trông đẹp y như nàng công chúa ngủ trong rừng mà tôi từng tưởng tượng khi nhỏ nội vẫn đọc truyện cổ tích cho nghe. Tôi cúi xuống khẽ đặt đôi môi mình lên làn môi nó. Môi nó mềm lắm. Tôi tham lam trao nó nụ hôn mãnh liệt. Nó mở mắt, trừng trừng nhìn tôi. Rồi nó hét lớn đẩy tôi ra khỏi người nó. Có lẽ cái đà đẩy của nó mạnh quá mà tôi văng ra khỏi giường ngã lăn xuống đất, đau điếng. Tôi nằm sõng soài trên đất. Nó bật điện rồi vội vàng lao tới đỡ tôi dậy. Có lẽ ngửi thấy men rượu khắp người tôi, nó biết tôi đã say. Nó đỡ tôi lên giường, môi tôi lại được dịp cọ vào làn da cổ nó, thơm một cách kì lạ. Nó định lấy chăn đắp cho tôi thì bỗng dưng bị cánh tay to khoẻ của tôi kéo mạnh xuống giường. Tôi thì thầm vào tai nó.
- Anh muốn dạy em, làm thế nào... để gần con trai nhất.
Tôi ôm trọn nó vào lòng, bắt đầu hôn khắp mặt, mũi nó, rồi lan xuống cổ. Tôi tham lam, nhưng hết sức nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo ngủ của nó. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi nhìn rõ bầu ngực lấp ló sau lớp áo con. Tôi khẽ hôn lên đó.
Buổi sáng, tôi tỉnh giấc, nó nằm gọn trong vòng tay tôi với tấm thân trần trắng trẻo, mịn màng. Tôi giật mình, đánh thức nó dậy. Con bé cuống cuồng tìm áo quần mặc vào. Mặt nó sợ hãi gần như tái mét, cắt ko được giọt máu nào. Tôi nhìn xuống tấm chăn ga giường. Giọt máu hồng trinh tiết tôi đã lấy đi của nó.
- Con bé Quyên dạo này lạ quá! Em thấy nó mặt mũi xanh xao, lại cứ nôn oẹ mãi. - Tôi giật mình khi từ trên tầng bước xuống thấy mẹ nói chuyện với bố.
- Em xem con bé nó làm sao, ko nó ốm ra thì khổ.
Tôi mặt mày tối sầm. Trong đầu tôi thoáng lên một linh cảm chẳng lành.
- Bộ em muốn giữ nó chắc? Em phải phá nó đi chứ giữ lại chỉ khổ anh và em thôi!
- Nhưng nó ko có tội! - Con bé đôi mắt ngấn lệ, nhìn tôi khẩn khoản.
- Ko! Anh đã bảo phá là phá! Ngày mai anh sẽ đưa em đi! - Nó chết lặng, tay nắm chặt vào bụng, đứng nhìn tôi quay bước lên tầng.
Tôi thay quần áo xong xuôi mà vẫn chưa thấy con bé dậy. Tôi qua phòng, gọi cửa con bé.
- Quyên! Dậy đi. Anh đưa em đến viện! - Chẳng thấy tiếng con bé trả lời. Tôi đẩy cửa bước vào. Con bé ko có trong phòng. Một phong thư đặt sẵn trên bàn. Tôi vội vàng bóc thư ra đọc. Con bé đã bỏ đi!
" Khi anh đọc bức thư này em đã đi một quãng thật xa, xa thành phố nhộn nhịp, đủ đầy, xa bác trai bác gái - những con người tốt bụng, hiền hậu, xa anh - người con trai đầu đời mà em biết. Có thể, những ngày tháng qua em đã học được từ anh rất nhiều, cảm nhận được sự ấm nóng của bàn tay đàn ông, biết được nhịp đập của trái tim người mình yêu, biết phải ngủ với nhau ra sao thì mới có em bé, nhưng có lẽ, cái em học được nhiều hơn cả là cái giá của sự ngốc nghếch, ngu muội và tối tăm. Em tuy chẳng phải là một cô gái thông minh hay lanh lợi gì, nhưng em biết thế nào là tội lỗi khi cướp đi sinh mạng của một sinh linh còn chưa kịp chào đời. Tội lỗi ấy lớn lắm anh ạ! Gìơ đây, em đã là một đứa con gái ko chồng mà có con, em biết về làng, em sẽ bị cạo đầu bôi vôi, bị đổ nước lạnh lên người. Nhưng thà em chịu đựng tất cả, vì đó là cái giá em phải nhận cho sự ngốc nghếch của mình, còn hơn tự tay giết chết đứa con đầu đời, kết quả của một tình yêu tuy chỉ là của bố thí hay một trò chơi anh dành cho em! Em sẽ sinh và nuôi con khôn lớn. Anh yên tâm, nhất định em sẽ ko để nó giống em: "Ngốc nghếch và ngu muội!".
Tạm biệt anh - người chỉ là giấc mơ của em thôi!"
Tôi sững người, nắm chặt bức thư trong tay mình. Loạng choạng, tôi lao ra gara, lấy ô tô và lái như bay đuổi theo một người con gái với tâm hồn thánh thiện và nụ cười luôn thường trực trên môi. Tôi như một kẻ điên, lẩm bẩm luôn hồi: "Đồ ngốc! Nhất định anh sẽ ko để em phải cạo đầu bôi vôi đâu!"
- Hà Nội Và Tôi..
Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Tuổi thơ của tôi đầy ắp những kỉ niệm về những con đường vương đầy lá vàng rơi. Hay những cái rét như cắt da, cắt thịt mỗi khi gió mùa đông bắc tràn về. Hà Nội của tôi - tuổi thơ của tôi trải dài trên con phố Lý Thường Kiệt. Ở nơi đó, có một căn gác nhỏ xinh xinh, nơi cả gia đình tôi cùng chung sống. Trong kí ức của tôi, tuổi thơ là những tiếng cười nói vui đùa, tiếng gọi nhau i ới của lũ bạn cùng xóm. Là những trò đùa tinh nghịch của một thời bé dại. Để rồi sau đó.. bị mẹ.. đánh đòn.. Những năm tháng đó, những kỉ niệm đó cứ in sâu mãi trong tâm trí của tôi.. Và có lẽ.. Sẽ chẳng bao giờ, chẳng bao giờ tôi quên được, những năm tháng ấy.
- Hà Nội Ngày Tháng Cũ..
Mẹ kể với tôi rằng.. Từ khi còn rất nhỏ tôi đã là đứa bé vô cùng say mê âm nhạc. Cứ mỗi lần tôi khóc mẹ lại dỗ dành bằng cách đặt tôi nằm bên chiếc đài các xét rồi mở cho tôi nghe những bài tình ca về hà nội. Và lần nào cũng vậy, tôi sẽ nín ngay, còn đôi mắt thì lim dim, mơ màng theo giai điệu ru rương của bài hát. Đến bây giờ, cứ mỗi lần nằm áp tai bên chiếc radio cũ kĩ đó, tôi lại mơ về những tháng ngày thơ bé của mình. Và cũng chính từ những bản tình ca đó.. Một Hà Nội xưa, một Hà Nội thật long lanh huyền ảo lại hiện ra trong "Giấc mơ" của tôi..
- Tự Khúc Ngày Sinh..
Đêm nguyên sơ khi tôi chào đời.
Mẹ vơi cơn đau yêu thương nghẹn lời.
Dòng sữa nóng ấm áp lời ru bên nôi.
Chắt chiu nuôi tôi nên người.
Mỗi sáng sớm ôm tôi vào lòng.
Tình cha mênh mông bao la biển rộng.
Chập chững bước tôi đi tuổi thơ qua mau.
Chấp chới bay những khát khao.
Bao năm qua cánh chim muôn phương trời.
Giữa nắng gió cuốn trôi.
Yêu thương ơi chốn nao nơi xa vời.
Khi đơn côi rã rời.
Lúc nước mắt thay cho nụ cười.
Gọi tên đêm xưa ký ức ngây thơ.
Dịu êm trong mơ dòng sữa mẹ hiền.
Vòng tay cha xóa tan bao ưu phiền.
Vượt qua ngàn sóng gió cánh chim về giữa muôn trùng.
Vang giữa đêm lạnh tiếng khóc nguyên sơ.
Vượt qua ngàn sóng gió cánh chim về giữa muôn trùng.
Dưới mái nhà xưa giấc mơ đêm nồng.
..
- Mãi Vẫn Là Tuổi Thơ Tôi Hà Nội..
Hà Nội của tôi, thật ngộ nghĩnh và đáng yêu. Với những tiếng rao đầy mê hoặc của những người bán hàng rong. Tôi thích nhất là tiếng rao của những người bán quà vặt. Có những lần nge thấy tiêng rao đó, lũ trẻ con chúng tôi lại xôn xao, nháo nhác.. Đứa thì chạy về nhà xin tiền cha mẹ, đứa thì đứng ngẩn tò te nhìn người bán hàng sửa soạn đồ ăn.. Những tiếng rao ấy đã đi sâu vào trong tâm trí tôi, trong tâm trí của biết bao nhiêu người dân Hà Nội.. Những tiếng rao ấy lại vọng về trong nỗi nhớ, trong kí ức của một tuổi thơ tôi Hà Nội.
- Lênh Đênh..
Những người nghệ sỹ như chúng tôi, luôn bôn ba khắp nơi.. Vào Nam - ra Bắc. Cuộc sống nơi đây mai đó gần như đã gắn liền với những bản tình ca. Nhưng cho dù có đi đâu - về đâu tôi vẫn sẽ chọn Hà Nội là điểm dừng chân cuối cùng cho suốt chặng đường đời của mình.. Về nơi đó, có gia đình, có bạn bè, có những người luôn yêu mến động viên, ủng hộ cho tôi. Và cũng ở nơi đó, có cả những kí ức của những cuộc tình còn dang dở.. Cuộc đời nghệ sỹ là thế. Cứ lênh đênh, bồng bềnh trên khắp mọi nẻo đường của đất nước. Và với tôi, Hà Nội sẽ là cái đích cuối cùng, sau những tháng ngày lênh đênh đó.
- Khoảnh Khắc..
..
- Mùa Thu Cho Em..
Hà Nội lúc này.. đang vào "Thu". Mùa thu Hà Nội tuyệt đẹp, vừa lãng mạng, vừa nên thơ. Tôi thích nhất là đi bộ lang thang trên những con đường vương đầy xác lá. Hay những chiều thu Hà Nội, cũng lũ bạn, đạp xe, chạy thong dong trên con phố Phan Đình Phùng.. Và chúng tôi, lại được ngắm nhìn những tà áo dài, thướt tha trong cái nắng hanh vàng của những ngày "Thu sớm".
- Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa..
- Gửi Người Em Gái..
..
- Nhớ Về Hà Nội..
Lớt phớt những hạt mưa phùn lạnh lùng bay trong gió. Đâu đó, còn vương lại cái rét căm căm của những ngày cuối "Thu". Khoác trên mình chiếc áo lông to xù xụ, tôi mở cánh của thật lạnh, để đón chào một ngày mới . Ngoài kia, những hạt mưa phùn vẫn cứ rơi. Tôi suýt xoa bởi cái lạnh của mùa đông năm cũ vẫn còn xót lại trước hiên nhà . Trên đường phố , đôi ba dăm người cầm trên tay những cành đào lộc bé tí tẹo. Cành đào thì bé nhỏ xinh xinh, nhưng những cánh đào vẫn thắm một màu riêng biệt. Vậy là Hà Nội đã sang một mùa xuân mới. Một mùa xuân long lanh như những giọt sương đọng trên từng cánh lá. Một mùa xuân ngọt ngào như chiếc bánh rán mật óng ả. Ôi! Hà Nội của tôi..
..
Hà Nội ơi! Hà Nội ơi!
Cái ngày tôi chia xa Hà Nội.
Giờ ra đi mới thấy lòng tiếc nuối.
Những kỉ niệm một thời nông nổi.
Cứ thôi thúc hoài, khắc khoải nơi trái tim.
Hà Nội ơi! Hà Nội ơi!
Khát vọng trong tôi, tình yêu trong tôi.
Thời gian có bao giờ phôi phai.
Như nước Hồ Gươm xanh vời vợi.
Như hương hoa sữa nồng nàn đắm đuối.
Bước chân tôi qua bao nẻo đường.
Vẫn mong một ngày trở về quê hương...
..
Sau một thời gian dài im hơi lặng tiếng, Minh Quân cho biết anh đang gấp rút chuẩn bị ra mắt album mang tên “Nơi tôi sinh Hà Nội”, gồm các bài hát viết về Hà Nội. Album này cũng là một lời tự sự của Minh Quân với khán giả, với những người yêu mến Minh Quân, với Hà Nội. Minh Quân cho biết: “Đây là một món quà đặc biệt mà Quân muốn gửi đến đến cha mẹ mình, đến khán giả nói chung và dành cho thủ đô nói riêng. Là một người con của Hà Nội, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất ngàn năm văn hiến, Quân đã mang cả tình yêu và sự gắn bó của mình đối với Hà Nội vào những ca khúc ấy”.
Ngày 25 - 9 - 2010. Ca sĩ Minh Quân cùng Phương Nam Film đã cho ra mắt album vol 5 với tên gọi "Nơi tôi sinh - Hà Nội" đúng dịp nơi ấy tròn nghìn năm tuổi. Không chỉ là 10 ca khúc hay về Hà Nội chuyển tải đến người nghe, album còn là một cuốn phim, một câu chuyện cuộc đời của chàng ca sĩ răng khểnh.
Bằng âm nhạc, Minh Quân đem đến những hình dung về người con sinh ra, lớn lên ở chốn Hà thành. Tuổi thơ của anh đầy những kỷ niệm về mảnh đất này, là căn gác nhỏ xinh xinh trên phố Lý Thường Kiệt, nơi cả gia đình bên nhau đầm ấm, là đám trẻ nhỏ với nhiều trò đùa tinh nghịch đến mức bị đòn roi, là tiếng rao đêm ám ảnh, là mùa thu cùng người yêu dấu... Anh kể cho mọi người nghe về một cậu bé say mê âm nhạc đến mức chẳng gì có thể dỗ được cậu nín khóc ngoài những bản tình ca từ chiếc cassette cũ kỹ. Để bây giờ, trở thành giọng ca chững chạc, tinh tế trong làng nhạc nhẹ, đi khắp bốn phương trời, anh vẫn khẳng định: "Nơi đây là bến đỗ cuối cùng của tôi!". Những câu chuyện ấy kết nối "Hà Nội và tôi" (Lê Vinh); "Tự khúc ngày sinh" (Trương Quý Hải); "Mãi vẫn là tuổi thơ tôi Hà Nội" (Nguyễn Cường); "Lênh đênh" (Hồng Đăng); "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa" (Trương Quý Hải); "Gửi người em gái" (Đoàn Chuẩn - Từ Linh); "Nhớ về Hà Nội" (Hoàng Hiệp)... thành một mạch chảy cảm xúc sống động mà rất đỗi giản dị về cuộc đời của Minh Quân.
Nghe "Nơi tôi sinh Hà Nội" thấy hiểu hơn về chàng ca sĩ răng khểnh giàu nội tâm và hoài niệm. Minh Quân tâm sự, một năm thực hiện album này, anh đã có những trải nghiệm lạ lùng, được trở về với tuổi thơ tuyệt đẹp, mơ những giấc mơ hồng mỗi đêm, để anh có cảm giác cuộc sống thật nhẹ nhàng và bình yên khi ở nơi đây.
Có một ca khúc "lạ" xuất hiện trong album - "Hà Nội ngày tháng cũ" của Song Ngọc sáng tác trước năm 1975, lần đầu tiên được Cục Nghệ thuật biểu diễn (Bộ VH,TT&DL) cấp phép phổ biến ở Việt Nam. Minh Quân đã thực hiện clip đặc biệt cho ca khúc có ngôn từ đẹp và giàu xúc cảm này. Ở đó, Hà Nội hiện lên thơ mộng với bóng trăng in trên mặt hồ, tiếng oanh bên bờ tường vi, có dáng áo trắng em nghiêng nghiêng, có Tháp Bút, hồ Thiền Quang, hồ Gươm, Hàng Bạc, Hàng Đào... chất chứa đầy ký ức của người trai ấy. Cách thể hiện hình ảnh trong clip độc đáo với kỹ thuật quay phim hiện đại, cho ra hình ảnh sắc nét thực sự làm "vừa mắt" khán giả.
Tự Minh Quân đã chơi piano trong toàn bộ album, chính vì vậy, người nghe cảm thấy có sự hòa điệu hoàn toàn giữa giọng hát và nhạc đệm, khiến những bài hát được xâu chuỗi tự nhiên và thơ mộng hơn. Cùng với ekip giàu ý tưởng trong giới: nhạc sĩ Cao Nhật Trung (hòa âm); Hồ Hoài Anh (dàn dựng và thực hiện hát bè); Hồng Kiên (saxophone); Trần Anh Tú (violon); Quốc Long, Việt Dũng (guitar)... album làm nên một chân dung mới của Minh Quân.
..
P/s: Cảm ơn anh Quân đã cho ra một album về Hà Nội rất hay và ý nghĩa. Mặc dù trước đây em không thích nhạc của anh Quân, nhưng sau khi nghe album này.. bằng những ca từ và giọng hát truyền cảm em thực sự rất thích và cảm thấy yêu "Hà Nội" nhiều hơn. Album này là một món quà rất ý nghĩa để hướng đến 1.000 năm Thăng Long Hà Nội.. Những ai yêu Hà Nội như tôi thì hãy đón nhận album này nhé. Rất tuyệt phải không :).
Đó như 1 câu chuyện trong mơ hay câu chuyện cổ tíc zì đó :)~ liên qan đến tìh yêu của 2 người :")~ .
Tìh yêu của họ trải qua bao trắc trở và khó khăn :")~
Liệu tìh yêu của họ sẽ ra sao .. Chúng ta cùng theo dõi nhé :")~
Có 1 chàng trai , và 1 cô gái . Họ qen nhau trong 1 lần tìh cờ. Cô gái có hẹn vs' 1 người bạn . mà người đó lại là bạn của chàng trai :)~ . Trong lúc đợi chờ . Chàng trai tự dưng xuất hiện :)))))~ . Mặc áo phông vàg viền đen :)~ Mặt mũi sáng sủa, mỗi tội lấc cấc quá :)))))))))))~ Lúc đấy, chàng trai để lại cho cô ấn tượng chả có zì tốt đẹp. 1 chàng traiiiiii công tử bột :-j~ Trắng nõn . như con gái :)))))))~ á á á ;;)~
- bạn zì ơi ;;)~ bạn có bạn gái nào xih xih như bạn k ?? gt cho tớ cái
Cô gái Giả vờ bơ lác .. điếc =)~ k nge thấy zì . Im lặng . mà nhếch mép cười ..
- ơ sao bạn kiêu thế
Im lặng nữa :")~
Chàng trai k nói zì nữa . qay ra trêu bọn ngồi xung quanh :")~ .
- Đi đi bạn ơi . Tớ k thíc ngồi ở đây 1 tí tẹo nào :")~ Ngồi pải tiếp chuyện 1 số thàh phần ngứa lắm .
- ừ thì đi :")~
- Ơ kìa bạn gì xih gái ơi đi đâu thế :))))))))~ .
Tiếp mấy ngày đó . Cô gái liên tục xg' đấy đón bạn cô đi chơi . Và bạn cô gái liên tục bị sóc óc ..
Rồi lại 1 lần k biết tìh cờ hay là cố í . Cô gái vs' bạn cô đang chơi đt* dưới chùa Đỏ . Tự rưng chàng trai xuất hiện . Nhìn mặt đã thấy ghét ~X( . Rồi cứ tiếp đó . Chàng trai luôn xuất hiện đối diện trc' mặt cô gái .
Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau =))))))))))~ . Có lần cô gái ở nhà online :">~ . Có 1 người pm và hỏi :
D : bạn ơi cho mìh làm qen vs'
P : làm qen á =;~ làm qen vs' mục đíc zì vậy :))))))~
D : Mục đíc thêm bạn bớt thù thôi .
P : ừ Har :">~
D : Bạn tên zì thế :-??
P : Kún Phương bạn ạ :">~ sao bạn biết nic tớ thế
D : Ừ thì thằng bạn tớ bảo bạn là người yêu nó . r nó đố tớ tán đổ bạn thì tớ vào tán thử thôi
P : Sặc . Ngi* tớ là ai thế =)~
D : Thằng Đầu lâu ế
P : Sặc bạn bị làm sao k ?? . tớ yêu nó hồi nào
D : Nó bảo tớ thế mà ?? . Thế bạn có ảnh k cho tớ xem vs'
P : Đấy xem đi
D : Á . Bạn là ngi* cũ thằng Song Anh à :))
P : Đúng xồi bạn ê . xog r sao nữa
D : À thế tớ biết bạn r . Tớ vs' bạn gặp nhau r đấy :))))))))))~
P : Gặp nhau r á . Thế bạn tên rì vậy
D : Tớ tên Duy .
P : á à =)~ bạn có pải là cái cậu mặc áo phông vàng viền đen k ??
D : ừ đúng r đấy
P : Ừ há =)))))))))))~ Thôi tớ out đây :">~ à có dùng số k ?? đá sang đây đêm nháy thiiiii
D : Có nhưng đổi số liên tục . Đọc số bạn ra tớ nháy sang
P : 01215 24 24 74 :)~ Thôi out nhé . Pai har =;
Lúc đó họ chỉ vô tư, trêu cợt , đùa giỡn nhau thôi :">~ . Họ bắt đầu nói chuyện tử tế với nhau từ đó :)~
Đêm hôm đó . Cô gái đang ngủ . Bỗng chuông điện thoại reo : " 01225253232 " số lạ hoặc .
Tiếp tục ngủ tiếp .
SMS : Ngủ rồi à . Sao bảo nháy thiiiii
Rep : Bạn ơi , tớ buồn ngủ lắm r , bạn tha tớ đi , k nháy nhung zì hết , thế nhé
Tắt máy
Ngày nào cũng nhận đc tin nhắn của chàng trai :")~
SMS : Mai đi leo núi k ;))~
Rep : Đi vs' ai hả P .
SMS : Đi vs' bọn lớp P thôi . Hý hý
Rep : Leo ở đâu . Xa k
SMS : Ở Kiến An =)~ Đạp xe đạp . Hí hí
Rep : Thôi mệt lắm . Để khi khác nhé :)
SMS : Ừ thôi Ngủ đây . Mệt r :">~ Ngủ ngon nhé
Rep : Ừ chúc P ngủ ngon :)
Ngày nào cũng nhận đc tin nhắn chúc ngủ ngon của chàng trai :)~ Cô gái đc ngủ 1 giấc rất thoải mái .
SMS : P ơi . xg' đây chơi đi
Rep : xg' đâu hở bạn .
SMS : Đang ở gốc găng . P biết k ??
Rep : Ừ biết . Trường bạn P ở đấy mà sao lại k biết đc .
SMS : Ừ thế xg' đây nhé .
Rep : Để tẹo nữa đc k ? 9h tớ xg' . Bh tớ pải đi tập kịch vs' bọn ở lớp r
SMS : Ừ thế 9h xg' nhé . D chờ đấy
Rep : Ừ
Quả thật là hôm đấy địh tập kịch thật . Nhưng má ơiiiiiiiiiiii . Tập tít ở dưới Đà Nẵng . Đã ngái ngủ sẵn =)~
- Thôi tao lậy chúng mày . Chúng mày tự tập vs' nhau đi . Tao mệt k đi đc ra đấy đâu . Thế nhé . Có gì chiều đến lớp bàn sau . Tao đi đây .
Nhìn đồng hồ . ý hị bh mới có 7h rưỡi :-j~ Vẫn sớm chán . Ra chợ hàng chơi vs' mấy con lợn r ra gốc găng cũng đc . Đằng nào thì cũng tiện đường .
SMS : P ơi . 9h r kìa . có xg' k đây
Rep : Ừ thì có nhưng đợi tí nhé . P chưa về đc :)
Liên tục đt* reo chuông ??
12h kém
- 01215242474 : Đang ở đâu đấy
- 01225253232 : Ở nhà đầu lâu . có xg' k đây . Đợi mãi . Bực mìh r đấy
- 01215242474 : Đây . Đang trên đường xg' . Cứ từ từ :)))))~
- 01225253232 : Ừ . Nhah lên
Tắt máy và phóng 1 mạch xg' chỗ hẹn ?
- 01215242474 : Đang đâu đấy
- 01225253232 : Ở trong nhà . Mấy h r . hẹn hò kiểu rì thế
- 01215242474 : Nói nhiều . Đằng nào thì cũng đến r . có ra đón k thì bảo .
- 01225253232 : Ừ thì có . Đợi tí đang đi bộ ra
Cuối cùng thì cũng đã ra . Nhìn ánh mắt có vẻ giận dữ lắm . Nhưng chả thấy chàng trai nói lăng rì . Hôm đấy . Mới có nhìn thấy nhau thôi đã đánh nhau chí chóe :-~
Cô gái đang ngồi tí tởn chém zó trêu cô giáo :)~ Giờ học tăng cường Hóa :)))))))~
SMS : Đang làm gì đấy
Rep : Học , hehe
SMS : Êu ơi kinhhhhhh thế . Học =)
Rep : Nói là học chứ học hàh gì đâu . Đang ngồi chơi thôi .
SMS : Học hàh kiểu thế đấy à
Rep : Thế như nào mới gọi là học :))~ Vừa bà giáo xoáy kia kìa
SMS : Xoáy rì
Rep : Bảo là : Đi học kiểu rì tóc đỏ . Bấm khuyên mũi . k mặc đồng phục . Cô đi biểu diễn thời trang à .Học thì k tập chung , suốt ngày hí hoáy cái đt* , k thì ngồi phá lớp, cô ở nhà lấy chồng đi là vừa .
SMS : Đúng =)~ Lấy chồng là đúng . Đi học về xg' đây chơi nhé
Rep : Ừ . Xem đã .
Tan học .
- ê con lợn . ra lấy xe đi r còn về
- ừ . đang đi đây thây .
- về luôn à . hay còn đi đâu
- đi sang nhà bạn tao tí
- ở đâu
- thiên lôi 1
- ừ thế cũng gần nhà t r :))~
Chết r >"":) . Như con điên của liên hợp quốc . Cô dơ ra 2 cái nhẫn đôi . 1 cái Ghi chữ " P ". và 1 cái Ghi chữ " D" Cô đeo lên tay a chữ " P " và ngược lại . 1 thứ nữa . Đó là 2 sợi dây chuyền . Như buộc chặt tìh yêu của họ lại vs' nhau :)~ . Mặt sợi dây chuyền của A là cái chìa khóa . Mặt dây chuyền của cô là ổ khóa . Hôm đấy ở lại đó ăn cơm . Ăn xog , Nằm ngủ .
- Chồng này . Tuy vợ k bằng tất cả các người con gái mà chồng quen nhưng v hứa sẽ là người mang lại hạnh phúc cho chồng hơn tất cả các cô gái đó .
- Ừ Hì . cảm ơn nhé
Đúng lúc ấy Đầu Lâu nó hát bài : " KHÔNG KỊP NỮA RỒI "
Cô gái khóc . Chàng trai hỏi vì sao khóc nhưng cô k nói rì . A gắt lên chửi Đầu Lâu . Và lấy tay gạt những giọt nước mắt đang lăn trên gò má cô . Chàng trai bỗng nhiên quay đi. Lần đầu tiên cô thấy giọt nước mắt lăn dài trên má anh :) Cô thật sự hp*.
Thế là ngày nào cũng vậy . Ngày nào cũng gặp nhau
Nge thấy tin chàng trai bị ngã và bị sưng ở chân. Cô gái đến nhưng chàng trai k nói k rằng 1 câu . Chàng trai ngĩ . Hôm đó sẽ là ngày kết thúc giữa 2 người . Hôm đó cũng chíh là ngày . Chàng trai nói chuyện vs' 1 người tên Đạt núi .Người ấy yêu cô gái rất nhiều . Nên chàng trai rất tức . Cô gái đến và k hiểu lí do làm sao chàng trai lại vậy . Đúng lúc ấy . Xêkô và Đạt Mai đến . Chàng trai đi ra ngoài 1 lúc . 1 lúc sau quay về .
- Đi về đi
- Cũng đang địh . dắt hộ cái xe ra cái .
- Có chân đến thì có chân tự dắt . k muốn gặp mặt cô nữa
Đc thôi
Vừa đi . Cô vừa khóc . và k hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Tối về nhận đc SMS
SMS : Xin lỗi nhé . Mai xuống đây chơi nhé
tắt máy .
Ngày hôm sau . Cô Ngồi thần người và suy ngĩ .
" Dù gì đi chăng nữa. Thì đây cũng chỉ là 1 cuộc chơi sẽ pải có kết thúc . 1 cuộc chơi qua đường giữa cả 2 người . k có gì phải buồn . Chuyện gì đến cũng sẽ đến . Sao pải ngĩ ngợi vì 1 cái k đáng để mìh suy ngĩ . Quyết địh vậy đi . Cứ bt vậy "
Thời gian cứ thế cứ thế lặng lẽ trôi . Ngày nào cũng vậy . Cũng tíu tít tễu mồm lên trêu nhau . Đùa cợt nhau . Vui thật là vui .
Cho đến 1 ngày . Cô gái đi học nhưng bị quản sih đuổi về . Nhuộm lại tóc . Ừ thì về . Lại lóc cóc đạp xe ra chỗ chàng trai chơi :">~.
Cứ thế cứ thế thời gian trôi đi . Đến tầm chiều đang chơi đùa . Thì đùng 1 cái . 1 tập đoàn siêu nhân đến tóm A về . Bh cô mới hiểu vì sao anh suốt ngày ở nhà Đầu Lâu mà k về . Hóa ra là A lệch hộp . :)~ Tự dưng cô buồn điên đảo .
- P này . D nó về r . Thì khi nào dỗi thì sang đây chơi như bt nhé . Ae với nhau mà :)
- Dạ vâng . E biết r .
Mọi người vẫn bt vs' nhau .. Nhưng riêng cô cứ buồn buồn . . Đang ngồi đánh bài thì bỗng nhiên chuông đt* cô reo .
- alo.
- v à . gọi lại cho chồng ngay nhé
Ngạc nhiên đến dễ sợ . Vội vàng gọi lại
- Cái gì vậy . Tưởng bị ở nhà r . Đã đc ra ngoài r đấy à
- Ừ . Đang đâu đấy
- Đag ở nhà Đầu Lâu .
- Bảo Đầu Lâu xuống quán net đón C đi
- Nó đi đâu r đấy .
- Ừ thế v qua đón c đi
- Ừ đợi tí
Qua đón ông tướng của . Chơi mãi đến 11h hơn . Nhà cô gái k có ai . SMS cho con nhỏ bạn thân .
SMS : Để cửa nhé . T về nhà m ngủ bh .
Rep : Nhah lên . Về thì lên nhà t nhé
SMS : Ừ .
- Có về k để v lai về
- K ? Tí k về nhà à . Sang nhà Thảo ngủ à
- Ừ ,
- Thế ở lại vs' c đi
- Ừ thì ........
- Thế nhé
Thế là 1 đêm họ đc ở bên nhau . Ở cùng bạn bè của họ :)))))~ Hôm đấy cực nhưng mà vui* dã man :">~ . Dải chiếu mang chăn gối ra ngoài sân bóng =)~ Như bọn bụi đời . Bởi vì nhà của bạn họ đang bị công an theo dõi =) 6 7 người chui ở trong 1 cái nhà bé tí thì đỡ làm sao đc . Công an phường nó vào lôi hết ra phường ngồi thì vui cả lũ vs' nhau . Hê hê . Lần đầu tiên cô biết đc cái cảm giác đêm hôm ở ngoài đường =)~ Lần đầu tiên cô biết đc cái cảm giác rét mướt sương rơi ướt áo . Lần đầu cô có cảm giác bị muỗi cắn sưng hết người :(~ Nhưng cô vẫn cười thật tươi . Và từ lúc đó cô mới thật sự nhận ra . Anh là người quan trọng vs' cô nhất, là người cô yêu sâu sắc và thật tâm nhất, cô đã yêu anh mất r :")~ . Cô rất vui vì đc chia sẻ với người mìh yêu những khó khăn . Cô đã quên mất mìh đang làm 1 điều gì mà khiến bố mẹ cô pải buồn . Cứ thế cứ thế . Thời gian cứ trôi qa. Cô thật sự buồn ngủ. Gối đầu lên chân anh . A lấy chăn đắp kín người cho cô khỏi rét . Lấy người mìh che cho muỗi khỏi cắn cô . Cứ thế cô ngủ qên đi lúc nào k hay ? . Lăn lộn ra tận ngoài đất :))~ Anh thấy thế . Địh bế cô vào nhà . Ai ngờ bỗng nhiên cái " BỊCH " 1 phát . Đầu cô đập xg' đất . Cô giật mìh tỉh giấc và chả biết chuyện gì vừa xảy ra . Anh cõng cô vào nhà . Cô gái ấy thật tệ đúng k :(~ Anh thật sự lo lắng và quan tâm đến cô nhưng cô k hề hay biết :)
- Chồng hát cho v nge đi
- Hát bài gì bh
- Người con gái thủy chung ấy
- Ừ . Chàng ra đi Chàng đã ra đi phương trời thật xa xôi ..
- Hát bé thôi chồng để cho mọi người ngủ chứ
- sặc . Hát thì pải to chứ . cứ lải nhải bé tí làm sao lên hơi đc .
Cứ thế cô ngủ qên lúc nào k hay . và cứ thế anh cứ hát :))~ . Thấy cô co ro vì rét =)~ Anh lại kéo chăn đắp cho cô . Mỗi lần cô giật mìh anh lại hát :">~.
Sáng hôm sau . Cô và anh dắt tay nhau ra cây trứng cá cạnh nhà .
- Leo lên đi
- Điên à . Bẩn quần áo v thì sao .
- Bẩn r còn đâu nữa .
- Ừ . Ra đây ngồi cho đỡ nắng . Cẩn thận ngã .
- Biết r >"~ .
- đom đóm kìa . bắt đi har :">~
- thôi đừng ngịch ma đấy .
- bắt đi . năn nỉ đấy .
- đây này .
- ơ đom đóm là pải phát sáng chứ .
- v cứ giữ chặt nó thế nó chết r :))
- sặc . bcm
Gió cứ thổi . Họ vẫn cứ ngồi ôm nhau và ngước lên bầu trời . Hàng ngìn ngôi sao đang chứng mih cho tìh yêu của họ dành cho nhau :")~ Thật là to lớn :)
- Mãi yêu chồng vợ nhé ~! Chồng sợ mất vợ lắm
- Ừ . Chồng cũng vậy nhé
- Ừ chồng hứa đấy . Dù có xảy ra bất kì chuyện gì chồng cũng k bh buông tay v ra đâu
Vòng tay ấm quá . Cô k hề mn' buông. 1 lúc sau anh a bị bắt về nhà . Nhìn về phía anh . Cô k thể nào cưỡng lại đc nước mắt . Cứ thế cứ thế dõi theo. Tim cô đau nhói .
1 ngày k tài nào liên lạc đc với a . Cô thật sự rất lo lắng . Nằm trong phòng cô cứ khóc . Mặc cho bao nhiêu người nhìn cô . Mặc cho họ có nói rì . Cô vẫn khóc . Cô k biết Anh sẽ ra sao nữa . :(~ Rồi 1 hôm A gọi điện cho Cô . Cô cảm thấy thật nhẹ nhõm và yên tâm phần nào . 1 mìh cô cứ lặng lẽ bước đi trên con đường qen thuộc nơi có bao nhiêu kỉ niệm cô và Anh . Cứ thế vừa hát " Người con gái thủy chung " và vừa rơm rớm nc' mắt . Cứ thế hát . và cứ thế hìh ảnh nụ cười rạng ngời trên đôi môi của a lại hiện về . Mẹ yêu của cô đến nhà anh tìm gặp và cả 2 gia đìh đều biết 2 người đang yêu nhau . Cô về nhà vs' tâm trạng k đc vui* . Và r Anh gđ cho cô . Nc 1 cả 1 buổi chiều . Cô cảm thấy mìh k bị bỏ rơi . Mìh vẫn đc A yêu . Vẫn đc A quan tâm . :")~
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi . Ngày nào cũng gđ kể chuyện cho nhau nge . Cuối cùng họ cũng đã đc gặp lại nhau . Vui mừng quá . Cô gái vừa bước chân vào cửa . Chàng trai bật dậy và ôm trầm lấy cô . Vẫn hơi ấm ấy . Vẫn con người ấy . Vẫn vòng tay ấy . Cô gái và 1 anh người đó tên Hưng thèm ăn bánh đa cua qá . :">~ Cô đòi đi . Sấm sét đùng đùng . Mưa như trút nước . Bão đấy k pải chuyện đùa =)~ Cô vẫn đòi đi . Đi đc 1 đoạn .
- Thôi mưa to quá đi về đi
- Đã trót đi r thì đi nốt đi v yêu =)
- Ủa bão làm zì có hàng bánh đa nào đâu =)~
- Thì cứ cố đi =)~
- Mỏi chân r =)~
- v yêu bảo a v cõng đi =))~
- Đồ dửng mỡ
Họ đã cùng nhau bước dưới mưa. Bàn tay níu chặt bàn tay :")~ Thật là hp* đúng k ? Cuối cùng họ cũng đã tìm đc quán Phở =)~ Lại tíu tít chạy vào vì đói quá :))~ Ăn xog họ về nhà đánh bài ăn tát . Cô liên tục thắng và liên tục cho anh ăn tát :)) Dã man . Đỏ hết mặt :">~. Có 1 lần cô thua . Và Anh tát cô 1 cái nổ đom đóm mắt . Cô lườm Anh . Rồi A lại nhẹ nhàng hỏi :
- Đau lắm k v ?
- k đau thì sao :-w
A nhẹ nhàng hôn nhẹ lên má cô
- Đỡ đau chưa . Hihi
Muộn r . Cô gái pải về . Chàng tra k cho về . Nhưng cô cứ cố chấp . Bỏ về . Rồi Anh đuổi theo .. Đi dưới mưa tầm tã . Nước mắt cô cứ rơi . Anh đứng ở đằng sau ôm cô , và năn nỉ xl cô cho đến khi cô mỉm cười .Có lẽ lúc đấy cô quá ích kỉ . A lại cõng cô đi dưới mưa . =)~ A tiễn cô đến đầu Ngã 4 Phúc Tăng :")~ rồi tạm biệt nhau dưới cơn mưa :)~ . Đợi A qay lưng đi cô mới qay lại dõi theo bước chân của Anh
Khoảg tkời gian họ hạh pkúc bên nkau bắt đầu từ hôm đầu gặp mặt . Nkữg tin nkắn tìh cảm , nkữg buổi hẹn hò vui vẻ đều làm cả 2 người càg y* nkau nkiều hơn . Và có đôi khi họ cũg tkườg cãi nhau , n* r` nkữg giận hờn vu vơ.. Mỗi lần cãi nhau.. ckàg trai toàn sl~ cô gái .. Còn cô gái . Cãi nhau , giận dỗi , dù cô có nói thế nào nhưng sự thật thì chưa bao h cô giận anh được đến 2 phút . Cô dần hiểu ra cô yêu anh nhiều đến như thế nào .....
Anh và cô đều có chung 1 sở thích : Ngồi hóg gió ở ống cốg sân bóng .ngắm sao hóg mát …. Họ cùg nhau ngồi đếy.. 2 bàn tay nắm lấy nhau thật chặt . mặc dù trời thỳ nóg .. n* vẫn cảm thấy hạh phúc..
N* r` cô ếh nkận ra ckàg trai yêu cô ếh nkiều lắm .. cô ếh tkật sự hạnh phúc vì cảm nhận được tình yêu của anh dành cho cô , nhưng lại lo sợ , rồi 1 ngày nếu cô đi , liệu anh có chờ được cô như anh đã từng nói không ..??
Thời gian cứ thế trôi đi .
Rồi đến 1 hôm . Bố cô cấm cô k đc bước chân ra khỏi cửa dù là nửa bước. Ngày nào cũng ở trong căn phòng 4 bức tường . và 1 cái máy tíh . 1 cái tivi :")~ Cô k biết đến bh cô mới đc tự do như xưa . 1 tháng .. 2 tháng .. 1 năm ... 2 năm .. hay là mãi mãi . Liệu anh ta có chờ đc cô ấy k ? .
Cái ngày họ tạm biệt nhau ở Phúc Tăng , A ôm cô . Và a bảo k muốn cãi nhau với cô . Cô gái ấy thật sự rất bướng và rất thíc kiếm chuyện gây sự . Lần thứ 2 cô thấy giọt nước mắt A lăn xuống . Cô chả biết làm zì . Và chỉ biết lẳng lặng nhìn theo . Ánh mắt anh làm cô thật sự lo lắng . Lo lắng k biết tương lai của cô và anh sẽ đi đến đâu và sẽ ra sao . Không biết chuyện tìh yêu của cô và anh sẽ như thế nào nữa .
Cô còn rất nhiều điều muốn nói vs anh , n* k kịp nói . Đêm hôm trước khi họ pại xa nhau..cô đã thức . Cô thức cả đêm.. và bật khóc .. khóc ướt sũg gối .. khóc sưg hết cả mắt …. Cô mong rằng những j k kịp nói , cô sẽ gửi gắm hết trog cái entry này và mong chàg trai sẽ hiểu … . Tay đặt lên bàn phým.. mắt nhỳn màn hìg…nước mắt rơi.. rơi mãi .. k còn nkỳn đ.c rỳ …Đến bây h cô mới hiểu đc , cái cảm giác pải xa người mình yêu là như thế nào ..??
Nhiều lúc chàng trai từng nói cô đừng khóc nữa . Và lấy tay gạt nước mắt cho cô . Cô im lặng và k nói rì . Cô hiểu . a yêu cô nhường nào . Mỗi lần cãi nhau . Anh nói cô đừng khóc nhưng có lẽ trong tim anh đang cố gượng cười để chứng mih a là người con trai cứng rắn :")~
Nhìn khuôn mặt anh buổi tối h.ếh..cô lại khóc.. lẽ đó là hình ảnh cô không bao giờ quên..nụ cười ếh.. ánh mắt ếh … làm sao qên đ.c .. ánh mắt anh lúc ếh..cô hiểu đc .. anh c~ đag rất buồn .
Anh khóc . Cô thấy rõ giọt nước mắt lăn trên má anh . Nhưng anh vội lấy tay gạt đi giọt nước mắt ấy . Cô hiểu , anh không muốn ai nhìn thấy mình khóc . Cô nói vs anh câu cuối :
- Về nhé . Thời gian k gặp v thì cũng đừng buồn nha . Sống tốt vào . rồi thời gian sẽ lại cho chúng mìh gặp lại và yêu thương nhau thôi .
Tkời gian cuối họ nhỳn nkau … gạt nước mắt.. và mỉm cười ..Họ yêu nhau nhiều biết nhường nào
Họ đều hiểu..đó chíg là 1 lời hứa . Đợi chờ , rồi sẽ thấy hạnh phúc . Sẽ có ngày , họ sẽ lại gặp được nhau . Sẽ có ngày , họ sẽ lại cùng nhau vui đùa , vui vẻ như trước ..
2 tháng trôi qua . Họ vẫn nc và gđ nt cho nhau thường xuyên :")~ .
Cuối cùng ngày họ cũng đc gặp nhau . Chính hôm đấy là hôm cuối cùng cô đc nhìn thấy Duy của ngày xưa . Duy của 2 tháng trc' :")~ Hôm đó họ dắt tay nhau lên sân thượng ngồi . Cô nhìn xuống tay chàng trai . Và k thấy chiếc nhẫn đâu cả . Cô thoáng buồn thất vọng và khóc nức nở . Anh giải thíc a tắm bỏ nhẫn ra vì trơn nên a qên k đeo lại . Cô vẫn khóc . A ôm cô nói và nói k tin chồng à :| . Cô khẽ gật đầu và nói tin :(~ . A lại lau nước mắt cho cô . Và nói " Đã bảo đừng bh khóc cơ mà ". Cũng muộn rồi cô pải về :")~
Trong thời gian đó . A luôn cố tìm cách lẩn tránh cô . Cô k hiểu .. 1 lần a nói vs; cô là A đi Hải Dương . Cô tin . Cô và con nhỏ Hà bạn thân cô xuống lê lai chơi . Chỉ để tìm lại cái giây phút hp* của cô .Và cũng chỉ địh đến đấy chơi với mọi người bạn bè của cô dưới đấy . Nhưng thật sự cô k thể ngờ đc . Anh vẫn ở Hải Phòng . A nhìn thấy cô là vội vã bỏ chạy . Cô đã ngĩ . A luôn tìm cách lẩn tránh cô . A lừa dối cô . Cô đã khóc . Khóc rất to . Mọi người bảo và anh đã nói " kệ nó " . Cô cảm thấy cô thật là tệ . Cô thấy a thật giả dối . Cô vội vàng kéo đứt sợi dây chuyền + chiếc nhẫn đáp đi .
Từ bao h mà cái ánh mắt ấy k còn ấm áp như xưa , từ bh mà cái ánh mắt ấy trở nên vô hồn . Từ bh mà anh học đc cái thói lườm cô thế . lần đầu tiên cô thấy đc cái ánh mắt vô tìh lạnh lùng của Anh . Sự xuất hiện của cô khiến a tức giận vậy sao . Cô đã pải vất vả mệt mỏi vì ngày nào cũng phơi cái mặt ra ngoài đường giữa nắng nôi nóng bức đi tìm anh . Còn a thì cứ dửng dưng như k có chuyện rì .
Nếu là anh của ngày xưa thì đã khác r . Chỉ cần nge thấy tin cô đến chơi . A đã cuống quýt ra tận đầu ngõ đón . Chỉ cần cô xuất hiện là a có thể ôm chặt cô gái ấy dù trong bất kì hoàn cảnh nào . Chỉ cần cô khóc là a rối rít xl và lau nước mắt cho cô .
Hôm đó cô đã khóc rất nhiều . Cô quỳ xuống xl và năn nỉ anh ban cho cô cái thứ gọi là tìh yêu :(~.
Chìm đắm u mê của những ngày qua . Chỉ biết ôm những rì đã qua và k ngĩ đến hiện tại . Liệu đó có pải là con người của cô k .
A nói Cô đừng chạm vào cs của Anh nữa . Đừng làm phiền . Cô sống hay chết thì cũng mặc . A nói cô k pải là người duy nhất anh yêu . Người anh yêu là 1 người khác . Chưa bh a từng yêu cô .
Cô k buồn . Cô cười :")~
Từ ngày Anh và cô ct . Cô cảm thấy bất lực . Cảm giác hẫng hụt .
Anh nói muốn thấy cô vui* vẻ cười đùa như xưa . Nhưng a đâu có biết niềm hạnh phúc lớn lao của cô chính là Anh đâu :")~
Cô k hiểu lí do vì sao anh lại ct với nó . Mà chíh xác hơn là nó k hề muốn biết . Cô biết anh cũng đau lắm khi quyết địh ct . Nhưng cô hiểu và tôn trọng quyết địh của Anh .
Cô của ngày trc' . Ngày khi họ yêu nhau đã k còn . Cô k hiểu cô đã học đc ở đâu cái tíh lừa tìh , chém gió , lăng nhăng, ích kỉ , và lừa dối mọi người . Cô muốn như thế . Vì đó là lí do duy nhất để cô tìn kiếm niềm vui* . Giả tạo và lăng nhăng . Đó chíh là con người của cô suốt những tháng ngày k có anh bên cạnh :")~
Cô hi vọng sự lựa chọn của nó là đúng . Cô sẽ hp* . Cô sẽ vẫn cười . Cô sẽ sống thật tốt như khi anh chưa từng xuất hiện . Cô k biết tìh yêu này là duyên hay nợ . Nếu là duyên thì số phận đã đặt vào lòng bàn tay r . Dù có xa nhau hay do hoàn cảnh mà pải ct :") Thì chắc hẳn sẽ có ngày tìh yêu ấy qay lại bên cô. Vì cô luôn tin vào tìh yêu của cô.
Trong thời gian đó cô đã đi lừa dối k biết bao nhiêu người con trai . Từ lâu cô đã tự nhủ rằng " Trai là CHÓ . Đéo có là đéo cần " Tìh cảm của cô dành cho họ thật là hời hợt và k đáng để nhắc lại . Cô chả có tí rì gọi là cảm xúc vs' con trai nữa r . Cô cảm thấy sung sướng và thỏa mãn với những gì cô đang đối xử vs' lũ con trai . Cô đã nói yêu 1 người . Nhưng sự thật đó chỉ là tìh cảm ngộ nhận của cô :))~ Đó chỉ là cảm xúc của cô khi đang cô đơn tự rưng có người hoàn cảnh thật giống mìh . Cô đã lừa dối người ấy . Mỗi lần gặp người ấy là 1 lần cô muốn tìm lại cảm giác cô bị mất cách đấy 9 tháng . Đó k phải là yêu . Người ấy cũng vậy :))~ Đó là cái nợ . Là sự chi trả chứ k phải cảm xúc . Có đi thì pải có lại . Hắn tìm cho cô đc cái cảm giác như khi bên Anh thì sao cô lại từ chối chứ :-j~ Cô thật là bi ổi và đáng khinh :))))))~ Cô mn' trà đạp lên tất cả lũ con trai để thỏa mãn cái sự căm thù :))~ Thời gian làm cô chán người ấy . Cô đã thủ đoạn để cho người con trai kia sự ghét bỏ và chán nản . Cô đã thàh công . Vì cô đến với người ta cũng chỉ là muốn tìm lại cảm giác khi bên Duy :")~ Cô cảm thấy ân hận vì những zì mìh đã làm . Và cô quyết địh ct với người kia . Trong suốt thời gian đó . Trong suốt thời gian Cô qen cậu con trai kia cô k thể nào tìm lại đc chíh cô của khi xưa . k thể tìm lại đc người con trai mà cô từng yêu sâu sắc :")~ Cô đã sai rồi . Đã có lần . Khi đang ở bên cạh người con trai kia . Hình ảnh của Anh lại hiện về và r cô bật khóc . Dù cho a có làm như vậy . Thì cô vẫn cảm thấy có lỗi . Có lỗi vs' a rất nhiều
Rồi ngày hôm nay . Thật bất ngờ . Anh add lại nic cô . Cô đã đổi nic liên tục . Và k hiểu anh lấy yh ở đâu nữa .
Tim cô bắt đầu đập rộn ràng và k hiểu chuyện gì đang xảy ra :")~ . Anh hỏi thăm vài câu và r nói muốn yêu lại từ đầu . Cô k thể tài nào ngĩ đc tại sao Anh có thể nói đc ra lời như thế . trong khi trc đó . Anh đã hắt hủi vô tìh và chửi rủa nói chung là bạc và phũ 1 cách dã man . Cô k biết pải trả lời ra sao . A nói trc' đây a đối xử vs' cô như vậy là vì A đang bực nên a mới nói thế . Đáng lẽ ra . Cô pải vui mới đúng . Nhưng lòng cô k vui* . Hạnh phúc là điều cô tìm thấy nơi Anh . Nhưng giờ sao bh cô ngẹn lời . Cô k thể đưa ra câu trả lời đúng đắn . Cô k biết cô sẽ quyết địh thế nào :") . Có lẽ lời Anh nói chỉ là đùa cợt 1 lần nữa trên tìh cảm của cô :")~ Dù sao cô vẫn thấy vui* vì a lại là a của những năm về trc'
Mong cho tình yêu của họ , sẽ là 1 câu chuyện , không có kết thúc .
Tác giả: khoangkhacvothuong_hxr.
Chú thích: T
Em là cánh chim trời, tự do đùa, chao lượn
Tôi là áng mây buồn, tự tại chỉ một phương...
Chim phiêu du, rồi có quay về tổ!?
Mây cuối trời, sầu khổ vẫn đợi mong...
----
Vì lý do gia đình, tôi phải ra ở riêng. Căn nhà nho nhỏ tôi thuê nằm trên một con đường vắng, vắng vẻ cả ngày lẫn đêm. Nỗi vắng lặng gợi tôi nhớ đến miền quê thanh bình, nơi tôi được sinh ra và nuôi nấng trong vòng tay yêu thương của cha mẹ. Những căn nhà có kiến trúc tương tự nằm san sát, tạo cho khu phố nét mỹ quan tương đối hài hòa. Căn nhà tôi thuê tuy nhỏ nhưng có được một trệt, một lầu. Trên lầu có ban công, hướng về phía dãy nhà đối diện. Góc ban công ấy luôn tắm mát màu bàng bạc vào những đêm trăng tròn, tạo nên vẻ thanh bình rất riêng, rất hiếm hoi nơi đô thị phồn hoa, ồn ã.
Tôi về ở đâu chừng hơn hai tháng thì căn nhà đối diện mở tiệm internet. Mới đầu tôi không quan tâm lắm. Thời đại hi-tech, tôi là dân chuộng hi-tech, thì lẽ nào trong nhà không có sẵn wifi!?
Do tính chất công việc, tôi đi triền miên từ sáng đến mịt tối mới về đến nhà. Như quy luật bất thành văn, gần như giờ tôi về đến nhà là giờ mọi người đã im lìm say ngủ. Ngày cuối tuần hiếm hoi, tôi tranh thủ nướng từ sáng đến chiều mới ra khỏi giường, quanh quẩn trong nhà tự nấu ăn rồi làm linh tinh gì đó, hiếm khi bước chân ra khỏi cửa. Ngày trong tuần hít khói xe đã đủ, khi được nghỉ ngơi phải tận hưởng đến phút cuối cùng cơ chứ.
Soạn xong bản hợp đồng theo ý sếp, tôi loay hoay mãi vẫn không thể in ra. Kiểm tra kỹ càng, thì ra máy hết mực. Nghĩ đến cảnh dẫn xe ra khỏi nhà, dang nắng hơn một tiếng để mua lọ mực, tôi ngao ngán thở dài. Cái khó ló cái khôn, tôi vội lưu văn bản vào usb rồi qua tiệm internet đối diện để in tạm. Mai đi làm, tranh thủ giờ ăn trưa chạy đi mua mực in cũng chưa muộn. Bước qua cửa hàng internet, gọi năm lần bảy lượt mới có người bước ra. Tính tôi hay hời hợt với người xung quanh, nhất là những người không quan trọng, tôi càng không để ý, chỉ muốn giải quyết lẹ lẹ cho xong rồi đi về. Vào tới phòng làm việc, cái duy nhất còn sót lại trong tôi sau chừng mười phút đứng bên tiệm đó chỉ là một cô gái trong chiếc áo sơmi nam rộng hơi quá khổ người. Nhiêu đó thôi, chấm hết!
Tuần này thư thả, tôi đi làm về sớm hơn mọi khi. Ăn uống no nê, coi tivi chán chường, tôi mở laptop xem báo online như thường lệ. Quái lạ, sao wifi kết nối rồi mà không truyền tín hiệu được!? Thử trăm phương ngàn cách không xong, đã gần tối, gọi thợ cũng không ai đến. Tôi bực bội, thở dài đứng dậy, với tôi, một giờ không lên mạng lướt web vòng vòng nó dài hơn cả năm. Đọc vài quyển tạp chí, tay chân bồn chồn, tôi bật dậy thay bộ đồ rồi qua dịch vụ đối diện nhà. Ngang nhiên bước vào, nhìn thoáng qua chủ tiệm để chỉ máy tôi cần sử dụng, tôi chăm chú vào các chuyên mục mà không thèm để ý đến mọi việc xung quanh. Đang chat chit say mê, cười hí hửng, bỗng có tiếng nói vang lên sau lưng:
- Chị vừa dọn đến đây?
Tôi giật bắn người quay lại nhìn, ra là cô bé hôm trước.
- À, cũng không hẳn. Hình như chỉ mới gần ba tháng thôi em.
- Em cũng đi xa mới về, thấy chị lạ quá. Em sống ở đây từ nhỏ nên ai mới đến em nhận ra ngay.
- À há. Em đi học?
- Dạ, vừa xong đại học. Đang đợi lấy bằng.
Miệng nói mà mắt tôi cứ dán chặt vào màn hình, tay gõ lia chia. Biết là mất lịch sự lắm nhưng đang giỡn với nhỏ bạn tới hồi cao trào, tôi không muốn bị phiền hà. Tôi lầm bầm trong bụng: "Ai hỏi đâu mà khai kỹ thế. Chỗ người ta đang chat, nói lẹ đi rồi đi!". Không đợi tôi ừ hử, cô bé nói tiếp:
- Chị đánh máy giỏi quá. Tốc độ này chắc chuẩn lắm nhỉ?
- Không đâu em. Chat thì nhanh thế thôi, chứ kêu đánh văn bản chị mò hoài không xong. Em quá khen!
- Em không tin. Mà chị vừa đánh máy vừa trò chuyện được thì hay thật, mỗi khi em làm việc khác, em không cách nào hiểu được người bên cạnh đang nói gì với em.
Con nhỏ bạn của tôi hôm nay ăn trúng gì mà offline sớm quá. Cô bé vừa nói xong câu nói, nó cũng chào tôi rồi out mất tiêu. Nhìn friendlist, chẳng còn ai để tám tiếp, tôi cũng off luôn cho rồi. Tôi đứng dậy, định tính tiền ra về.
- Chị về ạ?
- Yah. Không còn ai chat thì online nữa làm gì. Em tính tiền dùm chị.
- Còn sớm, chị về nhà có làm gì không? Hay ngồi đây nói chuyện với em chút đi, cả nhà em đi vắng hết rồi, em ở một mình buồn quá.
Tôi nghe sao thấy mủi lòng nên kéo ghế ngồi xuống. Nhờ thế mà tôi được quan sát cô bé để mai mốt ra đường có đụng mặt cũng biết là người quen. Cô bé với mái tóc dài chấm vai, dáng mảnh khảnh, gương mặt không đặc biệt lắm ngoài nụ cười duyên ơi là duyên. Cô bé rất hay cười, nói chuyện vài câu là lại cười mỉm chi, hoặc cười rạng rỡ thích thú. Nhìn nụ cười của em, tự dưng tôi tội nghiệp mình đến thảm hại. Tôi rất ít khi cười, trong công ty cứ bị gọi là "bà cụ non", mặt lúc nào cũng đăm chiêu suy nghĩ, đến nỗi đồng nghiệp cá với nhau rằng nếu ai làm cho tôi cười được ba lần trong buổi làm việc, người đó sẽ được đãi chầu ăn thoải mái.
- Chị tên gì? Nãy giờ em chưa được biết tên chị.
- Chị tên My. Còn em?
- Em tên Hiền. Nhưng... ba mẹ nói em không hiền như tên. - cô bé nói xong, bật cười khanh khách.
- Vậy hả? Chao ôi, nếu mai này quen thân thì nhớ hiền với chị nha em. Chị dễ bị người ta ăn hiếp lắm đó!
Trò chuyện huyên thuyên, mấy tiếng đồng hồ trôi qua lúc nào không hay. Đã trễ, tôi đứng dậy từ biệt ra về. Hiền tiễn tôi ra tận cửa, có vẻ lưu luyến:
- Chị ngủ ngon. Chắc hôm nay em cũng đóng cửa sớm. Ở nhà một mình sợ lắm!
- Ok. Em cũng ngủ ngon.
Ngã vật lên giường, tôi bật cười với chính mình. Điều đọng lại trong tôi lúc này vẫn là hình ảnh cô bé với vóc người mảnh khảnh trong chiếc áo sơ mi nam rộng hơi quá khổ người. Nụ cười em bất chợt hiện thật rõ trước mắt, khiến tôi cũng phải tủm tỉm theo.
Chiều hôm sau đi làm về, đang mở ổ khóa cửa, tôi nghe tiếng em lảnh lót:
- Chị!
Tôi ngoáy đầu nhìn, em đang cười thật tươi chờ đợi tôi trả lời. Bỗng dưng mệt mỏi trong người sau một ngày làm việc tan biến đâu mất hết.
- Hi em! Hôm nay có ở nhà một mình nữa không?
- Dạ có. Chị ơi, chút qua chơi với em nha.
- Ok. Chị thay đồ, ăn chiều xong rồi qua tán gẫu với em.
Bản tính tôi ít nói, nên thường nghe em huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Em nói chuyện rất có duyên, cười cũng rất duyên. Hai cái Duyên cộng lại làm tôi mỗi khi trở về nhà đều ngơ ngẩn mấy phút trước khi vào bàn chuẩn bị công việc cho ngày mai. Con nhà ai mà khéo sinh đến thế cơ chứ!?
Thắm thoát, tôi quen em cũng gần nữa năm. Mấy tháng gần đây tôi bị tụi bạn trên mạng cằn nhằn um sùm, tụi nó đang cá với nhau tôi bị trúng gì mà đổi tật, tối tối không online đùa giỡn cùng tụi nó nữa. Mà online làm sao được khi mỗi chiều đi làm về, đã có em chờ sẵn nơi cửa nhà, chờ đón tôi bằng nụ cười thật tươi, giúp tôi xua tan đi hết mệt mỏi cả ngày dài mài đũng quần trên ghế công sở. Mới đầu không quan tâm, tôi không nhận ra. Nhưng một tháng rưỡi trở lại đây, tôi ngạc nhiên vì sao tới giờ tôi về đến nhà là em đã đứng đợi từ lúc nào? Em không bận việc gì sao? Không đi đâu à? Ít nhiều gì thỉnh thoảng phải vắng mặt một ngày chứ? Sao ngày nào cũng đều đặn như ngày đó vậy? Còn cuối tuần, tôi vừa mở cửa sổ đón khí trời, em cũng đã đứng tựa lưng vào vách trước cửa nhà, đưa tay ngoắc tôi cười vui vẻ. Đôi khi tôi tự hỏi: "Hay là Hiền cố tình đợi mình!?" - rồi tự lắc đầu nguầy nguậy để xua đi ý nghĩ đó: "Mình với em có gì đâu mà em phải đợi!?"
Vô tình thói quen chiều chiều qua ngồi nói chuyện với em được hình thành từ lúc nào tôi cũng không nhận ra. Nếu chiều nào mà không qua gặp em, cả người tôi bứt rứt không yên, như thiếu đi cái gì đó quan trọng lắm. Tuy nhiên, chưa một lần tôi mảy may nghĩ xa hơn, chưa một lần tôi cố định nghĩa, đặt tên cho thói quen, cảm giác gần gũi đó. Từ lâu rồi tôi đã đóng băng trái tim mình sau mối tình đầu tan vỡ, tôi chôn vùi, dằn nén mọi cảm xúc khi nó vừa chớm bắt đầu. Tôi nhát, ừ, cứ cho là thế, nhưng tôi sợ lắm rồi cảm giác bị tổn thương, sợ lắm rồi cảm giác hụt hẫng, tan vỡ và chia ly. Tháng ngày dẫm bước qua trái tim tôi, từng chút bụi mờ hờ hững phủ kín vết thương, phủ luôn cả tầm nhìn của tôi đối với tình yêu, với nỗi nhớ nhung luyến ái của đời người. Tiếng em cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của tôi:
- Chị có người yêu chưa?
- Đã từng có, nhưng chia tay lâu rồi.
- Chị còn yêu người ấy không?
- Sao em lại hỏi vậy?
- Thì trả lời em đi mà! Em tò mò tí thôi.
- Chị cũng không biết. Ngày người ấy bước chân ra đi, hình như trái tim chị đã chết lịm từ lúc đó. Còn em, có người yêu chưa?
- Dạ chưa. Mà... người yêu em thì chưa có, người em yêu thì có rồi.
- Ủa, là sao?
- Là... là em thương thầm người ta đó chị.
- Vậy tranh cơ hội thuận tiện thổ lộ cho họ biết đi em. Thương thì nói, dấu trong lòng hoài mệt lắm. Cuộc đời ngắn ngủi, nói không may, kẻo không kịp thổ lộ thì ân hận cả đời em ạ!
- Em... em cũng không biết! Em sợ nói ra rồi người ta xa lánh em.
- Sao xa lánh? Em thương hay yêu người nào là quyền của em. Không đáp trả được thì thôi, làm bạn bè cũng tốt, có gì đâu phải xa lánh. Em đừng nghĩ thế.
- Vì...
- Vì sao?
- Vì... thôi, em cũng không biết nói sao. - em ngước nhìn tôi, ánh mắt long lanh nỗi niềm thật lạ.
- Nếu em thấy tin tưởng thì nói chị nghe. Mình cũng thân nhau rồi mà.
- Vì... vì em yêu một người con gái, chị à! - em bối rối nhìn chăm chăm xuống đất, di di mũi chân.
Tôi choáng váng, điều này nằm ngoài suy nghĩ của tôi rất xa, xa rất xa. Tôi ngẩn người mất mấy giây.
- Chị... chị có... có sợ em không? Có kì thị hay xa lánh em không? Em thật sự không dám nói điều này với ai, không dám cho ai biết, càng không dám cho người đó biết. Em sợ khi nói ra, cả tình bạn cũng không còn. Chị... chị có... có... - em nhìn tôi, ánh mắt van lơn.
- Không. Chị không có kì thị, không có sợ, không có xa lánh em gì hết. Chị... chị...
Tôi làm sao dám cư xử thế với em, trong khi tôi cũng là người Đồng Tính. Chẳng qua, sự thật đến quá bất ngờ và ngỡ ngàng, tôi chưa chuẩn bị sẵn tinh thần mà đón nhận. Người em gái của tôi, người em gái với nụ cười rạng rỡ như mùa Xuân, sẽ và phải đi vào con đường đau khổ như tôi ngày trước ư? Bất giác trong tôi trào dâng sự đồng cảm pha lẫn tình thương vô hạn với người con gái đang ngồi đối diện tôi. Vô thức, tay tôi tìm tay em, nắm lấy và xiết nhè nhẹ như muốn chia sẻ nỗi niềm em đang chất chứa, như muốn an ủi, xoa dịu cái tình yêu thầm kín đang bùng cháy ngày càng mãnh liệt trong tim em. Tôi hiểu lắm chứ, cái Tình Yêu mà hầu như ở xã hội Việt Nam ngày nay còn cho là tội lỗi, là sai lầm, là bệnh hoạn... đã tàn nhẫn dìm chết rất nhiều trái tim phụ nữ, trái tim mà chắc chắn phải được quyền bình đẳng, yêu và được yêu như bao người bình thường khác.
- Chị thế nào? Nói em nghe đi chị.
- Chị... chị cũng giống em. - tôi nói bằng giọng mệt nhọc, ngắt quãng. Tôi thật sự không muốn thú nhận việc này với ai khác. Nhưng trong giây phút này...
- Chị cũng giống em? Nghĩa là... nghĩa là... con... con gái... - đến lượt em thảng thốt nhìn tôi.
- Phải. - dứt lời, tôi bật dậy đi về. Em nhìn theo tôi bằng ánh mắt đong đầy nỗi niềm khó mà lý giải.
Sau hôm đó, lòng tôi đầy ứ sự khó chịu. Tôi tự vấn mình hàng trăm câu hỏi khi suy xét lại mọi việc xảy ra hàng tháng nay. Tôi lờ mờ nhận ra rằng: có phải người em đang yêu thầm chính là tôi? Tôi có sai không khi nói em nghe bí mật của bản thân mình? Tôi có vô tình quá không khi không nhận ra hàng trăm điều em muốn nói bằng ánh mắt, nụ cười? Tôi có hờ hững đến mức không nhận ra từng ngày, từng ngày em luôn chờ đợi? Tôi thật sự có vô tâm quá không, hỡi tôi!?
Sự khó chịu lớn dần, lớn dần đến mức tôi cố tình tránh né em. Tôi tránh né em không phải vì kì thị, không phải vì sợ hãi, không phải vì lờ mờ nhận ra rằng tôi là người em đang đặt tình cảm. Tôi tránh né vì... vì tôi nhận ra trong lòng tôi cũng đang ươm mầm, nảy lộc thứ tình cảm bao ngày qua tôi sợ hãi tránh né. Mà mầm non đang cục cựa vươn mình ấy ngập tràn hình bóng em, người em gái bao tháng ngày qua của tôi. Tại sao, tại sao lại như vậy cơ chứ? Trái tim tôi ngủ yên lâu, rất lâu, lâu đến mức tôi quên việc đánh thức nó dậy, và hầu như không hề muốn thực hiện điều đó. Tôi né tránh đến lạnh lùng. Dù rằng hàng ngày em vẫn thẩn thờ chờ tôi lúc tan sở, vẫn ngóng trông tôi mỗi cuối tuần khi tôi mở choàng cửa đón nắng ban mai. Nỗi niềm tôi thao thức qua bao đêm mất ngủ. Nỗi niềm tôi thấp thỏm mỗi khi xe vừa quẹo vào con đường quen thuộc, từ xa xa tôi cố thu vào tầm mắt bóng hình em lẻ loi giữa ráng chiều, để rồi khi dừng xe trước cửa nhà, thì quay lưng với em như chưa từng quen biết. Nỗi niềm tôi cào cấu con tim đến tứa máu khi tôi len lén núp sau cánh cửa sổ, nhìn dáng em cô độc tựa đầu vào cánh cửa, ngóng chờ hình bóng tôi trong vô vọng. Trời ơi, sao tôi có thể nhẫn tâm đến mức này cơ chứ!? Tôi nhẫn tâm với em, và cả với tôi. Tôi càng cố giày xéo, càng cố bứt nát mầm non đang trỗi dậy, thì nó càng nảy nở sinh sôi, mạnh mẽ đến mức quấn riết và xiết chặt lòng tôi, đau đến phải bật nên tiếng khóc.
Em ngóng đợi lúc tôi đi, chờ mong lúc tôi về chỉ để thấy dáng tôi lặng lẽ dắt xe vào nhà và khóa trái cửa. Dù không nhìn trực tiếp, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt em u uẩn đến tận cùng. Tôi thay thế thói quen chiều chiều nói chuyện em bằng thói quen cố thu hết dáng em mỏng manh trong nắng chiều mỗi khi xe vừa rẽ trên lối vào nhà, để rồi ngay lập tức quay đi, không kịp cho em một tia nhìn hy vọng.
Ngày nọ, tôi nhận được email từ địa chỉ lạ, mở ra vỏn vẹn mỗi dòng: "Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình...". Tôi thao thức trắng đêm vì câu ấy. Lăn lộn mãi mà dỗ giấc không xong, tôi lấy đàn ghita ra ban-công ngồi, định rải vài nốt tìm lại chút bình yên trong dạ. Và... em đã ngồi sẵn ở phía đối diện từ bao giờ? Giữa ánh sáng mờ ảo của trăng, ánh mắt em ngời sáng tia lửa tình. Ánh mắt đi trong đêm và tìm đến gặp tôi nơi tận cùng trái tim đang run rẩy nỗi nhớ thương em. So phím, tôi tìm bài hát quen thuộc:
"Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa
Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi
Mộng về một đêm xuân sang
Em thì thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh
Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho lòng mình về với dĩ vãng
Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa"*
Cung đàn buồn gõ vào đêm nỗi trầm lắng. Tiếng tơ đồng rớt vào hồn nỗi xa vắng không tên. Em ngồi đó, như nàng tiên thần thoại đắm mình vào trăng sáng. Tôi ngẩng lên, giây phút hai ánh mắt tìm gặp nhau, em đưa thật nhanh bàn tay với kí hiệu "Em Yêu Chị!"* vừa kịp cho tôi nhìn thấy rồi đứng dậy, đi thật nhanh vào trong nhà, khép cửa, tắt đèn.
Tôi tự trừng phạt mình bằng từng đêm dai dẳng chờ trời sáng. Em có tội tình gì mà phải đau khổ khi yêu tôi? Tôi có tội tình gì mà phải lẩn tránh tình yêu của em? Vết thương lòng đã khép miệng, sự nhức nhối ngày nào đã nguôi ngoai, vậy tại sao tôi không tự cho em và cho tôi thêm cơ hội - một lần nữa được tìm thấy tình yêu?
"Mày là đồ ngốc!" - tôi đấm tay vào tường thật mạnh khi đầu óc nhằn nhừ hàng loạt câu hỏi không lời đáp!
Tôi run rẩy đón nhận tình yêu của em, và ngập ngừng bày tỏ tôi yêu em trong ánh nến và hoa hồng. Chợt tôi thấy hồn mình thơi thới, bừng nở hàng vạn đóa hoa xuân. Cuộc sống xung quanh tôi hiện nay lấp lánh màu hồng hạnh phúc. Mọi thứ dường như trở nên tươi đẹp hơn, trong sáng hơn, nhẹ nhàng hơn và thư thái hơn... Em ríu rít bên tôi, hết cười lại nói, hết nói lại cười. Chúng tôi cùng nhau lang thang qua từng con đường vào ngày mưa giăng ướt, em co ro nép mình sau lưng tôi, khẽ đặt lên vai tôi nụ hôn vội rồi dụi đầu vào gáy tôi cười khúc khích. Tôi bật cười bởi nét trẻ con quá đáng yêu của em. Chúng tôi cùng nhau dạo bước trong công viên dưới nắng vàng rực rỡ, cùng nhau ngồi ngắm những tia nắng bất định nhảy múa trên bãi cỏ xanh và hít thở bầu không khí trong lành của sương sớm. Quyện vào cái thanh khiết của ban mai, em thì thầm:
- Cuộc đời em, tình yêu của em... là của riêng mình chị mà thôi!
Đêm đầu tiên bên nhau, em e dè dâng hiến, tôi rưng rưng đưa tay đón nhận trái cấm đầu cành. Trong khoảnh khắc tôi gắn kết vào em, bất chợt em ngừng lại, níu nhẹ lấy tay tôi rồi vuốt ve thật lâu từng đường nét trên khuôn mặt, nhìn thật sâu vào ánh mắt đắm đuối mà tôi đang muốn dâng trọn cho em - người con gái đã mang lại sức sống, ươm mầm, khơi nụ cho trái tim tôi một lần nữa biết thế nào là yêu, là dâng hiến. Ánh mắt em buồn, thật buồn... buồn như một buổi chiều nào đó chia ly, tôi biết em đi mãi không về.
Bất giác, em bật khóc. Tôi vụng về lau nước mắt đang ướt đẫm má em.
- Chị! Nói em nghe... nói em nghe rằng chị yêu em đi chị! Nói em nghe...
- Chị yêu em! Chị yêu em! Chị yêu em... chị yêu em.. - tôi thì thầm vào tai em hàng chục, hàng trăm lần tiếng yêu cho đến khi em ghì xiết tôi thật chặt bởi đôi tay nhỏ bé của em.
- Nếu mai này xa nhau, chị còn yêu em nữa không?
- Tại sao em hỏi như thế? Có việc gì sao em?
- Trả lời em đi. Mai này xa nhau, chị còn yêu em nữa không? Và sẽ luôn giữ hình bóng em trong tim chị chứ? Có không chị?
- Dù em đi đến nơi đâu, dù bao lâu đi nữa... chị luôn giữ mãi tình yêu này, giữ mãi bóng hình em trong lòng chị. Mãi mãi không bao giờ phai nhạt, cưng à!
- Em hạnh phúc lắm! Nếu có thể đánh đổi cả mạng sống, em vẫn chấp nhận để giữ giây phút thiêng liêng này mãi mãi.
- Chị yêu em... bằng tất cả tình yêu trên cõi đời này cộng lại, em có biết không?
- Gia đình em biết chuyện. Em sẽ phải đi xa, xa lắm, xa đến nỗi em không biết được ngày về. Chị sẽ chờ đợi em chứ?
Tôi bàng hoàng tựa sét đánh ngang tai. Tình yêu của tôi, người con gái của cuộc đời tôi, chỉ vừa hạnh phúc vỏn vẹn dăm ba tháng nay phải cách xa nghìn trùng mà không biết ngày tương ngộ!? Ông Trời ơi! Ông khéo trêu ngươi, đêm đầu tiên cũng là đêm cuối cùng tôi được bên em hay sao?
- Chị sẽ chờ. Một năm chị cũng chờ, mười năm chị cũng chờ, năm mươi năm chị cũng chờ. Chị sẽ chờ em đến hết cuộc đời này, em ơi! - tôi nức nở.
- ...... - em nghẹn lời, nước mắt chan hòa.
- Hãy cho chị được trọn vẹn với em đêm nay!
Chúng tôi chơi vơi nơi ranh giới giữa hoan lạc, nhớ mong và khổ đau vì chia cách. Số phận của tôi đã được định sẵn như thế, có phải không? Đã được định sẵn là tôi sẽ sống lẻ loi đến hết kiếp nhân sinh đầy trắc trở này. Vị ngọt của tình yêu, tôi chưa kịp nếm cho mềm đôi môi. Người em của tôi, tôi chưa kịp ôm cho sóng tình cuồng dâng trong đáy mắt. Thế mà, tại sao chúng tôi phải xa nhau?
Em đi. Tôi ngơ ngẩn như người mất hồn. Đêm đêm ôm lấy tấm áo kỷ niệm, nước mắt ướt đầm cả vạt gối. Tối nào trước khi ngủ, tôi đều ôn lại kỷ niệm ngày bên em. Lúc em nói cười, lúc em ôm tôi âu yếm, và lúc em nhìn thật sâu vào mắt tôi - ánh mắt với nỗi buồn có thể làm tôi chếch choáng say.
Tôi quăng mình vào công việc. Làm như điên cuồng, làm không quan tâm đến giờ giấc và ngày tháng, làm như thể ngày mai tôi không còn sống trên cõi đời này nữa để hoàn thành mớ công việc ấy. Tôi muốn mình mệt nhoài trong cơn sóng của dòng đời để tạm nguôi ngoai đi nỗi nhớ về em. Dù tôi biết rằng, tình yêu của tôi, luôn nép mình nơi góc khuất, chỉ cần phút yếu lòng nó sẽ bừng dậy mà làm tôi đau đến bật khóc. Tình yêu của tôi, vẫn ngủ ngoan. Tình yêu của tôi, vẫn mong chờ ngày nào đó lại được hồi sinh. Tình yêu của tôi, vẫn mong chờ ngày nào đó tìm lại được nhịp đập xưa kia, và chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau không điều gì có thể chia cách được nữa. Tôi mua hẳn căn nhà đang thuê, căn nhà đối diện nhà em, có ban công đối diện ban công nhà em. Chiều chiều đi làm về, tôi luôn ngoảnh lại nhìn phía sau, như tự nuôi cho mình hy vọng là còn thấy em đứng đó, ánh mắt khắc khoải chờ nụ cười hiếm hoi từ tôi - người quá lạnh lùng với em suốt thời gian dài, cố tình ngu ngơ giả vờ không hay biết tình em đang cuộn trào nơi trái tim nhỏ bé.
Có những đêm thao thức, sống cùng hoài niệm, tôi so phím đàn, dạo bài nhạc của ngày ấy... lại thấy em như đang ngồi đối diện, nhìn tôi với tia nhìn có ánh lửa tình sóng sánh, dâng đầy nơi đáy mắt.
Thời gian hờ hững trôi. Tôi hờ hững sống không tình yêu. Lời hứa với em trong đêm đầu tiên vang vang trong trí óc. Có thể giờ này em đang yên ấm bên ai kia, nhưng tôi không cho phép mình được quyền phản bội em, phản bội tình yêu vẫn còn hơi thở trong trái tim tôi.
------------
"Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay...."*
Giật mình nhìn lại, mười năm đã trôi qua. Mười năm tôi sống trong hờ hững. Mười năm tôi sống trong nhớ nhung, chờ đợi. Mười năm... mười năm tôi giữ trọn vẹn tình yêu đối với em. Tôi có ngu ngốc lắm hay không, hỡi tôi!?
Sau chuyến đi công tác xa, tôi uể oải mở cửa vào nhà. Chợt cảm thấy như ai đang nhìn mình sau lưng, tôi ngoảnh lại và thảng thốt đánh rơi chùm chìa khóa. Vóc dáng ấy, tôi hy vọng đã mười năm. Vóc dáng ấy, tôi đã luôn mường tượng như thật mỗi buổi chiều đi làm về. Vóc dáng ấy, nụ cười ấy... nay hiển hiện trước mắt mà ngỡ tựa cơn mơ.
- Chị! - tiếng em lảnh lót, em đang cười thật tươi chờ tôi trả lời.
- Hi em! Hôm nay có ở nhà một mình nữa không?
- Dạ có. Chị ơi, chút qua chơi với em nha.
- Ok. Chị thay đồ, ăn chiều xong rồi qua tán gẫu với em.
Em chạy đến, nắm tay tôi, vẫn nụ cười rực rỡ như nắng ấm mùa xuân.
- Chị ơi! Em đã về! - gương mặt em nhòa nước nép trên vai tôi.
- Chị biết... chị biết em sẽ về... chị biết em sẽ về mà...!
- Chị có còn giữ được lời hứa của đêm xưa, còn không chị ơi...
- Chị... chị chờ em... chị chờ em đã mười năm... - tôi ôm chầm em vào lòng, cả hai đều bật khóc.
- Em mong về bên chị... em mong về với tình yêu, về với lẽ sống của đời em... đã mười năm...
- Đừng bỏ chị đi nữa, nha em!
- Không điều gì có thể chia cách mình nữa đâu. Phải, không điều gì nữa...
Em ngồi cạnh tôi trên ban-công, bắt tôi đàn cho em nghe. Em bảo em nhớ tiếng đàn này đến ngơ ngẩn mỗi khi nghĩ về. Đêm nay, tôi lại so dây đồng, gởi vào đêm nỗi niềm của mười năm... mười năm ta mãi yêu em...
"Mười năm yêu em, em thấm đời mộng mị
Mười năm yêu em, ta thấu tình cuồng si
Mười năm yêu em, ta hóa thành chiếc lá
Trôi theo từng cơn lũ, của kiếp sống
Tình chưa yên vui bên sống đời cuồng nộ
Chợt đêm chia phôi, ngăn cách một đại dương
Từng đêm gian nan ta ngỡ mình sắp đuối
Nhưng em tình vẫn hát từ bến chờ...
Ôi ta nhớ mãi những đêm nằm mộng biển
Hồn ta bay trên đôi cánh reo mừng
Giữa cằn cỗi chợt nghe tình xao xuyến
Ngỡ môi em thầm đợi những mùa Xuân
Dường như trong ta, em có điều tuyệt vọng
Dường như trong em, ta vẫn đầy hoài mong
Mười năm yêu em cũng sẽ là mãi mãi
Xin em cùng ta hát để nhớ hoài...."*
THE END
KHÓA HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CHUYÊN NGHIỆP CƠ BẢN NÂNG CAO
June 1, 2013 at 8:51am
LIÊN TỤC KHAI GIẢNG KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CÔ DÂU DẠ HỘI NGHỆ THUẬT TOÀN DIỆN TỪ CƠ BẢN ĐẾN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
www.korigami.vn/p/khoa-d-trang-iem-e-boi-toc-co-dau.html?M=1
___ TRANG ĐIỂM BỚI TÓC SINH NHẬT, DẠ HỘI, TIỆC, KHIÊU VŨ, HÓA TRANG, VALENTINE, MÙNG 8/3, NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM, EVENT, SỰ KIỆN, LỄ HỘI, THẢM ĐỎ, SÂN KHẤU, ĐIỆN ẢNH, THỜI TRANG, CA NHẠC...
___ PHONG CÁCH NHẸ NHÀNG, PHONG CÁCH TRONG SUỐT HÀN QUỐC, PHONG CÁCH MỘC NHẬT BẢN, PHONG CÁCH TẠO KHỐI 3D CHÂU ÂU MỸ, PHONG CÁCH ẤN TƯỢNG TRÌNH DIỄN CATWALK
___ KỸ THUẬT BỚI TÓC NGHỆ THUẬT BAO GỒM ĐẦY ĐỦ BỚI + TẾT + TWIST + BÚI + BUỘC ĐUÔI NGỰA + ĐAN NONG MỐT + CÀI PHỤ LIỆU + XỬ LÝ VOAN + VƯƠNG MIỆN + NƠ + HOA THẬT + HOA GIẢ + TRÂM CÀI ... CÔ DÂU TÓC NGẮN, CÔ DÂU TÓC TRUNG BÌNH, CÔ DÂU TÓC DÀI, CÔ DÂU TÓC NỐI, CÔ DÂU TÓC GIẢ...
XEM BẢN ĐỒ HỌC VIỆN TÓC KORIGAMI 0915804875 DẠY CẮT TẠO MẪU TÓC 3D NAM NỮ nhấp vào link sau goo.gl/maps/dV482
Thông tin nóng hổi siêu Hot : khi bạn học kết hợp cả 2 khóa trang điểm và bới tóc cô dâu chuyên nghiệp sẽ được miễn phí tiền học vẽ móng Nail Art + vẽ điện thoại Mobi Art + nối tóc nghệ thuật
Tự hào là trung tâm dạy nghề có giáo trình được biên soạn chặt chẽ do giảng viên Kuansaigon ( đạt giải thưởng Kéo Vàng Davines 2008 ) biên soạn và trực tiếp điều hành giảng dạy giáo trình Korigami tại Hà Nội ...
-----------------------------------------------------------------
Bạn đang băn khoăn chọn một địa chỉ dạy nghề trang điểm + bới tóc cô dâu chuẩn nhất - tốt nhất - nhanh ra nghề nhất Hà Nội ...
___ Địa chỉ số 7 Trần Tế Xương - Trấn Vũ - Trúc Bạch - Ba Đình - Hà Nội ( goo.gl/maps/dV482) ...
___ Cam kết là địa chỉ tốt nhất tại Hà Nội có thể giúp bạn trở thành một chuyên gia trang điểm và bới tóc cô dâu giỏi nghề chỉ sau 1 thời gian học nhanh nhất ...
@ Bạn chưa biết gì về nghề và luôn nghĩ rằng mình không đủ khéo léo để theo đuổi các bộ môn nghệ thuật này, giáo viên dạy nghề có nhiệt tình không, có cam kết dạy đúng như trong các quảng cáo hay không?
@ Chúng tôi tự tin sở hữu "một phương pháp dạy học nghề đơn giản nhất - căn bản nhất - chi tiết nhất - liên tục cập nhật xu hướng công nghệ kỹ thuật tiên tiến" ... điều đó cam kết dù bạn là người vụng về đến đâu cũng có thể học được.
@ Chúng tôi là đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, nhiệt tình giảng dạy, yêu nghề, không giấu nghề ... điều đó cam kết dù bạn có tiếp thu chậm đến mấy - chỉ cần bạn chuyên cần và có tinh thần học tập nghiêm túc ... chúng tôi sẽ bằng mọi cách để có thể đào tạo bạn trở thành một chuyên gia trang điểm hoặc bới tóc cô dâu chuẩn mực.
@ Chúng tôi có hợp đồng dạy nghề với các điều khoản ràng buộc hợp lý từng chi tiết một, các điều khoản này nhằm đảm bảo quyền lợi từ 2 phía, đào tạo thành công một học viên chính là hình thức quảng cáo tốt đến mức không thể tốt hơn ...
@ Ngược lại, chúng tôi cũng tha thiết mong muốn các bạn học viên một khi đã đăng ký học thì hãy hết lòng nhiệt tình học và thực hành thật nhiều nhằm đem lại kết quả tốt nhất ...
@ Còn những bạn nào chỉ xem đi học nghề như một việc giết thời gian, một cách để giải trí lúc nhàn rỗi ... hãy suy nghĩ thật chín chắn trước khi đăng ký ... hoặc tìm một chỗ học nghề khác có đường lối dạy học thoải mái thích học thì học mà không học thì đi chơi
@ Bạn băn khoăn không biết thủ tục nhập học có rườm rà không, chi phí học nghề có cao không, đi học có phát sinh thêm gì không, có chỗ ăn ở nội trú dành cho học viên ở xa hay không
@ Thủ tục nhập học rất đơn giản , chỉ cần bạn có photo chứng minh thư hoặc bằng lái xe đã đủ điều tham gia đăng ký học tại trung tâm
@ Đối với bạn có nhu cầu nội trú ăn ở tại trung tâm xin vui lòng mang theo 01 bản sao chứng minh photo có công chứng + 01 bản sao hộ khẩu photo có dấu công chứng ... chi phí sinh hoạt ở trung tâm cực kỳ hợp lý ...
@ Học phí ở trung tâm đã được tính toán ở mức có thể chấp nhận được đối với tất cả mọi tầng lớp ... trong gói học phí đã bao gồm hỗ trợ hoặc tặng kèm dụng cụ học tập do đó tránh cho bạn những phát sinh rườm rà phức tạp ngoài ý muốn ...
------------------------------------------------------------
XIN MỜI BẠN ĐỌC KỸ CHI TIẾT CÁC KHÓA HỌC NGHỀ TẠI TRUNG TÂM KORIGAMI www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html?=1 ...
@ Xin lưu ý trang điểm và bới tóc là 2 khóa học tách rời độc lập có tặng kèm dụng cụ học tập hoặc một số phụ liệu như chúng tôi đã cam kết ... nếu bạn có nhu cầu học cả 2 loại hình nghệ thuật này sẽ được tặng một khóa học vẽ móng nghệ thuật Nail Art
+++ KHÓA [D] KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí đã giảm 6 triệu nay chỉ còn 15 triệu / trọn khóa 12 tuần / tặng bộ dụng cụ make up + bộ mỹ phẩm make up PRO )
Tư vấn : Khóa học này dành cho học viên chưa biết nghề có nguyện vọng nắm bắt thật chắc nghệ thuật trang điểm từ cơ bản đến nâng cao. Khi tốt nghiệp có thể xin vào làm tại các ảnh viện hoặc đầu tư mở tiệm cho thuê áo cưới.
Kỳ hạn cam kết thành nghề ghi trên hợp đồng : 3 đến 4 tháng
Dụng cụ học tập là 1 cốp đồ đầy đủ gồm các loại phấn chất lượng cao không chứa chì hoạt tính gây tổn hại da mặt _ các loại kem dưỡng và tẩy trang _ bảng màu son _ bảng màu mắt _ bộ cọ make up 24 chiếc _ bộ mi giả _ và đầy đủ các phụ kiện trang điểm chuyên nghiệp cần thiết.
Tặng giáo trình tài liệu cơ bản đến nâng cao _ tài liệu video dạy trang điểm theo nhiều phong cách chuyên nghiệp do các giảng viên nổi tiếng trên thế giới chỉ dạy từng chi tiết.
Có đội ngũ người mẫu sẵn sàng cho thuê mặt với giá cả hợp lý.
Giới thiệu việc làm ngay sau khi kiểm tra tốt nghiệp đạt loại khá trở lên.
Gồm nhiều phong cách trang điểm và 20 bài trang điểm chuyên nghiệp bắt buộc một thợ chuyên nghiệp phải biết*
Làm quen với các dụng cụ trang điểm và công dụng của từng sản phẩm trang điểm Học kỹ năng sử dụng từng loại cọ trang điểm _ bút kẻ mắt _ bút kẻ môi _ mút trang điểm _ bông phấn chuyên nghiệp
Học kỹ năng chăm sóc da _ làm sạch da _ dưỡng ẩm da trước khi trang điểm
Học kỹ năng tạo lớp kem lót _ kem nền _ lớp kem che khuyết điểm trong suốt phù hợp với từng tông màu da sáng tối trung bình
Học kỹ năng tạo lớp phấn nền mịn màng _ lớp phấn phủ giúp bảo tác phẩm trang điểm hoàn hảo.
Học kỹ năng định hình tạo dáng khung chân mày tự nhiên hợp khuôn mặt _ kẻ vẽ lông mày với bút chì _ tô chân mày với phấn bột _ chỉnh sửa các khuyết điểm của từng cặp chân mày _ định hướng dáng chân mày hoàn hảo cho khách hàng.
Học kỹ năng tạo bóng highlight tỏa sáng vùng chữ [T] và lowlight tạo góc khuất vùng chữ [U] cho khuôn mặt trang điểm đạt tới sự hoàn hảo nhất có thể _ Sử dụng phấn nâu Bronzer tạo khối 3D tạo chiều sâu thu hút mọi ánh nhìn.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hằng trăm gam màu mắt khác nhau tạo nên hàng trăm phương pháp trang điểm cặp mắt từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hàng chục gam màu son môi tạo nên hàng chục phương pháp trang điểm đôi môi từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ thuật đánh phấn má hồng phù hợp với từng kiểu khuôn mặt
Học kỹ thuật sử dụng các loại nhủ mắt _ kim tuyến _ hạt pha lê _ lông vũ _ hoa _ phụ kiện trang sức đắt tiền nhằm tạo ra những tác phẩm trang điểm siêu ấn tượng khi chụp hình STUDIO hoặc khi biểu diễn trên sàn CATWALK
Học kỹ thuật tạo ra những tác phẩm trang điểm hoàn hảo cho từng sự kiện SINH NHẬT _ ĐI VŨ TRƯỜNG _ LỄ TỐT NGHIỆP _ CƯỚI HỎI TRONG NHÀ _ CƯỚI HỎI NGOÀI TRỜI _ CƯỚI HỎI TẠI KHÁCH SẠN 4-5 SAO _ CƯỚI HỎI TẠI CÁC KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP _ TUẦN LỄ TRĂNG MẬT
Trang điểm cá nhân các phong cách HỌC SINH _ CÔNG CHỨC VĂN PHÒNG _ LÃNH ĐẠO CẤP CAO
Trang điểm theo thời gian ban ngày ban đêm
Trang điểm theo mùa trong năm
Trang điểm các dịp lễ hội truyền thống
20 bài trang điểm tiêu biểu nhất mọi thời đại
Tặng thêm 5 bài vẽ BODY PAINTING ( Hội họa hình thể )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
------------------------------------------------------------------
+++ KHÓA [E] : KHÓA DẠY HỌC BỚI TÓC CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí 10 triệu / trọn khóa từ 4 đến tối đa 8 tuần / tặng phụ kiện bới tóc cô dâu
Các kỹ thuật Tết tóc cổ điển - hiện đại ( tết 2 múi - tết 3 múi – tết 4 múi – tết 5 múi – tết 6 múi – tết xương cá chìm – tết xương cá nổi – tết thác – tết Thái – tết Đức )
Các kỹ thuật vặn xoắn thừng.
Các kỹ thuật Xoắn ốc cổ điển – hiện đại.
Các kỹ thuật Búi cao – trung bình – thấp.
Các kỹ thuật Bới Vặn tóc cổ điển - hiện đại.
Các kỹ thuật Đánh rối.
Các kỹ thuật tạo Băng Đô bằng tóc.
Các kỹ thuật tạo độ phồng.
Các kỹ thuật bới RETRO tái hiện cổ điển
Sử dụng thành thạo các dụng cụ làm tóc có nhiệt độ ( máy là - máy sấy - máy uốn xoăn lọn giả - máy tạo kiểu tóc đa năng )
Sử dụng thành thạo các phụ kiện tóc ( kẹp - băng đô - ruy băng - hoa - nơ - vương miện - chuỗi hạt - pha lê - tóc giả - gôm màu - giấy kim tuyến )
10 bài Bới tóc phong cách TEEN Hàn Quốc - Nhật Bản - Châu Á
10 bài Bới tóc phong cách dạ hội sinh nhật phong cách đơn giản
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu ngoài trời phong cách trẻ trung cá tính
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu phòng chụp studio phong cách gợi cảm sang trọng
10 Bới tóc phong cách CATWALK ấn tượng nghệ thuật
Thực hành bới trên tóc người mẫu ( chi phí thuê người mẫu 40.000 / tiết học )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
MỜI CÁC BẠN CÙNG THAM KHẢO MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ CÁC STYLE TRANG ĐIỂM VÀ BỚI TÓC MÀ TRUNG TÂM KORIGAMI DÙNG LÀM TÀI LIỆU MẪU CHO VIỆC ĐÀO TẠO NGHỀ ... ĐÂY CŨNG LÀ CÁC XU HƯỚNG HIỆN ĐẠI NHẤT HIỆN NAY ĐANG ĐƯỢC GIỚI CHUYÊN MÔN CHÂU Á - VIỆT NAM ĐÁNH GIÁ RẤT CAO www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html
KHÓA HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CHUYÊN NGHIỆP CƠ BẢN NÂNG CAO
June 1, 2013 at 8:51am
LIÊN TỤC KHAI GIẢNG KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CÔ DÂU DẠ HỘI NGHỆ THUẬT TOÀN DIỆN TỪ CƠ BẢN ĐẾN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
www.korigami.vn/p/khoa-d-trang-iem-e-boi-toc-co-dau.html?M=1
___ TRANG ĐIỂM BỚI TÓC SINH NHẬT, DẠ HỘI, TIỆC, KHIÊU VŨ, HÓA TRANG, VALENTINE, MÙNG 8/3, NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM, EVENT, SỰ KIỆN, LỄ HỘI, THẢM ĐỎ, SÂN KHẤU, ĐIỆN ẢNH, THỜI TRANG, CA NHẠC...
___ PHONG CÁCH NHẸ NHÀNG, PHONG CÁCH TRONG SUỐT HÀN QUỐC, PHONG CÁCH MỘC NHẬT BẢN, PHONG CÁCH TẠO KHỐI 3D CHÂU ÂU MỸ, PHONG CÁCH ẤN TƯỢNG TRÌNH DIỄN CATWALK
___ KỸ THUẬT BỚI TÓC NGHỆ THUẬT BAO GỒM ĐẦY ĐỦ BỚI + TẾT + TWIST + BÚI + BUỘC ĐUÔI NGỰA + ĐAN NONG MỐT + CÀI PHỤ LIỆU + XỬ LÝ VOAN + VƯƠNG MIỆN + NƠ + HOA THẬT + HOA GIẢ + TRÂM CÀI ... CÔ DÂU TÓC NGẮN, CÔ DÂU TÓC TRUNG BÌNH, CÔ DÂU TÓC DÀI, CÔ DÂU TÓC NỐI, CÔ DÂU TÓC GIẢ...
XEM BẢN ĐỒ HỌC VIỆN TÓC KORIGAMI 0915804875 DẠY CẮT TẠO MẪU TÓC 3D NAM NỮ nhấp vào link sau goo.gl/maps/dV482
Thông tin nóng hổi siêu Hot : khi bạn học kết hợp cả 2 khóa trang điểm và bới tóc cô dâu chuyên nghiệp sẽ được miễn phí tiền học vẽ móng Nail Art + vẽ điện thoại Mobi Art + nối tóc nghệ thuật
Tự hào là trung tâm dạy nghề có giáo trình được biên soạn chặt chẽ do giảng viên Kuansaigon ( đạt giải thưởng Kéo Vàng Davines 2008 ) biên soạn và trực tiếp điều hành giảng dạy giáo trình Korigami tại Hà Nội ...
-----------------------------------------------------------------
Bạn đang băn khoăn chọn một địa chỉ dạy nghề trang điểm + bới tóc cô dâu chuẩn nhất - tốt nhất - nhanh ra nghề nhất Hà Nội ...
___ Địa chỉ số 7 Trần Tế Xương - Trấn Vũ - Trúc Bạch - Ba Đình - Hà Nội ( goo.gl/maps/dV482) ...
___ Cam kết là địa chỉ tốt nhất tại Hà Nội có thể giúp bạn trở thành một chuyên gia trang điểm và bới tóc cô dâu giỏi nghề chỉ sau 1 thời gian học nhanh nhất ...
@ Bạn chưa biết gì về nghề và luôn nghĩ rằng mình không đủ khéo léo để theo đuổi các bộ môn nghệ thuật này, giáo viên dạy nghề có nhiệt tình không, có cam kết dạy đúng như trong các quảng cáo hay không?
@ Chúng tôi tự tin sở hữu "một phương pháp dạy học nghề đơn giản nhất - căn bản nhất - chi tiết nhất - liên tục cập nhật xu hướng công nghệ kỹ thuật tiên tiến" ... điều đó cam kết dù bạn là người vụng về đến đâu cũng có thể học được.
@ Chúng tôi là đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, nhiệt tình giảng dạy, yêu nghề, không giấu nghề ... điều đó cam kết dù bạn có tiếp thu chậm đến mấy - chỉ cần bạn chuyên cần và có tinh thần học tập nghiêm túc ... chúng tôi sẽ bằng mọi cách để có thể đào tạo bạn trở thành một chuyên gia trang điểm hoặc bới tóc cô dâu chuẩn mực.
@ Chúng tôi có hợp đồng dạy nghề với các điều khoản ràng buộc hợp lý từng chi tiết một, các điều khoản này nhằm đảm bảo quyền lợi từ 2 phía, đào tạo thành công một học viên chính là hình thức quảng cáo tốt đến mức không thể tốt hơn ...
@ Ngược lại, chúng tôi cũng tha thiết mong muốn các bạn học viên một khi đã đăng ký học thì hãy hết lòng nhiệt tình học và thực hành thật nhiều nhằm đem lại kết quả tốt nhất ...
@ Còn những bạn nào chỉ xem đi học nghề như một việc giết thời gian, một cách để giải trí lúc nhàn rỗi ... hãy suy nghĩ thật chín chắn trước khi đăng ký ... hoặc tìm một chỗ học nghề khác có đường lối dạy học thoải mái thích học thì học mà không học thì đi chơi
@ Bạn băn khoăn không biết thủ tục nhập học có rườm rà không, chi phí học nghề có cao không, đi học có phát sinh thêm gì không, có chỗ ăn ở nội trú dành cho học viên ở xa hay không
@ Thủ tục nhập học rất đơn giản , chỉ cần bạn có photo chứng minh thư hoặc bằng lái xe đã đủ điều tham gia đăng ký học tại trung tâm
@ Đối với bạn có nhu cầu nội trú ăn ở tại trung tâm xin vui lòng mang theo 01 bản sao chứng minh photo có công chứng + 01 bản sao hộ khẩu photo có dấu công chứng ... chi phí sinh hoạt ở trung tâm cực kỳ hợp lý ...
@ Học phí ở trung tâm đã được tính toán ở mức có thể chấp nhận được đối với tất cả mọi tầng lớp ... trong gói học phí đã bao gồm hỗ trợ hoặc tặng kèm dụng cụ học tập do đó tránh cho bạn những phát sinh rườm rà phức tạp ngoài ý muốn ...
------------------------------------------------------------
XIN MỜI BẠN ĐỌC KỸ CHI TIẾT CÁC KHÓA HỌC NGHỀ TẠI TRUNG TÂM KORIGAMI www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html?=1 ...
@ Xin lưu ý trang điểm và bới tóc là 2 khóa học tách rời độc lập có tặng kèm dụng cụ học tập hoặc một số phụ liệu như chúng tôi đã cam kết ... nếu bạn có nhu cầu học cả 2 loại hình nghệ thuật này sẽ được tặng một khóa học vẽ móng nghệ thuật Nail Art
+++ KHÓA [D] KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí đã giảm 6 triệu nay chỉ còn 15 triệu / trọn khóa 12 tuần / tặng bộ dụng cụ make up + bộ mỹ phẩm make up PRO )
Tư vấn : Khóa học này dành cho học viên chưa biết nghề có nguyện vọng nắm bắt thật chắc nghệ thuật trang điểm từ cơ bản đến nâng cao. Khi tốt nghiệp có thể xin vào làm tại các ảnh viện hoặc đầu tư mở tiệm cho thuê áo cưới.
Kỳ hạn cam kết thành nghề ghi trên hợp đồng : 3 đến 4 tháng
Dụng cụ học tập là 1 cốp đồ đầy đủ gồm các loại phấn chất lượng cao không chứa chì hoạt tính gây tổn hại da mặt _ các loại kem dưỡng và tẩy trang _ bảng màu son _ bảng màu mắt _ bộ cọ make up 24 chiếc _ bộ mi giả _ và đầy đủ các phụ kiện trang điểm chuyên nghiệp cần thiết.
Tặng giáo trình tài liệu cơ bản đến nâng cao _ tài liệu video dạy trang điểm theo nhiều phong cách chuyên nghiệp do các giảng viên nổi tiếng trên thế giới chỉ dạy từng chi tiết.
Có đội ngũ người mẫu sẵn sàng cho thuê mặt với giá cả hợp lý.
Giới thiệu việc làm ngay sau khi kiểm tra tốt nghiệp đạt loại khá trở lên.
Gồm nhiều phong cách trang điểm và 20 bài trang điểm chuyên nghiệp bắt buộc một thợ chuyên nghiệp phải biết*
Làm quen với các dụng cụ trang điểm và công dụng của từng sản phẩm trang điểm Học kỹ năng sử dụng từng loại cọ trang điểm _ bút kẻ mắt _ bút kẻ môi _ mút trang điểm _ bông phấn chuyên nghiệp
Học kỹ năng chăm sóc da _ làm sạch da _ dưỡng ẩm da trước khi trang điểm
Học kỹ năng tạo lớp kem lót _ kem nền _ lớp kem che khuyết điểm trong suốt phù hợp với từng tông màu da sáng tối trung bình
Học kỹ năng tạo lớp phấn nền mịn màng _ lớp phấn phủ giúp bảo tác phẩm trang điểm hoàn hảo.
Học kỹ năng định hình tạo dáng khung chân mày tự nhiên hợp khuôn mặt _ kẻ vẽ lông mày với bút chì _ tô chân mày với phấn bột _ chỉnh sửa các khuyết điểm của từng cặp chân mày _ định hướng dáng chân mày hoàn hảo cho khách hàng.
Học kỹ năng tạo bóng highlight tỏa sáng vùng chữ [T] và lowlight tạo góc khuất vùng chữ [U] cho khuôn mặt trang điểm đạt tới sự hoàn hảo nhất có thể _ Sử dụng phấn nâu Bronzer tạo khối 3D tạo chiều sâu thu hút mọi ánh nhìn.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hằng trăm gam màu mắt khác nhau tạo nên hàng trăm phương pháp trang điểm cặp mắt từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hàng chục gam màu son môi tạo nên hàng chục phương pháp trang điểm đôi môi từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ thuật đánh phấn má hồng phù hợp với từng kiểu khuôn mặt
Học kỹ thuật sử dụng các loại nhủ mắt _ kim tuyến _ hạt pha lê _ lông vũ _ hoa _ phụ kiện trang sức đắt tiền nhằm tạo ra những tác phẩm trang điểm siêu ấn tượng khi chụp hình STUDIO hoặc khi biểu diễn trên sàn CATWALK
Học kỹ thuật tạo ra những tác phẩm trang điểm hoàn hảo cho từng sự kiện SINH NHẬT _ ĐI VŨ TRƯỜNG _ LỄ TỐT NGHIỆP _ CƯỚI HỎI TRONG NHÀ _ CƯỚI HỎI NGOÀI TRỜI _ CƯỚI HỎI TẠI KHÁCH SẠN 4-5 SAO _ CƯỚI HỎI TẠI CÁC KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP _ TUẦN LỄ TRĂNG MẬT
Trang điểm cá nhân các phong cách HỌC SINH _ CÔNG CHỨC VĂN PHÒNG _ LÃNH ĐẠO CẤP CAO
Trang điểm theo thời gian ban ngày ban đêm
Trang điểm theo mùa trong năm
Trang điểm các dịp lễ hội truyền thống
20 bài trang điểm tiêu biểu nhất mọi thời đại
Tặng thêm 5 bài vẽ BODY PAINTING ( Hội họa hình thể )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
------------------------------------------------------------------
+++ KHÓA [E] : KHÓA DẠY HỌC BỚI TÓC CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí 10 triệu / trọn khóa từ 4 đến tối đa 8 tuần / tặng phụ kiện bới tóc cô dâu
Các kỹ thuật Tết tóc cổ điển - hiện đại ( tết 2 múi - tết 3 múi – tết 4 múi – tết 5 múi – tết 6 múi – tết xương cá chìm – tết xương cá nổi – tết thác – tết Thái – tết Đức )
Các kỹ thuật vặn xoắn thừng.
Các kỹ thuật Xoắn ốc cổ điển – hiện đại.
Các kỹ thuật Búi cao – trung bình – thấp.
Các kỹ thuật Bới Vặn tóc cổ điển - hiện đại.
Các kỹ thuật Đánh rối.
Các kỹ thuật tạo Băng Đô bằng tóc.
Các kỹ thuật tạo độ phồng.
Các kỹ thuật bới RETRO tái hiện cổ điển
Sử dụng thành thạo các dụng cụ làm tóc có nhiệt độ ( máy là - máy sấy - máy uốn xoăn lọn giả - máy tạo kiểu tóc đa năng )
Sử dụng thành thạo các phụ kiện tóc ( kẹp - băng đô - ruy băng - hoa - nơ - vương miện - chuỗi hạt - pha lê - tóc giả - gôm màu - giấy kim tuyến )
10 bài Bới tóc phong cách TEEN Hàn Quốc - Nhật Bản - Châu Á
10 bài Bới tóc phong cách dạ hội sinh nhật phong cách đơn giản
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu ngoài trời phong cách trẻ trung cá tính
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu phòng chụp studio phong cách gợi cảm sang trọng
10 Bới tóc phong cách CATWALK ấn tượng nghệ thuật
Thực hành bới trên tóc người mẫu ( chi phí thuê người mẫu 40.000 / tiết học )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
MỜI CÁC BẠN CÙNG THAM KHẢO MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ CÁC STYLE TRANG ĐIỂM VÀ BỚI TÓC MÀ TRUNG TÂM KORIGAMI DÙNG LÀM TÀI LIỆU MẪU CHO VIỆC ĐÀO TẠO NGHỀ ... ĐÂY CŨNG LÀ CÁC XU HƯỚNG HIỆN ĐẠI NHẤT HIỆN NAY ĐANG ĐƯỢC GIỚI CHUYÊN MÔN CHÂU Á - VIỆT NAM ĐÁNH GIÁ RẤT CAO www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html
Tựa sách: Dị bản - Truyện của Keng
Tác giả: Keng
NXB: NXB Văn nghệ TPHCM
Warning: 18+
Chúng tôi có những cái tên thông dụng như tất cả mọi người
Nhưng trong câu chuyện này, hãy cứ coi Lyn, Ken, Yi là những tên gọi rất đỗi bình thường
Tôi là Les!
Bạn trai tôi nói thế. Ít nhất 3 lần.
Nhưng tôi vẫn không tự cho mình là Les. Đơn thuần trong suy nghĩ của tôi, có lẽ nhịp sinh học đang chùng quá giới hạn, khiến cơ thể tôi trở nên vô cảm. Con người cũng chỉ là một cỗ máy tự nhiên, đôi lúc phải trục trặc chứ! Nếu không thì “trường sinh bất lão” sẽ là chuyện bình thường như hàng ngày cứ phải ăn uống cả mớ động thực vật.
Ken làm cái đuôi của tôi từ hồi mới là sinh viên năm nhất. Ken hơn tôi 2 tuổi, học trước tôi 2 khóa, và dĩ nhiên ra trường trước tôi 2 năm. Nhưng ngày đấy tôi có nhiều vệ tinh quay mòng mòng quanh mình nên kiêu kỳ lắm. Cuối cùng hầu hết ly tâm khỏi tôi và rỉ tai nhau: “Nhỏ Lyn chảnh pà kố!”. Còn mỗi Ken, kiên trì bên cạnh, lặng lẽ làm cái bóng của tôi.
Đúng như giới sinh viên truyền tai: “Năm nhất kiêu, năm hai xiêu, năm ba yêu, năm cuối liều”, tôi nhận lời yêu Ken vào giáng sinh năm đại học thứ 3. Khi đó Ken đã ra trường và đi làm được vài tháng, anh chững chạc hơn nhiều so với những cậu nhóc cố ra vẻ người lớn trong cùng trường tôi. Nói chung tôi bị cưa đổ vì sự kiên trì và nhiệt tâm của Ken. Con gái bây giờ dễ tán mà, cứ nhẫn nại sẽ không bao giờ phải nhắc đến khái niệm “Công cốc”. Vậy là tôi có người yêu. Người yêu đầu tiên là Ken.
Ai cũng nói chúng tôi đẹp đôi, trai tài gái sắc. Ken không những tài giỏi mà còn rất đẹp trai, nhiều cô ngưỡng mộ lắm, song chẳng hiểu sao lại chỉ dành trọn tình cảm cho tôi. Hãnh diện! Tôi nghĩ mối tình đầu của mình long lanh như một giấc mơ. Và tôi nhủ sẽ cưới Ken làm chồng trong tương lai. Khi tôi ra trường và có việc làm ổn định.
Cha mẹ tôi làm kinh doanh nên bận từ sáng sớm đến tối mịt. Nhà lại cách trường gần 15km, đi học phát mệt vì kẹt xe và nắng bụi. Năm cuối, tôi xin phép rời khỏi nhà, ở trọ gần trường để tiện việc thi cử. Thuê căn hộ chung cư ngay giữa thành phố và Ken tự nguyện hùn một nửa tiền. Anh thường xuyên đến chỗ tôi.
Có thể Ken và tôi đều là những người nghiêm túc nên đến gần lúc tôi ra trường mới bắt đầu làm chuyện người lớn lần đầu tiên. Ken rạng ngời, mãn nguyện ôm tôi trong lòng và dự trù về một đám cưới không xa. Vì trinh tiết của tôi đã hoàn toàn thuộc về anh.
Nhà Ken cách căn hộ tôi thuê khoảng 10 phút chạy xe, nên anh thường xuyên đưa tôi về nhà ăn cơm cùng gia đình. Mẹ Ken đã mất gần chục năm, chỉ còn lại cha là phó giám đốc một xí nghiệp nhà nước và một em gái tên Yi (giống y chang anh trai mình) kém tôi 1 tuổi. Nhà có 3 người, một người yêu tôi tha thiết, hai người còn lại đều rất quý mến tôi. Tôi thấy hạnh phúc dường như vô bờ bến.
Tôi ra trường, làm quản lý nhân sự cho một công ty Hàn Quốc. Cuộc sống ổn định và bình an. Không trở về sống với cha mẹ, tôi đã là một người trưởng thành. Tôi vẫn ở căn hộ giữa trung tâm thành phố. Ken vẫn hùn một nửa tiền. Chúng tôi lên kế hoạch 1 năm sau tổ chức đám cưới.
Quản lý con người là một việc cực khó, tôi gặp áp lực nặng nề từ những vị sếp người Hàn Quốc và những người công nhân cứng đầu dưới xưởng sản xuất. Tôi thường xuyên rơi vào trạng thái mệt mỏi. Đuối kinh khủng.
Tình yêu của tôi và Ken cứ bình thản trôi đi, không sóng gió và cũng không quá thăng hoa. Cho đến một hôm, sau hàng giờ vuốt ve, trò chuyện với nhau, Ken chạm tay xuống phía dưới và hỏi tôi một câu rất chi là lãng xẹt:
- Thành phố cắt nước rồi phải không em?
- Đâu có, nếu cắt phải có thông báo chứ!
Tôi ban đầu chưa hiểu ý của Ken nên thản nhiên lạc chủ đề. Ken cười, dí tay lên trán tôi kêu: “Ngốc quá cơ!” thì tôi mới chợt hiểu ra mình hoàn toàn khô cong, như con mực đã phơi qua cả mùa nắng đẹp. Ken là lữ khách trên sa mạc, anh khát. Tôi thì lại chẳng hề phả ra một chút hơi ẩm. Đùa nghịch rõ lâu cũng chẳng có cách gì chữa cho cơn khát, chỉ khiến nó mệt mỏi và xìu xuống. Cuối cùng Ken nhìn tôi đầy yêu thương và giễu cợt một câu không ác ý:
- Hay là em mắc bệnh Les rồi nhỉ?
- Anh này! – tôi dài giọng nhõng nhẽo – Có là Les thì em vẫn bám theo anh như âm hồn bắt cưới cho coi. – rồi tôi kéo tay anh chạm lên bầu ngực con gái của mình, nó rung theo tim những nhịp đập bình yên. Ken cười mỉm và ôm chặt tôi trong vòng tay của anh.
Tôi yêu Ken nhưng không có quá nhiều khát khao nhục cảm. Giữa chúng tôi là một tình yêu thanh cao. Chúng tôi dịu dàng, mềm mại khi ở bên nhau, không hề có sự điên khùng, đau đớn nào cả. Có lẽ thế nên cảm giác thăng hoa cũng rất nhẹ nhàng.
- Em ghét cái không khí ồn ào ở Bar lắm! Nhưng quả thực thấy con gái ở đó rất xinh. – tôi nói với Ken sau khi rời một cái Pub náo nhiệt, chia tay những người bạn của anh trở về căn hộ của mình.
- Anh không thích những cô gái đó, họ đẹp theo công nghệ. Nếu dứng dưới ánh mặt trời và bỏ lớp son phấn, đảm bảo sẽ như những con vịt so với em thôi. – Ken ôm eo tôi, thì thầm bên vành tai, từ từ nhích về phía giường.
Làn tay tinh tế đẩy đưa, xiêm y trút bỏ hoàn toàn. Chúng tôi liêng biêng trong dư men ban tối, chếnh choáng muốn nhập vào nhau. Song dường như có rào cản, cuối cùng Ken khẽ nằm xuống cạnh tôi, nhẹ như một chiếc lá rơi, nhấm nháp nơi vành tai, giọng Ken pha chút hờn dỗi:
- Chẳng chịu cấp nước gì cả! Định để người ta chết khát sao?
- Có lẽ tại em bị căng thẳng và mệt. Híc… Nghỉ nha anh! Đợi em khỏe lại đã!
Cái lưỡi mềm của Ken lướt quanh vành tai tôi, gai ốc rợn loang da thịt, song tôi thực sự thấy rất mệt.
- Hình như em bị Les thật ấy! Hồi nãy em chẳng nói là thích con gái xinh sao? – Ken cố tình trêu chọc tôi, giọng đầy hài hước.
- Giận anh bây giờ! Mai không là chủ nhật thì em sẽ đuổi anh về cho biết mặt! – tôi bắt đầu phụng phịu, rồi lại kéo cánh tay Ken vòng ngang lên ngực mình.
- Hihi… Sợ bị chê là Les nên bắt anh ôm thế này phải không?
- Ngủ đi nè! Trời sắp sáng rồi kìa!
Não bộ tôi bắt đầu nhăn một rãnh nhỏ, ghi nhớ lại ý niệm rằng mình bị rối loạn quan hệ tình dục. Đó là một sự cố, một trục trặc nhỏ và rất dễ dẫn đến một bất trắc lớn. Liệu rằng Ken có bỏ tôi?
Chúng tôi ở bên nhau rất nhiều, song giao hoan thật sự khó khăn. Có lúc vô tư lự, Ken phả một làn hơi thở ấm nóng rất mạnh sau gáy tôi, khiến những lỗ chân lông nơi cánh tay chồi lên, đẩy cảm giác thích thú chạy dọc sống lưng, rờn rợn, mơn man,… vậy mà tôi cứ như đi giữa mùa khô. Ken lại đùa không ác ý:
- Lyn của anh chắc chắn bị Les rồi nè! Vậy mà mình vẫn yêu mới chết chứ!
- Thôi nha! Anh làm em tưởng mình Les thật bây giờ!
Nhưng rồi nhiều lúc không thể phá nổi rào cản, Ken lo lắng nhìn tôi, khuyên rằng nên thử đi bác sỹ khám xem là triệu chứng gì. Tôi hứa sẽ dò hỏi xem có vị bác sỹ nào uy tín sẽ tìm đến khám. Tuy nhiên tôi vẫn cảm nhận được tình yêu trọn vẹn của Ken, không vì chuyện mền gối khúc mắc mà sứt mẻ chút nào. Thanh cao, tao nhã, bình dị mà vô thường.
Yi cũng hay theo anh trai mình qua căn hộ của tôi chơi. Gương mặt hai anh em họ giống nhau như khuôn đúc. Đã thế Yi còn có một mái tóc ngắn như con trai và luôn phục trang theo kiểu Tomboy. Bé Yi, trong mắt tôi quả thật là cô gái rất cá tính.
Yi có giọng hát ủ lửa. Hình như mơ ước của cô sẽ trở thành một ngôi sao ca nhạc, nên rất chăm ngâm mình ở phòng trà, tụ điểm ca nhạc. Tại vài sàn diễn nhỏ, Yi cũng được chọn làm ca sỹ hát lót. Bước đầu tiên của ngôi sao nào cũng thế, nên Yi rất lạc quan.
Thỉnh thoảng Ken đưa tôi đến phòng trà, nơi Yi sẽ biểu diễn, từ rất sớm, ngồi đồng ở đó để cổ vũ cho em gái mình. Vì vậy Yi rất quấn quýt, thân thiết như một phần cuộc sống của tôi. Khi nào chính thức trở thành vợ Ken, Yi cũng nghiễm nhiên trở thành em gái tôi. Càng yêu mến nhau, gia đình tương lai của tôi sẽ càng hạnh phúc.
Một chàng nhiếp ảnh gia trẻ tuổi, tóc dài đầy vẻ lãng tử chết ngập trong đôi mắt trong veo của Yi, cậu ta săn đón bất cứ nơi đâu có Yi, tý tách chụp hình lưu đầy một cái ổ cứng di động 40Gb. Vài tháng sau Yi sánh bước bên cậu ta, giới thiệu với chúng tôi đó là bạn trai mình. Tôi thầm mong Yi cũng giữ trọn được tình yêu như mình. Những con người đang yêu thường chỉ nhìn thấy màu hồng. Tôi vẫn chưa tìm được một vị bác sỹ đáng tin nào để chữa căn bệnh thiếu nước của mình. Căn bản tôi nghĩ tạm thời chỉ là một giai đoạn khó khăn, tôi không hề lãnh cảm, bởi tôi có tình yêu, chỉ là cơ thể trục trặc chút xíu. Khi đã qua được giai đoạn khó khăn này, biết đâu tôi lại luôn ướt át và khát khao…
Đầu mùa thu, Ken được công ty cử đi đào tạo ở Nhật 2 tháng. Căn hộ của tôi vắng mùi đàn ông, hiu quạnh đến lạ. Yi ngày nào cũng ghé qua thăm tôi, một mình, không có cậu bạn trai theo cùng. Yi nói: “Anh Ken nhờ em ở nhà chăm sóc Lyn. Ảnh sợ nhất trên đời là để chị buồn đó!”. Tôi chỉ biết cười, càng yêu Ken và càng quý mến Yi gấp bội.
Hai tháng Ken ở đất khách, tôi quẩn quanh trong thành phố và chứng kiến sự ghen tuông, giận hờn và tan vỡ trong tình yêu qua nét buồn thảm, não nề của Yi. Vì ước mơ, Yi luôn phải nhã nhặn khi giao tế với những người đàn ông khoác trên mình cái tiếng “Bầu sô”. Cậu bạn trai yêu quá hóa ghen, vậy là hờn giận và tan vỡ.
Chiều thứ 7, Yi đến, nằm bất động trên giường của tôi, mắt căng hút về một góc vô định, không khóc. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, vuốt mái tóc ngắn an ủi cô. Yi nắm tay tôi lại, đề nghị:
- Lyn có thể nằm ôm em được không?
Ôm một người con gái, là em bạn trai mình, thân thiết như em ruột của mình, là điều rất bình thường. Huống hồ, người con gái ấy, trái tim tan nát vì những đổ vỡ của tình yêu. Làm dịu những tổn thương của Yi, tôi thấy như trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Thực sự rất thương cảm cho Yi.
Tôi ôm ngang bụng Yi, thấy cô từ từ nhắm mắt và ngủ. Thanh thản yên lành. Tôi cũng chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, căn phòng tối om. Le lói chút ánh sáng vàng vọt nơi đường phố hắt chéo lên khung cửa, bóng Yi bất động. Tôi với tay nhấn công tắc đèn điện, căn phòng sáng gắt đột ngột. Yi quay lại, giọng ráo hoảnh:
- Chán quá à! Em với Lyn đi bar nha!
Như đã từng nói với Ken, tôi không thích Bar ngoài mấy cô bé nhìn rất xinh. Song tôi cũng gật đầu không hề đắn do với ý muốn của Yi. Cô ấy trẻ, năng động cần một chỗ sôi nổi, ồn ào để giải tỏa. Trong không gian đặc quánh hơi men, khói thuốc, Yi bảo rằng muốn tôi uống rượu cùng cô ấy, hai đứa con gái với nhau lo gì. Thế là tôi uống. Uống để chiều lòng cô em dâu tương lại của mình. Uống vì mình cũng đang khắc khoải với nỗi nhớ tình.
Yi và tôi dắt díu nhau xuống taxi, bước vào căn hộ của mình khi đã gần 1h sáng. Mọi thứ như lảo đảo, ngả nghiêng trong ánh nhìn của tôi, thấy Yi có vẻ còn tỉnh táo hơn, mặc dù cô uống hai phần ba số rượu. Vốn dĩ tửu lượng của tôi kém cỏi mà. Giúp tôi thay đồ, vệ sinh sơ thân thể, Yi dìu tôi lên giường rồi quay vào phòng tắm.
Tôi láng máng chìm sâu vào giấc ngủ. Và tôi mơ thấy những vuốt ve từ một bàn tay mềm mịn, mát rượi, những nắn bóp đầy kích động khiến tôi bắt đầu rướn mình lên giục giã, đợi chờ. Loang loáng sáng tối chập vào nhau, bóng hình Ken ấp ôm tôi, nhào nặn niềm rạo rực sau bao ngày xa cách, mạch nước ngầm bắt đầu khai mở, nghe được cả sự bò lan ẩm ướt. Dòng suối mát lành trong tôi bắt đầu chảy róc rách báo hiệu hết mùa khô hạn. Căn bệnh của tôi không trị mà dứt, y như dự đoán. Ken sẽ không còn là người bộ hành chết khát trên sa mạc cằn cỗi nữa. Hạnh phúc sẽ vẹn toàn.
Giấc mơ trôi qua êm đềm. Thức dậy lúc gần trưa với cái cổ họng khô khốc, nhưng trong tôi sóng sánh một cảm giác khoan khoái. Tôi lật tấm chăn định đứng dậy đi lấy nước uống, chợt giật mình vì cánh tay mảnh khảnh của Yi vắt ngang qua eo tôi chạm trực tiếp vào da thịt, không hề được ngăn trở bởi lớp váy ngủ. Tôi xoay lưng lại, nâng tấm chăn và nhìn xuống, hai cơ thể phụ nữ song song không hề có được khoác bất cứ thứ phục trang nào, dù nhỏ nhất. Hơi ngượng, tôi nghĩ chắc do say quá nên cởi đồ ra rồi lên giường luôn mà chẳng nhớ phải mặc đồ ngủ.
Se sẽ nhấc tay Yi khỏi bụng mình, tôi bước xuống thềm nhà đến bên tủ lấy một chiếc váy liền thân tròng vội vào người, rồi chạy vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Xong nhiệm vụ thường nhật, tôi trở ra, thấy Yi đang chớp mắt chậm rãi trong cơn ngái ngủ.
- Em đói bụng quá mà chẳng dậy nổi, Lyn để em ngủ thêm một lát nữa nha!
Để cho Yi ngủ, tôi gọi điện cho KFC yêu cầu giao đến 2 phần gà rán, xong cắm nước chuẩn bị pha café.
Gọi mãi Yi mới chịu chui ra khỏi chăn, hồn nhiên khỏa thân đi vào phòng tắm. Quả thật Yi có một cái phọc rất chuẩn, nếu cô nữ tính hơn chút nữa chắc chắn sẽ là một mỹ nhân.
Ăn uống xong, hai chị em tôi kéo nhau đi shopping. Lúc tâm trạng không vui đi mua sắm sẽ vơi bớt rất nhiều phiền não.
Đêm đó, tôi lại ngủ một mình trong căn phòng đơn lẻ, nôn nao nhớ về giấc mơ đêm trước. Nơi hạ lưu, nước săm sắp ướt đẫm… Tôi cồn cào lên nỗi nhớ Ken, mong anh nhanh chóng trở về.
Chiều nào tan giờ làm trở về căn hộ của mình tôi cũng thấy Yi chờ sẵn trước cửa. Yi nói ngừng hoạt động nghệ thuật một thời gian, để đằm lại cú sốc tình cảm, những chuyện vừa qua khiến Yi khá mỏi. Yi cần thả lỏng. Yi chỉ thấy yên bình khi ở trong căn hộ của tôi và ở cạnh tôi.
- Lyn à! Em mắc bệnh thèm ôm rồi! Lyn ôm em được không, từ phía sau ấy…
Tôi lặng lẽ ôm Yi từ phía sau, đứng bên cửa sổ, như Ken vẫn thường ôm tôi, che chở bao dung. Yi thả một câu nói qua khung cửa:
- Giá như em có thể là người yêu của Lyn thì bình yên biết mấy! – dường như pha chút tiếc nuối…
- Lyn coi Yi như em gái và rất yêu thương Yi mà! – tôi cười tĩnh lặng như ngày hè không gió.
- Anh Ken thật may mắn khi yêu Lyn…
Cho đó là một lời khen của Yi, tôi chỉ khẽ đong đưa vòng tay đang ôm của mình.
- Nếu em đi đến một nơi thật xa, Lyn có buồn, có nhớ em không?
- Đi đến tận đâu nào?
- Một nơi mà Lyn rất khó gặp được em!
Tưởng Yi có ý nghĩ gì dại dột, tôi thảng thốt xoay ngay người Yi lại, tay bấu chặt trên đôi vai Yi, mặt đối mặt:
- Ngốc nào! Yi của chị đừng nghĩ chuyện khờ dại để chỉ lo lắng như thế chứ!
- Hihi… Lyn nghĩ em yếu đuối vậy sao? Em không định tự tử vì một người đàn ông đâu. Họ làm gì xứng đáng…
- Nhưng Yi nói mơ hồ quá, khiến chị hiểu nhầm. Yi định đi đâu…
- Ra nước ngoài sống… ở đâu đó thì em sẽ nói cho Lyn nghe sau. Chỉ mới dự định thế thôi.
Có thể Yi sẽ đi đến một vùng đất thật xa để lãng quên được tình yêu của mình. Tôi không ngăn cản, bởi tôi không thể quyết định đến cuộc sống của Yi. Cô ấy sẽ làm những điều mình muốn. Tôi chỉ biết nếu thiếu Yi, gia đình tương lai của tôi sẽ rất quạnh quẽ và chất chứa hoài niệm.
Vài lần tôi ngỏ ý Yi ngủ lại với mình, nhưng cô khước từ vì phải trở về ngôi nhà lặng lẽ duy nhất bóng của người cha. Ken đi vắng, ngôi nhà của anh và căn hộ của tôi đều buồn hiu hắt, như thể Ken chính là nguồn năng lượng sống cho tất cả chúng tôi.
Ken trở về, tất cả như bừng sáng, không gian chỗ nào cũng lấp lánh nụ cười. Chúng tôi ấn định ngày cưới vào đầu tháng chạp. Nghĩa là còn 2 tháng nữa.
Yi lặng lẽ hơn và bận rộn với một kế hoạch nào đó. Đột nhiên Yi thông báo ăn tết nguyên đán xong chắc sẽ sang Canada sống, hiện tai đang làm giấy tờ, khi nào có ngày đi cụ thể sẽ dắt chàng rể về ra mắt. Ken trầm ngâm, không tỏ thái độ ngăn cản, chỉ mong rằng Yi quyết định không quá nóng vội. Người cha thì thở dài, đằng nào Yi cũng đã trưởng thành, không thể giữ nếu Yi muốn ra đi. Tôi bâng khuâng chẳng biết mình muốn gì nữa.
Đời sống tình cảm của tôi và Ken đã thoát ra ngoài trắc trở. Tất cả đều mưa thuận gió hòa. Nhưng tôi cứ tiếc nuối hoài giấc mơ khi Ken vắng mặt, không thể tìm lại được cảm giác bàn tay thon nhỏ, mền mịn, mát rượi, dù rằng anh lúc nào cũng dịu nhẹ với tôi. Thảo nào mơ thường đẹp hơn thực tế. Ken không bao giờ còn nhắc đến từ Les khi trêu đùa tôi nữa. Tôi là một người phụ nữ bình thường như bao người khác.
Tôi không thích sự ồn ào nên đám cưới được tổ chức trong một không gian nhỏ, thanh lịch, ấm cúng. Chính thức từ bỏ căn hộ đi thuê về sống trong ngôi nhà đã chứng kiến những năm tháng trưởng thành của Ken và Yi, tôi cứ bồi hồi một xúc cảm khó tả. Dẫu rằng ngôi nhà này, trước đây tôi vẫn thường xuyên lui tới.
Hôm dọn đồ của tôi về bên nhà Ken, Yi cũng lặng lẽ đến giúp tôi gói gém đồ đạc. Nhân lúc Ken ra ngoài, Yi đứng bên cửa sổ, lại thả qua khung vuông một lời đề nghị.
- Lyn có thể ôm em thêm một lần như trước đây được không?
- Yi của chị sắp đi xa rồi, muốn chị ôm thêm bao nhiêu lần nữa cũng được mà!
Che chở được cho tâm hồn của Yi chút nào, tôi thấy sinh mệnh của mình ý nghĩa hơn chút đó. Cho đến khi Ken trở về, chúng tôi lại ngậm ngùi bọc gói những món đồ trong một không gian đã quá đỗi thân thuộc.
Tôi đã có gia đình, đã giữ trọn được mối tình thanh cao, đã nắm gọn hạnh phúc trong tay, đã ôm trọn tất cả hy vọng, mong ước, khát khao của phụ nữ trên khắp thế gian vào lòng. Tôi được số phận ưu ái vượt xa trí tưởng tượng. Cứ như thể mọi may mắn đều chạy đến phủ phục bên tôi. Trên môi tôi sẽ luôn là nụ cười mãn nguyện.
Yi không dẫn chồng tương lai về, thay vào đó là một cô gái. Yi giới thiệu đó là em chồng của mình, nhưng hơn Yi 3 tuổi. Em chồng của Yi rất dễ thương, khéo nói. Cô cho chúng tôi xem hình ảnh về chồng Yi, một người đàn ông hơn Yi 8 tuổi khá điển trai, nét mặt lương thiện và những đoạn phim về gia đình bên Canada của mình, những thứ giấy tờ được chứng nhận để đảm bảo Yi qua đó sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, rồi giãi bày về lý do anh mình không qua xin phép gia đình cho Yi đi được. Cô ấy trở thành đại sứ, tỏ ra rất yêu mến Yi, gạt tan hết mọi lo lắng, khúc mắc trong lòng chúng tôi về sự vắng mặt của anh trai mình. Cô thuyết phục được chúng tôi ngậm ngùi tiễn Yi ra sân bay, đem theo những lời cầu phúc chân tình.
Nhà chỉ có 3 người, nên thêm tôi là Yi có được người thân thứ 3. Trước khi vào phòng cách ly, Yi ôm từng người, nước mắt lưng tròng gửi lại những lời yêu thương cuối cùng. Yi ôm cha, Yi ôm Ken và Yi ôm tôi. Tiếng nấc của Yi cũng làm tôi chan hòa nước mắt. Yi nghẹn ngào:
- Em yêu Lyn lắm!... Em muốn Lyn được hạnh phúc… Mà em đi rồi thì nhất định Lyn sẽ hạnh phúc… Anh Ken của em tốt lắm… và yêu Lyn rất nhiều đó!...
Ai cũng khóc, từ Canada sang Việt Nam đâu dễ dàng, chẳng biết Yi có điều kiện để về thăm nhà thường xuyên, hay lại đi biền biệt vài năm trời, thậm chí cả chục năm mới trở lại. Cho đến khi em chồng Yi kéo tay đưa vào phòng cách ly thì chúng tôi vẫn ngậm ngùi đứng lặng lẽ rất lâu. Yi đã đi mất rồi, bay về một phương trời xa với những giá trị mình theo đuổi. Mong Yi cũng tìm được hạnh phúc đích thực.
Yi rời Việt Nam được gần tháng, tôi tình cờ gặp lại bạn trai cũ của cô. Cậu nhiếp ảnh gia ngày nào vẫn để tóc dài, nhưng thêm râu ria khiến phong trần hơn rất nhiều. Cậu nhắc đến Yi đầy luyến tiếc, tình yêu còn vương trong từng hơi thở.
- Tôi cứ nghĩ tình yêu của mình có thể đưa Yi trở về là một người phụ nữ bình thường nhưng đành bất lực…
- Cậu nói vậy là sao? Cô ấy quá cá tính à?
- Tôi yêu Yi, đến giờ vẫn yêu và vẫn cảm thấy đau. Nhưng tạo hóa đã sinh ra cô ấy để không thể yêu một người đàn ông như tôi, nên tôi chỉ có thể nhìn cô ấy ra đi…
- Thực tình tôi vẫn chưa hiểu…
- Ban đầu tôi cũng không hiểu, cứ nghĩ là Yi yêu một gã đàn ông nào đó, nhưng cuối cùng hoàn toàn không phải, cô ấy chẳng yêu ai cả, chỉ là cô ấy không thể yêu đàn ông… Cô ấy ra đi, có thể là lựa chọn tốt cho chính bản thân cô ấy…
Tôi băn khoăn mãi về những câu nói mập mờ của cậu nhiếp ảnh gia. Rốt cuộc cũng chẳng hiểu hai người chia tay vì lý do gì. Cậu ta giao chiếc ổ cứng 40Gb toàn chứa hình của Yi lại nhờ tôi giữ. Có lẽ như thế tốt hơn cho trái tim còn đau của cậu ta.
Nhớ Yi, tôi mở những bức hình của cô em gái thân thương ra xem. Nhìn kỹ cô ấy giống Ken lạ lùng, như thể hai anh em sinh đôi, cùng trứng. Yi chỉ thấp nhỏ hơn Ken vì là nữ. Và trí tuệ của tôi bị níu lại ở một bức hình chụp ngược sáng, chỉ thấy bóng của Yi với cánh tay mảnh dẻ, thon nhỏ, mềm mại… Dường như tôi đã gặp ở đâu đó hình ảnh này, dường như…
Tôi bắt đầu thấy khó thở, lời nói của cậu nhiếp ảnh gia bắt đầu thực hư ý nghĩa. Trong đầu tôi lùng bùng hiện về những câu nói của Yi, về những sự kiện đã xảy trên trong nửa năm qua. Từ khi Ken vắng mặt, từ cái đêm tôi chếnh choáng men cay, từ giấc mơ day dứt khoái cảm, từ mạch nước ngầm được khơi thông, từ lời yêu thương của Yi nơi sân bay,… tất cả đều là thật. Ngay cả những câu Ken đùa tôi là Les cũng không hề mờ ảo chút nào. Yi không thể yêu đàn ông, vì Yi yêu tôi. Yi ra đi vì hạnh phúc của tôi và Ken,… như thế nghĩa là sẽ chẳng có anh chồng Canada hơn 8 tuổi nào cả, Yi chỉ ra đi cùng một cô gái,… và đó là cách Yi giấu diếm về những chuyện đã xảy ra giữa chúng tôi.
Từ ngày qua Canada Yi gọi điện về đúng một lần. Cô khoe rằng cuộc sống rất tốt, vui quá nên có thể quên mất mọi người ở Việt Nam. Vì thế đừng mong ngóng cô nhiều, khi nào buồn nhớ mọi người cô sẽ tự động gọi về. Nhưng hàng tuần Yi đều gửi vào email của vợ chồng tôi những bức hình mới chụp. Cô thoải mái tự do đi du lịch khắp nơi, tuy nhiên reply hỏi về cuộc sống thì không bao giờ thấy cô trả lời. Email chỉ là hai hướng một chiều.
Tôi ám ảnh về khái niệm Les. Có thể tôi là Les ngay từ lúc mới sinh mà không hề nhận ra sự lệch lạc của mình, có thể tôi chỉ là Les theo trào lưu một cách nông nổi, hoặc có thể Les là một sự may mắn giúp tôi tháo gỡ bế tắc sợi dây sinh học của đời mình. Tôi đã từng nhớ, lưu luyến mãi về giấc mơ ngộ nhận của mình. Giấc mơ ấy có thật, đã in đậm vào tiềm thức của tôi.
Nếu không có Yi, chắc giờ đây tôi đã không thể tiếp tục yêu Ken, trở thành một người vợ hạnh phúc. Nếu không có Yi, khi tôi nhận ra mình là Les với sự có mặt của một cô gái khác, chắc chắn tôi chẳng thể nào trở lại thành một người phụ nữ bình thường. Nếu không có Yi, thì có lẽ giờ đây rất nhiều người biết rằng tôi là Les…
Từng nghe ở đâu đó: “Đàn bà với nhau, lúc nào cũng như đầm nước…”, quả nhiên là thế. Cứ như ông trời sắp đặt sẵn, em gái của Ken là Les để cứu rỗi và uốn nắn đời sống của tôi trở về một người phụ nữ bình thường. Tôi đã được số mệnh ưu đãi quá đáng, những hạnh phúc tôi có được nảy mầm trên nỗi bất hạnh của Yi.
Yi ơi!
Yi…
Tình yêu của Ken và sự hy sinh của Yi đã giữ cho trái tim tôi đập những nhịp bình thường. Tôi giữ trong lòng mình lòng biết ơn sâu sắc với Ken, với Yi, với tạo hóa. Yi đã im lặng cho tôi hạnh phúc, thì chỉ còn duy nhất cách tôi đáp trả cô ấy là nâng niu hạnh phúc của chính mình.
Ken đã quên về cái thời chọc ghẹo tôi là Les, Yi thì lặng lẽ và luôn tin rằng tôi không hề biết gì và tôi cũng đã không còn nhớ cái cảm xúc Les như thế nào nữa. Tôi sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống gia đình êm ấm của mình, sẽ sinh cho Ken những đứa con pha trộn vẻ đẹp của cả cha lẫn mẹ. Rồi khi Yi trở về, dì ấy sẽ cùng vui đùa với các cháu trong không gian ngập tiếng cười.
Không chấp niệm, con người sẽ thanh thản trong hạnh phúc của mình.
Tôi nghĩ như thế! Nên tôi sẽ tiếp tục hạnh phúc… Đó là điều Yi, Ken và tôi đều muốn
KHÓA HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CHUYÊN NGHIỆP CƠ BẢN NÂNG CAO
June 1, 2013 at 8:51am
LIÊN TỤC KHAI GIẢNG KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CÔ DÂU DẠ HỘI NGHỆ THUẬT TOÀN DIỆN TỪ CƠ BẢN ĐẾN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
www.korigami.vn/p/khoa-d-trang-iem-e-boi-toc-co-dau.html?M=1
___ TRANG ĐIỂM BỚI TÓC SINH NHẬT, DẠ HỘI, TIỆC, KHIÊU VŨ, HÓA TRANG, VALENTINE, MÙNG 8/3, NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM, EVENT, SỰ KIỆN, LỄ HỘI, THẢM ĐỎ, SÂN KHẤU, ĐIỆN ẢNH, THỜI TRANG, CA NHẠC...
___ PHONG CÁCH NHẸ NHÀNG, PHONG CÁCH TRONG SUỐT HÀN QUỐC, PHONG CÁCH MỘC NHẬT BẢN, PHONG CÁCH TẠO KHỐI 3D CHÂU ÂU MỸ, PHONG CÁCH ẤN TƯỢNG TRÌNH DIỄN CATWALK
___ KỸ THUẬT BỚI TÓC NGHỆ THUẬT BAO GỒM ĐẦY ĐỦ BỚI + TẾT + TWIST + BÚI + BUỘC ĐUÔI NGỰA + ĐAN NONG MỐT + CÀI PHỤ LIỆU + XỬ LÝ VOAN + VƯƠNG MIỆN + NƠ + HOA THẬT + HOA GIẢ + TRÂM CÀI ... CÔ DÂU TÓC NGẮN, CÔ DÂU TÓC TRUNG BÌNH, CÔ DÂU TÓC DÀI, CÔ DÂU TÓC NỐI, CÔ DÂU TÓC GIẢ...
XEM BẢN ĐỒ HỌC VIỆN TÓC KORIGAMI 0915804875 DẠY CẮT TẠO MẪU TÓC 3D NAM NỮ nhấp vào link sau goo.gl/maps/dV482
Thông tin nóng hổi siêu Hot : khi bạn học kết hợp cả 2 khóa trang điểm và bới tóc cô dâu chuyên nghiệp sẽ được miễn phí tiền học vẽ móng Nail Art + vẽ điện thoại Mobi Art + nối tóc nghệ thuật
Tự hào là trung tâm dạy nghề có giáo trình được biên soạn chặt chẽ do giảng viên Kuansaigon ( đạt giải thưởng Kéo Vàng Davines 2008 ) biên soạn và trực tiếp điều hành giảng dạy giáo trình Korigami tại Hà Nội ...
-----------------------------------------------------------------
Bạn đang băn khoăn chọn một địa chỉ dạy nghề trang điểm + bới tóc cô dâu chuẩn nhất - tốt nhất - nhanh ra nghề nhất Hà Nội ...
___ Địa chỉ số 7 Trần Tế Xương - Trấn Vũ - Trúc Bạch - Ba Đình - Hà Nội ( goo.gl/maps/dV482) ...
___ Cam kết là địa chỉ tốt nhất tại Hà Nội có thể giúp bạn trở thành một chuyên gia trang điểm và bới tóc cô dâu giỏi nghề chỉ sau 1 thời gian học nhanh nhất ...
@ Bạn chưa biết gì về nghề và luôn nghĩ rằng mình không đủ khéo léo để theo đuổi các bộ môn nghệ thuật này, giáo viên dạy nghề có nhiệt tình không, có cam kết dạy đúng như trong các quảng cáo hay không?
@ Chúng tôi tự tin sở hữu "một phương pháp dạy học nghề đơn giản nhất - căn bản nhất - chi tiết nhất - liên tục cập nhật xu hướng công nghệ kỹ thuật tiên tiến" ... điều đó cam kết dù bạn là người vụng về đến đâu cũng có thể học được.
@ Chúng tôi là đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, nhiệt tình giảng dạy, yêu nghề, không giấu nghề ... điều đó cam kết dù bạn có tiếp thu chậm đến mấy - chỉ cần bạn chuyên cần và có tinh thần học tập nghiêm túc ... chúng tôi sẽ bằng mọi cách để có thể đào tạo bạn trở thành một chuyên gia trang điểm hoặc bới tóc cô dâu chuẩn mực.
@ Chúng tôi có hợp đồng dạy nghề với các điều khoản ràng buộc hợp lý từng chi tiết một, các điều khoản này nhằm đảm bảo quyền lợi từ 2 phía, đào tạo thành công một học viên chính là hình thức quảng cáo tốt đến mức không thể tốt hơn ...
@ Ngược lại, chúng tôi cũng tha thiết mong muốn các bạn học viên một khi đã đăng ký học thì hãy hết lòng nhiệt tình học và thực hành thật nhiều nhằm đem lại kết quả tốt nhất ...
@ Còn những bạn nào chỉ xem đi học nghề như một việc giết thời gian, một cách để giải trí lúc nhàn rỗi ... hãy suy nghĩ thật chín chắn trước khi đăng ký ... hoặc tìm một chỗ học nghề khác có đường lối dạy học thoải mái thích học thì học mà không học thì đi chơi
@ Bạn băn khoăn không biết thủ tục nhập học có rườm rà không, chi phí học nghề có cao không, đi học có phát sinh thêm gì không, có chỗ ăn ở nội trú dành cho học viên ở xa hay không
@ Thủ tục nhập học rất đơn giản , chỉ cần bạn có photo chứng minh thư hoặc bằng lái xe đã đủ điều tham gia đăng ký học tại trung tâm
@ Đối với bạn có nhu cầu nội trú ăn ở tại trung tâm xin vui lòng mang theo 01 bản sao chứng minh photo có công chứng + 01 bản sao hộ khẩu photo có dấu công chứng ... chi phí sinh hoạt ở trung tâm cực kỳ hợp lý ...
@ Học phí ở trung tâm đã được tính toán ở mức có thể chấp nhận được đối với tất cả mọi tầng lớp ... trong gói học phí đã bao gồm hỗ trợ hoặc tặng kèm dụng cụ học tập do đó tránh cho bạn những phát sinh rườm rà phức tạp ngoài ý muốn ...
------------------------------------------------------------
XIN MỜI BẠN ĐỌC KỸ CHI TIẾT CÁC KHÓA HỌC NGHỀ TẠI TRUNG TÂM KORIGAMI www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html?=1 ...
@ Xin lưu ý trang điểm và bới tóc là 2 khóa học tách rời độc lập có tặng kèm dụng cụ học tập hoặc một số phụ liệu như chúng tôi đã cam kết ... nếu bạn có nhu cầu học cả 2 loại hình nghệ thuật này sẽ được tặng một khóa học vẽ móng nghệ thuật Nail Art
+++ KHÓA [D] KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí đã giảm 6 triệu nay chỉ còn 15 triệu / trọn khóa 12 tuần / tặng bộ dụng cụ make up + bộ mỹ phẩm make up PRO )
Tư vấn : Khóa học này dành cho học viên chưa biết nghề có nguyện vọng nắm bắt thật chắc nghệ thuật trang điểm từ cơ bản đến nâng cao. Khi tốt nghiệp có thể xin vào làm tại các ảnh viện hoặc đầu tư mở tiệm cho thuê áo cưới.
Kỳ hạn cam kết thành nghề ghi trên hợp đồng : 3 đến 4 tháng
Dụng cụ học tập là 1 cốp đồ đầy đủ gồm các loại phấn chất lượng cao không chứa chì hoạt tính gây tổn hại da mặt _ các loại kem dưỡng và tẩy trang _ bảng màu son _ bảng màu mắt _ bộ cọ make up 24 chiếc _ bộ mi giả _ và đầy đủ các phụ kiện trang điểm chuyên nghiệp cần thiết.
Tặng giáo trình tài liệu cơ bản đến nâng cao _ tài liệu video dạy trang điểm theo nhiều phong cách chuyên nghiệp do các giảng viên nổi tiếng trên thế giới chỉ dạy từng chi tiết.
Có đội ngũ người mẫu sẵn sàng cho thuê mặt với giá cả hợp lý.
Giới thiệu việc làm ngay sau khi kiểm tra tốt nghiệp đạt loại khá trở lên.
Gồm nhiều phong cách trang điểm và 20 bài trang điểm chuyên nghiệp bắt buộc một thợ chuyên nghiệp phải biết*
Làm quen với các dụng cụ trang điểm và công dụng của từng sản phẩm trang điểm Học kỹ năng sử dụng từng loại cọ trang điểm _ bút kẻ mắt _ bút kẻ môi _ mút trang điểm _ bông phấn chuyên nghiệp
Học kỹ năng chăm sóc da _ làm sạch da _ dưỡng ẩm da trước khi trang điểm
Học kỹ năng tạo lớp kem lót _ kem nền _ lớp kem che khuyết điểm trong suốt phù hợp với từng tông màu da sáng tối trung bình
Học kỹ năng tạo lớp phấn nền mịn màng _ lớp phấn phủ giúp bảo tác phẩm trang điểm hoàn hảo.
Học kỹ năng định hình tạo dáng khung chân mày tự nhiên hợp khuôn mặt _ kẻ vẽ lông mày với bút chì _ tô chân mày với phấn bột _ chỉnh sửa các khuyết điểm của từng cặp chân mày _ định hướng dáng chân mày hoàn hảo cho khách hàng.
Học kỹ năng tạo bóng highlight tỏa sáng vùng chữ [T] và lowlight tạo góc khuất vùng chữ [U] cho khuôn mặt trang điểm đạt tới sự hoàn hảo nhất có thể _ Sử dụng phấn nâu Bronzer tạo khối 3D tạo chiều sâu thu hút mọi ánh nhìn.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hằng trăm gam màu mắt khác nhau tạo nên hàng trăm phương pháp trang điểm cặp mắt từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hàng chục gam màu son môi tạo nên hàng chục phương pháp trang điểm đôi môi từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ thuật đánh phấn má hồng phù hợp với từng kiểu khuôn mặt
Học kỹ thuật sử dụng các loại nhủ mắt _ kim tuyến _ hạt pha lê _ lông vũ _ hoa _ phụ kiện trang sức đắt tiền nhằm tạo ra những tác phẩm trang điểm siêu ấn tượng khi chụp hình STUDIO hoặc khi biểu diễn trên sàn CATWALK
Học kỹ thuật tạo ra những tác phẩm trang điểm hoàn hảo cho từng sự kiện SINH NHẬT _ ĐI VŨ TRƯỜNG _ LỄ TỐT NGHIỆP _ CƯỚI HỎI TRONG NHÀ _ CƯỚI HỎI NGOÀI TRỜI _ CƯỚI HỎI TẠI KHÁCH SẠN 4-5 SAO _ CƯỚI HỎI TẠI CÁC KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP _ TUẦN LỄ TRĂNG MẬT
Trang điểm cá nhân các phong cách HỌC SINH _ CÔNG CHỨC VĂN PHÒNG _ LÃNH ĐẠO CẤP CAO
Trang điểm theo thời gian ban ngày ban đêm
Trang điểm theo mùa trong năm
Trang điểm các dịp lễ hội truyền thống
20 bài trang điểm tiêu biểu nhất mọi thời đại
Tặng thêm 5 bài vẽ BODY PAINTING ( Hội họa hình thể )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
------------------------------------------------------------------
+++ KHÓA [E] : KHÓA DẠY HỌC BỚI TÓC CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí 10 triệu / trọn khóa từ 4 đến tối đa 8 tuần / tặng phụ kiện bới tóc cô dâu
Các kỹ thuật Tết tóc cổ điển - hiện đại ( tết 2 múi - tết 3 múi – tết 4 múi – tết 5 múi – tết 6 múi – tết xương cá chìm – tết xương cá nổi – tết thác – tết Thái – tết Đức )
Các kỹ thuật vặn xoắn thừng.
Các kỹ thuật Xoắn ốc cổ điển – hiện đại.
Các kỹ thuật Búi cao – trung bình – thấp.
Các kỹ thuật Bới Vặn tóc cổ điển - hiện đại.
Các kỹ thuật Đánh rối.
Các kỹ thuật tạo Băng Đô bằng tóc.
Các kỹ thuật tạo độ phồng.
Các kỹ thuật bới RETRO tái hiện cổ điển
Sử dụng thành thạo các dụng cụ làm tóc có nhiệt độ ( máy là - máy sấy - máy uốn xoăn lọn giả - máy tạo kiểu tóc đa năng )
Sử dụng thành thạo các phụ kiện tóc ( kẹp - băng đô - ruy băng - hoa - nơ - vương miện - chuỗi hạt - pha lê - tóc giả - gôm màu - giấy kim tuyến )
10 bài Bới tóc phong cách TEEN Hàn Quốc - Nhật Bản - Châu Á
10 bài Bới tóc phong cách dạ hội sinh nhật phong cách đơn giản
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu ngoài trời phong cách trẻ trung cá tính
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu phòng chụp studio phong cách gợi cảm sang trọng
10 Bới tóc phong cách CATWALK ấn tượng nghệ thuật
Thực hành bới trên tóc người mẫu ( chi phí thuê người mẫu 40.000 / tiết học )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
MỜI CÁC BẠN CÙNG THAM KHẢO MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ CÁC STYLE TRANG ĐIỂM VÀ BỚI TÓC MÀ TRUNG TÂM KORIGAMI DÙNG LÀM TÀI LIỆU MẪU CHO VIỆC ĐÀO TẠO NGHỀ ... ĐÂY CŨNG LÀ CÁC XU HƯỚNG HIỆN ĐẠI NHẤT HIỆN NAY ĐANG ĐƯỢC GIỚI CHUYÊN MÔN CHÂU Á - VIỆT NAM ĐÁNH GIÁ RẤT CAO www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html
Linh Bảo (1953)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" . Hồi ấy, ba tôi làm việc tại Tòa Khâm Sứ Huế, mẹ tôi là một cô Tôn nữ nghèo, Tôn nữ là một người thuộc Hoàng tộc , địa vị xa lắc xa lơ. Nhưng cũng nhờ thế bà có đường giây bà con quen biết để tiện việc mách mối mua bán đồ cổ. Ngoài ra, bà còn chụp ảnh cho các Bà Hoàng, Bà Chúa, Bà Phi, Bà Tân trong Hoàng cung.
Mách mối là một công việc buôn bán rất nhàn. Bà chỉ việc diện bảnh, rẽ đường ngôi cho thẳng, bôi dầu dừa bóng loáng và thơm nức lên, chiếc quần lụa cũng được là ủi thẳng và xếp thành nếp hai bên, gọi là " xếp con " , năm con, bảy con gì đấy, càng nhiều " con" càng sang trọng quý phái. Ăn mặc tề chỉnh như thế xong, bà chỉ việc đến nhà các Mệnh phụ, Công nương, ngồi lê đôi mách một vài buổi. Thế là " Mệ" nào muốn bán cái gì, cụ nào muốn mua cái gì, mẹ tôi biết rõ cả. Bà chỉ việc vắt vẻo ngồi lên chiếc xe kéo nhà, đi thăm viếng xã giao vài lần, là kẻ mua người bán đều vui vẻ.
Nghề chụp ảnh mấy chục năm về trước còn là một nghệ thuật rất mới mẻ, nhất là đối với các Mệ, các bà Phi, bà Tân không thể ra phố mua bán tự do như người thường. Mẹ tôi được các bà hoan nghênh vô cùng. Phải, còn gì sung sướng hơn một bà Phi, suốt mấy năm trời chẳng hề trông thấy " mặt rồng " của ông chồng vua, bỗng dưng có được một tấm ảnh mình ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bành chạm trỗ tinh vi, còn “Hoàng Đế " thì đứng bên cạnh, quàng tay qua lưng ghế, như ôm một cách âu yếm. Mẹ tôi ghép ảnh rất giỏi và tính giá cũng rất “phải chăng”. Nhưng, tiền có nghĩa lý gì đối với những Cung Phi suốt đời, từ lúc tiến cung cho đến già, đến chết vẫn còn là trinh nữ! Tấm ảnh an ủi họ làm thỏa mãn một phần nào lòng hâm mộ hư vinh đã được nuôi dưỡng từ lúc bé thơ.
Trong số khách hàng của mẹ tôi có một bà mẹ Vua. Vua còn bé đang đi học xa. Bà ở nhà, sống một cuộc đời vương giả. Suốt ngày bà chỉ biết đánh bạc với những người đến " bẩm chảu" tiếng riêng có nghĩa là nịnh bợ. Bà đoạt kỷ lục về nợ nần, chỉ vay mà không cần phải trả. Bà cho là mọi người ai cũng có bổn phận phải cung phụng bà, đưa tiền cho bà tiêu xài như “đưa con vô Nội” một thành ngữ có ý nghĩa sẽ không bao giờ gặp lại. Nhưng bà cũng không bao giờ quên an ủi họ, khéo léo nói úp mở cho họ biết, ngày " Hoàng Đế hồi loan " , bà sẽ đền ơn trả nghĩa. Không biết mẹ tôi có bị bà mê hoặc không, mà nếu có thì chúng tôi, những ranh con, cũng không được quyền can thiệp.
Tôi còn nhớ bốn chị em tôi có bốn chiếc kiềng vàng, một thứ nữ trang đa dụng, vừa đeo cổ cho đẹp, vừa để dành làm của, làm vốn , và nếu cần tiền có thể cầm bán tạm thời qua cơn túng ngặt. Bốn chiếc kiềng lịch sử ấy có một con đường đi bất di bất dịch. Từ nhà tôi đến nhà bà Bộ, một bà nhà giàu chuyên cầm vàng bạc. Chúng nó đi " lữ hành" như thế, ít nhất mỗi tháng vài lần. Mỗi khi mẹ tôi xoay được món tiền, chuộc về nằm trong tủ chưa được nóng chỗ, thì lại có lệnh " Ngài ban vay" . Và như thế, bốn chiếc kiềng bé bỏng của chúng tôi lại lên đường đến nhà bà Bộ tạm trú. Bốn chiếc kiềng vàng đi con đường vòng độc nhất, còn số tiền cầm đồ nhận được thì đi con đường độc đáo một chiều, và là một con đường cụt. Nó từ túi bà Bộ sang túi mẹ tôi, rồi nhảy sang túi “Ngài " để rồi bị thủ tiêu mất tang mất tích trong chiếu bạc, không còn một chút dấu vết gì để lại với đời.
Đã thế, thỉnh thoảng " Ngài " lại " ngự " đến " tệ xá" của chúng tôi ở Nam Giao, mặc dầu " tệ xá" quả thực là quá tệ. Nó chỉ là một gian nhà bé nhỏ nằm lọt vào một vùng đất trống, xưa kia là một bãi tha ma to lớn, cách xa thành phố đúng ba cây số.
Cha mẹ tôi sở dĩ chọn nơi xa xôi như thế để xây " biệt thự" , vì theo lời bác sĩ khuyên, ba tôi yếu phổi nên phải thở không khí có gió thông trong lành rất cần cho sức khỏe. Ấy thế mà trong " tệ xá" có rất nhiều đồ cổ quý giá. Những món ấy toàn là của các Công nương, Mệnh phụ gửi, nhờ cầm hay bán hộ. “ Giấy rách phải giữ lấy lề “ nên dù ngày mai không còn gạo để nấu cháo loãng, họ cũng vẫn giữ bí mật, không bao giờ dám ra mặt tự cầm bán đồ vật. Họ vẫn còn làm bộ điệu rất kênh kiệu quí phái cao sang, cả đến những khi cần đến hai xu để ăn quà sáng .
- Đưa đây cho Mệ hai xu, Mệ " chém" một củ khoai chơi nà!
Tuy cảnh túng của họ đã trầm trọng đến thế, mà bệnh " khẩu khí" vẫn không hề thuyên giảm , và các Mệ thấy cuộc sống vẫn không bớt phần hấp dẫn thú vị tí nào. “ Mệ” là tiếng xưng hô một bà cụ rất già, hay những người trong Hoàng tộc, không phân biệt già trẻ nam hay nữ.
Đường đến nhà tôi, hai bên trồng toàn thông xanh và phải lên hai cái dốc rất cao. Thỉnh thoảng, người ta lại thấy từ dưới dốc đằng xa có một chiếc xe kéo sơn son thếp vàng, một chú lính mặc áo đỏ, chân quần xà cạp vàng, đầu đội nón chóp, ì ạch kéo xe lên dốc. Sau xe có hai cô bé con độ mười bốn, mười lăm tuổi, mặc áo màu hỏa hoàng, đầu chít khăn đồng màu, tóc xõa ngang vai. Một cô tay cầm chiếc hộp trầu và cái ống nhổ bằng bạc, một cô tay cầm chiếc quạt lông, lẽo đẽo chạy theo sau xe. Thỉnh thoảng, cô bé cầm quạt cố chạy lên ngang hàng với chiếc xe, giơ chiếc quạt lông lên, phẩy nhẹ một cái vào trong xe, rồi lại trụt dần xuống đằng sau. Ấy thế mà bọn họ từ Cung cấm trong Thành Nội ra tận Nam Giao, ngót bốn năm cây số để đến " tệ xá " đấy.
Sau khi đến nơi, " Ngài " chễm chệ leo lên chiếc sập cẩn xa cừ đặt ngay chính giữa nhà, hai thể nữ đứng hầu hai bên, kẻ pha trà, người quạt hầu. Ngài lần lượt ngắm nghía, thưởng thức các đồ vật trong " tệ xá" , và cố nhiên khi " Ngài " rời gót ngọc, những món đồ cổ không ít cũng được theo " Ngài " ngự, lên chiếc xe nhà sơn son thếp vàng có hai thể nữ chạy theo hầu ấy.
Trước khi bước chân lên xe, thế nào " Ngài " cũng " ban truyền" :
-Chị Tham tính tất cả tiền những cái ché và độc bình này đi. Cả cái Táo lung Cây vàng Lá ngọc kia nữa, rồi ta sẽ trả tiền lại cho. Còn cái sập cẩn này, chị cho ta mượn, mai ta sai thị vệ ra chở.
Mẹ tôi chỉ biết " Dạ" mà nuốt lệ. Bởi vì mẹ tôi biết, đồ vật cũng như người, khi đã được " tiến cung" thì chỉ còn đợi chết! Mặc dầu được sủng ái, số phận của đồ vật còn đen tối hơn Cung phi Mỹ nữ không được sũng ái. Các cung nhân, khi về già còn được thải hồi nguyên quán, trái lại những món đồ cổ, càng già càng quí thêm, càng không mong gì được trả về với cố chủ.
Cứ mỗi khi như thế, ba tôi lại lẩm bẩm:
-" Thấy Vua" rõ thật là " thua vấy" !
Cuộc đời cứ thế trôi qua. Ba tôi ngày ngày đi làm . Mẹ tôi giới thiệu việc mua bán đồ cổ và ghép ảnh cho Qúy Bà cô đơn. Tiền kiếm được, dùng để nuôi chúng tôi một số rất nhỏ, còn phần lớn để nuôi " Ngài " .
Một hôm, chắc lương tâm " Ngài " thức dậy, hay là " Ngài " sợ nợ mẹ tôi nhiều quá, nếu kiếp này không trả bớt, đến kiếp sau sẽ thành ra " nợ thiên khối" vốn cộng thêm lời lãi chồng chất lên nhau thì nguy to, Ngài bèn long trọng " tuyên dương công trạng" một hồi, rồi “thân tặng" cho mẹ tôi một chiếc áo cũ của ông Vua con.
Đó là một chiếc áo the đen, bên trong lót một lớp hàng mỏng màu vàng. Chiếc áo còn thơm nức mùi xạ hương và long não ướp lâu ngày. Mẹ tôi đem chiếc áo ấy về, vênh vang như một kẻ " áo gấm về làng" . Sự sung sướng của mẹ tôi, được cái “ Áo Vua Ban” ấy, cũng giống như tâm trạng người cung phi trinh nữ, được tấm ảnh ghép ngồi chung với Đức Vua. Cả hai cùng muốn mang cái ảo ảnh hão huyền ra để thỏa mãn lòng tự ái, lừa mình, lừa người cho đỡ cơn ghiền!
Chiếc áo về phần chị cả tôi. Mỗi năm vài lần, trong những ngày kỵ giỗ, lễ Tết, cái “Áo Vua Ban" ấy được trân trọng " trình bày" trên thân hình bé nhỏ của chị tôi một vài giờ, rồi lại được trân trọng xếp vào rương chờ dịp khác.
Năm tháng qua, chị tôi mới đầu mặc chiếc áo còn rộng thùng thình, rồi chật dần, ngắn dần cho đến khi mặc không vừa nữa, phải cho chị Hai tôi thay thế. Từ chị Cả đến chị Hai, anh Ba, anh Tư, anh Năm, rồi đến chị Sáu, chiếc áo không phân biệt giới tính ấy, mỗi năm lại có dịp đem ra hóng gió một vài lần. Năm lại năm, chờ mãi rồi cũng có ngày đến lượt tôi được xỏ tay. Hôm Tết, mẹ tôi mang chiếc áo lịch sử quí giá ấy ra để mặc cho tôi và bảo:" Hoa ơi, cái áo này bây giờ về phần con”, thì nó đã mục nát và chỉ động đến là rã tan ra từng mãnh!
Thời gian chờ đợi dù lâu bao nhiêu rồi cũng phải đến, Đông Cung Hoàng Thái Tử ở Pháp học thành tài trở về nước để được tấn phong chính thức làm Vua. Và cũng từ lúc ấy, " Ngài Mẫu Hậu " ra lệnh không tiếp tất cả các chủ nợ. Bây giờ, " Ngài " đã thành ra một bậc cao sang nhất, không thể có chủ nợ, và lại càng không muốn gặp người nào đã từng quen biết " Ngài" những năm tháng hàn vi. Thật là chí lý, chí tình vậy! Còn gì khó chịu hơn một kẻ ở địa vị cao sang, mà ngày ngày phải trông thấy những chủ nợ ngày xưa, đám người mình từng nhờ vả năn nỉ kêu than túng thiếu, những kẻ đã phải cầm bán vay mượn cho mình tiêu xài. Đó là một dĩ vãng buồn, một sỉ nhục tinh thần, có thể làm mất bớt uy nghiêm nhiều lắm.
Tết năm ấy, tôi không được mặc chiếc áo đã bao nhiêu năm chờ đợi để đi mừng tuổi, nên tôi khóc mùi khóc mẫn cả buổi sáng. Tôi tưởng tôi khóc vì khi chiếc áo quí đến phần mình thì hóa ra một mớ dẻ vụn tả tơi rách nát; nhưng thật ra tôi đã khóc cho cái ảo ảnh " ân trả nghĩa đền" của mẹ tôi bị tan vỡ. Tôi khóc cho cái chết của chiếc áo, đổi bằng tất cả tài sản mẹ tôi dành dụm được. Tôi khóc cho nền móng tương lai của một đám trẻ thơ, đáng lẽ được dùng của cải ấy để bồi đắp cho thể chất và tinh thần.
Những năm sau đó, gia đình tôi ngày một khá hơn. Có lẽ vì không phải cung phụng cho ai khác ngoài gia đình, nên lần lần trong mâm cơm đã bắt đầu có nhiều món cá thịt ngon lành. Ba tôi cũng vui vẻ giảng giải cho chúng tôi biết về những thức ăn bổ dưỡng cần thiết cho sức khỏe, một đề tài trước kia õng cố tránh.
Một hôm,không hiểu tại sao, mẹ tôi bỗng nhiên " phát từ bi tâm" may cho chị Sáu, tôi, em Tám và em Chín, mỗi đứa một cái áo xa-tanh màu phấn hồng. Xấp hàng này, có người tặng cho mẹ tôi trong dịp ăn lễ đầy tháng em thứ mười một. Chúng tôi mừng rỡ trông đợi ngày trọng đại, ngày được mặc chiếc áo hồng lộng lẫy, sặc sỡ, bóng loáng, mát rời rợi và rộng thùng thình như áo tế ấy, thì bỗng dưng ông nội tôi chết. Tôi thấy cha me tôi khóc, anh chị tôi khóc, tôi cũng khóc. Nhưng thực ra, tôi không nhớ đã được thấy mặt ông nội tôi hồi nào. Tôi khóc là khóc cho bốn chiếc áo xa-tanh hồng tươi rực rỡ, chưa từng được diện qua một lần, vì phải để tang, đã bị mẹ tôi ngâm vào nước thuốc nhuộm răng. Chúng nó biến thành một màu kỳ lạ, không vàng, không lục, không xanh. Màu ấy, ba tôi gọi mĩa mai một cách văn chương là màu" dưa cải úa mùa thu" . Nếu bây giờ bảo tôi đặt tên lại, thì tôi sẽ gọi là một bức tranh lập thể may thành áo. Từng vệt, từng đám, ngang dọc chồng chất lên nhau, níu kéo nhau chằng chịt. Cái áo nhuộm như thế đấy, mà chúng tôi vẫn phải khen cho mẹ tôi bằng lòng. Bởi vì, đã có định luật rằng một khi " đấng sinh thành" đã quyết định thì con cái phải vui vẻ “Dạ,Vâng”, mới có hiếu. Phần các bậc trưởng thượng thấy các con vui cũng tưởng thiệt mà vui theo một cách dễ dàng.
Chúng tôi phải chịu đựng cái xấu xí của áo, và áo cũng phải cố chịu đựng sư tàn nhẫn vùi dập của bọn trẻ con. Chúng tôi mặc nó lúc nằm lăn đùa nghịch dưới đất, mặc suốt ngày đêm, vò nát nó, ném nó từ góc này sang góc khác. Đôi khi còn cắn nát chéo áo để xem cái mùi chua chua, có phải thật chỉ là thuốc nhuộm chua như mùi dưa cải úa, hay còn lẫn mùi gì khác nữa không.
Thật ra, số phận của những chiếc áo ấy cũng đáng thương như chúng tôi. Tâm hồn chúng tôi sớm đã bị nhuộm thành một màu " dưa cải úa mùa thu " , hay cũng chỉ là một bức tranh lập thể chồng chất những niềm đau khổ bé thơ, đã ai hơn gì ai đâu! Thế mà chúng tôi nỡ dằn vặt chúng nó cho đến khi rách nát, và cùng lúc ấy, tang ông nội tôi cũng vừa mãn.
Một bà bạn ở Saigon gởi tặng mẹ tôi một xấp hàng xa-tanh hồng khác. Mẹ tôi ngại màu sắc quá sặc sỡ lộng lẫy không hợp với người lớn tuổi, nên may cho bốn chúng tôi. Bốn chiếc " áo tế" vừa dài vừa rộng, may xong được cất kỹ, đợi " ngày lành tháng tốt " mới đem ra diện. Thỉnh thoảng, tôi lén mở rương vuốt ve cái áo một lúc. Tôi nâng nó lên, áp chất mịn màng mát rời rợi lên cằm, lên má. Tôi ướm nó vào người, hít cái mùi thơm long não ướp trừ sâu mọt và mùi xạ hương từ trong áo toát ra một cách say sưa. Nhưng cái " ngày lành tháng tốt" ấy không bao giờ đến, vì bỗng nhiên chú tôi mất. Kể ra thì đó chỉ là một cái tang nhỏ thôi, nhưng mẹ cũng bắt chúng tôi để tang. Và một lần nữa chúng tôi khóc cho chiếc áo đẹp lại phải nhuộm thành một màu lem luốc không tên!
Ba tôi lúc ấy đã bắt đầu rảo bước trên con đường trải toàn thẻ ngà. Ông chuyển đổi ngành công chức với Chánh Phủ Bảo Hộ sang ngạch Nam Triều, nôm na gọi là làm quan. Mẹ tôi không còn phải đi giới thiệu mua bán đồ cổ và cũng không cần chụp ảnh cho ai nữa.
Chúng tôi, mỗi người được sắm một con heo đất để dành tiền. Nhưng, những con heo ấy, hàng năm đều phải bị đập ra, vì mẹ tôi mở cuộc " lạc quyên" để may áo quần cho bọn con trai trước ngày tựu trường. Cảm thông những nỗi khó khăn của các anh khi cần thiết, chúng tôi lúc nào cũng vui lòng " quyên" . Mẹ tôi bảo đấy cũng là làm việc nghĩa, chẳng mất đi đâu mà thiệt, vì mai đây,khi các anh mặc ngắn, những chiếc áo ấy cũng sẽ đến phần chúng tôi.
Khi những chiếc áo xa-tanh nhuộm mực lem luốc thứ hai " quá cố " rồi, bọn con gái đã thành những cô gái dậy thì. Chúng tôi đã biết thẹn, nhưng khi ra đường vẫn cứ phải mặc những chiếc áo vải dù, vải ba-ga con trai đã bạc màu và rộng mênh mông như cả một trời đau khổ. Chúng tôi cố năn nỉ xin mẹ may một cái áo mới cho ra hồn. Mẹ tôi bảo:
- Áo các anh mặc ngắn, thiếu gì! Còn tốt và bền lắm, may một lần cho cả bầy nhiều tiền lắm, chứ tưởng ít sao! Ngày xưa, suốt đời mẹ chỉ có một chiếc áo vải. Còn các con đã có bao nhiêu cái áo đẹp rồi, nhớ không? " Aó vua ban" này, áo xa-tanh nhuộm màu dưa cải này ...
Tôi nhắc:
-Dưa cải úa mùa Thu chứ!
-Ừ thì Thu Đông gì cũng được. Lại còn cái áo xa-tanh nhuộm màu mực này.
Tôi cải chính:
-Màu lem luốc chứ.
-Con Hoa thật nhiều chuyện! Mới may rồi, còn đòi gì nữa!
Em Tám nói:
-Dạ, mới may bốn năm về trước!
Mẹ tôi mắng:
-Chúng mày rắc rối lắm, không biết hà tiện hà tặn, sau hết phước đi! Phải nhớ, hồi xưa mẹ chỉ có một cái áo, nên mới có ngày nay!
Em Chín tiếp:
-Nhưng mà mẹ quên mẹ là con ông Huyện, và mồ côi, còn chúng con là con ông Tổng Đốc đương thời!
Mẹ tôi giận dữ quát lên:
-Ai dạy cho mày ăn nói giảm phước thế ?
-Mẹ không thương chúng con. Mẹ chỉ thương chị Hồng. Mẹ nhớ chị Hồng mất ăn mất ngủ. Mỗi khi chị Hồng tới xin tiền là mẹ đập con Heo của chúng con
Mẹ tôi vội vã:
-Thôi thôi, để tôi may, các cô không cần phải kể con cà con kê
...
Mẹ sợ chúng tôi phân bì với chị Hồng lắm. Mỗi tháng cô chị họ ấy đến thăm mẹ tôi một lần, và mỗi lần như thế là cả nhà náo loạn cả lên. Nội một việc hầu hạ phục dịch chị cũng đủ mệt phờ ra. Chị ăn tiêu rộng rãi, thưởng tiền cho người nhà rất hào phóng . Đối với chúng tôi, chị cũng" thết đãi" linh đình. Nghĩa là gọi cả một gánh bánh bèo hay bún bò vào nhà, thết mỗi người một tô. Chỉ có một cái " di hận" là[chị chuyên môn đập Heo của chúng tôi. Ba cho chúng tôi mỗi đứa một ống tiền đặc biệt, tiền thưởng nhiều ít tùy theo học giỏi, trả bài thuộc, những bài học ông soạn riêng để dạy mỗi ngày. Tiền ấy được bỏ vào con Heo bằng đất nung mục đích để dành làm của hồi môn. Nhưng từ khi chị Hồng phát giác ra câu chuyện ấy thì chị rủ mẹ cho chúng tôi hùn vào tiệm may của chị. Mỗi tháng, chị đến đập Heo của chúng tôi một lần. Mãi cho đến khi chị bán cửa tiệm đi lấy chồng, chúng tôi chẳng hề thấy chị thanh toán tiền nong hùn hạp gì cả, làm tôi cứ tưởng là cửa tiệm của chị ở nhằm hướng " tán tài" nên suốt bao nhiêu năm trời chỉ chuyên môn thua lỗ. Và cái bản tính không bao giờ thanh toán công nợ ấy, chị vẫn giữ mãi suốt đời.
Mẹ tôi quả nhiên giữ lời hứa, lấy một xấp hàng " xa xị" màu vàng nhạt để tận đáy rương ra, may áo cho chúng tôi. Bà gọi người lính ở trong dinh biết may cắt dặn:
-May cho thật dài rộng mát mẻ nghe không!
Vì chúng tôi đã lớn, đã biết sợ những chiếc áo rộng mênh mông, mặc vào như bơi đứng trong áo, nên nghe thế, phải dặn với:
-Ừ, may cho dài ...
Và đứng sau lưng mẹ, lấy tay ra hiệu cho người thợ may chật.
Đến lúc áo may xong, mặc thử, thật là dở cười dở khóc. Nó dài phết gót và chật như bó chả. Chật đến nổi tay không co lại được. Người tôi cứ cứng ra như khúc gỗ không cử động trong chiếc áo đó. Chỉ mấy tháng, chiếc áo mới đã phải vá cùi tay và tiếp thêm nách. Nhưng dù vá víu xấu xí đến đâu, tôi cũng mặc đi nhiều nơi, nó vẫn còn hơn chiếc áo vải ba-ga đen cũ bạc mầu của bọn con trai chuyền lại.
Tiếp theo chiếc áo đấu tranh mà có này là một chiếc áo " vải cạt" . Gặp thời buổi chiến tranh Pháp Đức, mọi vật dụng đều khan hiếm nên phải được phối cấp, hàng vải cũng thế. Chúng tôi được may một cái áo bằng thứ “ vải cạt" phối cấp hoa lá cành chằng chịt, màu xanh đỏ tím vàng loạn xà ngầu, sặc sỡ lòe loẹt, nhà quê một cách không thể tả được. Mặc vào trông như một tấm vải màn, hay cái ghế nằm sofa biết đi. Thế nhưng tôi vẫn phớt tỉnh. Coi như trên đời này không có ai nhìn thấy mình cả.
Nhưng cũng từ đấy về sau, mẹ tôi chẳng cần phải may áo mới cho chúng tôi nữa, vì chị Hồng thỉnh thoảng lại gởi về một ít quần áo cũ. Trong số y phục loạn xà ngầu ấy, có hai cái còn coi được. Chị Sáu chọn cái áo màu đỏ, tôi mặc vừa áo màu xanh. Hai chị em, mỗi khi đi phố, đi chợ, đều diện hai cái áo đẹp nhất của mình, mặc cho thiên hạ bạn bè “ khen ngợi”. Nào là màu sắc chửi nhau, nào là " người trong tranh " , nào là bất chấp thời tiết v.v... Chúng tôi giữ vững lập trường " mục trung vô nhân" không cần ai và cũng không cần biết đến cả Xuân, Hạ, Thu, Đông.
Kể từ ngày mẹ giao tiền chợ cho chị Sáu giữ để chị tập việc quán xuyến gia đình, chị không còn thắc mắc về vấn đề ăn diện làm dáng nữa. Chị tự sắm rất nhiều áo quần đẹp, nhưng cứ nói dối là của bạn bè, bà con ở xa gởi về cho, thành ra mẹ không la rầy được, mà chúng tôi cũng không thể phân bì được. Tôi cầu mong chị cao lớn thêm lên, hay béo ra một chút, để rơi rớt cho tôi vài cái. Nhưng rủi quá, người chị bé nhỏ, lùn thấp hơn tôi nhiều, và lòng dạ chị lại khá sắt đá, nên tôi không hề gạ gẫm gì được cả.
Tôi biết rõ tính mẹ tôi, khi có tiền chỉ thích giúp đỡ người khác, dù người ấy tiêu dùng một cách phí phạm, còn mình và con cái thì phải hết sức kham khổ. Bà luôn luôn nhắc câu:” Người ăn thì còn, con ăn thì hết”. Thành ra khi trong nhà món gì ngon lành là bà đem đi biếu xén tất cả các nơi bạn bè bà con quen biết . Có lẽ mẹ tôi muốn cái gì cũng còn vĩnh viễn nên gặp ai áo rách quần vá là bà lục tủ áo tìm cái nào người ấy mặc vừa là bà cho một cách sung sướng. Tôi tin là mẹ tôi trong cuộc sống sau khi ba tôi hưu trí, bà không cần phải dự lễ tiếp tân, hay thết đãi quan khách với ba tôi thì bà chẳng cần giữ lại một chiếc áo nào ra hồn.
Sau này, lúc đã bị ném ra ngoài đời tranh đấu cho cuộc sống của mình ,tôi vẫn giữ tính nết không ăn diện đã tập được như thuở còn sống với mẹ, mặc dầu lý do nhiều phước hay giảm phuớc tôi không hề quan tâm. Thời kỳ làm việc tại Hương Cảng tôi cố dành dụm tiền để mỗi cuối năm, mua gửi cho mẹ tôi mười cái áo gấm Thượng Hải. Tôi nghĩ rằng trong mười áo ấy, bà sẽ tha hồ cho, tặng, bán hay gì đi nữa, nhiều lắm là chín cái thôi. Ít nhất cũng phải để lại một cái cho mình. Và được như thế là tôi thỏa mãn rồi.
Ngày mẹ tôi bị bệnh trầm trọng, tôi phải xin nghỉ phép về săn sóc cũng không quên mang theo mười áo gấm nữa cho mẹ tôi. Thế nhưng lúc mẹ mất, tôi lục soát tủ áo để tìm đồ liệm theo, thì không thấy một chiếc áo nào may bằng thứ gấm Thượng Hải tôi đã gởi về biếu mẹ hàng chục năm. Một người bạn trẻ nói với tôi:
-Chị Hoa, cuộc đời chị thế là tàn rồi! Không còn hy vọng! Không còn tương lai! Không còn mơ gì được nữa hết!
Hừ, láo đến thế thì thôi! Hắn biết tôi thất bại về hôn nhân, tôi về nước vì Mẹ, mà về đến nơi chẳng bao lâu thì mẹ mất, đúng là một thất vọng lớn lao. Nhưng đâu đã đến nỗi không còn gì để mơ!
Sau khi chôn mẹ bên cạnh mộ cha xong, tôi trở lại Hương Cảng làm việc. Và từ bấy giờ, dù có thừa tiền để sắm nhiều quần áo đẹp, tôi cũng không còn thấy hứng thú gì nữa,không làm sao còn cái cảm giác say mê nồng nàn như ngày xưa, khi len lén mở rương vuốt ve chiếc áo xa-tanh hồng đầu tiên, thuở mười hai. Tôi còn nhớ, sau ngày ông nội tôi mất, ba tôi thường nhắc đi nhắc lại mãi :
-Khi con cái còn nhỏ dại, chúng nó chưa đủ hiểu biết nên hay oán trách cha mẹ cấm đoán điều này điều nọ. Lúc lớn lên, có gia đình, Sinh con rồi mới hiểu lòng cha mẹ”, lúc ấy muốn báo ân cho kẻ sinh dưỡng mình, thì cơ hội đã không còn nữa!
Ba tôi mỗi lần nói thế, bao giờ cũng không nén được hai giọt nước mắt rưng rưng. Còn tôi, sau này mỗi lúc đi phố, nhìn những hàng gấm màu sắc u nhã, dệt Long, Phụng hay chữ Phúc, chữ Thọ rất đẹp, tôi lại như người lên cơn say, cố mua cho bằng được. Nhưng sau khi mua rồi, mới ngẩn người ra, chợt nhớ mẹ mất rồi còn đâu, mua áo gấm để gởi cho ai!
CONG TY TNHH NONI VINA
TU VAN VIEN DOC LAP TAP DOAN QUOC TE TNI ( TAHITIAN NONI )
THÔNG TIN NHÀ TUYỂN DỤNG
LÊ VĂN THẢO CHUYÊN GIA SẢN PHẨM DINH DƯỠNG
dia chi; quang trach,trung chanh ,vung liem ,vinh long
TEL;0706294227
CALL; 097 333 99 76
MSTHUE CN;1500698514
MSGD ;2937235
GIỚI THIỆU TẬP ĐOÀN QUỐC TẾ TNI
E-MAIL;LETHAODUONGTHOINONI@YAHOO.COM
TAHITIAN NONI INTERNATIONAL là 1 tập đoàn quốc tế ra đời vào ngày 1/7/1996 với văn phòng chính rộng hơn 1.500 f2 được đặt tại Provo Utah .USA ( Mỹ) hoạt động trên toàn cầu trong lĩnh vực trồng trọt,sản xuất và phân phối các sản phẩm từ cây NONI .Trong 200 hòn đảo thuộc vùng nam thái bình dương thì công ty đã sở hửu đến hơn 80 hòn đảo được dùng vào việc chuyên trồng trọt cây nhàu với quy trình rất khắt khe.
Hiện nay các sản phẩm bán ra của tahitian NONI chiếm 95% thị phần các sản phẩm thị trường nhàu thế giới và theo ước tính thì 1.7 giây có 1 chai sản phẫm nước nhàu của công ty được bán ra .
SAU 9 năm hoạt động ,dưới sự dẩn dắt của hội đồng quản trị gồm 5 ngưới là; Kerry Asay,kim Asay ,John Washswoth, Stephen Story và Kelly Olsen trong đó có 2 ngươi 2 nhà khoa học và 3 người còn lại là những chuyên gia ,mỗi người điều có gần 30 năm trong lĩnh vực kinh doanh đa cấp .Tahitian NONI đã có những bước tiến thần kỳ.
- TRong năm 1996 còn chưa ai biết đến công ty và doanh thu cũng chỉ mới đạt 3,5 triệu USD nhưng chỉ 5 năm sau thôi ( vào năm 2001) công ty đã đứng hạn thứ 26 trong tạp chí INC 500 công ty có tốc độ tăng trưỡng nhanh nhất thế giới .Trong 5 năm này doanh số công ty đã đạt 1,2 tỷ USD và vào tháng 9 năm 2005 doanh số đã dạt lên tỗng cộng là 3 tỷ USD trong đó đã chi trả hoa hồng hơn 1,5 tỷ USD cho các tư vấn viên như vậy tốc độ tăng trưỡng trong 9 năm của công ty là trên 7.000%.
- NÓI ĐẾN TỐC ĐỘ TĂNG TRƯỠNG CÓ một điều ngoạn mục nữa là nếu so sánh với các công ty có tên tuổi như máy tính IBM hoạt động 28 năm nhưng doanh số hàng năm chỉ đạt trên 100 triệu USD thì Tahitian NONI MỚI CHỈ NĂM THỨ 7 thôi đã đạt doanh số 500 triệu USD/năm.
- Cho đến nay ra đời mới có chỉ 9 năm sản phẩm của Tahitian NONI đã có mặt ở 120 nước trên thế giới trong đó chi nhánh công ty đã có 84 quốc gia ,việt nam là nước thứ 63 trong hệ thống kinh toàn cầu của công ty.
-Ngày 31 /7/2004 Tahitian NONI chính thức khai trương chi nhánh hoạt động tại thị trường VIỆT NAM lấy tên là công ty TNHH NONI VINA , Văn phòng chính đặt tại SỐ VỎ VĂN TẦN QUẬN 3 TP.HCM
.Ngày 23/ 7/2004 Tahitian NONI chính thức mở thêm 1 văn phòng chi nhánh tại HÀ NỘI đặt tại cao ốc SỐ TRẤN VŨ ,TÂY HỒ ,HÀ NỘI.và tiếp tục phát truyễn các quốc gia
PHÁT TRUYỄN MẠNG LƯỚI QUỐC TẾ ;
Danh sách mà các nước mà Tahitian NONI đã có văn phòng chính thức (tính đến 1/5/2007
AMERICAS___________________EUROPE^ AFRICA_________________JAPAN ASIA PACIFIC
Aruba_________________Austria(Osterreich(________Maita__________________Australia
Bahamas______________Belgium(Belgique)________Netherlands(Nederland)___China
Bolivia_________________Dutch__________________Nigeria________________Hồng công
Brazin_________________Bosnia and Herzegovina____Noway(Norge)__________English
Cannada_______________Croatia_________________Poland________________Indonesia
French_________________Cyprus_________________Potugal________________Japan
Chile__________________Czech Rpulic____________Russian Federation_______Korea
Comlombia_____________Denmark(Denmark)______Saudi Arabia_____________Macau
Costa Rica______________Egypt_________________Serbia and Montenegro_____Malaysia
Dominican______________Estonia________________Slovakia________________New
Republic_______________Finland(Soumi)__________Slovenia________________Zealand
Ecuador_______________France_________________South Africa_____________Philippines
El Salvador____________Germany(Deutschland)--------Spain(Espana___________Singapore
Guatemala____________Ghana__________________Sweden(Sverive__________Tahiti
Honduras_____________Grceece(E^^ac)___________Switzerland(Schweiz)_______Taiwan
Jamaica______________Hungary_________________English
Mexico_______________Iceland__________________french___________________English
Netherlands___________India____________________German_________________Thailan
Antillies______________Ireland__________________Ukraine___________________VietNam
Nicaragua____________Israel___________________United Arab Emirates
Panama______________Italy(Italia)_______________United Kingdom
Peru_________________Latvia
Puerto Rico____________Lithuania
United
States
Spanish
VEnezuela
Tập đoàn quốc tế Tahitian NONI có 1 chương trình kinh doanh toàn cầu giúp cho bạn không những xây dựng hệ thống tại ngay nước mình mà còn mở rộng tấc cả các nước mà công ty đã có văn phòng chính thức và dẫn được hưỡng quyền lợi tại những nước đó đây chính là 1 cơ hội rất lớn cho tấc cả những người yêu kinh doanh mạng và cho phép hưởng thu nhập toàn cầu.
- Tại sao chỉ trong 1 thời gian ngắn thôi mà công ty tăng trưởng với tốc độ thần kỳ như vậy ?Đó chính là nhờ dòng sản phẩm được mệnh doanh là Đã đem lại rất nhiều kết quả tuyệt vời cho sức khỏe cùng chính sách kinh doanh tiên tiến nhất.
- CÁC sản phẩm của công ty CÓ THÀNH CHÍNH chiếm 90% từ trái nhàu của đảo Tahiti.Để tìm hiểu nhiều về trái nhàu có tác dụng như thế nào đối với sức khỏe con người,một số tạp chí xuất bản gần đây đã nêu rất rỏ về CÔNG DỤNG TUYỆT VỜI CỦA TRÁI NHÀU ;
- BÁO THỜI TRANG TRẺ SỐ 19 NGÀY 25/7/2003 CÓ viết về tác dụng của quả nhàu sau;
- Mùi khai của quả nhàu có thể làm bạn khó chiệu nhưng trên thự tế nó có rất nhiều công dụng trong việc bảo vệ trong việc bảo vệ sức khỏe của con người .
++ THÀNH PHẦN ;
-CÓ 150 CHẤT được tìm thấy trong quả nhàu .trong đó có beta-carotence,canxi ,axit linoleic,magie ,kali,protein,các Vitamin nhóm B và những chất chống oxy hóa như Vitamin C ....Ngoài những chất này ,Qủa nhàu đặc biệt có chứa hợp chất prexironine .hợp chất này khi kết hợp với enzym Prexoronase ( có trong dạ dày ) sẻ tạo thành chất xeronine .khi protein kết hợp với xeronine tạo thành những khối có khả năng sản xuất năng lượng và giúp những tế bào khỏe mạnh phát truyễn hoàn hảo
TÁC DỤNG CHÍNH ;
1. LOẠI BỎ ĐỘC TỐ ;Tăng khả năng hấp thụ ,tiêu hóa sử dụng Vitamin ,thảo dược và khoáng chất .có khản năng chóng oxy hóa cao giúp ngăn chặn sự hủy hoại những gốc tự do
2. GIẢM ĐAU; Chữa những cơn đau trong cơ thể như đau lưng ,cổ ,đau cơ,thần kinh và những cơn đau như căng thẳng đau nửa đầu .
3. HỔ TRỢ MIỄN DỊCH ;Kích thích việc sản xuất những tế bào T - tế bào đóng vai trò chủ chốt trong việc chóng lại bệnh tậc.giúp đai thực bào và tế bào bạch huyết hoạt động mạnh.có thể tấn công nhiều loại vi khuẩn ,kiềm chế khả năng tiền ung thư và sự phát truyễn củ khối u ung thư bằng cách cho phép nững tế bào khác thường hoạt động bình thường trở lại
4. CHỐNG VIÊM ; Có tác dụng trong việc chửa các bệnh liên quan đến cơ và khớp như bệnh viêm khớp hội chứng nhức xương cổ tai ,giảm đau và giảm sưng vết thương với triệu chứng vết thâm tím ,căn da và bỏng ,cháy da,sạm da,hiệu quả trong việc chửa trị loét,ngăn ngừa phát ban.
5. CHỮA BỆNH ; NHIỀU TÀI LIỆU KHOA HỌC đã cho thấy hữ ít của quả nhàu đối với dạ dài bệnh tiêu chảy ,ợ nóng buồn nôn,viêm ruột kết loét dạ dày cơ quan sinh dục những vấn đề về kinh nguyệt ,nhiễm nấm men,gan và lá lách ,(bệnh đái đường tuyến tụy ).hệ hô hấp (hen suyễn ,viêm xoang,bệnh khí thũng) hệ thống tiết niệu( bệnh tuyến giáp và tuyến thượng thận ) hệ tim mạch ( bệnh tim ,huyết áp cao,đột quỵ)hệ thần kinh (stress,suy nhược cơ thể,trí nhớ ,năng lượng).......
CÁCH DÙNG '
- UỐNG NƯỚC ép từ quả nhàu ngay khi còn đói .Uống từng ngụm nhỏ giử trong lưởi và cuống họng -điều này đặc biệt tốt đối với những người bị trầm cảm,stress bị trấn thương ,dùng nước ép thoa lên da đầu để cải thiện tình trạng của tóc và da đầu .chà sát quả tươi lên da để chữa bệnh nấm da và những bệnh liên quan đến da hoặc những vết bầm tím hay những dùng da ,xương bị đau. cũng có thể ngậm 1 lượng nhàu tươi giã nhuyễn vào nước ép quả nhàu và nước ấm tạo thành 1 miếng đắp và đắp lên 1 vùng da bạn muốn giảm đau .nếu không có nhiều thời gian có thể dùng quả khô hoặc chế phẩm trà túi lọc ,pha uống như trà bình thường .
UỐNG BAO NHIÊU THÌ ĐỦ
- Theo nghiên cứu mới nhất của các nhà khoa học thì ;
1. NHững người khỏe và trẻ tuổi nên uống mổi ngày khoảng 30ml/ngày
2. ĐỐI VỚI NGƯỜI LỚN TUỔI HƠN; uống 60ml/ngày
3. NẾU BẮT ĐẦU CHỮA BỆNH BẰNG NƯỚC ÉP từ quả nhàu tháng đầu tiên nên uống khoảng 160ml/ngày.
4. NGƯỜI BỊ CHẤN THƯƠNG đột ngột hoặc giải phẩu nên uống 180-240ml/ngày,sau đó uống điều đặn từ 90-120ml/ngày.
5. NHỮNG NGƯỜI MẮC BỆNH NGUY HIỂM NHƯ UNG THƯ,TIỂU ĐƯỜNG NÊN UỐNG THƯỜNG XUYÊN TỪ 18-240ML/ngày.
6. ĐỐI VỚI NHỮNG TRƯỜNG HỢP BỆNH NGUY HIỂM ĐẾN TÍNH MẠNG nên uống từ 480-600/ngày chia thành từng phần nhỏ uống theo giờ ,nếu uống hết lượng này .Bệnh về mắt thì có thể nhỏ từng giọt vào mắt.
GIẢI ĐÁP THẮC MẮC SẢN PHẨM CỦA TNI
- Hỏi trái nhàu TAHITI có gì khác biệt so với trái nhàu thông thường ở các nước khác
-Sản phẩm Tahitian NONI có chứa 90% thành phần từ trái nhàu của đảo Tahiti + 11% nho đỏ dâu và quả việt quốc ....NHÀU đảo núi lửa tahiti đây là 1 nơi có thổ nhưỡng tốt đất trước kia hàng trăm năm núi lữa phun trào dòng nham thạch chứa rất nhiều khoáng chất ,Đất của đảo tahiti trồng ra trái nhàu hiện nay có màu đen như màu ngọc trai đen .Bên cạnh đó khí hậu tại đây rất trong sạch ,không có ô nhiễm vì vậy đã cho ra trái nhàu lớn hơn và chứa nhiều dưỡng chất hơn 20% trái nhàu thông thường.KHÍ HẬU nơi trồng trọt hoàn toàn là thiên nhiên trong sạch ,những công nhân thu hái cũng được đào tạo và cấp giấy chứng nhận cẩn thận,vì vậy sản phẩm từ trái nhàu TAHITI đạt chất lượng cao hơn trái nhàu ở các dùng khác
-CÁC SẢN PHẨM CỦA CÔNG TY sản xuất ra có nhiều loại như các sản phẩm bổ sung dinh dưỡng sản phẩm chăm sóc da và tóc ,sản phẩm chuyển hóa năng lượng cho người giảm cân,các sản phẩm gia dụng .Tuy nhiên 90% doanh số bán của công ty hiện nay là từ nước ép trái nhàu của đảo Tahiti ,một loại sản phẩm được những người đã dùng qua gọi là ""QUÀ TẶNG CỦA THƯỢNG ĐẾ"" đã đem lại những kết quả thật kỳ diệu,làm kinh ngạc rất nhiều người.
++ Trong cuộc nghiên cứu thử nghiệm lâm sàng gần đây nhất với 25.314 người đã đang sử dụng sản phẩm từ trái nhàu từ trên 80 nước trong đó có 1.227 chuyên gia sức khỏe tham dự .tiến sỉ y học Neil Slomon www.doctorsolomon.com đã đưa ra những kết quả khẳng định tác dụng tuyệt vời của trái nhàu .Bình quân 78% số người cho sử dụng nước NONI có kết quả tốt .
+++ LƯU Ý ; Sản phẩm tahitian NONI Juice không phải là thuốc mà là thực phẩm bổ sung dinh dưỡng nhằm bổ sung vào cơ thể những chất còn thiếu làm tăng cường hóa trình trao đổi chất giúp tế bào khỏe mạnh.Trên thế giới sản phẩm đã được hội đồng khoa học Quốc tế về trái nhàu công nhận chất lượng là sản phẩm siêu sạch và được nhiều tổ chức y tế trên thế giới đánh giá rất cao.
--TẠI THỊ TRƯỜNG VIỆT NAM;sản phẩm được cục quản lí chất lượng và vệ sinh an toàn thực phẩm ,Bộ Y TÊ kiểm tra và cấp phép lưu hành trên toàn quốc .
+++ CÁCH SỮ DỤNG ;Rất đơn giản vì được coi là như 1 loại nước uống bổ dưỡng có tác dụng hỗ trợ các phương pháp điều trị bệnh thông thường CÓ THỂ SỮ DỤNG CHUNG VỚI THUỐC TÂY THUỐC NAM,THUỐC BẮC MÀ KHÔNG GÂY PHẢN ỨNG PHỤ.
-- CÁCH DÙNG; uống nhiều hoặc ích cũng không ảnh hưỡng đến cơ thể tuy nhiên uống đúng cách thì sẻ tiết kiệm được chi phí và nhanh chóng thấy kết quả .Do vậy tùy theo từng trường hợp cụ thể mà hướng dẫn sử dụng .Trường hợp với người khỏe mạnh sản phẩm có tác dụng phòng vệ cơ thể trường hợp bị các vấn đề mản tính thì sản phẩm có tác dụng cải thiện rất hiệu quả.
++Uống vào buổi sáng lúc mới ngủ vậy là tốt nhất,trước khi uống nhớ lắc điều và trong ngày nên uống nhều nước để thải độc.
--- VỚI NGƯỜI KHỎE; Uống để bảo dưỡng thì ngày 1 lần ,mổi lần 30ml ( một chung nhỏ )
--- VỚI NGƯỜI ĐAU NHỨC THÔNG THƯỜNG ;Thì ngày 2 lần ,mỗi lần 30ml vào trước bữa ăn sáng và ăn tối 30 phút
--- VỚI NGƯỜI BỊ CÁC VẤN ĐỀ MẢN TÍNH ;Thì có thể tăng lên từ 3 - 4 lần hoặc nhiều hơn trong 1 ngày vào trước bữa ăn.
==> ĐỂ CHO KẾT QUẢ NHƯ MONG MUỐN NÊN SỬ DỤNG SẢN PHẨM NONI LIÊN TỤC TỪ 3 - 6 THÁNG.
++ NHỮNG NHẬN XÉT CHUNG VỀ TÁC DỤNG CỦA TRÁI NHÀU TAHITI CỦA CÁC TIẾN SỈ Y HỌC NỖI TIẾNG.
++ TIẾN SỈ Mian-Ying Wang ; Một Uonce tahitian NONI đáng giá bằng 1 pound điều trị kỹ thuật cao .nếu bạn nghĩ TAHITIAN NONI Juice mắc tiền thì hãy thữ nghiệm với bệnh của mình xem sao.Dựa trên tác dụng ngừa bệnh và hoạt động chống oxy hóa của TAHITIAN NONI thì nó rỏ ràng là 1 thứ nước uống đáng kinh ngạt mà tôi được biết .Tôi xin trân trọng giới thiệu TAHITIAN NONI Juice với các bạn.
+++ TIẾN SỈ Neil Slomon; Ngoài những thực phẫm Bỗ dưỡng tôi đã nghiên cứu và viết về nó ,TAHITIAN NONI Juice đã gây sự chú ý với tôi nhiều nhất .Tôi dự tính tiếp tục sẻ nghiên cứu và viết về nó vì tôi tin tưỡng rằng nó có thể giúp ít cho rất nhiều người bằng nhiều cách.
+++ TIẾN SỈ Bryant bloss ;TAHITIAN NONI Juie là loại thực phẫm bổ dưỡng nỗi bật như là 1 kiểu cân bằng về sự ổn định của sức khỏe .Tôi xát định TAHITIAN NONI Juice bằng niềm vui và sự tự hào ,một thực phẩm thiên nhiên bổ dưỡng có sức thuyết phục ,giúp chúng ta tạo ra được 1 cuộc sống cân bằng cho 1 thân thể tráng kiện.
+++ TIẾN SỈ Hirazumi - Kim ; Mục đích của tôi là cải thiện sức khỏe cho nhiều người thông qua cây nhàu quý báo này .đối với tôi .TAHITIAN NONI Juice là 1 sản phẩm nghiên cứu lý thú.
=> TRÊN THẾ GIỚI ĐÃ CÓ HÀNG NGÀN KẾT QUẢ RẤT THUYẾT PHỤC SAU KHI SỬ DỤNG SẢN PHẨM,ĐỂ TÌM HIỂU ,BẠN HÃY VÀO TRANG WEBSITE; www.noniisgoodforyou.com/testimonials.asp
__ Từ thập niên 1950 ,Bác sỉ Tiến sỉ Neil Solomon đã cống hiến cuộc đời mình cho việc nghiên cứu và hành nghề y khoa.Năm 1961,ông tốt nghiệp loại ưu tú trường đại học Case - Westerve ở Cleveland , bang Ohio, và nhận bằng bác sỉ y khoa (MD) và 1 bằng thạc sỉ khoa học ngành sinh vật .Sau đó ông làm việc tại trung tâm Y khoa Osler nổi tiếng thuộc bệnh viện Johns Hopkins ở Baltimore ,bang Mary land. Tại viện y khoa Johns Hopkins ,Ông đã đoạt giải thưỡng Schwentker Award mà các nhà nghiên cứu điều mong muốn vì thành tích xuất sắc trong nghiên cứu và trở thành thành viên của nhóm này.
BÁC SỈ Slomon hiện đã nghỉ hưu .Ngày nay ông là chuyên gia tư vấn cho các công ty quốc tế và tổ chức phi chính phủ của liên hiệp Quốc .BÁC SỈ Slomon đã cho xuất bản nhiều sách ,và tác giả của tờ báo New York Times là tờ báo bán bán chạy nhất .Ngoài ra ông cũng tham gia làm người dẫn chương trình các buổi trò chuyện trên đài phát thanh và ti vi ông là người bình luận viên sức khỏe đầu tiên của kênh CNN và ông cũng là chủ biên về chuyên mục y khoa cho báo chí Los Angelec Times trong 18 năm .vì niềm hứng thú trong lĩnh vực dược liệu phòng ngừa và phương pháp chữa bệnh tự nhiên đã thúc đẫy ông viết và lưu giữ lại hơn 12 cong trình nghiên cứu khác về Morinda citrifolia.
+++ 21 LÝ DO ĐỂ UỐNG NƯỚC ÉP NONI JUICE
1-- CÁC hoạt động chống lại hóa trình oxy hóa là 1 chức năng vô cùng quan trọng của nước ép NONI và chính là lý do khiến cho rất nhiều người thành công trong cuộc chiến chống lại những triệu chứng của bệnh ung thư nhờ sữ dụng nước ép này.
2-- Vì trong thành phần NONI có chất giảm đau nên nước này có tác dụng làm dịu cơn đau .nước ép NONI còn chứa Scopoletin có thể chóng lại những ảnh hưởng của viêm nhiễm .
3-- Xeronine thành phần chính trong nước ép NONI có thể giúp thúc đẩy các tế bào hoạt động khỏe hơn trong hóa trình hoạt động của cơ thể .Nước ép này còn có tác dụng làm giảm các cơn đau tim
4-- Trong cuộc điều tra 25.000 người đã uống nước ép NONI (TAHITIAN NONI Juice) thì báo cáo cho thấy 85% đã giảm được huyết áp cao.
5-- NONI còn giúp điều chỉnh để làm hệ thống miễn dịch hoạt động tốt hơn bằng cách tăng cường hoạt động của các hệ thống chức năng và kích thích hoạt động của các hệ thống còn yếu.
6-- Rất nhiều người phải chịu tình trạng suy giảm sức lực .một trong những mặc tích cực của nước ép NONI là tăng cường sức khỏe.
7-- Nhiều người tin rằng nước ép NONI CÓ TÁC DỤNG cũng cố và giúp duy trì cấu trúc của các tế bào .NONI có thể thành công trong việc chữa bệnh bằng cách tìm ra tế các bào " bệnh " và tự chữa trị nó.
8-- Uống nước NONI sẻ giúp cho giảm các triệu chứng nguy hiễm của bệnh đái đường thông qua việc kích thích cơ thể sản xuất ra Scopoletine và giàn tiếp sản xuất ra nitric oxid.đây chính là hai nhân tố quan trọng để giảm triệu chứng của bệnh.
9-- NONI có thể làm giảm các triệu chứng nguy hiểm của bệnh hen bằng việc tăng cường và điều chỉnh hệ thống miễn dịch hoạt động tốt và ngăn ngừa các tế bào bệnh viêm phế quản .
10-- Rất nhiều người bị trầm cảm điều nhận thấy sức khỏe được cải thiện rỏ rệt sau khi uống nước ép .NONI có khả năng điều chỉnh quá trình sinh hóa tự nhiên như việc tác động các hormone là lí do để giải thích tình trạng cải thiện sức khỏe.
11-- Các nhà nghiên cứu khoa học điều tin rằng NONI trong quá trình hoạt động của cơ thể tạo ra 1 chất sinh hóa rất quan trọng là Serotonin,chất chất này có khả năng thúc đẩy các khả năng tìm ẩn của cơ thể để đẩy lùi các cơn đau .
12-- NONI có thể giúp con người giảm cân qua việc tạo giấc ngủ ngon hơn,cân bằng lượng đường trong máu,thúc đẩy quá trình chống chóng oxy hóa trong cơ thể.
13-- NONI cũng có ít cho bệnh nhân ADHD nhờ khả năng điều chỉnh hóa trình sản xuất hóa chất đưa lên nảo .
14-- Một số kết quả nghiên cứu cho thấy có mối liên hệ giữa Noni/srotonin các công trình nghiên cứu đã chỉ ra rằng nước ép NONI có tác dụng điều trị chứng đau nữa đầu .
15-- Nước ép NONI đã được sử dụng thành công trong hổ trợ điều trị các chứng nghiện heroin , Cocaine , Marijuana ,Nicotine , alcohol , HIV , giảm liều dùng ma túy và Caffeine .
16-- NONI có thể giúp ngăn ngừa về bệnh tim mạch , ngăn ngừa các tiễu huyết , cầu tụ máu kèm theo các cơn đột quỵ tai biến .
17-- NONI có tác dụng tìm cơ chế gốc để giảm lượng cholesterol và ngăn chặn LDL cholesterol (cholesterol xấu) trong quá trình oxy hóa .
18--NONI có khả năng giúp cho bộ nảo mã hóa để có trí nhớ lâu dài và thúc đẩy quá trình đưa máu lên nảo .
19-- NONI CÓ CHỨA PHÂN TỬ TRUYỀN TIN cho phép các tế bào thần kinh trong cơ thể và bộ nảo hoạt động có hiệu quả .
20-- NONI cò thể sữ dụng theo từng bệnh .NONI có thể giúp ngăn ngừa bệnh vị ứng cháy da ,và truyền nhiễm vì NONI có tác dụng chống trueyn62 nhiễm lây lan.
21-- Trong cuộc điều tra 25.000 người uống nước ép NONI thì 805 báo cáo cho thết sức khỏe đã được cải thiện ,69% nói rằng họ sẻ tiếp tục uống NONI PHÒNG BỆNH TRONG SUỐT CUỘC ĐỜI MÌNH.
- HỎI ; CÔNG TY TĂNG TRƯỞNG TRONG 7 NĂM LÊN ĐẾN TRÊN 7.336% VẬY LIỆU CÓ ĐỦ HÀNG CUNG CẤP CHO THỊ TRƯỜNG TRONG NHỮNG NĂM TỚI KHÔNG?
TRẢ LỜI; Hiện nay có 80 trong số 200 hòn đảo thuộc quần đảo nam thái bình dương được công ty khai thác với tốc độ tăng trưỡng duy trì thế này thì trong 10 năm nữa công ty có đủ sản phẩm cung cấp cho tấc cả thị trường trên toàn thế giới .trái nhàu là loại trái cây chỉ cần khoảng thời gian 3 tháng là thu hoạch được nhưng đặc biệt nhất là ở chổ trái vừa hái đi thì trái khác lại mọc ra.
- HỎI ;
TÔI THẤY THỊ TRƯỜNG VIỆT NAM HIỆN NAY CÓ TRÊN 10 CÔNG TY KINH DOANH MẠNG,CHẮC CHẮN VÀI NĂM TỚI SẺ CÓ HÀNG TRĂM CÔNG TY VÀO VIỆT NAM VẬY TAHITIAN NONI CÓ GÌ ĐẶC BIỆT HƠN CÁC CÔNG TY KHÁC VÀ TẠI SAO TÔI NÊN LÀM VIỆC CÙNG TAHITIAN NONI...??
- TRẢ LỜI;
Thị trường việt nam thời gian tới có luật về kinh doanh theo mạng vì vậy sẻ có rất nhiều công ty bước chân vào thị trường việt nam,tuy nhiên so với các công ty thì TAHITIAN NONI có nhiều ưu điểm hơn và điều đó đã giúp cho NONI có những bước tiến thần kì trong lịch sử hơn 4o năm qua.
DƯỚI ĐÂY LÀ 1O LÍ DO KHIẾN BẠN CẦN BẮT TAY NGAY VÀO VỚI SỰ NGHIỆP NONI.
1. Công ty có dòng sản phẩm là được người dân đảo polysia coi như là '' QUÀ TẶNG THƯỢNG ĐẾ "" và được các tiến sỉ về y khoa thử nghiệm đem lại những kết quả đáng kinh ngạc.
2. CÓ TỐC ĐỘ tăng trưởng được coi là nhanh nhất toàn cầu .
3. CHƯƠNG TRÌNH làm việc theo một cơ chế chuẩn từ tập đoàn TAHITIAN NONI áp dụng cho tấc cả các nước là chi nhánh của công ty trên toàn thế giới.
4. CÓ chế độ gởi hàng tự động giúp cho bạn thuận lợi khi mua hàng .
5. Có chế độ thu nhập nhanh chi trả hàng tuần giúp bạn có thu nhập ngay từ khi mới bắt tay vào công việc
6. Điểm năng động hàng tháng thừa với khả năng của những người bình thường nhất
7. Chế độ dồn tầng hưỡng trọn thu nhập
8. Có chương trình khuyến khích du lịch cho tấc cả các phân phối viên
9. CÓ mạng lưới quốc tế hưỡng thu nhập toàn cầu
10. ĐƯỢC QUYỀN CHUYỂN NHƯỢNG MẠNG LƯỚI VÀ THỪA KẾ
HỎI ; GIÁ 1KG NHÀU VIỆT NAM CÓ VÀI NGÀN ĐỒNG THÔI MÀ TẠI SAO SẢN PHẨM NƯỚC QUẢ TAHITIAN NONI JUICE GIÁ LẠI CAO VẬY ?
TRẢ LỜI ; Điều quan trọng ở đây chính là chất lượng và hiệu quả của sản phẩm .
Cùng là rượu mà tại sao rượu đế có vài ngàn đồng 1 lít nhưng rượu ngoại thì cả triệu đồng 1 chai nhưng vẫn có người mua .Cùng là xe Dream mà tại sao xe trung quốc có vài triệu đồng 1 chiếc nhưng xe nhật lại là dài chục triệu ,như vậy giá cao chưa phải là mắc mà giá thấp cũng chư chắc đã là rẻ.
HỎI;
- CÔNG TY TẠI VIỆT NAM CÓ ĐẦY ĐỦ GIẤY TỜ PHÁP LÝ ĐỂ HOẠT ĐỘNG KHÔNG ? CÓ GIẤY ĐĂNG KÍ CHẤT LƯỢNG VÀ NHẬP KHẨU HÀNG HÓA TẠI VIỆT NAM KHÔNG?
++ TRẢ LỜI;
tahitian noni là 1 tập đoàn quốc tế phát truyển trên toàn cầu,tấc cả chi nhánh hoạt động trên các nước điều phải theo tiêu chuẩn chặt chẽ của tập đoàn quốc tế tahitian NONI .Tại việt nam thì chi nhánh là công ty NONI VINA Hiện có đầy đủ giấy tờ pháp lý liên quan đến hoạt động của công ty có văn phòng luật sư chịu trách nhiệm hướng dẫn tư vấn NONIVINA thực hiện theo đúng pháp luật việt nam.
SO Với mức sống của người dân việt nam thì giá sản phẩm thực sự là cao.tuy nhiên tôi nhìn thấy nhiều đại gia và những người có tiền ,1 bữa nhậu của họ có thể đến cả chục triệu đồng thì đối với họ giá sản phẩm lại không là gì .thế nhưng bạn thử mời họ sẻ không dám sữ dụng vì họ không tin.
-BẠN ĐÃ QUA BỆNH VIỆN UNG BƯỚU THÀNH PHỐ CHƯA?Báo phụ nữ đã từng viết về rất nhiều trường hợp từ gia đình rất nghèo có con bị ung thư ,1 chai thuốc xạ trị hóa chất nhỏ xíu thôi giá có thể lên đến 7 triệu đồng ,có loại cao có thể lên đến 12 triệu đồng nhưng họ vẫn bán nhà cửa ruộng vườn ,xe cộ đi để lấy tiền mua thuốc cho con tại sao vậy? Bởi vì họ tin rằng nó sẻ giúp được cho con họ
- NHư vậy ở đây điều quan trọng không phải là giá mà chính là niềm tin vào sản phẩm cách mà bạn truyền niềm tin vào sản phẩm .cách mà bạn truyền niềm tin cho khách hàng như thế nào
Cách tốt nhất để khách hàng tin tưỡng dùng sản phẩm là bạn phải đưa ra thật nhiều kết quả tực tế mà khách hàng trước đây và bạn đã sử dụng có hiệu quả.
HỎI;
TÔI XEM CÁC THÔNG TIN VỀ CÔNG TY THẤY RẤT THÍCH NHƯNG HIÊN TÔI ĐANG Ở TỈNH NHƯNG LÀM SAO CÓ THỂ ĐANG KÍ THAM GIA VÀO CÔNG VIỆC NÀY ?
TRÃ LỜI;
Sau khi bạn đã nghiên cứu kỹ và muốn trở thành phân phối của tập đoàn quốc tế TAHITIAN NONI, tuy nhiên Bạn là người đang sinh sống và công tác tại khu vực tỉnh ngoài Thành khố Hồ Chính Minh, BẠN CẦN LÀM THEO TỪNG BƯỚC SAU ĐÂY:
1. Liên hệ với người trao đỗi bạn cho bạn thông tin ( đươc gọi là Sponsor) qua thư hoặc điện thoại, nếu thống nhất thì Sponsor sẽ gửi cho bạn hợp đồng đăng ký trở thành phân phối viên.
2. Bạn điền đầy đủ thông tin vào hợp đồng rồi gửi cho Sponsor các giấy tờ sau để làm thủ tục đăng kí giúp:
-- Bản hợp đồng đã điền đã điền đầy đủ thông tin và chữ ký.
-- Phô tô sao y bản chính CMND + Hộ khẩu .
-- Phô tô giấy mở tài khoản ngân hàng .
-- Giay ủy quyền cho người Sponsor đăng kí thủ tục giúp.
3. Chuyển 300.000đồng (Ba trăm ngàn đồng) vào tài khoản công ty kèm theo 2.600.000đ (hai triệu sáu trăm ngàn đồng ) cho Sponsor mua hàng giúp hoặc có thể chuyển thẳng vào tài khoản công ty.
Bạn có thể phát triển mạng lưới sang những nước khác mà TAHITIAN NONI có văn phòng chính thức vì mã số của bạn là mã số quốc tế tự động do máy tính cung cấp. Với những thân đang sinh sống và làm việc tại các nước trên, bạn hãy cung cấp cho họ tên, mã số của bạn và cho hướng dẫn cho người thân đến địa chỉ văn phòng nước đó ký vào hợp đồng trở thành tư vấn viên . Sau đó hướng dẫn họ vào trang web www.tahitiannoni.com/lethaoduongthoinoni để hiểu rõ về nguồn gốc của ngành kinh doanh này và các kỹ năng làm việc cần thiết. Ngoài ra tham gia các khóa học đàu tạo tại văn phòng các nước đó .
Dưới đây là phương pháp ký hợp đồng cho người nước ngoài tại các nước mà công ty đã có văn phòng thông qua mang INTERNET như sau:
Khách hàng tìm hiểu các thông tin trong đó, khi muốn tham gia thì bấm vào OPORTUNITY , SIGN UP NOW và điền các thông tin yêu cầu .
www.tahitiannoni.com/2937235 rồi bấm vào ký hợp đồng quốc tế , chọn quốc gia , trên dòng địa chỉ thay mã số 2937235 thành mã số của bạn , sau đó điền các thông tin theo yêu cầu .
-- Nếu là khách hàng bên MỸ thì bấm tiếp vào chữ CONTINUE và sau đó từng bước khai các thông tin cần thiết . Tức khắc bạn trờ thành người bảo trợ. Công ty báo số hợp đồng và mật khẩu ngay trên trang web rồi rút tiền tự động từ tài khoản của khách hàng và hàng được gửi về tận nhà của khách hàng .
-- Để ký hợp đồng cho khách hàng của các nước khác, trên dòng chữ : Note: This application form is for United States . If you do not live in United States, please CLICK HERE, hướng dẫn khách bâm vào CLICK HERE rồi chon tên nước. Tiếp theo bấm vào Oportunity , Sign up now và điền các thông tin trong Form. Tự khắc bạn trờ thành người bảo trợ.
HỆ THỐNG HỖ TRỢ KHÁCH HÀNG KÝ HỢP ĐỒNG QUA INTERNET CỦA CÔNG TY RẤT MẠNH.
Để biết được địa chỉ văn phòng của các nước mà TNI đã có chi nhánh , bạn chỉ cần vào trang web www.tahitian.com/2937235 sau đó bấm vào phần SELECT MARKET nằm dưới cùng . Rồi bấm vào COBTACT để biết địa chỉ . HƯỚNG DẪN BAN ĐẨU CHO NGƯỜI MỚI
Chúc mừng Bạn đã trở thành phân phối viên của đại gia đình TAHITIAN NONI thuộc hệ thống VMB GROUP chúng tôi . Dưới đây TRÌNH TỰ CÁC BƯỚC giúp cho Bạn tạo dựng sự nghiệp cùng Tập đoàn TAHITIAN NONI . Bạn sẽ rất hãnh diện khi đứng trong đội ngũ những phân phối viên của TAHITIAN NONI thuộc hệ thống VMB GROUP , do vậy Bạn nên làm đúng theo hướng dẫn dưới đây đã được những người có kinh nghiệm tống hợp lên để giúp Bạn chắc chắn đi đến thành công.
1. Đọc kỹ cuốn 3 cuốn tài liệu GIỚI THIỆU TẬP ĐOÀN và NƯỚC ÉP NONI UỐNG BAO NHIÊU, BAO LÂU , ĐỂ LÀM GÌ để hiểu tổng quát về tập đoàn Quốc tế TAHITIAN NONI và tác dụng sản phẩm và cuốn "NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT VỀ KINH DOANH MẠNG" hoặc vào trang web.
www.filckr.com/photos/thaotyphucom/5671298962 để hiểu về lịch sử ngành KDTM, phân biệt hình tháp ảo ,lựa chọn công ty đúng đắn và các kỹ năng làm việc cần thiết nhất .
2. Xem bộ đĩa đã được chia theo nhóm : GỒM CÁC NHÓM SẢN PHẨM , NHÓM KINH DOANH , NHÓM ĐÀO TẠO .
3. Sử dụng sản phẩm để có cảm nhận tốt về sản phẩm .
4. Chuẩn bị một bộ dụng cụ làm việc (stater kit )
5.lập danh sách khách hàng tiền năng và phân loại (theo hướng dẫn trong Cẩm Nang Kinh Doanh Theo Mạng)đang có bán tại nhà sách lớn
6.Kết hợp với Sponsor lên tư vấn tại công ty và hướng dẫn khách tham dự sự kiện.
7. Tham dự đầy đủ các lớp học đào tạo do công ty và VMB tổ chức .
8. Để đạt lên đỉnh cao của công việc kinh doanh này ,bạn nên tìm đọc và làm theo cuốn cẩm nang kinh doanh theo mạng đang có bán tại nhà sách lớn.
VỚI NGƯỜI MỚI thì công việc của bạn chỉ như vậy thôi.Bạn có thể hoàn toàn yên tâm khi đứng trong hệ thống chúng tôi (VMB GROUP) với 1 chương trình đào tạo và hỗ trợ tốt nhất chắc chắn sẻ đi cùng bạn đến thành công trong sự nghiệp TAHITIAN NONI
___LỊCH SỮ CỦA NGÀNH KINH DOANH THEO MẠNG suốt 40 năm gần đây có rất hiếm những công ty có tốc độ tăng trưỡng kì diệu như TAHITIAN NONI .Trong vòng 11 năm.Tahitian NONI đã tăng trưỡng 8.500% nâng doanh số đạt lên 470 triệu đô la hàng năm .Doanh số cho đến 2003 đã đạt đến 2 tỷ USD trong đó có hơn 1 tỷ đô la tiền hoa hồng đã được chi trả cho phân phối viên. không có công ty nào hứa hẹn sự chi trả tìm năng như thế
Tại sao Tahitian NONI có thể phát truyển đến như vậy ? chính nhờ vào
1. DÒNG SẢN PHẨM TUYỆT DIỆU ĐƯỢC COI LÀ QUÀ TẶNG THƯỢNG ĐẾ
2. SƠ ĐỒ KINH DOANH TIÊN TIẾN NHẤT
3. CHƯƠNG TRÌNH HOẠT ĐỘNG THEO 1 CƠ CHẾ CHUẨN TỪ TẬP ĐOÀN TAHITIAN NONI.
4. CHẾ ĐỘ GỞI HÀNG TỰ ĐỘNG
5. NHIỀU PHẦN THƯỠNG THI ĐUA - DU LỊCH NƯỚC NGOÀI MIỄN PHÍ.
==> DIỄN GIẢI KINH DOANH ;Ở hình thức kinh doanh thông thường thì Bất kỳ sản phẩm nào nó cũng được xuất xưởng từ một nhà máy sản xuất sau đó được phân phối đến các Tổng đại lý -- Đại lý bán sỉ - rồi đến các cửa hàng bán lẻ . Chúng ta là người tiêu dùng đơn thuần , chúng ta sẽ mua hàng trực tiếp tại các cửa hàng bán lẻ.
Để kiếm được lợi nhuận thì các nhà kinh doanh thường tăng giá ở các khâu trung gian. Thông thường các khâu này chiếm từ 30% - 40% giá bán ra của một sản phẩm. Bên cạnh đó để hỗ trợ cho các khâu trung gian nhanh chóng đưa hàng hóa tới tay người tiêu dùng thì Nhà sản xuất còn phải gánh chịu một khoản chi phí khác nữa ,đó là chi phí dành cho quãng cáo. Quãng cáo cũng có rất nhiều loại , quãng cáo trên báo chí, tivi, pano, áp phích . Chỉ riêng quãng cáo trên tivi vào giờ cao điểm thì 1 giây chi phí là 700.000đ , một mẫu quảng cáo 30 giây thì chi phí là 21 triệu đồng . Ngoài ra còn phải trả chi phí cho tiếp thị và khuyến mãi .
Lấy 1 ví dụ cụ thể : 1 chai nước ngọt sản xuất ra tại nhà máy , giá thành sản xuất thực chất chỉ có 400đ , nhưng tại các tiệm ăn hoặc các tiệm tập hóa chúng ta phải trả với giá từ 2000-3000đ tùy theo mỗi nơi . Tại sao lại có sự chênh lệch như vậy.Đó chính là do chi phí quãng cáo cộng với việc tăng giá ở các khâu trung gian đã đẩy giá lên . Còn hình thức kinh doanh hiện đại thì sao?
Sản phẩm từ một nhà máy sản xuất ra được đưa thẳng đến tay người tiêu dùng thông qua một công ty nhập khẩu .Từ công ty này hàng hóa sẽ được phân phối trực tiếp đến tay người tiêu dùng thông qua một công ty nhập khẩu . Từ công này hàng hóa sẽ được phân phối trực tiếp đến tay người tiêu dùng không qua bất cứ một chi phí quãng cáo hay một khâu trung gian nào cả . Là tiêu dùng đơn thuần , ngoài việc có được một sản phẩm tốt để bảo vệ và nâng cao sức khỏe cho người thân và gia đình thì còn có một quyền nữa gọi là quyền kinh doanh. Công việc kinh doanh rất đơn giản, sau khi dùng sản phẩm, cảm nhận thấy sản phẩm thực sự tốt và chất lượng thì chí sẽ lai cho người thân, bạn bè , đồng nghiệp và hàng xóm của chúng ta. Những người chịu đi chia sẻ như vậy ọi là phân phối viên và những người này cũng có mối quan hệ của họ, họ lại tiếp tục chia sẽ cho người thân , bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm của họ , và vô hình chung một hệ thống mạng lưới tiêu thụ đã được hình thành .Công ty sẽ tiết kiệm từ những khâu quãng cáo và những khâu trung gian này gửi lại cho những người tham gia giới thiệu bằng hình thức phần trăm (%) hoa hồng . Như vậy tiền hoa hồng để trả cho phân phối viên chính là do công ty cắt bỏ hêt các khâu trung gian quản lí và tiếp thị .
=-> DƯỚI ĐÂY LÀ CHÍNH SÁCH KINH DOANH RẤT TUYỆT VỜI CỦA TẬP ĐOÀN TAHITIAN NONI BAO GỒM CHÍNH SÁCH TRẢ THƯỠNG HOA HỒNG VÀ CHÍNH SÁCH HỔ TRỢ KHÁC.VÀO XEM TRANG WEBSITE ; WWW.FLICKR.COM/PHOTOS/THAOTYPHUCOM/5686843434
=-> DIỄN GIẢI SƠ ĐỒ TRẢ THƯỠNG TAHITIAN NONI LIEN HE ; 0973339976 GAP THAO
-- Đăng kí tham gia ;
Khi dăng kí tham gia bạn cần có ;2 tấm ảnh 3x4 để làm thẻ + CMND + Photo giấy mở tài khoãn ngân hang
Quyền lợi ;Có mã số Quốc tế + 1 số tài liệu + Được quyền phát truyễn mạng lưới
khi buồn người ta thường là 1 chiên gì đ1o riêng tôi .........tôi chĩ kiếm nhửng chuyện cười mà đọc .........khi đọc truyện tôi quên hết tất cả nổi nổi ...............
Phi Vụ Mỹ Điệp Truyện
Hồi 1
Năm Tấn Dũng thứ II , Âu Lạc đang dần trở nên lớn mạnh hơn bao giờ hết. Với sự tận tụy của các vị quan chức chóp bu và sự nỗ lực của bà con trăm họ, danh tiếng của kinh thành Thăng Long bay ngày một xa, thậm chí có thể nói đã bay qua tới thế giới bên kia rồi. Sự lớn mạnh đó thể hiện rất rõ ở kinh thành, khi mà dân chúng đua nhau mua nhà mua xe rất to và rất lớn. Thế nhưng câu chuyện của chúng ta lại xảy ra ở nơi cách kinh thành hơn một ngàn dặm về phía nam , thành cổ Gia Định Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông Trông Rất Bề Thế (GĐSGHNVĐTRBT).
Sài Gòn tuy không phải quá nổi tiếng như Thăng Long Hà Nội, nhưng cuộc sống ở đây luôn bận rộn tấp nập. Đường sá lúc nào cũng đông đúc và chật chội. Hòa nhịp cùng sự phát triển của cả nước, GDSGHNVDTRBT đã đông đúc nay lại càng chật chội hơn. Cuộc sống hối hả làm con người cũng theo đó mà hả-hối luôn, xe đi ngày càng nhanh, vận tốc ngày càng lớn, gia tốc cũng biến thiên theo nhịp tim và nhu cầu sinh lý. Nhưng giữa cái nhộn nhịp náo loạn ấy, vẫn có một người đi chậm hơn người khác, nhìn nhiều hơn người khác và nói ít hơn người khác ...
...
Sài Gòn là một thành phố nhiệt đới, khí hậu nóng ẩm quanh năm, lâu lâu thì có nóng mà không ẩm, thỉnh thoảng lại có tuyết rơi mùa hè. Sài Gòn không có đêm Ninh Kiều lộng gió , không có thoáng Trúc Bạch heo may và cũng không có mùi muối biển Mỹ Khê đẫm trong hơi thở. Sài Gòn chỉ có gió và bụi cùng một thứ khí hậu đơn giản đến lạ thường: Chỉ có mưa và nắng, chỉ có ngày và đêm.
Lúc này thời tiết đang cuối đông đầu hạ, thiên nhiên cũng cảm thấy thật là khó ở. Vừa tuần trước thì nắng nóng gay gắt, không ai dám đi ra ngoài để hưởng lạc giữa ban ngày, còn tuần này thì đã mưa liên miên xối xả, dai dẳng không ngớt, làm cho những con lạc đà lang thang trên sa mạc chỉ biết co ro dưới chân cầu trong cái đói và lạnh. Một thứ thời tiết chỉ có thể tóm gọn trong 2 chữ “ KHỐN NẠN” mà thôi.
Trong một buổi tối khốn nạn như vậy, bên lề đường Nguyễn Thị Diệu vẫn có 1 đám trai làng ngồi uống rượu giải sầu trong quán lẩu bò quen thuộc. Cuộc nhậu vui vẻ và hào hứng với biết bao lời lẽ thô tục, chửi thề và những tiếng cười phá lên man dại. Gần đến tàn cuộc, không khí có vẻ lặng đi chút ít khi họ nói chuyện về gái. Một hảo hán đeo kính tươi cười khoe hôm trước vừa được bạn gái tặng cho cái quần xịp có thêu chữ “Kỉ niệm Đà Lạt 2007” , một hảo hán khác buồn rầu vì bị bạn gái bợp tai khi dám sờ mông illegally (sờ mông cô khác), hảo hán thứ 3 mặt mày khôi ngô lại than vãn vì không có ai zòm ngó. Ngồi trong bàn nhậu lúc ấy vẫn còn một người chỉ ngồi nghe mà không thèm nói. Đến lúc các bằng hữu đã thổ lộ hết tâm tư rồi, anh mới thở dài buông một câu chốt hạ :”Cảm xúc bị chi phối bởi một đứa con gái, thật không còn gì nhục bằng”. Những người kia nghe xong, tự nhiên đồng loạt ôm nhau khóc nức nở . Thật là một câu nói thâm thúy.
Người thanh niên vừa nói xong liền đứng dậy phủi đít ra về. Thanh niên đó chính là Mỹ Điệp, người sau này nức tiếng giang hồ với ngoại hiệu Phi Vũ Mỹ Điệp gia.
Mỹ Điệp lúc ấy 23 tuổi, đã tốt nghiệp ĐH khoa CNTT và đang làm việc cho một công ty Hàn Quốc. Hắn sống với song thân và người em song sinh nhỏ hơn một tuổi trong ngôi nhà gần cuối phố Chu Văn An, nằm về phía Đông Nam trung tâm Sài Gòn, tức là quận Bình Thạnh ngày nay. Từ nhỏ Mỹ Điệp đã tỏ ra thông minh, hiếu học, tuy có phần bố láo và mất dạy. May thay, càng lớn bản tính của hắn ngày càng điềm đạm và hòa nhã hơn. Nhờ đọc sách thánh hiền mà Mỹ Điệp hiểu được những giá trị của cuộc sống, giá trị của đồng tiền và những thứ đi kèm với nó. Hiểu biết nhiều làm cho hắn trở nên trầm tĩnh, ít nói và hay suy nghĩ. Thật là một người sâu sắc vậy.
Đêm hôm đó sau khi về nhà, hắn leo lên giường. Những tưởng có chút rượu vào thì giấc ngủ sẽ dễ đến, nhưng không. Trằn trọc thật lâu mà vẫn không ngủ được, hắn quyết định nằm yên nhắm mắt, định bụng để cho những suy tưởng vu vơ đưa tâm hồn vào giấc mộng. Tự nhiên hắn nghĩ đến chuyện vừa rồi. Tại sao những thằng bạn của hắn dạo này chỉ quan tâm đến gái ? Có lẽ chúng đã có hết những thứ khác rồi chăng ? Việc làm, tiền bạc, nhà lầu, xe hơi ... tất cả đều có. Ít ra thì ai nấy đều đã đạt được mục đích của mình. Hai chữ “mục đích” làm hắn chột dạ. Vậy mục đích sống của mình là gì ? Có phải cũng là nhà, là gái và xe như chúng nó ? Không, hắn đang nghĩ đến 1 thứ xa hơn, không phải mục đích của từng giai đoạn mà là mục đích của cuộc sống. Hắn sống để làm gì ?
Sinh ra, lớn lên, có gia đình , có sự nghiệp, hưởng thụ chút xíu, rồi chết. Ai ai cũng vậy. Liệu cái quá trình sinh lão bệnh tử ấy có giúp ích gì cho hắn không? Qua một thời gian sống như vậy, hẳn phải được một cái gì chứ, phải tiến hóa được một chút chứ ? Hắn không tin tất cả bắt đầu từ không và kết thúc cũng bằng không. Theo những gì hắn được nghe thì sau khi chết vẫn còn một sự tồn tại khác, rồi sau đó lại đi đầu thai làm người , rồi lại chết đi. Liệu đó có phải là một vòng lặp vô tận không , và ai đã bày ra trò này , trò chơi “sống” này ? Hắn tin rằng việc gì cũng có nguyên nhân và kết quả. Vậy kết quả sau khi trải qua một cuộc sống là gì ? Đạo Phật cho rằng sống tốt ở kiếp này để kiếp sau sống tốt hơn (?!?) , còn Đạo Chúa lại bảo sống tốt thì mới được đến cổng thiên đàng. Nghe như vẫn chưa ra khỏi cái vòng lặp đó.
Vũ trụ có bắt đầu, và cũng có kết thúc sau 5 tỷ năm nữa khi tất cả các hành tinh xích lại gần nhau và trở thành lỗ đen. Con số 5 tỷ ru ngủ bạn đọc, nhưng chắc chắn là có kết thúc. Vậy lúc đó loài người đi về đâu ? Có thể lên máy bay bay qua hành tinh khác, nhưng những thứ tâm linh liên quan đến con người , như linh hồn và cõi âm, lúc đó sẽ ra sao ? Những thứ đó gắn với Trái Đất hay là gắn với con người chúng ta? Rồi sau khi thiên hà này co lại, biết đâu đến một giới hạn cực điểm nào đó (critical state) nó lại nổ tung, rồi lại hình thành nên một Trái đất mới, Mặt Trời mới với sự sống mới ?
Hàng loạt những câu hỏi xoay quanh thành vòng tròn 5 ngôi sao trên đầu Mỹ Điệp, đưa hắn vào một giấc mộng lạ lùng chưa từng có , mới xuất hiện lần đầu tại Việt Nam...
Trong mơ, Mỹ Điệp đang đá banh Nhật với Quang Lờ. Điệp lấy Brazil đá đội hình 4-2-1-3 với Kaka đá hộ công sau 3 tiền đạo Ronaldinho, Adriano và Ronaldo. Quang Lờ đá AC Milan với đội hình 4-4-2 truyền thống với hàng tiền vệ con thoi gồm 4 hảo thủ Seedorf , Pirlo , Kaká II và tiền vệ trụ Hữu Thắng. 2 bên đang đá rất hay công thủ toàn diện. Đến lúc Ronaldo có bóng trong vòng cấm địa định sút thì một bàn tay đặt lên vai Mỹ Điệp ngăn lại. Lúc đó Quang Lờ bất ngờ vì tự nhiên Ronaldo đứng lại nên lỡ tay bấm lộn, xoạc 1 cái tẹt, hehe Ronaldo té rồi... Phạt đền !
Sau khi đá xong quả phạt đền, Mỹ Điệp mới quay lại nhìn xem ai đã trợ thủ giúp mình thì thấy một ông lão râu quai nón đầu trọc trông rất phúc hậu. Ông lão vẫy hắn lại gần. Ngay lập tức theo phản xạ, hắn mở miệng hỏi tiếng Anh:
_ Who are you ?
_ Watashi wa Kame desu. - ông lão đáp lại bằng tiếng Nhật. (“Ta là thần rùa” - ND)
_ что это такое? ( “Có chuyện gì, lão bá ?” )
_ Chúng ta hãy nói tiếng Việt , ta mệt rồi – Thần Rùa kết luận.
_ ....
_ Ta hiện ra đây không phải tình cờ đâu , có chủ đích cả. Con là một người đặc biệt, không giống như những người khác. Con biết suy nghĩ không giống như người khác, không nói nhiều như người khác và con không phải là người khác. Ta thấy một nhân tài như con mà chỉ sống một cách tầm thường như thế, suốt ngày liên tu xóc lọ thì thật là phí lắm, phí lắm thay ...
_ Thần Rùa cũng biết đến xóc lọ à ?
_ Cũng đã kinh qua – thần trầm ngâm nói – nhưng đó không phải là vấn đề. Nếu con thực sự muốn tìm ra mục đích của cuộc sống, ta nghĩ con không thể ở một chỗ này mà biết được, con phải lên đường đi tìm cho chính mình.
_ Thế à ? Thế con biết đi đâu tìm bây giờ ?
_ Con trai, chân lý ở khắp mọi nơi. Cho dù con đến đâu thì cũng sẽ tìm được cái con muốn , hãy cứ đi và đừng ngần ngại.
_ Ok , vậy mai con ra bến xe miền Đông đón xe đò đi Vũng Tàu cái đã.
_ Không. Nếu vậy thì ta hiện ra làm đéo zì ? Con hãy đi bằng ngựa. Ta sẽ chuẩn bị cho con một con ngựa tốt để con có thể đi đến bất cứ chỗ nào con muốn.
_ Vậy được, con dễ tính thôi. Cái gì cho không là nhận liền.
_ Tốt lắm. Nhưng trước khi con đi ta có vài điều cần nói. Thứ nhất , con lên đường lần này là làm sứ mạng cho đàn ông chúng ta. Con là người được chọn , là The One. Nếu con không thành công trở về , cái ấy của con sẽ tan biết và con sẽ trở thành đàn bà cho đến thiên thu, đời đời kiếp kiếp không bao giờ được làm trai nữa. Thứ 2 , để chắc ăn ta sẽ dạy con võ công. Thứ 3, để dạy võ công thì con phải gia nhập môn phái của ta.
Vốn bản tính hiếu động ham học hỏi , Mỹ Điệp không ngần ngại đồng ý tất cả những điều khoản trong hợp đồng, nhưng vẫn không quên hỏi lại:
_ Thế môn phái của thần là phái gì ?
_ Nghe ta kể đây. Cách đây hơn 3 ngàn năm, nhà sư đầu tiên của đạo Phật đã đến Âu Lạc ta truyền đạo, và từ đó xuất hiện thành cổ Luy Lâu là trung tâm Phật Giáo của cả vùng Đông Á. Lúc đó Phật giáo được chia làm 3 phái là Tịnh Tông, Thiền Tông và Mật Tông. Các phái này chỉ là dùng những phương cách khác nhau để cùng đạt đến trạng thái siêu thoát của cõi Phật, tất cả đều liên quan đến nội lực của con người và đất trời. Phái Mật Tông chủ yếu dùng bùa phép và thần chú, phái Thiền Tông dùng cách tĩnh tâm ngồi thiền, còn phái Tịnh Tông thì tụng kinh niệm Phật. Như bây giờ con thấy, đa số các nhà sư đều thuộc phái Tịnh Tông này. Riêng có một điều ít ai biết. Khi truyền đến Việt Nam, tổ tiên chúng ta vốn thông minh sáng láng nên tiếp thu đươc hết tinh hoa, không những thế lại còn sáng tạo ra một phái khác. Chúng ta tiếp thu và cải tiến công nghệ để có được môn võ khí công của riêng mình. Phái này dụng nội lực tu luyện được từ 3 phái kia, áp dụng vào võ thuật, được gọi là phái Bê Tông Giao Chỉ. Chữ Giao Chỉ là để nhắc nhở môn hạ luôn nhớ về cội nguồn. Môn phái này đã thất truyền 2000 năm nay, và con là đệ tử đời đầu tiên ...
...
Mỹ Điệp thức dậy mà thấy lòng phơi phới , cảm giác thật giống như sau cái đêm mây mưa bão táp sa mạc với chị hàng xóm xa chồng. Nghĩ lại hôm đó trông chị thật là mát mẻ trong chiếc áo 2 dây và quần đùi siêu ngắn. Đột nhiên hắn buột miệng thốt lên :” Thiệt là thơm !” . Nghĩ vẩn vơ hồi lâu, Điệp chợt giật mình. Hôm qua Thần Rùa đã truyền lại cho mình 2 chiêu thức gì nhỉ , tại sao bây giờ lại không có chút khái niệm nào ? Nghĩ mãi không ra, Mỹ Điệp đứng dậy đánh răng rửa mặt. Lúc quay vào, thấy trên giường đã có sẵn một chiếc áo bào trắng tinh xếp gọn ghẽ. Rồi nghe phía dưới cửa sổ có tiếng ngựa hí vang, Điệp chạy ra zòm, dưới sân là một chú ngựa mình đỏ như máu, tư thế hiên ngang, bờm đỏ rực tung bay trong gió, trong thật là xuất thần. Ngựa Xích Thố ! Đúng là nó rồi ! Mỹ Điệp kêu lên.
Vội vàng, Điệp mở tủ mượn tạm cái quần xịp trắng hiệu Nhà Bè của thân phụ, mặc vào cho nó đồng bộ. Tuy ở dưới có một lỗ thủng nhưng không hề gì. Hắn nhanh chóng khoác vào chiếc áo bào , rồi bật quạt đứng bên cạnh soi gương. Một thanh niên tuấn tú, mặc áo bào trắng tung bay trong gió, đúng là khí thế của bậc anh hùng. Mỹ Điệp yên tâm tắt quạt đi xuống nhà xem ngựa. Đến gần con Xích Thố thì hắn hơi thất vọng một chút. Sờ vào mình ngựa thấy sơn vẫn chưa khô, phía dưới bụng lại có dòng chữ mờ “Sơn Nippon, mang đến sự khô thoáng và tự tin” , nhìn lại phía trên thì cái bờm ngựa được vuốt keo dựng đứng cứng ngắc , lúc nãy nhìn xa chắc hắn nhầm. Không sao, có là tốt rồi.
Trong lúc chờ sơn khô, hắn quay vào nhà đi cầu ......
Vậy là :
Anh hùng hảo hán trong trời đất
Đồ cũ tân trang vẫn cứ xài
Cuộc hành trình đi tìm chân lý của Mỹ Điệp như thế nào , mời các bạn xem tiếp phần sau sẽ rõ.
Hạt Châu
Bốn cô ngồi chung quanh bàn ăn, ở giữa có một đĩa bánh chưng khói lên nghi ngút. Bánh không gói bằng lá chuối xanh, nhưng gói bằng giấy bạc, thứ giấy để bọc đồ ăn đốt lò chịu nóng được. Từng chiếc bánh nhỏ bằng nắm tay, nhưng bên trong có nhân đậu xanh và thịt giống như bánh ở quê nhà trông thật ngon lành ..
Hằng, cô gái bé nhất lên tiếng trước
- 12 giờ khuya rồi hở các chị ? Hôm nay là ngày Tết, giờ này là giờ giao thừa đây... Giá chúng mình ở nhà thì được mặc áo mới, khách đầy nhà, tha hồ ăn bánh mứt, hoa quả, lại có cả tiền mở hàng nữa!
Trí tưởng tượng của Hằng còn đang muốn phiêu lưu xa hơn thì Ngọc, cô gái có nhiều ý tưởng mạnh dạn nhất đám gạt ngang:
- Thôi đừng lộn xộn.
Hiền cũng hiền lành như tên nàng, giảng hòa:
- Chả mấy khi Tết nhà nấu bánh chưng, để cho cô em út vọng quê hương một bữa cho đỡ thèm.
Vân, cô lớn nhất chỉ mỉm cười.
Không biết có duyên nợ gì mà bốn cô bốn xứ bỗng họp lại sống chung trong một căn nhà trọ. Họ sống gần gũi, thân mật, quí mến nhau, đồng thời cũng lục đục như bốn chị em. Các cô mời nhau ăn khi có món ngon vật lạ, và cũng có những lúc không bằng lòng nhau. Người nóng tính lồng lộn lên một lúc rồi quên đi, người đằm thắm thì giận âm ỉ nung nấu trong lòng, không nói gì ra mặt nên mối hờn hình như hơi lâu mới được quên.
Nhà chỉ có ba phòng ngủ. Vân đến thuê đầu tiên được phòng ngoài nhìn ra bể. Kế đến Hiền chọn gian phòng cuối nhìn ra vườn, rất yên tĩnh có cửa ra vào riêng. Hằng đến sau nên nhận phòng giữa, cửa sổ nhìn sang nhà láng giềng, cửa lớn phòng Hiền ăn thông qua. Tuy thế, nhưng Hằng vẫn tự cho là may mắn vì thuê nhà rất khó, thuê cư xá phải chờ cả tháng cho đến khi có người dọn ra, mình mới có cơ hội dọn vào. Giá tiền cố nhiên đắt hơn gấp ba, bốn lần, lại phải sắm sửa tất cả các vật dụng cho cuộc sống hàng ngày.. Ở tạm một phòng, tuy không độc lập lắm, nhưng Hằng có kế hoạch để dành tiền trở về trường học lại nên càng đỡ tốn càng hay.
Người khách trọ cuối cùng là Ngọc. Ngọc có chồng đang công tác xa. Trong khi đợi chồng về, Ngọc đi học, và cũng về đây đi dạy để dành tiền học nốt bằng MA. Ngọc quen Vân nên đến ở tạm trong khi tìm nhà. Ban đầu Ngọc ngủ ở phòng khách, chiếc divan giở ra thành giường, sáng xếp lại thành ghế rất tiện. Sau hai tuần đọc báo tìm tòi, Ngọc thuê được một gian nhà nhỏ.
Ngọc dọn đi một ngày một đêm. tối hôm sau Ngọc lại chở tất cả đồ đạc về đòi ở chung với lý do:
Em ghét con mẹ chủ nhà quá. Em phải đi làm chưa kịp gọi điện thoại cho người ta mở gas và điện nước tên em, chỉ dùng của nó một ngày mà nó tru tréo lên. Em dọn về ở chung với các chị cho vui, ngủ divan cũng được, với lại chẳng còn bao nhiêu ngày nữa. thuê nhà ở một mình vừa xa, vừa buồn, lại mất công đi thăm.
Thế là Ngọc trở thành người khách trọ thứ tư. Về chuyện ăn uống, ban đầu chỉ có Vân và Hiền, hai người ăn riêng. Hiền thường đến nhà người bạn trai của nàng nấu ăn xong mới về. Nàng chỉ nấu ăn sáng, hay những hôm không muốn ra ngoài. Ngọc và Vân ăn chung. Được mấy hôm, Hằng xin gia nhập để tập nấu ăn vì ăn một mình phải bỏ nhiều thì giờ nấu nướng mất công quá. Ba người soạn một cái thực đơn có tên tất cả những món ăn họ biết làm, treo lên bếp, mỗi ngày nhìn vào đấy để chọn thức ăn khỏi phải suy nghĩ tìm món. Trong thực đơn, Ngọc tinh nghịch viết tên món thứ 20 là “ cá rô cây, chấm nước mắm”. Các bạn ngoại quốc đến chơi thấy tên ấy dài nhất tưởng là món đặc biệt ngon lắm, ai cũng điểm xin ăn món số 20. Thế là cả nhà sau khi giải thích được một bữa cười bò lăn. Hằng vừa cắn bánh chưng vừa hỏi:
- Mai ăn gì hở các chị ?
Ngọc mắng đùa:
- Cô bé này lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ăn, hỏng!
Vân bênh:
- Thế tốt chứ sao. Chu đáo thế còn đòi gì nữa. Nếu tôi làm đàn ông, tôi cưới một người vợ như Hằng. Ngày nào cũng được ăn ngon.
Hằng cười híp mắt lại trông kháu khỉnh như một con búp bê. Miệng cô bé hơi rộng nhưng có duyên. Hiền khen:
- Cô Hằng có hai má núng đồng tiền trông xinh ghê!
- Nhân tạo đấy chị ạ. Chị của em có những hai đồng tiền cơ. Hồi bé em cứ ganh tị với chị của em mãi. Em giận má sao có hai đồng tiền cho hết chị, không để dành cho em một đồng. Về sau khi em có cái mụn thật to đúng ngay chỗ này, khi gần lành em lấy tay gỡ mãi. Mẹ cấm gỡ vì sợ nó thành sẹo, nhưng con bé ranh lắm, biết là thành thẹo sẽ có một cái vết núng con con nên cứ lén gỡ. Quả nhiên, “ hữu cầu tất ứng”, con bé được ngay cái sẹo đúng vào chỗ của cái má núng đồng tiền, không xê xích cao thấp một ly một tý nào cả.
Cả bọn phá lên cười. Đối với Hằng, Vân có cảm tình khác hẳn với những người khác. Vân quí mến tất cả các bạn và coi họ ngang hàng với mình. Còn Hằng, vì nàng trẻ hơn Vân nhiều quá nên Vân coi Hằng như em. Và lúc đầu chính Hằng đối với Vân cũng có những cảm tình thành thật như vậy. Hằng yêu cầu Vân chỉ cho Hằng những điều gì Hằng chưa hiểu, và khi hiểu rồi, Hằng vui vẻ chấp nhận, không mất lòng, không giận dỗi... Hằng kể:
- Ngày xưa mẹ cưng em lắm, bà cứ nói là chữ khó, chứ học nấu ăn thì mấy hồi. Mẹ không bao giờ cho em vào bếp hoặc nhúng tay làm bất cứ chuyện gì trong nhà. Bây giờ em thấy cần phải biết nấu ăn thật ngon, vì nhỡ mai mốt em có bồ, em muốn cưng bồ, nấu vài món cho bồ ăn để biểu diễn tài nội trợ mà bồ nuốt không trôi thì nguy to.
Nàng còn thú thật
- Chị biết không, năm kia em đi dự đại hội sinh viên hàng năm, thấy các chị làm bếp, em xông vào cái gì cũng xin giúp một tay để các chị tha hồ sai vặt. Cô bé nhẫn nại lắm, đứng khuấy nồi chè cả tiếng đồng hồ. Các anh trông thấy tưởng là cô bé có tài nội trợ giỏi ghê gớm cứ liếc tình mãi. Lại có anh ướm hỏi ngày nào được cô bé mời lại nhà ăn. Có biết đâu là cô bé chỉ biết khuấy nồi chè mà cũng chả hiểu kết quả rồi ra sao!
Hằng thông minh, ham học, biểu lộ tình cảm nồng nhiệt và chân thành như một linh hồn trong trắng, chưa từng va chạm hay trông thấy một tan vỡ gì ở đời. Sự thực cũng đúng như thế. Sau khi đậu xong tú tài toàn phần ở Việt Nam, Hằng được học bổng sang Mỹ, và vào ở nội trú ngay trong một trường nữ học Công Giáo. Sống dưới sự săn sóc của các Mẹ, niềm yêu thương Chúa, tin ở mình và sự hòa hợp của các bạn đồng học. Hằng chưa từng trông thấy, động chạm hay trải qua một thử thách gì của đời. Năm nay Hằng vừa thi đỗ, định đi làm vài ba tháng, rồi lại vào đại học. Cửa tương lai mở ra đầy hứa hẹn tưng bừng. Lần đầu tiên ra đời làm việc kiếm tiền, Hằng rơi ngay vào căn gác trọ này. Hằng mở rộng mắt, tim ra đón nhận những cái gì nàng chưa biết, nhất là đòi học nấu ăn một cách hăng hái như trong tâm hồn đã có một chương trình nấu ăn cho một anh chàng nào đó rồi.
Hằng nhí nhảnh, hay cười, hay hát, Hiền trái lại, nghiêm trang điềm đạm, mắt lúc nào cũng đượm vẻ mơ buồn. Hằng đẹp ngây thơ tưng bừng chừng nào thì Hiền trầm lặng xa xôi chừng ấy. Trông Hiền trang điểm xong thật lộng lẫy mà cũng thật mơ hồ lạnh lùng. Ở cô gái này có nhiều nét khác hẳn nhau: Hiền vừa sợ cô đơn, vừa tìm đến cô đơn. Hiền tránh những đám đông cuộc vui, nhưng một mình buồn nên gọi điện thoại nói chuyện với bạn hàng giờ. Hiền nấu ăn rất ngon, chuyên môn nhiều món bổ khỏe để ăn cho lên cân. Hiền lại may giỏi, còn biết chọn những kiểu áo thích hợp để khéo che dấu cái thân hình “ mình hạc xương mai” của Hiền.
Ngoài giờ dạy học, lúc rỗi, Hiền lảnh may áo quần cho các bạn, nhiều nhất là áo dài Việt Nam. Hàng đặt tới tấp. Hiền may đêm này liền đêm khác, không bao giờ biết chán nản, mệt mỏi. Mới nhìn, ai cũng công nhận là HIền đẹp, nhưng trong vẻ đẹp có một nét gì sắc lạnh, và chắc có lẽ chính cái nét ấy làm cho số phận Hiền lao đao.
Những người con trai Hiền quen biết hơn 20 năm nay đều đi qua đời Hiền một cách dửng dưng. Hiền thường nhắc nhở một người Hiền yêu ngày xưa đã chết. Những anh chàng khác không có vấn đề này cũng có vấn đề khác, làm cho cuộc tình duyên có nhiều thiện chí mấy cũng không thành. Và càng nhiều cuộc tình duyên vụn không thành, thì cuộc tình tan vỡ vì cái chết, càng được vẽ vời thêm hoa thêm lá, thêm hương, thêm sắc, và càng ly kỳ nồng nàn thêm. Hiền thú thật với các bạn nàng chỉ thích lấy chồng Việt Nam, nhưng những chàng trai Việt ở ngoại quốc phần nhiều thích gái tóc vàng và có thành kiến: “ Gái Việt ra ngoại quốc là hỏng”, nên khó ghép những chiếc đũa lẻ loi lại thành đôi.
Cho đến bây giờ Hiền có một người bạn trai mà hình như cũng chả đi tới đâu. Theo lời Hiền thì:
- Tánh anh ấy kỳ cục quá
- Anh ấy nói chuyện dấm dẳn, quê một cục.
- Anh ấy cãi lộn với em hoài, đi chơi cũng chẳng có gì du dương, nói chuyện cũng không ngọt ngào...
Vân đùa:
- Thế còn cái anh chàng chiều nào cũng hai giờ điện thoại thì sao ?
- Anh ấy ngọt ngào dễ thương, nhưng chỉ coi em như một người chị.
Có nhiều người khuyên Hiền nên về nước để lập gia đình, Hiền trả lời:
- Thôi đi. Bao nhiêu trai anh tuấn ra mặt trận hết. Còn lại ở thành thị những anh chàng “ trốn lính đi ở chùa” hay đến quân dịch cũng không chịu bắt thì vớ được cũng chỉ phải tội.
Thật ra trong tâm Hiền nghĩ đến chuyện về nước phải chạm trán với những con người “ tình cũ, nghĩa xưa” hơn 20 năm trước, bây giờ phây phây ra, cháu chắt đầy đàn, hạnh phúc tràn trề, Hiền nghe như tim mình muốn đứng lại. Tính Hiền rất ít nói, cũng không thích âm nhạc, ca hát hay đọc sách xem báo gì cả. Một lần Vân muốn Hiền cũng được hưởng chung cái thú của mình, tăng thêm kiến thức và hiểu thêm một vài khía cạnh khác của đời, Vân cố nài ép Hiền đọc một cuốn sách nàng mượn được của thư viện. Hiền nhận sách, nhưng ba tuần sau Vân quét nhà thấy nó nằm dưới gầm giường bám đầy bụi, có một mảnh giấy làm dấu trang đầu.
Ngoài giờ đi làm, ngoài giờ nói điện thoại, Hiền cắm đầu may áo thuê cho các bạn. Nhìn số tiền lương và tiền may hầu như không đụng đến, bỏ vào băng ngày càng nhiều, Hiền thấy vui vui. Nhớ lại lúc 16 tuổi Hiền đã đứng làm chủ một tiệm may, Hiền tự thấy kiêu hãnh vô cùng. Trong trí óc Hiền, sự suy tính mưu đồ kinh doanh bao giờ cũng lấn át hẳn phần tình cảm. Có lẽ cũng vì thế nên bao nhiêu cuộc tình duyên đều lỡ làng.. Trời chỉ cho mỗi người một thứ lộc đặc biệt thôi. Được tình thì kém tiền, tiền đến thì tình xa tránh. Một tay Hiền đã làm ra hàng trăm triệu quan trong việc buôn bán tiền ở Pháp, trong lúc các cô bạn cùng lứa tuổi ăn bánh mì nhạt lót lòng qua buổi để đi học vừa đói, vừa lạnh. Nhưng học xong, họ cưới ngay một người bạn tình rồi về nước làm bà nọ bà kia. Còn Hiền vẫn cứ ở lại cô đơn với cuốn sổ băng càng ngày càng nhiều con số chồng chất lên nhau. Trời đã cho Hiền cái tài làm ra tiền để đền bù sự thiệt thòi, cho Hiền nhiều tiền để bớt thấy đời trống trải cô đơn vì thiếu tình. Hay lỗi tại Hiền, nàng lo chạy theo tiền quên cả thời gian, không có thì giờ giao thiệp tìm hiểu ai cả. Vì cớ gì không ai biết.
Bà Lan chủ nhà ở tầng dưới. Bà dạy một trường với các cô, nên mỗi sáng chở các cô đi làm cùng một chuyến xe cho tiện. Bà thuộc hạng trẻ chưa qua, già chưa tới, chỉ lớn hơn Vân, Ngọc, Hiền vài tuổi thôi nên dễ tâm tình. Qua sông lần đầu bị gãy cầu, bây gì bà vừa làm cha, vừa làm mẹ, làm cả thầy lẫn bạn của hai đứa con gái, kỷ niệm của chiếc cầu gãy. Thỉnh thoảng bà đem trà bánh lên lầu dự vào những buổi nói chuyện lan man với các cô. Bà không hỏi nhiều, chỉ thoáng nghe qua một vài câu chuyện trao đổi cũng đủ hiểu cả quá khứ, vị lai và tâm tư các cô. Làm một người bạn im lặng nghe, cũng như bà đã nghe và thông cảm bao nhiêu tâm sự của các cô bạn trẻ thuê phòng trước kia. Từng nhóm, từng nhóm, đám này đi, đám khác đến. Khi một người phải đi thuê một căn phòng ở một mình trong gác trọ, không ít thì nhiều cũng thuộc vào loại cô đơn rồi.
Cái khuyết điểm lớn nhất của bà Lan là không tin tưởng vào các bậc xưa nay vẫn được gọi là “ đại trương phu”, vì họ chỉ làm được trượng phu khi tử tế thôi, còn khi hết bạn thì cái phẩm chất đại trượng phu cũng tan ra mây khói, và những thành tích trượng phu thành một dĩ vãng lịch sử không bao giờ có thể trùng diễn. Nghe bà tả chân các vị này thì thần tượng nào cũng sụp đổ. Một lần bà góp chuyện, nói đến mục phê bình “ trai anh tuấn” của một cô tả oán mấy thằng anh hùng mất dạy nào đó, lời bàn của bà như lửa cháy đổ thêm dầu:
- Lứa tuổi các cô khó lấy chồng lắm các cô ơi. Các ông trung niên cỡ trên 40 tuổi ai cũng vợ con cả đàn rồi. Còn sót anh nào chưa vợ hẳn là phải có chứng tật gì. Không bịnh vật chất, thì cũng khuyết điểm tinh thần. Vật chất có thể là ờ..ờ.. bệnh tật quanh năm, tinh thần có thể là loại bươm bướm, ích kỷ không chịu trách nhiệm, sợ bổn phận, keo kiệt...Những thức người ấy, các vàng cũng đừng nhận. Còn anh nào ly dị vợ hay vợ ly dị cũng có vấn đề. Có bà vợ nào có ông chồng quí hóa mà chịu để sổng ra đâu. Con chó nhả miếng xương ra thì miếng xương ấy còn gì mà nhằn nữa. Chỉ còn nhìn vào những anh góa vợ, nhưng số này hiếm lắm vì đàn bà sống dai hơn đàn ông. Khắp nơi chỉ thấy nhan nhản đàn bà góa chồng, chứ đàn ông góa vợ thì thắp đuốc tìm sáng trời cũng không thấy.
Hiền yên lặng chịu số phận như một con mèo ngoan ngoãn, hiền lành, xinh xinh nằm phơi mình dưới ánh nắng mặt trời. Nhưng cũng con mèo ấy dấu đầy móng vuốt trong bàn tay, bàn chân. Những móng vuốt này không lòi ra miễn đừng ai động đến nó. Muốn làm thân với nó thì phải vuốt ve âu yếm, phải chiều chuộng chuyện trò. Nếu ai dại dột kéo đuôi nó một cái thì phải biết. Cũng con mèo dịu dàng xinh xinh ấy sẽ vùng dậy gào lên cắn một miếng đáo để.
Cái cảnh con mèo vùng lên, Vân và các bạn được trông thấy lúc bà Lan khuyên Hiền nên vặn máy nước cho chặt, đừng để nước nhỏ giọt tí tách suốt đêm nghe không ngủ được. Chỉ có thế mà Hiền như một người đã đè nén muôn nghìn nỗi niềm uất ức từ đời kiếp nào, bây giờ bỗng nổ bùng lên. Hiền giận dữ mắng:
- Cái máy của chị hư thì có. Tay người ta vặn chỉ đến đấy thôi. Không vừa tay thì ai làm thế nào mà vặn được.
Và cứ một điệu nhạc “ không vừa tay” ấy, Hiền dằn đi dằn lại mãi hàng mấy tiếng đồng hồ, đến nỗi bà Lan phải chịu thua, xin lỗi Hiền và công nhận là máy nước hỏng. Để tỏ ra có thiện chí, bà gọi thợ đến sửa, nhưng người thợ đến chỉ lắc đầu rồi ra về, vì nào máy có hỏng đâu mà sửa. Nó chỉ “ không vừa tay” thôi. Nghĩa là người khác có thể vặn chặt, còn vòng tay của Hiền chỉ đến đấy là hết.
Từ hôm ấy mọi người hiểu rõ móng vuốt của con mèo hiền lành. Ai cũng lặng lẽ vặn nước lại cho chặt sau khi Hiền dùng xong bất cứ cái máy nước nào trong nhà.
Vân nhớ đến lời mẹ dạy ngày xưa “ngựa hay có chứng”, và mặc dầu ngựa có chứng, chưa chắc đã là ngựa hay, nhưng ta cứ cho nó là ngựa hay đi cho yên chuyện. Vân im lặng nhận xét tất cả các loại “ chứng” của các bạn cùng trọ và cố không để cho các cô biết.
Ngọc có nét đẹp của người con gái miền Nam. Gương mặt trái xoan xinh xinh trông rất Á Đông. Ngọc rất thông minh chăm học. Có lẽ hơi quá thông mình hơn mức thường một chút. Ngoài ra Ngọc lại nấu ăn khéo, chăm học, cuộc sống ngăn nắp gọn gàng, tính tình tế nhị, kín đáo.
Thực ra, có lẽ Ngọc cũng là một con mèo nằm phơi nắng, chỉ chưa có dịp nào cần biểu diễn bản lĩnh thôi. Qua những câu chuyện Ngọc kể, những lời Ngọc đối đáp lại với những kẻ hỗn xược với Ngọc ở ngoài đời hay trong sở, Vân hiểu Ngọc là người không để ai bắt nạt được. Đó là một điều tốt, vì người ta yêu con mèo có lẽ một phần cũng là vì nó là con mèo, nó có móng sắc nhọn ở trong bàn tay êm như nhung. Nó làm cho người ta yêu nó mà nể nó, chiều nó mà e dè nó. Nếu nó không có khí giới tự vệ, người ta sẽ kéo đuôi nó mà không phải lo bị nó cào. Đường đời có một chiều, còn gì là thú sống nữa.
Sinh, chồng Ngọc là một sĩ quan, bị đổi đi xa sau khi cưới được mấy tháng, nên Ngọc hay ngồi buồn ngẩn ngơ. Ngày ngày Ngọc đợi thư Sinh, đêm đêm Ngọc ôm chiếc máy ghi âm vào lòng nghe Sinh nói chuyện và hát. Có khi Ngọc mở to cho cả nhà cùng nghe.
- Bây giờ có lẽ anh hát cho em nghe nhé. Em muốn hát bài gì ? Có lẽ em thích nghe bài này. Có lẽ anh sẽ hát thêm một bài nữa cho em nghe. Nhưng có lẽ em không thích... Sinh hỏi rồi Sinh trả lời. Nghe Sinh nhắc đi nhắc lại chữ “ có lẽ” hàng chục lần, Vân đặt tên Sinh là “ anh chàng có lẽ”.
Cứ thế, đêm đêm trong góc nhà, chỗ divan Ngọc nằm tiếng hát của Sinh vẳng lên khe khẽ, Ngọc ôm máy lắng nghe giọng chồng tình tứ nồng nàn, đếm từng ngày đợi thư chồng.
Mỗi chiều lúc tan trường, bốn cô về nhà thay quần áo xong, Hiền vào phòng riêng đóng cửa may hay đội chiếc mũ rơm lững thững đến nhà người bạn trai của nàng nấu ăn. Cơm tối xong Hiền về, lại đóng cửa may vá. Hiền ít khi ra phòng khách chuyện trò, ít chơi thân với ai, giữa nàng và tất cả mọi người lúc nào cũng như có một tấm màn ngăn cách. Ngoài việc may vá, Hiền tiêu thì giờ bằng cách gọi điện thoại nói chuyện với một người bạn trai khác hết giờ này sang giờ khác để tiêu sầu. Nhiều người đùa Hiền, bảo nàng thích anh nào thì nên chọn một, bồ với cả hai anh cùng một lúc như thế rồi chẳng có anh nào cả. Hiền trả lời:
- Một anh thì hay gắt gỏng, nói chuyện chẳng tình tứ du dương gì hết, quê một cục. Nếu em chịu được cái cảnh hai người mỗi ngày gây nhau 85 lần bất cứ vấn đề gì thì lấy nhau cũng được. Còn anh trong điện thoại, trái lại mềm mỏng, dễ thương ăn nói ngọt ngào lắm, nhưng anh ấy tỏ vẻ thích vợ trẻ và có bằng cấp cao. Em nhiều tuổi hơn anh ấy, lại không có bằng cấp cao nên anh ấy chỉ ngọt ngào chơi, giết thì giờ thế thôi chứ không có ý xây dựng gì cả.
Cả bọn nghe xong phá lên cười:
- Thế bao giờ sinh nhật anh ấy để chúng em biếu anh ấy cái gương thần. Một cái gương soi thấy cả dung nhan lẫn giá trị tinh thần. Anh ấy mà cưới được chị Hiền thì có thể gọi là phúc tổ tiên bảy mươi đời để lại.
- Nhưng mà thôi, ai cũng có quyền mơ. Biết đâu phúc nhà anh ấy còn dày hơn nữa. Với lại mấy cụ trai già ấy thì cũng lắm bệnh, lắm tật kinh khủng. Tội gì mà tự chuốc cái ách nô lệ vào thân.
Thì ra con người ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng giải thích một cách hợp lý được, và cố nhiên phần thắng danh dự về mình.
Mỗi chiều Hằng đã dành được phần nấu ăn. Ban đầu Vân nấu, bảo Hằng đứng xem để học lóm, nhưng Hằng không chịu, bảo rằng muốn làm từ đầu đến cuối tất cả mọi thứ để biết một cách rõ ràng, chứ không chịu “ chị ướp gì vào thịt, em không biết, chỉ thấy xào xào, ai xào chả được, mai đây em biết làm thế nào”. Ban đầu Vân không tin là Hằng không biết nấu ăn, nhưng hôm nói chuyện về bánh chưng, Hằng hỏi một câu làm cho tất cả mọi người giật mình:
- Có phải nấu nếp chín trước, kho thịt xong, rồi mới gói lại thành hình bánh chưng phải không chị?
Từ đấy mọi người ai biết gì cũng ra công chỉ bảo cho Hằng, bởi vì tất cả đều không còn ngờ vực tài nấu nướng của Hằng nữa. Hằng nhường phần quét dọn và nấu buổi sáng cho Vân. Ngọc phụ bếp. Hằng giữ chân bếp chính nhưng ở dưới sự chỉ huy của Vân và Ngọc.. Cô bé hăng hái muốn tập tất cả những món gì có thể nấu được, để chuẩn bị cưng anh chàng Hoàng Tử đẹp trai tương lai nào đó.
Mỗi chiều sau khi chỉ cho Hằng phải làm món gì, làm như thế nào rõ ràng, Vân ra vườn tưới hoa cắt cây. Ăn uống, rửa bát dọn dẹp xong, Vân nằm đọc sách cho đến khi mắt nặng trĩu vứt sách tắt đèn là ngủ luôn. Vân lớn tuổi nhất trong bọn nên vẫn được gọi đùa là chị Hai. Từ lâu nàng quen sống độc lập cả vật chất lẫn tinh thần. Lắm lúc Vân ao ước có một người bạn nào có thể bàn bạc hay hỏi ý kiến được thì hay quá. Cái gì Vân cũng phải tự suy nghĩ, quyết định lấy, rồi may nhờ rủi chịu. Vân nhận kết quả tốt cũng không vui mừng, mà thất bại cũng không buồn giận oán than. Thành công không được khen tặng, mà hỏng việc cũng chả có ai để đổ thừa.
Tính Vân tinh nghịch, muốn được ỷ lại vào người nào một tí cho có vẻ nữ tính. Còn gì chán hơn cho một người đàn bà phải sống, làm việc, suy nghĩ và hành động như một người đàn ông. Đàn bà như thế thì đàn ông mới trông thấy cũng đủ sợ hết vía rồi, đâu còn dám nghĩ đến chuyện làm quen nữa. Mười năm sống đời quả phụ, tình cảm của Vân đã cô đọng, khô khan, chai đá. Trái lại đôi mắt của Vân thì vẫn còn mơ buồn và đẹp một cách xa xôi. Vân trông trẻ hơn tuổi rất nhiều. Người nàng cũng vừa phải, mạnh khỏe và còn chứa đầy sinh lực. Mỗi chiều Vân ra vườn sau làm cả một mảnh vườn. Vân lại còn dặn bà Lan đừng thuê người làm để dành cho Vân có chỗ vận động. Làm xong mảnh này, mảnh kia cỏ lại mọc lên, thế là Vân lại có chỗ để tiêu pha nguồn sinh lực dồi dào. Những đường cong uốn lượn trên thân thể nàng như một trái cây chín tới, không quá xanh mà cũng không quá chín. Thân thể cân đối nở nang của nàng như phát ra sức hút, mà cũng như chờ đón nhận những âu yếm nồng nhiệt.
Mỗi ngày sau hai giờ làm vườn Vân mệt lả, nằm trong bồn nước nóng đầy xà phòng ngập đến cổ nhìn lên trần nhà hát khe khẽ. Cũng có khi Vân không giữ được yên tĩnh đập nước đùng đùng và hát to như trẻ con. Các cô khác nghe thấy tưởng Vân đương lên cơn vui. Chính thực ra Vân biết lúc ấy là lúc đầu óc trống rỗng và vô nghĩa nhất nên phải làm cái gì âm ỹ để lấp cái trống rỗng, để không còn cảm thấy vô nghĩa được.
- Kìa chị Vân ăn đi chứ. Công trình các chị gói bánh ăn Tết và mừng Ngọc ốm khỏi... Không ăn Ngọc giận, ốm lại cho mà xem.
Vân đang mơ mộng, giật mình trở về với hiện tại, vừa xắn chiếc bánh vừa nhìn Ngọc. Mới cách đây hai tuần, Ngọc còn ốm nằm mê man trên giường bệnh, bây giờ đã ngồi dậy ăn chung, nói lem lém làm việc như thường. Da mặt Ngọc đã thay bỏ lớp cũ, da non ra hồng hào, mơn mởn, tươi thắm như da trẻ con, mắt Ngọc sáng long lanh trông rất xinh. Thấy Vân nhìn mình mỉm cười, Ngọc hỏi:
- Sao chị nhìn em dữ thế?
- Ngọc bắt đầu ăn được ngon miệng rồi, chóng mạnh lắm. Cứ việc ăn, đừng sợ phát phúc.
- Em có sợ đâu. Em ăn nhiều ăn ít gì cũng thế thôi. Không bao giờ thêm bớt gì cả. Người em là một tác phẩm tuyệt vời mà.
Hằng vỗ tay reo:
- Hay hay. Em sẽ học câu ấy của chị. Thêm vào một câu hôm nọ là thêm một phân thì quá cao, thiếu một phân thì quá thấp. Chỉ khổ cho em, emlùn quá. Sau này nhỡ có bồ cao lại phải bắc thang trèo lên mới ngả được đầu vào ngực bồ, chán quá. Hằng nói xong, bóc thêm một chiếc bánh chưng để vào đĩa của mình.
- Em phải ăn thật nhiều mới được. Mai mốt vào trường lại phải ăn “ Hambuger” và “ Hot dog” chán chết. Về đây ở chung với các chị mấy tháng, tuy không có cái vui nhộn như em hằng ước ao, nhưng được ăn toàn món ăn Việt, lại biết tự nấu lấy nữa. Chuyến này về, em tha hồ mà trổ tài với các anh ấy.
Hằng vừa ăn vừa nói tiếp:
- Chị Ngọc lành rồi, “ Ba Xạo” không thấy đến nhỉ. Tiếc quá chị Vân đã điều đình giúp em, nhờ “ Ba Xạo” cắt cái mũi sư tử của em, sửa cho gọn cao và đẹp, chỉ tính có nửa tiền, thế mà em không đành tâm “ly dị” một tháng lương để sửa. Mất một cơ hội tốt nhưng cũng đành vậy. Sau này anh nào yêu em thì cũng phải yêu luôn cái mũi sư tử của em nữa.
Ngọc nghe nói đến tên “ Ba Xạo” phá lên cười.
Vân nghe đến chữ “ Ba Xạo” thì biến sắc mặt. Tim nàng như có vật gì đâm nhói vào.
Chợt trông thấy sắc mặt Vân, tiếng cười của Ngọc cũng tắt hẳn, còn Hằng vẫn vui thích cười vang lên. Ngọc tinh ý hơn Hằng. Trong đời Ngọc, trước khi lấy chồng, Ngọc đã từng biết thế nào là thăng trầm ấm lạnh của tình cảm. Còn Hằng vẫn ngây thơ. Có lẽ trong đời học sinh Hằng đã từng yêu vơ vẩn một vài hình bóng, nhưng đấy chưa thật là tình yêu có đủ khói lửa sóng gió, Hằng chưa biết được “ lửa sống” để hiểu rõ nội tâm của kẻ khác. Hằng thường nói:
- Em không tin có người buồn tình mà mất ăn mất ngủ được. Nếu em yêu mà bị tình cho “ lay off” thì càng buồn, em càng ăn nhiều. còn ngủ thì như các chị biết đấy, sáng nào chị Vân đánh thức dậy đi làm, em cũng nằm vật lên vật xuống mấy chục lần, cuối cùng sợ bà Lan bỏ rơi, không có xe đến trường nên mới cố gắng lấy hết can đảm bình sinh vùng dậy đi tắm. Không tạt nước lã vào người, chỉ rửa mặt thôi cũng không thể nào tỉnh táo được.
Vân bỏ đũa, dẹp bát của mình vào chậu nước rửa bát xong nói nhỏ một mình:
- Ăn nếp chóng no làm sao. Mình phải coi chừng kẻo béo ra thì nguy. Tham ăn làm hỏng mất một tác phẩm tuyệt diệu của hóa công, tội chết phải xuống địa ngục A Tỳ...
Nói xong, không đợi mọi người phản ứng, Vân ra phòng khách ngồi nhìn qua cửa kính.
Ánh sáng của ngọn đèn đường xa quá không soi thấy gì cả. Sương mù đã xuống dày đặc xóa nhòa những ánh đèn lấp lánh bên kia bờ bể. Vân ngồi trong phòng ấm mà nghe như cũng cảm thấy được hơi sương. Khí lạnh bên ngoài như hòa hợp với băng giá phát ra từ trong tâm. Vân rùng mình nhìn xuống sân. Bên dưới chỉ có hai chiếc xe hơi, một xe của Ngọc và một của bà Lan. Vân ngồi bất động, mơ tới chiếc xe thứ ba. Chiếc xe ấy, mới cách đây ít lâu còn hay đến đỗ trước nhà này. Chiếc xe màu ngà ngừng êm không một tiếng động, nên bao giờ cũng mãi tới khi có tiếng gõ cửa cả nhà mới biết là có khách. Vân có cảm giác rằng, chiếc xe ấy sẽ không bao giờ đến nữa. Có những điều người ta mơ hồ biết trước mà không lý luận vào đâu được.
Ai trông thấy Hà mà không nghĩ đây là một hạt châu. Là một “ hạt châu” từ trong trứng, cả thế giới dám cấp giấy chứng nhận Hà là một hạt châu chính hiệu, thế mà cái tinh thần ba xạo của Hà thì ví với mắt cá cũng còn chới với.
Nhưng điều mâu thuẫn rủi ro nhất cho tâm hồn người đàn bà là thấy rõ cả một trời khuyết điểm mà tình cảm vẫn không suy chuyển. Vân vừa nhớ Hà, vừa giận Hà, vừa ao ước gặp Hà mà đồng thời cũng thầm mong đừng bao giờ gặp Hà nữa để có thể quên.
Chỉ trong vòng một thời gian rất ngắn, Vân bỗng dưng trở thành một con người khác hẳn. Trước kia Vân tưởng mình, một đời sống 10 năm quả phụ với một vài lần hiểu lầm, trái tim như đã im lặng, như bất động hàng thế kỷ không còn biết cảm xúc là gì. Thế nhưng tình yêu chớp nhoáng đã đến với nàng như một cơn bão bất ngờ. cơn bão đến không báo trước, và lúc đi cũng tan biến vào khoảng không như một bóng ma, không một lời từ giã, không một câu giải thích, không một chữ hẹn hò...
Vân nhớ lại cách đây mấy tháng khi Vân gặp Hà lần đầu. Vân giật mình kinh ngạc mà không hiểu tại sao, nên vẫn cố thản nhiên che dấu bối rối. Vân đã nhìn Hà như một bảo vật trong tủ kính, Vân nhìn với cái nhìn của kẻ biết mình biết người, nhìn một cách quí mến, tán thưởng mà không hề ao ước.
Hôm ấy Vân đem Ngọc đến phòng khám bệnh của Hà. Vân đã giật mình kinh ngạc vì Hà rất giống một người bạn cũ ngày xưa của Vân. Tuy không giống hẳn nhưng khuôn mặt, khổ người, dáng điệu thanh thanh cũng đủ làm Vân lặng hẳn người đi. Mái tóc hoa râm của người đàn ông đối với một người đàn bà đứng tuổi, lắm khi trông còn hấp dẫn hơn vẻ đẹp của một lực sĩ. Đôi mắt Hà nhìn thẳng thắn tỏa ra một sức mạnh trầm lặng mà nồng nhiệt vô cùng.
Vân nhìn trộm tay Hà thấy đeo một chiếc nhẫn ngọc thạch cùng kiểu với bộ khuy tay áo. Hà không đeo nhẫn cưới, nhưng có nhiều người vợ con hàng đàn mà vẫn để ngón tay trống trơn như bàn tay độc thân. Đã lâu Vân không còn tin được vào những cái bàn tay không nhẫn ấy nữa!
Ngọc còn phải đến phòng bệnh nhiều lần, và mỗi lần Vân đều phải đem đi. Hà đã quen mặt thuộc tên hai người, đã thích hỏi những câu bâng quơ ngoài chuyện bệnh tình. Một hôm Hà hỏi Vân:
- Cơm Việt nam có ngon không cô?
Giá Vân là một người khác, qua nhiều lần “ bốn mắt nhìn nhau” như thế, sẽ. hiểu ngay đây là một câu “ mở đường cho huơu chạy”, Vân có thể trả lời:” Ngon lắm chứ , ngon hơn cả cơm Tàu nữa! Ông có muốn ăn thử không?”. Hà sẽ trả lời: “ Có chứ! Nếu cô định cho tôi ăn thử cơm Việt Nam thì còn gì bằng!”... và cứ thế sẽ có rất nhiều khoảng chính, khoảng phụ cần phải để hạ hồi phân giải...
Nhưng Vân chỉ thật thà trả lời:
- Đối với tôi cố nhiên là ngon!
Một lần khác Hà lại gợi chuyện:
- Tiếng Việt Nam có khó không cô? Tôi muốn học tiếng Việt lắm. Tôi sắp tình nguyện sang Việt Nam ba tháng giúp việc tại nhà thương Sàigòn.
Đây cũng là một câu “ mở đường cho huơu chạy” nữa! Đáng lẽ Vân trả lời:” Dễ lắm, nếu ông muốn học một vài câu nói thông dụng tôi sẽ dạy ông. Tôi chắc sẽ rất có ích khi ông đến Việt Nam”. Thế rồi câu chuyện có thể kéo dài ngày học, giờ học và vô tận... Nhưng Vân chỉ trả lời một cách đứng đắn:
- Tiếng Viết nam rất dễ vì văn pháp giản dị. Nhưng đối với người ngoại quốc thì khó về dấu và giọng.
Hà nhìn Vân không nói gì. Cái nhìn có vẻ trách móc như bảo:
- Đồ ngu, ta mở đường cho mà không biết đi! Vân cũng nhìn lại một cái nhìn thách thức để trả lời:
- Đứa nào giả vờ ngu được là đứa ấy không ngu lắm đâu! Làm chủ cả một cái bệnh viện như ông, đẹp trai tài giỏi như ông, không hỏi cũng biết đàn bà chung quanh ông thiếu gì. Ở cái bán đảo quanh năm thường trực có hàng chục ngàn đàn bà vừa góa, vừa ly dị, vừa nhỡ tàu, và nửa chừng xuân... quanh năm ông sửa mắt, sủa mũi, kéo da, thêm ngực cho hàng nghìn người, ông muốn thì thiếu gì, bộ tôi cũng chui vào tròng để rồi chết không kịp ngáp sao?
Vân cố giữ mình để cho cuộc đấu trí giữa hai bên sớm chấm dứt. Nàng không trả lời những câu hỏi bâng quơ của Hà nữa! Cả hai bên đều có thể tự coi như đã đi lạc vào rừng, trông thấy một đóa hoa dại tuyệt đẹp, và cố nhiên không thuộc quyền sở hữu của ai hết, nên đã dừng chân ngắm nghía tán thưởng một lúc rồi lại tiếp tục đi.
Câu chuyện chỉ có thể đến đây là hết, nếu Ngọc không quyết định sửa nhan sắc, thay da mặt, và Vân lại phải chở Ngọc đến phòng bệnh của Hà mỗi ngày. Lúc da non ra, Ngọc phải tránh nắng và gió nên một hôm Vân phàn nàn với Hà:
- Các cô nữ khán hộ của ông bảo ông không bao giờ thăm bệnh nhân ở nhà cả. Nhưng đây là trường hợp đặc biệt, xin ông đến nhà, chúng tôi sẽ trả tiền gấp đôi.
Hà mỉm một nụ cười bí hiểm trả lời:
- Được, tôi sẽ đến. Tôi không tính tiền đâu! Chủ nhật này 1 giờ trưa nhé?
Ngay tối hôm ấy khi cả nhà còn ngồi bên cạnh máy truyền hình bỗng có tiếng chuông điện thoại reo vang. Tiếng Hà ở bên kia đầu dây:
- Bác sĩ Hà đây... Chào cô. Thế nào các cô đang làm gì đấy? Tôi sẽ đến thăm các cô.
Vân ngạc nhiên trả lời:
- Vâng, ông có hứa đến thăm bệnh ngày mốt. Chủ nhật, 1 giờ trưa.
- Tôi sẽ đến ngay bây giờ.
- Bây giờ là 11 giờ đêm?
- Còn sớm chán. Tôi sẽ đến trong 5 phút.
Vân gọi các bạn:
- Này các cô, bác sĩ Hà tới ngay bây giờ! Tất cả mọi người đều ngạc nhiên:
- Động mả hở?
Đúng 5 phút sau Hà đến với một chai rượu trong tay. Cả nhà cùng uống mỗi người một ly nhỏ, còn Hà uống hết cốc này đến cốc khác không ngừng. Hà nói chuyện vui vẻ, bặt thiệp, duyên dáng, có óc hài hước vô cùng.
Lúc ra về, Hà bắt tay tất cả mọi người trong nhà, chỉ một mình Vân đưa Hà ra xe. Hà mở cửa xe bảo:
- Mời cô lên xe một lúc, tôi có chuyện quan trọng muốn nói.
Hà vừa nói vừa đẩy nhẹ Vân, Vân không kịp có phản ứng gì hay suy nghĩ xa xôi, theo đà bước lên xe, Vân vừa ngồi xuống thì Hà đã ngồi ngay bên cạnh. Vân định hỏi Hà muốn gì, nhưng chưa kịp mở lời, thì một tay Hà đã quàng qua sau lưng Vân, một tay ôm ngang. Anh chận câu hỏi bằng một cái hôn. Vân vùng vẫy chống cự, cái phản ứng đầu tiên của một người khi bị tấn công bất ngờ. Nhưng bị kềm chặt giữa hai vòng tay cứng rắn của Hà, Vân không thoát được. Môi của Hà mềm và thơm ngát mùi rượu dâu, Vân thấy choáng váng ngây ngất, để yên cho Hà tìm môi mình sâu hơn.
Hà chỉ ngừng lại thở trong vài giây rồi lại hôn tiếp. Và Vân mất hết ý tưởng chống cự, để mình chìm đắm sâu hơn trong mỗi cái hôn của Hà. Bỗng cả hai giật mình vì đèn ở ngoài hiên bật sáng. Có tiếng trên gác vọng xuống:
- Vào nhà nhanh lên kẻo gió lạnh lại bị ốm Vân ơi!
Cô nàng nào lo Vân bị lạnh lại có nhã ý vặn đèn soi đường, nhưng lòng tốt đến không đúng lúc, hình như không được hoan nghênh lắm.
Hà buông tay. Vân sửa lại tóc. Hai người nhìn nhau bâng khuâng.
- Thôi tôi về, khuya rồi. Mai là ngày mổ của tôi.
Vân gật đầu:
- Chủ nhật anh còn đến nữa không?
Hà se sẽ gật đầu, mở cửa xe cho Vân. Nhìn chiếc xe chạy biến vào đêm tối.
Vân thong thả bước lên nhà nghĩ thầm:
- Đời là như vậy sao? Hơn 10 năm sống như một đóa hoa kết thành băng, bỗng trong giây phút bị một người lạ mặt hái trong một lúc không ngờ nhất. Thì ra thời đại nguyên tử có khác. Hai người nhìn nhau, hiểu nhau muốn gì, người đàn bà cho cơ hội, và người đàn ông nắm lấy không cần có một lời mở đầu.
Vào nhà cả bọn hỏi tưng bừng tới tấp:
- Chuyện trò gì mà lâu quá vậy?
- Ai cho ai uống nước đường hở?
- A ha! Thế mà mấy cô khán hộ cứ quát tháo ầm cả lên:” Bác sĩ của chúng tôi không bao giờ làm “ house call”. Thấy chưa? Bây giờ “house call” từ 11 giờ đêm đến 3 giờ sáng!
Vân không trả lời những câu hỏi lửng lơ. Đầu óc nàng choáng váng, tâm trí lâng lâng, một niềm vui từ đâu tự kéo đến như nước vỡ bờ tràn ngập mênh mông. Thì ra khi một người đàn ông được coi như xứng đáng đến đúng lúc, thì họ có thể xoay chiều cả một nhân sinh quan, ở trong bất cứ cái đầu óc nào bướng bỉnh kiên cố nhất.
Trưa hôm sau trong lúc không ai ngờ Hà đến, thì Hà lại lừng lững vào và ngồi chơi rất lâu. Cả bọn đều hoan nghinh đã “ tậu” được một người bạn mới biết chữa bệnh, biết nói chuyện rất có duyên và biết cả đàn hát nữa!
Sau buổi cơm tối cả nhà tưởng là đã hết khách, không ngờ Hà lại còn đến. Mọi người đều đi ngủ từ lâu, cái divan ở phòng khách cũng đã lật ra thành giường. Khách mời ngồi trong nhà bếp.
- Anh muốn uống cà phê hay nước trà?
Hà lắc đầu:
- Tôi đã uống tất cả các thứ rồi.
Vân nhìn Hà ngạc nhiên nghĩ thầm: 1 giờ sáng, anh chàng này ở đâu đến đây?
Tại sao giờ này còn lang thang như đồ...
Hà không để Vân có thì giờ nhìn anh để phân tích hỏi han. Anh dơ tay kéo mạnh Vân vào lòng, thế là những cái hôn đến tới tấp như mưa.
Trưa chủ nhật, Hà giữ lời đã hứa, làm cái “ house call” chính thức. Nhưng bác sĩ đến không phải để thăm bệnh mà để ăn cơm với bệnh nhân và cả nhà rồi ra về. Ngọc đã gần khỏi, ngồi dậy đi ra đi vào nói chuyện lém lỉnh như thường, chỉ còn da mặt đang thay chưa được phép ra nắng.
Buổi cơm tối, bệnh nhân và các cô bạn gái bắt đầu đem bác sĩ của mình lên bàn mổ phân tích.
- Thằng cha này lạ! Có địa vị, danh giá, nổi tiếng giàu có, đẹp trai, đàn hát đủ tài, thế mà lại như có vẻ cô đơn!
- Theo thuyết của bà Lan thì những anh nào bị vợ bỏ là “ something wrong”. Anh nào đủ điều kiện cho đàn bà chết mệt mà cũng bị vợ chê là “ something “ lại càng “ wrong” lắm lắm lắm!
- Thằng cha này có đủ khả năng để có một nghìn lẻ một người yêu, tại sao lại chạy đến đây bất phân nhật dạ như đồ cầu bơ cầu bất thế nhỉ?
Những câu hỏi lửng lơ nêu ra, không ai cần ai trả lời, mà thực ra cũng không ai hiểu Hà đủ để trả lời.
Hà còn đến nhiều lần nữa, và lúc nào cũng có cả nhà quây quần chung quanh anh nói chuyện, nên trước mặt mọi người anh chỉ dám nắm tay Vân mà thôi. Vân không nói nên cũng không ai biết giữa Hà và Vân đã đi đến đâu.
Một hôm lúc lại đem Hà lên bàn mổ, Ngọc bảo:
- Thằng cha hay đùa quá. Mới đầu thì vui, bây giờ thấy chướng. Mình hỏi câu gì quan trọng đáng trả lời một cách đứng đắn, hắn cũng bông đùa. Ví dụ như hôm qua em hỏi về cái khoản “ special charge” trong đơn tính tiền là gì, thằng chả trả lời: “ Đó là nụ cười duyên dáng của tôi dành riêng cho cô”.
Hằng cũng nói:
- Thằng cha ấy lạ. Chỉ độc nói chuyện với một mình chị Ngọc. Hai người đối đáp sát sạt như keo sơn, không còn ai chen được một chữ vào trong câu chuyện. Thế nghĩa là trong bụng lão thì thích chị Ngọc, mê chị Ngọc, nhưng vì Ngọc có chồng rồi, nên lão nắm tay chị Vân cho đỡ ghiền!
Vân cũng tiếp:
- Tôi thấy lão nói láo số một. Lão chỉ thích đến bất ngờ bất cứ giờ nào, không nghĩ đến chủ nhân có tiện tiếp khách hay không. Còn khi lão hứa và mình chờ thì lão không đến. Party của mình nhân lời đến rồi lờ đi, không xin lỗi trước lỗi sau gì cả. Party của lão, hứa đến đón mình rồi quên luôn.
Ngọc gật đầu:
- Thằng cha ba xạo thật!
Hằng vỗ tay:
- Ha ha, Ba Xạo đúng là tên của lão!
Thế là từ đấy, tên Ba Xạo được ghi vào sổ bộ, được mọi người công nhận đúng là tên của Hà.
Vân nói:
- Ba Xạo ly dị, vợ ở nhà thương điên. Có khi cái ba xạo của lão làm vợ nổi khùng, chịu không nổi hóa điên cũng không biết chừng!
Mỗi ngày mọi người lại tìm thêm được một vài sáng kiến trong sự mổ xẻ tâm hồn và cuộc đời của Hà, và những phát giác mới càng củng cố cái ý nghĩa tính chất của tên Ba Xạo thêm lên.
Cho đến mấy tuần lễ sau này, Ba Xạo không thấy đến luôn như trước. Bệnh nhân lành rồi, bác sĩ không cần săn sóc, hay bác sĩ còn đang bận làm một “ house call “ nào quanh quất đâu đây!
Ở dưới đường từng chiếc xe đi qua, vết đèn chạy dài trên đường nhựa sáng loáng. Bây giờ Vân không hy vọng một trong những chiếc xe ấy dừng lại nữa. Chỉ một thời gian rất ngắn vừa qua, cuộc sống sóng gió nội tâm đầy đủ hơn cả 10 năm trời đằng đẳng. Rất nhiều tình yêu gói ghém niêm phong cất kín từ đời kiếp nào, một phút được mở khóa đem ra phơi nắng. Thoát khỏi không gian. Nhưng cũng như một phép nhiệm mầu, mối tình tự cảm thấy thoát ra không đúng thời đại, cho không đúng người, đúng lúc, tình tự thu mình nhỏ dần, nhỏ dần, rồi không ai bắt buộc, chính nó tự lắng vào tận nơi u uất nhất của tâm hồn, tự niêm phong lại sâu chặt hơn xưa.
Một trận gió ngược đã thổi tất cả sương mù sang vùng khác, bên kia bờ biển hàng vạn ánh sáng lấp lánh đủ màu như một rừng kim cương hiện ra.
Ngọc đã ăn xong đến ngồi cạnh Vân. Vân nhìn Ngọc, thấy người bạn trẻ hơn 10 tuổi, bây giờ vừa thay da mặt xong đẹp hơn trước gấp bội. Từ lúc mới quen nhau hồi 4 năm trước, Vân vẫn coi Ngọc như em gái, thương Ngọc một cách chân thành. Nhất là những ngày Ngọc vừa ở bệnh viện về, Vân đưa đón, bồng lên đỡ xuống, nâng niu như một người em bé, tình thương càng sâu đậm thêm lên. Nhưng từ lúc Hà đến và nhận thấy Hà chỉ thích nói chuyện với Ngọc, Vân mới nhận ra Ngọc có một nhan sắc hấp dẫn đàn ông kinh hồn, nhan sắc ấy người đàn bà nhìn nhau như bạn gái không thể nào cảm thấy được.
Hằng ăn xong cũng theo ra phòng khách, hỏi:
- Này các chị, em nhận thấy là Ba Xạo mê chị Ngọc, nhưng Ngọc có chồng rồi, lão không dám dở trò sợ bị ăn đòn, nên dùng chị Vân làm bình phong.
Ngọc tức quá, gân cổ lên cãi:
- Ngọc có chồng rồi còn mê man gì! Nói bậy phải đòn bây giờ! Bác sĩ đến thăm bệnh nhân thì phải nói chuyện với bệnh nhân chớ còn nói với ai!
- Bác sĩ nói với bệnh nhân về các vấn đề nhân sinh quan, và hạnh phúc của nhân loại, và vũ trụ với lại không gian... hà hà nghi quá. Lại còn cả chuyện con khỉ, con tiều, vớ vẩn không đâu vào đâu nữa!
Vân không nói gì nhưng nghĩ thầm.
- Ngọc có chồng rồi ai chả biết, nhưng ai cấm được đàn ông mơ tưởng Ngọc. Ngọc rất yêu chồng, tối nào cũng viết thư cho chồng, nghe chồng hát trong máy ghi âm, ấp yêu ảnh chồng nào ai biết. Họ vẫn cứ hy vọng như thường.
Tự cho là mình nghĩ bậy, Vân hối hận nói:
- Xin lỗi Ngọc nhé!
Ngọc ngơ ngác không hiểu. Vân càng thấy thương Ngọc hơn xưa. Ngọc có lỗi gì đâu khi có người yêu mê Ngọc. Ngọc làm sao bắt buộc được người khác đừng thích mình. Nếu trong câu chuyện Ngọc đã lắm lúc muốn đem tài quán thông kim cổ của mình ra áp đảo các bạn, thì cũng là một hành động đúng theo bản tính hiếu thắng của con người.
*
- Tết nhất gì mà kỳ cục thế này ? Không có thủy tiên, không có pháo, không có áo mới, chúc mừng. Không có bà con cô bác gì hết cả. Chỉ có một cành đào giấy với mấy cái bánh chưng bé tí tẹo thế này cũng dám gọi là Tết à?
Lại vẫn cô bé Hằng liến thoắng, phàn nàn. Vân thêm:
- Chưa hết đâu. Đừng quên là ngày mai dù mồng một, chúng mình vẫn cứ phải đi dạy như thường. Đây đâu có phải là quê hương của ta mà bắt thiên hạ phải ăn Tết theo ta. Tốt hơn hết là cứ ngồi yên mà hồi tưởng.
Bà Lan đem lên tặng các cô một đĩa kẹo mứt mua ở phố Tầu để pha trà tham gia buổi hồi tưởng tất niên cho thêm ấm cúng.
Trong phòng khách, mỗi người ngồi một góc, không nhìn nhau, cũng không cần mang cái mặt nạ vui tươi. Các cô yên lặng ngồi nhìn vào khoảng không. Mỗi người trong tay cầm một chén trà, một miếng mứt. Dù tách trà có đưa lên môi, chất trà có thấm vào thể chất, bà Lan biết không có ai đang sống trong hiện tại. Bà Lan phá tan sự yên lặng trước:
- Thôi, thì giờ tưởng niệm quá khứ như thế là đủ rồi. Bây giờ đến tương lai. Mỗi người đều phải nghĩ tới điều mình ao ước, tưởng tượng điều đó thực hiện y như thực.
Hiền ngập ngừng hỏi:
- Có phải nói ra không?
Bà Lan lắc đầu:
- Không cần, cứ tâm niệm cho mình, hằng đêm tâm niệm, mãi mãi rồi sẽ thành sự thực. Đừng nói ra mất thiêng!
Nhìn mấy cô gái cô đơn ngồi bó gối thả hồn phiêu lưu, Bà Lan nhè nhẹ mở cửa xuống nhà dưới.
Ba tuần lễ sau, Ngọc đi làm trở lại. Cả nhà trở về với nhịp sống bình thường. Nhưng thực ra nếp sống chỉ có vẻ bình thường phần vật chất ngoài mặt, còn phần tình cảm trong thâm tâm ai cũng có nhiều thay đổi. Mực sống vui vẻ đã lên đến cao triều bây giờ đang hạ dần xuống.
Ngọc và Hằng ngày ngày tính nhẩm xem bao giờ về trường, đã làm được bao nhiêu, để dành được bao nhiêu. Hiền tính chuyện về nước lấy chồng. Bà Lan rất đồng ý, cứ khuyên Hiền mãi:
- Cô Hiền về nước chắc thích hợp hơn. Cô không yêu được người ngoại quốc mà gặp người Việt ở hải ngoại thì khó hơn đáy bể mò kim. Hai người dù có cô đơn đến đâu gặp nhau cũng ít khi đủ điều kiện để hợp nhau. Hai thứ cô đơn hai nhãn hiệu khác nhau, như không cùng chung một thế giới, ngửi không được!
Hằng đã biết nấu tất cả những món ăn trên tờ thực đơn dán trong bếp hai trang dầy đặc, đã biết làm tiệc cho 20 người ăn mà không mệt, biết cách chế biến khi cấp thời, biết sáng kiến nấu những món ăn cũ thành mới, biết chế ra những món ăn không tên với bất cứ loại rau thịt gì có sẵn trong nhà. Hằng đã bắt đầu thấy mình tài giỏi nên tỏ ra chán làm bếp.
Hiền xưa nay vẫn sống riêng biệt, tự nhiên thấy nói chuyện thủ thỉ với Hằng nhiều hơn, và Hằng bỗng dưng cảm thấy thiệt thòi vì phải làm bếp nhiều hơn mọi người. Hằng đã quên mất rằng lúc đầu nàng đã phải tranh đấu kịch liệt dành phần làm bếp để học hỏi. Vân hiểu ý, lấy lại chân nấu bếp như lúc đầu.
Càng ngày Ngọc và Vân càng hiểu thêm về tính nết Hằng qua những câu chuyện chắp nhặt trong mỗi bữa ăn.
- Em ở trường Xơ, các Mẹ các Dì la mắng gì em cũng cười, cũng vâng dạ, mà thực ra em chẳng bao giờ nghe theo cả. Các mẹ thấy em không bao giờ cãi cho là con bé ngoan nhất, lành nhất, có biết đâu là trong thâm tâm em cóc cần.
Một lần khác Hằng cho biết:
- Ai muốn nói gì thì nói, em không nghe thì thôi. Con bé lúc nào cũng chỉ cười, cười thực tươi cho thiên hạ tha hồ nói mỏi mồm, chê chửi chán thì ngừng.
Thì ra đây là mặt thực của Hằng, cô bé lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ, ngoan ngoãn, nhã nhặn, rộng rãi, hay mời mọc đến một mức độ làm cho mọi người không tin được ở đời có thể có một cô gái dễ thương đến thế. Bây giờ mới biết bọc trong nụ cười duyên dáng ấy là cái gan lì, tính cóc cần, bướng bỉnh, ngạo đời, sâu đậm hơn ai cả. Và trong khi mọi người thấy cô luôn luôn nhã nhặn xin học hỏi, xin mọi người tận tâm chỉ bảo, trong khi cô rót những cốc nước đường đầy tràn cho người khác, cô tự cười thầm trong lòng:
- Chúng mày ngu cho chúng mày chết! Cho chúng mày tha hồ mà phơi bày tim gan lòng dạ. Điều gì tao muốn biết, tao học cho hết, xong rồi tao cười vào óc chúng mày!
Bây giờ mỗi lúc trông thấy Hằng cười, cũng nguyên nụ cười xinh xinh với cái má lúng đồng tiền giả tạo ấy, Vân đọc thấy câu:
- Cho chúng mày chết, tao cóc cần!
Ngọc không nói chuyện nhiều chỉ sửa soạn về trường. Ba tháng nữa, chồng Ngọc sẽ thôi ở trong quân đội, dọn nhà đi Hoa Thịnh Đốn, Ngọc sẽ theo chồng đến đấy nên đã làm đơn xin đổi trường, hằng ngày thư từ giấy tờ gửi đến tới tấp.
Đêm cuối cùng của bộ tứ, ai nấy đều hành lý sẵn sàng để lên đường. Hiền về nước hy vọng “ yểu điệu thục nữ” sau 15 năm chu du thế giới, may ra sẽ gặp được “ quân tử hảo cầu” để thấy quê hương mình là đẹp hơn cả. Hằng về trường học nốt hai năm nữa để giật mảnh bằng M.A. cô đã đi phố Nhật mua một thùng to tướng vật liệu để nấu cơm Việt Nam, nào là xì dầu Tầu, nước mắm Hồng Kông, bún, nấm, măng, tương v.v.. lại có cả mấy gói trà thơm, một bộ đồ trà sứ xinh xinh. Cô bé quyết tâm mở một chiến dịch thu hút những chàng trai “ rường cột nước nhà” đang sống tha phương cầu học, và hằng đêm ngày mơ tưởng đến mùi quê hương, vị quê hương như bát phở tái, bún chả, gà xé phay, bò bún, sườn nướng, gỏi tôm v.v...
Ngọc cũng sửa soạn giấy tờ xong, nàng đã cho tất cả hành lý lên xe, chỉ còn chờ ngày mai mặt trời mọc là lên đường.
Suốt đêm Vân tắt đèn ngồi bên cửa sổ nhìn ra bể. Bên kia bờ bể vẫn cái rừng kim cương ánh đèn bát ngát bất di bất dịch ấy như ngày cả bọn mới đến, nhưng tháng ngày qua, tâm trạng con người đã khác xa. Cảm tình của bốn người bạn đối với nhau cũng không còn đơn giản như ngày mới gặp. Vân chợt nghĩ đến câu ví “ hạt châu mắt cá” của người xưa. Phải, ở đời đúng là hạt châu mắt cá lẫn lộn. Mắt cá có cái màu sắc và hình dáng của hạt châu, và cũng có rất nhiều hạt châu chỉ có cái vỏ bóng bảy xinh đẹp bên ngoài, trong ruột lại còn tệ hơn cả mắt cá. Bây giờ làm thế nào để mượn được một đôi mắt xanh của cổ nhân để phân biệt ai là hạt châu hay mắt cá trên đời đây!
Sợ ý nghĩ miên man đưa đi xa quá mà không đến đâu, Vân lắc đầu như xua đuổi những ám ảnh phức tạp, Vân bảo thầm:
- Chủ trương của Hằng thế mà hay. “ Cứ cười cho thật tươi, còn thì cóc cần tất cả”. Cô bé con khôn lạ!
Hành lý của Vân cũng đã xếp đặt gọn gàng. Vân đã tặng hay vứt bỏ tất cả những thứ không cần đến, chỉ giữ lại đúng 20 cân hành lý hãng máy bay cho phép mang theo. Các cô hỏi Vân đi đâu, Vân chỉ lắc đầu:
- Chưa biết! Khăn gói gió đưa. Muốn đến đâu thì đến. Tôi không còn cha mẹ, không có nhà cửa gia đình, cũng chả có trường mà về. Đi đâu cũng không có gì là quan trọng.
Sáng hôm sau, bà Lan quét dọn trong phòng lại để cho người khác thuê. Bà thấy phòng của Vân sạch sẽ khác thường, không giống phòng của các cô kia, mỗi người để lại một núi rác. Chăn màn của Vân do bà Lan cung cấp được giặt giũ xếp vuốt tử tế, phòng không một vết nhơ. Chỉ có một đống tro chất đầy lò sưởi. Vân đã đốt tất cả thư từ, giấy tờ, kỷ niệm... Trong đống tro một mảnh phong bì còn sót lại dấu hiệu” Peace Corps”. Bà Lan tự bảo:
- Cô này bướng bỉnh, không khéo lại tình nguyện sang Phi Châu công tác mất rồi.
Linh Bảo
Monterey 1963
KHÓA HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CHUYÊN NGHIỆP CƠ BẢN NÂNG CAO
June 1, 2013 at 8:51am
LIÊN TỤC KHAI GIẢNG KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM BỚI TÓC CÔ DÂU DẠ HỘI NGHỆ THUẬT TOÀN DIỆN TỪ CƠ BẢN ĐẾN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
www.korigami.vn/p/khoa-d-trang-iem-e-boi-toc-co-dau.html?M=1
___ TRANG ĐIỂM BỚI TÓC SINH NHẬT, DẠ HỘI, TIỆC, KHIÊU VŨ, HÓA TRANG, VALENTINE, MÙNG 8/3, NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM, EVENT, SỰ KIỆN, LỄ HỘI, THẢM ĐỎ, SÂN KHẤU, ĐIỆN ẢNH, THỜI TRANG, CA NHẠC...
___ PHONG CÁCH NHẸ NHÀNG, PHONG CÁCH TRONG SUỐT HÀN QUỐC, PHONG CÁCH MỘC NHẬT BẢN, PHONG CÁCH TẠO KHỐI 3D CHÂU ÂU MỸ, PHONG CÁCH ẤN TƯỢNG TRÌNH DIỄN CATWALK
___ KỸ THUẬT BỚI TÓC NGHỆ THUẬT BAO GỒM ĐẦY ĐỦ BỚI + TẾT + TWIST + BÚI + BUỘC ĐUÔI NGỰA + ĐAN NONG MỐT + CÀI PHỤ LIỆU + XỬ LÝ VOAN + VƯƠNG MIỆN + NƠ + HOA THẬT + HOA GIẢ + TRÂM CÀI ... CÔ DÂU TÓC NGẮN, CÔ DÂU TÓC TRUNG BÌNH, CÔ DÂU TÓC DÀI, CÔ DÂU TÓC NỐI, CÔ DÂU TÓC GIẢ...
XEM BẢN ĐỒ HỌC VIỆN TÓC KORIGAMI 0915804875 DẠY CẮT TẠO MẪU TÓC 3D NAM NỮ nhấp vào link sau goo.gl/maps/dV482
Thông tin nóng hổi siêu Hot : khi bạn học kết hợp cả 2 khóa trang điểm và bới tóc cô dâu chuyên nghiệp sẽ được miễn phí tiền học vẽ móng Nail Art + vẽ điện thoại Mobi Art + nối tóc nghệ thuật
Tự hào là trung tâm dạy nghề có giáo trình được biên soạn chặt chẽ do giảng viên Kuansaigon ( đạt giải thưởng Kéo Vàng Davines 2008 ) biên soạn và trực tiếp điều hành giảng dạy giáo trình Korigami tại Hà Nội ...
-----------------------------------------------------------------
Bạn đang băn khoăn chọn một địa chỉ dạy nghề trang điểm + bới tóc cô dâu chuẩn nhất - tốt nhất - nhanh ra nghề nhất Hà Nội ...
___ Địa chỉ số 7 Trần Tế Xương - Trấn Vũ - Trúc Bạch - Ba Đình - Hà Nội ( goo.gl/maps/dV482) ...
___ Cam kết là địa chỉ tốt nhất tại Hà Nội có thể giúp bạn trở thành một chuyên gia trang điểm và bới tóc cô dâu giỏi nghề chỉ sau 1 thời gian học nhanh nhất ...
@ Bạn chưa biết gì về nghề và luôn nghĩ rằng mình không đủ khéo léo để theo đuổi các bộ môn nghệ thuật này, giáo viên dạy nghề có nhiệt tình không, có cam kết dạy đúng như trong các quảng cáo hay không?
@ Chúng tôi tự tin sở hữu "một phương pháp dạy học nghề đơn giản nhất - căn bản nhất - chi tiết nhất - liên tục cập nhật xu hướng công nghệ kỹ thuật tiên tiến" ... điều đó cam kết dù bạn là người vụng về đến đâu cũng có thể học được.
@ Chúng tôi là đội ngũ giáo viên nhiều năm kinh nghiệm, nhiệt tình giảng dạy, yêu nghề, không giấu nghề ... điều đó cam kết dù bạn có tiếp thu chậm đến mấy - chỉ cần bạn chuyên cần và có tinh thần học tập nghiêm túc ... chúng tôi sẽ bằng mọi cách để có thể đào tạo bạn trở thành một chuyên gia trang điểm hoặc bới tóc cô dâu chuẩn mực.
@ Chúng tôi có hợp đồng dạy nghề với các điều khoản ràng buộc hợp lý từng chi tiết một, các điều khoản này nhằm đảm bảo quyền lợi từ 2 phía, đào tạo thành công một học viên chính là hình thức quảng cáo tốt đến mức không thể tốt hơn ...
@ Ngược lại, chúng tôi cũng tha thiết mong muốn các bạn học viên một khi đã đăng ký học thì hãy hết lòng nhiệt tình học và thực hành thật nhiều nhằm đem lại kết quả tốt nhất ...
@ Còn những bạn nào chỉ xem đi học nghề như một việc giết thời gian, một cách để giải trí lúc nhàn rỗi ... hãy suy nghĩ thật chín chắn trước khi đăng ký ... hoặc tìm một chỗ học nghề khác có đường lối dạy học thoải mái thích học thì học mà không học thì đi chơi
@ Bạn băn khoăn không biết thủ tục nhập học có rườm rà không, chi phí học nghề có cao không, đi học có phát sinh thêm gì không, có chỗ ăn ở nội trú dành cho học viên ở xa hay không
@ Thủ tục nhập học rất đơn giản , chỉ cần bạn có photo chứng minh thư hoặc bằng lái xe đã đủ điều tham gia đăng ký học tại trung tâm
@ Đối với bạn có nhu cầu nội trú ăn ở tại trung tâm xin vui lòng mang theo 01 bản sao chứng minh photo có công chứng + 01 bản sao hộ khẩu photo có dấu công chứng ... chi phí sinh hoạt ở trung tâm cực kỳ hợp lý ...
@ Học phí ở trung tâm đã được tính toán ở mức có thể chấp nhận được đối với tất cả mọi tầng lớp ... trong gói học phí đã bao gồm hỗ trợ hoặc tặng kèm dụng cụ học tập do đó tránh cho bạn những phát sinh rườm rà phức tạp ngoài ý muốn ...
------------------------------------------------------------
XIN MỜI BẠN ĐỌC KỸ CHI TIẾT CÁC KHÓA HỌC NGHỀ TẠI TRUNG TÂM KORIGAMI www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html?=1 ...
@ Xin lưu ý trang điểm và bới tóc là 2 khóa học tách rời độc lập có tặng kèm dụng cụ học tập hoặc một số phụ liệu như chúng tôi đã cam kết ... nếu bạn có nhu cầu học cả 2 loại hình nghệ thuật này sẽ được tặng một khóa học vẽ móng nghệ thuật Nail Art
+++ KHÓA [D] KHÓA DẠY HỌC TRANG ĐIỂM CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí đã giảm 6 triệu nay chỉ còn 15 triệu / trọn khóa 12 tuần / tặng bộ dụng cụ make up + bộ mỹ phẩm make up PRO )
Tư vấn : Khóa học này dành cho học viên chưa biết nghề có nguyện vọng nắm bắt thật chắc nghệ thuật trang điểm từ cơ bản đến nâng cao. Khi tốt nghiệp có thể xin vào làm tại các ảnh viện hoặc đầu tư mở tiệm cho thuê áo cưới.
Kỳ hạn cam kết thành nghề ghi trên hợp đồng : 3 đến 4 tháng
Dụng cụ học tập là 1 cốp đồ đầy đủ gồm các loại phấn chất lượng cao không chứa chì hoạt tính gây tổn hại da mặt _ các loại kem dưỡng và tẩy trang _ bảng màu son _ bảng màu mắt _ bộ cọ make up 24 chiếc _ bộ mi giả _ và đầy đủ các phụ kiện trang điểm chuyên nghiệp cần thiết.
Tặng giáo trình tài liệu cơ bản đến nâng cao _ tài liệu video dạy trang điểm theo nhiều phong cách chuyên nghiệp do các giảng viên nổi tiếng trên thế giới chỉ dạy từng chi tiết.
Có đội ngũ người mẫu sẵn sàng cho thuê mặt với giá cả hợp lý.
Giới thiệu việc làm ngay sau khi kiểm tra tốt nghiệp đạt loại khá trở lên.
Gồm nhiều phong cách trang điểm và 20 bài trang điểm chuyên nghiệp bắt buộc một thợ chuyên nghiệp phải biết*
Làm quen với các dụng cụ trang điểm và công dụng của từng sản phẩm trang điểm Học kỹ năng sử dụng từng loại cọ trang điểm _ bút kẻ mắt _ bút kẻ môi _ mút trang điểm _ bông phấn chuyên nghiệp
Học kỹ năng chăm sóc da _ làm sạch da _ dưỡng ẩm da trước khi trang điểm
Học kỹ năng tạo lớp kem lót _ kem nền _ lớp kem che khuyết điểm trong suốt phù hợp với từng tông màu da sáng tối trung bình
Học kỹ năng tạo lớp phấn nền mịn màng _ lớp phấn phủ giúp bảo tác phẩm trang điểm hoàn hảo.
Học kỹ năng định hình tạo dáng khung chân mày tự nhiên hợp khuôn mặt _ kẻ vẽ lông mày với bút chì _ tô chân mày với phấn bột _ chỉnh sửa các khuyết điểm của từng cặp chân mày _ định hướng dáng chân mày hoàn hảo cho khách hàng.
Học kỹ năng tạo bóng highlight tỏa sáng vùng chữ [T] và lowlight tạo góc khuất vùng chữ [U] cho khuôn mặt trang điểm đạt tới sự hoàn hảo nhất có thể _ Sử dụng phấn nâu Bronzer tạo khối 3D tạo chiều sâu thu hút mọi ánh nhìn.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hằng trăm gam màu mắt khác nhau tạo nên hàng trăm phương pháp trang điểm cặp mắt từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ năng phân biệt và phối hợp hàng chục gam màu son môi tạo nên hàng chục phương pháp trang điểm đôi môi từ đơn giản đến phức tạp nhất.
Học kỹ thuật đánh phấn má hồng phù hợp với từng kiểu khuôn mặt
Học kỹ thuật sử dụng các loại nhủ mắt _ kim tuyến _ hạt pha lê _ lông vũ _ hoa _ phụ kiện trang sức đắt tiền nhằm tạo ra những tác phẩm trang điểm siêu ấn tượng khi chụp hình STUDIO hoặc khi biểu diễn trên sàn CATWALK
Học kỹ thuật tạo ra những tác phẩm trang điểm hoàn hảo cho từng sự kiện SINH NHẬT _ ĐI VŨ TRƯỜNG _ LỄ TỐT NGHIỆP _ CƯỚI HỎI TRONG NHÀ _ CƯỚI HỎI NGOÀI TRỜI _ CƯỚI HỎI TẠI KHÁCH SẠN 4-5 SAO _ CƯỚI HỎI TẠI CÁC KHU NGHỈ DƯỠNG CAO CẤP _ TUẦN LỄ TRĂNG MẬT
Trang điểm cá nhân các phong cách HỌC SINH _ CÔNG CHỨC VĂN PHÒNG _ LÃNH ĐẠO CẤP CAO
Trang điểm theo thời gian ban ngày ban đêm
Trang điểm theo mùa trong năm
Trang điểm các dịp lễ hội truyền thống
20 bài trang điểm tiêu biểu nhất mọi thời đại
Tặng thêm 5 bài vẽ BODY PAINTING ( Hội họa hình thể )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
------------------------------------------------------------------
+++ KHÓA [E] : KHÓA DẠY HỌC BỚI TÓC CÔ DÂU CƠ BẢN NÂNG CAO CHUYÊN NGHIỆP
học phí 10 triệu / trọn khóa từ 4 đến tối đa 8 tuần / tặng phụ kiện bới tóc cô dâu
Các kỹ thuật Tết tóc cổ điển - hiện đại ( tết 2 múi - tết 3 múi – tết 4 múi – tết 5 múi – tết 6 múi – tết xương cá chìm – tết xương cá nổi – tết thác – tết Thái – tết Đức )
Các kỹ thuật vặn xoắn thừng.
Các kỹ thuật Xoắn ốc cổ điển – hiện đại.
Các kỹ thuật Búi cao – trung bình – thấp.
Các kỹ thuật Bới Vặn tóc cổ điển - hiện đại.
Các kỹ thuật Đánh rối.
Các kỹ thuật tạo Băng Đô bằng tóc.
Các kỹ thuật tạo độ phồng.
Các kỹ thuật bới RETRO tái hiện cổ điển
Sử dụng thành thạo các dụng cụ làm tóc có nhiệt độ ( máy là - máy sấy - máy uốn xoăn lọn giả - máy tạo kiểu tóc đa năng )
Sử dụng thành thạo các phụ kiện tóc ( kẹp - băng đô - ruy băng - hoa - nơ - vương miện - chuỗi hạt - pha lê - tóc giả - gôm màu - giấy kim tuyến )
10 bài Bới tóc phong cách TEEN Hàn Quốc - Nhật Bản - Châu Á
10 bài Bới tóc phong cách dạ hội sinh nhật phong cách đơn giản
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu ngoài trời phong cách trẻ trung cá tính
10 bài Bới tóc phong cách cô dâu phòng chụp studio phong cách gợi cảm sang trọng
10 Bới tóc phong cách CATWALK ấn tượng nghệ thuật
Thực hành bới trên tóc người mẫu ( chi phí thuê người mẫu 40.000 / tiết học )
Nghiên cứu tìm hiểu và nắm bắt các Trào lưu nghệ thuật làm đẹp theo các dòng cổ điển bao gồm CLASSIC - VINTAGE - RETRO ...
Dự đoán các trào lưu đương đại hoặc tương lai bao gồm MODERN - CONTEMPORARY - FANTASY - TREND VISION - METROSEXUAL ...
MỜI CÁC BẠN CÙNG THAM KHẢO MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ CÁC STYLE TRANG ĐIỂM VÀ BỚI TÓC MÀ TRUNG TÂM KORIGAMI DÙNG LÀM TÀI LIỆU MẪU CHO VIỆC ĐÀO TẠO NGHỀ ... ĐÂY CŨNG LÀ CÁC XU HƯỚNG HIỆN ĐẠI NHẤT HIỆN NAY ĐANG ĐƯỢC GIỚI CHUYÊN MÔN CHÂU Á - VIỆT NAM ĐÁNH GIÁ RẤT CAO www.korigami.vn/p/ao-tao-va-day-nghe.html
Khi ra mắt lần đầu vào hôm 16/5 tại LHP Cannes 2011, The Tree of Life - tác phẩm thứ 5 của vị đạo diễn có hơn 30 năm trong nghề, Terrence Malick - đã tạo nên hai luồng ý kiến từ khán giả. Một nửa la ó, giận dữ vì tiếc 139 phút mệt mỏi ngồi trong rạp, nửa còn lại thì bàng hoàng, rơi lệ với những xúc cảm mãnh liệt mà The Tree of Life đã đem lại. Một tuần sau, tại đêm bế mạc 22/5, The Tree of Life được xướng tên Cành cọ vàng và tiếp tục tạo nên làn sóng tranh cãi dữ dội. Nhiều người cho rằng việc trao giải thưởng danh giá nhất cho tác phẩm này đã làm giảm giá trị và uy tín của LHP Cannes, nhưng cũng không ít người công nhận chiến thắng dành cho The Tree of Life là hoàn toàn xứng đáng.
Phim mở đầu với một lời trích dẫn trong sách Kinh thánh của Job: “Người ở đâu khi ta tạo nên Trái Đất? Khi những ngôi sao mai đang ca hát, và những đứa con của Chúa trời cùng hét lên trong niềm vui sướng?”. Trong suốt chiều dài phim, rất nhiều câu hỏi cũng được cất lên: “Người đã ở đâu?”, “Người hiện hữu trong hình dạng nào?”, “Tại sao?”, “Chúng con là gì với Người?”… nhưng tuyệt nhiên không có một câu trả lời nào. Những câu hỏi vang lên như những lời thì thầm, dẫn đường cho người xem khám phá thế giới riêng của The Tree of Life, với những hình ảnh ẩn dụ mang đầy tính thơ, những bản nhạc lúc êm đềm, khi dữ dội, những sự ý nghĩa, vô nghĩa của cuộc đời và những xúc cảm giữa con người với vũ trụ.
Câu chuyện của The Tree of Life đi theo những ký ức của Jack (do Sean Penn thủ vai), một kiến trúc sư tuổi trung niên đang lạc lõng, chênh vênh giữa những tòa nhà chọc trời và lạc lối trong những câu hỏi về chính cuộc đời mình. “Tìm em”, một lời thì thầm ở nơi nào đó trong tâm trí đã đưa Jack trở về những năm tháng tuổi thơ ở vùng quê Waco, Texas. Cha của Jack là một cựu binh mang trong mình những ức chế bị dồn nén và trút lên người vợ hiền cùng ba cậu con trai. Mẹ của Jack lại là một người phụ nữ thánh thiện, dịu dàng và luôn yêu thương các con với sự mềm mỏng, vị tha. Khi bắt đầu ý thức được về cuộc sống, Jack - người con trai cả - bị xáo động tâm lý, giằng xé giữa hai hình ảnh mà mình muốn trở thành.
Những mảnh ký ức rời rạc từ khi Jack ra đời, chập chững những bước đi đầu tiên, có em trai, lớn lên, đánh mất niềm tin và sự trong sáng ở cuộc đời, chịu sự giáo dục có phần cực đoan từ người cha, rồi cả bi kịch cậu em trai qua đời ở tuổi 19… được kể không theo trật tự thời gian tuyến tính. Đan xen trong đó là những câu hỏi dành cho “Người”, mà câu trả lời nằm ở những hình ảnh đẹp một cách hoàn mỹ, mang đầy tính ẩn dụ về sự hình thành vũ trụ và vạn vật: Dải ngân hà, những mảnh thiên thạch, các vì sao, vụ nổ Big Bang, đại dương, những dòng suối trong mát, khủng long, những con sứa biển, những đám mây xám, ánh hào quang, những bậc cầu thang, con mắt phôi thai, một sinh linh bé bỏng chào đời…
Không đơn thuần nói về những mảnh ký ức và sự trưởng thành trong mỗi con người, đạo diễn Terrence Malick đã nâng ý tưởng của mình thành một đề tài mang tính vĩ mô. Lịch sử loài người, đức tin vào Chúa trời, nhân cách và sự xáo động trong tâm lý mỗi đứa trẻ khi bước lên một bậc thang mới của “cây đời”, ý nghĩa và cả sự vô nghĩa mà cuộc sống đã tạo ra… được kết nối qua một lối kể không rành mạch, với nhịp phim chậm rãi, cách chuyển cảnh đột ngột, chóng vánh và những khuôn hình đầy mê hoặc của nhà quay phim Emmanuel Lubezki. Tuy nhiên, The Tree of Life không phải là những bài “giảng đạo” hay “triết lý” của Terrence Malick. Ông chỉ muốn đem tới những cảm xúc chân thật nhất, gần gũi nhất về cuộc đời cho khán giả, nhưng dưới một góc độ nghệ thuật và một thứ ngôn ngữ điện ảnh trừu tượng.
Hinh ảnh ông bố và bà mẹ trong The Tree of Life đại diện cho hai thái cực của cuộc đời - khắc nghiệt và hiền hòa. “Có hai cách để đi qua cuộc đời, một cách tự nhiên, và một cách vị tha”. Mỗi người sống trên đời đều có một lựa chọn khác nhau. Người bố quan niệm: “Trong thế giới này, rất khó khăn để vượt lên phía trước” và luôn dạy con trai: “Thế giới này đầy rẫy những thủ đoạn nên để thành công, con không được quá tốt bụng”. Trong khi bà mẹ luôn có niềm tin: “Những người kính Chúa không bao giờ có một kết cục xấu”. Jack và hai em trai lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Tình thương của người bố mang màu sắc cực đoan, ông dạy các con phải mạnh mẽ trong cuộc sống. Trong khi đó, tình thương của người mẹ lại dạt dào, dịu êm và chan chứa lòng vị tha.
Jack luôn căm thù cha, thậm chí còn than Chúa tại sao lại sinh ra cha, và muốn ông chết đi. Nhưng càng lớn, cậu lại càng giống cha mình. Sau khi vấp ngã, Jack nhìn cuộc đời với một con mắt khác, không còn trong trẻo, thơ ngây nữa. Khi trưởng thành, nỗi đau của sự mất mát vẫn cào xé tâm can anh. Lạc lõng, bí bách trong những tòa nhà che kín bầu trời, Jack luôn tự hỏi về “cây đời”, về ý nghĩa của sự tồn tại mà đối với anh, chúng chỉ là những câu hỏi tu từ. Cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn không ngừng, Jack mải miết đi theo tiếng gọi “tìm em” và lạc lối trong mê cung ký ức thời ấu thơ. Những kỷ niệm đẹp như khi ba anh em vui đùa trên bãi cỏ, cùng nhau nghe mẹ kể chuyện, hay những ký ức buồn như sự tức giận của cha trong bữa ăn, thái độ của ông khi dạy các con “chiến đấu” cứ thế hiện về và tách Jack ra khỏi cuộc sống thực tại.
Dàn diễn viên, từ những tài năng lần đầu đứng trước máy quay, hay những tên tuổi gạo cội đều tỏa sáng trên màn ảnh rộng. Brad Pitt gây xúc động mạnh mẽ khi vào vai một người cha trầm uất, hết lòng yêu thương con nhưng sự độc đoán, tư tưởng của ông luôn tạo khoảng cách với những đứa trẻ. Nhiều người còn cho rằng đây là vai diễn hay nhất của Brad Pitt từ trước đến nay. Nữ diễn viên Jessica Chastain, một gương mặt mới của điện ảnh, với vẻ đẹp ngọt ngào, đằm thắm gợi đến hình ảnh của một “thiên thần” luôn bảo vệ, yêu thương những đứa trẻ theo “cách vị tha”. Sean Penn chỉ xuất hiện trên dưới 10 phút, nhưng vẫn lột tả được tâm trạng, nỗi niềm của một người đàn ông tuổi trung niên đang mất thăng bằng và bị quá khứ ám ảnh.
Hai diễn viên nhí Hunter McCracken và Laramie Eppler chưa từng đóng phim nhưng dưới sự chỉ đạo của Terrence Malick, cả hai đã thể hiện khả năng diễn xuất tuyệt vời và hoàn toàn thuyết phục người xem. Ở Hunter, khán giả thấy được sự ức chế, lầm lì của Jack mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và cái nhíu mày của cậu. Sự giằng xé trong tâm can khi đánh mất sự ngây thơ của Jack được Hunter lột tả một cách xuất sắc. Nếu như Jack là một “bản sao” của bố, thì R.L - người con trai thứ hai, qua diễn xuất của Laramie lại mang nhiều nét của người mẹ - hồn nhiên, thuần khiết, trong trẻo. Chính diễn xuất của các cậu bé chưa từng làm diễn viên trước đó đã góp phần tạo nên sự gần gũi, thu hẹp khoảng cách giữa khán giả và tác phẩm.
Âm nhạc của The Tree of Life do nhà soạn nhạc Alexandre Desplat (ba lần được đề cử Oscar với các phim The Curious Case of Benjamin Button, The Queen, The King’s Speech) thực hiện khi kết hợp với hình ảnh, tạo hiệu ứng thị giác mạnh mẽ và sự thăng hoa trong cảm xúc của người xem. Từ tiếng đàn piano dịu êm, mượt mà của Les Baricades Mistérrieuses vang lên trong không gian những năm 1950, bản Funeral March bi tráng cho tới Lacrimosa đầy da diết, bứt rứt của bản giao hưởng kinh điển Requiem hòa quyện vào những khung hình thơ mộng tạo nên một bức tranh đa sắc vị mà mỗi người có thể thưởng thức, cảm thụ nó một cách khác nhau.
Mặc dù có thể nói The Tree of Life là tác phẩm gần gũi với khán giả nhất trong số những phim của Terrence Malick nói riêng và phim Cannes nói chung, nhưng đây vẫn không phải là bộ phim dành cho số đông. Hình ảnh của bộ phim tuyệt đẹp, nhưng đôi khi cái đẹp ấy lại quá hoa mỹ, ngoạn mục và vượt khỏi tầm cái đẹp điện ảnh. Nhịp điệu chậm rãi và cách kể chuyện rời rạc, không theo tuần tự thông thường là một sự thách thức, đòi hỏi khán giả phải tập trung cao độ mới có thể hòa mình được vào bộ phim. Mang thông điệp giản dị, cảm động về gia đình, cuộc sống nhưng ý tưởng thể hiện của Terrence Malick lại quá rộng lớn, cao xa nên không phải khán giả nào cũng thẩm thấu được.
Nhưng đôi khi, điện ảnh không cần phải hiểu mà chỉ cần cảm nhận bằng chính trái tim của mỗi người. The Tree of Life giống như một bài thơ đẹp của điện ảnh, với những vần thơ mà khi đọc lên, có thể người thưởng thức sẽ không hiểu được ý nghĩa, nhưng vẫn thấy nó thật nuột nà, đẹp đẽ và có sức lay động mãnh liệt tới những cảm xúc sâu thẳm nhất. Cuộc đời cũng là một thực thể phức tạp mà đôi khi chúng ta không thể hiểu thấu được hoàn toàn. Có ai biết trước được con đường mình sẽ bước đi? Có ai tự biết cách để đi qua cuộc đời? Khi lạc lối trong những câu hỏi vô định, đâu sẽ là câu trả lời mà ta muốn kiếm tìm?
Cuộc sống vẫn sẽ luôn tiếp diễn như vòng quay của Trái Đất, con người sẽ vẫn bước đi trên những bậc thang mới và không ngừng vấp ngã, khóc để đi tới sự trưởng thành. “Cây đời” là gì? Ở đâu? Hiện hữu trong hình dạng nào? Mỗi con người sẽ nhận được câu trả lời cho riêng mình vào một thời điểm nào đó trong cuộc sống này. Cũng có khi “cây đời” chỉ là một hình ảnh giả định tồn tại trong tâm trí mỗi chúng ta, với ánh hào quang trên ngọn cây mà càng tới gần, thứ ánh sáng huyền ảo đó lại càng lan tỏa rộng lớn và mơ hồ hơn.
The Tree of Life is a 2011 American drama film with experimental elements written and directed by Terrence Malick and starring Sean Penn, Brad Pitt and Jessica Chastain. The film chronicles the origins and meaning of life by way of a middle-aged man's childhood memories of his family living in 1950s Texas, interspersed with imagery of the origins of the universe and the inception of life on Earth.
After several years in development and missing 2009 and 2010 release dates, the film premiered in competition at the 2011 Cannes Film Festival, where it won the Palme d'Or. Critics were divided about the film. Some critics praised it for Malick's use of technical and artistic imagery, directorial style, and fragmented non-linear narrative, while others criticised it for the same reason. In January 2012, the film received three Academy Award nominations for Best Picture, Best Director and Best Cinematography.
The film opens with a quote from the Book of Job.
Afterwards, a mysterious, wavering light that resembles a flame flickers in the darkness. Mrs. O'Brien (Jessica Chastain) recalls a lesson taught to her that people must choose to either follow the path of grace or the path of nature. In the early 1970s, she receives a telegram informing her of the death of her son, R.L., at age nineteen. Mr. O'Brien (Brad Pitt) is notified by telephone while at an airport. The family is thrown into turmoil.
In the 2000s, eldest son Jack O'Brien (Sean Penn) is adrift in his modern life as an architect. One day he has an argument with his father regarding R.L.'s death. Later, after Jack sees a tree being planted in front of a building, he begins to reminisce about his life as a young teenager during the 1960s.
The universe is formed, including the Milky Way galaxy and the Solar System. Voices ask various existential questions. On the newly formed Earth, volcanoes erupt and microbes begin to form. Early sea life is shown, then plants on land, then dinosaurs. From the vantage point of space, an asteroid is seen impacting the Earth. (For these sequences, the music is "Lacrimosa," a movement from Zbigniew Preisner's Requiem for My Friend [1988].)
In a sprawling neighborhood in Waco, Texas live the O'Briens. The young couple is enthralled by their new baby Jack and, later, his two brothers. When Jack (Hunter McCracken) reaches adolescence, he is faced with the conflict of accepting the way of grace or nature, as embodied by each of his parents. Mrs. O'Brien (grace) is gentle, nurturing, and authoritative, presenting the world to her children as a place of wonder. Mr. O'Brien (nature) is strict, authoritarian, and easily loses his temper as he struggles to reconcile his love for his sons with wanting to prepare them for a world he sees as corrupt and exploitative. He laments his decision to become an engineer rather than pursue his passion of becoming a musician. He tries to get ahead by filing patents for various inventions.
Jack's perceptions of the world begin to change after one of his friends drowns at the pool and another of his friends is burned in a house fire. He becomes angry at his father for his bullying behavior and begins to keep a running tally of Mr. O'Brien's various hypocrisies and misdeeds while lashing out at his mother for allowing the behavior.
One summer, Mr. O'Brien takes a long business trip. While he is away, the boys enjoy unfettered access to their mother, and Jack experiences the first twinges of rebelliousness. Goaded by other boys his age, Jack commits acts of vandalism and animal abuse. He later trespasses into a neighbor's house and steals her sheer nightgown. Jack is confused and angered by his feelings of sexuality and guilty trespass. He throws the stolen underwear into a river to rid himself of it. Mr. O'Brien returns home from his unsuccessful business trip. Shortly thereafter the plant that he works for closes and he is given the option of relocating to work a thankless position with the firm, or to be terminated. He and his family pack up to move to the new job location. He laments the course his life has taken, questioning whether he has been a good enough person. He reconciles with Jack, asking forgiveness for his harsh treatment of him.
In the present, adult Jack leaves work. Riding the elevator down he experiences a vision of walking on rocky terrain while seeing images of death and the dead returning to life. The vision is intercut with scenes of the far distant future in which the Sun expands into a red giant, and even further when it is a feeble white dwarf.
Jack tentatively walks through a wooden door frame which is erected on the rocks. On a sandbar, Jack is reunited with his family and all the people who populate his memory. His father is happy to see him. Jack encounters his dead brother, whom he brings to his parents. Accompanied by a woman in white and her younger self, Mrs. O'Brien looks to the sky and whispers, "I give him to you. I give you my son."
Jack's vision ends and he leaves his building smiling.
The mysterious, wavering light continues to flicker in the darkness as the film cuts to black.
Cách kết hợp tóc và mũ siêu xinh cho bạn gái trong mùa lạnh: Mùa lạnh là dịp thích hợp để các cô nàng có thể thay đổi trang phục cũng như phong cách thời trang của mình. Bạn có thể diện thêm những item điệu đà hay cá tính nhưng đừng quên sắm sửa cho mình một chiếc mũ len để diện mạo thêm ấm áp, mơ màng nhé! Cùng YODY học hỏi thêm cách đội mũ len đẹp cho nữ kết hợp cùng mái tóc như thế nào?
Cách đội mũ len nữ đẹp nhất khi kết hợp với kiểu tóc nào?
Nón len luôn là phụ kiện mùa đông “hot” từ đầu mùa thu khi thời tiết bắt đầu trở lạnh. Mũ len vẫn được các cô nàng ưu ái hơn cả nhờ sự nữ tính và đáng yêu của mình. Ưu điểm của mũ len nữ là không hề kén tóc, bất kể tóc ngắn hay tóc dài đều hợp với chiếc mũ cổ điển này. Các tín đồ thời trang năm nay tích cực lăng xê cho item này, biến nó thành món phụ kiện quốc dân mà ai-cũng-phải-sở-hữu trong mùa lạnh.
Xem ngay : lotus.vn/w/profile/108631058510778373.htm
Thời gian qua, chiếc mũ len quen thuộc được yêu thích bởi không chỉ các bạn nữ mà còn các bạn nam nữa. Phải công nhận rằng mũ len thực sự xinh yêu, tóc ngắn hay tóc dài đội cũng hợp, phối với phong cách ăn mặc nào cũng hợp nhãn.
Tham khảo thêm cách đội mũ len với những gợi ý kiểu tóc sành điệu khi đội mũ len dưới đây biết đâu bạn sẽ có cho mình một diện mạo mới và thấy mình diện mũ len xinh hơn hẳn.
Cách đội mũ len đẹp cho nữ tóc dài mềm mại
Kiểu tóc dài mềm mại kết hợp cùng mái ngố Hàn Quốc đã có 1 thời gian làm mưa làm gió khắp các quốc gia Đông Á. Không thể phủ nhận kiểu tóc mái ngố là cách hiệu quả trong các cách đội mũ len đẹp cho nữ giúp những bạn gái có gương mặt dài sẽ cân đối hơn, mặt tròn và xinh xắn hơn. Vào mùa đông với mái tóc thả xõa bạn sẽ được ấm áp vô cùng tuy nhiên sẽ càng ấm hơn khi bạn có thêm chiếc mũ len nữ.
Đối với những cô nàng sở hữu mái tóc dài, và thẳng tự nhiên luôn mang lại cảm giác nhẹ nhàng diện thêm một chiếc mũ len ấm áp giúp bạn trông mơ màng hơn, điệu đà hơn đấy. Nhờ mũ len, bạn sẽ giữ được nếp tóc và chẳng cần lo về cách đội mũ len không bị rơi hay lo lắng việc tóc thả xõa sẽ gây phiền phức cho bạn khi bạn sinh hoạt.
Đặc biệt, mũ len nữ nửa đầu hay còn gọi là mũ beanie ngắn sẽ càng thích hợp với kiểu tóc này để lộ ra tóc mái của bạn và trông bạn thật trẻ trung, năng động nữa chứ. Đây chính là một trong những cách đội mũ len đẹp cho nữ mùa đông này.
Mái tóc xoăn bồng bềnh cực hợp với cách đội mũ len đẹp cho nữ
Với những bạn có mái tóc xoăn nhẹ nhàng tại sao không thử ngay cách đội nón len này nhỉ. Mái tóc xoăn nhẹ nhàng được thả xõa cùng mũ len kết hợp là combo tạo nên sự sang trọng cho chính bạn, giúp bạn trở nên sang chảnh và quyến rũ hơn.
Đừng bỏ lỡ : yody.vn/nu
Bạn hoàn toàn có thể để tóc mái hoặc không trong kiểu đội nón len nữ này vì dù kiểu nào trông cũng đẹp lại ấm áp nhé. Bạn có thể yên tâm với vẻ ngoài vẫn thời trang mà vẫn đảm bảo giữ ấm cho cơ thể vào những ngày lạnh giá. Riêng với những bạn có mái tóc xoăn nhiều, khi đội mũ len lên nhìn như búp bê vậy. Tuy nhiên, chiếc mũ len lại thích hợp hơn dành cho những ai có tóc xoăn lọn nhẹ nhàng.
Những chiếc mũ len nữ, đặc biệt là mũ len mang gam màu sặc sỡ như màu đỏ được coi là item “ruột” của mùa Giáng sinh. Đặc điểm của mũ len là ôm sát vào đầu, bởi vậy sẽ là đẹp nhất khi bạn uốn xoăn nhẹ nhàng cho tóc.
Những lọn xoăn bồng bềnh sẽ khiến combo mũ + tóc của bạn trông mềm mại, có sức sống hơn khi để tóc thẳng. Đây là một trong những gợi ý không thể thiếu cho về cách đội mũ len cho nữ kiểu tóc này chính là đáp án cho câu hỏi “kiểu tóc đi học đội mũ len đẹp” mùa đông này.
Đội mũ len với tóc tết bím 2 bên
Bạn nghĩ kiểu tóc tết thắt bím 2 bên có phù hợp với mũ len nữ hay không? Tất nhiên là có chứ, các bạn nữ hẳn sẽ sỡ hữu ngay một item cực kì dễ thương, đáng yêu khi áp dụng cách đội nón len với tóc tết bím 2 bên đây.
Với kiểu tóc này bạn hãy chọn màu mũ len nữ Hàn Quốc cho phù hợp nhé. Đặc biệt, tóc tết đội mũ len sẽ giúp bạn hack tuổi, trẻ trung hơn so với tuổi thật của mình.
Tóc thắt bím 2 bên thả ra đằng trước, đội nón len đẹp cho nữ với gam đơn sắc trên đầu cùng 1 chiếc váy nhẹ nhàng và 1 chiếc áo khoác dạ tạo nên phong cách đặc biệt và đảm bảo bạn nữ sẽ thu hút ánh nhìn của người đối diện đấy nhé.
Tóc buộc thấp đuôi ngựa cùng nón len
Ai có thể không “rung động” trước mái tóc ngắn buộc “chỏm” đuôi ngựa với những sợi tóc rơi lòa xòa tự nhiên tinh nghịch dưới chiếc mũ len vui mắt như thế này kia chứ? Bạn cũng có thể uốn xoăn mái tóc dài của mình, buộc đuôi ngựa thấp và đội mũ len. Phương án này sẽ khiến bạn trông vô cùng dịu dàng, nữ tính.
Cách đội mũ len với kiểu tóc này cực kì hợp với những bạn không có nhiều thời gian để chau chuốt cho kiểu tóc của mình, vậy thật đơn giản với kiểu tóc đuôi ngựa buộc thấp sau gáy và đội nón len lên đúng không nào. Đây là gợi ý cực hoàn hảo cho những cô nàng chưa kịp gội đầu mà không muốn ai biết tóc mình đang bị bết nhé. Thời gian cho kiểu tóc này lại chẳng mất quá 30 giây của bạn nữa vô cùng tiện lợi đúng không nào.
Tuy nhiên, bạn không nên buộc tóc quá chặt mà hãy buộc buông lỏng 1 cách tự nhiên để mình được thoải mái và khi đội chiếc mũ len nữ lên cũng sẽ đẹp hơn rất nhiều đấy nhé. Ngoài ra, kiểu tóc đuôi ngựa thấp ngắn xíu xiu theo đó mà được rất nhiều cô nàng yêu thích. Không thể phủ nhận rằng kiểu tóc này rất hợp với những chiếc mũ len gắn cục bông siêu “cute”.
Chi tiết xem tại : yody.vn/cach-doi-mu-len-dep-cho-nu
Cách đội mũ len đẹp cho nữ tóc ngắn cá tính
Mũ len nữ không chỉ dành cho những cô nàng tóc dài mà còn dành cho cả những cô nàng tóc ngắn. Năm nay, tóc ngắn lên ngôi và nhiều cô nàng đã mạnh dạn hi sinh mái tóc dài của mình để làm quen với mái tóc ngắn cá tính.
Cô gái tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy cá tính sẽ hiện lên với mái tóc ngắn và chiếc mũ len nửa đầu xinh xắn. Cách đội này rất phổ biến hiện nay và được nhiều người lựa chọn. Một chiếc mũ len nửa đầu đơn sắc cùng quả bông trên đỉnh là sự lựa chọn hoàn hảo.
Mũ len gắn cục bông vô địch về khoản dễ thương, có thể khiến mọi set đồ đại hàn trở nên xinh xắn hơn chỉ trong một nốt nhạc. Ngoài ra mũ len dáng tai bèo cũng đặc biệt thích hợp với những cô nàng tóc ngắn tạo nên trào lưu về cách đội mũ len đẹp cho nữ hiện nay.
Tóc mái và cách đội mũ len đẹp cho nữ nên biết
Ngày nay, rất nhiều bạn nữ có kiểu tóc mái rất xinh xắn. Khi để tóc mái này giúp bạn thay đổi diện mạo trở nên trẻ trung năng động và quyến rũ. Tóc mái được đánh giá phù hợp với nhiều gương mặt và làm cân đối hài hòa tổng thể.
Một kiểu tóc rất hay ho mà những cô nàng tóc ngắn hoặc dài vừa có thể áp dụng vào cách đội mũ len đẹp cho nữ. Diện mũ len kiểu này chính là uốn xoăn riêng phần mái, sau đó “giấu” toàn bộ phần đuôi tóc vào bên trong mũ. Kết quả trông thật trẻ trung và tươi mới phải không?
Đội mũ len với tóc mái được nhiều ngôi sao lăng xê nhiệt tình trong thời gian gần đây tạo cơn sốt trong cộng đồng làm đẹp. Sở hữu kiểu tóc mái cho dù là tóc dài nữ tính hay tóc ngắn cá tính đội mũ len đều đẹp.
Lan đứng trước cửa hàng quần áo, nhìn đi nhìn lại , nghĩ thầm:
- Hay là ta mua cái áo kia cho Minh? Kiểu này đẹp, nhã nhặn. Không biết Minh mặc số mấy nhưng cứ thử, nếu hơi chật thì Minh sẽ mặc vừa.
Thế là Lan quyết định mua áo, nhưng sau khi lục tìm, thử tất cả dẫy áo số nhỏ nhất, Lan vẫn không tìm thấy một chiếc nào có thể tạm coi được cả.
Lúc Lan ra về, nàng còn ngoái cổ nhìn cửa hàng một cách tiếc nuối phàn nàn:
- Lạ quá, tại sao tất cả những người mẫu bằng gỗ trưng bày trong tủ kính đều gọn gàng xinh xinh, mà lúc vào thử áo thì cái áo số nhỏ nhất, mình mặc cũng như áo thụng? Phải chăng người ta công nhận những thân hình nhỏ thó là đẹp nên dùng làm quảng cáo, còn trong thực tế thì trái lại, chỉ áo số lớn mới có khách hàng. Phụ nữ Á sống ở Âu châu thân hình không thuộc loại bồ tượng như ai , để mua áo mua giày cho dễ, quả thật là một điều thiệt thòi rất lớn.
Đi ngang qua gian hàng mỹ phẩm, Lan nghĩ:
- Hay ta mua cho Minh một lọ nước hoa?
Nhưng Pháp là nơi chế tạo nước hoa lừng danh thế giới, ai lại đi chở củi về rừng. Mấy lần trước, lúc sang Paris thăm Minh về, qua cửa Hải quan, các ông ấy cứ lục va li mãi, cố tìm nước hoa, để đánh thuế hay để làm gì không biết. Về các mỹ phẩm khác cũng thế, nếu mua tặng Minh, Minh sẽ cho mình là người có cái ngu lớn nhất thế gian. Minh đã từng học qua mấy khóa sửa nhan sắc. Không những Minh biết tự cắt tóc, uốn tóc, đôi khi còn tự chế lấy kem, phấn nữa. Minh vẫn thường bảo:” Em đi guốc trong bụng mấy nhà làm mỹ phẩm, thứ đồ . . . mà bán cả ngàn quan. Cùng một dòng họ với con nhà Cao Đơn Hoàn Tán cả. Ai bị tiền cắn thì cứ vứt qua cửa sổ bằng thích”.
Kể ra mua quà cho người mình thương cũng là một việc thú vị. Cái thú trước hết là moi óc cố tìm xem món gì bạn thích, có nghĩa lý, lại hợp với túi tiền của mình. Cái thú thứ hai sẽ được hưởng, là lúc đem món quà ấy đến cho bạn mà được hoan nghênh. Lan đã hưởng cái thú thứ nhất suốt mấy tiếng đồng hồ cuốc bộ trên con đường Oxfort, con đường chính đẹp nhất của thành phố Luân Đôn,nhưng bây giờ, Lan bắt đầu cảm thấy sự thú vị nhiều hơn sức chịu đựng của mình.
Đi ngang qua một hiệu sách, Lan dừng chân liếc qua các tên sách. Không được. Minh không đọc sách Anh. Mà sách Pháp thì Minh đã có một phòng đầy cứng, đến nỗi có hôm Lan phải kêu lên rằng Lan nghe trộm bọn gián nó phàn nàn, đòi biểu tình phản đối vì sách Minh nhiều quá, chúng nó không có chỗ để len chân. Câu chuyện gián biểu tình, Lan đã bịa ra, vì chính Lan đã không len được chân vào phòng ấy. Nhưng chuyện sách nhiều thì quả có thực. Lan thấy từ Thánh Kinh – Tân và Cựu ước – cho đến Tam Quốc, Tây Du. Cả đến những cuốn khó nhai như Tứ Thư, Ngũ Kinh, Đường Thi, Minh cũng có, còn nói gì đến sách Pháp, sách Việt nữa, chúng nó nằm ngồi lổm ngổm, bò la liệt khắp nơi.
Lan nhìn kỹ từng gian hàng một, suốt cả một dãy phố dài và lớn, mà vẫn không tìm thấy một món gì thích hợp. Mua quà kể cũng khó thay! Nhất là mua cho một người có một cuộc sống khá đầy đủ. Người ấy có một căn nhà ba gian rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, phòng đọc sách riêng nhiều sách đến nỗi gián cũng kêu trời, một chiếc xe hơi mới cắt chỉ, và cả một bầy mèo chó xinh xinh, quấn quít bên năm bảy cây đàn. Như thế thì còn chỗ trống nào cho thiên hạ biếu xén nữa chứ!
Có những món vật dụng, dù ta không thiếu, nhưng có thêm bao nhiêu cũng được, nhất là những thứ đàn bà vẫn thích dùng hay trang hoàng. Lan đã định mua một trong những thứ ấy, nhưng nghĩ lại, đối với Minh, vẫn thấy không tiện. Minh vẫn thường nói: ” Mỗi người có một cái ngu khác nhau, và cái ngu của chị không giống cái ngu của em”. Nếu Lan dại dột mua một món gì thuộc về thời trang, Lan sẽ bị đem lên bàn mổ để phân tích, so sánh hai cái “ ngu chị ngu em” ngay. Lan chả dại.
Xuống mãi đến chợ, Lan dừng chân trước một phố có vẻ Á Đông. Cửa hàng này rất nhỏ, nhưng có bán nhiều thực phẩm Tàu. Từ xì dầu, củ kiệu, nấm hương, cho đến bánh bao, dưa cải. Cả đến gấm vóc, quần áo và những món đồ sành nhỏ để trong bể cá cũng có bán. Chợt nhìn lên cái tủ kính đầy búp bê Tàu, Lan reo mừng:
- A, cứu tinh đây rồi!
Cả một tủ đầy búp bê, tha hồ cho Lan chọn. Quan Công mặt đỏ,
Trương Phi râu quai nón, Phật Quan Âm hiền từ xinh đẹp ngồi trên tòa sen v..v.. Tất cả những nhân vật nổi tiếng trong lịch sử hay huyền thoại Tàu đều tập họp cả ở đây. Họ được trình bày không sai một nét điển hình nào với áo quần kiểu cổ thêu đầy kim tuyến, ngân tuyến công phu, lộng lẫy.
Minh có một bộ búp bê sáu con, đi đâu Minh cũng mang theo. Minh yêu quí chúng nó đến nỗi làm riêng một tủ kính để chưng bày. Lan còn nhớ vị trí của từng con đứng cạnh nhau. Một hôm trời tuyết lớn, hai chị em đốt lò sưởi, nhìn lửa reo vui nói chuyện. Minh kể cho Lan nghe lịch sử của bầy búp bê.
Đây là con búp bê của”Thằng Ngỗng” cho. Nó ăn mặc rất diêm dúa, xinh đẹp, váy xòe to, màu sắc rực rỡ. Tóc nó vàng óng ả, mắt trong và xanh biếc như màu sóng biển. “Thằng Ngỗng “ là tên Minh đặt cho người tặng búp bê. Ông ta đã hơn bốn mươi tuổi nhưng vẫn còn độc thân, và thề sẽ không bao giờ cưới vợ, vì “mẹ bảo thế ”. Ông ta kể cho Minh nghe tất cả những lời vàng ngọc của mẹ dạy, trong đó có những câu đại ý như:
” Lấy vợ để làm gì, phải nuôi vợ ăn mặc, mua sắm nữ trang, tốn thêm vô khối là tiền. Lại còn phải đi lại thăm viếng cha mẹ vợ, bà con bên vợ, và các anh em vợ . .. Đã thế quanh năm hết kỷ niệm này đến sinh nhật khác… v. v . . . “ Mẹ ông ta là một người đàn bà rất đảm đang. Bà làm tất cả mọi việc trong nhà, từ nấu ăn, giặt, là, chùi nhà cửa, đi chợ mua bán, cho đến khâu vá . . .
Bà có một quả thận giả, lại thêm tuổi già nên hay đau ốm, nhưng vẫn không muốn đồng lương của con bị sứt mẻ vì phải mướn người giúp việc nhà. Ngoài lý do tiền ra, còn tình nữa. Bà không muốn có thêm bất cứ một người nữ nào sống chung dưới mái nhà bà, để chia sẻ sự săn sóc con bà với bà . Người con bà đã nuôi một mình từ lúc mới đẻ cho đến khôn lớn và bây giờ làm giám đốc một hãng xuất nhập cảng, có cả khách sạn cho thuê, và hàng bao nhiêu đồn điền.
Riêng “ Ông Ngỗng”, ông cũng cho ý mẹ là đúng, và ông luôn luôn khoe với các bạn bè về kỷ lục “một vốn bốn lời” trong đời ông. Quả thực ông chưa từng tốn tiền mời người đàn bà nào uống một cốc cà phê bao giờ ! Mà nếu chuyện có lỡ xảy ra thì ông áp dụng ngay phương pháp “Một Bốn” không bao giờ thất bại.
Ông rất hãnh diện có một bà mẹ nấu bếp giỏi, nhất là món gà nấu với tỏi, tuần nào ông cũng được ăn một lần. Lúc nghe ông kể xong chuyện này, Minh làm ngay cho ông một bài toán gà và tỏi ông đã ăn trong hơn bốn mươi năm, làm ông hối hận mãi. Ông tiếc quá, nghĩ rằng giá đừng ăn, thì cả một đàn gà trong đồn điền của ông sinh sôi nảy nở càng ngày càng nhiều, và mấy chục thúng tỏi ấy đã làm cho ông giàu thêm lên một chút.
Tuy ngoan ngoãn và vâng lời mẹ đến thế, nhưng cũng có một lần ông ta đánh bạo, nhân mẹ đi vắng, định mở một kỷ nguyên mới trong đời, mời mấy người bạn về nhà chơi. Tất cả mọi người, lúc lên thang gác đều bỏ giầy ra cầm ở tay, đi rón rén bằng chân không, vì sợ có tiếng động, bà láng giềng bên kia cầu thang, ngay sát cạnh nhà nghe thấy, mách mẹ thì chết.
Minh kể cho Lan nghe xong, bảo:
- Thế nhưng năm nào sinh nhật của em, lão ta cũng gọi một cú điện thoại chúc mừng. Cố nhiên là gọi ở sở, vì nếu dùng điện thoại nhà thì mỗi lần tốn hai mươi lăm quan cũ . Ông ta chỉ dành cho người khác gọi đến thôi.
Con búp bê thứ hai đứng ngay bên cạnh là “ Chàng thi sĩ”. Người nó gầy gò, mặc bộ quần áo đen, tay cầm quả tim đỏ như sẵn sàng hiến dâng cho bất cứ ai.
Người tặng Minh con búp bê này là một chàng thi sĩ, anh ta sống bằng tất cả mọi nghề tạm, và khi anh ta có được một ít tiền thì nghỉ chơi , tiêu cho kỳ hết mới lại tìm việc khác làm.
Con búp bê thứ ba là thằng mọi đen của “Ông Già Cá”. Con này bé nhỏ nhất, nó đứng ngay dưới chân một con búp bê đàn bà, như một tên nô lệ trung thành. Minh đặt tên cho ông ấy là Ông Già Cá, vì ông thích ăn cá, sùng bái cá, hay trông ông giống như một con cá, Lan không nhớ rõ. Chỉ biết ông nhận Minh làm con đỡ đầu. Nhận miệng chơi vậy thôi, nhưng ông thương quí thật. Vài tuần ông đến thăm một lần với một gói quà ăn được, phần nhiều là các thứ bột có chất bổ.
Ông già làm việc suốt ngày với chiếc máy chữ, nhưng chỉ kiếm đủ tiền chợ cho một người độc thân tại chỗ. Mà thực ra ông cũng chỉ cần có thế. Ngày xưa ông đã có vợ con, sống một cuộc sống của các nhà qúi tộc Ba Lan, nhưng theolời ông, ông đã bỏ hết để tìm một khung cảnh thích hợp hơn. Đó là tiếng chuông thứ nhất của ông, còn tiếng chuông thứ hai của gia đình ông thì không ai được nghe. Ông ăn chay theo lối Nhật, nghĩa là gạo đỏ, muối mè, tương và cá, mà ông cho thế là ngon, bổ, làm cho người mạnh khỏe hơn bất cứ món ăn gì khác.
Con búp bê thứ tư . . . con búp bê thứ năm . . .
Bên ánh lửa đỏ chập chờn, Minh thủ thỉ kể cho Lan nghe. Và cứ thế, hai chị em có thể nói chuyện hàng ngày hàng đêm không biết chán.
Minh có tất cả sáu con búp bê, sáu nhân vật lịch sử. Còn một khoảng trống trong tủ, Minh nói để dành cho ông Kỳ. Ông này là một kỹ sư đã từng ở Việt Nam trong thời đại hoàng kim của người Pháp. Từ lúc ông về Pháp, ông mắc phải bệnh “ nhớ Đông Dương” như tất cả những người Pháp khác của thế hệ ấy. Để vơi bớt nhớ nhung, ông tìm gặp những người bạn Việt Nam, nhắc nhỡ ca tụng Việt Nam ngày xưa cho đỡ thèm. Ông kể tỉ mỉ từng bữa cơm Tàu ông đã được mời ăn ở Chợ Lớn, từng hàng cây trong thành phố Saigon, từng chị Hai, chị Ba đã giúp việc trong gia đình ông . . .
Ông biết Minh thích búp bê, nhưng nhất định không bao giờ mua tặng. Một lần, ông bĩu môi nói:
- Tôi ấy à? Tôi mà thèm đứng chung với bọn đó! Để rồi cô sẽ kể chuyện tôi, thêm vào chuyện của chúng nó.
Ông giữ lời hứa này, nên chỗ phần ông trong tủ hiện cũng vẫn còn để trống.
- Thưa cô muốn mua gì ạ?
Cô bán hàng người Trung Hoa đến bên cạnh, lễ phép chào hàng,
làm Lan giật mình trở lại với hiện tại. Lan ngắm mãi đám búp bê và sau cùng chọn một con tên “ Tiên Nữ Tán Hoa” nghĩa là cô Tiên rắc hoa. Cô nàng mặc áo Tiên, đầy những dây dải chằng chịt, phấp phới tung bay. Tay cô cầm một giỏ hoa nghiêng nghiêng như đang rải xuống trần gian.
Trả tiền, nhận hàng xong, Lan mới nhận thấy là mình ngu. Tại sao cái ông Kỳ cục kia, có thừa lòng tự ái, không chịu đứng chung với đám búp bê ông cho là của bọn người trần tục tặng, mà Lan lại chịu đứng vào chỗ ấy?
Minh đã có sáu con búp bê, thêm con này nữa là bảy. Minh sẽ kể chuyện búp bê cho người khác nghe, khi câu chuyện đang nồng bên ánh lửa:
- Đây là con búp bê của chị tôi cho. Chị ấy có cái ngu như thế nào, thế nào, vân vân và vân vân . . . Lan lắc đầu tự bảo thầm:
- Không! Không thể được. Nhất định không thể được!
Nhưng tiền đã trả rồi, đổi ý không lịch sự . Cầm con búp bê ra về, Lan ngơ ngẩn hoang mang. Mai Lan đi sớm, không có đủ thì giờ chọn món hàng khác. Các phố giờ này đã lần lượt tắt đèn đóng cửa, và dù họ có mở cửa, Lan cũng không còn đủ minh mẫn để chọn món quà gì thích hợp hơn.
Bất giác Lan chợt thấy mình gàn. Tại sao lại phải mua quà? Nhất là tại sao người từ nơi khác đến thăm lại phải mua quà cho người ở nhà? Ai đã đặt ra lệ này? Lan có ý định mai về Paris thăm Minh, sẽ không mang quà gì hết, và Lan tin rằng Minh cũng sẽ vui vẻ sung sướng được gặp Lan như thường.
Đem con búp bê về nhà, Lan để chung với đám búp bê của mình. Lan cũng có sáu con, và mỗi con cũng có một lịch sử riêng.
Con vũ nữ có đôi chân dài thẳng băng đang nhón gót lên để múa. Hai mắt nó mở to, môi chum chúm đỏ tươi, hai tay dịu dàng khoanh trước ngực. Con này của ông Bố đỡ đầu cho. Lúc còn ở quê nhà, có một độ ông cố khuyến khích Lan đi nhà thờ và yêu Đức Mẹ như ông đã dạy các con . Hồi Lan còn làm việc ở HongKong, lúc ông đi Nhật Bản du lịch về, ghé qua Hongkong, ông mở tung tất cả bốn cái va li đầy cứng ra cho Lan xem, và cho phép thích gì thì lấy. Trong bốn cái va li ấy, có rất nhiều đồ vật đắt tiền như hạt trai, làm thành những món trang sức quí giá, và các thứ gấm vóc lộng lẫy đã may thành áo rồi, toàn những thứ hấp dẫn, nhưng Lan đã chọn con búp bê này.
Tình cha con hờ của ông với Lan không hề tăng hay giảm cho đến khi Lan thôi việc về nước. Ông chịu thua vì dìu dắt mãi vẫn không thấy Lan tiến bộ. Lan không chăm đi nhà thờ, không thuộc Thánh Kinh, không biết xưng tội như các con ông, nay đã thành tử sĩ. Lan lại trở ra ngoại quốc nhiều lần. Cho đến bây giờ, Lan không được biết tin tức gì của ông, và con búp bê được liệt vào các món kỷ niệm quý giá.
Hai con búp bê kế đó là Vua và Hoàng Hậu Ai Cập nặn bằng đất sét. Trong chuyến tầu thủy đi Pháp lúc vào Kinh đào, Lan nhập đoàn đi xem Kim Tự Tháp, đã dốc túi để mua của bọn trẻ con. Lúc ấy, ai cũng tính toán đem đủ tiền tiêu trong cuộc du lịch, nhưng người đoàn trưởng không biết làm ăn thế nào, giao hẹn với hãng tổ chức ra sao , mà cả bọn phải dốc sạch túi trên đường về. Lúc đi, Lan cũng như mọi người, tưởng là chỉ phải trả đủ số tiền yêu cầu, là được bao tất cả mọi chi phí. Ai cũng tin vào người cầm đầu, không ngờ anh chàng này còn ngu ngơ và ngớ ngẩn hơn ai cả. Lúc đến Cairo, người tài xế cho biết là họ chỉ có phận sự lái xe đưa đến một tiệm ăn ở Cairo mà thôi, từ đây mọi người phải lo liệu lấy. Thành ra, ngay bữa cơm đầu tiên, đã thấy ngay rằng họ phải trả đắt gấp năm lần so với giá ăn ở tiệm không nằm trong danh sách của Hãng du lịch. Nhưng không còn cách gì khác hơn là tự an ủi: Nước ở dòng sông Nil cuồn cuộn chảy đục ngầu những bùn đen kìn kịt thế kia, mà mình được ngồi trong một phòng ăn mát mẻ, uống một cốc nước đá lạnh tinh khiết đến như thế này, thì bao nhiêu cũng đáng.
Xong bữa cơm, rồi đến khoản tiền thuê xe đến xem Kim Tự Tháp, thuê lạc đà cỡi đi vòng quanh tháp v.v. . . Khi bọn trẻ con bán đồ kỷ niệm bắt gặp bọn Lan, chúng đã tưởng được món bở vì thấy đông, nhưng sau khi nghe nói toàn là sinh viên không giàu, chúng xịu mặt ra. Một con bé tóc đen xỏa dài xuống trán, mắt to và đẹp không thể tả, cứ dúi mãi vào tay Lan hai con búp bê đất này và bảo:” For souvenir, for souvenir, no money”. Lan đành dốc hết ví cho nó xem, chỉ còn một trăm quan lẻ, đưa cả cho nó, cô bé cũng vẫn nhận một cách sung sướng.
Bên cạnh hai con Vua và Hoàng Hậu này, là con cô Dâu của một cô bạn người Áo cho. Con này mặc bộ áo cưới bằng voan trắng tinh, dài chấm gót, voan cài qua đầu, tay ôm bó hoa trắng, đẹp như một cô dâu thực.
Lan không bao giờ quên được cô bạn Áo này, không phải tại vì cô cao một cách bất thường, nhưng vì niềm cô đơn thực mênh mông của cô. Cha cô là một chủ điền ở Áo. Ông cảm thông nỗi buồn của con, vì quanh vùng ông ở, không có một thanh niên nào dám mời cô đi chơi, đi nhảy, mong gì nói đến chuyện chồng con, ông bèn cho cô sang Paris học. Paris là chỗ của nhân tài thế giới hội ngộ, may ra cô vớ được một anh chàng nào có thể làm cho cô ngước mắt nhìn lên chăng. Đời cô chỉ ao ước được một người bạn trai “ xứng đôi vừa lứa” và cô cho rằng ở đời không gì đẹp hơn áo cưới, không ai sung sướng hơn cô dâu.
Cô tặng cho Lan con búp bê này, ngày cô rời Paris đi Ý, Thụy Sĩ và các nước khác. Hôm cô đến từ giả Lan, gặp em Lan là một sinh viên trường thuốc, cô thỏ thẻ bảo: “ Bác sĩ làm ơn cưa bớt chân em đi”. Tuy chỉ là câu nói đùa, nhưng cũng đủ lột hết nỗi đau xót ngấm ngầm vì cặp giò quá dài.
Bặt tin được mấy năm, một hôm Lan nhận được thư của cô từ Đức gởi sang, cho hay là cô vẫn còn cô đơn. Có lẽ càng ngày càng cô đơn hơn. Ngày xưa, trở ngại chỉ là cái phần thể chất cao ngất ngưởng làm cho các chàng trai không thích đi bên cạnh, còn bây giờ, cô không phải làm gì hết, quanh năm chỉ ăn rồi đi học, hết trường này đến trường khác, hết nước này đến nước khác, trở ngại lại tăng thêm, vì đống bằng cấp của cô khiến các chàng phát sợ.
Không biết có phải các đấng “đại trượng phu” chỉ thích người nữ phải yếu, phải đẹp, để cho họ bao bọc che chở, vênh vang với bạn bè, và nhất là học thức phải thua kém. Họ cần phải thấy cái ta cao hơn, giỏi hơn, để thỏa mãn tính háo thắng không đấng mày râu nào thiếu vắng. Dù đúng hay sai, cô bạn vẫn tiếp tục xây chín tầng tháp ngà cô đơn của mình càng ngày càng cao hơn, cách biệt hẳn với giống đàn ông phàm phu tục tử,mặc dầu cô thích cái giống ấy vô cùng.
Con búp bê thằng Hề may bằng vải , trong độn rơm lỏng lẻo, có đôi mắt to đặc biệt, mỗi con mắt nhìn về một phía, mồm tô son đỏ chói, toác ra đến tận mang tai, mũi to và đỏ như quả cà chua. Nó mặc một bộ quần áo bên phải trắng bên trái đỏ, cặp giò dài lê thê và hai bàn chân to lớn một cách dị thường. Lan để nó ngồi lắc lư trên một sợi dây thép chăng ngang tường, trông cũng hay hay. Nó gợi cho Lan nhớ đến những ngày còn đi học bữa đói bữa no ở trường Trung Sơn, Quảng Châu. Nhất là gợi nhớ đến một bà bạn gái với cảnh chồng chung ly kỳ của bà.
Ngày quân đội Trung Hoa sang giải giáp quân đội Nhật Bản tại miền Bắc Việt Nam, một tướng Tàu đã đem bà về nước cùng với những khí giới và chiến lợi phẩm thu nhặt được. Bà khăn gói theo chồng, về đến nơi mới hay là đã có một bà Cả ngồi sờ sờ ra sẵn rồi. Từ đấy, bà bị hành hạ đủ mọi mặt. Bà phải hầu hạ tất cả gia đình nhà chồng, từ chồng cho đến mẹ chồng, vợ Cả, đàn con chồng với một bầy chó mèo. Họ coi bà như người ở, không hơn không kém và cố nhiên là không lương.
Trời Thượng Hải mùa đông rét như cắt, đến nước trong máy vưà chảy ra đã đông lại thành băng, bà chỉ có một chiếc áo bông tả tơi và một đôi giày bố cũ, đi chợ, nấu ăn, giặt dũ, hai tay ngâm trong nước lạnh như đá, lúc nào cũng ửng đỏ lên và tê dại đến nỗi hơ ngay lên ngọn lửa cũng không biết nóng. Trong khi đó thì bà Cả và chồng con ngồi ở nhà trên, cạnh lò sưởi ấm, thưởng thức món “ tả pín lù” do bà rửa từng cộng rau, thái từng miếng thịt. . .
Một hôm đi chợ, rét quá bà buột mồm chửi đổng một câu:” Bố tiên sư chúng nó, ở nhà sưởi cho ấm, hành hạ thân bà như thế này, bà có ngày . . . “ Bà nói chưa dứt câu, có người vỗ vai bà và nhận là người đồng hương. Đất khách quê người, không ai phân biệt giai cấp, quê quán gì cả. Bà như một con mèo đói, rách rưới gầy gò, đầy những nét đau khổ trên mặt, trên đôi bàn tay co rúm. Người đồng hương là một Sĩ quan mang lon Thiếu tá trong quân đội Trung Hoa. Nhưng có nghĩa lý gì vài cách biệt nhỏ nhặt.
Chiều hôm ấy, ông thiếu tá Việt Nam – vì đánh giặc hộ cho Tưởng Tổng Thống rất khá nên huy chương gắn đầy người – đến thăm bà. Lần đầu tiên trong đời làm vợ, bà được lên nhà trên tiếp khách với chồng. Bà Cả phải cho bà mượn một cái áo khác để mặc cho ra hồn. Hôm sau, ông Thiếu tá lại đặt tiệc ở một nhà hàng sang trọng mời bà và chồng đến dự, để giới thiệu với bạn bè Việt Nam ở đây. Họ toàn là sinh viên và những người cách mạng kẻ đi làm, người đi học ở quanh vùng.
Bây giờ bà đã có một hậu thuẫn khá vững chắc sau lưng: một ông Thiếu Tá bà nhận ngay là em họ, cai quản một Lữ đoàn, một số bạn bè đồng hương tuy chẳng giầu có nhưng ai cũng mang một giấc mộng vá trời lấp biển, bà thấy mình như sống lại và can đảm thêm lên.
Một hôm, bà xách con dao phay vẫn dùng để chặt thịt, đưa cho ông chồng, bảo giết bà đi, nếu không thì phải trả lại giấy tờ đưa bà về nước. Nếu còn giữ bà mà cư xử không ra gì, bà sẽ chém cả nhà rồi tự tử. Nhà chồng sợ quá, vì thấy bà bây giờ không còn cô đơn nữa, sau lưng có một hậu thuẫn hùng hậu, nhỡ bà chết oan thì chắc không yên với ông “ em họ “ Thiếu Tá và bọn cách mệnh Việt Nam . Nhà chồng bèn xử hòa cho bà ở riêng, mướn người ở nấu ăn và giữ con, vì bà đã có một con.
Rồi từ đấy, mỗi anh hùng một giang sơn: thứ hai, tư, sáu là ngày của bà, ba, năm , bảy và chủ nhật là ngày của bà Cả. Bà mãn nguyện trong cảnh Hai, Tư, Sáu và đã được tất cả hàng xóm láng giềng gọi là bà Hai. Từ đấy, ông chồng đến thăm không có chướng ngại là bà Cả, thì cơ hội du dương cũng đầm ấm hơn, bà càng ngày càng xinh đẹp làm ông càng yêu bà hơn. Bà càng có giá trị trong mắt mọi người, và cũng vì thế vốn riêng của bà cũng càng ngày càng nhiều . Ông đã sắm cho bà một căn phố lầu, một chiếc xe hơi , và những món nữ trang thật, nên người bà cũng càng ngày càng nặng chĩu thêm.
Khi Lan quen bà, thì bà đã có bốn con và đang sống trong cảnh hạnh phúc tràn trề. Chồng bà đã ra khỏi Quân đội, dọn cả nhà về Quảng Châu. Ông “em họ Thiếu Tá” cũng liên lạc đều đều và giới thiệu bà cho các bạn Việt Nam địa phương. Thỉnh thoảng, những ngày thứ bảy, chủ nhật Lan ở trường ra, bà mời đến chơi để bà có dịp nói tiếng quê hương.
Ngày con gái út của bà bị ruột dư phải mổ, bà nhờ Lan làm khán hộ trông nom con bé, ở lại với nó suốt đêm ở nhà thương, cho nó uống thuốc, đi phòng tắm, và giữ cho nó khỏi cào cấu vết thương bị may.
Sau hai tuần lễ ở bệnh viện, con bé đã khỏi hẳn, về nhà và đi học. Lan cũng trở lại với cuộc sống bình thường, mỗi đêm được ngủ thẳng giấc, không phải giật mình vì tiếng con bé gọi từng hồi nữa. Ngày bà tiễn Lan vào trường, bà tặng Lan con búp bê Thằng hề này với một cân lạp xường. Cân lạp xường được các bạn Việt Nam cùng trường chia xẻ nên hết ngay hôm sau, nhưng con búp bê Lan vẫn còn giữ cho đến bây giờ.
Con búp bê Nhật Bản cầm cái dù uốn éo thân hình như đang biểu diễn một điệu múa cổ điển .. . Con búp bê Thái Lan . . .
Mỗi con là một nhân vật, một lịch sử, thêm vào con “ cô Tiên” này, cũng có thêm một chuyện “ngu chị ngu em” đáng kể.
Lan nhất định mai sẽ sang Paris tay không thăm Minh. Và sẽ hôn Minh hai bên má như ngày nào hai chị em đưa nhau ở sân ga. Hôn cũng là một quà tặng chứ sao!
Hồi Lan còn ở Việt Nam, lúc anh Lan đi học ở Mỹ sắp về, gởi thư cho Lan phàn nàn rằng tiền tiêu hết cả rồi mà còn đến hai mươi cái thư của bạn bè, bà con hai bên nội ngoại , từ gần ngay cạnh sau lưng cho đến xa lắc xa lơ, gửi sang, nhờ mua thứ này thứ nọ, hỏi quà cáp . . . “ Anh không biết tính sao?” . Lan trả lời cho anh, mách nước rằng lúc về bà nào, cô nào hỏi quà, thì cứ ôm hôn mỗi người một cái, nói đây là quà Mỹ thứ thiệt, chính hiệu Con Nai, và . . cười trừ.
Hôm anh về với mười va li đầy, vợ con tíu tít chia quà cáp túi bụi tưng bừng, anh đã ôm Lan hôn lên hai má và nói: ”Đây là quà cho em, thứ thiệt ” và . . .cuời trừ.
“ Gậy ông đập lưng ông”, Lan cũng cười với mọi người, có lẽ nàng còn cười to hơn tất cả. Lan cố cười thật vui để che giấu một cái cảm giác là lạ đột nhiên nổi lên. Có một cái gì buồn buồn, nghẹn ngào chận ngang cổ, chạy ngược vào tim và cứ lồng lên trong cuống họng rồi chạy xuống ngực, rồi lại lên, nghẹn ngào không có lối thoát.
Ngày mai Lan cũng sẽ hôn Minh như thế, Minh sẽ cười. Lan tưởng tượng Minh sẽ cười lớn như Lan đã cười, và có lẽ cảm giác của Minh cũng giống như cảm giác của Lan lúc nhận được món quà Mỹ “ thứ chính hiệu” của anh cho. Có thật cảm giác của Minh cũng sẽ như thế chăng? Lan không dám chìm đắm thêm vào sự tưởng tượng lúc gặp Minh nữa. Lan đã thay đổi ý kiến trong một phút.
Sáng hôm sau, Lan đi Paris với con búp bê cô Tiên và tất cả những mâu thuẫn trong lòng. Lan cũng sẽ bị ngồi chung một chiếu với cái bọn phàm phu tục tử kia, Lan cũng sẽ bị đem ra kể, vì cô Tiên của nàng rất đẹp, thế nào chả có người hỏi:” Còn chuyện con này ra sao?” Và Minh sẽ bắt đầu kể những cái “ ngu chị, ngu em” của hai chị em cho họ nghe. Lan thấy lòng tự ái hơi bị xúc phạm. Lan định không đưa con búp bê cho Minh, nhưng nhớ đến cái cảm giác của mình lúc anh cho quà bằng một cái hôn, Lan lại thấy không cần gì nữa. Dù Lan có phải bị liệt vào cái bọn phàm phu tục tử đã biếu búp bê cho Minh, để bị đem ra kể chuyện ngu lớn ngu nhỏ , Lan cũng không ngại. Lan muốn Minh sung sướng vì có một món quà gì khi gặp chị, dù một món quà rất nhỏ mọn, nhưng cũng đủ chứng tỏ rằng người tặng nghĩ đến mình và có lòng với mình.
Lan tưởng tượng, khi gặp Lan, Minh sẽ ôm chầm lấy chị, mừng rỡ:
- Chị, chị, chị về bao giờ thế? Sao không gọi điện thoại để em đi đón? Tội chưa, phải đi xe bus, sao lại điên thế? Quà của em đây hở? Trời ơi! Con búp bê Tàu, thích chưa?
Minh sẽ vui mừng vì được con búp bê đặc biệt, và Lan sẽ tận hưởng cái thú vui của người cho quà.
Nhưng trí tưởng tượng quá phong phú của Lan đã dẫn nàng đi xa lắc xa lơ. Sự thực trái hẳn. Lúc Minh gặp chị, nàng cũng có vẻ vui mừng và ngạc nhiên, nhưng về phần món quà, hình như không được hoan nghênh một cách nồng nhiệt như Lan tưởng. Minh cầm con búp bê một cách hờ hững, đi sang phòng bên cạnh, để lên một cái giá cao. Lan nhìn theo và thấy tim mình hình như muốn đứng lại.
Thì ra chính nàng đã quan trọng hóa tất cả mọi sự. Búp bê bây giờ đối với Minh không có nghĩa lý gì hết. Cả một gian phòng đầy những búp bê là búp bê. Nhìn chúng nó, Minh có cảm tưởng như gian phòng của Minh đang bị nạn nhân mãn, hay nói cho đúng hơn là “ búp bê mãn”. Sau cuộc đi du lịch Ả Rập và các xứ lân cận, cô em đã thu thập vô khối là búp bê của các xứ đó. Từng đàn búp bê đủ kiểu áo quần, đủ các điệu bộ uốn éo, đứng ngồi múa nhảy. Hàng tá búp bê đủ các loại, nam phụ lão ấu không thiếu mặt nào, Chúng đang chen chúc nhau, xô đẩy nhau, chồng chất cả lên nhau trên những cái giá dài đóng cao trên tường.
Xê dịch mãi, Minh mới tìm được một chỗ ghé chân cho Cô Tiên nhỏ của Lan. Cô Tiên đẹp thuần túy Á Đông, một vẻ đẹp cao quý và hiền hậu đứng bơ vơ, cô độc, lạc lõng trong cái thế giới búp bê trần tục. Cái áo Tiên với những dây giải lóng lánh phơi phới bay trắng như tuyết, nổi bật lên bên những làn da ngăm ngăm đen. Tất cả các vũ nữ xứ một ngàn một đêm lẽ đều mặt che mạng, áo quần toàn voan mỏng tanh nhìn thấy suốt cả thịt da. Trong mắt Lan, cô Tiên của nàng như bay bổng lên, như vượt ra khỏi cái thế giới hỗn tạp hiện tại. Lan và cô Tiên nhìn nhau mỉm cười thông cảm.
Thì ra ở đời, cái gì cũng thay đổi từng giờ từng phút. Khi người em gái không còn là một nghệ sĩ với hai cây đàn, thì đám búp bê đã thành ra một sưu tập, chứ không phải là kỷ niệm của người thân nữa. Nếu có tiền, người ta chỉ việc ra tiệm búp bê, là có thể mua hàng trăm kiểu, trăm nước, trăm thứ áo quần khác nhau, để biến gian nhà thành một viện bảo tàng búp bê, hay một cuộc triển lãm búp bê quốc tế. Nhưng tất cả búp bê này chỉ là những con nộm không hồn.
Lúc từ giã Minh ra về, Lan yên lòng lắm. Cô Tiên tuy từ nay lạc lõng bơ vơ, cô đơn trong cái thế giới ba vạn sáu nghìn ấy, nhưng mỗi con búp bê không còn là kỷ niệm của một người thân yêu nữa, thì chúng nó sẽ không phải kể chuyện gì cả, vì không có gì đáng kể.
Bao nhiêu năm tháng qua, Lan không ngờ lại có thể gặp Minh dưới trời Mỹ. Hai chị em đã chơi hú tim với nhau suốt hai chục năm, từ nước này sang nước khác. Đã bao nhiêu lần Lan và Minh chụp hụt nhau. Lan dọn đến thì Minh vắng mặt . Minh về nước khi Lan đi rồi . . .
Trong lúc hai chị em đang lang thang dạo phố ở Cựu Kim Sơn, Lan bỗng thấy Minh biến đâu mất. Đứng chờ một chốc, thấy Minh ở trong một cửa hiệu đi ra, tay cầm con búp bê người đàn bà cõng con. Con búp bê mặc bộ quần áo da màu nâu, gấu áo cắt tua tủa, kiểu áo người bản xứ da đỏ vẫn thường mặc. Hai bím tóc đen thả dài hai bên vai, đôi mắt to đen như ngạc nhiên, như dò hỏi.
Nhìn Minh hớn hở nâng niu con búp bê một cách âu yếm, Lan chợt nhớ đến bầy búp bê của Minh, nhớ đến cô Tiên với cái nạn “ búp bê mãn” ở nhà Minh. Nhìn mắt Minh long lanh sáng, ngón tay âu yếm vuốt mái tóc búp bê, Lan thấy không buồn cho cô Tiên của nàng nữa. Dù nhà Minh đã có nạn “ búp bê mãn”, nhưng nếu mỗi con còn nhắc lại một kỷ niệm, một chuyến đi, một người thân thì chúng nó vẫn còn có linh hồn.
Linh Bảo 1966
(Trích trong tuyển tập Mây Tần)
Chiếc Áo Cuối Cùng
Kính tặng Cô Linh Bao, nhân dịp hai cô cháu mình bàn về Chiếc áo cuối cùng.
(04-14-03)
Mỹ Ngọc
Trong buổi mạn đàm với một số bạn vong niên, có người đặt câu hỏi ở Mỹ bằng cấp gì quan trọng nhất. Ai cũng kể tên một số bằng cấp dài lê thê và oai vang kinh hồn. Đợi mọi người khai thác hết bằng cấp sang trọng quí giá, một bà bạn già từ lâu ngồi khiêm nhượng trong góc phòng mới lên tiếng:
-Theo ý tôi, ở Mỹ cái bằng quan trọng nhất là bằng lái xe. “Thượng vàng” thì không nói làm gì, mà cũng không nhiều. Còn “hạ cám” mới là hằng hà sa số, không có bằng lái xe thì không còn làm ăn gì được!
Không biết có phải vì “kính lão đắc thọ” không, mà đến đây mọi người ngừng tranh cãi và chưng bằng cấp, quay ra bàn tán thêm về cái bằng lái xe. Ai cũng đồng ý nó quan trọng và đáng yêu vô cùng, không có giống như què tay què chân. Vắng người yêu một tháng không sao, vắng bằng lái một tháng thì dám mất việc lắm!
Tâng bốc vốn không phải là “nghề của nàng” nhưng tôi rất đồng ý với bà già gân này, cái bằng lái thực đáng vinh danh là đệ nhất quan trọng. Này nhé, khi ta đang lái xe phom phom dù trên đường thiên lý hay ở một xó góc tối hù nào trong ngõ hẽm, mà bị “bạn dân” chận xe, thì bạn dân này đâu có cần biết ta là ai. Kỹ Sư, Luật sư, Bác sĩ, hay anh chàng khố rách áo ôm. Xe ta lái là xe 100 ngàn hay xe cà khổ rách nát tơi bời, cũng đều nhận được một chào kính, tiếp đến là câu: “Xin cho tôi xem bằng lái!” Lại còn khi ta đi mua bán món gì, nếu trả bằng thẻ tín dụng, dù ít chục, vài trăm hay bạc ngàn, không có cái bằng lái xe trình diện thì món hàng sẽ không thể nào ra khỏi cửa. Lần đầu tiên trong đời phát biểu của tôi được mọi người đồng ý
Bắt đầu từ tuổi 16, các cô cậu choai choai đã mong thi lấy được cái bằng lái, người lớn tuổi thì thôi khỏi nói, được rồi phải o bế kỷ, giữ giới luật giao thông cẩn thận, không uống rượu lái xe, nhớ đóng thuế lưu hành, mua bảo hiểm đều đều hàng năm, có thế ta với mình mới sống chung hòa thuận đến nửa thế kỷ được.
Nhưng không phải chuyện một lần là trăm năm, khi các em tuổi 18 đã thành Ông thành Bà rồi. Các Cụ đã lên thượng thọ “ Thất thập cổ lai hy” rồi, mà vẫn còn muốn tự lái xe vì con cháu lập gia đình xong, chúng đều “ Nước non ngàn dặm ...” mất tiêu hết, không còn ai chở đi Bác Sĩ, đi chơ…. .. Các cụ phải thi lại, chứ không được phây phây đợi bằng gia hạn gởi đến tận nhà như thời xuân còn xanh. Các cụ phải khám mắt xem có còn đọc dấu hiệu từ xa được không, tai còn thính, cảm giác còn bén nhạy, phản ứng có chớp nhoáng……… ?... . Lại còn cái mục thi viết mới toát mồ hôi hột! Bài thi từ 30 (?) câu trở lên tùy theo quá trình lái xe tốt lành hay bê bối, có bị giấy phạt nhiều, có đụng xe, có say rượu đấu võ với ai không để được lãnh bài thi dài hay ngắn. Trả lời sai 5 lỗi là rớt và nếu rớt luôn 3 keo, sẽ bị thi lái xe lại, chân tay lạng quạng rớt cả mục thi lái thì đành phải học cách thức đi xe Công Cộng có tài xế mở cửa lên xuống hầu vậy.
Điều tôi muốn nói đây không phải mục thi viết, thi lái hay khám tai, khám mắt, mà là cái tấm thiếp hứa hiến tặng thân xác được gửi kèm theo bằng lái xe sau khi thi đậu. Tấm thiếp nhỏ, đại khái hỏi xem nếu lỡ không may mình lăn đùng ngã ngựa, chết bất cứ vì lý do gì thì có muốn “phát bồ đề tâm” hy sinh hiến tặng thể xác cho khoa học không. Có cho phép xử dụng phần nào trong thân thể: Tim, gan,thận, phổi, mắt, da.... một thứ, vài thứ, tất cả các thứ linh tinh, hay toàn thân cho những người đang cần những bộ phận này, hoặc cho trường đại học để sinh viên thực tập mổ xẻ nghiên cứu. Ngoài tấm thiếp ký cho phép ghi chú rõ ràng , còn có một mãnh giấy con nhỏ như hạt tiêu, có in chữ “donor” ( hiến tặng) để dán vào bằng lái xe. Đấy là dấu hiệu chứng cớ mình đã vui lòng “bút sa gà chết”. Mặc dầu danh sách những người chờ đợi được thay mắt, tim, gan, thận v.v....dài dằng dặc. Nhưng biết đâu “ Hữu cầu tất ứng “ mà!
Tôi còn nhớ ở Việt Nam, không có nghề chào hàng bán đất, bán hòm, ai cần thì tự tìm đến. Hồi mới tới Mỹ, nghe các hãng mời mua đất mua hòm đặt trước để dành, hàng tháng chỉ việc trả góp, nhiều người không thích vì thấy quá lo xa, hoặc sợ xúi quẩy. Có khi họ còn bị chửi cho một trận là " tại sao dám trù ẻo" . Nhưng lâu ngày bạn bè thân quen có khi còn đem chuyện đặt trước Sanh Phần ra đùa giỡn, dặn dò mua đất gần nhau hoặc chọn vùng đồi núi để còn được ngắm cảnh lúc về bên kia thế giới! Cố nhiên là nghĩa địa Mỹ cũng giống như nhà ở Mỹ chia lô ra sẵn cả rồi, không còn chọn lựa phương hướng Long Chầu Hổ Phục gì được. Miễn có một chút xíu phong cảnh hữu tình là đã may mắn lắm rồi. Các lô đất nằm sát rạt nhau và chôn lì xuống dưới đất để mỗi cuối tuần xe cắt cỏ chạy làm việc cho dễ! Có khi đi ngang một nghĩa trang, nhìn thấy đồi cỏ xanh với nhiều chổ có hoa nhìn thật mát mắt, chỉ muốn dừng chân nghỉ, thì ra đó là đồi cỏ với trăm nghìn nấm mộ.
Một lần tôi đi theo bà bạn thân, chồng vừa mất, đến viếng văn phòng chuyên lo “ Hậu sự”. Thật là một kinh nghiệm quý giá nên định trước để khỏi phiền những người ở lại, nhỡ mình thình lình theo ông bà lên ngồi“ trên nóc tủ ”.
Thấy bạn có vẻ ”tang gia bối rối” tôi lãnh phần gọi điện thoại tìm dịch vụ chôn cất dùm. Mở tờ báo Việt Nam ra đọc, tìm không khó gì mấy vì vỏn vẹn chỉ có một văn phòng thôi, nên cũng đỡ mất nhiều thì giờ tìm kiếm. Hình như chỉ có nghề này ít ai dành giật muốn nhào vào làm. Mừng vớ được khách hàng, chủ nhân hẹn gặp chúng tôi càng sớm càng tốt. Trưa hôm ấy, tôi lái xe đến đón bà bạn tới văn phòng Hậu Sự, nơi đây cũng là nhà quàn và nghĩa địa luôn. Hai chị em chúng tôi ngồi chờ ngoài phòng đợi thật lâu mới thấy cô chủ tiệm xuất hiện. Cô bước vào vội vã, không một lời xin lỗi đã để khách hàng chờ đợi quá lâu. Cô mời chúng tôi vào văn phòng, và bắt đầu đưa ra danh sách đã liệt kê sẵn, kiểu mẫu bộ này, bộ nọ, bao gồm những gì trong đó, giá cả bao nhiêu, hòm loại nào, gỗ tốt xấu, tiền chôn cất, tiền phòng, tiền linh tinh đủ thứ. Ngoài ra còn cho chúng tôi xem những cái hòm mẫu bé tí như đồ chơi.
Dĩ nhiên giá hỏa thiêu rẻ hơn, vì chôn cất cần hòm đựng xác gọi là Quan, luật còn bắt buộc phải có hòm đậy gọi là Quách, lại còn đất chôn, mộ bia, nghi lễ tôn giáo, hóa trang, móc ruột gan, hoa chưng bày, giờ thăm viếng ... . Muốn chết cho yên thân thực không dễ! Bà bạn tôi chọn hỏa thiêu theo ý nguyện của chồng. Từ lâu tôi vẫn nghe nói thiêu rẻ lắm, chỉ trong vòng trên dưới 600 đô, nhưng tôi lầm to. Đó là giá của hãng bốc xác trực tiếp ngay từ trong nhà thương, ho sẽ bao lo cả thủ tục khai tử. Hãng lãnh xác về thiêu xong sẽ giao lại cho khổ chủ một bình tro. Công tác hoàn tất. Trường hợp của bạn tôi không đơn giản như thế nên cần phải đặc biệt thương lượng.
Cô bán hòm có vẻ mặt nghiêm trang như chia buồn cùng tang gia. Thỉnh thoảng chuông điện thoại cầm tay reo, cô nói chuyện thì thầm to nhỏ, mặt vui tươi hẳn lên. Cô cuời khúc khích một cách sung sướng, quên rằng khách hàng đang chờ đợi.
Sau cuộc điện đàm thú vị. Cô trở lại với thực tế, thay đổi vẻ lạnh lùng nãy giờ tiếp chúng tôi. Cô ngọt ngào trình bày:
• Hòm này gỗ thường giá $2,900, còn cái kia là gỗ thông chỉ mắc hơn có $1000 thôi, nhưng tốt hơn nhiều. Người ta hay chọn loại gỗ thông này, dù sao Áo Quan cũng là “chiếc áo cuối cùng” của người quá cố.
• Cái liễng này giá $500, sau khi đốt xong, sẽ bỏ tro vào đây cho chị mang về. Chị nên chọn cái liễng bằng gỗ thông này cho hợp với cái hòm gỗ thông chị đã chọn.(!)
• Phòng để cho anh nằm 1 ngày $250, chị định thiêu vào chủ nhật, vì là ngày cuối tuần nên mình phải trả “ giờ phụ trội” thêm $100 đô cho nhân viên...
Cô ta nói thao thao bất tuyệt như cái máy phát thanh, tôi nghĩ thầm : “ Họ đang lợi dụng lúc tang gia bối rối để đánh đòn tâm lý đây! Cái liễng này mà dám cứa $500! Đến mấy tiệm bán hoa, bình, hũ lọ, những cái hộp đủ hình dáng, mạ vàng, bạc láng cóng, nhiều lắm cũng chỉ mười mấy đô! Đã vậy còn bày đặt xúi người ta mua cái liễng bằng gỗ thông cho hòa hợp với cái hòm, thiêu xong thì hòm cũng cháy rụi và mình thì cháy túi. Nhìn những cái hòm làm bằng gỗ thường, mặt ngoài như dán giấy hình gỗ giả, bên trong chắc chỉ là ván ép " mạt cưa" thôi chớ đâu phải là gỗ thật, thế mà cũng chặt đẹp gần $3000. Ngoài ra còn có nhiều giá khác từ rẻ nhất là loại gỗ thường cho đến những cái mắc hơn, giá khoảng $8000! Bên trong bọc nệm êm và lót " xa tanh" mát rượi. Mắc kiểu này thì nên mua trước mang về nhà làm giường ngủ, nằm cho đã lưng, mai mốt chết chôn hoặc thiêu luôn cũng đỡ đau bao tử.
Cô nàng còn hỏi tiếp nhiều lắm mà tôi không nhớ hết, nào là:
- Chị muốn đặt sẵn ba vòng hoa để trên nắp hòm không? Một vòng của chị tặng ảnh, một của con tặng cha, một của bạn bè tặng ảnh lần cuối. Ba vòng hoa cộng thuế chỉ có $350 thôi à.
Không hiểu bà bạn chuyến này về có bầm chân hay không, vì bị tôi cứ ngồi đá chân bà ấy dưới gầm bàn để ngăn chận sự tiêu tiền vô lý. Mấy cái vòng kết hoa cúc và cẩm chướng, nhỏ khoảng bằng chiếc nón lá mà tính bằng giá 1 lượng vàng y. Mình tự làm lấy cũng được. Hoặc bạn bè đến thăm viếng, phúng điếu là hoa đã chật phòng rồi, đâu dến nỗi gia đình phải tự tặng!
Chưa hết đâu, nhà trước là nơi để quan tài cho bạn bè thân nhân tới viếng thăm trong một thời gian hạn định. Lúc đẩy quan tài vòng ra phía sau khu vực nhà quàn là tới phòng hỏa thiêu, có lẽ đếm được chừng mười mấy bước. Giá tiền cũng được tính gọn thêm khoảng một trăm mấy. Tôi ngồi tính nhẩm trong bụng, như thế một bước đi của mình cũng đáng giá tới mười mấy đô!
Cô bán hòm còn lịch sự hỏi thêm:
- Chị theo đạo Công Giáo hay đạo Phật? Nếu chưa mời Cha hay Thầy thì đây tôi cũng có.
- Thiêu xong muốn mang tro ra biển rải, dịch vụ này ở đây cũng có luôn.
- Tôi tính giá “ đặc biệt “ cho chị, tôi sẽ ghi lùi lại ngày chị đến gặp tôi, như thể chị gặp tôi trước ngày anh ấy mất, bởi vì mua sớm hơn, nghĩa là trước ngày qua đời thì giá rẻ hơn. Cộng thêm chi phí trả cho dịch vụ của văn phòng chúng tôi $4000 nữa, tổng cộng là $10,984.27 đã bao gồm thuế má rồi. Nhưng nhờ giá đặc biệt, chị được trừ bớt $1230.00. Thỉnh thoảng cô bán hòm lại nhắc:
-Áo Quan là “ Cái áo cuối cùng” của một đời người. Mình phải cố làm cho thực sang trọng để đẹp mặt anh ấy. Phải không chị? Bà bạn tôi quả thật bị động lòng vì ngón đòn tâm lý “đẹp mặt”, nên dưới sự hướng dẫn nhà nghề của cô chủ tiệm, bà đã chọn toàn thứ “sang trọng”, kết quả gần mười ngàn đồng bay cái vèo, nhưng đây chỉ mới là dịch vụ đốt xác thôi, nếu là chôn cất thì chao ôi! Còn hàng nghìn thứ cần phải hạ hồi phân giải ... . Tổng số chi phí an táng sẽ không phải chỉ có thế. Lại còn khoản nghi thức hành lễ tôn giáo cũng chưa bàn đến....
Sẵn dịp tôi hỏi vài điều thắc mắc với cô bán hòm:
-Nếu như người chết không có tiền đốt hay không có thân nhân còn sống để lo cho mình thì sao cô?
Đổi sang giọng nghiêm trang, lạnh lùng, cô ta nói:
- Õ đây chúng tôi cũng có “ cho mướn” quan tài, cho người chết mướn nằm ít hôm, đến chừng đốt chúng tôi lấy lại. Nhưng ai làm như thế bao giờ! Cái Áo cuối cùng của một đời người phải làm sao coi cho được chớ!
Hình như cô ấy không trả lời câu hỏi của tôi. Nghe có vẻ trống đánh xuôi, kèn thổi ngược quá. Đã chết không có thân nhân lo liệu, cũng không có tiền đốt, mà cô đòi “cho mướn” quan tài, để rồi hồn ma nào trả tiền mướn đây!
Cuối cùng cô còn quảng cáo thêm:
- Nếu người chết có ước nguyện muốn được chôn cất bên Việt Nam, chúng tôi cũng có thể lo từ đầu tới cuối, mang xác về Việt Nam cho họ. Sau màn thủ tục lựa chọn trên giấy tờ và nhìn mấy cái quan tài mẫu nhỏ tí như đồ chơi, cô ta dẫn chúng tôi đến xem tận mắt “ đồ thật “, tôi cũng hơi rờn rợn khi bước vào căn phòng đầy quan tài được xếp thành hàng dài. Thấy người ra vào khá tấp nập, không ngờ thiên hạ chết cũng dữ ta!
Xem đến phòng thiêu xác thấy nó bé tí như cái lò nướng bánh mì không đủ chỗ cho thân nhân đứng. Nhưng tôi biết phòng ấy không phải để cho ai đứng cả. Xác được di chuyển đến rồi là mọi người lập tức ‘’đi chơi chổ khác”. Có lần tôi viếng đám tang một người bạn, tới cái màn hỏa thiêu khi hòm được đẩy vào rồi thì cửa phòng đóng mất tiêu, không ai được trông thấy gì hết. Thiêu hay không? Thiêu cả hòm hay bị lột hết ra, lấy lại vật liệu vừa tiết kiệm vừa đỡ tốn lữa? Thiêu chung hay riêng từng đám? Không ai biết! Chỉ biết vài hôm sau, gia đình bạn nhận được một cái bình đựng tro mang về thờ phụng.
Đã nhiều lần tôi đọc báo thấy tin tức về những dịch vụ hỏa thiêu bị điều tra. Nào là công ty nhận xác rồi không đốt, hoặc một lần đốt nhiều xác cho đỡ tốn tiền “ lửa củi” . Hoặc là đưa cho tang gia một bình tro gì không biết...
Ngày xưa, lúc còn ở trong nước, thỉnh thoảng có dịp theo cha mẹ đi thăm các bậc trưởng thượng, tôi thường thấy trong nhà hay để một cỗ quan tài . Tôi sợ hãi tưởng có người chết nhưng Bà nội tôi cắt nghĩa cho tôi biết là các cụ có niềm tin cỗ quan tài là chiếc áo cuối cùng của cuộc đời. Các cụ muốn ăn chắc. Nghĩa là được chính mắt trông thấy “Chiếc áo cuối cùng” gọi là “Thọ đường” ấy. Thọ đường thường sơn đỏ, Gỗ phải là thứ gỗ tốt, cứng chắc không dễ bị mối mọt. Ngoài ra nếu nhà giàu còn chạm trỗ Long Ly Qui Phượng rất đẹp. Về phần miếng đất chôn, gọi là Sanh Phần cũng phải nhờ thầy Phong Thủy chọn lựa công phu. Có được Sanh Phần và Thọ Đường rồi, các cụ mới cảm thấy thoải mái sung sướng, yên trí là một mai khi mình “nằm xuống” mọi sự đều như ý.
Trên đường lái xe chở bà bạn về,cả hai đều yên lặng. Riêng tôi, đầu óc suy nghĩ miên man. Con cái mình quanh năm bận bịu công việc, chồng con, bổn phận, công danh, sự nghiệp của nó, thường không rảnh dù chỉ để thăm thôi, chứ không hề mơ đến sự “quạt nồng ấp lạnh”. Mẹ nó còn sống sờ sờ mà chưa chắc Xuân Thu nhị kỳ nó đã có chút thì giờ nào cho mẹ, Ngoài tấm thiệp bán sẵn có những giòng chữ đầy thương yêu cũng đã in sẵn, huống hồ nghĩa lý gì sau khi chết. Tại sao lại còn phải lái xe hàng trăm dặm để nhìn nấm đất vô tri vài phút giây. Bạn bè thì quanh năm cũng ai lo phận nấy, bận rộn vô cùng, tại sao lại làm người ta cảm thấy có bổn phận phải bỏ công việc đến nhìn cái xác trong hòm của mình, cái xác mà họ chưa chắc thích gặp khi còn sống!
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện Bà già tự tổ chức đám ma cho mình làm tôi bật cười. Có một cụ cao niên nọ, một hôm bỗng gởi thiệp mời tất cả bà con bạn hữu đến nhà vui chơi. Cơm no rượu say rồi, chủ nhân mới cho biết lý do buổi họp mặt. Bà nói: Tất cả qúi vị đều là bà con, bạn bè thân thiết của tôi đã lâu năm. Tôi biết tôi sắp từ giã các bạn vĩnh viễn. Vậy có ai thương tôi, hay ai có lời hay ý đẹp gì về tôi, xin phát biểu ngay bây giờ. Đừng đợi đến khi tôi chết rồi mới mua hoa, làm chay cúng giỗ linh đình, nói nhiều lời ca tụng thân ái. Lúc ấy tôi đã nằm trong hòm chết rồi, đâu có nghe để cảm ơn quí vị, và trên đời cũng không còn gì quan trọng đối với tôi nữa!.
Tôi chắc Bà cụ đã nghe nghìn lời thân yêu, và được con cháu ôm hôn tới tấp như mưa ngay lúc ấy. Bà già này khôn thật!
Còn tôi và đám bạn thì có khi còn đùa nhau:
- Mai mốt tao chết, mày đi phúng bao nhiêu? Đưa tao trước tao xài, tao còn mang ơn và mày nhìn thấy tao biết ơn chúng mày.
Chết là hết! Linh hồn đã lìa khỏi xác bay mất, nhục thân chẳng còn nghĩa lý gì cả, lại trả về với cát bụi. Tang lễ to lớn, mồ yên mã đẹp rồi cũng dầm sương giãi nắng với thời gian, còn hỏa thiêu thì hũ tro này hay là tro gì khác cũng chỉ là tro bụi, thêm choán chật chỗ trên nóc tủ của gia đình các con, hay xó góc, bàn vong của một Chùa Đền nào đó thôi. Bạn tôi phản đối :
-Ơ hay, thế còn những vụ có người không có cả tiền đốt mà làm di chúc ước ao được chôn cất ở quê nhà. Mấy cụ này làm đồng bào quyên góp phờ người ra mới đủ tiền thỏa mãn xác chết được thối nát trên đất quê hương.
Tôi nghĩ thầm rằng nếu các xác chết chở về mà làm cho nước mạnh dân giàu được thì dù có phải bán nhà để đóng góp tôi cũng vui lòng. Tôi lại nhớ đến cái rừng vòng hoa trong những đám táng tôi đã từng dự…. Hoa ơi là hoa! Sao mà nhiều thế, từ sân trước ra sân sau chen chân không lọt. Giá mấy chục ngàn tiền vòng hoa ấy được dùng vào việc khác thì. . . Chao ôi. . . Sự anh hùng . . .
Năm nay một tháng trước ngày sinh nhật, cũng là ngày bằng lái của tôi hết hạn, Nha Lộ Vận không quên nhắc nhở tôi đóng thuế lưu hành xe, kèm theo giấy tờ bảo hiểm cần thiết để được gia hạn sớm cho tiện việc sổ sách của cả hai bên. Thật là chu đáo làm sao! Nhân dịp giúp bà bạn lo việc hậu sự, tôi đã học thêm được một ít kinh nghiệm về chôn cất trên xứ người, và cũng giác ngộ được với cảm nghĩ của cuộc sống phù du. Nhờ vậy hôm nay, nhìn cái bằng lái xe mới tinh vừa nhận được, kèm theo những văn kiện phải ký kết, tôi không ngần ngại điền ngay vào mục “ hiến tặng toàn thân xác” (donate my entire body) cho nghiên cứu khoa học.
Mai đây, may ra một thiên tài sẽ khám phá được điều gì mới lạ bổ ích cho đời! Hay Lục phủ Ngũ tạng của tôi có thể giúp được ai đó chút hy vọng kéo dài thêm cuộc sống còn tràn đầy yêu thương.
Mỹ Ngọc
4/14/2003
Trích trong tuyển tập "Dây Tơ Ðồng"
TRUNG TÂM DẠY TẠO MẪU TÓC & TRANG ĐIỂM QUỐC TẾ KUANSAIGON
HỌC VIỆN TẠO MẪU TÓC [K]+
Trang thông tin truy cập : www.cattoc.tk
Trang video truy cập : www.youtube.com/kuansaigon
Để xem vị trí trung tâm trên bản đồ Hà Nội truy cập : www.bandocattoc.tk
Trụ sở chính :
Số nhà 19 ngõ 173 Giảng Võ - Đống Đa - Hà Nội - Sau Nhà Xuất Bản Lao Động & Kính mắt 177 Giảng Võ ( Nếu đứng từ đầu ngõ 173 nhìn sang phía bên kia đường là trạm xe buýt dừng đỗ trước cửa Bộ Y Tế Hà Nội )
------- Cách tìm địa chỉ --------
+ Cách 1: Đến một trong những địa điểm sau : Viettin Bank số 173 Giảng Võ hoặc Kính Mắt 177 Giảng Võ hoặc Bộ Y Tế Hà Nội rồi gọi 0915804875 gặp thầy Kuân sẽ có nhân viên ra đón tiếp quí khách.
+ Cách 2: Từ Giảng Võ rẽ vào Vũ Thạnh 15m sẽ thấy ngõ rộng 3m đầu tiên nằm bên tay trái. Vào cuối ngõ thấy nhà chứ [K]+
------------------------------------------------
HỌC PHÍ KỂ TỪ NGÀY 11-03-2011 SẼ TRỞ VỀ MỨC NGUYÊN BẢN LÀ 10.000.000 đồng / khóa 6 tháng ( Sau 3 tháng đầu học viên đã nắm vững lý thuyết + thực hành trên ma nơ canh / 3 tháng kế tiếp là thời gian thực tập trên tóc thật cho đến khi các bạn hoàn toàn làm chủ được các thao tác chuyên môn và tự tin vào trình độ tay nghề của mình )
+ Khóa A ( tạo mẫu tóc toàn diện ) : 10.000.000 đồng / khóa + tặng bộ dụng cụ học tập.
+ Khóa B ( tạo mẫu tóc nâng cao ) : 10.000.000 đồng / khóa + tặng bộ dụng cụ học tập.
+ Khóa C ( tạo mẫu tóc cấp tốc ) : 10.000.000 đồng / khóa + tặng bộ dụng cụ học tập.
+ Khóa D ( trang điểm chuyên nghiệp cô dâu ) : 6.000.000 đồng / khóa.
+ Khóa E ( bới tóc chuyên nghiệp cô dâu ) : 4.000.000 đồng / khóa
HỌC VIÊN THAM GIA HỌC CÁC KHÓA A - B - C trong khoảng thời gian 11-03 đến 11-6 sẽ được trung tâm khuyến mãi tặng 1 cuốn giáo trình tiêu chuẩn Toni&Guy UK trị giá 150.000 đồng
+Cuốn giáo trình bao gồm 11 bộ môn kỹ thuật tạo mẫu tóc chuyên nghiệp do giảng viên đến từ Tp.HCM Kuânsaigon nghiên cứu rút gọn từ bộ sách giáo khoa Toni&Guy và một số sách dạy làm tóc hay do các bậc tiền bối truyền dạy lại đồng thời có một số kiến thức biên dịch từ các sách nước ngoài đã được Kuansaigon chỉnh sửa lại cho phù hợp với điều kiện Châu Á - Việt Nam.
+Cuốn giáo trình chỉ lưu hành nội bộ và chỉ có học viên tham gia các lớp học tại trung tâm mới được giảng giải các công thức và các kỹ thuật chi tiết trong giáo trình - trung tâm không bán giáo trình ra ngoài và nghiêm cấm mọi hành vi sao chép không bản quyền )
-------------------------------------------------
LIÊN TỤC NHẬN HỌC SINH - NHẬP HỌC NGAY SAU KHI ĐĂNG KÝ HỒ SƠ
mở cửa từ 8h >>> 20h
có chỗ ăn ở cho học viên ở xa ( yêu cầu photo công chứng cmnd và hộ khẩu + giấy tạm vắng )
Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ : Mr. Quân 0915804875
yahoo = andymercury2002
NHẬN THỰC HIỆN TẠO MẪU TÓC NAM - NỮ TẤT CẢ CÁC KIỂU TỪ ĐƠN GIẢN NHẤT ĐẾN CẦU KỲ NHẤT
[K]+ chỉ thiết kế trực tiếp trên từng khách hàng - từng loại chất liệu tóc >>> chứ không dựa theo catalo hoặc copy phong cách từ bất kỳ nhà tạo mẫu nào khác / Mái tóc của bạn sẽ là chính bạn .
Vui lòng kiểm tra hơn 500 Video clips có tại www.youtbe.com/kuansaigon
BẢNG GIÁ CẮT TÓC + MAKE UP + HỌC PHÍ CÁC KHÓA HỌC TẠI--------------------------
GIÁ DỊCH VỤ ĐƯỢC TÍNH RIÊNG LẺ TỪNG CÔNG ĐOẠN
+ Cắt tóc nam = 70k / nữ = 120k
+ Gội Kensuko - Choicess - TIGI - Davines - Rolland = 40k-80k
+ Sấy tạo kiểu - gel - sáp - xoăn tạm thời - chải bới tóc dạ hội = 30k-100k
+ Ép - duỗi - phồng - cúp - uốn - ép răng cưa - xù giấy bạc - xù tết = 400k-500k-600k ( sản phẩm chuyên dùng cho SPA . USA )
+ Nhuộm - highlight - tone on tone = 400k - 500k - 600k. ( sản phẩm L’oréal proffessional )
+ Nhuộm các tông màu rêu - tro - khói - tím bạc = 500 - 700 - 900k ( sản phẩm L’oréal proffessional )
+ Hấp ozon nóng - lạnh ( sản phẩm DAVINES Italy - PHARAON Ai Cập ) = 120k.
+ Điều trị tóc hỏng nặng = 1000k / trọn gói 5 lần điều trị
+ Nối tóc = 1tr - 2tr ( tóc thật 100% không pha nilon / nhận nối tóc của khách hàng tiền công 300k-400k ).
+ Trang điểm chuyên nghiệp - dạ tiệc - cưới hỏi - sinh nhật = 100k - 150k.
DẠY TRANG ĐIỂM CÁ NHÂN = 1TR / 5 BUỔI
TRƯNG BÀY VÀ CUNG CẤP SỈ - LẺ CÁC SẢN PHẨM CHĂM SÓC TÓC CHUYÊN NGHIỆP ĐÃ ĐƯỢC KUANSAIGON THỬ NGHIỆM VÀ SÀNG LỌC KỸ LƯỠNG , BẢO HÀNH CHẤT LƯỢNG VÀ GIÁ CẢ TỐT NHẤT - TƯ VẤN HƯỚNG DẪN SỬ DỤNG CÁCH CHĂM SÓC TÓC TẠI NHÀ ĐƠN GIẢN GỌN NHẸ
*
[K]+
+ Chúng tôi đặt qui chế thi cử và kiểm tra chấm điểm các môn học công khai vào mỗi cuối tuần ( có hội đồng chấm thi + quan sát viên ) nhằm tuyển chọn những tài năng trẻ tài giỏi - đạo đức tốt >>> nhằm ứng cử tham gia vào các cuộc thi tạo mẫu tóc tương lai.
+ Học viên có số điểm trung bình tất cả các môn học trên 8+ và hạn kiểm tốt trong suốt quá trình học tập sẽ nhận được học bổng khóa nâng cao hoặc ưu tiên xét tuyển vào làm nhân viên cho công ty khi kết thúc khóa A hoặc B.
+ Học sinh có nhu cầu học ngoài giờ vui lòng đăng ký trực tiếp với giảng viên để nhận được giáo trình dạy và học 1 kèm 1.
+ Phụ huynh học sinh sau khi làm hợp đồng gửi con em đến học nghề lưu ý giữ liên lạc thường xuyên với nhà trường để theo dõi tình hình học tập - tay nghề - hạnh kiểm của học viên để kịp thời động viên khích lệ tinh thần hoặc uốn nắn các em học chăm và nâng cao các kỹ năng được học.
+ Những trường hợp vi phạm nội qui chung của nhà trường quá 3 lần hoặc cố ý vi phạm nội qui gây ra hậu quả xấu , tự ý nghỉ học không xin phép nhiều lần hoặc vi phạm an ninh trật tự khu vực + vi phạm pháp luật sẽ bị kỷ luật nghiêm hoặc buộc thôi học
[K]+
Khóa A : khóa cơ bản toàn diện
học phí : tham khảo www.cattoc.tk
khuyến mãi : 1 bộ dụng cụ học nghề + 1 manƠcanh
giáo trình : 4 >>> 6 tháng
thời gian học : sáng từ 9h >>> 11h và chiều từ 14h >>> 17h ( 7 ngày / tuần ).
+ Nhận biết 10 điểm chuẩn , tạo đường chia chuẩn ,vẽ phác đồ , sơ đồ không gian 3 chiều, cách chia khu vực tóc nam – tóc nữ, cách
chia tép tóc ép – uốn – nhuộm, cách kẹp giữ tóc.
+ + Tư thế cầm kéo, xoay kéo, thu phát kéo tiêu chuẩn TONI&GUY, tư thế cầm lược ngang – lược đuôi nhọn / Cách sử dụng kéo cắt 100%, kéo tỉa 50%, kéo tỉa 25%, tông đơ, dao tem...
+ + + GỘI , MÁTXA MẶT , SẤY KHÔ , SẤY CÚP, SẤY XOĂN, LÀM XOĂN TẠM THỜI, CHẢI BỚI KIỂU CƠ BẢN, VUỐT SÁP – GEL, XỊT GÔM..
+ + + + CẮT TỈA TÓC NAM CƠ BẢN : lý thuyết và thực hành cắt bám đuổi, cắt vát cạnh DIOR, cắt cua, xanh mai trắng gáy, cắt sole
vuốt dựng Hàn Quốc, Cắt moi MOSCHINO ( giáo trình tiêu chuẩn TONI&GUY )
+ + + + + CẮT TỈA TÓC NỮ CƠ BẢN : lý thuyết và thực hành CẮT TỈA TÓC LÁ đuôi vuông – đuôi ovan – đuôi nhọn, tóc lá bám đuổi từ
gò má về sau, tóc lá Nhật Bản – Hongkong / 3 kiểu TÓC BOB cơ bản, Tóc Vic, Tóc Tém Nhật – Tém Đức.
+ + + + UỐN TÓC CƠ BẢN: Phân biệt các kích cỡ trục cuốn và mức sóng to – nhỏ / Cách Sử dụng và tiêu chuẩn thời gian canh chừng
hóa chất cho các loại tóc khác nhau / Kỹ thuật Uốn xoăn ngang và xoăn dọc cơ bản ( giáo trình tiêu chuẩn TONI&GUY ).
+ + + ÉP TÓC CƠ BẢN : phân biệt nồng độ thuốc ép, cách tra thuốc ép , cách là tóc ép thẳng – ép cúp – ép phồng / Kỹ thuật pha chế dầu dưỡng vào thuốc ép tạo mái tóc ép suông mượt
+ + NHUỘM CƠ BẢN : phân biệt màu tóc thật các cấp độ từ tối đến sáng, xử lý nhuộm cho từng loại tóc khác nhau, xử lý tăng – giảm
độ sáng tối khi nhuộm / Cách pha trộn ánh sắc nóng – lạnh theo hệ thống ngôi sao màu ( phương pháp dạy pha màu chỉ có tại
Kuansaigon ) / Tạo ra các hệ thống màu sắc ĐỎ - CAM – VÀNG - LỤC - LAM – CHÀM - TÍM / Tẩy sáng tóc cơ bản / Nhuộm màu
bền vững và nhuộm màu thời trang / Nhuộm highlight / Nhuộm nhiều màu trên cùng mái tóc.
+ NỐI TÓC CƠ BẢN , NỐI KẸP CHÌ, NỐI KEO – SÁP...
[K]+
Khóa B : khóa NÂNG CAO toàn diện
( dành cho học viên tốt nghiệp khóa a có nguyện vọng trở thành chuyên gia tạo mẫu tóc hàng đầu hoặc tranh thi các giải thưởng qui mô khu vực – toàn quốc ).
học phí : tham khảo www.cattoc.tk
khuyến mãi : 1 bộ dụng cụ học nghề + 1 manƠcanh
giáo trình : 4 >>> 6 tháng
thời gian học : sáng từ 9h >>> 11h và chiều từ 14h >>> 17h ( 7 ngày / tuần ).
+ Sáng tác và thực hiện cắt tỉa - tạo kiểu các mẫu tóc độc đáo châu Âu – châu Á, cách tân các kiểu tóc nổi tiếng từng đạt danh hiệu trong ngoài nước/ Sáng tác tôn vinh nghệ thuật trình diễn , CatWalk, Sân khấu ca nhạc / Uốn nắn , chỉ dẫn, vá lỗi dẫn đến hình thành một phong cách tạo mẫu tóc riêng biệt mang BẢN SẮC “ CÁI TÔI CÁ NHÂN – ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ “ cho từng học viên
+ + Phân tích kiểu dáng khuôn mặt, chất liệu tóc, cách hòa trộn hình khối và màu sắc ấn tượng cho từng tác phẩm nghệ thuật / Học viên được truyền thụ cảm hứng và khích lệ sáng tạo đến mức tối đa.
+ + + Hóa trang tóc , trình bày tác phẩm nghệ thuật, trang trí làm nổi bật tác phẩm trến sân khấu.
+ + + + Đặt tên cho tác phẩm, ứng xử thông minh trước hội đồng chấm thi, trả lời sắc sảo tất cả các câu hỏi hóc búa nhất liên quan kỹ thuật và mỹ thuật tóc.
[K]+
Khóa C : khóa cấp tốc dành cho học viên trong và ngoài nước
Điều kiện: học viên có nguyện vọng đi làm hoặc tu nghiệp ở nước ngoài, học viên có nguyện vọng mở salon trong thời gian sớm nhất / nhận dạy học online cho các em ở nước ngoài có nguyện vọng học qua webcam.
học phí : tham khảo www.cattoc.tk
khuyến mãi : 1 bộ dụng cụ học nghề + 1 manƠcanh
giáo trình : 2 >>> 3 tháng.
thời gian học : học cả ngày từ 8h sáng đến 20h tối ( 7 ngày / tuần ).
+ Giáo trình tương tự KHÓA A nhưng được rút gọn đến mức tối đa, bỏ qua một số môn học mà học viên cảm thấy không cần thiết chỉ để chuyên sâu các môn có lợi thế, các em hoàn tất lý thuyết sẽ được giao việc ngay để tiếp xúc thường xuyên với khách hàng nhằm rút tỉa kinh nghiệm trong thời gian ngắn nhất.
+ + Trao đổi thường xuyên với giảng viên , giải đáp mọi thắc mắc theo yêu cầu nhằm tăng cường lượng kiến thức trong thời gian còn ở trường.
+ + + Trao đổi kinh nghiệm sau học qua yahoo chat – webcam – email – facebook – youtube và điện thoại.
[K]+
Khóa D : Khóa trang điểm chuyên nghiệp – cô dâu – dạ hội
điều kiện : trung tâm chỉ thu học phí , toàn bộ dụng cụ học tập hoàn toàn do học viên tự mua sắm ( trường hợp các em có nguyện vọng trang bị bộ dụng cụ & mỹ phẩm trang điểm chuyên nghiệp tiêu chuẩn quốc tế - chất lượng tốt – giá cả hợp lý - sẽ được giảng viên hỗ trợ tư vấn)
học phí : tham khảo www.cattoc.tk
giáo trình : 2 >>> 3 tháng.
thời gian học : học cả ngày từ 8h sáng đến 20h tối ( 7 ngày / tuần ).
+ Nhận biết,phân tích chất lượng các sản phẩm trang điểm và bộ dụng cụ trang điểm.
+ + Kỹ thuật tẩy trang trước và sau make up / Kỹ thuật dưỡng da cho làn da căng mọng chuẩn bị cho việc make up hoàn hảo.
+ + + Kỹ thuật tạo lớp lót và nền siêu mịn / Che phủ khuyết điểm tối ưu hóa cấp độ ánh sáng của từng loại da / Chọn tông phấn nén và phấn phủ / Phấn đánh khu vực chữ T , chữ V và chữ U.
+ + + + Kỹ thuật tô vẽ chân mày phù hợp từng loại gương mặt / Tạo khung chân mày đẹp, tự nhiên / Các kiểu vẽ chân màu đặc trưng và tiêu chuẩn quốc tế / Chân mày cho công sở , ngoài trời, sinh nhật, dạ hội, cô dâu, catwalk...
+ + + + + Kỹ thuật tô vẽ mắt ( phần quan trọng nhất khóa học ) / Các kỹ thuật vẽ thu nhỏ và phóng to mắt / Che khuyết giảm sưng và quầng thâm, kỹ thuật tạo bóng mắt, kỹ thuật phối hợp màu sắc trong từng hoàn cảnh phù hợp / Kỹ thuật vẽ mí mắt nước / Mascara trong – màu / Dán mí – dán mi giả / Phủ hạt kim tuyến / Đính đá trang sức / Vẽ grafitti.
+ + + + Kỹ thuật nâng cao và thu gọn sống mũi – cánh mũi tự nhiên và hoàn hảo , nhấn sáng vùng T vùng V và mờ tối vùng U.
+ + + Kỹ thuật vẽ đôi môi mời gọi, môi công sở dịu dàng, môi ngoài trời không lem không trôi, môi dạ hội nổi bật kiêu sa, môi cô dâu đẹp xinh như công chúa, môi sàn diễn thời trang ca nhạc thu hút mọi ánh nhìn...
+ + kỹ thuật tạo lớp phủ mượt như nhung lụa, lấp lánh ánh ngọc trai/ Kỹ thuật má hồng tôn vinh vẻ đẹp rạng ngời trong bất kỳ điều kiện ánh sáng ban ngày, ban đêm, đèn neon, đèn sân khấu...
+ Kỹ thuật nhấn , sửa chữa những khuyết điểm gương mặt, kỹ thuật chỉnh sửa cho gương mặt cân đối, kỹ thuật kết thúc hòa trộn vùng da được trang điểm với các khu vực cổ - gáy – vành tai...
[K]+
Khóa E : Khóa BỚI TÓC chuyên nghiệp – cô dâu – dạ hội
điều kiện : trung tâm chỉ thu học phí , toàn bộ dụng cụ học tập hoàn toàn do học viên tự mua sắm ( trường hợp các em có nguyện vọng trang bị bộ dụng cụ & mỹ phẩm BỚI TÓC chuyên nghiệp tiêu chuẩn quốc tế - chất lượng tốt – giá cả hợp lý - sẽ được giảng viên hỗ trợ tư vấn)
học phí : tham khảo www.cattoc.tk
giáo trình : 2 tháng.
thời gian học : ( 3 BUỔI / tuần – MỖI BUỔI 2H ).
+ Nhận biết, phân tích chất lượng , cách sử dụng các sản phẩm giữ nếp tóc và bộ dụng cụ BỚI TÓC.
+ + Lý thuyết phân tích các kiểu gương mặt chuẩn, các chất tóc mẫu, cách khắc phục các nhược điểm mái tóc quá mỏng hoặc quá dầy, tóc thô ráp, tóc xù.
+ + + Kỹ thuật chải - bới – kẹp ghim tóc, làm xoăn giả , quấn ốc, quấn lọn sóng to – nhỏ / Kỹ thuật tết tóc / Kỹ thuật đính hạt trai – đính đá pha lê / Kỹ thuật trang trí hoa / Kỹ thuật cài khăn voan.
+ + + + Kỹ thuật kết hợp chải bới với hoa giả và các kiểu Nơ – Vương Miện – Mũ rộng vành.
+ + + Đặt tiêu chuẩn thẩm mỹ quốc tế lên hàng đầu , đảm bảo tỷ lệ hài lòng của khách hàng luôn trên mức 90%.
[K]+
--------------------------------------------
Đăng ký học vào tất cả các ngày trong tuần
mở cửa từ 8h >>> 20h
có chỗ ăn ở cho học viên ở xa ( yêu cầu photo công chứng cmnd và hộ khẩu + giấy tạm vắng )
Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ : Mr. Quân 0915804875
yahoo = andymercury2002
CƠ HỘI KINH DOANH CÙNGTẬP ĐOÀN QUỐC TẾ TNI ( USA ) ĐA QUỐC GIA CỦA MỸ CÓ TỐC ĐỘ PHÁT TRUYỄN NHANH TRÊN TOÀN CẦU
LÊ VĂN THẢO CHUYÊN GIA SẢN PHẨM DINH DƯỠNG TƯ VẤN CHĂM SÓC SỨC KHỎE ^ SẮC ĐẸP
ĐỊA CHỈ CÔNG TY ; ẤP QUANG TRẠCH XÃTRUNG CHÁNH,HUYỆN VŨNG LIÊM ,TỈNH VĨNH LONG
ĐỊA CHỈ 2; KHÓM 7 TT CÁI ĐÔI VÀM H PHÚ TÂN TỈNH CÀ MAU
DD; 0973339976
MA SO GIAO DICH LIEN BANG; ID 2937235
MA SO THUE CA NHAN LIEN BANG; 1500698514
GOOGLE; LETHAODUONGTHOINONI
E-MAIL;LETHAODUONGTHOINONI@YAHOO.COM
Thương hiệu độc quyền của TAHITIAN NONI INTERNATIONAL
Thành lập ngày 01/07/1996 tại 737E .1180S.American.84604.USA Hội đồng quãng trị gồm 5 thành viên 2 nhà khoa học và 3 chuyên gia quốc tế mỗi người có trên 30 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực
-CÓ 84 VĂN PHÒNG ĐẠI VIỆN TRÊN TOÀN CẦU HƠN 120 QUỐC GIA ĐANG SỬ DỤNG CÓ KẾT QUẢ
- CHUYÊN SẢN XUẤT PHÂN PHỐI SẢN PHẨM CHO NGÀNH CÔNG NGHIỆP PHONG CÁCH SỐNG KHỎE MẠNH '' WELLNESS ''
- NĂM 2001 XẾP HẠNG DỨNG VỊ TRÍ 26 TRONG 500 CÔNG TY PHÁT TRUYỂN TRÊN TOÀN CẦU
- NĂM 2003 XẾP HẠNG ĐỨNG VỊ TRÍ SỐ 1 DO TẠP CHÍ INC 500 ĐÁNH GIÁ.
- 01/17/2OO4 KHAI TRƯƠNG TẠI VIỆT NAM .
- HIỆN CÓ KHOẢNG 6.000 000 NHÀ PP TRÊN TOÀN CẦU
-TIẾN SỈ HeinnecKe viện đại học Hawaii nghiên cứu kỉ cho rằng hoa ,quả nhàu đảo núi lửa tahiti có hơn 150 chất dinh dưỡng chống oxy hóa có tín vạn năng { trị bá bệnh }
- TIẾN SỈ Walloc để đáp ứng cảm quang của tế bào trong cơ thể phát truyển thì lượng vitamin và khoáng chất cần thiết là 90 vitamin + khoáng chất cho mổi ngày .
- Sản phẩm tahitiannoni chiết xuất 100% tinh chất thiên nhiên từ hoa quả tươi không sử dụng hóa chất mùi vị ngọt thơm ngon chứa hơn 16 vitamin các loại và hơn 210 chất dinh dưỡng tạo hấp thụ cao 98% thành phần 89% noni tahiti + 11% nho đỏ ,dâu ,quả việt quất và hoa quả khác .
- Sản phẩm tahitian NONI là thực phẩm bổ sung dinh dưỡng nhằm bổ sung vào cơ thể những chất làm tăng cường quá trình trao đổi chất giúp tế bào khỏe mạnh .Trên thế giới sản phẩm .Trên
thế giới sản phẩm đã được hội đồng khoa học quốc tế về trái nhàu công nhận chất lượng và được tổ chức FDA ( Food and Drug Association ; Tổ chức kiểm nghiệm thuốc và thực phẩm ) của Mỹ đánh giá rất cao .
- ĐƯỢC SẢN XUẤT BẰNG PHƯƠNG TIỆN HIỆN ĐẠI KHOA HỌC NHẤT của công nghệ bổ sung dinh dưỡng . ( Nutritional supplement ) của Mỹ loại bỏ các tạp chất và làm giàu các chất sinh học có giá trị quí giá .Hy vọng sẻ phục vụ tốt không chỉ cho những người có mức sống khá giả ở VIỆT NAM mà cả những người dân bình thường có một cuộc sống khỏe mạnh hơn,dồi vào sinh lực hơn và sống hạnh phúc,trường thọ hơn .
- TẠI THỊ TRƯỜNG VIỆT NAM ,Sản phẩm được cục quản lí chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm ,BỘ Y TẾ kiểm tra và cấp phép lưu hành trên toàn quốc từ năm 2004 .XIN CHÚ Ý RẰNG ; sản phẩm này không phải là thuốc thần dược .Nó là sản phẩm bổ sung dinh dưỡng có nhiều giá trị bảo vệ và nâng cao sức khỏe chóng lại bệnh tậc cho người tiêu dùng .
CÁCH BÙ ĐẮP SỰ THIẾU HỤT CÁC CHẤT DINH DƯỠNG CÓ LỢI CẦN THIẾT CHO CƠ THỂ CON NGHƯỜI SỐNG KHỎE ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC SỨC KHỎE TUYỆT HẢO,SỰ THIẾU HỤT CÁC CHẤT VITAMIN VÀ CÁC NGUYÊN TỐ VI ĐA LƯỢNG ;chất đường.chất béo,vitamin khoáng chất ,nước,chất xơ
- THÀNH PHẦN TRONG SẢN PHẨM CỦA tahitian NONI .VITAMIN (VTM)
- VTM A; Cấu thành vật chất cảm quang trong võng mạc ,duy trì sự sinh trưỡng và phân hóa tế bào của biểu mô ,thúc đẩy phát truyễn sinh trưỡng thiếu nó sẻ dẫn đến các bệnh,quáng gà ,bệnh khô mắt nên nó còn được gọi là Vitamin chống bệnh khô mắt.
- VTM B1; Hay còn gọi là Thiamine hoạt chất chống viêm thần kinh ,vitamin B1 đóng vai trò quan trọng đối với các mặt như ;duy trì thần kinh cơ thịt ,đặc biệt là chức năng bình thường của cơ tim,cũng như việc duy trì ăn uống bình thường,sự nhu động của các dạ dày và bài tiết,dịch tiêu hóa,thiếu nó sẻ dẫn đến bệnh hệ thống huyết quản thần kinh.biểu hiện là mệt mõi,đau đầu ăn không ngon,táo bón có thể dẫn đến bệnh tê phù.
-VTM B2;Hay còn gọi là RiboFlavinn,tham gia vào việc hấp thụ tế bào duy trì tính hoàn chỉnh của da và màng dính thúc đẫy sinh trưỡng phát truyễn làm mềm da ,thúc đẩy phát truyển của tế bào hồng cầu xóa đi vết mệt mỏi cho mắt
-VTM B6;CÓ tác dụng với sự trao đổi chất của Protein,giúp cơ thể con người vận dụng Protein và chất mỡ,điều tiết hệ thống thần kinh.ngăn sự sơ cứng động mạch thúc đẩy hấp thụ dinh dưỡng ,điều tiết miễn dịch đối với cơ thể con người nếu thiếu nó sẻ dẫn đến chứng viêm miệng,môi khô ráo ,buồn nôn,dễ bị kích động hậm hực mất ngủ ,hỗn loạn thần trí .
-VTM B12; Thúc đã sự phát truyễn và trưởng thành của tế bào,có thể tạo ra hồng cầu qua sự giúp đở của vitamin B12 và chất sắc điều chỉnh thần kinh ,bớt căn thẳng thêm năng lượng,khi thiếu nó sẻ bị thiếu máu tế bào ,tổn hại hệ thống thần kinh,xuất hiện hậm hực tinh thần giảm sút trí nhớ.
-VTM C; Có tác dụng chống oxy hóa ,giải độc bảo vệ màng tế bào và chống bệnh máu xấu,kéo dài tuổi thọ tăng cường nguyên tố vi lượng,chống thiếu máu thúc dẫy việc khôi phục các vết thương và sau khi phẫu thuật ,điều tiết khả năng miễn dịch .
-VTM D; Hấp thụ sự thúc đẫy canxi tăng cường cho xương chắc khỏe .
-VTM E; Có tác dụng chống oxy hóa bảo vệ màng tế bào tránh chịu sự xăm hại của các cơ tự do,thúc dẫy sự hợp thành và đổi mới Protein tăng cường kết cấu và chức ngăng bình thường của cơ xương cốt,cơ tim,cơ bàng quang hệ thống huyết quản,hệ thống thần kinh và võng mạc,tránh việc lảo hóa VITAMIN E còn có thể giảm bớt sự hình thành chất mở cải thiện tính đàn hồi cho da,ngăn ngừa sự tích tụ máu,nâng cao khả năng miển dịch cho cơ thể.
-VTM K; thúc đẩy sự ngưng kết huyết dịch,ngăn ngừa xuất huyết trong vết thương bị nhiễm trùng .
-VTM DD; (Axit Vieotinine )gồm các chức năng thông thường làm giảm mức Cholexteron mở
rộng đường huyết duy trì da,thần kinh hệ tiêu hóa,tham dự vào việc phóng thích năng lượng của Protein chất đường và mở ngoài ra nó có tác dụng tăng cường hiệu năng của INSULINE khi thiếu nó sẻ dẩn đến bệnh gẻ da,chứng bệnh điển hình là viêm da,đi tả ,điên dại ,tiểu đường .
- AXIT FOLIT; Thúc đẩy việc tái sinh tế bào hồng cầu,thúc đẩy thai nhi phát truyễn lành mạnh tránh loét miệng ,duy trì sức khỏe cho da .
KHOÁNG CHẤT ;
-CANXI; Thúc đẩy tăng trưỡng và tái sinh của xương bắp và răng chống dị ứng ,tham gia vào việc tích tụ máu,thúc đẩy cho tim đập bình thường duy trì tính hưng phấn thông thường của cơ thần kinh .Thiếu canxi cơ thể bị 147 bệnh khác nhau (thận ,bại liệt,loãng xương,cao huyết áp,bệnh viêm khớp........)
- PHOTPHO; Giống như canxi nó là phần cấu hình xương cốt,cơ răng,và cũng là phân quang trọng trong tổ chức tế bào,photpho đóng vai trò quan trọng việc chuyễn dịch năng lượng và cân bằng Axit trong cơ thể .
-SẮT ;Chế tạo hồng cầu khắc phục việc thiếu máu.
- KẺM ;Là chất kích hoạt của magie,thúc đẩy tuyến tiền liệt vận hàng bình thường,thúc đẩy việc tiêu hóa .
- BORE (BO); Có tác dụng giử lựơng canxi trong xương ngăn ngừa bệnh loãng xương.phụ nữ thiếu bo phải chịu nhiều phiền toái trong thời kì mản kinh,thanh thiếu niên thiếu nó sẽ bị điếc và hiễm họa bị liệt dương.
- THIẾC ; Hiện tượng phổ biến hói đầu và có nguy cơ bị điếc .
=>SELEN; Nguyên nhân của bệnh nhồi máu cơ tim SELEN có chức năng chóng oxy hóa rất mạnh cơ thể chuyển vật qua 0xy hóa có độc vì vật chất vô hại có tác dụng bảo vệ đối với tế bào vá tổ chức tế bào.
- ĐỒNG; Có lợi cho sự phát truyển các cơ cấu tổ chức như ;xương cốt nảo bộ thần kinh,tham gia vào quá trình tạo máu tăng cường khả năng phòng bệnh,thiếu đồng nguyên nhân của tóc bạc sớm rụng tóc già trước tuổi.
- IỐT; Thúc đẩy sự sinh trưỡng của xương và sự trao đổi chất của năng lượng calo tiêu hao qua quá trình vận động của chúng ta.Đặc biệt sữ dụng nhiều chất béo,đường đả đưa đến tình trạng thừa calo là nguyên nhân của nhiều căn bệnh như béo phì tim mạch,tiễu đường ,gan nhiễm mở ,gan nhiễm mở....
- TÓM LẠI TẤT CẢ VITAMIN + KHOÁNG CHẤT VI LƯỢNG + ĐA LƯỢNG tham gia vào quá trình trao đổi chất của cơ thể,cơ thể con người sử dụng nhiều phản ứng sinh hóa để đảm bảo cuộc sống và tái tạo tế bào mới đã mất đi.
- Vì vậy SP của NONI CBSDD có hoạt tính sinh học cao - bổ sung những chất thiếu hụt cho từng tế bào cơ thể con người khác nhau ,đào thải cặn bả dư thừa ,đào thải độc tố làm cho các tế bào trong cơ thể khỏe lên cũng cố hệ miễn dịch ,nâng cao sức đề kháng của cơ thể chính vì thế mà nhiều căn bệnh mản tính được đẫy lùi rất nhiều người bị nhiều căn bệnh khác nhau điều được phục hồi. không phải SP tahitian NONI trực tiếp chữa bệnh cho họ mà là cơ thễ họ tự hồi phục chính những điều này đã làm cho nhiều người ngộ nhận là thần dược ( tức là thuốc trị bá bệnh).
THẢO MỘC đóng vai trò hết sức ngoạn mục trong việc tạo ra những khoáng keo.trong các cơ của chúng những khoáng chất dược hình thành dưới dạng keo,dùng thực vật chúng ta tích trữ được khoáng trong cơ thể và khai thác được chúng .
- KHỔ NỔI đất đai trồng trọt cũa chúng ta đã bạc màu ngày nay không đũ những khoáng chất như vậy nữa.
Các bạn nghĩ thế nào về tầm quan trọng hết sức lớn lao của chất khoáng keo
- NÊN tâm niệm 1 điều rằng ,nếu 1 ngày nào bạn không dùng đủ các khoáng chất bạn sẽ bị rút ngắn cuộc sống của mình hết một số giờ.thậm chí một số ngày .
MONG các bạn suy nghĩ kỹ về những điều tôi nói và xinh chúc sức khỏe các bạn !
dịch nguyên văn từ bài nói chuyện của tiến sỉ Walloc bằng tiếng anh được chuyển ngử sang tiến nga - dịch từ tiến nga sang tiếng việt
TAHITIAN NONI - PHÒNG VÀ ĐIỀU TRỊ BỆNH UNG THƯ;
-Mỗi kiểu bệnh có những sắc thái khác nhau Đậc Biệt ung thư không phải là kẻ thù rỏ ràng và ồn ào nó rất giống huyết áp - Bệnh được gọi là kẻ giết người lặng lẽ Hay còn có tên là kẻ hủy diệt giết người thầm lặng .Các tế bào ung thư hung ác cứ thầm lặng lây lan xâm chiếm và cuối cùng tiêu diệt các tế bào khỏe mạnh trong cơ thể .Qúa trình này diển ra mà không phát hiện cho đến khi sự lây lan bùng phát
- DÙ NGÀY NAY BỆNH UNG THƯ PHỔ BIẾN trên thế giới nhưng việc chuẩn đón nó thì còn gặp rất nhiều khó khăn .BÀI VIẾT CỦA TÔI ĐÂY chỉ là 1 phần tóm tắt DỊCH từ cuốn '' cancer-How và Why TAHITIAN NONI JUICE help in treatment and prevention -Neil Solomon '' Hướng dẩn bạn cách dùng các chất dinh dưỡng bổ sung tự nhiên vùng nhiệt đới có tên là nước ép NONI giúp bạn tăng cường sức khỏe để chóng lại .
UNG THƯ LÀ GÌ....???
UNG THƯ là một bệnh trong đó các tế bào dị thường phát triển không kiểm soát được sẻ thâm nhập và phá hủy các mô UNG THƯ có mặc hầu hết trong các cơ quan và mô trong cơ thể .Nó là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến tỉ lệ ung thư tử vong ở Cannada và mỹ chỉ sau bệnh tim mạch và tiễu đường.
UNG THƯ CÓ TÁC HẠI NHƯ THẾ NÀO .....???
- UNG THƯ có 2 giai đoạn .Giai đoạn đầu gồm sự phá hủy ADN do rất nhiều yếu tố gây ra ,gồm cả chất gây ung thư .các chất gây ung thư được biết rộng rãi nhất là hóa chất .Trong khi có rất nhiều hóa chất gây ung thư tình cờ xuất hiện trong cơ thể .Một số như thuốc lá thì có tính tự cảm.số khác là bức xạ và tấc nhiên di truyền chính là yếu tố quyết định rất lớn đến bệnh ung thư .Một số virus cũng có liên quan đến một số bệnh ung thư nào đó...v...v...
GIAI ĐOẠN 2 CỦA BỆNH UNG THƯ CHÍNH LÀ sự phát triễn không thể kiểm soát được .khi một tế bào trở thành một tế bào ung thư nó sẻ bỏ qua ADN tổn thương.Chu kì cứ tiếp tục cho đến khi khối u phát truyển .Cuối cùng khối U có thể lan rộng trong quá trình biến đổi .Qúa trình biến đổi diễn ra khi các tế bào un thư duy truyển từ phần này cho đến phần khác trong cơ thể.
ĐIỀU TRỊ UNG THƯ BẰNG CÁCH NÀO .......????
Trong khi cả thế giới không có thuốc đặc trị cho bệnh ung thư thì có 4 cách điều trị được khá thành công ;phẩu thuật ,xạ trị ,hóa trị liệu và sinh trị liệu .
- PHẨU THUẬT đòi hỏi phải sát định rồi loại bỏ toàn bộ mầm móng gây ung thư .kỉ thuật phẩu thuật khác cũng nhằm cắt bỏ tuyến ung thư .
- PHƯƠNG PHÁP XẠ TRỊ ;Có tác dụng diệt tế bào ung thư do tia X và tia gamma .phương pháp này ngăn chặn sự phát truyễn của tế bào ung thư. sau đó,nếu có thể khối U sẻ cắt bỏ bằng phẩu thuật .
- HÓA TRỊ LIỆU ; Là phương pháp điều trị được áp dụng nhiều nhất.Đưa thuốc có tác dụng mạnh vào cơ thể có thể diệt được tế bào ung thư
SINH TRỊ LIỆU ;Được áp dụng nhằm tăng cường cơ chế bảo vệ cơ thể một cách tự nhiên .Các tế bào có cơ chế bảo vệ tự nhiên khỏi bệnh ung thư và hệ miễn dịch cũng sẻ đẩy lùi sự phát truyễn tế bào ung thư .Đưa một số hóa chất chiết xuất từ thực vật vào cơ thể đẩy mạnh những cơ chế bảo vệ này ,về như vậy một số bệnh ung thư có thể điều trị được thành công .
PHƯƠNG PHÁP ĐIỀU TRỊ THAY THẾ ;
- KHI TIẾP TỤC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU người ta phát hiện ra nhiều chất mới chữa được bệnh ung thư chiết xuất từ thực vật ngày càng trở nên phổ biến .Morinda citrifolia (NONI) là một ví dụ về sinh trị liệu dùng thực vật hiện nay .NĂM 2001 ,trong hội nghị thường niên lần thứ 92 của hiệp Hội NGHIÊN CỨU UNG THƯ HOA KỲ ( NONI) Được xếp vào danh sách 10 phương pháp chửa trị ung thư hiệu quả nhất được biết đến,.
TIẾN SĨ Raiph W.Moss nên lên năm phương pháp điều trị chính mà bệnh nhân ung thư ÁP DỤNG ĐÓ LÀ;
a/ PHÒNG NGỪA; Người ta áp dụng chế độ ăn uống và các cách bổ sung dinh dưỡng tự nhiên để tránh mắc bệnh .BẢN THÂN NƯỚC ÉP NONI chứa trên 150 dưởng chất quan trọng cho cơ thể .trong đó có một số chất chứa thành phần kháng bệnh ung thư.
b/ PHÒNG NGỪ THỨ CẤP ; Bệnh nhân ung thư sống sót thường ăn kiên và bổ sung các chất dinh dưỡng để ngăn ngừa bệnh tái phát .
c/ GIẢM TÁC DỤNG PHỤ ; Trong suốt quá trình điều trị thông thường nhiều bệnh nhân ảnh hưỡng bởi các tác dụng phụ .
d/ HIỆ MIỄN DỊCH BIẾN ĐỔI ; Nhiều loại bệnh ung thư phá hủy hệ miễn dịch .Một số người áp dụng các biện pháp thông thường là tăng cường hệ miễn dịch.trong cơ thể để phòng tránh bệnh tậc ngăn ngừa ung thư .Nhà nghiên cứu bác sỉ Anne Hirazumi nghiên cứu tập trung và tác dụng trên của nước ép NONI.
e/ ĐIỀU TRỊ TRỌNG BỆNH ; Rất nhiều bệnh nhân hiệu quả chuyển sang áp dụng phương pháp điều trị khác thường khi mà các phương pháp thông thường khi mà các phương pháp thông thường không mang hiệu quả
BÁC SỈ Neil Solomon tin chắc rằng thời gian quan trọng nhất để bổ sung chất dinh dưỡng tự nhiên chóng lại bệnh ung thư là thời kì phòng bệnh .Đồng thời ,Hãy đi khám bác sỉ khi chưa có triệu chứng gì .
NONI LÀ GI .?
Danh sách sau đây bao gồm một số dưỡng chất trong trái NoNI cùng với tác dụng của chúng trong cơ thể.
ALKALOID PROXERONINE -------- phục hồi các tế bào
XERONINE --------- phục hồi tế bào
AMINO ACID ------------ ( tấc cả những Acid Amin thiết yếu sau đây điều có trong trái noni)
ALANME - -------------- hình ảnh đường glucosc trong máu,rất cần thiết cho cuộc sống
ARGININE --- ---------- giúp cơ thể đào thải độc tố
ASPARTATE ------------ -giúp sự biến dưỡng của nảo
CYSTINE ------------- có giai trò quan trọng trog việc sản xuất insulin và chất kháng sinh
GLYSINE ----------------------- giúp giải độc gan và bài tiết chất độc trog nước tiểu ( gout)
HISTIDINE ------------------ cần cho cơ thể trong quá trình sản xuất histamin ( chứng hồi hợp ,viêm khớp mản tính dần )
ISOLEUCINE ---------------------------- cải thiện chức năng gan và thận
LEUCINE --------------------------------- hạ mức dopamin ( bệnh Parkinson)
LYSINE ----------------------- Cần thiết cho quá trình sản xuất collagen ( ho,mụn giộp )
METHINONINE ------------------------------------Giúp gan và thần kinh hoạt động tốt hơn
PHENYLAININE ------------ giúp tạo ra chất nosaarenalin ( tốt cho người bị suy nhược, mệt mỏi )
PROLINE ----------------------- có trong các mô kết nối chứng viêm khớp
SERINE --------------------------------- điều tiết các chất hóa học trong nảo
THREONINE -------------------------- Duy trì sự hoạt động của hệ miển dịch
TRYPTOPHAN ----------- Giúp sản suất chất melatomn và serotonin ( tốt cho người bị mất ngủ,suy nhược )
TYROSYNE -----Sản sinh ra các hóc môn tuyến giáp và các chất khác ( tốt cho người bị suy nhược )
VALINE ------ Cải thiện hệ thần kinh và chức năng cơ
ATHRAQUINONE
ALIZARIN --------------------- CHỐNG UNG THU NGĂN NGỪA HIV
DAMNACANTHAL ----------- LÀ TÁC NHÂN CHỐNG UNG THU
COUMARIN
SCOPOLELIN------------------ HẠ HUYẾT ÁP,KHỐNG CHẾ HISTAMINE VÀ GIẢM ĐAU
FLAVONE GLYEOSIDE
ACUBIN ---------------------------------------------- CHỐNG NHIỄM KHUẨN
L.ASPERULOSIDE ---------------------------- chống nhiễm khuẫn ngăn ngừa sự phá hủy tế bào
RUTIN --------- Tăng cường hệ tuần hoàn và chống ung thư
CÁC XÍT KHÁC
AXIT CAPRIC -------------- Ngăn chặn sự phát truyển của nấm
AXIT LINOLEIC ------------------ giúp hạ lượng chlesterol
PHYTOSTEROL BE TA SITOSTEROL ---------------- CHỐNG VIÊM UNG THƯ TUYẾN TUYỀN LIỆT
PHOLYSACCHARIDE
ARABINOSE ------------------------------------ Chống ung thư và kích thích hệ miễn dịch
GALACTOSE --------------------------------------- Chống ung thư và kích thích hệ miễn dịch
Axit GLUCUROMC ------------- Chống ung thư và kích thích hệ miễn dịch
RHAMOSE -------------------- CHỐNG UNG THƯ VÀ KÍCH THÍCH HỆ MIỄN DỊCH
++++ TERPENE
ANTHOCYANIDIN ----------------------Chất chống oxy hóa
BCTA-CAROTCNC -------- Chống ung thư phổi ,ung thư dạ dày,ung thư da
EUGENOL ----------------- Chất giảm năng cơ
LIMONENE --------------- Chóng ung thư ( bệnh Alzheimer )
MONOTERPENE ------------ Tác nhân chống ung thư
PROANTHOCYANIDIN ----------- Chống oxy hóa
URSON (AXIT URSOLIC ---------- Bảo vệ gan kháng viêm ngoài da và bên trong cơ thể
Lý do để những người khỏe mạnh dùng NONI
Tài liệu photo và dịch từ Direct Source
Nói chung các nhà khoa học và tiến sỉ Rap Heneker dã tìm ra hơn 150 chất có trong noni trong danh sách nêu trên có một số vitamin và khoáng chất quen thuộc với chúng ta như vitamin C và Kali nhưng NONI còn mang nhiều chất đặc biệt khác
VÍ DỤ như Anthraquinone 1 - methoxy -2-Fomlyl-3-hydroxy Được chứng minh là có tác dụng kiềm chế những phần tế bào HIV bị nhiểm MT-4 mà không ngưng quá trình phát triển bình thường của những tế bào khác .còn có nhiều dược chất khác trong NONI là những tác nhân chống ung thư chúng bao gồm porysaccharide ,damnacanthal,glycoside,cùng nhiều terpene bên cạnh đó nhiều chất chóng oxy hóa mạnh như anthocyahadin và proanthocynadin cũng có trong NONI .các chất Acubin ,L-aspcrulosidc và alizarin điều được xem là chất chóng nhiễm khuẩn trong khi đó Scopoletin là tác nhân kháng viêm và chóng nhiểm khuẩn đã được chứng minh tính chất có tác dụng hạ huyết áp .Rutin là một glycoside liên quan đến quá trình cũng cố hệ tuần hoàn và ngăn ngừa ung thư .
NONI chứa 17 trong số khoảng 20 Axit Amin ,tấc cả điều là những axit amin thiết yếu .các axit capriylic và linoleic điều là những chất có hàm lượng dinh dưỡng cao giúp cải thiện hệ miễn dịch và chức năng chung của cơ thể .Urson đã được nghiên cứu có tác dụng bảo vệ gan.các chất Alkaloid rất cần thiết được duy trì sự sống trong cơ thể và có một chất Alkaloid rất cần thiết được duy trì sự sống trong cơ thể và có một chất Alkaloid đặc biệt tiến sỉ Ralph HeiniKc đinh danh cho là tối quan trọng trong việc cải thện sức sống của tế bào trong cơ thể ,đó chính là Xeronine.
thông tin chi tiết liên hệ chuyên gia dinh dưỡng sản phẩm;tư vấn chăm sóc sức khỏe
THÔNG TIN CHI TIẾT HƠN VỀ DÒNG SẢN PHẨM
THÀNH CÔNG LÀ SỰ LỰA CHỌN CỦA BẠN ! LE VAN THAO DD' 0973339976
---------------- Truyện ngắn hay ♥ --------------------
---------GIÁ TIỀN MỘT TRÁI TIM-----------
23h30,tiếng giày cao gót khô khốc vang lên giữa hàng lang chung cư.Mọi cánh cửa đều đóng im ỉm như chính sự nghỉ ngơi của chủ nhân nhưng cô biết sẽ vẫn có 1 người đang chờ cô và 1 căn phòng để cô tiếp tục công việc của mình.Cô sẽ được nghỉ ngơi sau 1 vài tiếng nữa hay sẽ phải lê cái thân rệu rã đến
gần sáng.không biết!
Phòng 120...kíngcoong...kíngcoog...
_Mời vào!!!
Cô lách mình qua chiếc cửa,để lại đôi giày cao gót và chiếc áo khoác trên giá.Cả thân hình giờ chỉ được che đậy sơ sài bằng vài miếng vải nhỏ
_Chờ tôi 1 chút-người đó nói với cô nhưng mắt vẫn không rời màn hình vi tính
Thả người trên ghế,đôi mắt hững hờ dạo khắp căn phòng-lại là 1 nơi sang trọng với những thiết bị đắt tiền,Cô quay lại nhìn người khách của mình,khuôn mặt nghiêm nghị sau gọng kính trắng gợi cho cô suy nghĩ "À lại là 1 vị sếp trẻ tuổi tài cao,đạo mạo ở công ty hay 1 ông chồng "đứng đắn" đang làm việc xa nhà..."
Dù người này là ai thì đêm nay cũng sẽ lên giường với cô để giải quyết những nhu cầu rất con người.Cô được gọi đến là để nhận tiền và làm bất cứ điều gì với bất cứ ai.Điếm thì muôn đời vẫn là điếm,dù có thuộc loại cao cấp với giá vài trăm đô 1 đêm hay hạng gái đứng đường chớp nhoáng vài trăm ngàn.1 nụ cười nhếch môi đầy chua chát thoáng hiện trên khuôn mặt.
_Giá của trọn 1 ngày là bao nhiêu?-người đó đã đứng trước mặt cô từ khi nào
_500$
_Được!-ngón tay lần vào trong ví đếm những tờ tiền
_...nhưng là với...đàn ông!
Giờ thì cô mới nhận ra người trước mặt là 1 cô gái hai mấy tuổi với mái tóc cắt ngắn,trong bộ pijama
Người khách khựng lại,khẽ thở dài...
_Vậy giờ cô muốn bao nhiêu???
_thêm 150$ cho 1 ngày
_Được!-hơn 4 nghìn $ được đặt ngay ngắn trên bàn_Tôi tên Nguyên,đây là số tiền cho 7 ngày.Phòng tắm ở kia,đồ ngủ tôi để trên giường.
Cô cất tiền và cầm cái váy ngủ đi vào phòng tắm,để vòi nước mở ở mức lớn nhất xối thẳng xuống người
Cái xã hội này,ai mà chẳng tỏ vẻ khinh bỉ và ghê tớm những con điếm nhưng nó vẫn tồn tại là bời vì chính xã hội đã sinh ra nó và rất cần nó.Buổi sáng,1 quan chức vừa buộc tội cô là những con vi-rút mang mầm bệnh chết người nhưng tối đến lại trả tiền để rước con virus đó lên giường và bày những trò khiến cô buồn nôn nhưng vẫn phải làm.
Phải,họ rất sạch sẽ,rất cao quí nên luôn bắt cô phải đổ cả đống xà bông trên người trước mỗi cuộc truy hoan.Đêm nay,cô không phải phục vụ 1 lão già hôi thối và dơ bẩn nhưng...đồng tính!thì đồng nghĩa với quái vật!Hi vọng cô sẽ không phải múa thoát y để kích dục hay tiếp xúc với 1 đống "sextoy" kì dị.Ngày hôm nay thật sự đã quá mệt mỏi rồi.
Những chỗ khoét cố ý trên chiếc váy đỏ ngắn cũn cỡn càng làm cô thêm khêu gợi với bộ ngực đầy đặn và làn da trắng ngần,đôi chân thon thả nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng tắm
_Rất đẹp!-Nguyên nở 1 nụ cười khi vừa trông thấy
Cô đáp lại bằng ánh mắt gợi tình và buông lỏng toàn bộ thân thể trên giường làm chiếc váy ngủ càng thêm hớ hênh.Sẽ không ai cưỡng lại được điều đó.Nhanh thôi,rồi cô sẽ lại là 1 miếng mồi cho 1 con thú đói quần tơi tả...
15p...30p...Nguyên vẫn chăm chú vào công việc đang làm...
1 tiếng...Cô nằm không 1 cách thừa thãi...
1 tiếng rưỡi,cô buộc miệng:
_Tôi sẽ phải chờ thêm bao lâu nữa đây???!
"khách làng chơi" ngơ ngác nhìn "gái điếm" 5p mới sực nhớ
_Ah!...tôi xin lỗi-máy tính được tắt nhanh chóng,tiếng dép lê nhanh lại gần giường
Đèn ngủ bật lên,Nguyên nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh
_Tôi..ôm cô nhé!
Trong mấy năm hành nghề,đây là câu hỏi ngớ ngẩn nhất mà cô được nghe từ khách
Vậy là mọi chuyện sắp bắt đầu...cô ôm đầu Nguyên áp sát vào ngực mình...nói trong hơi thở...
_Nào,yêu em đi anh...
Cô chuẩn bị cho mọi thứ trên người bị tuột xuống và 1 thân thể đổ ập lên,ngấu nghiến.Nhưng...trong vòng tay cô...Nguyên đã ngủ rất say...hơi thở đều đều...
................Ngày đầu tiên............
_Này Lena, dậy đi, 9h rồi.Lena! dậyyyyyyyyy!!!
Cô ráng mở mắt,nói với giọng ngái ngủ
_Anh có nhu cầu hả?
_Gì!tôi chưa ăn sáng,không có sức đâu,dậy đi
_Vậy thì kêu tôi làm gì???
_Ăn sáng với tôi
_Hả??!
_Nhanh lên,tôi đợi
Cô lê thân vào phòng tắm âu lắm rồi có biết ăn sáng là gì."Bình minh" lúc nào chả bắt đầu vào lúc 1h chiều,7h tối thì quăng thân ra kiếm tiền.Sáng hôm sau về lại ngủ vùi đến chiều.Mỗi ngày như mọi ngày...
Suốt bữa ăn,Nguyên có vẻ rất vui với việc được chăm sóc cô,hết cắt thêm bánh mì lại rót nước chấm,lấy cho cô lon coca hay ít gia vị,cuối buổi thì dành dọn 1 mình,không cho cô động tay vào bất cứ thứ gì.Nhìn dáng Nguyên loay hoay,trong cô những cảm giác tưởng chừng bị chôn vùi chợt sống dậy.Từ khi mẹ mất,cô chưa bao giờ cảm thấy ấm áp như vậy.Đồng tính,không phải lúc nào cũng là...quái vật...
Cả ngày,Nguyên lại ôm chiếc máy tính,bỏ mặc cô với chồng tạp chí,băng đĩa hay đi lung tung trong nhà.Nguyên rất là bận,lâu lâu lại chạy đến tủ lạnh lấy nước,đi ngang qua chỗ cô,cười 1 cái rồi lại lao đầu vào công việc.Đêm khuya,người "khách làng chơi" ấy lại rúc vào người cô,ngủ ngon lành như 1 đứa trẻ,cô ôm người ấy chặt hơn 1 chút
....................Ngày thứ 2.............
Khói ở đâu không biết làm thành 1 cơn ho sặc sụa kéo cô ra khỏi giường.Buổi sáng bỗng trở nên náo động bởi tiếng chuông cửa dồn dập,tiếng người hối thúc
_Nguyên,mau mở cửa đi,cháy nhà hả,mở cửa đi Nguyên!
_Ko xong rồi,1 nhóm khẩn trương lấy bình chữa cháy,1 nhóm phá cửa cứu người nhanh lên!
_...nào!1...2...
_A!ĐỪNG CO PHÁA A
Trong làn khói,cô nhận ra cái dáng quan thuộc từ nhà bếp chạy vụt lên
Cửa mở,Nguyên vừa nói vừa thở dốc
_Mọi người...mọi người đừng có phá...không có...không có cháy...
_Cháy rồi!cháy rồi!mau dập lửa đi pà khôngn
_TÔI NÓI LÀ không CÓ CHÁY...Y...Y!!!
_Thế khói ở đâu ra?
_Tại...tại nấu bò bít tết.Tự nhiên bỏ gia vị vào...nó...bốc lửa cao quá nên đem nhúng nước.Kết quả zầy nè!!! T.T
Mọi người nghe xong ai cũng cười rần rần làm Nguyên ngượng chín cả mặt cho cái thói hậu đậu của mình.
_ Trời đất! Không biết nấu thì qua bác bày cho, làm gì khổ vậy?
_ Dạ, cháu thành thật xin lỗi đã làm mọi người hốt hoảng...
_Thôi, không sao là tốt rồi. Mọi người mau giải tán đi, giải tán!!!
_ Cảm ơn mọi người đã tới...rất xin lỗi...
Cô buồn cười khi nhìn thấy cái tướng ngồi bệt luôn xuống đất, mặt ngáo hẳn ra của Nguyên. Với tay rút miếng khăn giấy, cô cúi xuống lau mấy vết lem nhem còn vương đầy trên mặt...
_ Ơ! dậy rồi ah?!?
_ Quậy tưng bừng lên thế ai mà ngủ nổi
_ Xin lỗi...- Nguyên cúi xuống, 2 ngón tay day day vào nhau vẻ biết lỗi
_ Thôi được rồi, thế sáng nay ăn gì nè?
Nguyên ngoái xuống nhà bếp rồi nhìn cô bằng ánh mắt "đau khổ"
_ Kêu fastfood nha...
_ Hư quá đi! Để người ta nấu cho
Lâu rồi cô không đụng vào bếp núc nhưng vẫn rất thành thạo. Ngay sau khi mẹ mất, bị ông chú khốn nạn hãm hiếp rồi bán thẳng cho người khác, cô dường như quên mất mình đã từng là 1 cô gái đảm đang, ngoan hiền như thế nào. Cuộc sống tủi nhục chỉ để lại cho cô 1 trái tim chai sạn, trơ lì cảm xúc...
Có ai như Nguyên không? Bỏ cả ngìn đô chỉ để tốn thời gian xem cô nấu nướng và ăn nó 1 cách ngon lành mặc dù cô quá tay để hơi cháy 1 chút. Chỉ vậy thôi nhưng phải kềm lắm cô mới không bật khóc vì cảm động.
Hôm nay, Nguyên dẫn cô đi mua sắm, tiêu chuẩn thời trang nhưng không hở hang của Nguyên làm cô có cảm tưởng như đang đi mua đồ với chồng. Biết ý rồi nên cố cứ mấy bộ "mát mẻ" nhất mà động vào làm Nguyên phải ca tới tấp, không được thì xuống nước năn nỉ
_ Đừng mà, chọn bộ khác đi
_ Tại sao, em rất thích bộ này
_ Ăn mặc kiểu đó thế nào cũng bị...dê cho coi =.=
_ Càng tốt hehe
_ Cái gì! Anh không đồng ý đâu nhé
_Ghen rồi phải không?
_ Còn lâu!!
_ Nếu anh không chấp nhận mình ghen,em mặc bộ này liền đó
_ Uh...thì ghen,lấy bộ màu hồng kia đi,nha nha...
_ Vậy có phải dễ thương không
Giỡn chơi chút thội chứ mấy thứ đem về toàn của Nguyên chọn, bất đắc dỉ chứ cô cũng đâu bao giờ muốn phơi bày da thịt của mình ra.
Lang thang trong thành phố cả 1 ngày. Vừa tốn bộn tiền, vừa phải vác theo đống đồ nặng trịch mà trông Nguyên cứ vui như tết, nói cười không ngớt. Trong giây phút nào đó, cô lầm tưởng mình là 1 tiểu thư đang đi chơi với người yêu...1 ngày lại qua...
..........Đi biển..........
_ Em ơi, dậy đi
_ Trời đất, mới 3h sáng. Đừng phá em mà - cô kiếm đường chui lại vào chăn...
_ Thôi dậy đi, đến nơi lỡ mất bình minh thì uổng lắm...
_ Trời còn tối, đi đâu chứ???
_ Tụi mình đi biển chơi 2 ngày...
Ngồi trên xe, cô ngả đầu vào vai Nguyên tiếp tục giấc mơ còn dang dở cho đến khi bị đánh thức bởi những tia nắng...
_ Bình minh rồi kìa em, đẹp quá
_ Nhưng vẫn không đẹp...bằng anh
_ Nè, vẫn chưa tỉnh ngủ sao?
Cô không trả lời, chỉ hôn vào má Nguyên rồi bật cười khanh khách
Buổi chiều, 2 người thỏa sức đùa giỡn dưới làn nước mát. Nguyên chơi trò "ma da kéo chân" làm cô sợ chết khiếp nên giận dỗi bỏ lên bờ làm Nguyên phải ngụp lặn cả buổi trời kiếm cho được 1 vỏ ốc thật đẹp mới được bỏ qua.
Màn đêm buông xuống, cô ngồi nép mình thật sâu vào lòng Nguyên cho đỡ lạnh.Trên bầu trời...chi chít những ngôi sao...
_ Chúng ta ở kia, thấy không? - Nguyên đưa tay chỉ 2 ngôi sao nhỏ đứng cạnh nhau.
_ không phải,anh ở đây nè - Cô hướng tay Nguyên về ngôi sao sáng nhất trên bầu trời
_ Thế em đâu??
Cô chỉ ngôi sao có ánh sáng yếu ớt, nhạt nhòa nhất...
_ Anh không thích như vậy, sao chúng ta không cùng tỏa sáng??
"Vì đơn giản, em chỉ là 1 con điếm, anh hiểu điều đó chứ..."
Tưởng đâu được nghỉ ngơi thêm.Ai ngờ sang hôm sau cả 2 đã phãi vội vã trở về thành phố để Nguyên giải quyết công việc đột xuất. Lại 1 ngày cô bị "bỏ bê" vì người ta mắc ôm...máy tính
"Cái con người khó ưa! Đang đi chơi vui vẻ, bị giao việc không nhăn nhó thì thôi còn sốt sắng nhận thêm 2,3 thứ khác. Ngồi đó luôn đi nha, đừng có tới đây nữa." -Taylật từng trang báo 1 cách mạnh bạo, cô đưa ánh mắt hờn dỗi về phía Nguyên.
Bây giờ cô chỉ muốn Nguyên vứt bỏ tất cả để dốn sực chú ý cho riêng cô, muốn lúc nào cũng được Nguyên ôm vào long, thì thầm bên tai. Cô biết rõ cái cảm giác đang hình thàng trong lòng là gì và cũng không ngạc nhiên khi nó lại phát triển nhanh đến vậy. Đối với 1 kẻ luôn bị chà đạp,coi khinh, liệt vào những thứ cặn bã của xã hội thì việc nhận được 1 cử chỉ tốt đẹp nhỏ nhặt từ người khác cũng làm cho cô cảm kích bằng cả tấm lòng và sẵn sàng vì người đó làm bất cứ điều gì. Có lẽ, cô đã yêu Nguyên bằng 1 tình yêu tôn thờ của nô lệ đối với chủ nhân
..........Ngày thứ 5.......
" Thời gian chẳng còn nhiều nữa, anh biết không? Em đang bắt đầu đếm ngược từng phút mà vẫn thấy nhanh..."
Buổi chiều mất hẳn những tia nắng khi đám mây đen xen ngang bầu trời.Cô cứ ngồi im nơi ghế đá, để cho thân hình bé nhỏ bị nuốt gọn bởi cơn mưa và cái lạnh thấm vào da thịt. Sao cô không được như những cô gái khác? Ít nhất thì cũng có được 1 thể xác trong trắng để trao cho người mình yêu. Dù có là điếm nhưng cô vẫn chỉ là 1 con người, mà con người thì tại sao lại không cho cô được yêu thương??? Thử hỏi cô đã làm gì để phải bị đám đàn ông chuyền tay nhau như 1 món đồ chơi, bị giày vò không thương tiếc và bắt cô phải tê liệt mọi cảm xúc...Cơn mưa này lớn quá nhưng có đủ để rửa sạch mọi nhơ nhuốc cô đang mang? Nếu không được thì ước gì hãy như dòng a-xít, tuôn thẳng xuống và làm tan rã tất cả...
_ Mưa rồi sao em không vào nhà?
Người đó cầm ô che cho cô mà không màng đến cả người đang ướt sũng. Vẫn là đôi mắt đó, rất chân thành và chưa bao giờ vương 1 chút dục vọng...
Cô lao đến ôm chầm lấy Nguyên, tiếng khóc vỡ òa trong uất nghẹn át cả tiếng mưa. Khóc vì cảm xúc quay lại, khóc cho bao năm đã không khóc...
Trận mưa làm cô sốt nhẹ nhưng Nguyên lại rối lên như gà mắc tóc khi cứ phải chạy lên chạy xuống, vừa nấu cháo, vừa thăm chừng cô.Chỉ đến lúc thấy trán cô mát hẳn thì Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm
_ Thật ra anh trả tiền cho em để làm gì vậy?
Nguyên hơi bất ngờ khi nghe cô hỏi điều đó. Im lặng 1 lúc, Nguyên quay mặt đi hướng khác, giọng đều đều...
_ Để cho chiếc giường này chật đi 1 chút,bớt lạnh lẽo. Để có 1 người bên cạnh, để được chăm sóc 1 người...Để biết mình...không cô đơn...
Rồi Nguyên kể cho cô nghe về mối tình đầu của mình, rất đẹp và tưởng như chẳng bao giờ tan vỡ. Vậy mà chỉ 1 năm sau,người đó lại ở trong vòng tay kẻ khác. Bao nhiêu lời thề non hẹn biển, Nguyên thốt ra và đặt cả sinh mạng mình vào nhưng chỉ với 1 câu xin lỗi, nó nhanh chóng bị phủi sạch.
Cô xót xa khi lần đầu tiên thấy Nguyên khóc. Giữ im cho 2 đôi môi chạm vào nhau, cô mong có thể xoa dịu phần nào nỗi đau cũng như nhận lấy mọi muộn phiền về mình.
........Ngày thứ 6........
1 giờ sáng, Nguyên nhẹ nhàng rút tay mình ra và kê lại vào đó chiếc gối để cô không tỉnh giấc...
" 7 ngày sắp qua nhưng anh sẽ trả cho em thêm thật nhiều tiền để giữ em lại theo tháng, theo năm. Em không yêu anh nhưng ít nhất anh cũng biết khi nào em sẽ ra đi và dùng cái gì để ngăn điều đó lại. Anh phải làm việc nhiều và nhiều hơn nữa để xây cho mình cái hạnh phúc giả tạo bằng những thứ tầm thường. Đừng thế thốt gì hết, hãy cứ đến với anh 1 cách sòng phẳng và rõ ràng để anh luôn biết mình phải làm gì mới không mất em. Dù tất cả đều là giả, nhưng tình cảm trong anh thì luôn luôn thật"
Cô khoác nhẹ lên người Nguyên tấm chăn,không biết làm viêc từ bao giờ mà lại ngủ gục như vậy...Ước gì cô được ở lại, được gọi 1 người là chồng và chăm sóc cho người đó suốt đời...sẽ được yêu thương...sẽ được tôn trọng...Nhưng,hết ngày mai là cô phải đi rồi.Thời hạn đã hết,cô chẳng có lí do gì để còn ở lại và nếu Nguyên có trả thêm tiền thì cô vẫn sẽ đi. Cô có thể là điếm với cả xã hội này nhưng với Nguyên thì không.
Ngày hôm đó, 2 người ngồi cạnh nhau rất lâu và kể về mình rất nhiều. Họ hồi tưởng về thời ấu thơ êm đềm, những niềm vui đã từng có, những khao khát về 1 tương lai có khi quá mơ mộng, thiếu thực tế và cùng rơi nước mắt trước những nỗi đau của mỗi người.1 ngày để họ hiểu nhau hơn, xích lại gần thêm để càng phải đau khổ khi từ biệt...
"Nhớ nhé anh, em không phải Lena, tên của em là Thủy!"
...........Ngày cuối.......
Cô cúi xuống hôn nhẹ lên môi Nguyên,khẽ gọi
_ Dậy ăn sáng đi anh
Thời gian cứ nhẹ trôi và có phần trầm lắng như cơn mưa rả rích từ đêm qua đến giờ chưa tạnh. Cô muốn Nguyên kể thật nhiều chuyện nhưng chỉ chú ý đến giọng nói, cô đan chặt tay để cảm nhận sự mềm mại,ấm áp,đã quen thuộc...làm mọi bàn tay khác cô từng nắm qua đều trở nên xa lạ...
" Kí ức, hãy nhớ cho kĩ ánh mắt, khuôn mặt, làn môi này và xin cho tôi gặp lại trong những giấc mơ..."
_ Chúng ta uống rượu nhé!
_ Vì chuyện gì?
_ Giữa 1 biển người, em gặp anh
_ Vậy thì rất đáng để chúc mừng
Chỉ sau vài ly, mặt 2 người đều đã ửng hồng lên dưới ánh đèn. Cô bất chợt giật lấy ly rượu trên tay Nguyên, nốc cạn. Chưa kịp định thần, Nguyên đã cảm nhận được vị ngọt khi môi chạm môi và sự cay nồng của dòng rượu đang chảy vào cuống họng. Cô cởi phăng áo và đẩy người Nguyên ra giường, Câu nói gấp gáp đuổi theo những nụ hôn
_ Chiều em đi anh, 1 lần thôi...mau...mau giải thoát cho em đi...em chịu hết nổi rồi...em...
Cô không nói được gì nữa vì đôi môi đã bị khóa chặt cùng 1 thân thể nóng bừng khác đang vẫy vùng phía trên người càng lúc càng quấn sát lấy nhau...quần áo vương vãi khắp sàn...
không có những tiếng la thất thanh hay chuỗi rên rỉ đầy dâm dật cô phát ra 1 cách vô cảm mỗi lần tiếp khách.Khi dòng máu đã thật sự chạy rần rật trong người theo sự trào dâng của cơn sóng khoái cảm mãnh liệt, cô chỉ còn biết nhắm nghiền mắt tận hưởng với âm thanh không phát ra được khỏi cổ họng và cả thân thể căng cứng lên như sắp bị nổ tung.Cảm giác hạnh phúc của tình yêu, thỏa mãn vể thể xác đang từ từ nhấn chìm cô xuống tận cùng đáy đam mê.
"Cơn địa chấn" qua đi để lại 1 cảnh tượng bừa bộn cùng 2 thể xác rũ ra vì mệt. Cô vẫn để Nguyên nằm phủ trên người và dùng những ngón tay mân mê chiếc lưng đẫm mồ hôi của người tình.Cảm giác sau khi ân ái lại tuyệt đến thế sao?Đối với những gã đàn ông khác, sau khi xong chuyện, cô chỉ muốn phóng thẳng vào nhà tắm để kì cho hết những thứ dơ bẩn,nhớp nháp đang dính trên người.
_ Ngày mai em phải đi rồi - cô thì thầm vào tai Nguyên
_ không, anh sẽ trả cho em thêm 10 ngìn đô nữa...
_ Quên chuyện đó đi!
Đang trong cơn mê, Nguyên bật dậy nhìn cô thảng thốt
_ Em nói vậy nghĩa là sao? Hay là 10 nghìn không đủ, vậy thì 20,30...chỉ cần em ra giá, anh đều có thể đáp ứng...
_Nghe này, anh hãy quên đi 1 con điếm,đi tìm 1 cô gái trong trắng và đừng bao giờ nghĩ đến chuyện gọi điếm đến đây nữa.
_ Nhưng...anh chưa bao giờ...xem em...là điếm...
_.......anh mệt lắm rồi,mau ngủ đi,mai chúng ta sẽ...nói tiếp chuyện này...
_Ngày mai...em vẫn sẽ ở đây...đúng không...
_ Uh, em vẫn sẽ...ở đây...- giọt nước mắt lặng lẽ rơi nhanh xuống gối...
1 vài tia nắng chiếu thẳng vào mặt làm Nguyên thấy khó chịu,định quay sang dụi vào lòng cô nhưng...trống trải...lạnh toát...Nguyên hốt hoảng dùng 2 tay sờ khắp giường như muốn kiếm tìm điều gì nhưng khi thấy số tiền đã đưa cô để ngay ngắn trên đầu giường, Nguyên nằm vật ra, khóc 1 cách tức tưởi
"Vậy là tôi lại bị người ta bỏ rơi 1 lần nữa. Yêu bằng tình cảm, tôi bị phụ. Giờ vung tiền ra tôi cũng chẳng thể giữ chân được người ta. Sao tàn nhẫn với tôi như vậy? Tại sao? Chẳng lẽ tôi không thể níu giữ cho mình 1 hạnh phúc dù chỉ là giả tạo???"
Đã 2,3 ngày,Nguyên không màng gì đến ăn uống, chỉ ngồi lì trên mạng và điên cuồng gọi vào số của cô.
không có tin hiệu! Vẫn không có tín hiệu! Nguyên hét lên và ném thẳng chiếc điện thoại vào tường. Màn hình vi tính liên tục hiện lên thông báo "không tìm thấy dữ liệu" khi Nguyên gõ tìm thông tin về cô.
Biến mất rồi! Mọi thứ thuộc về cô trên trang web khiêu dâm kia đều đã bị xóa sạch...cô như bốc hơi khỏi thế giới này...
Nguyên đập phá mọi thứ như 1 kẻ điên rồi dùng bàn tay của mình bóp chặt lấy những mảnh thuỷ tinh cho đến khi máu chảy thành dòng.Có nỗi đau nào bằng nỗi đau tinh thần " Tôi đáng ghê tởm đến mức em phải trốn chạy thế sao???"
1 tuần rồi 1 tháng, cuộc sống vẫn tiếp diễn trong khi 1 tâm hồn trống rỗng cố lê cho hết kiếp người...
"Giờ em đang ở đâu?có phải đã nhận tiền của những gã đàn ông và chuẩn bị lên giường với họ? Tại sao em chấp nhận những đồng tiền đó nhưng lại từ chối tôi??? Tại sao???"
..................................................
Kingcoog.....kingcoog.......
Cánh cửa kéo ra ra 1 cách chậm chạp, Nguyên đưa đôi mắt vô hồn nhìn người đối diện. Có thể chỉ là ảo giác!
Cô đang đứng trước mặt Nguyên,tinh khiết trong chiếc váy trắng...vẫn là giọng nói đó....không phải mơ...
_ Em sẽ là của anh nếu...anh có thứ gì đáng giá mua được...trái tim em...
Nguyên run rẩy lần từng bước rồi lao đến nắm chặt lấy tay cô như sợ ảo ảnh tan biến.Áp bàn tay của cô lên ngực, Nguyên nhìn sâu vào đôi mắt đó và nói rõ từng chữ như đang tuyên thệ
_ Anh sẽ dùng trái tim của mình, tất cả tình yêu và toàn bộ sự sống để đổi lấy trái tim em.Như vậy...có đủ không???"
Cô lao đến ôm siết lấy người đó, cảm giác như hạnh phúc là thứ có thể chạm vào được, ươn ướt, có vị mặn, đang vỡ òa theo tiếng khóc và thấm đẫm trên vai mỗi người...
" Ở bên tôi nhé, xin đừng đi
Dù cuộc sống, em là ai đi nữa
Nhưng với tôi, em là tất cả
Khi em là người...mang trái tim tôi"
----THE END-----
Nguồn: Lesking
Bạn biết không? Ngày Valentine tuyệt vời nhất là khi được ngồi lặng lẽ, uống một cốc cà phê ấm và nhìn thật sâu vào mắt người mình yêu. Mân mê cốc cà phê trên tay và để cho hơi ấm phảng phất mùi hương dịu nhẹ phả lên mũi, đôi mắt em nhìn tôi như đang cười. Tôi cũng cười, nhưng dường như đôi mắt tôi không giỏi che giấu cảm xúc thật trong lòng.
“Sao anh cười mà trông buồn vậy?” – Em bỗng đặt cốc cà phê xuống bàn và áp hai bàn tay ấm lên má tôi – “Nhìn mắt anh như sắp khóc.”
Nhiều khi tôi ước gì em không nhạy bén đến mức ấy. Chỉ qua ánh mắt mà em luôn hiểu rõ cảm xúc của tôi. Tôi vui tôi buồn, em đều hiểu, đều rất quan tâm và hỏi han đến tôi. Chỉ có điều dù em có hỏi mấy tôi cũng chẳng bao giờ nói thật lí do của mình. Bởi tôi sợ nếu nói thật, đôi mắt biết cười của em tôi sẽ chẳng bao giờ thấy lại được nữa. Tôi sợ em sẽ nhìn thấu con người tôi, sợ em phát hiện ra sự thật mà tôi đã cố che giấu em bao lâu nay. Và tôi xin nói lại, ngày Valentine chỉ tuyệt vời nhất nếu bạn được ngồi lặng lẽ, uống một cốc cà phê ấm và nhìn thật sâu vào mắt người mình yêu, nếu như bạn đang thành thật với chính mình và cả người đối diện.”
Bây giờ bạn có thể xem được nội dung ẩn“Anh! Tuần sau là Valentine rồi đấy. Anh tính làm gì nào?” – Linh một tay tung tẩy chiếc túi xách, tay kia còn bận đan vào tay tôi, hỏi một cách đầy hào hứng.
“Đồ ngốc này... Sao không lo học đi? Lớp 12 rồi mà cứ dụ anh dẫn đi chơi hoài như thế không sợ mẹ mắng hả?”
Bĩu môi. Người ta bảo con gái mà bĩu môi thường rất đáng yêu. Nhưng Linh mà bĩu môi thì thấy ghét. Mặc dù vậy nhưng tôi chỉ muốn mình tôi được nhìn và thấy ghét. Bởi vì càng ghét tôi lại càng yêu.
“Là Valentine đấy đồ hâm!” – Em giật bàn tay nhỏ xíu ra khỏi tôi. – “Đây là Valentine đầu tiên em được ở gần anh. Vậy mà anh nỡ để em đắp chăn nằm nhà một mình cô đơn lạnh lẽo vậy hả?”
Tôi bật cười. Cái con nhỏ ngốc nghếch này. Nhiều khi em không phân biệt được đâu là thật đâu là đùa. Linh còn trẻ con, khù khờ nhưng rất tình cảm. Em rất dễ dàng để bộc lộ những khía cạnh này ra cho tôi thấy. Ít có lúc nào tôi thấy em dễ thương hơn thế này.
“Đúng là ngốc!” – Tôi kéo em gần lại và đan hai bàn tay vào nhau. – “Anh đã có kế hoạch hết rồi nhóc ạ. Hãy ngồi yên trong lớp và học đi, đừng có nghĩ lung tung và đoán già đoán non xem anh sẽ làm gì ngày hôm đó nhé.”
Ngồi sau xe tôi, Linh cứ cố gặng hỏi tôi Valentine sẽ đưa em đi đâu. Tôi chỉ cười trừ và ra vẻ bí mật. Tôi đâu có ngu gì mà nói trước. Sẽ mất hết cả ý nghĩa và sự bất ngờ. Tôi đã chuẩn bị rất kĩ càng cho ngày này, cả lên dây cót tâm lý cho chính mình nữa. Linh vòng tay lên ôm tôi thật chặt và kêu lạnh. Bất giác tôi lại thấy sợ sệt.
“Đến trường rồi. Vào lớp đi ngố! Chiều anh hẹn đứa bạn đi uống nước nên chưa chắc đến đón em kịp đâu. Nhớ nhắn cho mẹ đến đón về nhé!”
“Gái hay trai?”
“Gì cơ?”
“Anh đi uống nước với bạn là gái hay trai?”
Linh nhìn tôi chòng chọc đầy nghi ngờ. Con nhỏ này nhiều khi chỉ muốn đánh cho một cái.
“Con gái, đồ ngốc ạ!” – Và tôi đánh thật, nhưng đánh yêu thôi, tôi chẳng bao giờ muốn làm em bị đau. – “Đừng có ghen bậy nhé. Bạn cũ thôi. Nếu em không bận học thì anh đã dẫn em đi cùng rồi. Nó cũng muốn gặp em.”
Linh lè lưỡi tôi một cái, đánh lại tôi hai cái, cười với tôi ba cái, thơm lên má tôi mấy cái, rồi chạy vào phía trong cổng trường, trước khi vào hẳn không quên quay lại vẫy tay. Tôi cười nhìn theo bóng em đi khuất rồi mới quay xe và đi về trên con đường của riêng mình.
~.~.~
Tôi đang yêu, và người yêu tôi chính là cô nhóc dễ thương tên Linh ấy. Chúng tôi quen nhau qua mạng, một forum âm nhạc nho nhỏ nhưng rất vui nhộn và đoàn kết. Hồi ấy tôi còn đang du học bên Úc, còn Linh mới vào cấp 3. Tuy chưa gặp mặt nhưng hai đứa tự dưng yêu lúc nào không hay. Tuy là yêu đấy nhưng so với những mối tình trước đây, tôi nghĩ sẽ chẳng được bao lâu. Tất cả bọn họ sau cùng đều bỏ tôi sau tầm hai ba tháng biết rõ sự thật. Rằng tôi là Trans Guy. Có người thì nói “yêu nhau mình không có tương lai”, có người thì chỉ đưa ra lí do “không còn tình cảm nữa”, có người biết tôi như vậy ngay từ đầu thì nói thẳng rằng “yêu anh chả mất gì, cứ yêu thử cho vui”. Dần dần tôi mất lòng tin vào những cô gái ấy, những Straight Girl vô tình chỉ coi tôi như một tình yêu qua đường. Với Linh cũng thế, tôi chưa bao giờ tin tưởng rằng sẽ yêu em lâu quá vài tháng. Hơn nữa, lại là tình yêu online, xa mặt cách lòng, chả có lí do gì để tôi bám víu và hy vọng. Tôi đã nghĩ chỉ yêu cho đỡ cô đơn tầm một hai tháng thôi, thế mà chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, năm ngoái về Hà Nội ăn tết tôi hẹn em đi chơi một hôm. Từ lần gặp đầu tiên đó đến giờ chắc cũng hơn một năm rồi...
“Ngồi thừ mặt ra thế mày? Bạn bè lâu ngày không gặp mà cứ để mình tao hỏi!”
Giọng thằng Giang vang lên bên tai tôi làm tôi nhận ra mình không ở một mình để mà chìm đắm trong suy nghĩ. Giang là bạn tôi từ hồi cấp 2. Lên đại học nó cũng đi du học nhưng vì chểnh mảng mà phải học lại hai năm nên giờ vẫn còn trụ bên đó. Nó cũng giống tôi. Là Trans Guy. Chỉ có điều là thằng này luôn khiến tôi ghen tị. Tôi cũng chỉ ước mình có cái tên unisex như của nó. Tôi tên Thảo Vy, một cái tên không thể nào gái tính hơn nữa.
“Tao đang khó nghĩ quá Giang ạ. Linh... Linh không biết tao là Trans Guy.”
...
....
.....
Thằng Giang thộn ra một lúc lâu. Tôi có thể hiểu được. Nhìn bản mặt nó mà tôi muốn dở khóc dở cười. Phải rồi, thể nào nó cũng chửi tôi ngu ngốc, chửi tôi thiếu suy nghĩ, bảo tôi nghĩ cái quái gì mà giấu người yêu về giới tính của mình trong hai năm trời?
“Mày có bị ngu không hả Vy? Mày nghĩ cái quái gì mà giấu nó chuyện đấy tận hai năm giời? Nếu nó phát hiện ra thì sao?” – Thằng Giang như muốn quát lên nhưng hình như nó chợt nhớ ra bọn tôi đang ở nơi công cộng nên lại hạ thấp giọng xuống. – “Mà làm thế nào mày giấu nó được đến tận bây giờ? Nó nghĩ mày là Straight Boy à? Hay gì? Nhìn cái bản mặt gái tính của mày mà nó không nghi ngờ gì hết chắc? Hai năm mà chúng mày chưa làm gì nhau hay sao?”
Một cơn gió lạnh run người thổi qua làm tôi lẩy bẩy. Trời còn mưa lun phun như rắc thêm muối vào lòng tôi. Phải. Đó chính là vấn đề của tôi. Tôi, một thằng lừa đảo, dối trá, tệ bạc nhất trên đời này. Tôi đã lừa dối em. Hai năm trời.
“Tao rất sợ Giang ạ...” – Tôi cất tiếng nhưng cảm giác cổ họng mình đắng nghét. – “Tao sợ nếu biết sự thật Linh sẽ không còn bên cạnh tao nữa. Rồi cũng sẽ như những người khác rời bỏ tao sau khi biết sự thật về tao. Hai năm trời đủ để tao hiểu tình cảm của bọn tao nhiều đến mức nào. Đã nhiều lần tao cố gắng để cho Linh có thể tự biết, nhưng Linh quá tin tưởng tao, và ngốc nghếch. Linh vẫn nghĩ tao là một thằng con trai bình thường và bỏ ngoài tai mọi lời nhận xét của người khác về bề ngoài của tao. Linh chỉ nghĩ tao là một Straight Boy hơi có nét nữ tính. Vậy thôi!”
Thằng bạn tôi im lặng. Nó dường như đang cố thấu hiểu tình trạng của tôi lúc này. Tôi đã gần như bế tắc trong một thời gian dài. Chưa bao giờ tôi tin tưởng vào tình yêu hay đúng hơn là không bao giờ tôi có thể tin rằng tình yêu tồn tại mãi mãi. Cái thứ tình cảm khiến con người ta mềm yếu đi và bất lực trước những thử thách trớ trêu của nó. Tôi yêu Linh, nhưng tôi biết bản thân tôi như thế nào, tôi biết những rào cản tôi phải vượt qua nếu yêu em, tôi biết em sẽ mất những gì nếu yêu tôi… Tôi biết. Nhưng em thì không. Tôi khổ sở, tôi tự lừa dối bản thân rằng tôi chỉ yêu em thêm một thời gian nữa thôi, chỉ một thời gian nữa là tôi sẽ có thể đường hoàng chia tay em và rũ bỏ mọi kỷ niệm, dù rằng con người tôi vẫn lấp trong sự dối trá và không thật. Tôi đã cố đẩy em ra thật xa tôi, thế nhưng rồi tôi lại kéo em lại gần mình hơn nữa. Tôi đã từng ước muốn một ngày thức dậy tôi sẽ không còn biết em là ai và em cũng không bao giờ nhớ ra rằng đang yêu một người là tôi. Tôi chạy trốn sự thật, chẳng phải vì tôi sợ nó mà là sợ em không đủ can đảm và tình yêu dành cho tôi để đón nhận nó. Tôi sợ em sẽ bị tổn thương vì con người thật của tôi. Tôi cũng sợ bản thân mình sẽ bị tổn thương trước quyết định của em trong mối quan hệ này...
“Đồ uống của hai bạn đây!” – Chị phục vụ bưng ra hai ly cà phê và đặt xuống bàn cho chúng tôi. – “Một Latte nhiều đường và một Expresso.”
“Từ khi nào mày uống Expresso thế hả?” – Giang cầm cốc Latte của nó lên và lắc cái thìa cho tan đường. – “Trước đây mày không bao giờ uống. Mày kêu đắng nghét kia mà?”
“Cũng mới thôi... Từ khi tao quen Linh.”
Nơi hai đứa tôi đang ngồi cũng ở nơi lần đầu tiên tôi và Linh gặp nhau. Quán café ngoài trời này chứa đựng thật nhiều kỉ niệm của hai đứa. Tôi còn nhớ như in buổi chiều lạnh ngắt người ấy, cũng như hôm nay, cũng tại chỗ này, một cô bé với chiếc mũ len to che gần kín khuôn mặt ngồi thổi phù phù một cốc cà phê Expresso đắng nghét trong khi chờ tôi tới. Em không trông thấy tôi lại gần, vẫn thản nhiên xoa xoa hai bàn tay bên ly cà phê rồi tự áp lên má. Hôm đó tôi có hỏi em tại sao lạnh thế mà lại muốn gặp nhau ở café ngoài trời. Câu trả lời của em khiến tôi không thể quên, và cũng từ đó, chỉ có ở nơi này tôi mới uống Expresso. “Bởi vì trời lạnh nên em mới muốn gặp anh ở đây. Anh có bao giờ thử uống một cốc Expresso đắng thật nóng chưa? Chỉ khi trời càng lạnh và đầy gió, em mới cảm thấy hơi ấm của cà phê lan toả trong miệng mình. Lúc đó, không còn cảm thấy vị đắng nữa. Và hơn nữa, hôm nay có anh ở đây. Chỉ khi bên ngoài thật lạnh em mới cảm thấy có anh ở gần thật ấm áp và dễ chịu.”
~.~.~.~.~
“Tao... Valentine này... tao sẽ nói cho Linh biết sự thật.”
“Mày chắc chưa? Mày không lo sợ về phản ứng của nó à?”
“Tao sợ chứ. Tao cũng không dám hy vọng Linh tiếp tục yêu tao... Nhưng... tao không thể giấu Linh thêm nữa. Tao không đủ can đảm để yêu và lừa dối như thế thêm nữa. Nếu Linh có thể chấp nhận tao, thì bọn tao sẽ yêu nhau thật là lâu. Không thì tao đành chấp nhận chấm hết...”
“Ừm... Tao nghĩ mày cũng nên làm thế... Thôi, dù gì tao cũng sẽ ở lại cho đến hết tháng 2. Nếu có chuyện gì cứ gọi tao. Tao sẽ an ủi mày.”
“Ờ thằng bạn tốt. Mày nói như rủa tao ấy. Thật là tốt quá!”
“Bạn mày mà. Thôi ủ rũ làm gì? Uống nốt rồi đi đá PES với tao. Ở ngoài này rét chết đi được.”
Vy cầm ly cà phê lên uống thêm ngụm. Vị cà phê vẫn ấm nóng nhưng sao lần này đắng nghét trong miệng nó. Mỉm một nụ cười buồn, nó đặt ly xuống rồi kéo ghế đứng dậy.
“Thôi anh em mình đi. Tao uống chả thấy ngon.”
Giang vỗ vào lưng thằng bạn một cái như thông cảm, trả tiền nước rồi chạy đi lấy xe.
.
“Không có em thì mãi mãi anh chỉ cảm thấy vị đắng nghét của Expresso thôi...”
.
Vy quay lưng và đi thẳng. Hai thằng bạn chí cốt bá vai nhau rồi cùng trèo lên xe phóng đi khuất khỏi tán cây của quán café ngoài trời, nơi hai người vừa ngồi cách đó không lâu.
.......
Một bóng dáng lảo đảo như sắp ngã bước ra từ đằng sau tán cây khi Vy và Giang đã đi khỏi. Khuôn mặt cô bé sững sờ nhoà nước mắt, chiếc mũ len to xụ như sụp hẳn xuống mặt. Một cơn gió lạnh buốt thổi qua làm tóc cô bé phấp phới bay và hoà vào dòng nước mắt mặn chát không ngừng rơi trên gò má.
~.~.~.~
Trời tối. Giữa đông Hà Nội mà phải đi một mình thì thật đáng sợ. Lạnh như cắt da cắt thịt. Vy phóng nhanh về nhà, đi qua con đường ven hồ mà thiếu vòng tay ôm chặt thường ngày làm nó vừa lạnh vừa thấy cô đơn. Nhà thằng quỷ Giang lại rõ xa. Làm nó mãi mới về được đến nhà.
“TÍT...tít...tít... Số thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
“Làm gì mà không nghe máy thế không biết.” – Vy thở dài, ném phịch cả di động lẫn thân mình xuống giường. – “Em đang làm gì vậy hả Ngốc? Chắc điện thoại lại hết pin rồi. Con gái gì đâu mà đoảng quá...”
Nằm nghĩ miên man một lúc, Vy ngủ quên lúc nào không hay. Trong giấc mơ nó thấy Linh đang nắm tay mình đi trên con đường đến trường thường ngày của cô bé, tuy vẫn nở nụ cười tươi, nhưng hình như có cái gì đó khác. Đôi mắt của cô bé thấu hiểu, yêu thương và tràn đầy sự cảm thông.
“Phải rồi, em đã chấp nhận anh. Chấp nhận con người anh... Chúng mình sẽ yêu nhau thật lâu... Anh sẽ không phải giấu diếm gì nữa. Anh sẽ được sống thật với bản thân mình, và cả em...!”
Chìm trong giấc mơ hạnh phúc ấy đến phát mộng mị, Vy bừng tỉnh và thấy trước mắt tối đen như mực. Mò mẫm trên giường lấy cái phone, ánh sáng màn hình điện thoại làm nó chói mắt. Đã gần 12 giờ đêm. Nó đã ngủ 5 tiếng đồng hồ quên cả dậy ăn cơm. Ở một mình là thế đấy, không ăn không uống cũng chả ai biết. Lại văng cái phone sang một bên, nó định bụng ngủ sẽ tiếp đến sáng.
Nhưng... có gì đó không ổn. Bây giờ là 12 giờ đêm. 12 giờ đêm rồi... Chợt nhớ ra, nhanh như cắt Vy lại túm ngay lấy điện thoại.
“Tít... tít... tít... Số thuê bao quý khách vừa gọi...”
Hốt hoảng, Vy bấm nút quay lại cuộc gọi không biết đến bao nhiêu lần. Linh tắt máy. Từ 6 giờ chiều đến tận 12 giờ đêm sao? Không thể nào.
“Bật máy đi nào... Có chuyện gì với em vậy?” – Vy hoảng hốt thật sự. – “Đừng làm anh sợ chứ... Nhỡ có chuyện gì xảy ra với em... Trời ạ! Biết thế anh đã không để em tự về nhà.”
SENT BOX
To V.Ngốc: Sao em lại tắt máy? Anh gọi hoài cho em không được. Đừng làm anh sợ chứ. Hay em bị mất điện thoại rồi? Nếu thế sao không gọi máy bàn qua cho anh? Nhận được tin nhắn thì gọi lại cho anh ngay nhé.
To V.Ngốc: Em đừng làm anh lo nữa được không? Chưa bao giờ em thế này cả. Nếu có giận anh chuyện gì cũng phải nói chứ tại sao lại tắt máy? Chả giống em gì hết. Bật máy thì phải gọi lại cho anh ngay đấy nghe không?
To V.Ngốc: Em không có chuyện gì đấy chứ? Nếu em bị sao là do anh hết. Anh lo lắm Linh ạ. Gọi lại cho anh đi anh xin em đấy!
Message sent!
Message sent!
Message sent!
Messag....
4 giờ sáng.
New message arrived.
From V.Ngốc: Em xin lỗi. Điện thoại em tự dưng hồi chiều sạc không vào pin. Em ngủ quên mất tự dưng giờ mới tỉnh dậy. Anh đừng lo nữa nhé. Em không sao cả. Ngủ tiếp đi anh. Em cũng ngủ tiếp đây mai em sẽ gọi anh dậy nhé. Anh không cần nhắn lại cho em đâu. Kiss!”
“TRỜI ƠI CÁI ĐỒ NGỐC NÀY!” – Vy la lên, vừa bực bội vừa nhẹ nhõm. – “Rốt cuộc thì em không sao cả... Làm tôi thức đến giờ này mà chỉ nhắn lại một tin như thế đấy...”
Nó vứt cái phone lên đầu giường một cách dứt khoát và ngả người lên gối. Ít ra bây giờ thì nó có thể yên tâm mà ngủ.
“Giá như anh có thể đường đường chính chính bảo vệ em, giá như anh có thể là một thằng con trai thực sự mà nhìn vào mắt em, giá như... giá như...”
Cảm thấy mí mắt nặng trĩu, Vy lại dần dần chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị mà nó tự tạo ra cho mình.
~.~.~.~
Một tuần sau.
Hôm nay là Valentine.
“Mày ổn không đấy Vy?” – Thằng Giang nhìn tôi như động viên. – “Sẽ không sao đâu. Nếu con bé yêu mày thật sự, nó sẽ hiểu và chấp nhận mày.”
Tôi thở dài. Hiện giờ tôi chẳng muốn nói gì thêm. Chuẩn bị tâm lý cả một tuần đã là quá nhiều. Vậy mà sao giờ tôi vẫn thấy bất lực cứ như vừa ra quyết định ngày hôm qua.
“5giờ rồi đấy. Mày đi đón nó là vừa rồi. Đi đi và nếu phải kết thúc sớm thì qua tao. Chúng mình đi nhậu.”
Nếu mà quả thật như thế thì tôi thà chết đi cho xong. Hơi đâu mà nhậu nhẹt với nó.
“Tao đi đây.” – Tôi nói – “Nằm trên giường nhớ phù hộ cho tao nhé!”
“Mày rủa tao chết sớm à thằng khùng? Mày nói cứ như sắp sửa đi vào cõi chết. Đi đi, tao chờ tin mày!”
Tôi cười chào thằng Giang lần cuối. Phải, tôi đang đi vào cõi chết đây.
Lái xe mà tôi cảm giác như mình đang cân đẩu vân. Tôi đã chuẩn bị rất kĩ cho ngày hôm nay. Từ quà cáp, đầu tóc, quần áo, đến cả địa điểm nơi chốn và... lời thoại. Nói ra thì thật ngu xuẩn. Nhưng thực ra tôi không đến nỗi xấu. Cũng trắng trẻo và xinh trai lắm. Thế nên hôm nay tôi càng phải chăm chút cho vẻ ngoài nhiều hơn nữa. Ít ra biết đâu nhờ những điều ấy, Linh có thể sẽ quyết định chấp nhận và ở lại bên cạnh tôi? Đỗ xe lại trước cổng trường cấp 3, tôi ngó nghiêng xung quanh đề tìm Linh. Em kia rồi, đang lững thững bước đi cùng mấy cô bạn. Dạo này nhìn em xanh xao quá, hình như bị sút cân. Thế mà tôi hỏi thì em bảo không phải, chắc không muốn tôi lo. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp em đứng một mình trước cổng trường, trông buồn xa xăm và mệt mỏi. Có lẽ vì áp lực kì thi đại học sắp tới. Bố mẹ em khó lắm. Giá mà tôi cũng học và thi hộ em được...
“Lên xe đi vợ!” – Tôi giục sau khi quay ra cười chào đám bạn của em. – “Em có muốn về nhà thay quần áo không hay đi luôn?”
“Thôi đi luôn. Anh có sợ bị nói là dụ dỗ em nhỏ không? Nếu sợ thì em sẽ về thay đồng phục ra.”
“Nhóc con! Đánh thì may ra chừa...” – Tôi nguýt một cái nhưng khựng lại ngay. Một thói quen hết sức đàn bà mà tôi đã cố tránh tự dưng lại bật ra một cách hết sức đáng trách.
Linh phì cười. May mà em không để ý đến hành động gái tính đó của tôi. Tôi cũng cười theo. Em vẫn đang hạnh phúc, ít nhất thì cho đến khi tôi nói cho em sự thật.
“Anh đưa em đi đâu thế?” – Linh xuýt xoa hai bàn tay rồi vòng lên ôm tôi như mọi khi. – “Lạnh quá... Giời này chỉ muốn chui vào chăn!”
“Đúng ý anh đấy cưng!” – Tôi nói lớn để át tiếng gió thổi vun vút bên tai. – “Chúng mình về nhà!”
Linh không nói gì. Em chỉ ôm tôi chặt hơn. Cất xe xong, tôi dắt em vào trong. Nhà của tôi không to, chỉ vừa đủ cho một cặp vợ chồng. Bình thường nó khá bừa bộn, nhưng hôm nay tôi đã cố trang hoàng thật đẹp.
“Anh tự làm hết đống này đấy à?” – Mắt em sáng rực lên khi bước vào căn phòng tình yêu mà tôi đã mất bao công design. – “Em rất ngạc nhiên đấy. Thích nữa. Dễ thương quá!”
Tôi không nói gì cả. Căn phòng đã được tôi lấp đầy toàn những hoa, bóng bay, ruy băng và nhiều thứ sặc sỡ khác. Lần đầu tiên, và cũng có thể là lần cuối cùng. Giữa phòng là một chiếc bàn lùn bằng gỗ trắng và hai cái nệm. Linh ngồi ngay đó, nhìn khuôn mặt em rạng ngời hạnh phúc tôi chỉ muốn dừng ngay chủ đích của mình lại. Ngồi xuống cạnh em, tôi vòng tay ôm lấy vai em và trùm tấm chăn mỏng qua chân hai đứa.
“Của em này. Quà Valentine.” – Tôi rút ra từ ngăn bàn một hộp quà nhỏ rồi đưa cho em.
Linh cầm lấy hộp quà nhỏ và từ từ bóc ra. Tôi tặng em một tách cà phê, tách cà phê mà tôi mong em sẽ dùng để uống Expresso trong những ngày trời rét. Nhỏ nhỏ xinh xinh thôi, nhưng ít ra em sẽ nhớ đến tôi mỗi khi dùng nó.
“Cảm ơn anh! Em rất thích. Nhưng sao anh không mua một cặp? Em không muốn uống cà phê một mình đâu. Đắng lắm!”
“Anh... anh có chuyện cần nói với em. Em phải bình tĩnh nghe anh nói nhé.”
“Chuyện gì thế?”
Tôi nhìn Linh. Khuôn mặt em biểu lộ sự ưu tư. Tôi không đoán nổi em đang nghĩ gì. Chưa bao giờ tôi đoán được.
“Mình... mình...”
“Anh nói đi chứ. Có gì mà phải ấp úng?”
“Mình... chia tay nhau đi!”
Anh không phải là người như em nghĩ đâu. Những gì anh từng nói với em, mọi thứ về anh, hầu như đều không thật. Anh không xứng với em. Nếu yêu anh, em sẽ phải khổ đấy. Không, anh vẫn yêu em, yêu em nhiều lắm. Anh vẫn muốn ở bên cạnh em. Nhưng... làm bạn anh vẫn có thể bên cạnh em được đúng không? Chỉ cần em không phải khổ. Em còn đi học, còn gặp nhiều người tốt hơn anh. Khi nào em cần anh sẽ ở cạnh em, rồi một ngày em sẽ yêu người khác. Sẽ không mất nhiều thời gian để quên đâu. Mình chia tay đi em. Như vậy sẽ tốt cho em hơn. Anh muốn em sống hạnh phúc, mà em không thể hạnh phúc khi ở bên cạnh anh. Em à, anh không tốt như em nghĩ đâu. Anh đã nói dối em rất nhiều đấy. Tất cả mọi thứ. Không. Tình cảm của anh thì là thật. Nhưng... nhưng... làm sao anh có thể giải thích cho em đây? Đừng hỏi. Chỉ cần chấp nhận thôi em. Gật đầu đi. Em nhé. Mình chia tay nhau thôi.
Những lời này không có trong kịch bản dựng sẵn của tôi. Nó chỉ tuôn ra trên đầu lưỡi. Chỉ trong phút chốc tôi đã phá hỏng mọi thứ, đã tự biến mình mãi mãi là kẻ giấu mặt, dối trá. Ngẩng lên nhìn em. Tôi biết. Khuôn mặt em nhoà nước. Nhưng sao trông em thật bình thản, mặc dù nước mắt vẫn rơi. Ánh mắt này, tôi đã nhìn thấy ở đâu đó, quen lắm. Sự cảm thông, thấu hiểu, ánh mắt buồn nhưng đầy hạnh phúc... Tôi đã thấy một lúc nào đó, một nơi nào đó, trong giấc mơ hạnh phúc hôm nào của mình...
Anh à... Đừng bao giờ đòi buông tay em ra nữa anh nhé.
Hãy để em lấp đầy những khoảng trống trong anh bấy lâu nay. Tại sao anh phải chịu đựng lâu như vậy? Tại sao anh lại đấu tranh với chính bản thân mình lâu đến như thế? Sao anh không để em cùng anh chia sẻ? Sao anh lại định giấu em đến cùng?
Em muốn cùng anh vượt qua. Cùng anh chịu đựng.
Chỉ cần có anh, em sẽ không sợ gì cả.
Linh ôm lấy tôi. Ôm thật chặt như sợ tôi sẽ chạy đi mất khỏi vòng tay của em.
“Anh muốn một ly Expresso không? Làm ấm người trong lúc lắng nghe lí do vì sao em lại biết nhé?”
Tôi cũng ôm lấy em thật chặt. Phải. Giờ tôi sẽ không bao giờ tìm cách đẩy em ra xa tôi nữa. Không bao giờ nữa.
Ừ. Vợ ngốc của anh. Hãy pha thật ngon cho anh nhé.
Nếu là em pha, Expresso sẽ không còn đắng nữa mà luôn luôn ngọt ngào...
Chúng tôi khám phá cả hai (2) tập thơ "Ngục Trung Nhật Ký" (狱中日记) hay "Nhật ký trong tù" nguyên bản và sao lục, viết từ ngày 29 tháng 8 năm 1932 đến ngày 10 tháng 9 năm 1933. Khẳng định rằng, hai tập thơ này hoàn toàn không phải thủ bút của Hồ Chí Minh, bởi chúng tôi có nguyên bản tập thơ, cùng những bản công văn, báo cáo viết từ năm 1940 đến tháng 6 năm 1968, và thư pháp, nay công bố tư liệu cả một đời người của Hồ Chí Minh. Toàn bộ nội dung bí mật, bao quát những diễn biến điệp vụ, sẽ được tuần tự diễn giải trong mọi chi tiết, ngoài ra còn có những mật danh sử dụng vào việc công văn, báo cáo cho tình báo Hoa Nam, chưa hề tiết lộ như trong bài viết: "Hai trăm mười tám (218) bí danh, biệt danh, bút danh của Hồ Chí Minh". [1]
Bạn đọc chắc chắn nhận diện được Hồ Chí Minh là ai, tổ chức bí mật nào đứng sau lưng tạo dựng tên tuổi Hồ Chí Minh, sau khi có mặt tại Việt Nam với tư cách gì, tiếp nhận mệnh lệnh từ đâu, công văn, báo cáo gửi cho đầu não cấp lãnh đạo nào của họ Hồ, và Hồ thực hiện những gì thành công hay chưa kết quả, từ khi Hồ Chí Minh xuất hiện cho đến lúc chết, thể xác được bao bọc bởi lớp vỏ nào tinh vi nhất. Tất cả những hoạt động của Hồ Chí Minh đều nằm trong kế hoạch bí mật đã bao trùm lên đất nước Việt Nam cho đến ngày nay (2014).
Kính mời bạn đọc dùng kính lúp soi rọi, theo dõi tiến trình xây dựng nhân vật Hồ Chí Minh, khám phá muôn ngàn bí mật đã đem đến hệ lụy đối với dân tộc Việt Nam qua 2 tập thơ của họ Hồ. Trước hết, bạn đọc lưu ý nguyên bản và bản sao lục của tập thơ 1 và tập 2 không cùng nội dung, còn một điểm khác "động trời" hơn nữa là 2 tập thơ với 2 thủ bút khác nhau. Cuối cùng mời bạn đọc, cầm chìa khóa mở tung cánh cửa thực hư, đi tìm sự thực tung tích đời người qua kho tàng công văn, báo cáo thủ bút của Hồ Chí Minh và toàn bộ thư pháp. Chúng tôi nhất định tuần tự loan tải tư liệu bí mật thành nhiều ký trong loạt bài này. Và đôi lời đa tạ những bạn thân, chấp nhận tiếp cận tài liệu và dịch thuật hầu cống hiến bạn đọc.
Diễn giải nội dung của 2 tập thơ "Nhật ký trong tù" (狱中日记), theo nguyên bản và sao lục ở dưới, làm tiêu chuẩn khám phá 2 thủ bút không đích thực của Hồ Chí Minh, cùng so sánh từng nét thủ bút của hai (2) kẻ vô danh, và thủ bút công văn, báo cáo chính thức của Hồ Chí Minh đang lưu trữ tại Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC), Cục tình báo Hoa Nam (中国情报胸卡) cùng những thư pháp của Hồ lưu trữ tại Viện bảo tàng Cách mạngHà Nội, và Viện bảo tàng Hồ Chí Minh.
Hy vọng bạn đọc rút ra được một chứng nghiệm lịch sử, cho thấy nhiều vấn đề cần luận giải, ngõ hầu soi sáng nhận thức được Hồ Chí Minh là ai, đã bao lâu nay, tung hoành, khuynh đảo đưa đất nước Việt Nam trở về thời đồ đá, mà vẫn che kín được thân phận nấp trong một công cụ bí mật tuyệt hảo của Hoa Nam. Tuy thế, nhưng mọi sự vật đã có xuất hiện thì cũng có phơi bày sự thật, mọi bức màn phủ kín của Hồ Chí Minh cũng không ngoại lệ, bởi thời gian là một định luật chứng nghiệm thực giả. Và khi phát hiện con người giả, chính đảng viên phải bỡ ngỡ không thể chấp nhận vì họ Hồ đã tự phơi bày sự thực và hiện nguyên hình một gã cướp nước, dù tình báo Hoa Nam đã phủ lên thân xác Hồ Chi Minh bằng nhiều ngôn từ cung kính, tuyên truyền hướng dẫn dư luận phải gọi Hồ Chi Minh với danh xưng là "Cha già dân tộc". Hoa Nam còn dựng đứng và thần thánh hóa Hồ Chí Minh, đưa họ Hồ vào lòng dân tộc Việt Nam, tạo ra một huyền thoại dị hợm, buộc dân tộc Việt Nam công nhận từ cổ kim không có nhân vật thứ hai, kể cả Vua Hùng cũng không được vinh dự thần thánh này!
Hãy nấu chảy một sao lục tập thơ. "Nhật ký trong tù", thủ bút không để lại tên tuổi.
Hoa Nam sao lục tập thơ "Nhật ký trong tù" lập thành một phiên bản mới, bởi đây là nét chữ của một tay mơ, không giỏi chữ Hán. Bút pháp của Hồ Chí Minh khác xa, có kiến thức hơn, mang phong thái của một người Hán trung lưu. Nay được lãnh đạo Hoa Nam giao công tác nhận đại một tập thơ bá vơ làm của mình và ngay bản thân Hồ Chí Minh cũng chưa bao giờ thấy nguyên bản "Nhật ký trong tù". Từ đó cho đến nay (2014) nhân dân Việt Nam chỉ thấy được tập thơ giả tạo này, chưa ai thấy nguyên bản, và do đó đã trở thành huyền thoại. Đảng và nhà nước Việt Nam cho trưng bày tại Viện bảo tàng Cách mạng Hà Nội, và Viện bảo tàng Hồ Chí Minh.
Hoa Nam sao lục lại tập thơ vô chủ trên, chứng tỏ Hoa Nam muốn giới thiệu tập thơ, thuật viết chữ Hán non tay, người ta có thể đoán được tuổi và người. Bút pháp cho thấy nhân vật này độ ngoài 50 tuổi, chưa mài ghế nhà trường, vì một khi viết, chữ Hán phải nằm trong ô kẽ của trang giấy, thẳng hàng không được viết cẩu thả, nói đến thơ ca càng khó hơn, khi viết, chữ không được to hay nhỏ phải đều nhau, và buộc nghiêm chỉnh thẳng hàng theo ô kẻ. Ở đây kẻ viết láu tháu, có tính buông trôi và bi quan. Còn một điều khác lạ nữa là tập thơ không ghi tên tuổi tác giả, điều này cho thấy chính tác giả vô danh của tập thơ này đã không tự tin về mình, có ít nhiều biểu lộ nội dung tập thơ quá tầm thường, cho nên không nhất thiết đề tên tuổi trên đầu tập thơ, tuy ít học nhưng ý thức được giá trị sống.
Theo hồ sơ mật của Hoa Nam mã số (pfzwhn32tt4875): "...Lúc bấy giờ người cộng sản cần cướp chính quyền bất chấp hậu quả, đào tạo một lãnh tụ cho Đông Dương quá khó, chi bằng thủ thuật tráo trở, vốn đã có biệt tài xoay xở, bấm độn tìm người cần kíp. Hoa Nam vận dụng mọi ma kế, bất chấp thủ đoạn để đạt đến mục đích riêng, chạy theo thời gian trong lúc khẩn cấp đang cần thành lập mật khu "Pác Bó" không thể đưa một người Hán vào biên giới Trung-Việt, dù Hồ Chí Minh đã có thừa bản lĩnh nhưng không thể đưa đến mật khu vào lúc này! Hoa Nam đã chọn lựa nhiều nhân vật cũng không phù hợp. Cuối cùng lấy quyết định chọn Hồ Chí Minh giả danh tộc Việt, vì Hoa Nam tìm mãi cũng không ra một người Việt có xu hướng chính trị Vô Sản. Trước đó, họ tuyển chọn được Nguyễn Ái Quốc, nhưng không may anh ta lại là người của KGB, và là tên gián điệp nhị trùng, làm tình báo cho Pháp với trách nhiệm tiếp cận, xâm nhập vào những nhóm người Việt sống tại Paris và tỉnh Marseille miền Nam nước Pháp, cuộc đời ngắn ngủi anh ta bị Moskva thủ tiêu. Người thứ hai được tuyển chọn là Nguyễn Tất Thành, sau đó ở tù Hương Cảng cũng không qua khỏi tử hình, vì tội làm điệp viên KGB. Năm đó Tất Thành hưởng dương đúng 40 tuổi (1892-1932).
Mưu đồ của Hoa Nam được xem đến đây tuyệt lộ, chọn người đã có chủ, thế nhưng nhu cầu làm sống lại Nguyễn Tất Thành mới quan trọng, muốn nối lại một nhịp cầu cách mạng cướp giựt, thay da đổi thịt, tô vẽ tiểu sử một nhận vật ở trong tầm tay của Hoa Nam, tuy nhiên bản năng sinh tồn phải vượt trội của một người gián điệp cần phải có, đi đôi với khả năng bẩm sinh thực tài trí, đối với Hoa Nam rất cần đến loại người này nhưng khó tìm.
Một lần nữa tình báo Hoa Nam thất vọng. Lúc này Lưu Thiếu Kỳ vừa kiêm nhiệm lãnh đạo Cục Hoa Nam, muốn chứng tỏ với Mao Trạch Đông về khả năng tình báo của ông. Lưu Thiếu Kỳ đưa ra nhiều giải pháp và Mao chấp nhận "Áo Đen Đông Dương", đề nghị tất cả thành viên thuộc cấp lãnh đạo Hoa Nam tìm kế hoạch khả thi nhất, thực hiện công tác đảo lộn Đông Dương.
Tuần lễ sau, những lãnh đạo Hoa Nam cho biết, hiện có lưu một thư mục báo chí xuất bản vô chủ, trong đó có tập thơ "Ngục Trung Nhật Ký" (狱中日记).
Lưu Thiếu Kỳ lấy quyết định sao lục tập thơ "Nhật ký trong tù" của vô danh nào đó ở Trung Hoa. Từ lâu Hoa Nam đã tậu được tập thơ này, nay đem ra thực hiện việc lớn, cho nên lãnh đạo Hoa Nam giễu cợt gọi nó là "Nhật ký trong tủ", ẩn ý muốn nói, tập nhật ký vô chủ lưu trong tủ không ngờ nay hữu dụng đem ra dùng với tên giả Hồ Chí Minh. Thế là phiên bản "Nhật ký trong tù" chào đời, cùng đi với người vô cảm đến một xứ xa lạ. Riêng nguyên bản "Nhật ký trong tù" tiếp tục ngủ yên vĩnh viễn trong tủ tư liệu; tuy trước đó, lãnh đạo cục tình báo đề nghị thiêu hủy tập thơ này.
Với một thủ đoạn mới, Hoa Nam dựng đứng nhân vật Nguyễn Tất Thành và cho sống lại, bằng cách Hồ Chí Minh tự nhận là Nguyễn Tất Thành vẫn sống và có sáng tác được một tập thơ Hán. Lương tâm của người bình thường không cho phép bóp méo mọi chân thực của một nhân vật khác, thế nhưng Hồ Chi Minh làm được, miễn sao người ta tin Nguyễn Tất Thành còn sống, chứng minh tác phẩm thơ "Nhật kí trong tù" đang có trên tay, ghi ngày, tháng, năm na ná trùng hợp năm Nguyễn Tất Thành sinh trưởng. Từ đó người chết, thơ vô chủ được cài cắm vào Hồ Chí Minh hứa hẹn đưa dân tộc Việt Nam vào một ngõ rẽ thống trị của Cộng sản phương Bắc.
Thậm chí sau này, nhân dân Việt Nam thờ phụng tập thơ cướp, bá vơ của Hồ Chí Minh, nó được luông tuồng trong thi ca Việt Nam, dù tập thơ không ra gì, đảng Cộng sản vẫn phải đưa vào chương trình giáo dục trong đảng và nhân dân, buộc ca tụng thánh nhân, làm vật gối đầu, đêm đêm ngủ yên ổn nhờ nằm mơ thấy "Bác". Trong chính trị Cộng sản không luận bàn nhân cách lương thiện, tình báo Hoa Nam cũng không ngoài mục đích cướp đoạt, một bộ phận vô luân lý với những xảo thuật bất minh không hề câu nệ (Xem Hậu Hắc Học - Lý Tôn Ngô), cướp một tập thơ vô chủ tạo ra bút pháp hiện diện, sao chép lại nguyên bản tập thơ hoán đổi phụ bản, tập thơ rẻ tiền không giá trị đưa vào giáo dục nhân dân Việt Nam học văn hóa Hán, lấy một thể xác đã chết từ lâu, phẫu thuật lại tráo người sống, lấy một con giun Nguyễn Tất Thành hóa rồng Hồ Chí Minh của Đông Dương.
Toàn Cầu Báo Trung Quốc (中国俱乐部) bình luận về tập thơ "Nhật ký trong tù" vô chủ và phiên bản mạo bút, tiếp theo Quân ủy Trung ương Trung Quốc(中国中央军事委员会CPC) thời Lưu Thiếu Ký, tiết lộ:
"− Hoa Nam, thực hiện một điệp vụ nan vấn, dàn dựng vở kịch đã đạt đến đỉnh cao chiến lược, độc đáo nhất trong đoạn Hồ Chí Minh nhăn nhó, tỏ ý không hài lòng 133 bài trong tập thơ "Nhật ký trong tù", viết từ ngày 29-8-1932 đến 10-9-1933, rất tiếc không đề xuất xứ, chỉ biết một lãng nhân nào đó người Trung Hoa, đương nhiên đồng chí Hồ Chí Minh cầm nhầm "Nhật ký trong tù", để rồi canh cánh bên mình một dấu ấn tiểu sử không lấy gì làm đẹp cho lắm.
Sau đó đảng Cộng sản Việt Nam của Hồ Chí Minh tạo dựng thêm một phiên bản hai mới hơn Hoa Nam nhưng không đúng thời gian tính:
- Phiên bản hai, "Nhật ký trong tù", sao lục bất minh, nội dung không thay đổi, tuy nhiên thêm vào 1 bài thơ mới, tổng cộng 134. Vấp phải lỗi lầm thay đổi năm xuất hiện tập thơ (29-8-1942 đến 10-9-1943), thay vì 29-8-1932 đến 10-9-1933. Thế là có đến 2 tập thơ phiên bản "sao y thất bổn" bản mới, xuấn hiện sau 10 năm, đưa đến thời gian không phù hợp cho tập thơ "Nhật ký trong tù" cũng vào năm ấy Nguyễn Tất Thành ở trong tù tại Hương Cảng.
Diễn biến thực hiện phiên bản hai "Nhật ký trong tù", miêu tả lãnh tụ Hồ Chí Minh khổ nạn, bi thương, lâm ly, và hấp dẫn theo nghĩa một câu chuyện tồi. Vào tháng 8 năm 1942, Hồ Chí Minh bị cảnh sát huyện Quế Hệ Hương (桂系乡), bắt tại biên giới Trung-Việt, giam những nhà tù của Tưởng Giới Thạch, sau đó di chuyển đến nhà tù huyện Tĩnh Tây (靖西), Thiên Bảo (天保), Đức Bảo (德保), Điền Đông (田东), Bình Qùa (平果县), Phù Tuy (扶绥县), Vũ Ninh (武鸣), Tân Dương (宾阳), huyện Vĩnh (荣), Nam Ninh (南宁), Long Tuyền (龙泉), Điền Đông (东填), Quả Đức (绩德), Long An (龙安), Đồng Chính (龙安), Bào Hương, 在主, Lai Tân (谭丽), Liễu Châu (柳州), Quế Lâm ( 桂林) thuộc tỉnh Quảng Tây广西. Và Túc Vinh Vu (足荣圩) tỉnh Trùng Khánh (重庆), di chuyển đi, di chuyển lại trên 30 nhà tù của 13 huyện tỉnh Quảng Tây và tỉnh Trùng Khánh. Ra tù ngày 10 tháng 9 năm 1943. Bọn Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch ác thực, đày ải "Bác" trải qua 1 năm "Bác" trong tù, thêm một lần nữa "Nhật ký trong tù" thủ vai giả mạc. Trong khi ấy Hồ Chí Minh sống nhởn nhơ và bình an tại vùng Việt Bắc giáp biên giới tư trị của người Choong. [2]
Ngoài ra còn có những con người Việt đáng khinh bỉ hơn cả Hoa Nam, họ đua nhau, ca tụng tập thơ "Nhật ký trong tù" để mưu cầu sự sống, vay mượn Hồ Chí Minh làm đầu mối sáng tác về những huyền thoại kỳ dị, dùng con chữ công phu thêu dệt, từ không tưởng mơ hồ, biến chúng thành ý tưởng chưa bao giờ hiện thực, vô hình chung biến những tác phẩm ấy thành phản tác dụng, thành những tác phẩm đần độn nhất, lưu truyền trong dân gian một thời đại để làm trò cười. Một tội ác khác, tập đoàn Hoa Nam (Cộng sản Việt Nam) nhồi nhét đưa vào giáo trình học đường tẩy não tuổi trẻ Việt Nam, ngoài xã hội cả nước học tập bình thơ, theo hướng chỉ đạo của "Bác", quyết chí ngu dân.
Rất tiếc có một số trí thức của đảng cộng sản vẫn âm u trí tuệ, không thấy được sự giả trá của Hồ Chí Minh để rồi viết lên lời ca tụng lộ liễu, không khác nào những mũi tên tẩm thuốc cực độc ám sát cả dân tộc Việt Nam, như những bài của Nguyễn Trọng Hoàn: "Nhật kí trong tù - những giá trị trường tồn". Nguyễn Đăng Lâm: "Nhật ký trong tù, văn kiện lịch sử vô giá, tác phẩm văn học lớn". Phương Thúy/VOV.VN: "Nhật kí trong tù" - Một hồn thơ trong một nhân cách văn hóa - Bằng ngôn ngữ đời thường, nôm na nhưng "Nhật kí trong tù"của Bác Hồ luôn được coi là áng văn mẫu mực.... ". NS Huy Thục: "Bác Hồ là vị cứu tinh cho nhạc phẩm của tôi". Lê Cường: Thơ tiên tri của Chủ tịch Hồ Chí Minh - một giá trị văn hóa v.v…. Chúng tôi không thể kể hết những thành phần trên, hẹn dịp khác. Hy vọng quý cây bút hãy sống thực lòng mình, viết bằng tâm tư can đảm, nhận diện, phân tích thủ bút của Hồ Chí Minh, đừng cầm nhầm hay lớn tiếng tung hô tên bán nước "cha già dân tộc".
Tập thơ "Nhật ký trong tù" vô chủ, được những nhà xuất bản và tái bản tại Hà Nội, mà Hồ Chí Minh cố ý cầm nhầm với ngụ ý đẩy đưa dân tộc Việt Nam cướp thơ Hán ư? Không như người Hán đến nước Việt Thường (Việt Nam) xem một con rùa 1.000 năm, trên mai có chữ Khoa Đẩu, dâng cho Đế Nghiêu (2358 TCN). Sau đó kẻ Hán cướp rùa chữ Khoa Đẩu, chạy trốn cho đến ngày nay.
Tình báo Trương Định Chế (张定制) gửi văn thư về Cục Hoa Nam có mật mã [vnđltq2587e45]. Cho biết những "bon chen" trong giới văn nghệ đảng Công sản và nhà nước Việt Nam, không phải là không có những tên tồi, chỉ biết sống theo lệnh hay vô tình gián tiếp làm việc cho Hoa Nam, họ không hay biết Hoa Nam âm thầm thực hiện chiến lược văn hóa Hán tràn vào đất nước Việt Nam, và những bài viết của họ ca tụng hết lời, hai tay bưng Hồ Chí Minh lên đỉnh cao thần thánh văn học, họ tính toán quyền lợi trên lương tri, chỉ biết chạy theo lợi, quên bẵng ngày sau có người phê phán, thực sự họ sống trong ý tưởng hành nghề viết văn thuê. [3]
Bài tham khảo của học giả Lê Hữu Mục, "Ngục Trung Nhật Ký" cũng khẳng định không phải của HCM. Xin trích nguyên văn dẫn chứng:
".....Một sự kiện bất thường hình bìa tập thơ ghi rõ ngày 29/8/1932 đến 10/9/1933. Khi sao lục và dịch thì lại sửa thành ngày 29/8/1942 đến 10/9/1943? Hồ Chí Minh vẫn còn đó không đính chính, giữ mãi thái độ lặng im cho đến ngày chết. Nếu Hồ Chí Minh làm ra những bài thơ này vào giai đoạn 1942-1943, tại sao Trần Dân Tiên (bút danh của Hồ Chí Minh) không đề cập tới những sáng tác của ông khi cho ra cuốn "Những Mẩu Chuyện về Đời Hoạt Động của Chủ Tịch Hồ Chí Minh" vào "1948? Đây là một cuốn sách được dịch ra nhiều thứ tiếng trong đó ông Hồ tự viết về mình, tự ca ngợi đánh bóng cá nhân ông ta. Những bài thơ hay như vậy mà ông không nhớ ra để ghi chép vào sách hay sao?" [4]
Chúng tôi tìm được nguyên bản tập thơ "Nhật ký trong tù" (狱中日记), thủ bút của kẻ vô danh. Cho thấy những phiên bản trước đây, phát xuất từ Hoa Nam, giả bút bản gốc, đủ chứng minh tập thơ này nhất định không phải của Hồ Chí Minh, càng nhận diện được tính giả trá của Hoa Nam và đảng cộng sản Việt Nam không bao giờ giới hạn mưu lợi-quyền.
Đã đến lúc đảng cộng sản Việt Nam và Hồ Chí Minh phải rút ra một bài học cướp tập thơ "Nhật ký trong tù" (狱中日记), hãy trả lại cho người ta, và tất cả những tập thơ đã ấn loát nay đóng khuôn triện đỏ (Bác Cầm Nhầm). Hy vọng "Bác" thực hiện được điều này!
Đất nước Việt Nam có quá nhiều chuyện lạ, nhất là thơ-văn tiếu lâm từ khi có "Bác" du nhập. Do nguyên nhân từ căn điểm phiên bản tập thơ "Nhật ký trong tù" (狱中日记), đưa đến mỉm cười chua chát, bởi lời thơ ấy của "Bác" đứng trên thời đại chưa bao giờ sáng lòa trong đêm đen tối của lịch sử Việt Nam hôm nay.
Cũng nên chú ý một cách tường tận, sau khi tập thơ lên kế hoạch điệp vụ, Hoa Nam mới vẽ thêm đôi tay bị xiềng, nắm chặt lại đưa lên, do đó không có tính cảm xúc. Chi tiết hơn, nguyên bản và phiên bản "Nhật ký trong tù" hai hình bìa khác nhau. Nguyên bản, vẽ đôi tay bị xiềng màu mực nhạt, còn phiên bản màu mực đen đậm và nhiều nét hơn, cho thấy dù Hoa Nam có thừa khả năng cho mấy hay khéo suy tưởng cũng có những điểm sơ hở bởi dối trá không thể nào che giấu sự thật cả đời.
Sau khi khám phá tìm hiểu cả 2 tập thơ nguyên bản và phiên bản "Nhật ký trong tù" của kẻ vô chủ trên.Trong đầu của chúng tôi, luôn luôn có cảm giác ám ảnh lành lạnh, biết được nguồn máy Trung Cộng sáng tạo lãnh tụ Hồ Chí Minh qua tập thơ, cùng lúc có những cán bộ cao cấp người Hán đưa vào cai trị Việt Nam bằng phương thức tráo người bất minh. Những thập niên sau này Trung Quốc trực tiếp đào tạo cán bộ lãnh đạo trung ương đảng cộng sản Việt Nam tại Viện Chính trị Quế Lâm.
Tiếp theo, chúng tôi khám phá được một kho tàng nguyên bản công văn, báo cáo bút tích đích thực của Hồ Chí Minh, hiện nay vẫn còn lưu trữ trong các cơ quan của Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC) hay Cục Hoa Nam tại Bắc Kinh. Nay chúng tôi công bố những tư liệu này, hy vọng nhân dân Việt Nam cùng nhau nhận diện Hồ Chí Minh là ai. Đảng cộng sản Việt Nam tôn vinh tư tưởng trần trụi của Hồ Chí Minh để làm một bình phong vì đảng cần sống trong vòng tay của Trung Cộng.
Những nguyên bút tích của Hồ Chí Minh đủ chứng minh, soi tỏ trước dư luận với những dữ kiện lịch sử 74 năm (1940-2014) đã đưa đất nước, dân tộc Việt Nam vào con đường tận cùng điêu linh, lạc hậu, mất lãnh thổ, lãnh hải, tất cả đều nằm trong kế hoach bành trướng của Trung Quốc.
Năm 1945, theo mật báo của Trương Định Chế (张定制) tình báo Hoa Nam, gửi bản tin từ Hà Nội cho Bắc Kinh:
- Báo cáo viên Hồ Chí Minh, trực tiếp gửi những công văn về Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC), từ đó trình lên Chủ tịch Mao Trạch Đông sau khi được chuẩn y chuyển đến Lâm Bưu, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, v.v... Cục tình báo Hoa Nam lưu trữ hồ sơ, văn kiện thủ bút của Hồ Chí Minh tại mã số (ythq159ha587).
nguyên bản, bút tích chữ Hán của Hồ Chí Minh, trong nội dung công văn mã số 380, viết theo thuật ngữ gián điệp, chứa những ẩn hàm đặc biệt có quá nhiều mật ngữ, thành ngữ, mật danh, mật mã, bí mật điệp vụ. Lối viết văn này chỉ để cấp lãnh đạo của đảng và bộ tham mưu điệp vụ mới biết thuật ngữ trong tài liệu, chỉ cần một dấu chấm trọng yếu, Bắc Kinh sẽ thảo ra một kế hoạch hành động, chứng tỏ "Dân Thụy" một gián điệp thượng thặng được đào tạo chính qui, thuở đó chỉ có Học Viện Võ Bị Quân Sư Chính Trị Hoàng Phố.
Vả lại, nếu công văn này bị đánh rơi hay mất cắp, người sở hữu khó hiểu nội dung của nó, tuy nhiên nếu công văn mã số 380 rơi vào những cơ quan tình báo quốc tế sẽ được giải mã tức khắc. Ắt nhiên, Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ thấy qua những công văn của Dân Thụy gửi cho Bắc Kinh, nếu đã thấy qua không khác nào kẻ trộm liếc mắt nhìn vào một toa "thuốc bắc" của "Bác" để rơi đâu đó. Cũng có thể tình báo đảng Cộng sản Việt Nam không dám giải mã bí mật "Bác bán nước" hay không đủ khả năng biết con chữ Hán, do đó những công văn của "Bác" tự nó đã bí mật, nhân dân Việt Nam không bao giờ biết được công văn mã số 380, chứa nội dung "tội tày trời" của Bác và Trung Cộng. Một lý do đặc biệt khác "Bác" bán nước không thể viết chữ Việt được xin thông cảm, hai nữa chữ Việt "Bác" viết không lưu loát, bởi "ý từ" không đủ miêu tả công văn chứa đầy ẩn nghĩa của một gián điệp cần chuyên chở.
Chúng tôi quá lý thú, sau khi khám phá được người giả, việc giả hiện nguyên hình Hồ Chí Minh qua tên Dân Thụy, tất nhiên phải công bố và để hết tâm trí giải mã nội dung nguyên bản những công văn bí mật, cùng lúc phân tích những diễn biến và chi tiết "trùng trùng điệp điệp" qua những điệp vụ của Dân Thụy, tiếp theo tuần tự giải mã 214 công văn, báo cáo còn lại. Cũng là một dịp tặng cho đảng Cộng sản Việt Nam những tài liệu về "Bác Hồ" tài tình để chiêm ngưỡng.
Mời bạn đọc bước qua một thế giới ngôn ngữ gián điệp, tìm hiểu nguyên văn, bút tích của Thành viên Chính trị Cục Tình báo Trung ương Trung Quốc. Mật danh Dân Thụy (thứ 220 của Hồ Chí Minh), đại biểu Chính trị Cục Việt Cộng. Công văn gửi:
- Công văn mã số 380 (năm Thìn). (1)
Ngày 26 tháng 3 năm 1947 (Thìn).
Trung Hầu Đài Lải. (2)
Yết kiến thiết đảng chí tài liệu. (3)
Trung Cộng Trung ương. (4)
Quốc gia đảng có 20 năm cách mạng, lịch sử đặc biệt là (85 tháng 9) với 1 năm trừ bị phiến tranh. (5)
Cố nhiên phong phú "họp bảo quý linh nghiệm" với Việt Nam. (6)
"Trường kỳ kháng chiến và chiến tranh", tiến tới tái thiết quân đội, củng cố chính quyền kiến lập tân dân xã hội chủ nghĩa, kinh tế, chính trị, và văn hóa Hán theo "chỉ thị của Chủ tịch Mao", có nhiều ý nghĩa vì chúng ta yêu cầu "hệ thống giới thiệu phát xuất" do chúng ta liên hệ với "tài liệu và văn kiện". (7)
1 ‒ Quan hệ Trung cộng cách mạng kinh nghiệm những "mấy vấn đề lịch sử". (8)
2 ‒ Hoàn toàn "qui phục chân lý" của Chủ tịch Mao Trạch Đông. (9)
3 ‒ Đồng chí Mao Trạch Đông yểm trợ quân sự, tin tưởng với tất cả chiến tranh, giáo dục tài liệu như "Dân chủ cách mạng chiến lược" và "Vấn đề chiến tranh đối với ông Thầy" (Mao Trạch Đông) đã tuyển chọn tôi (Hồ) "đúng lúc và cần thiết". (10)
4 ‒ Làm lại "3 phong trào kinh nghiệm", chúng ta tiến tới dịch lại những văn kiện của phong trào. (11)
5 ‒ Trung cộng Trung ương cho cách mạng có liên hệ với chính quyền kiến thiết dân quyền và "bạch gủi" (da trống) làm "viền nhiều vấn đề", lấy chỉ thị tạo thị uy, lãnh đạo, cải tạo trong đảng, có sức lực để tự "giống như cái kiến" (gương) tự xoi thấy mình. (12)
6 ‒ Liên hệ Quốc tế với Trung cộng vấn đề phân tích tình báo "Tây tốc cho mọi quảng bá đến người bên ngoài đảng để nghe chương trình phát thanh". (13)
7 ‒ Vì "bảo chúng" (cải tạo) có thể cấp tốc cho người ta nghe, những báo cáo tăng thêm liên hệ với thời gian. (14)
Thành viên chính trị cục tình báo trung ương.
Đại biểu chính trị cục Việt Cộng.
Ký tên
Dân Thụy (Mật danh thứ 220 của Hồ Chí Minh)
Những nơi lưu trữ công văn mã số 380.
- Đại thuận mật mã: 8.10/16.
- Trung cổ thâu mật mã: 11.50/16.
- Cục tình báo Hoa Nam.
Giải mã, nguyên văn, bút tích của Thành viên Chính trị Cục Tình báo Trung ương Trung Quốc (中央情报局的成员政治部主任). Mật danh Dân Thụy (thứ 220 của Hồ Chí Minh), đại biểu Chính trị Cục Việt Cộng (代表当地的越南共产党的政治). Tuần tự, diễn biến theo nội dung công văn, và mọi chi tiết trong 14 điệp vụ do Dân Thụy thực hiện:
(1) Công văn. Mã số 380 (năm Thìn). 调度: 代380码. Ký tên gián điệp Dân Thụy (人瑞). Mật báo, gửi đến Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC), trước đó đã gửi những công văn và báo cáo có mã số 001 đến 379.
Ngày 26 tháng 3 năm 1947 (Thìn). Gửi công văn mã số 380.
(2) Nơi gửi đi: Quân ủy Trung ương Việt Cộng. Nơi nhận: Cộng hòa Nhân dân Giải phóng Trung Cộng (共和国中国人民解放).
(3) Dân Thụy (Đệ) gửi Mao Trạch Đông (Huynh) tài liệu báo cáo mọi chi tiết. (胡志明毛泽东发送一份详细的报告文件).
(4) Kính thưa: Quân ủy Trung ương Trung Cộng (CPC) và Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). 尊敬的中共中央军事委员会(CPC), 和人民解放军(PLA).
(5) Từ lúc đảng ta đứng lên vận dụng cách mạng vô sản, cướp được chính quyền thành lập nhà nước Trung Cộng, cho đến nay lịch sử đảng đã trải qua 20 năm; đặc biệt cuộc "cách mạng 85 tháng 9" dẫn đường đảng thành công. (国民革命党有20年来,特别是历史(85月),1年战争储备刀片).
Hồ Chí Minh đề nghị Trung Quốc tạo điều kiện thành lập nhà nước Việt Cộng, lấy kinh nghiệm lịch sử "cách mạng 85 tháng 9" (Cuộc nội chiến lần đầu tiên - 第次国共内战) nhằm thực hiện cuộc cách mạng tương tự tại Việt Nam.
(6) Cố nhiên, tôi (Dân Thụy) còn nhớ năm đó (1945) chiến thắng lớn, nhờ kinh nghiệm trừ bị quân sĩ, quân lương phong phú, chuẩn bị hoàn chỉnh trước chiến tranh, khai trừ được những "Kẻ phản bội kháng chiến" (抗日时期的汉奸), (Ám chỉ chính quyền phe Quốc gia), ta đã chiến thắng cướp được chính quyền, cũng phải kể đến chiến công của tập đoàn cố vấn quân sự quyết tâm đào tạo được một lực lượng dân quân Việt Nam cùng dưới cờ đảng Ta (Trung Cộng) mạnh mẽ chiến đấu, sức mạnh của quân đội ta độc thủ, bảo đảm đáp ứng nhu cầu chiến trường Việt Nam (确保您满足越南战争), nay đã chiến thắng, nhờ ơn đảng phối trí quân đội nhiều kinh nghiệm quả nhiên tài tình. Tất nhiên, chúng ta đã trải qua nhiều gian lao với tinh thần cách mạng cao và nhất định Việt Nam cũng sẽ trong lục địa đất nước Trung Quốc (越南也将在中国大陆的国家给予).
(7) Trường ký kháng chiến và chiến tranh, tiến tới tái thiết quân đội, củng cố chính quyền kiến lập tân dân xã hội chủ nghĩa, kinh tế, chính trị, và văn hóa Hán, đồng ý thực hiện theo chỉ thị của Mao chủ tịch. Chúng tôi yêu cầu chính trị cục "tình báo" trung ương khởi động tuyên truyền giới thiệu chủ nghĩa vô sản đi sâu vào quần chúng Việt Nam, và xin được trực tiếp liện hệ với tài liệu, văn kiện có nhiều ý nghĩa cách mạng vô sản.
Vừa rồi, quân ta đối mặt với những mối đe dọa đến từ quân Pháp tại biên giới Việt Nam-Trung Quốc, đảng Ta sáng suốt lấy quyết định bí mật gửi thêm quân đội( 军事 ) cùng nhóm tư vấn, chỉ đạo tiến quân vào Việt Nam, buộc quân Pháp ra khỏi Việt Nam. Như trước đây Huei (bí danh Hồ Chí Minh) chấp nhận hoạch định chiến lược của Mao chủ tịch (毛泽东) đã từng cho rằng đảng ta khôn ngoan và vững chắc, có như thế mới bảo vệ được biên giới Việt Nam vì an ninh cho Trung Quốc.
Nhắc lại công văn "bản chất lịch sử" mà Hồ Chí Minh ký tên (Huei), tuy lúc ấy chấp nhận nguy hiểm trước tình trạng đối mặt với Moscow, đổi lấy sự hỗ trợ của Chủ tịch Mao, và đáp ứng được những yêu cầu của Huei, như cho phép thành lập Cộng hòa Nhân dân Việt Nam vào tháng 8 năm 1945, cùng lúc đó tránh được quân Pháp, phát động cuộc chiến tranh toàn diện xâm lược biên giới Tây Nam Trung Quốc như trước đây.
Ngày 19 tháng 12 năm 1946, Dân Thụy vui mừng, lúc đó quân đội Trung Quốc thừa dịp kháng cự anh dũng, đánh bại, bao vây một số lực lượng quân đội đảng phái chính trị Việt Nam và đã "truy quét sạch" (扫荡).
Hiện tại Dân Thụy vẫn tuân thủ các điều khoản của Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc (中华人民共和国), thời gian này VN-TQ liên kết lên án Liên Xô "chủ nghĩa bá quyền " (霸权主义). Liên Xô thực hiện "chủ nghĩa bá quyền trong khu vực" (地区霸权主义), và "chủ nghĩa bá quyền mặt trận quốc tế" (反霸国际统一战线). Dân Thụy đồng ý lời kêu gọi của Mao chủ tịch "vô sản toàn thế giới cùng nhau chống lại Liên Xô" (人民日报).
Tình hình vào thời điểm đó, tháng 1 năm 1947. "Báo nhân dân hàng ngày (人民日报) đã loan tin Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh, kịch liệt chống Liên Xô. (人民日报报道胡志明,毛泽东在1947,年苏联). Dân Thụy, thay mặt các nhà lãnh đạo đảng tại Việt Nam (gồm đảng viên VN và TQ). Trân trọng báo cáo mọi diễn biến hàng ngày, chuyển về Quân ủy Trung ương Trung Cộng. [5]
(8) 1 ‒ Việt Nam phải trải qua những kinh nghiệm cách mạng quan hệ với Trung Cộng (mấy vấn đề lịch sử Việt Nam liên hệ Trung Quốc) 中国与越南的端口发生了革命性的经验关系(中国在越南历史上的事宜).
Hồ Chí Minh "Cha già dân tộc" Việt Nam, bí mật đến Bắc Kinh tìm viện trợ nơi Mao Trạch Đông. (越南秘密到北京寻求毛泽东的帮助胡志明"的民族之父").
Trung Quốc bí mật thành lập đại diện Trung Cộng tại Hà Nội dưới sự lãnh đạo Hồ Chí Minh, nhưng tình hình xã hội không theo ý tưởng mong muốn của Trung Quốc, phần lớn miền Bắc có những vị trí chiến lược, các hải cảng, giao thông, thành phố, vùng lãnh thổ và cơ sở tài sản khác ở Việt Nam vẫn còn nằm trong tay của quân đội Pháp, còn phía Việt Nam tính từ biên giới sang Việt-Trung hoàn toàn do quân đội Pháp kiểm soát. Hai đảng Việt Nam-Trung Quốc và chính phủ, các cơ quan lãnh đạo quân sự chỉ được di chuyển từ Hà Nội đến phạm vi vùng rừng núi, đã kiểm soát được trên bản đồ "da beo" của miền Bắc Việt Nam.
Thời điểm này, Hồ Chí Minh chưa có ảnh hưởng nào đối với cộng đồng quốc tế. Do đó, không có quốc gia nào công nhận nước Cộng hòa Dân chủ Việt Nam, những tổ chức quốc tế làm ngơ mối quan hệ này. Dân Thụy nhờ Trung Cộng giới thiệu liên lạc với thế giới bên ngoài. Theo một số truyền thông Phương Tây đã loan tải:
"- .... Những nhà lãnh đạo của Cộng hòa Hồ Chí Minh là một "bóng ma" của Trung Cộng. Vì vậy, Việt Nam không có vị trí trên trường quốc tế, tệ hại hơn không nhận được bất kỳ viện trợ nào từ bên ngoài...".
Hồ Chí Minh viết một lá thư tay gửi Mao Trạch Đông, yêu cầu cho phép trực tiếp liên lạc với Chu Ân Lai, Lưu Thiếu Ký, Đặng Tiểu Bình và Đặng Dĩnh Siêu. Mục đích duy trì mọi liên lạc bí mật, bức thư đầu tiên, Hồ Chí Minh gọi Đặng Dĩnh Siêu "Ân Tỷ" (恩哥). Đôi lúc Hồ Chí Minh viết thư gọi Chu Ân Lai và Đặng Dĩnh Siêu là "Đại huynh và tỷ". Hồ, tin cậy Chu Ân Lai thường viết thư "Nhớ anh Trai thay mặt đệ, hỗ trợ, vận dụng uy tín giúp cho (công ty) của đệ được phát triển, hy vọng (cửa hàng) của chúng đệ mạnh mẽ, ảnh hưởng của anh Trai có khả năng hướng dẫn những cán bộ tình báo chu đáo hơn, từ đó xây dựng lực lượng cho sau này, họ sẽ trở lại Việt Nam bằng khả năng phục vụ tuyệt vời, và các cửa hàng (kinh doanh) trong những năm gần đây, khá tốt, từ đó Ta có nhiều cơ hội giành chiến thắng, đệ xin gửi đến huynh đôi lời chân thành. Cuối thư chữ ký bút danh Hồ Chí Minh".
(Công ty) mật ngữ tình báo, trung tâm điều phối tình báo bí mật. (Cửa hàng) những cơ sở tình báo bí mật. (Kinh doanh) nơi nhận và gửi mệnh lệnh của tình báo. Hồ Chí Minh hoạt động gián điệp cũng phải qua những đường dây bí mật trên, tuy nhiên có mật mã riêng theo lệnh khẩn và thông qua kiểm tra bằng mật thư.
(9) 2 ‒ Hoàn toàn qui phục dưới chân lý Chủ tịch Mao Trạch Đông. (毛泽东主席的完全投降了真相). Lãnh đạo đảng Cộng sản Hồ Chí Minh ở Đông Dương chưa hẳn vui mừng tháng 8 năm 1945, bởi Trung Quốc đang bất lực viện trợ cho tiền tuyến chống Pháp tại Việt Nam, cũng vì thế Hồ Chí Minh được Trung Quốc khuyến khích rất nhiều về sự chịu đựng chờ viện trợ. Hồ, tranh thủ lấy quyết định thiết lập liên lạc với Đảng Cộng sản Trung Quốc bằng điện báo, và yêu cầu Trung Quốc viện trợ khẩn cấp, tiếp theo gửi công văn đến Bắc Kinh cho biết vào tháng 9 năm 1949, Dân Thụy giới thiệu Lý Bích Sơn (李碧山), nhập khóa đào tạo cán bộ cao cấp đã biết nói tiếng Trung Hoa thành thạo. Sau đó Lý Bích Sơn (李碧山) hành nghề thương gia đại diện Đảng Cộng sản Đông Dương tại Bắc Kinh, xây dựng một trung tâm viện trợ cho cuộc chiến tranh giải phóng, trung tâm tiếp nhận viện trợ vũ khí, đạn dược và yêu cầu Quân ủy (CPC) viện trợ y tế, tài chính.
(10) 3 ‒ Tiểu đệ Dân Thụy, hoàn toàn tin tưởng Đại huynh Mao Trạch Đông với tất cả yểm trợ quân sự cho cuộc chiến tranh, dưới sự giáo dục của Đại huynh như tài liệu "Dân chủ cách mạng chiến lược" và "Vấn đề chiến tranh đối với ông Thầy cách mạng" (Mao Trạch Đông). Tiểu đệ đã có một ông "Thầy", nhớ lại ngày đó Tiểu đệ (Hồ) được tuyển chọn đúng lúc và cần thiết cho hành động ngày nay. (毛泽东同志的军事支持, 所有的战争, 如教材(供他"大师" 民主革命战略和战争问题的信任(毛泽东)选择了我(何)及时和必要的).
(11) 4 ‒ Dân Thụy, lập lại 3 phong trào cách mạng vô sản, áp dụng cho Việt Nam bởi kinh nghiệm của Trung Cộng đã thành công, và chúng ta tiến tới dịch thuật lại những văn kiện của phong trào. (重做3运动的经验,我们进行翻译运动的文本).
Mao rất quan tâm đến cuộc chiến Việt Nam, mỗi giai đoạn của chiến dịch đều được hướng dẫn cụ thể. Khẩn cấp gửi trên 10.000 cuốn sách tặng Dân Thụy "Dân chủ cách mạng chiến lược" (民主革命策略) và "Vấn đề chiến tranh du kích" (问题游击战). Chủ yếu phát hành trong giới chính trị viên và quân cán chính cao cấp, sau đó mới đưa vào đại học, trường sĩ quan lục quân Trần Quốc Tuấn v.v...
(12) 5 ‒ Dân Thụy xin phép, Quân ủy Trung ương Trung cộng (CPC) thành lập mặt trận cách mạng Đông Dương buổi đầu liên hệ với chính quyền cũ theo phương thức "nhận vào đồng hóa" như trước đây Trung Cộng đã kiến thiết dân quyền vô sản tại Trung Quốc. Trên nguyên tắc dùng chính sách "bạch gủi" (da trống) làm viền cho nhiều vấn đề cai trị, lấy chính sách Đảng tạo thị uy, cai trị bằng phương thức "da trống" bao phủ xã hội, tuyên truyền chuyên chính vô sản, giáo dục "cải tạo" xã hội, trong ngoài đảng. Lãnh đạo xây dựng quyền lực mạnh, vận dụng phong cách tự phê và kiểm điểm giống như cái kiến (gương) tự xoi thấy mình. [6]
(13) 6 ‒ Được phép liên hệ ngoại giao Quốc tế ngoài Trung Cộng, vấn đề tình báo tại Việt Nam nên thành lập nhiều chương trình phát thanh, hướng dẫn nhân dân nghe theo một hướng cách mạng, phân tích học thuyến Mao chủ tịch, quảng bá phương thức đấu tranh của Quốc tế vô sản, đem tiếng nói của Đảng đến với người bên trong và ngoài đảng. [7]
(14) 7 ‒ Trong mỗi báo cáo ghi chú liên hệ và tăng thời gian đối phó (thời gian liên hệ và ngoại giao với quân Pháp-抑制和时间联系了法国), có thể cấp tốc trên chiến trường nhưng phải có nhiều binh sĩ trải rộng khắp nơi. Về thuyết phục nhân dân VN, chỉ cần khoáy động khủng bố tinh thần, thậm chí dùng đến quyên tắc sức mạnh vũ trang đàn áp. (为了说服听众,只是用创伤,甚至使用暴力的力量).
Trương Ngọc Phượng (张玉凤) thành viên Hoa Nam, thư ký riêng của Mao Trạch Đông, ghi chú vào sổ trực:
- Sau khi Mao Chủ tịch đọc công văn mật mã số 380, liền vẫy tay ra lệnh miệng: Sẵn sàng trả giá: ".. Hỗ trợ anh em Việt Nam, là nhiệm vụ của chúng ta, chúng ta thảo luận lần cuối, sẵn sàng để gửi nhóm cố vấn quân sự sang Việt Nam, giúp chống lại hiểm hoạ quân Pháp và những người dân Việt Nam khó bảo, hãy viện trợ quân sự khẩn cấp vào lúc này, trước mắt đáp ứng chiến trường". Sau khi Mao hồi báo, Hồ Chí Minh rất vui mừng chuyển văn thư đến đa tạ "....Nhận được hỗ trợ của anh lớn (Mao Trạch Đông), tôi vốn đã tự tin".
Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC) nhanh chóng lấy quyết định viện trợ cho HCM dựa trên hướng dẫn của Mao Trạch Đông. Tiếp theo, gửi một phái đoàn cố vấn chiến lược đến Việt Nam để kiềm chế hoạt động của quân Pháp. Trong khi đó Trung Quốc gửi thêm 1.200 quân sĩ pháo binh đầy đủ vũ khí, một lượng súng máy khổng lồ trị giá 90.000 Bản Anh (余发英) và các thiết bị khác, đang bắt đầu vận chuyển đến chiến trường Việt Nam. Những nhóm tư vấn có nhiều kinh nghiệm chiến đấu và thừa khả năng lý thuyết quân sự và chiến thuật, thành phần cụ thể chia thành 4 nhóm.
Quân đội triển khai một bộ phận tương ứng (bao gồm Sư đoàn, trung đoàn, tiểu đoàn) mỗi bộ phận tư vấn có đầy đủ các cố vấn quân sự và cán bộ huấn luyện binh sĩ, cuối tháng 7 năm 1947, nhóm cố vấn quân sự đến Việt Nam, họ đã từng công tác tại Việt Nam, nay chính thức trở lại với nghĩa vụ Quốc tế. Riêng Vi Quốc Thanh (韦 国 清) đã đến Việt Nam nhiều lần với tư cách bí mật, nay làm Trưởng phái đoàn cố vấn quân sự. Mai Gia Sanh (梅 嘉 生), Phó trưởng đoàn tư vấn quân sự, Đặng Dật Phàm (邓逸凡) Phó trưởng đoàn tư vấn chính trị, và Mã Tây Phu (马西夫) lãnh đạo đoàn tư vấn hậu cần.
Vi Quốc Thanh (韦 国 清) được xem một nhà tư vấn quân sự của Quân ủy Trung ương Việt Nam và lãnh đạo chỉ huy chiến trướng. Cùng lúc Trung Cộng gửi sang Việt Nam những chủ lực mạnh gồm Sư đoàn 304, Sư đoàn 308, và Sư đoàn 312 phản công.
Trước đó Trần Canh (陈赓) đã có mặt tại Việt Nam không thuộc đoàn tư vấn quân sự, nhưng ông được (CPC) bổ nhiệm mệnh toàn quyền, tất cả những đoàn cố vấn hoạt động bí mật đối phó với quân Pháp. Mật mã hiểu nhau giữa đoàn cố vấn và Hồ "Đảng anh em và hàng xóm thân thiện" (向兄弟党和友好邻邦) về sau làm câu chú ngoại giao. Lần đầu tiên trong lịch sử đảng Cộng sản Trung Quốc nghiêm túc công bố "nghĩa vụ quốc tế cộng sản", giúp họ Hồ trưởng thành, dày dạn kinh nghiệm cướp chính quyền Việt Nam, ông trở thành trục cách mạng Đông Dương.
Ngoài ra còn có nhóm tư vấn Trung ương, lãnh đạo toàn diện cuộc chiến Đông Dương gồm Mao Trạch Đông (毛泽东), Lưu Thiếu Kỳ (刘少奇) và Chu Đức (朱德), tất cả mệnh lệnh xuất phát từ Trung Nam Hải, hai mệnh lệnh đầu tiên, Dân Thụy nhận được:
- Thứ nhất, Dân Thụy phải giành chiến thắng trong chiến trường tại Việt Nam, trục xuất những kẻ xâm lược Pháp.
- Thứ hai, Dân Thụy xây dựng quân đội Việt Nam, thực hiện xuyên suốt mệnh lệnh của trung ương.
Từ lúc này, Dân Thụy, quan tâm đến những trận chiến đối đầu với quân Pháp, trung tâm mật lệnh (lãnh đạo Trung Quốc) càng tin tưởng trận chiến này, có thể chơi tốt, nhờ viện trợ vật chất dồi dào, điểm thuận lợi trên đất nhà đem đến chiến thắng nhanh.
Thành viên chính trị cục tình báo trung ương (中央情报局的成员政治部主任).
Đại biểu chính trị cục Việt Cộng (代表当地的越南共产党的政治).
Ký tên
Dân Thụy (人瑞)
(Mật danh thứ 220 của Hồ Chí Minh)
Những nơi lưu trữ công văn mã số 380.
- Đại thuận mật mã: 8.10/16. (Quân ủy Trung ương Trung Cộng (CPC). 尊敬的中共中央军事委员会(CPC)
- Trung cổ thâu mật mã: 11.50/16. (Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA). 和人民解放军(PLA).
Quân ủy Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc, hồi âm mật mã 380, dạy Dân Thụy rằng:
- Dân Thụy hãy mượn một câu nói cũ của Mao để kết luận: "Một thiên đường xa, Trung Quốc gần" (天堂太远,中国很近).
Câu nói này có hai hàm ý mâu thuẫn - Trung Quốc là một trở ngại đến thiên đường; chính Trung Quốc là thiên đường. Đặc biệt trong ẩn hàm của Hồ Chí Minh có chưa đến ba (3) ý nghĩa: "Việt Nam phải chọn đến gần Trung Quốc", "dân tộc Việt Nam có ngày mai thống nhất", và "đất nước Việt Nam phải biết làm thân phận chư hầu tốt". [8]
Những hành vi khủng khiếp của Hồ Chí Minh nay đã được thời đại phơi bày. Nhân dân Việt Nam có đủ trí tuệ để nhận chân sự việc, không ai có thể cản trở được một khi dân tộc Việt Nam dùng mọi quyền năng để tìm hiểu và phê phán nhân vật Hồ Chí Minh. Dù cho Hoa Nam có dùng mọi thủ đoạn và mọi kỹ thuật truyên truyền, bọn họ cũng không thể nào biện hộ được cho kẻ bán nước làm tay sai cho Trung Cộng này. Bộ chính Trị đảng Cộng sản cũng đã hết khả năng đưa ra những luận cứ để tiếp tục ngụy biện, vinh danh "Bác" theo khẩu truyền mị dân "Cha già dân tộc", chỉ vì muốn thống trị lâu đời, mượn tên tuổi Hồ Chí Minh để thần thánh hoá, xây dựng những đền đài, thờ phụng khắp nơi. Thời đại ngày nay không còn dành riêng cho đảng Cộng sản. Họ càng biện hộ, nhân dân càng bất mãn chế độ. Nhà nước Cộng sản lộ nguyên hình là kẻ phản động. Vận nước đang nặng trĩu dưới ách đô hộ độc trị nghiệt ngã của đảng Cộng sản Hồ Chí Minh. Ánh sáng hy vọng đã đến, đảng phiên bản tình báo Hoa Nam sẽ không còn che khuất quyền sống làm người của dân tộc Việt Nam. Nhân vật Kagemusha [9] thời đại đã được phơi bày dưới ánh mặt trời.
(Còn tiếp kỳ 2)
Huỳnh Tâm
danlambaovn.blogspot.com
_________________________________
Ghi chú:
[1] huynh-tam.blogspot.fr
[2] ‒ 胡志明迷惑敌人的(狱中日记)
club.china.com/data/thread/1015/2716/63/75/6_1.html. (1942年8月,胡志明从广西的靖西县去重庆的途中,于德保县足荣圩被桂系乡警扣留,押回靖西.然后自靖西经天保(今天等和德保县),田东,果德(今平果县),隆安,同正(今扶绥县一部),邕宁,南宁,武鸣,宾阳,迁江(今属来宾),来宾,柳州押往桂林.又自桂林押回柳州第四战区拘留所,前后历时1年.在狱中胡志明写下汉字诗133首.胡志明故意将封面时间写成1932--1933年,据胡志明说是为了迷惑警方,以下是胡志明的部份狱中日记).
[3]‒ Nguyễn Trọng Hoàn: "Nhật kí trong tù-những giá trị trường tồn"
‒ Nguyễn Đăng Lâm: "Nhật ký trong tù, văn kiện lịch sử vô giá, tác phẩm văn học lớn"
‒ Phương Thúy/VOV.VN: "Nhật kí trong tù"-Một hồn thơ trong một nhân cách văn hóa -Bằng ngôn ngữ đời thường, nôm na nhưng"Nhật kí trong tù" của Bác Hồ luôn được coi là áng văn mẫu mực..."
‒ NS Huy Thục: "Bác Hồ là vị cứu tinh cho nhạc phẩm của tôi".
‒ Lê Cường: Thơ tiên tri của Chủ tịch Hồ Chí Minh - một giá trị văn hóa
[4] ‒ Theo học giả Lê Hữu Mục, Ngục Trung Nhật Ký không phải của HCM.
[5]‒ (这一时期,中华人民共和国方面谴责越南当局追随苏联的"霸权主义" 而推行"地区霸权主义", 号召组织世界范围内的"反霸国际统一战线" 与之斗争. 图为当时(人民日报) 对越南的报道). (电阻和战争学院的标志,继续重建军队,加强民间政府成立了社会主义阵线,经济学,政治学,和一个新的文化在毛主席的遗志,用最意味着我们需要源于我们的转诊制度,以接触的材料和文件).
[6] ‒ (中国中央革命政府挂设置为(皮肤鼓) 为边界问题的公民权利和透明度羁绊,同时指令创建恐吓,领导,改善党的,有实力的自我像蚂蚁一样(镜像)破坏他们的自我).
[7] " (与中国情报分析问题国际接触, "西率全部销售给外界人士收听电台节目").
[8] (有一句话:天堂太远,中国很近.这有着互相矛盾的两层意思-中国是通向天堂的拦路虎;中国本身就是天堂.对于这两层意思.越南人选择同样相信).
[9] ‒ Kagemusha (Ảnh Vũ Giả-影武者) là một phim dã sử Nhật của nhà đạo diễn Akira Kurosawa kể chuyện một tên trộm được cải trang đưa lên làm lãnh chúa để đánh lừa thiên hạ.
[10]‒ Người viết bài này tặng đảng Cộng Sản và kính biếu nhân dân Việt Nam. Nguyên bản "Nhật ký trong tù" (狱中日记) vô chủ, Công văn mã số 380 (năm Thìn), và những hình ảnh của "Bác" chưa công bố.